Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.
“Meo…meo…meo, rửa mặt như mèo”.Đó là bài hát yêu thích của em Phượng, em gái em.Vì ngày nào Phượng cũng hát bài đó nên mẹ đã mua cho hai chị em một con mèo tam thể rất đẹp.
Chú mèo tên là Tom.Bộ lông ba sắc màu vàng, đen, trắng xen kẽ nhau mượt mà và còn đem lại cho Tôm một bộ y phục tuyệt diệu.Cái đầu tròn tròn bằng nắm tay người lớn, được điểm sáng bằng cái mũi nho nhỏ, xinh xinh với hai cái lỗ ươn ướt màu hồng phấn.Hai bên khóe miệng, những sợi râu mép trắng như cước lúc nào cũng cử động liên tục.Chân chú như quả bí đao.Bốn chân nhỏ và thon.Cái đuôi dài thướt tha, duyên dáng.Bộ móng vuốt của Tôm thì rất lợi hại vừa nhọn trông vừa đáng sợ như một vũ khí phòng thân khi có chuyện gì xảy ra.
Tôm rất thích đươc vuốt ve, chiều chuộng.Những lúc đang xem tivi, chú nằm vào lòng em như muốn em xoa vào bộ lông mềm mại của chú. Những ngày nắng ấm, Tôm thường ra sân nằm cạnh gốc chanh, ưỡn cái bụng trắng hồng ra đón nắng.Đôi mắt cũng ra vẻ lim dim, ngắm nhìn những đám mây giữa vòm trời trong xanh lồng lộng.
Ban đêm, Tôm tỏ ra chăm chỉ và cần mẫn làm việc lắm.Không có một xó xỉnh nào mà chú không lục lọi .Đặc biệt là dưới bếp lũ chuột hay qua lại.Đôi mắt của chú trong đêm tối như những tia hào quang xuyên thủng bức màn đêm.Đôi bàn chân của chú được “trang bị” một lớp nệm dày và êm nên những bước đi của Tôm rất nhẹ nhàng.Vì vậy, những con chuột nhắt, chuột cống bẩn thỉu không thể nào qua khỏi chiếc miệng với những chiếc răng sắc nhọn của chú.
Em rất quý Tôm vì chú đã giúp gia đình em diệt sạch lũ chuột hư đốn.Với công lao to lớn này của chú em sẽ cho chú mèo Tôm “một người thợ săn chuột” bữa tiệc với vài con cá bống và một cốc sữa con bò.Tôm quả là một con mèo khôn ngoan và biết nghe lời.

Chắc hẳn trong nhà các bạn đều nuôi một hay nhiều con vật như: gà, chó, mèo…Nhà em cũng vậy, nhà em nuôi rất nhiều con vật nhưng trong số đó em yêu quý nhất con mèo.
Con mèo này là mẹ em mua ở chợ để về bắt chuột vì nhà em rất nhiều chuột. Hôm mẹ mua về em rất vui, em đặt tên cho nó là Tôm giống chú mèo trong phim hoạt hình Tôm và Jerry mà em hay xem. Lông nó có một màu vàng óng mượt. Hồi đầu về nhà em nó còn bé lắm, giờ đây sau ba tháng nó đã lớn hơn nhiều.Lông mèo rất mượt vì vậy em rất thích vuốt ve nó, mẹ và bà còn hay mắng em là nghịch lông mèo dễ bị hen nhưng em vẫn rất thích, mũi nó màu hồng có những chiếc râu dài ở hai bên mép, hai con mắt to tròn long lanh như hai hòn bi ve, và hai con mắt đó có thể sáng như đèn pha vào ban đêm, hai tai rất mỏng lúc nào cũng vểnh lên như lắng nghe điều gì đó. Chiếc đuôi dài lúc nào cũng ngoe nguẩy trông rất đáng yêu. Bốn chân với những móng vuốt sắc nhọn là vũ khí tấn công để vồ bắt kẻ thù đó là những con chuột, đặc biệt dưới những ngón chân có những miếng da dày như những miếng đệm, những chiếc đệm này khiến nó đi rất nhẹ nhàng, hầu như không phát ra tiếng động, đây là ưu thế để rình kẻ thù mà không bị phát hiện ra.Tôm chịu khó bắt chuột lắm chính vì vậy nhà em không có con chuột nào cả, trước kia khi nó chưa về nhà em, đêm nào ngủ em cũng nghe thấy tiếng chuột kêu “ chít, chít ”, nghe thật sợ hãi. Từ ngày nó về em chẳng bao giờ nghe thấy tiếng chuột kêu nữa. Chắc chỉ cần nghe thấy tiếng con mèo nhà em kêu thôi là lũ chuột đã chạy hết. Nó thích ăn cơm trộn với cá, có lẽ đây là món đặc trưng của tất cả họ hàng nhà mèo nhưng mèo ăn ít lắm, mỗi bữa chỉ ăn một ít cơm thôi. Đặc biệt nó không bao giờ ăn vụng như những chú mèo khác, bố mẹ em rất quý nó ở điểm này vì những nhà khác đều phải cất thức ăn thật kĩ vì sợ bị ăn vụng.
Tôm rất thích được vuốt ve, mỗi khi em đi học về nó lại chạy đến quấn lấy chân em như đòi vuốt ve. Mèo rất thích phơi nắng vào những buổi nắng sớm, nó nằm co tròn ở góc sân, mùa đông, trời lạnh nó nằm cuộn tròn ở góc bếp như tỏ vẻ lười biếng không chịu bắt chuột. Tài năng nổi trội của nó là leo trèo, nó có thể leo tót lên đỉnh ngọn cây chỉ trong vài giây, mỗi khi nó bị lũ chó đuổi lông nó xù lên gừ gừ rồi nhanh như cắt trèo lên cây hay mái nhà trốn thoát.
Em rất yêu quý con mèo nhà em, em sẽ chăm sóc nó cẩn thận để nó luôn khỏe mạnh và bắt chuột cho nhà em.
Chú mèo doremon là một chú mèo thân thuột với chúng ta . chú mèo có thân hình màu xanh nước biển , đầu tròn to ko tóc , ko tai ,
thân hình nhỏ hơi béo có một chiếc tui thần kì trước bụng luôn để giúp đỡ mọi người. Doremon có một người bạn tri kỉ để doremon giúp
tuy cậu ấy hậu đậu nhưng hai người là một đôi bạn thân . Tuy doremon chỉ trong phim nhưng em rất muốn có bạn ấy .
\(~~~\)hết \(~~~\)
Doraemon là một chú mèo khá thân thuộc với chúng ta, có cái đầu tròn. vì người cậu ấy màu vàng mà bị chuột gặm mất tai nên bị điếc và từ đó chuyển màu da nên bị bạn bè hắt hủi ngay cả mimi.Doraemon có một người bạn rất thân là Nobita và có cái túi nhỏ trước bụng để giúp đỡ Nobita . Tuy Doraemon chỉ là phim ảo tưởng nhưng nếu có thật thì tớ mún có Doraemon để gian lận trong bài thi HKII
Câu 1 :
Những chi tiết nói lên tư chất thông minh của Nguyễn Hiền: còn bé tí đã biết làm diều để chơi, lên 6 tuổi đi học, học đến đâu nhớ và hiểu đến đó, mỗi ngày có thế học thuộc 20 trang sách; nổi tiếng văn hay chữ tốt, mới 13 tuổi đã đỗ Trạng nguyên.
Câu 2 :
Học tập cần có trí thông minh, có chí, có hoàn cảnh thuận lợi... Nguyễn Hiền tuy gặp hoàn cảnh khó khăn, nhưng chú có tư chất thông minh và rất ham học lại chịu khó nên đã đạt kết quả cao và thành tài. Câu thành ngữ: "Tuổi trẻ tài cao" và câu tục ngữ: "Có chí thì nên" nói đúng ý nghĩa của câu chuyện "Ông Trạng thả diều".
Con Mèo Hung
1. “Meo, meo” Đấy chú bạn mới của tôi lại đến chơi với tôi đấy.
2. Chà, nó có bộ lông mới đẹp làm sao ! Màu lông hung hung có sắc vằn đo đỏ, rất đúng với cái tên mà tôi đã đặt cho nó. Mèo Hung có cái đầu tròn tròn, hai tai dong dỏng dựng đứng rất thính nhạy. Đôi mắt Mèo Hung hiền lành nhưng ban đêm đôi mắt ấy sáng lên giúp mèo nhìn rõ mọi vật. Bộ ria mép vểnh lên có vẻ oai lắm ; bốn chân thì thon thon, bước đi một cách nhẹ nhàng như lướt trên mặt đất. Cái đuôi dài trông thướt tha duyên dáng. Mèo Hung trông thật đáng yêu.
3. Có một hôm, tôi đang ngồi học, bỗng thấy nó rón rén bước từng bước nhẹ nhàng đến bên bồ thóc ngồi rình. A ! Con mèo này khôn thật! Chả là ngày thường chuột hay vào bồ ăn vụng thóc nên mèo mới rình ở đây. Bỗng nhiên nó chụm bốn chân lại, dặt dặt cái đuôi lấy đà rồi “phốc” một cái. Thế là một con chuột đã nằm gọn ngay trong vuốt của nó. Nhiều lúc tôi đang học bài, chú ta đến dụi dụi vào tay muốn tôi vuốt ve bộ lông mượt như nhung hoặc đùa với chú một tí.
4. Con mèo của tôi là thế đấy.
bạn tham khảo:
Em được lên lớp 4, bố em mua cho em chiếc cặp sách ở cửa hàng bách hóa. Em rất thích chiếc cặp mới này.
Chiếc cặp màu đen bóng, có in hình hai bạn đi học. Trông hai bạn này đẹp, ngộ lắm, miệng cười tươi. Em bấm cái khóa trắng đánh tách một cái, nắp cặp bậc ra liền.
Ở trong đó có hai ngăn, chưa đựng gì mà lại có mùi vị khó tả. Bố em bảo loại cặp này chịu được mưa nhỏ. Nó không phải bằng da, nó làm bằng thứ vải đặc biệt. Em lấy sách, tập ra cho vào cặp. Mỗi ngăn cặp lớn hơn cuốn sách học. Em nhét thêm hộp đựng bút, thước, tẩy. Ngăn cặp phồng lên. Em xách thử, chiếc cặp, chiếc cặp trĩu tay xuống. Em lại mở ra cất bớt sách, buổi nào học bài gì thì em chỉ đem sách, tập đó thôi. Mang cả đi, vừa nặng vừa mau hư cặp. Em xem lại, cái quai xách nhỏ xíu, vừa lọt đủ bàn tay em. Nó không chịu được nặng quá đâu. Em xách chiếc cặp mới, đi một vòng trong nhà mà cảm thấy lớn hẳn lên.
Từ nay chiếc cặp là người bạn đi học cùng với em. Em sẽ giữ gìn cẩn thận để bền lâu, giữ gìn sách, tập. Em đặt cặp lên bàn học, ngắm hoài hai bạn đang cười trên lưng cặp… “ tớ không bao giờ quăng các cậu xuống đất đâu nhé”.
HT
1000000000000000000000000000000000000000000000000000000000000000000000000000000000000000000000000000000000000000-10000000000000000000000000000

Chà, nó có bộ lông mới đẹp làm sao ! Màu lông hung hung có sắc vằn đo đỏ, rất đúng với cái tên mà tôi đã đặt cho nó. Mèo Hung có cái đầu tròn tròn, hai tai dong dỏng dựng đứng rất thính nhạy. Đôi mắt Mèo Hung hiền lành nhưng ban đêm đôi mắt ấy sáng lên giúp mèo nhìn rõ mọi vật. Bộ ria mép vểnh lên có vẻ oai lắm ; bốn chân thì thon thon, bước đi một cách nhẹ nhàng như lướt trên mặt đất. Cái đuôi dài trông thướt tha duyên dáng. Mèo Hung trông thật đáng yêu.
Có một hôm, tôi đang ngồi học, bỗng thấy nó rón rén bước từng bước nhẹ nhàng đến bên bồ thóc ngồi rình. A ! Con mèo này khôn thật! Chả là ngày thường chuột hay vào bồ ăn vụng thóc nên mèo mới rình ở đây. Bỗng nhiên nó chụm bốn chân lại, dặt dặt cái đuôi lấy đà rồi “phốc” một cái. Thế là một con chuột đã nằm gọn ngay trong vuốt của nó. Nhiều lúc tôi đang học bài, chú ta đến dụi dụi vào tay muốn tôi vuốt ve bộ lông mượt như nhung hoặc đùa với chú một tí.
Con mèo của tôi là thế đấy.
Ét os ko biết cách để vào chỗ làm bài
có cái nịt mà con mèo biết nói tiếng người