Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.
Tôi có lấy ví dụ về một dòng sông dòng sông vừa trôi chảy, vừa phải tìm nhận dọc đường đi của mình dòng nước khác. Dòng ngôn ngữ cũng vậy, một mặt nó phải giữ bản sắc cố hữu của dân tộc nhưng nó không được phép gạt bỏ, từ chối những thứ mà thời đại đem lại.
A. Mở bài
Trong truyện ngắn Những đứa con trong gia đình thực sự đã có một dòng chảy của truyền thống gia đình. Dòng sông ấy đã thực sự chảy từ các thế hệ cha anh đến thế hệ của những chiến sĩ trẻ anh dũng thời kỳ chống Mĩ cứu nước. Trong quan niệm của Nguyễn Thi, mỗi con người mỗi đời người trong một gia đình phải là khúc sông trong một dòng sông truyền thống: "chuyện gia đình cũng dài như sông, mỗi thế hệ phải ghi vào một khúc. Rồi trăm con sông của gia đình lại cùng đổ về một biển, "mà biển thì rộng lắm [...], rộng bằng cả nước ta và ra ngoài cả nước ta".
B. Thân bài
1. Khúc thượng nguồn của dòng sông hiện ra qua hình tượng chú Năm và má Việt
Truyền thống ấy chảy từ các thế hệ ông bà, cha mẹ, cô chú đến những đứa con mà kết tinh là ở hình tượng chú Năm.
a. Chú Năm
Chú Năm không chỉ là người ham sông nước mà còn ham đạo nghĩa. Trong con người chú Năm phảng phất cái tinh thần Nguyễn Đình Chiểu xa xưa.
- Chú Năm là một cuốn gia phả sống luôn hướng về truyền thống, sống với truyền thống, đại diện cho truyền thống và lưu giữ truyền thống (Qua những câu hò, cuốn sổ gia đình).
b. Má Việt: Hình tượng người mẹ cũng là hiện thân của truyền thống.
- Một con người sinh ra để chống chọi với gian nguy, khó nhọc "Cái gáy đo đỏ, đôi vai lực lưỡng, tấm áo bà ba đẫm mồ hôi, người sực mùi lúa gạo- thứ mùi của đồng áng của cần cù mưa nắng".
- Ấn tượng sâu đậm nhất là khả năng ghìm nén đau thương để sống, để che chở cho đàn con và để tranh đấu.
- Người mẹ ấy không biết sợ, không chùn bước, kiên cường và cao cả.
2. Khúc sông sau của dòng sông hiện ra qua hình tượng Chiến, Việt
- So với thế hệ mẹ thì Chiến là khúc sông sau. Khúc sông sau bao giờ cũng chảy xa hơn khúc sông trước. Người mẹ mang nỗi đau mất chồng nhưng chưa kịp cầm súng còn Chiến mạnh mẽ quyết liệt, ghi tên đi bộ đội trả thù cho ba má.
- Việt là chàng trai mới lớn lộc ngộ, vô tư
- Chất anh hùng ở Việt: Không bao giờ biết khuất phục; bị thương chỉ có một mình vẫn quyết tâm sống mái với kẻ thù.
- Việt đi xa hơn dòng sông truyền thống: Không chỉ lập chiến công mà ngay cả khi bị thương vẫn là người đi tìm giặc. Việt chính là hiện thân của sức trẻ.
"Rồi trăm sông ......... nước ta"
=> Điều đó có nghĩa là, từ một dòng sông của gia đình nhà văn muốn ta nghĩ đến biển cả, đến đại dương của nhân dân và nhân loại.
=> Chuyện gia đình cũng là chuyện của cả dân tộc đang hào hùng chiến đấu bằng sức mạnh sinh ra từ những đau thương.
C. Kết bài
Nêu ý kiến của bản thân về câu nói của Nguyễn Thi.
Câu 1: Phương thức biểu đạt: Nghị luận.
Câu 2:
Câu văn diễn tả những trạng thái đối lập của cuộc sống: "Cuộc sống này vốn không chỉ có hương thơm của hoa hồng và vẻ thơ mộng của dòng sông , nó bao gồm cả những phút giây bạn bị gai hoa hồng đâm đến tứa máu hoặc vẫy vùng giữa dòng nước chảy xiết nữa"
Câu 3:
Theo tác giả, bạn rơi vào trạng thái loay hoay, hoang mang và vô định vì:
- Đó có thể là khi bạn thi trượt cuộc thi mà bạn nghĩ là quan trọng nhất đời mình.
- Đó là khi người bạn thân nhất quay lưng đi sau khi đâm vào lưng bạn một vết dao.
- Đó có thể là khi người yêu ngàn năm của bạn nói rằng không còn yêu thương bạn nữa.
- Đó cũng có thể là khi bạn làm cha mẹ thất vọng về mình vì bạn không nghe theo họ.
- Đó là khi con đường sự nghiệp của bạn bị khựng lại sau nhiều năm phấn đấu…
Câu 4:
Đối với bản thân em, thông điệp cuối đoạon trích: "Thì đây, cuộc sống, ngay cả khi có một ngàn lý do để làm chobạn khóc, bạn vẫn phải tìm một triệu lý do để giữ nụ cười." là thông điệp có ý nghĩa nhất. Bởi lẽ cuộc sống của chúng ta có thể gian nan, bấp bênh, chông chênh và đầy thách thức. Nhưng nếu chúng ta chỉ rơi vào những điều tiêu cực của cuộc sống, chúng ta sẽ khóc, khóc rất nhiều và chẳng có thể làm điều gì ra hồn cả. Chúng ta phải tìm cách thoát li ra những lần khóc đó, để mỉm cười, tạo ra năng lượng và động lực của cuộc sống. Có như thế cuộc sống mới đáng quý, có ý nghĩa.
Tác giả có những nhìn nhận mới mẻ về đất nước, những danh lam thắng cảnh
+ Tác giả dẫn dắt cảm xúc về đất nước: lặp nhiều từ “góp” diễn tả cảm nhận độc đáo của tác giả về thiên nhiên
+ Từ hình dáng tâm hồn đến lối sống của nhân dân đã hóa vào bóng hình đất nước
+ Biểu hiện của đất nước khai thác từ chiều sâu văn hóa dân tộc, từ những điều rất đỗi bình dị của nhân dân
+ Đó là những cảm nhận, chiêm nghiệm, quan sát tinh tế của tác giả
+ Tác giả nâng tầm những suy ngẫm trở thành tư tưởng “đất nước”
- Điều mới mẻ và nổi bật trong thơ chống Mĩ:
+ Nhà thơ khai thác chiều sâu về lịch sử, văn hóa, truyền thống, địa lý.
+ Những phát hiện mới về quan niệm Đất Nước thu hút tình cảm của người nghe
Đoạn văn trên gây ấn tượng với em về hình ảnh cây tre – biểu tượng thân thuộc và gần gũi với cuộc sống người dân Việt Nam. Cây tre không chỉ là vật bảo vệ, bao bọc làng quê mà còn là nguyên liệu để tạo ra nhiều đồ dùng thiết yếu và những món đồ thủ công mỹ nghệ đẹp mắt. Qua đoạn văn, em cảm nhận được tình yêu thương và sự gắn bó sâu sắc của con người với cây tre từ thuở ấu thơ cho đến khi trưởng thành. Điều đó thể hiện sự tôn trọng và trân quý những giá trị truyền thống trong cuộc sống hàng ngày. Em rất thích hình ảnh cây tre trong đoạn văn vì nó giúp em nhớ về quê hương, về những kỷ niệm giản dị, thân thương.
Hoàng Phủ Ngọc Tường đã khắc họa sông Hương không chỉ là một dòng sông thiên nhiên mà còn là chứng nhân lịch sử gắn bó sâu sắc với vận mệnh dân tộc. Từ thời các vua Hùng, sông Hương đã mang trong mình sứ mệnh bảo vệ biên cương đất nước, trở thành dòng sông biên thùy thiêng liêng. Qua các thời kì trung đại, cận đại và hiện đại, con sông vẫn lặng lẽ đồng hành cùng Huế, soi bóng kinh thành, chứng kiến những cuộc khởi nghĩa, những biến động dữ dội của lịch sử. Đặc biệt, trong thời kì kháng chiến chống Mỹ, sông Hương gắn liền với những mất mát, đau thương khi nhiều di sản văn hóa bị tàn phá, để lại nỗi xót xa sâu sắc. Bằng lối viết giàu tri thức, kết hợp giữa cảm xúc trữ tình và suy ngẫm lịch sử, tác giả đã biến sông Hương thành biểu tượng của truyền thống, của lòng yêu nước và tinh thần kiên cường. Qua đó, hình tượng sông Hương hiện lên như linh hồn của xứ Huế, mang vẻ đẹp bền bỉ, trầm lắng và đầy tự hào dân tộc.
Trong đoạn trích Ai đã đặt tên cho dòng sông ? của Hoàng Phủ Ngọc Tường, hình tượng sông Hương hiện lên không chỉ như một dòng sông thiên nhiên mà còn là nhân chứng lịch sử gắn liền với vận mệnh dân tộc. Sông Hương đã sống cùng những thế kỉ vinh quang của đất nước, từ buổi đầu là dòng sông biên thuỳ xa xôi thời các vua Hùng, đến khi mang tên Linh Giang trong sách địa dư của Nguyễn Trãi, giữ vai trò bảo vệ biên giới phía Nam của Tổ Quốc. Dòng sông ấy còn soi bóng kinh thành Phú Xuân, chứng kiến hào khí của thời đại Nguyễn Huệ và những trang lịch sử bi tráng của thế kỉ XIX với các cuộc khởi nghĩa đẫm máu. Không dừng lại ở đó, sông Hương tiếp tục bước vào thời đại Cách mạng tháng Tám và nỗi đau mất mát trong mùa xuân Mậu Thân. Qua cái nhìn sâu sắc ,giàu tri thức và cảm xúc của Hoàng Phủ Ngọc Tường, sông Hương trở thành biểu tượng cho chiều sâu lịch sử, văn hoá và tinh thần bất khuất của Huế nói riêng và dân tộc Việt Nam nói chung.
Dòng sông Hương trong cảm nhận của Hoàng Phủ Ngọc Tường không chỉ là một dòng chảy tự nhiên mà còn là một chứng nhân lịch sử, mang vẻ đẹp bi tráng và đầy bản lĩnh. Khác với vẻ thơ mộng thường thấy khi chảy qua kinh thành, sông Hương trong chiều dài lịch sử hiện lên như một "dòng sông biên thùy xa xôi", từng chiến đấu oanh liệt để bảo vệ biên giới phía Nam của Tổ quốc Đại Việt. Nó mang vẻ vang soi bóng kinh thành Phú Xuân của người anh hùng Nguyễn Huệ, rồi lại sống hết mình trong những năm tháng Cách mạng tháng Tám rung chuyển. Dòng sông ấy đã cùng Huế chịu đựng những nỗi đau sâu sắc nhất của sự tàn phá trong chiến tranh, đặc biệt là sự mất mát của các di sản văn hóa mà không gì có thể so sánh được. Bằng vốn kiến thức lịch sử sâu rộng và tình yêu tha thiết với mảnh đất cố đô, tác giả đã khắc họa sông Hương như một "sử thi viết giữa màu cỏ lá xanh biếc". Hình tượng dòng sông vừa kiên cường, bất khuất trong khói lửa, vừa mềm mại, trung thành với văn hóa dân tộc chính là hiện thân cho tâm hồn và cốt cách của người dân xứ Huế. Vẻ đẹp của sông Hương qua đó trở thành một biểu tượng vĩnh cửu, kết nối giữa quá khứ hào hùng và hiện tại hòa bình của dân tộc.
Trong đoạn trích, dòng sông Hương hiện lên không chỉ là một cảnh sắc thiên nhiên mà còn là chứng nhân lịch sử gắn bó sâu sắc với vận mệnh dân tộc. Từ buổi đầu dựng nước, sông Hương đã mang dáng dấp của một dòng sông biên thùy, góp phần bảo vệ bờ cõi đất nước qua các thời kì lịch sử. Dòng sông ấy soi bóng kinh thành Phú Xuân, chứng kiến hào khí của người anh hùng Nguyễn Huệ và những biến động dữ dội của các thế kỉ tiếp theo. Đặc biệt, sông Hương thấm đẫm máu và nước mắt trong những năm tháng chiến tranh, mang theo nỗi đau mất mát của Huế và của cả dân tộc. Không chỉ gắn với lịch sử đấu tranh, sông Hương còn là biểu tượng của văn hóa và văn minh, nơi hội tụ các giá trị tinh thần, nghệ thuật, học thuật của đất nước. Qua đó, hình tượng sông Hương trở nên thiêng liêng, giàu chiều sâu, vừa hùng tráng vừa bi tráng. Tác giả đã thể hiện niềm trân trọng, tự hào và xót xa trước những tổn thất của di sản văn hóa dân tộc, đồng thời khẳng định vị trí đặc biệt của sông Hương trong lịch sử và tâm hồn Việt Nam.