K
Khách

Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.

(4 điểm) Đọc văn bản sau và trả lời các câu hỏi:

CON CHIM VÀNG

(Trích)

     [Lược một đoạn: Thằng Bào mười hai tuổi là đứa ở chăn trâu cho nhà thằng Quyên mười tuổi – con nhà chủ. Hai năm trước, mẹ Bào mắc nợ nhà này hai thúng thóc, nó đòi ngặt, Bào phải đến ở đợ. Một hôm nọ, có con chim cánh vàng như nghệ, mỏ đỏ như son, ngày nào cũng sà xuống cây trứng cá trước sân nhà. Thằng Quyên đứng dưới gốc dòm lên, nó yêu con chim và đòi mẹ bắt cho được. Bà chủ bèn sai thằng Bào tìm cách bắt con chim vàng cho cậu chủ. Nhưng bắt làm sao được, nó có cánh, vừa leo lên là nó bay vụt mất. Không bắt được chim, Bào bị bà chủ đánh đập, xỉa xói vô cùng tàn nhẫn. Bào đã phản kháng nhưng rồi nó sợ và vẫn cố gắng tìm cách bắt con chim vàng cho cậu chủ… ]

     Quá căm tức thì chống lại, chống rồi Bào lại sợ. Bào đến thằng Quyên:

     – Cậu, bữa nay thế nào tôi cũng bắt được con chim vàng cho cậu!

     Thằng Quyên ngẩng đầu lên, mắt nó long lanh, ôm lấy Bào, nó hỏi: “Chừng nào?”. Bào đưa nhánh tre có sợi nhợ cho nó coi:

     – Đây, bẫy gài đây cậu. Mà cậu cho một trái chuối chín đi!

     Thằng Quyên nhảy tưng lên, rồi cắm cổ chạy thẳng vô buồng, bẻ luôn hai quả. Nó đưa hai quả chuối cau chín vàng khoe với Bào. Nó cười híp hai con mắt. Lần đầu tiên nó cúi đầu sát vào Bào, xem Bào buộc quả chuối vào bẫy. Suy nghĩ thế nào, nó quay ra, lắc đầu:

     – Chim không ăn chuối đâu!

     – Nó ăn chớ cậu! Phải chim hát bội, chim sâu đâu, con chim này nó ăn sâu mà ăn chuối nữa cậu. Tôi coi trâu, tôi thấy nó sà xuống vuờn chuối hoài.

     Bỗng mẹ thằng Quyên nện guốc bước tới, nó trố mắt nhìn hai quả chuối cau, nó hét lên:

     – Mày gạt con tao ăn cắp chuối hả?

     Bào lui luôn mấy bước, nép mình vô tường, mặt lấm lét:

     – Dạ thưa bà, con xin chuối chín làm mồi bắt chim cho cậu.

    – Chuối tao cúng thổ thần, chuối tiền chuối bạc, chuối gì chuối cho chim ăn. Mày trèo lên cây bắt sống nó cho tao.

     Mẹ thằng Quyên vừa chửi vừa nhìn quanh quất kiếm cây. Bào liệng cái bẫy, chạy mất…

     Không còn cách nào hơn nữa, Bào quấn cây lá đầy mình, trèo sẵn lên cây từ sáng sớm. Nhánh cây trứng cá mềm quằn xuống. Bào thụt vô, dựa lưng vào cành to. Thằng Quyên đứng dưới hét lên:

     – Mày ra ngoài nhánh chớ!

     Bào run quá, chân cứ thấy nhột, nhìn xuống thấy chóng mặt. Vòm trời cao vút. Một chấm đen bay tới. Rõ là con chim vàng. Nó lượn mấy vòng, vừa sà cánh đáp, bỗng nó hốt hoảng vút lên kêu choe chóe.

     Mẹ con nó chạy vô nhà ló đầu ra:

     – Mày đừng rung chớ!

     Mẹ thằng Quyên nhìn theo con chim mình vàng như nghệ mỏ đỏ như son không chớp mắt:

     – Bào! “Con” nín thở cho êm con. Ráng con!

     Con chim bay qua nhảy nhót trước mặt. Bào vừa thò tay, nó nhảy ra nhánh. Thằng Quyên há mồm hồi hộp:

     – Bắt mau, mau!

     – Đó, đó! Nó nhảy vô đó con, chụp, chụp!

     Nghe tiếng nó là Bào thấy roi đòn đánh đập, thấy máu đổ như những trận đòn hôm trước. Bào cắn răng cho bớt run, nhè nhẹ thò tay ra, nhổm mình với tới, chụp dính con chim vàng. Chim chóe lên, mẹ con nó mừng quýnh, thằng Quyên nhảy dựng lên.

     – Được chim rồi!

     Vỗ tay bôm bốp. Bào có cảm giác như khi mình đuổi theo trâu bị sụp những hầm giếng cạn, ruột thót lên. Hai chân Bào sụp vào không khí, tay bơi bơi – Mặt Bào tối đen – Bào rơi xuống như trái thị. Mặt Bào đập vào gốc cây, máu, nước mắt đầm đìa cả mặt: “Trời ơi!” Con chim vàng cũng bị đập xuống đất, đầu bể nát. Trong cơn mê mê tỉnh tỉnh, Bào nghe văng vẳng tiếng guốc, nghe mẹ con thằng Quyên kêu: “Trời ơi!”.

     Bào chống tay ngồi dậy, máu từ trên đầu chảy trên những chiếc lá quấn vào mình nhỏ giọt. Bào cố đem toàn lực vùng dậy, nhưng tay lại khuỵu xuống, đầu ngã xuống vũng máu. Mắt Bào chập chờn thấy bàn tay mẹ thằng Quyên thò xuống. Tay Bào với tới, với mãi, với mãi nhưng cũng chẳng với được ai.

     Té ra, mẹ thằng Quyên thò tay nâng lấy xác con chim vàng. Bào lại nghe tiếng tắc lưỡi: “Trời! Con chim vàng của con tôi chết rồi!”.

(Nguyễn Quang Sáng)

Câu 1 (0.5 điểm): Xác định phương thức biểu đạt chính được sử dụng trong bài.

Câu 2 (0.5 điểm): Xác định tình huống truyện của đoạn trích.

Câu 3 (1.0 điểm): Đoạn trích được kể theo ngôi thứ mấy? Nêu tác dụng của ngôi kể.

Câu 4 (1.0 điểm): Phân tích ý nghĩa của chi tiết sau: “Mắt Bào chập chờn thấy bàn tay mẹ thằng Quyên thò xuống. Tay Bào với tới, với mãi, với mãi nhưng cũng chẳng với được ai.”.

Câu 5 (1.0 điểm): Nhận xét về nhân vật cậu bé Bào trong đoạn trích. Qua đó, tác giả gửi gắm tình cảm, thái độ gì?

75

Câu 1

Phương thức biểu đạt chính là tự sự

Câu 2

Là hoạt động đầy kịch tính đẩy nhân vật Bào 12 tuổi vào sự bất lực là sự cô đơn tột cùng khi cố gắng làm hài lòng chủ

Câu 3

Ngôi thứ ba

Người kể giấu mình gọi tên nhân vật

Tác dụng : mang tính khách quan , bao quát toàn cảnh , tăng sức biểu cảm, hấp dẫn.

Câu 4

Mang ý nghĩa biểu tượng sâu sắc về sự khao khát tình yêu thương, sự hối hận muộn màng và bi kịch của chiến tranh thể hiện khát vọng sống và tình mẫu tử thiêng liêng

Câu 5

Nhân vật Bào trong đoạn trích "Con chim vàng" của Nguyễn Quang Sáng 

là một cậu bé nghèo khổ, khao khát tình thương và sự sở hữu, nhưng phải gánh chịu nỗi đau bất hạnh và sự cô đơn tột cùng Bào hiện lên là nạn nhân của hoàn cảnh, đáng thương hơn đáng trách, với tâm lý phức tạp vừa ngây thơ vừa u uất. Qua đó, tác giả thể hiện sự thấu hiểu, cảm thông sâu sắc với số phận bất hạnh của trẻ em và sự phê phán ngầm sự bất công xã hội.

3 tháng 2


Câu 1 (0,5 điểm)



Phương thức biểu đạt chính: Tự sự

(đan xen miêu tả và biểu cảm).





Câu 2 (0,5 điểm)



Tình huống truyện:

Bào bị ép buộc phải bắt con chim vàng cho cậu chủ; trong lúc liều mình trèo cây bắt chim, Bào bị ngã trọng thương còn con chim vàng thì chết.





Câu 3 (1,0 điểm)



  • Ngôi kể: Ngôi thứ ba.
  • Tác dụng:
    Giúp người kể giấu mình, kể chuyện khách quan; đồng thời dễ khắc họa rõ số phận đáng thương của Bào và sự tàn nhẫn, vô cảm của mẹ con thằng Quyên.






Câu 4 (1,0 điểm)



Ý nghĩa chi tiết:

Chi tiết Bào đưa tay cầu cứu nhưng chỉ chạm vào khoảng không cho thấy:


  • Sự tuyệt vọng, cô độc đến cùng cực của Bào khi bị bỏ rơi.
  • Sự lạnh lùng, vô nhân đạo của mẹ thằng Quyên: bà ta chỉ quan tâm đến con chim chết, không hề đoái hoài đến tính mạng Bào.
    → Làm nổi bật bi kịch đau đớn của người ở đợ nghèo khổ.






Câu 5 (1,0 điểm)



Nhận xét về nhân vật Bào:


  • Là cậu bé hiền lành, cam chịu, đáng thương, sống trong sợ hãi và áp bức.
  • Dù bị đánh đập tàn nhẫn, Bào vẫn cố gắng làm theo mệnh lệnh để tồn tại.



Tình cảm, thái độ của tác giả:


  • Thể hiện niềm xót thương sâu sắc đối với trẻ em nghèo khổ.
  • Đồng thời lên án xã hội bất công, nơi con người bị đối xử tàn nhẫn hơn cả loài vật.



Câu 1: Phương thức biểu đạt chính là tự sự (kết hợp miêu tả). Câu 2: Tình huống truyện là Bào bị ép trèo cây bắt chim vàng cho cậu chủ và gặp tai nạn. Câu 3: Đoạn trích kể theo ngôi thứ ba, giúp câu chuyện khách quan, khắc họa rõ diễn biến và tâm trạng nhân vật. Câu 4: Chi tiết cho thấy sự kiệt sức, bất lực và cô độc của Bào, làm nổi bật nỗi đau của đứa trẻ nghèo. Câu 5: Bào là cậu bé nghèo, hiền lành, đáng thương; tác giả bày tỏ niềm xót xa và phê phán sự tàn nhẫn của người lớn.

âu 1. Xác định phương thức biểu đạt chính :Tự sự Câu 2. Tình huống này tạo ra sự căng thẳng, kịch tính và bộc lộ được tâm trạng, tính cách của nhân vật. Nó cũng là tiền đề để phát triển các chi tiết và ý nghĩa sâu sắc hơn ở các câu hỏi sau.  Câu 3.  Ngôi thứ ba Đoạn trích được kể theo ngôi thứ ba (người kể chuyện giấu mặt, không xuất hiện trong câu chuyện). Tác dụng của ngôi kể này là giúp người kể chuyện có thể quan sát, miêu tả một cách khách quan, toàn diện các sự kiện, hành động, tâm trạng của tất cả các nhân vật, từ đó làm nổi bật chủ đề và ý nghĩa của tác phẩm một cách sâu sắc và đáng tin cậy.  Câu 4. Chi tiết “Mắt Bào chập chờn thấy bàn tay mẹ thằng Quyên thò xuống. Tay Bào với tới, với mãi, với mãi nhưng cũng chẳng với được ai.” có ý nghĩa biểu tượng sâu sắc, thể hiện sự bất lực, tuyệt vọng và khao khát được cứu giúp, được sống trong hoàn cảnh khắc nghiệt.Hình ảnh "bàn tay mẹ thằng Quyên thò xuống" có thể tượng trưng cho một tia hy vọng, sự giúp đỡ từ bên ngoài. Hành động "Tay Bào với tới, với mãi, với mãi" cho thấy nỗ lực tột cùng, sự khao khát mãnh liệt muốn nắm bắt lấy cơ hội sống sót, thoát khỏi hoàn cảnh bi đát. Kết quả "nhưng cũng chẳng với được ai" nhấn mạnh sự thất bại, sự cô đơn cùng cực và bi kịch của nhân vật, không có ai thực sự có thể cứu giúp hay chia sẻ gánh nặng với Bào.Chi tiết này làm nổi bật hiện thực tàn khốc và số phận bi thảm của nhân vật.  Câu 5. Bào thể hiện sự kiên cường, nỗ lực sinh tồn mãnh liệt dù trong tuyệt vọng. Qua nhân vật này, tác giả Nguyễn Quang Sáng gửi gắm tình cảm xót thương, đồng cảm sâu sắc đối với số phận bi kịch của những con người, đặc biệt là trẻ em, trong chiến tranh hoặc hoàn cảnh khó khăn. Tác giả cũng lên án hiện thực tàn khốc, tố cáo những thế lực gây ra đau khổ và thể hiện niềm tin vào khát vọng sống, khát vọng hạnh phúc của con người. Thái độ của tác giả là trân trọng, ngợi ca những phẩm chất tốt đẹp và sự nỗ lực vươn lên của nhân vật Bào.
câu 1

 Phương thức biểu đạt chính: Tự sự (kể chuyện).  Câu 2  Tình huống truyện: Bào (đứa ở) bị mẹ con chủ nhà bắt bắt bằng được con chim vàng. Bào nỗ lực bắt chim, ngã cây bị thương nặng, nhưng mẹ con chủ nhà chỉ quan tâm đến con chim chết mà không quan tâm đến tính mạng của Bào. 

Câu 3Ngôi thứ ba (người kể giấu mình)Giúp câu chuyện được kể một cách khách quan, bao quát toàn bộ sự việc, chân dung nhân vật Bào và thái độ tàn nhẫn của mẹ con nhà chủ, đồng thời khắc họa rõ nét sự bất công trong xã hội.  Câu 4
  • Ý nghĩa: Chi tiết này nhấn mạnh sự tàn nhẫn, vô tâm tuyệt đối của mẹ con nhà chủ (coi trọng chim hơn mạng người).
  • Nó làm nổi bật sự bi thảm, cô đơn và bất hạnh của Bào, khi đã hy sinh bản thân nhưng vẫn bị bỏ mặc lúc cận kề cái chết. 
Câu 5
  • Nhận xét nhân vật Bào: Là một cậu bé ở đợ có số phận bất hạnh, đáng thương, ngoan ngoãn, hết lòng phục vụ nhà chủ, chịu đựng sự đánh đập nhưng vẫn sợ hãi.
  • Tình cảm, thái độ tác giả: Thể hiện sự đồng cảm, xót thương sâu sắc đối với số phận những đứa trẻ nghèo; đồng thời phê phán sự bất công, vô cảm trong xã hội. 


3 tháng 2

câu 1: tự sự

câu 2:tình huống chuyện là cậu bé tên bào đi bắt chim sau đó không may ngã và chết

câu 3: kể theo ngôi thứ 3

câu4: hình ảnh cậu bé bào đó hieenj lên hình ảnh tằng lucs khó khăn hoạn nan thì chẳng có ai thèm giúp đỡ còn lúc lợi dụng được thì nói lời cổ vũ ngon ngọt

từng chi tiết đó nói lên sự vô tâm vô cảm của mẹ Q

thạat tôij lỗi cho cậu be bào

câu5: cậu vé bao trong đoạn trích là môth cậu bé vượt qua được mọi khó khăn cậu luôn lạc quan vui vẻ không ngại gian khó cậu làm tất cả chỉ mong nhận được cái nhìn từ người khác.

tác giả cảm thấy sót thương cho cậu bé ấy vì những gì cậu đã trải qua

3 tháng 2




Câu 1

Phương thức biểu đạt chính: Tự sự

( có kết hợp miêu tả, biểu cảm )

Câu 2

Tình huống truyện:

Bào bị ép phải bắt con chim vàng cho con nhà chủ → trèo cây, rơi xuống, bị thương; con chim vàng cũng chết.

→ Tình huống éo le, đau xót, đẩy nhân vật vào bi kịch.

Câu 3

Ngôi kể: Ngôi thứ ba.

Tác dụng:

Kể chuyện khách quan

Khắc họa rõ số phận, tâm trạng nhân vậtTăng sức khái quát và giá trị hiện thực

Câu 4

Ý nghĩa chi tiết:

Chi tiết “tay Bào với tới… nhưng chẳng với được ai” thể hiện:

Nỗi đau đớn, tuyệt vọng tột cùng của BàoSự

cô độc, bị bỏ rơi, không ai che chở

Tố cáo sự tàn nhẫn, vô cảm của người lớn và xã hội đối với trẻ em nghèo

Câu 5

Nhận xét nhân vật Bào:

Hiền lành, nhút nhát

Thương người, thương con chim

Đáng thương, là nạn nhân của sự áp bức



Thông điệp của tác giả:

Niềm xót thương sâu sắc cho trẻ em nghèo

Lên án sự tàn nhẫn, bất công của xã hội

Kêu gọi lòng nhân ái và sự bảo vệ trẻ em





câu 1: phương thức biểu đạt chính là tự sự kết hợp với miêu tả và biểu cảm

câu 3: đoạn trích được kể theo ngôi thứ ba

câu 4: đoạn trích miêu tả một khoảng khắc sinh tử hoặc chia ly cực kì căng thẳng và bi thương tập chung với hành động tuyệt vọng của nhân vật. ý nghĩa, chi tiết này có ý nghĩa nhân văn rất sâu sắc tố cáo sự tàn khốc của hình ảnh đã tước đi niềm hi vọng cuối cùng nhấn mạnh sự đau đớn tột cùng của con người khi đối diện với cái chết hoặc sự mất mát người thân.

câu 5: đoạn trích là một lát cắt đau lòng, làm nổi bật vẻ đẹp nhân tính và lòng nhân ái, trân trọng sự sống của nhà văn.

3 tháng 2

Câu 1 biểu cảm , tự sự

Câu 2 tình huống bắt con chim

Câu 3 là ngôi kể thứ 3

Câu 4 thể hiện bi kịch cô độcHình ảnh "với mãi không được" nhấn mạnh nỗi đau xót và số phận đáng thương của Bào khi không có được sự che chở, yêu thương.

Câu 5 Thái độ tác giả: Xót xa, thấu cảm sâu sắc và trân trọng khát vọng tình thương của trẻ nhỏ.

3 tháng 2

Câu 1 (0,5đ) Phương thức biểu đạt chính: ➡️ Tự sự (kết hợp miêu tả và biểu cảm). Câu 2 (0,5đ) Tình huống truyện: ➡️ Bào bị ép trèo cây bắt con chim vàng cho cậu chủ Quý, vì sợ hãi nên ngã từ trên cây xuống, bị thương nặng, còn con chim cũng chết. Câu 3 (1,0đ) Ngôi kể: ➡️ Ngôi thứ ba. Tác dụng: ➡️ Giúp câu chuyện khách quan, tự nhiên; người kể có thể bao quát toàn bộ sự việc và miêu tả rõ tâm trạng, hành động của nhân vật. Câu 4 (1,0đ) Ý nghĩa chi tiết: “Mắt Bào chập chờn… nhưng cũng chẳng với được ai.” ➡️ Thể hiện: Bào bị thương nặng, kiệt sức Cảm giác cô đơn, bất lực, tuyệt vọng Gợi sự thương cảm cho số phận tội nghiệp của Bào 👉 Làm nổi bật bi kịch và nỗi đau của nhân vật. Câu 5 (1,0đ) Nhận xét về nhân vật Bào: ➡️ Bào là cậu bé: Nghèo khổ, bất hạnh, bị bóc lột Nhút nhát nhưng hiền lành, chịu đựng Đáng thương, tội nghiệp Tình cảm/thái độ tác giả: ➡️ Thương xót, cảm thông sâu sắc; đồng thời phê phán sự tàn nhẫn, bất công của người chủ.

Câu 1: Phương thức biểu đạt chính là tự sự

Câu 2 : Tình huống truyện : Bào cố gắng bắt con chim vàng cho Quyên theo lệnh bà chủ , trong lúc trèo cây thì bị ngã , bị thương nặng và con chim cũng chết

Câu 3: ngôi kể thứ ba

Tác dụng:

Giúp câu chuyện khách quan chân thực

Dễ bao quát nhiều nhân vật, sự việc

Làm nổi bật số phận đang thương của Bào, tăng sức gợi cảm xúc cho người đọc

Câu 4: Ý nghĩa

Thể hiện sự tuyệt vọng yếu ớt , bất lực của Bào trong cơn đau và hoảng loạn

Bàn tay với mãi không tới tượng trưng cho :

Khoảng cách giữa người nghèo kết giàu

Sự lạnh lùng voo cảm của người lớn trước nỗi đau trẻ nhỏ

Gợi sót thương sâu sắc với số phận Bào

Câu 5: Nhận xét nhân vật Bào

Là cậu bé hiền lành nghèo khổ, cam chịu

Có lòng thương người biết nghĩ cho người khác , sẵn sàng chịu mọi dau đớn để làm vừa lòng cậu chủ

Là nạn nhân của sự áp bức bất công và tàn nhẫn

Qua đó , tác giả bày tỏ:

Niềm xót thương sâu sắc với trẻ em nghèo

Sự lên án xã hội bất công nơi người yếu thế bị chà đạp

Khơi gợi lòng nhân ái và trách nhiệm ở người đọc


3 tháng 2

bài.


Phương thức biểu đạt chính: Tự sự (kể chuyện).

Giải thích: Vì đây là một đoạn trích từ truyện ngắn, nội dung chủ yếu là thuật lại diễn biến sự việc, hành động, và lời nói của nhân vật (Bảo, mẹ thằng Quyên). Ngoài ra, có thể xen lẫn các phương thức khác như Miêu tả (khi miêu tả hành động “Mắt Bảo chập chờn…”) và Biểu cảm (thể hiện nỗi đau, tuyệt vọng).


Câu 2 (0.5 điểm): Xác định tình huống truyện của đoạn trích.


Tình huống truyện (thường gặp trong đoạn này): Tình huống éo le, cảm động nhất của tác phẩm. Đó là tình huống đứa bé Bảo không nhận ra cha (ba) vì vết sẹo phẫu thuật và sự mất mát đau đớn của tình cha con trong chiến tranh. Đoạn trích này có thể tập trung vào khoảnh khắc Bảo nhận ra sự thật sau khi người cha (Sáu) đã qua đời hoặc ngay trước khi ông qua đời.


Câu 3 (1.0 điểm): Đoạn trích được kể theo ngôi thứ mấy? Nêu tác dụng của ngôi kể.


Ngôi kể: Ngôi thứ ba (người kể giấu mình, dùng các đại từ nhân xưng “anh ta”, “cậu bé”, hoặc tên nhân vật như “Bảo”, “ba”).

Tác dụng:

◦ Giúp người kể có cái nhìn toàn diện, bao quát về sự việc, cả hành động bên ngoài lẫn nội tâm nhân vật.

◦ Tạo sự khách quan, chân thực cho câu chuyện, đồng thời tăng tính bi kịch cho tình huống khi người kể chỉ có thể miêu tả nỗi đau mà không trực tiếp bộc lộ cảm xúc.


Câu 4 (1.0 điểm): Phân tích ý nghĩa của chi tiết sau: “Mắt Bào chập chờn thấy bàn tay mẹ thằng Quyên thò xuống. Tay Bào với tới, với mãi, với mãi nhưng cũng chẳng với được ai.”.


Ý nghĩa: Chi tiết này diễn tả đỉnh cao của bi kịch và nỗi đau tinh thần của cậu bé Bảo.

◦ “Mắt Bào chập chờn”: Thể hiện sự mơ màng, không tỉnh táo (có thể vì sốc, mệt mỏi hoặc chuẩn bị chấp nhận sự thật).

◦ “Bàn tay mẹ thằng Quyên thò xuống”: Đây là khoảnh khắc người cha (ngụy trang) hoặc người khác đang cố gắng trấn an Bảo, nhưng Bảo đã nhầm lẫn đó là bàn tay của mẹ hoặc một người thân quen khác.

◦ “Với tới, với mãi… nhưng cũng chẳng với được ai”: Đây là biểu tượng mạnh mẽ cho sự xa cách, đứt gãy và nỗi khát khao vô vọng của Bảo. Cậu bé tuyệt vọng trong việc níu giữ một hình bóng, một sự an ủi, thể hiện sự mất mát cuối cùng và sự chia lìa không thể hàn gắn giữa cha và con.


Câu 5 (1.0 điểm): Nhận xét về nhân vật cậu bé Bảo trong đoạn trích. Qua đó, tác giả gửi gắm tình cảm, thái độ gì?


Nhận xét về nhân vật Bảo:

◦ Bảo là nạn nhân nhỏ bé, đáng thương nhất của chiến tranh. Cậu bé thể hiện sự ngây thơ, bướng bỉnh ban đầu (không nhận cha), sau đó là nỗi đau tột cùng, sự bơ vơ, và sự khao khát tình mẫu tử/tình cảm gia đình mãnh liệt khi cậu cố gắng với tay trong vô vọng.


Tình cảm, thái độ của tác giả:

◦ Tình cảm: Tác giả Nguyễn Quang Sáng dành trọn sự thương cảm sâu sắc, xót xa cho số phận của những đứa trẻ lớn lên trong chiến tranh, bị tước đoạt hạnh phúc gia đình.

◦ Thái độ: Lên án chiến tranh một cách gián tiếp nhưng mạnh mẽ, vì chính chiến tranh đã tạo ra những bi kịch chia lìa nghiệt ngã như vậy.


Bạn đã nắm rõ các yếu tố cơ bản của đoạn trích qua các câu hỏi trên. Nếu bạn muốn tìm hiểu sâu hơn, chúng ta có thể tập trung phân tích hình ảnh chiếc lược ngà – biểu tượng trung tâm của tác phẩm – trong các câu hỏi tiếp theo nhé!


Câu 1.

Phương thức biểu đạt chính: Tự sự (kết hợp miêu tả, biểu cảm).

Câu 2.

Tình huống truyện: Tai nạn khiến con chim vàng của Bào bị chết, Bào bị thương, trong đau đớn và hoảng loạn, cậu bé vẫn hướng về con chim và mẹ thằng Quyên.

Câu 3.

Ngôi kể: Ngôi thứ ba.

Tác dụng: Giúp câu chuyện được kể khách quan, linh hoạt, bao quát diễn biến, thể hiện rõ tâm trạng và hành động của các nhân vật.

Câu 4.

Chi tiết cho thấy Bào bị đau đớn, hoảng loạn, bất lực, cố vươn tay tìm sự giúp đỡ nhưng không được, qua đó thể hiện nỗi sợ hãi, yếu đuối và tình trạng nguy hiểm của Bào, làm tăng tính xúc động cho đoạn trích.

Câu 5.

Nhận xét về nhân vật Bào: Bào là cậu bé giàu tình cảm, yêu thương con vật, trong hoàn cảnh đau đớn vẫn lo lắng, xót xa cho con chim vàng.

Tác giả gửi gắm: Tình yêu thương, sự cảm thông sâu sắc đối với trẻ em và những số phận nhỏ bé, đồng thời đề cao lòng nhân ái.


3 tháng 2

câu 1: tự sự

câu 2:

tình huống truyện éo le bi kịch

câu 3:

ngôi kể t3

câu 4

Tay Bào với tới, với mãi, với mãi nhưng cũng chẳng với được ai" thể hiện khao khát được cứu giúp, được quan tâm của Bào trong lúc nguy kịch, nhưng không ai đáp lại. 

Việc mẹ thằng Quyên thò tay xuống chỉ để nâng xác con chim vàng, chứ không phải để cứu Bào, càng làm nổi bật sự tàn nhẫn, độc ác của tầng lớp địa chủ, coi mạng người không bằng mạng một con chim. 

câu 5:

Nhân vật Bào: Là một cậu bé có số phận bất hạnh (phải đi ở đợ từ nhỏ, bị đánh đập, bỏ đói), nhưng vẫn giữ được sự hồn nhiên, hết lòng vì công việc và có tinh thần trách nhiệm cao. 

3 tháng 2

Câu 1 Phương thức biểu đạt chính: Tự sự (kết hợp miêu tả và biểu cảm). → Kể lại câu chuyện bắt chim vàng và tai nạn của Bào, đồng thời bộc lộ cảm xúc đau đớn, xót xa

. Câu 2 Tình huống truyện: Bào – đứa trẻ ở đợ vì bị ép bắt chim vàng cho cậu chủ Quyền. Trong lúc trèo cây bắt chim, Bào bị ngã nặng, còn con chim cũng chết.

Câu 3 Ngôi kể: Ngôi thứ ba. Tác dụng: Giúp người kể giấu mình, kể chuyện khách quan. Dễ bao quát toàn bộ sự việc và số phận nhân vật. Làm nổi bật nỗi đau, sự bất hạnh của Bào, từ đó khơi gợi sự thương cảm nơi người đọc.

Câu 4 Ý nghĩa chi tiết: “Mắt Bào chập chờn thấy bàn tay mẹ thằng Quyền thò xuống. Tay Bào với tới, với mãi, với mãi nhưng cũng chẳng với được ai.” Chi tiết thể hiện: Sự tuyệt vọng, đau đớn tột cùng của Bào khi bị thương nặng. Khát khao được cứu giúp nhưng bị bỏ rơi, không ai che chở. Tố cáo sự vô cảm, tàn nhẫn của mẹ thằng Quyền và thân phận thấp bé của người ở đợ.

Câu 5 Nhận xét về nhân vật Bào: Là cậu bé hiền lành, cam chịu, giàu tình thương, sẵn sàng chịu đau đớn để làm vừa lòng cậu chủ. Số phận bất hạnh, đáng thương, bị bóc lột và đối xử tàn Thể hiện niềm xót xa, thương cảm sâu sắc cho trẻ em nghèo. Đồng thời lên án xã hội bất công, những con người tàn nhẫn, vô nhân đạo.

Câu 1. Phương thức biểu đạt chính: Tự sự → Kết hợp với miêu tả và biểu cảm để khắc họa tâm trạng, hành động nhân vật. Câu 2. Tình huống truyện: Bào – đứa ở chăn trâu – bị ép bắt con chim vàng cho con nhà chủ (Quyền). Trong lúc tìm cách bắt chim, Bào bị ngã, bị thương; cuối cùng con chim bị chết trong tay mẹ Quyền. Câu 3. Ngôi kể: Ngôi thứ ba Tác dụng: Giúp người kể bao quát toàn bộ câu chuyện Khắc họa rõ hành động, tâm lí của nhiều nhân vật (đặc biệt là Bào) Tạo tính khách quan nhưng vẫn giàu cảm xúc, xót xa Câu 4. Ý nghĩa chi tiết: “Mắt Bào chập chờn thấy bàn tay mẹ thằng Quyền thò xuống. Tay Bào với tới, với mãi, với mãi nhưng cũng chẳng với được ai.” Thể hiện tình trạng kiệt sức, đau đớn, tuyệt vọng của Bào Cái “với mãi mà không tới” gợi sự cô độc, thân phận bé nhỏ, không được che chở Tố cáo sự tàn nhẫn, vô cảm của người lớn, đặc biệt là gia đình chủ đối với đứa trẻ nghèo Câu 5. Nhận xét về nhân vật Bào: Hiền lành, nhút nhát, cam chịu Thương mẹ, biết sợ nhưng vẫn cố gắng vì bị ép buộc Là nạn nhân của sự bất công, bạo lực Tình cảm, thái độ của tác giả: Xót thương sâu sắc cho trẻ em nghèo Lên án sự tàn nhẫn, bất công trong xã hội cũ Thể hiện tinh thần nhân đạo rõ ràng

3 tháng 2

Câu 1: Phương thức biểu đạt chính: Tự sự (kể lại sự việc, diễn biến câu chuyện). → Ngoài ra có kết hợp miêu tả và biểu cảm. Câu 2: Tình huống truyện: Cậu bé Bảo bị ép phải trèo cây bắt con chim vàng cho cậu chủ. Trong lúc cố bắt chim để làm hài lòng chủ và tránh bị đánh đập, Bảo bị ngã trọng thương, còn con chim cũng chết. Câu 3: Đoạn trích được kể theo ngôi thứ ba. Tác dụng: Giúp người kể chuyện giấu mình, kể khách quan. Dễ dàng miêu tả hành động, tâm trạng của nhiều nhân vật. Làm câu chuyện chân thực và có sức bao quát hơn. Câu 4: Chi tiết: “Mắt Bảo chập chờn thấy bàn tay mẹ thằng Quyền thò xuống. Tay Bảo với tới… nhưng cũng chẳng với được ai.” Ý nghĩa: Thể hiện tình cảnh đau đớn, tuyệt vọng của Bảo khi bị tổn thương cả thể xác lẫn tinh thần. Bộc lộ sự cô đơn, tủi thân, khát khao được giúp đỡ nhưng không ai cứu giúp. Tố cáo sự vô cảm, tàn nhẫn của mẹ con thằng Quyền đối với Bảo. Làm nổi bật bi kịch của số phận đứa trẻ nghèo bị bóc lột. Câu 5: Nhận xét về nhân vật Bảo: Là cậu bé nghèo khổ, bất hạnh, phải ở đợ trả nợ. Hiền lành, nhẫn nhịn, chịu nhiều đau đớn và áp bức. Có tấm lòng lương thiện, biết lo sợ nhưng vẫn cố gắng làm theo yêu cầu của cậu chủ. Tình cảm, thái độ của tác giả: Thể hiện sự thương cảm sâu sắc đối với những đứa trẻ nghèo. Lên án xã hội bất công, phê phán sự tàn nhẫn của tầng lớp giàu có, vô nhân đạo.

Câu 1

Phương thức biểu đaụ chính được sử dụng trong đoạn trích là tự sự ( kết hợp với miêu tả và biểu cảm)

Câu 2

Tình huống truyện của đoạn trích là : Bào bị ép buộc bắt con chim vàng cho cậu Quyên dẫn đến tai nạn ngã cây khiến Bào bị thương nặng và con chim vàng chết.

Câu 3

Đoạn trích được kể theo ngôi kể thứ 3

*Tác dụng

-Giúp người kể có cái nhìn bao quát khách quan về sự việc và các nhân vật

-Dễ dàng miêu tả hành động tâm lý của nhiều nhân vật bào Quyên và mẹ Quyên

-Tăng sức khái quát làm nổi bật bi kịch và sự bất công trong số phận nhân vật Bào

Câu 4

Chi tiết " mắt Bào chập chờn thấy bàn tay mẹ thằng Quyên thò xuống. Tay Bào với tới,với mãi với mãi nhưng cũng chẳng gửi được ai "mang nhiều ý nghĩa sâu sắc.

Thể hiện tình trạng kiệt quệ tuyệt vọng của bao sau tai nạn

hành động "với mãi nhưng cũng chẳng với được ai" cho thấy sự cô độc bỏ rơi dù bào đang ở ranh giới sống chết

Chi tiết này tố cáo sự vô cảm tàn nhẫn của mẹ thằng Quyên và chỉ quan tâm đến con chim chết chứ không hề lo cho tính mạng của Bào

Câu 5

Nhân vật Bào là cậu bé hiền lành cam chịu áp bức và đối xử tàn nhẫn.Qua đó tác giả bày tỏ niềm xót thương sâu sắc đối với số phận trẻ em nghèo và Lên án sự vô nhân đạo của xã hội bất công.

Câu 1:

Phương thức biểu đạt chính được sử dụng trong đoạn trích là: Tự sự

Câu 2:

Tình huống chính của đoạn trích là:Con chim vàng của Bảo bị chết, Bảo đau đớn, bất lực nhìn bàn tay mẹ thằng Quyên thò xuống lấy xác con chim, không thể giữ lại được.

Câu 3:

Đoạn trích được kể theo ngôi thứ ba.

Tác dụng:

Giúp câu chuyện được kể khách quan, linh hoạt.

Người kể có thể miêu tả được hành động, tâm trạng của nhiều nhân vật, đặc biệt là nỗi đau và sự bất lực của cậu bé Bảo.

Câu 4:

Chi tiết này thể hiện:

Nỗi đau đớn, tuyệt vọng của Bảo khi mất con chim vàng – thứ cậu yêu quý.

Hình ảnh “tay Bảo với tới… nhưng chẳng với được ai” cho thấy sự bất lực, nhỏ bé của một đứa trẻ trước hoàn cảnh nghiệt ngã.

Gợi niềm thương cảm sâu sắc nơi người đọc.

Câu 5:

Nhân vật cậu bé Bào là một đứa trẻ ngây thơ, giàu tình cảm, yêu thương và gắn bó sâu sắc với con chim vàng. Khi con chim chết, Bào đau đớn, tuyệt vọng, không chấp nhận được sự thật phũ phàng.

Qua nhân vật Bào, tác giả bày tỏ niềm thương cảm sâu sắc đối với trẻ em, đồng thời thể hiện thái độ trân trọng những tình cảm trong sáng, nhân hậu, và kín đáo phê phán sự tàn nhẫn của hoàn cảnh đã cướp đi niềm vui nhỏ bé ấy.

3 tháng 2

Câu 1. Phương thức biểu đạt chính là tự sự , kết hợp miêu tả và biểu cảm.

Câu 2. Tình huống truyện là việc Bào bị ép phải bắt con chim vàng cho cậu chủ Quyên, dẫn đến tai nạn khiến Bào bị thương nặng và con chim vàng chết. Tình huống này làm nổi bật bi kịch và thân phận nhân vật.

Câu 3. Đoạn trích được kể theo ngôi thứ ba. Ngôi kể này giúp câu chuyện được trình bày khách quan, bao quát diễn biến sự việc, đồng thời làm nổi bật tâm trạng, nỗi đau và sự bất lực của nhân vật Bào.

Câu 4. Chi tiết “tay Bào với tới, với mãi nhưng cũng chẳng với được ai” thể hiện sự tuyệt vọng, cô độc và khát khao được cứu giúp của Bào. Qua đó, tác giả tố cáo sự thờ ơ, vô cảm và bất công của xã hội đối với những đứa trẻ nghèo khổ.

Câu 5 :

Nhân vật Bào là một cậu bé nghèo khổ, hiền lành, cam chịu nhưng giàu tình cảm. Dù bị đánh đập, bị đối xử tàn nhẫn, Bào vẫn cố gắng làm theo yêu cầu để tránh bị trừng phạt. Bào yêu thương con chim vàng nhưng lại bị ép buộc phải bắt nó, dẫn đến bi kịch đau đớn cho cả bản thân và con chim. Qua nhân vật Bào, tác giả Nguyễn Quang Sáng bày tỏ niềm thương cảm sâu sắc đối với số phận trẻ em nghèo, đồng thời lên án sự tàn nhẫn, vô nhân đạo của xã hội phong kiến đối với những con người yếu thế. Tác phẩm thể hiện rõ giá trị nhân đạo sâu sắc.

3 tháng 2

Câu 1

Phương thức biểu đạt là tự sự kết hợp với miêu tả và biểu cảm

Câu 2

Tình huống truyện: Bào – cậu bé ở đợ, vì bị ép buộc và đánh đập nên liều mình trèo cây để bắt con chim vàng cho cậu chủ Quyên, dẫn đến tai nạn ngã cây và con chim bị chết

Câu 3

Đoạn trích được kể theo ngôi thứ ba. Tác dụng: Giúp người kể bao quát toàn bộ câu chuyện, khắc họa rõ tâm lí và hành động của nhiều nhân vật, tạo tính khách quan và tăng sức thuyết phục.

 Câu 4

Chi tiết “Mắt Bào chập chờn thấy bàn tay mẹ thằng Quyên thò xuống. Tay Bào với tới, với mãi, với mãi nhưng cũng chẳng với được ai.” thể hiện sự tuyệt vọng, yếu ớt và cô đơn đến tận cùng của Bào. Hình ảnh bàn tay với mãi không tới tượng trưng cho khát khao được cứu giúp nhưng không ai dang tay cứu em, qua đó làm nổi bật số phận bất hạnh và bi kịch của một đứa trẻ nghèo. 

Câu 5 

Nhân vật Bào là cậu bé nghèo, hiền lành, nhẫn nhục, giàu tình thương và biết hi sinh vì người khác. Qua đó, tác giả bày tỏ niềm cảm thương sâu sắc đối với trẻ em nghèo khổ, đồng thời lên án sự tàn nhẫn, vô cảm của những người lớn gây ra bi kịch cho các em.








3 tháng 2


Câu 1

Phương thức biểu đạt chính được sử dụng trong đoạn trích là : tự sự

Câu 2

Tình huống truyện của đoạn trích là:

Bào – đứa trẻ ở đợ cho nhà Quỳên – bị ép phải bắt con chim vàng cho cậu chủ. Trong quá trình trèo cây để bắt chim, Bào bị ngã trọng thương, còn con chim vàng thì chết.

→ Đây là tình huống éo le, căng thẳng, đẩy nhân vật vào bi kịch, qua đó bộc lộ rõ sự bất công, tàn nhẫn và số phận đáng thương của trẻ em nghèo.

Câu 3

Đoạn trích được kể theo ngôi thứ ba.

Người kể chuyện giấu mình, gọi tên nhân vật (Bào, Quỳên…), nhưng vẫn miêu tả rất sâu hành động, cảm xúc, nỗi sợ hãi và đau đớn của Bào, giúp câu chuyện khách quan mà giàu cảm

Câu 4

Phân tích ý nghĩa chi tiết:

“Mắt Bào chập chờn thấy bàn tay mẹ thằng Quỳên thò xuống. Tay Bào với tới, với mãi, với mãi nhưng cũng chẳng với được ai.”

Đây là một chi tiết giàu giá trị biểu tượng và cảm xúc:

  • Hình ảnh “bàn tay thò xuống” gợi lên hi vọng mong manh về sự cứu giúp, nhưng đó lại là bàn tay của mẹ thằng Quỳên – người đại diện cho quyền lực, sự áp bức.
  • Hành động “với tới, với mãi” cho thấy khát khao sống, khát khao được cứu của Bào, nhưng càng với càng tuyệt vọng.
  • “Chẳng với được ai” không chỉ là sự bất lực về thể xác mà còn là bi kịch thân phận: Bào bị bỏ rơi, cô độc, không có chỗ dựa trong xã hội.

Chi tiết này khắc sâu nỗi đau thể xác lẫn tinh thần, tố cáo sự vô cảm, tàn nhẫn của người lớn đối với trẻ em nghèo.

Câu 5

Nhận xét về nhân vật cậu bé Bào và tình cảm, thái độ của tác giả:

Nhân vật Bào là:

  • Một cậu bé nghèo khổ, đáng thương, phải ở đợ từ nhỏ.
  • Hiền lành, cam chịu, dù bị đánh đập vẫn cố làm theo yêu cầu.
  • Dũng cảm nhưng bất lực, liều mình trèo cây bắt chim cho cậu chủ, dẫn đến bi kịch đau lòng.

Qua nhân vật Bào, tác giả Nguyễn Quang Sáng:

  • Bày tỏ niềm thương xót sâu sắc đối với số phận trẻ em nghèo.
  • Thể hiện thái độ lên án gay gắt sự tàn nhẫn, bất công của xã hội cũ.
  • Gửi gắm giá trị nhân đạo sâu sắc, kêu gọi sự cảm thông và bảo vệ những con người yếu thế.


3 tháng 2

Câu 1: Phương thức biểu đạt chính: Tự sự. Câu 2: Tình huống truyện: Bào bị ép bắt chim vàng cho cậu chủ, trong lúc trèo cây thì ngã xuống bị thương nặng, chim cũng chết. Câu 3: Ngôi kể: Ngôi thứ ba. Tác dụng: Giúp kể chuyện khách quan, miêu tả được hành động và tâm trạng nhiều nhân vật, làm câu chuyện chân thực. Câu 4: Chi tiết cho thấy Bào tuyệt vọng mong được cứu giúp nhưng bà chủ chỉ quan tâm đến con chim. Qua đó thể hiện sự vô tình, tàn nhẫn của người lớn và số phận đáng thương của Bào. Câu 5: Bào là cậu bé hiền lành, cam chịu, đáng thương, bị bóc lột và đối xử tàn nhẫn. Tác giả bày tỏ lòng thương xót trẻ em nghèo và lên án sự bất công trong xã hội.

Câu 1

Phương thức biểu đạt chính được sử dụng trong đoạn trích là: -Tự sự . Câu 2. Tình huống truyện của đoạn trích là: - Bào – cậu bé ở đợ, vì bị ép buộc và sợ hãi, phải liều mình trèo cây bắt con chim vàng cho con nhà chủ. Trong lúc bắt được chim, Bào bị ngã từ trên cây xuống, bị thương nặng, còn con chim vàng cũng chết. Câu 3. Đoạn trích được kể theo ngôi thứ ba. Tác dụng của ngôi kể: Giúp người kể giấu mình, tạo cảm giác khách quan. Thuận lợi trong việc miêu tả diễn biến câu chuyện, hành động, tâm lí của nhân vật Bào. Làm nổi bật số phận đau khổ, đáng thương của cậu bé ở đợ. Câu 4. Ý nghĩa chi tiết: “Mắt Bào chập chờn thấy bàn tay mẹ thằng Quyên thò xuống. Tay Bào với tới, với mãi, với mãi nhưng cũng chẳng với được ai.” - Chi tiết này thể hiện: Sự yếu ớt, tuyệt vọng của Bào khi bị thương nặng. Khoảng cách giữa người giàu và kẻ nghèo: dù “thò tay” nhưng không hề có sự cứu giúp thật sự. Là hình ảnh ẩn dụ cho sự cô độc, bị bỏ rơi của Bào trong xã hội đầy bất công. Câu 5. Nhận xét về nhân vật cậu bé Bào: Bào là một cậu bé hiền lành, cam chịu, giàu tình thương. Dù bị đánh đập, sợ hãi, vẫn cố gắng bắt chim để làm vừa lòng con nhà chủ. Bào là hình ảnh tiêu biểu cho số phận đau khổ của trẻ em nghèo trong xã hội cũ. - Thái độ, tình cảm của tác giả: Bày tỏ niềm xót thương sâu sắc đối với những đứa trẻ bất hạnh. Đồng thời lên án sự tàn nhẫn, bất công của xã hội đối với người nghèo.

3 tháng 2

Câu 1. phương thức biểu đạt chính được sử dụng là tự sự.

Câu 2. Tình huống truyện của đoạn trích bắt chim trên cành cây bị ngã xuống ,máu chảy đầm đìa.

Câu 3.

Đoạn trích được kể theo ngôi kể thứ ba.Tác dụng giúp ta có cái nhìn toàn cảnh bao quát về không gian và thời gian

Câu 4. Phân tích ý nghĩa của chi tiết: "bàn tay mẹ thằng Quyên thả xuống với mãi không với được ai ".thể hiện sự bất lực tuyệt vọng trong tình cảm lúc khó khăn

Câu 5. Nhân vật cậu bé Bảo trong đoạn trích là một cậu bé nhanh nhẹn, và đáng yêu có một chút tinh nghịch, đáng thương

Qua đoạn trích tác giả muốn gửi gắm tình yêu thương, chăm sóc, có thái độ trân trọng quý mến.

3 tháng 2

Câu 1

Phương thức biểu đạt chính được sử dụng trong đoạn trích là:Tự sự,miêu tả,biểu cảm

Câu 2

Tình huống truyện của đoạn trích:
- Vì muốn làm vừa lòng cậu chủ Quyền, Bào liều mình trèo cây bắt con chim vàng. Trong lúc cố gắng chụp chim, Bào bị ngã nặng, con chim vàng cũng chết.
Câu 3

Đoạn trích được kể theo ngôi thứ ba:

-Tác dụng của ngôi kể:

+Giúp người kể có cái nhìn bao quát toàn bộ câu chuyện.

+Dễ dàng khắc họa diễn biến tâm lí, hành động của nhiều nhân vật (Bào, Quyền, mẹ Quyền).

+Tăng tính khách quan, làm cho câu chuyện trở nên chân thực và giàu sức gợi.

Câu 4

Ý nghĩa chi tiết:

“Mắt Bào chập chờn thấy bàn tay mẹ thằng Quyền thò xuống. Tay Bào với tới, với mãi, với mãi nhưng cũng chẳng với được ai.”

+Thể hiện tình trạng nguy kịch, tuyệt vọng của Bào khi bị thương nặng, giữa ranh giới sống – chết.

+Bàn tay “thò xuống” nhưng không nắm được cho thấy sự lạnh lùng, vô cảm của những người xung quanh đối với nỗi đau của Bào.

+Diễn tả sự cô độc tuyệt đối của một đứa trẻ nghèo khổ, không có ai che chở, giúp đỡ.
→ Làm nổi bật bi kịch số phận và thân phận nhỏ bé, đáng thương của nhân vật.

Câu 5

Nhận xét về nhân vật cậu bé Bào và thông điệp của tác giả:

-Nhân vật Bào:

+Là một đứa trẻ nghèo, hiền lành, nhẫn nhục.

+Thương người, sống vì người khác, sẵn sàng chịu đòn, chịu đau để làm vừa lòng cậu chủ.

+Là nạn nhân của sự áp bức, bất công và vô cảm trong xã hội.

-Thông điệp của tác giả:

+Lên án sự tàn nhẫn, vô nhân đạo của con người đối với những số phận yếu đuối.

+Thể hiện niềm xót thương sâu sắc đối với trẻ em nghèo, thấp cổ bé họng.

+Gợi nhắc con người phải sống nhân ái, biết yêu thương và bảo vệ những người yếu thế.

3 tháng 2

Phần l

Câu 1:

Phương thức biểu đạt chính: Tự sự.

Câu 2:

Tình huống truyện: Bào bị ép bắt chim vàng cho cậu chủ, dẫn đến tai nạn ngã cây, bản thân bị thương nặng còn con chim thì chết.

Câu 3:

Ngôi kể: Ngôi thứ ba.

Tác dụng: Giúp kể chuyện khách quan, khắc họa rõ số phận đáng thương của Bào và làm nổi bật giá trị nhân đạo của tác phẩm.

Câu 4:

Chi tiết cho thấy khát khao được cứu giúp, được yêu thương của Bào, đồng thời tố cáo sự vô cảm, tàn nhẫn của người lớn, gây xúc động mạnh cho người đọc.

Câu 5:

Bào là cậu bé hiền lành, nhẫn nhục, đáng thương. Qua đó, tác giả thể hiện niềm xót thương sâu sắc với trẻ em nghèo và lên án sự bất công, vô nhân đạo.



Câu 1: Tự sự Phương thức biểu đạt chính được sử dụng trong đoạn trích là tự sự (kể chuyện), nhằm tái hiện lại sự việc, hành động, và tâm trạng của nhân vật Bào và mẹ thằng Quyên.

Câu2: Tình huống truyện là cảnh ngộ éo le, bi kịch của cậu bé Bào khi phải chứng kiến cái chết của con chim vàng mà mình yêu quý, đồng thời cảm nhận được sự vô tâm, lạnh lùng của người lớn (mẹ thằng Quyên) trước nỗi đau của mình.

Câu3: Đoạn trích được kể theo ngôi thứ ba. Tác dụng của ngôi kể này là: Giúp người kể chuyện (tác giả) có thể quan sát và miêu tả một cách bao quát, khách quan các sự kiện và hành động của các nhân vật. Cho phép tác giả đi sâu vào nội tâm, suy nghĩ và cảm xúc của nhân vật Bào (qua chi tiết "Mắt Bào chập chờn thấy...", "Tay Bào với tới..."), giúp người đọc hiểu rõ hơn về thế giới tinh thần phức tạp của cậu bé. Tạo khoảng cách nhất định, tăng tính chân thực và sức thuyết phục cho câu chuyện

Chi tiết “Mắt Bào chập chờn thấy bàn tay mẹ thằng Quyên thò xuống. Tay Bào với tới, với mãi, với mãi nhưng cũng chẳng với

được ai.” mang nhiều ý nghĩa sâu sắc

Nhân vật cậu bé Bào trong đoạn trích là một cậu bé nhạy cảm, giàu tình yêu thương (yêu quý con chim vàng), nhưng cũng rất cô đơn và phải chịu đựng nỗi đau tinh thần lớn lao trước sự vô tâm của người lớn. Qua nhân vật Bào, tác giả Nguyễn Quang Sáng gửi gắm: Sự đồng cảm sâu sắc với thế giới nội tâm phức tạp, những tổn thương và nỗi niềm của trẻ thơ. Thái độ phê phán nhẹ nhàng sự thờ ơ, thiếu quan tâm của người lớn đối với cảm xúc và tâm tư của trẻ em. Thông điệp nhân văn về việc cần trân trọng, bảo vệ những tâm hồn non nớt và biết lắng nghe, thấu hiểu trẻ em hơn.










3 tháng 2

Câu 1 Phương thức biểu đạt chính: Tự sự. Câu 2 Tình huống truyện: Bào bị ép bắt con chim vàng cho cậu chủ và phải trả giá bằng cả thân thể, còn con chim thì chết. Câu 3 Ngôi kể: Ngôi thứ ba Tác dụng: Giúp câu chuyện khách quan, khắc họa rõ số phận bi kịch và nỗi đau của nhân vật Bào. Câu 4 Chi tiết cho thấy nỗi tuyệt vọng tột cùng của Bào: em cần sự cứu giúp nhưng chỉ nhận ra mình bị bỏ rơi, thể hiện sự vô cảm, tàn nhẫn của người lớn. Câu 5 Bào là cậu bé hiền lành, tội nghiệp, cam chịu nhưng rất đáng thương. → Tác giả xót xa, lên án sự bất công và lòng người độc ác, đồng thời bênh vực trẻ em nghèo khổ.

Câu 1

Phương thức biểu đạt chính trong bài văn trên là : tự sự

Câu 2: Tình huống truyện của đoạn trích Tình huống truyện xoay quanh việc con chim vàng bị chết và sự nuối tiếc, bất lực của cậu bé Bảo khi không thể kết nối hay chạm tới sự giúp đỡ

Câu 3: • Ngôi kể: Ngôi thứ ba Tác dụng: * Giúp người kể có cái nhìn khách quan, bao quát toàn bộ câu chuyện và tâm trạng các nhân vật. • Làm cho câu chuyện trở nên chân thực, dẫn dắt người đọc thấu hiểu nỗi đau của nhân vật Bảo một cách tự nhiên.

Câu 4 Sự bất lực và cô đơn: Chi tiết này khắc họa sự tuyệt vọng của Bảo. Việc "với mãi" nhưng không chạm tới được ai tượng trưng cho khoảng cách giữa nỗi đau cá nhân và sự cứu rỗi từ bên ngoài. • Sự hụt hẫng: Nó nhấn mạnh cảm giác mất mát không chỉ là cái chết của con chim, mà còn là sự thiếu vắng một điểm tựa, một sự thấu hiểu ngay lúc cậu cần nhất.

Câu 5 Nhân vật Bảo: Là cậu bé có tâm hồn nhạy cảm, giàu lòng nhân hậu và biết trân trọng sự sống. • Tình cảm của tác giả: Thể hiện sự thấu hiểu, đồng cảm và trân trọng những nét tâm lý tinh tế, trong sáng của trẻ thơ.


I. Đọc hiểu (3.0 điểm) Đọc đoạn trích sau và thực hiện các yêu cầu nêu bên dưới:             (1) Enrico, hãy nhớ điều này: mỗi khi con gặp một cụ già, một kẻ khó, một người đàn bà đang bế con, một người què chống nạng, một người đang còng lưng gánh nặng, một gia đình đang tang tóc, con đều phải nhường bước cung kính. Chúng ta phải kính trọng: tuổi già, nỗi khổ, tình...
Đọc tiếp

I. Đọc hiểu (3.0 điểm)

Đọc đoạn trích sau và thực hiện các yêu cầu nêu bên dưới:

            (1) Enrico, hãy nhớ điều này: mỗi khi con gặp một cụ già, một kẻ khó, một người đàn bà đang bế con, một người què chống nạng, một người đang còng lưng gánh nặng, một gia đình đang tang tóc, con đều phải nhường bước cung kính. Chúng ta phải kính trọng: tuổi già, nỗi khổ, tình mẹ con, kẻ tật nguyền, sự vất vả và cái chết.

            (2) Mỗi khi con thấy một kẻ sắp bị xe húc phải, nếu là một người lớn thì con phải thét lên báo cho người ta tránh, nếu là một em bé thì con hãy chạy đến cứu ngay. Thấy một đứa bé đứng khóc một mình, hãy hỏi tại sao nó khóc và an ủi nó, nếu con có thể làm được. Người già rơi cái gậy, con hãy nhặt lên cho người ta. Nếu hai đứa trẻ đánh nhau, con hãy can ngay chúng ta. Nhưng nếu là hai người lớn thì con hãy tránh xa ra, để khỏi phải chứng kiến cảnh hung dữ thô bao, làm cho tấm lòng thành ra sắt đá. (…) Con không được nhạo báng ai hết, đừng chen lấn ai hết, đừng la hét, phải tôn trọng trật tự của đường phố. Ở đâu mà con thấy cảnh thô lỗ diễn ra ngoài đường phố thì con chắc chắn sẽ thấy cảnh thô lỗ diễn ra trong các gia đình vậy.

         (Trích Edmondo De Amicis, Những tấm lòng cao cả,

NXB Văn học, Hà Nội, 2002)

Câu 1. Chỉ ra phương thức biểu đạt chính của văn bản trên.

Câu 2. Theo tác giả, chúng ta cần phải kính trọng những điều gì?

Câu 3. Chỉ ra và phân tích hiệu quả của phép điệp cấu trúc được sử dụng trong đoạn (2)?

Câu 4. Thông điệp nào có ý nghĩa nhất với anh/chị? Vì sao?

26
15 tháng 5 2021

Gợi ý trả lời

Câu 1: Phương thức biểu đạt chính của đoạn thơ là: biểu cảm.

Câu 2: Theo tác giả, chúng ta cần phải kính trọng những điều sau: : tuổi già, nỗi khổ, tình mẹ con, kẻ tật nguyền, sự vất vả và cái chết.

Câu 3:

Điệp cấu trúc “nếu là … con hãy (con phải) được lặp lại 4 lần có tác dụng:

- Nhấn mạnh lời cha dạy con có cách ứng xử phù hợp với những tình huống có thể gặp trong cuộc đời để con trở thành một người tử tế, biết quan tâm, không bị ảnh hưởng bởi cái xấu.

- Tạo sự liên kết, logic cho văn bản.

Câu 4:

Thông điệp:

 Phải biết giúp đỡ những người gặp hoạn nạn.

16 tháng 5 2021

Câu 1:

Phương thức biểu đạt chính của văn bản trên là: biểu cảm

Câu 2:

Theo tác giả, chúng ta cần phải kính trọng những điều: tuổi già, nỗi khổ, tình mẹ con, kẻ tật nguyền, sự vất vả và cái chết

Câu 3:

Phép điệp cấu trúc: nếu là….con hãy.

Được lặp di lặp lại 4 lần có tác dụng:

- Nhấn mạnh lời cha dạy con có cách ứng xử phù hợp với những tình huống có thể gặp trong cuộc đời để con trở thành 1 người tử tế, biết quan tâm, không bị ảnh hưởng bởi cái xấu

- Tạo sự liên kết, logic cho văn bản

Câu 4:

Theo em, thông điệp có ý nghĩa nhất là: phải biết giúp đỡ những người gặp hoạn nạn. Vì khi chúng ta mở rộng tấm lòng, chia sẻ với người khác những niềm vui,nỗi buồn của mình, học cách lắng nghe, đồng cảm, sẻ chia với những buồn vui, khó khăn của người khác. Khi đó, ta sẽ thấy yêu đời và yêu người hơn, cuộc sống này ấm áp yêu thương và đáng sống biết bao.

Một câu chuyện được tóm lược như sau:“Trở về sau một ngày làm việc mệt mỏi, người mẹ xách giỏ vào bếp. Đón chị là đứa con trai đang háo hức mách mẹ những gì mà em nó đã làm: “Mẹ ơi,lúc bố đang gọi điện thoại, con đang chơi ngoài sân thì em lấy bút chì màu viết lên tường, chỗ mới sơn trong phòng ấy. Con đã nói nhưng em không nghe”. Người mẹ rên rỉ: “Trời ơi!”,buông giỏ...
Đọc tiếp

Một câu chuyện được tóm lược như sau:
“Trở về sau một ngày làm việc mệt mỏi, người mẹ xách giỏ vào bếp. Đón chị là đứa con trai đang háo hức mách mẹ những gì mà em nó đã làm: “Mẹ ơi,lúc bố đang gọi điện thoại, con đang chơi ngoài sân thì em lấy bút chì màu viết lên tường, chỗ mới sơn trong phòng ấy. Con đã nói nhưng em không nghe”. Người mẹ rên rỉ: “Trời ơi!”,buông giỏ và bước qua phòng, nơi cậu con trai út đang trốn. Đứa bé run lên vì sợ. Trong khoảng mười phút, người mẹ giáo huấn con về công sức, tiền bạc và khoản chi phí vì trò chơi không đúng chỗ của con. Càng la mắng, chị càng giận và lao đến chỗ thằng bé đang sợ sệt lấy thân mình che tác phẩm của nó. Khi nhìn thấy dòng chữ “Con yêu mẹ” được viết nắn nót trên tường, viền bằng một trái tim nguệch ngoạc nhưng rất ngộ nghĩnh, dễ thương, đôi mắt người mẹ nhòa đi”.
( Theo “Hạt giống tâm hồn”-NXB Tổng hợp TP.Hồ Chí Minh,2011,tr.42-43)
Trình bày suy nghĩ ( khoảng hai trang giấy thi) về ý nghĩa của câu chuyện trên.

1
28 tháng 8 2016

+ Từ việc phân tích các chi tiết quan trọng trong câu chuyện mà xác định ý nghĩa truyện ( chú ý không sa đà vào phân tích truyện).
+ Trình bày những suy nghĩ về câu chuyện mà bản thân đã xác định được. Có thể lấy dẫn chứng trong văn chương và thực tế để làm rõ ý kiến của mình.
- Trong câu chuyện đã dẫn, hoàn cảnh và tâm trạng người mẹ khi về nhà, thái độ khi nghe đứa con lớn mách tội em, nỗi xúc động của người mẹ khi hiểu ra tình cảm của đứa con út cũng như dòng chữ con viết là những điều cho ta hiểu ý nghĩa truyện. Nên phân tích những chi tiết ấy.
- Một câu chuyện có thể mang đến cho người đọc nhiều suy nghĩ khác nhau. Câu chuyện trên, có thể gợi cho ta một số suy nghĩ như:
+ Nỗi tức giận dễ làm con người có thể mắc sai lầm.Vì thế, không nên nóng vội, phải hiểu rõ bản chất sự việc trước khi tỏ thái độ.
+ Con trẻ bộc lộ tình yêu thương một cách hồn nhiên, chân thành. Tình yêu thương của con mang đến cho người mẹ niềm vui và sức mạnh vượt qua khó khăn vất vả…

20 tháng 7 2020

Cảm nghĩ của em khi đọc tình huống trên là em cảm thấy rất thương bạn nhỏ.Chắc là do nhà bạn ấy khó khăn quá nên bạn mới theo mẹ đi kiếm chỗ ở thì được 1 người dân thương tình cho ở tạm.Em cũng băn khoăn không biết bố và người thân của bạn đâu mà để cho mẹ với con như vậy.Nhưng dù sao bạn ấy cũng đã có 1 căn nhà để ở qua ngày rồi.Em mong bạn và mẹ của bạn ấy có thể tìm một 1 nhà mói mẻ để xây dựng lại cuộc sống.

20 tháng 7 2020

LÀM :

Trong cuộc sống mỗi người đều có hoàn cảnh khác nhau . Người thì có nhà ở, có gia đình,có đc hạnh phúc và giàu sang nhưng cũng có những người ko có một ngôi nhà để ở hay ko có một gia đình đầm ấm ,ko đc giàu sang như những người khác. Cuộc sống luôn cho ta những thử thách, nghịch cảnh. Ai biết vượt qua sẽ tồn tại; ai biến khó khăn thành cơ hội sẽ là người chiến thắng......ko bt ns j nữa

Làm thế này thôi chứ bt sai ben bét r == 

Ý KIẾN ĐỀ BẠN RA :

ns thật tình huống bn đưa ra nó có vấn đề hay sao ấy >< như cái này :

- " Dạ... Thưa cô.... Em.... Gia đình em không có nhà để sống. Gia đình em là ở đợ cho người ta. Gia đình em cũng chỉ có hai mẹ con em, người chủ thương nên đã cho mẹ con em làm ở đợ và cho sống tại nhà của người ta. "

câu này : làm ở đợ và cho sống thấy nó hơi thừa bạn ạ >< cả câu gạch đen đó nữa ><

mk thừa nhận mk ko làm đc bài bn làm ra ... nhưng cũng muốn góp chút ý kiến vào đề bn ... nếu bn thấy khó chịu hay j j đó thì xl trước :(

*Ryeo*

14 tháng 8 2025

0 con chim

14 tháng 8 2025

Đáp án: 0 con chim 🐦❌

Giải thích:

  • Khi mèo nhảy lên, các con chim còn lại cũng sẽ hoảng sợ và bay đi hết.
  • Thực tế không chỉ con bị mèo chụp mới bay, mà tất cả chim trên cành đều phản xạ bay để tránh nguy hiểm.
  • Nên sau cú nhảy, trên cành sẽ không còn con chim nào.

Câu này là bẫy để ai tính 3 – 1 = 2 thì sai ngay.

Ly dịNếu có một ngày bố mẹ ly dị thì sao?Nghe bà kể, hồi con còn bé, bố mẹ rất hay cãi nhau. Có những lần sau lưng con, cũng có nhiều lần trước mặt con. Thường, khi bố mẹ cãi nhau, con dù thức vẫn nhắm mắt... Tới khi bố mẹ nói đến hai tiếng "ly dị", con mới òa khóc. Bà vẫn hay nói con hiểu chuyện, có lẽ là vì vậy...Sau, khi con lớn hơn, tầm những năm cuối cấp một, bố mẹ không hay...
Đọc tiếp

Ly dị

Nếu có một ngày bố mẹ ly dị thì sao?

Nghe bà kể, hồi con còn bé, bố mẹ rất hay cãi nhau. Có những lần sau lưng con, cũng có nhiều lần trước mặt con. Thường, khi bố mẹ cãi nhau, con dù thức vẫn nhắm mắt... Tới khi bố mẹ nói đến hai tiếng "ly dị", con mới òa khóc. Bà vẫn hay nói con hiểu chuyện, có lẽ là vì vậy...

Sau, khi con lớn hơn, tầm những năm cuối cấp một, bố mẹ không hay cãi vã nữa. Nhưng lần nào đã trợn mắt, y như rằng lại "mày" - "tao", "ông bà" - "cụ kị". 

Con nhớ mãi một lần, mẹ quyết viết đơn ly dị. Năm ấy con chín tuổi. Con còn nhớ mãi những giọt nước mắt của con lúc ấy, có sợ hãi, có lo lắng, có buồn, có đau. Con năm ấy, một đứa trẻ chín tuổi, bất lực nhìn mẹ rời đi, trong miệng vẫn nhờ nhợ vị giấy, vị mực của lá đơn ly dị mẹ viết vội,

Không biết có phải từ ấy, lòng con luôn canh cánh một nỗi sợ vô hình: "Nếu ngày mai bố mẹ ly dị thì sao?". Đúng như mẹ từng nói, mẹ không ly dị cũng chỉ vì chúng con... Vậy: "Nếu ngày mai mẹ không còn thương con nữa thì sao?"

Câu hỏi ấy đã dằn vặt con mấy năm nay. Mỗi khi thấy bố mẹ to tiếng, nỗi dằn vặt trong con lại trỗi dậy mạnh mẽ hơn cả. Nó cào cấu trái tim con, đôi khi đè, nén con đến ngột thở... Nếu bố mẹ ly dị... con biết sống sao?

Mỗi khi tưởng tượng đến đó thôi, nước mắt con đã chực ào ra. Con sợ phải lựa chọn giữa đi theo bố và đi theo mẹ. Chỉ nghĩ đến đó thôi, con đã muốn dừng lại... Con vẫn luôn trấn an mình bằng những câu vô nghĩa: "Không sao đâu! Sẽ ổn thôi!"

Nhưng cái gì sẽ ổn? Càng lớn con lại càng hiểu, chẳng cái gì là ổn cả. Con biết rằng khi quả tạ áp lực, căng thẳng ngày càng lớn, những sợi chỉ chịu đựng ngày càng mong manh, tình cảm không còn... những gắn bó mấy chục năm nay rồi sớm rồi muộn cũng sẽ đứt. 

Vậy con cần gì phải sợ một chuyện chắc chắn sẽ xảy tới. Chi bằng cứ thoải mái đón nhận nó. Đằng nào cái không khí ngột ngạt bây giờ giữa hai người cũng khó chịu lắm rồi. Ly dị ư? Có thể khó chịu hơn thế này bao nhiêu chứ? 

Có người đã từng nói: "Đôi khi buông tay cũng là giải thoát". Sao con có thể biến thành cái rào chắn ngăn bố mẹ đến với sự giải thoát. Thứ con mong là không khí hạnh phúc. Nếu sống chung vậy, bố mẹ không thấy hạnh phúc, vậy ly dị đi, đừng cãi vã nữa. Biết đâu ly dị còn khiến không khí dễ chịu hơn?

Về phần con, con lớn rồi, con sẽ luôn hiểu và thông cảm cho quyết định của bố mẹ. Với thứ con sợ, con cũng đã có chuẩn bị. Nếu bố mẹ ly dị, con biết con sẽ phải lựa chọn, dù vẫn luôn sợ nhưng nhờ câu nói của một người bạn: "Bố chiều tao hơn nhưng mẹ tao cần tao"... con cũng đã đưa ra được quyết định của riêng mình. 

Dầu có không nhận đủ tình cảm hay không có đủ vật chất để sống như bây giờ, nhưng bố mẹ đã chấp nhận hy sinh vì con lâu vậy. Con cũng sẽ hy sinh vì bố mẹ một lần. Nếu đã quyết ly dị, đừng lo cho con và đừng lôi con vào!
Viết bởi: Góc tâm sự cuộc sống
____
Đã bao lần bạn bật khóc vì thấy mệt mỏi, tổn thương? Nhưng còn đau đớn hơn khi chẳng ai hiểu mình, chia sẻ cùng mình.....
Lúc ấy có lẽ bạn sẽ ở một mình và gặm nhấm nỗi buồn,.... Đó chẳng phải là cách tốt nhất, bạn sẽ mãi chìm trong bóng tối và chẳng thể cảm nhận cuộc sống có bao điều tốt đẹp. Vì vậy hãy chia sẻ đi! Hãy mang nỗi buồn ném đi thật xa đi! Ở đây chúng tôi sẽ cùng chia sẻ câu chuyện của bạn, sẽ lắng nghe bạn và cho bạn một câu trả lời về nỗi băn khoăn của bạn...Đến với "Góc tâm sự cuộc sống" bạn sẽ được làm chính mình...
___ 
Có rất nhiều người luôn mang trong mình bao phiền muộn, nhưng chẳng dám nói ra. Vì ai sẽ hiểu họ đây, hay là những lời cười nhạo? Như những cô cậu học trò, bố mẹ chỉ quan tâm đến điểm số, thành tích của con đạt được mà "vô tình" quên mất con cũng là đứa trẻ, cũng có tâm sự nhưng chẳng dám nói ra.... Con "yêu đương sớm" thay vì hỏi con cảm thấy thế nào, con có cảm xúc gì, thì lại mắng chửi con.... Rất nhiều điều khiến ta uất nghẹn không dám nói ra....
Vì điều này nên chúng mình đã thành lập ra "Góc tâm sự cuộc sống" vào năm 2018. Nhóm này phát triển khá mạnh mẽ và mình muốn có một nơi tâm sự trên phần mềm học tập "Online Math" để ngoài học tập, giao lưu ta có nơi để giãi bày tâm sự....
Nếu muốn tìm đến, nếu muốn trải lòng hãy đến với chúng mình, ngôi nhà nhỏ nhưng rất ấm áp sẽ luôn chào đón các bạn^^:https://olm.vn/thanhvien/gocdanhchonguoinoitam
Chúng mình đảm bảo chỉ có bạn và mình biết câu chuyện này, sẽ không để lộ bất kì tin tức cá nhân ra ngoài. 
_____
- [ ] Gửi quản trị viên của Online Math. Em đã đọc rất nhiều lần về nội quy của nhóm, nhưng em muốn làm chút gì đó để giúp cho nhóm... Đáng nhẽ em nên phải xin phép quản trị viên, quản lí nhóm rồi mới làm như này. Nhưng em không có cách liên lạc với các anh chị. Và qua bài viết này, mong anh chị đọc được và đồng ý kế hoạch lập ra nơi để cho mọi người tâm sự. Nếu anh chị không đồng ý, em thành thật xin lỗi vì hành vi này của mình và sẽ chấp nhận mọi sự hình phạt khi vi phạm nội quy

3
21 tháng 2 2022

MIK THẬT SỰ THÔNG CẢM CHO CẬU DÙ XEM MUỘN

19 tháng 10 2022

ôi đó là một câu chuyện buồn bã

Ly dịNếu có một ngày bố mẹ ly dị thì sao?Nghe bà kể, hồi con còn bé, bố mẹ rất hay cãi nhau. Có những lần sau lưng con, cũng có nhiều lần trước mặt con. Thường, khi bố mẹ cãi nhau, con dù thức vẫn nhắm mắt... Tới khi bố mẹ nói đến hai tiếng "ly dị", con mới òa khóc. Bà vẫn hay nói con hiểu chuyện, có lẽ là vì vậy...Sau, khi con lớn hơn, tầm những năm cuối cấp một, bố mẹ không hay...
Đọc tiếp

Ly dị

Nếu có một ngày bố mẹ ly dị thì sao?

Nghe bà kể, hồi con còn bé, bố mẹ rất hay cãi nhau. Có những lần sau lưng con, cũng có nhiều lần trước mặt con. Thường, khi bố mẹ cãi nhau, con dù thức vẫn nhắm mắt... Tới khi bố mẹ nói đến hai tiếng "ly dị", con mới òa khóc. Bà vẫn hay nói con hiểu chuyện, có lẽ là vì vậy...

Sau, khi con lớn hơn, tầm những năm cuối cấp một, bố mẹ không hay cãi vã nữa. Nhưng lần nào đã trợn mắt, y như rằng lại "mày" - "tao", "ông bà" - "cụ kị". 

Con nhớ mãi một lần, mẹ quyết viết đơn ly dị. Năm ấy con chín tuổi. Con còn nhớ mãi những giọt nước mắt của con lúc ấy, có sợ hãi, có lo lắng, có buồn, có đau. Con năm ấy, một đứa trẻ chín tuổi, bất lực nhìn mẹ rời đi, trong miệng vẫn nhờ nhợ vị giấy, vị mực của lá đơn ly dị mẹ viết vội,

Không biết có phải từ ấy, lòng con luôn canh cánh một nỗi sợ vô hình: "Nếu ngày mai bố mẹ ly dị thì sao?". Đúng như mẹ từng nói, mẹ không ly dị cũng chỉ vì chúng con... Vậy: "Nếu ngày mai mẹ không còn thương con nữa thì sao?"

Câu hỏi ấy đã dằn vặt con mấy năm nay. Mỗi khi thấy bố mẹ to tiếng, nỗi dằn vặt trong con lại trỗi dậy mạnh mẽ hơn cả. Nó cào cấu trái tim con, đôi khi đè, nén con đến ngột thở... Nếu bố mẹ ly dị... con biết sống sao?

Mỗi khi tưởng tượng đến đó thôi, nước mắt con đã chực ào ra. Con sợ phải lựa chọn giữa đi theo bố và đi theo mẹ. Chỉ nghĩ đến đó thôi, con đã muốn dừng lại... Con vẫn luôn trấn an mình bằng những câu vô nghĩa: "Không sao đâu! Sẽ ổn thôi!"

Nhưng cái gì sẽ ổn? Càng lớn con lại càng hiểu, chẳng cái gì là ổn cả. Con biết rằng khi quả tạ áp lực, căng thẳng ngày càng lớn, những sợi chỉ chịu đựng ngày càng mong manh, tình cảm không còn... những gắn bó mấy chục năm nay rồi sớm rồi muộn cũng sẽ đứt. 

Vậy con cần gì phải sợ một chuyện chắc chắn sẽ xảy tới. Chi bằng cứ thoải mái đón nhận nó. Đằng nào cái không khí ngột ngạt bây giờ giữa hai người cũng khó chịu lắm rồi. Ly dị ư? Có thể khó chịu hơn thế này bao nhiêu chứ? 

Có người đã từng nói: "Đôi khi buông tay cũng là giải thoát". Sao con có thể biến thành cái rào chắn ngăn bố mẹ đến với sự giải thoát. Thứ con mong là không khí hạnh phúc. Nếu sống chung vậy, bố mẹ không thấy hạnh phúc, vậy ly dị đi, đừng cãi vã nữa. Biết đâu ly dị còn khiến không khí dễ chịu hơn?

Về phần con, con lớn rồi, con sẽ luôn hiểu và thông cảm cho quyết định của bố mẹ. Với thứ con sợ, con cũng đã có chuẩn bị. Nếu bố mẹ ly dị, con biết con sẽ phải lựa chọn, dù vẫn luôn sợ nhưng nhờ câu nói của một người bạn: "Bố chiều tao hơn nhưng mẹ tao cần tao"... con cũng đã đưa ra được quyết định của riêng mình. 

Dầu có không nhận đủ tình cảm hay không có đủ vật chất để sống như bây giờ, nhưng bố mẹ đã chấp nhận hy sinh vì con lâu vậy. Con cũng sẽ hy sinh vì bố mẹ một lần. Nếu đã quyết ly dị, đừng lo cho con và đừng lôi con vào!
Viết bởi: Góc tâm sự cuộc sống
____
Đã bao lần bạn bật khóc vì thấy mệt mỏi, tổn thương? Nhưng còn đau đớn hơn khi chẳng ai hiểu mình, chia sẻ cùng mình.....
Lúc ấy có lẽ bạn sẽ ở một mình và gặm nhấm nỗi buồn,.... Đó chẳng phải là cách tốt nhất, bạn sẽ mãi chìm trong bóng tối và chẳng thể cảm nhận cuộc sống có bao điều tốt đẹp. Vì vậy hãy chia sẻ đi! Hãy mang nỗi buồn ném đi thật xa đi! Ở đây chúng tôi sẽ cùng chia sẻ câu chuyện của bạn, sẽ lắng nghe bạn và cho bạn một câu trả lời về nỗi băn khoăn của bạn...Đến với "Góc tâm sự cuộc sống" bạn sẽ được làm chính mình...
___ 
Có rất nhiều người luôn mang trong mình bao phiền muộn, nhưng chẳng dám nói ra. Vì ai sẽ hiểu họ đây, hay là những lời cười nhạo? Như những cô cậu học trò, bố mẹ chỉ quan tâm đến điểm số, thành tích của con đạt được mà "vô tình" quên mất con cũng là đứa trẻ, cũng có tâm sự nhưng chẳng dám nói ra.... Con "yêu đương sớm" thay vì hỏi con cảm thấy thế nào, con có cảm xúc gì, thì lại mắng chửi con.... Rất nhiều điều khiến ta uất nghẹn không dám nói ra....
Vì điều này nên chúng mình đã thành lập ra "Góc tâm sự cuộc sống" vào năm 2018. Nhóm này phát triển khá mạnh mẽ và mình muốn có một nơi tâm sự trên phần mềm học tập "Online Math" để ngoài học tập, giao lưu ta có nơi để giãi bày tâm sự....
Nếu muốn tìm đến, nếu muốn trải lòng hãy đến với chúng mình, ngôi nhà nhỏ nhưng rất ấm áp sẽ luôn chào đón các bạn^^:https://olm.vn/thanhvien/gocdanhchonguoinoitam
Chúng mình đảm bảo chỉ có bạn và mình biết câu chuyện này, sẽ không để lộ bất kì tin tức cá nhân ra ngoài. 
_____
- [ ] Gửi quản trị viên của Online Math. Em đã đọc rất nhiều lần về nội quy của nhóm, nhưng em muốn làm chút gì đó để giúp cho nhóm... Đáng nhẽ em nên phải xin phép quản trị viên, quản lí nhóm rồi mới làm như này. Nhưng em không có cách liên lạc với các anh chị. Và qua bài viết này, mong anh chị đọc được và đồng ý kế hoạch lập ra nơi để cho mọi người tâm sự. Nếu anh chị không đồng ý, em thành thật xin lỗi vì hành vi này của mình và sẽ chấp nhận mọi sự hình phạt khi vi phạm nội quy

0
Ly dịNếu có một ngày bố mẹ ly dị thì sao?Nghe bà kể, hồi con còn bé, bố mẹ rất hay cãi nhau. Có những lần sau lưng con, cũng có nhiều lần trước mặt con. Thường, khi bố mẹ cãi nhau, con dù thức vẫn nhắm mắt... Tới khi bố mẹ nói đến hai tiếng "ly dị", con mới òa khóc. Bà vẫn hay nói con hiểu chuyện, có lẽ là vì vậy...Sau, khi con lớn hơn, tầm những năm cuối cấp một, bố mẹ không hay...
Đọc tiếp

Ly dị

Nếu có một ngày bố mẹ ly dị thì sao?

Nghe bà kể, hồi con còn bé, bố mẹ rất hay cãi nhau. Có những lần sau lưng con, cũng có nhiều lần trước mặt con. Thường, khi bố mẹ cãi nhau, con dù thức vẫn nhắm mắt... Tới khi bố mẹ nói đến hai tiếng "ly dị", con mới òa khóc. Bà vẫn hay nói con hiểu chuyện, có lẽ là vì vậy...

Sau, khi con lớn hơn, tầm những năm cuối cấp một, bố mẹ không hay cãi vã nữa. Nhưng lần nào đã trợn mắt, y như rằng lại "mày" - "tao", "ông bà" - "cụ kị". 

Con nhớ mãi một lần, mẹ quyết viết đơn ly dị. Năm ấy con chín tuổi. Con còn nhớ mãi những giọt nước mắt của con lúc ấy, có sợ hãi, có lo lắng, có buồn, có đau. Con năm ấy, một đứa trẻ chín tuổi, bất lực nhìn mẹ rời đi, trong miệng vẫn nhờ nhợ vị giấy, vị mực của lá đơn ly dị mẹ viết vội,

Không biết có phải từ ấy, lòng con luôn canh cánh một nỗi sợ vô hình: "Nếu ngày mai bố mẹ ly dị thì sao?". Đúng như mẹ từng nói, mẹ không ly dị cũng chỉ vì chúng con... Vậy: "Nếu ngày mai mẹ không còn thương con nữa thì sao?"

Câu hỏi ấy đã dằn vặt con mấy năm nay. Mỗi khi thấy bố mẹ to tiếng, nỗi dằn vặt trong con lại trỗi dậy mạnh mẽ hơn cả. Nó cào cấu trái tim con, đôi khi đè, nén con đến ngột thở... Nếu bố mẹ ly dị... con biết sống sao?

Mỗi khi tưởng tượng đến đó thôi, nước mắt con đã chực ào ra. Con sợ phải lựa chọn giữa đi theo bố và đi theo mẹ. Chỉ nghĩ đến đó thôi, con đã muốn dừng lại... Con vẫn luôn trấn an mình bằng những câu vô nghĩa: "Không sao đâu! Sẽ ổn thôi!"

Nhưng cái gì sẽ ổn? Càng lớn con lại càng hiểu, chẳng cái gì là ổn cả. Con biết rằng khi quả tạ áp lực, căng thẳng ngày càng lớn, những sợi chỉ chịu đựng ngày càng mong manh, tình cảm không còn... những gắn bó mấy chục năm nay rồi sớm rồi muộn cũng sẽ đứt. 

Vậy con cần gì phải sợ một chuyện chắc chắn sẽ xảy tới. Chi bằng cứ thoải mái đón nhận nó. Đằng nào cái không khí ngột ngạt bây giờ giữa hai người cũng khó chịu lắm rồi. Ly dị ư? Có thể khó chịu hơn thế này bao nhiêu chứ? 

Có người đã từng nói: "Đôi khi buông tay cũng là giải thoát". Sao con có thể biến thành cái rào chắn ngăn bố mẹ đến với sự giải thoát. Thứ con mong là không khí hạnh phúc. Nếu sống chung vậy, bố mẹ không thấy hạnh phúc, vậy ly dị đi, đừng cãi vã nữa. Biết đâu ly dị còn khiến không khí dễ chịu hơn?

Về phần con, con lớn rồi, con sẽ luôn hiểu và thông cảm cho quyết định của bố mẹ. Với thứ con sợ, con cũng đã có chuẩn bị. Nếu bố mẹ ly dị, con biết con sẽ phải lựa chọn, dù vẫn luôn sợ nhưng nhờ câu nói của một người bạn: "Bố chiều tao hơn nhưng mẹ tao cần tao"... con cũng đã đưa ra được quyết định của riêng mình. 

Dầu có không nhận đủ tình cảm hay không có đủ vật chất để sống như bây giờ, nhưng bố mẹ đã chấp nhận hy sinh vì con lâu vậy. Con cũng sẽ hy sinh vì bố mẹ một lần. Nếu đã quyết ly dị, đừng lo cho con và đừng lôi con vào!
Viết bởi: Góc tâm sự cuộc sống
____
Đã bao lần bạn bật khóc vì thấy mệt mỏi, tổn thương? Nhưng còn đau đớn hơn khi chẳng ai hiểu mình, chia sẻ cùng mình.....
Lúc ấy có lẽ bạn sẽ ở một mình và gặm nhấm nỗi buồn,.... Đó chẳng phải là cách tốt nhất, bạn sẽ mãi chìm trong bóng tối và chẳng thể cảm nhận cuộc sống có bao điều tốt đẹp. Vì vậy hãy chia sẻ đi! Hãy mang nỗi buồn ném đi thật xa đi! Ở đây chúng tôi sẽ cùng chia sẻ câu chuyện của bạn, sẽ lắng nghe bạn và cho bạn một câu trả lời về nỗi băn khoăn của bạn...Đến với "Góc tâm sự cuộc sống" bạn sẽ được làm chính mình...
___ 
Có rất nhiều người luôn mang trong mình bao phiền muộn, nhưng chẳng dám nói ra. Vì ai sẽ hiểu họ đây, hay là những lời cười nhạo? Như những cô cậu học trò, bố mẹ chỉ quan tâm đến điểm số, thành tích của con đạt được mà "vô tình" quên mất con cũng là đứa trẻ, cũng có tâm sự nhưng chẳng dám nói ra.... Con "yêu đương sớm" thay vì hỏi con cảm thấy thế nào, con có cảm xúc gì, thì lại mắng chửi con.... Rất nhiều điều khiến ta uất nghẹn không dám nói ra....
Vì điều này nên chúng mình đã thành lập ra "Góc tâm sự cuộc sống" vào năm 2018. Nhóm này phát triển khá mạnh mẽ và mình muốn có một nơi tâm sự trên phần mềm học tập "Online Math" để ngoài học tập, giao lưu ta có nơi để giãi bày tâm sự....
Nếu muốn tìm đến, nếu muốn trải lòng hãy đến với chúng mình, ngôi nhà nhỏ nhưng rất ấm áp sẽ luôn chào đón các bạn^^:https://olm.vn/thanhvien/gocdanhchonguoinoitam
Chúng mình đảm bảo chỉ có bạn và mình biết câu chuyện này, sẽ không để lộ bất kì tin tức cá nhân ra ngoài. 
_____
- [ ] Gửi quản trị viên của Online Math. Em đã đọc rất nhiều lần về nội quy của nhóm, nhưng em muốn làm chút gì đó để giúp cho nhóm... Đáng nhẽ em nên phải xin phép quản trị viên, quản lí nhóm rồi mới làm như này. Nhưng em không có cách liên lạc với các anh chị. Và qua bài viết này, mong anh chị đọc được và đồng ý kế hoạch lập ra nơi để cho mọi người tâm sự. Nếu anh chị không đồng ý, em thành thật xin lỗi vì hành vi này của mình và sẽ chấp nhận mọi sự hình phạt khi vi phạm nội quy

1
Phần 1: Đọc - hiểu (3.0 điểm)            Đọc bài thơ sau của Nguyễn Khoa Điềm và trả lời các câu hỏi:          MẸ VÀ QUẢ Những mùa quả mẹ tôi hái được Mẹ vẫn trông vào tay mẹ vun trồng Những mùa quả lặn rồi lại mọc Như mặt trời, khi như mặt trăng​ Lũ chúng tôi từ tay mẹ lớn lên Còn những bí và bầu thì lớn xuống Chúng mang dáng giọt...
Đọc tiếp

Phần 1: Đọc - hiểu (3.0 điểm)

           Đọc bài thơ sau của Nguyễn Khoa Điềm và trả lời các câu hỏi:

         MẸ VÀ QUẢ

Những mùa quả mẹ tôi hái được
Mẹ vẫn trông vào tay mẹ vun trồng
Những mùa quả lặn rồi lại mọc
Như mặt trời, khi như mặt trăng​

Lũ chúng tôi từ tay mẹ lớn lên
Còn những bí và bầu thì lớn xuống
Chúng mang dáng giọt mồ hôi mặn
Rỏ xuống lòng thầm lặng mẹ tôi.

Và chúng tôi, một thứ quả trên đời
Bảy mươi tuổi mẹ đợi chờ được hái
Tôi hoảng sợ, ngày bàn tay mẹ mỏi
Mình vẫn còn một thứ quả non xanh.

(Thơ Việt Nam 1945 - 1985, NXB Văn học, Hà Nội, 1985)

Câu 1: Nêu chủ đề của bài thơ? (0.5 điểm)    

Câu 2: Tìm phép điệp trong khổ thơ đầu và phép đối trong khổ thơ thứ hai. (0.5 điểm)

Câu 3: Trong nhan đề và bài thơ, chữ “quả” xuất hiện nhiều lần. Chữ “quả” ở dòng nào mang ý nghĩa tả thực? Chữ “quả” ở dòng nào mang ý nghĩa biểu tượng? (1.0 điểm)

Câu 4: Nghĩa của cụm từ in đậm trong hai dòng cuối của bài thơ “Tôi hoảng sợ ngày bàn tay mẹ mỏi -  Mình vẫn còn một thứ quả non xanh”. (1.0 điểm)

32
17 tháng 5 2021

câu 1:chủ đề cuả bài thơ là:sự nhận thưć cuả người con về công ơn cuả mẹ

câu 2 :phép điệp trong khổ thơ 1 là:những muà quả

phép đối:lũ chúng tôi lớn lên-bí và bầu lớn xuống

câu 3:

chữ "quả"mang ý nghiã tả thực:dòng 1 và dòng 3 cuả khổ đâù.

chữ "quả"mang ý nghĩa biểu tượng:dòng 1 và dòng 4 cuả khổ cuối.

câu 4:nghĩa cuả cuṃtừ quả non xanh :chưa đến độ chín ,chưa trưởng thành;chưa làm được nhưng điều xưng đáng với sự mong đợi cuả mẹ,chưa thanh̀ người tốt. 

Chuyện ngu ngốc nhất bạn từng làm là gì ?1. Đối xử tốt với những người làm tổn thương mình, đối xử tệ với những người thật lòng yêu quý mình. 2. Lúc bé người lớn thường dặn rằng phải tránh xa ổ điện, bị điện giật sẽ chết. Một lần khi bố mẹ vắng nhà, em cắm ổ TV thì bị giật một phát, nhớ đến lời mọi người, liền lặng lẽ viết di chúc rồi ôm theo bình sữa lên...
Đọc tiếp

Chuyện ngu ngốc nhất bạn từng làm là gì ?

1. Đối xử tốt với những người làm tổn thương mình, đối xử tệ với những người thật lòng yêu quý mình.

 

2. Lúc bé người lớn thường dặn rằng phải tránh xa ổ điện, bị điện giật sẽ chết. Một lần khi bố mẹ vắng nhà, em cắm ổ TV thì bị giật một phát, nhớ đến lời mọi người, liền lặng lẽ viết di chúc rồi ôm theo bình sữa lên giường nằm chờ \"thời khắc định mệnh”.

 

3. Kể về bạn gái cũ cho bạn gái hiện tại nghe, kết quả biến bạn gái hiện tại thành bạn gái cũ luôn.

 

4. Ngày xưa viết bài khi bảo ghi bút danh, em liền ghi là “Bút chì 2B”.

 

5. Lúc nhỏ thấy đeo kính rất là \"ngầu\", lại nghe người ta nói chỉ có người cận thị mới \"được\" đeo kính thôi... Sau đó... em hối hận không thôi!

 

6. Từng có thời làm bài anh văn với đề tài \"Hãy dùng tiếng Anh để miêu tả về một tai nạn xe\", em đã viết thế này: One car come, one car go, two car “peng peng”, people die. ( Một chiếc xe đang chạy, một chiếc xe đang đến, hai chiếc xe tung nhau, người chết)

 

7. Hồi em còn bé xíu. vì không muốn em tranh xem TV với bố nên bố bảo rằng: \"Không được ấn bừa cái điều khiển TV, nếu không nó sẽ phát nổ”. Em tin ngay tắp lự, sau đó không hề dám động vào cái điều khiển bao giờ nữa. Có một lần nọ, em đang chơi đùa trên ghế sofa thì bất cẩn chạm trúng cái điều khiển, dọa em một phen hết cả hồn, bèn hốt hoảng mách bố \"Sắp phát nổ rồi, làm sao đây bố?\". Bố em bèn cầm lấy cái điều khiển, ấn bừa vài cái rồi nói: \"Đã giải trừ, hết nổ rồi”. Em ngây thơ còn tin là thật cơ.

 

8. Tin vào câu “Tin anh đi, sẽ không có thai đâu mà!”

 

9. Lúc bé trông thấy anh trai đang xem phim, tôi đã hồn nhiên hỏi rằng: \"Anh ơi, sao hai cô chú ấy không mặc quần áo vậy?\"

 

10. Đi đường tính bỏ rác vào thùng, một tay cầm bịch rác, một tay cầm túi tiền, đi đến thùng tác nhỡ tay quăng mất túi tiền vào đấy.

 

11. Sau khi chia tay, ngốc nghếch tin rằng trong lòng anh ấy vẫn còn tôi, ngốc nghếch tin rằng chúng tôi vẫn còn cơ hội quay trở lại. Thế nhưng hiện thực lại cho tôi một cái tát phũ phàng. Người con trai chia tay tôi 73 ngày bây giờ đã ở bên người khác rồi.

 

12. Cứ ngỡ rằng mình đối xử tốt với người ta, người ta sẽ chú ý đến mình.

 

13. Em tính ra ngoài dắt chó đi dạo, mới ra khỏi cửa đi được một đoạn liền trở về nhà. Vừa đúng lúc bố gặp em, liền hỏi em làm sao thế. Mọi người cũng đừng hỏi em nữa làm gì, em chỉ là quên dắt theo con chó thôi à!

 

14. Rõ ràng trong lòng yêu cô ấy nhiều như thế, nhưng ngoài miệng lại nói mình yêu người khác, đúng là tự mình “ngược” mình.

 

15. Ngốc nhất chính là cãi nhau mỗi ngày với mẹ thân yêu nhất của tôi. Đợi đến lúc hiểu ra được thì đã quá trễ rồi!

 

16. Thầm thích cậu ấy 3 năm trời. Sau đó khi tốt nghiệp được một năm, từ chỗ bạn bè của cậu ấy tôi mới biết được rằng khi ấy tôi là đứa con gái mà cậu ấy ghét nhất. Thế nên cảm thấy bản thân ngốc hết chỗ chê.

 

17. Từ ngày cả hai bắt đầu quen nhau, tôi bèn dùng ngày sinh nhật của cô ấy để làm mật mã thẻ ATM. Ngày cô ấy nói lời chia tay, tôi cứ tưởng rằng nói ra điều này sẽ khiến cô ấy cảm động mà ở lại, nào ngờ đâu tất cả tiền dành dụm đều theo cô ấy mà “một đi không trở lại”.

 

18. Gặp phải cái đề không biết làm, hỏi đứa học giỏi có biết làm hay không, lần nào nó cũng đều nói là không biết, thế nên tôi tưởng mình và nó giống nhau... Ngờ đâu điểm ra thì nó cao chót vót, còn tôi thì \"thấp lè tè\".

 

19. Từ chối người yêu mình, chọn một người mà tôi tưởng rằng họ yêu mình, để rồi bị lừa dối.

 

20. Kể chuyện về đứa bạn của em nhé! Nó muốn thử thách trí thông mình của mình, nên sửa mật mã khóa đăng nhập điện thoại thành một loại mật mã siêu khó. Lần đầu tiên đổi xong nó bèn đắc ý kể cho đứa cùng phòng nghe, rồi sau đó bị chính đứa \"trùm tinh tướng\" đó giải được. Nó cực kì không phục bèn đổi thành một cái phức tạp \"hại não\" hơn nữa. Kết quả cái đứa cùng phòng thông minh kia không giải được, khiến nó vô cùng đắc ý. Thế rồi, vài giây sau... nó cũng quên mất mật mã mà nó đặt luôn.

 

21. Lúc bé làm sai, tôi sợ quá bèn trốn vào tủ quần áo. Bố vào phòng tìm tôi, tìm một hồi liền hỏi mẹ rằng tôi trốn đâu rồi. Mẹ bảo chắc là trốn trong phòng thôi. Tôi sợ quá liền \"thanh minh\" ngay: \"Con có ở trong phòng đâu\". Kết quả của việc \"lạy ông tôi ở bụi này\" chính là màn phạt quỳ 15 phút nhớ đời.

 

22. Tôi thì thấy chuyện ngốc nghếch mà ai cũng từng phạm phải chính là, không biết trân trọng những thứ mình đang có và đã có mà chỉ biết mãi tham lam những thứ chưa có hoặc những thứ vốn không thuộc về mình mà 

\(n^2=25\)

n = ?

2
11 tháng 10 2025

Truyện ngu của mình á

Tha lỗi cho đứa em và nó được nước lần tới

11 tháng 10 2025

n =5

Đọc phần trích sau và trả lời câu hỏi     [.…] Tôi sẽ viết chuyện cuộc khởi nghĩa của anh Đề(1), cuộc đời, số phận anh Đề. Tôi có ngay cảm giác phải tìm một cái tên khác cho anh Đề. Tên Đề có “Kinh” quá, người kinh quá. Tnú, tôi gọi anh bằng cái tên ấy. Nó “không khí” hơn nhiều […].    Tôi chưa hình dung câu chuyện, cốt truyện sẽ biễn biến cụ thể ra sao, nhưng đã...
Đọc tiếp
Đọc phần trích sau và trả lời câu hỏi
    [.…] Tôi sẽ viết chuyện cuộc khởi nghĩa của anh Đề(1), cuộc đời, số phận anh Đề. Tôi có ngay cảm giác phải tìm một cái tên khác cho anh Đề. Tên Đề có “Kinh” quá, người kinh quá. Tnú, tôi gọi anh bằng cái tên ấy. Nó “không khí” hơn nhiều […].
   Tôi chưa hình dung câu chuyện, cốt truyện sẽ biễn biến cụ thể ra sao, nhưng đã thấy rõ, cái truyện ngắn này sẽ bắt đầu bằng một khu rừng xà nu – mà tôi sẽ ra sức tả một cách hết sức tạo hình […] và truyện sẽ kết thúc bằng một cánh rừng xà nu, như một vĩ thanh cứ xa mờ dần và bất tận, nghĩa là “bố cục” đã thấy được rồi… Sau đấy mọi sự bỗng trở nên rõ ràng, dễ dàng đến kì lạ. Chị “Dít” đến – như là tất yếu vậy […]. Nhưng tôi muốn Dít sẽ là mối tình sau của Tnú, một mối tình sẽ lờ mờ mà chắc chắn hiện lên ở cuối truyện. Vậy thì phải có Mai, chị của Dít […]. Và cái gì để dẫn đến cuộc bùng dậy ghê gớm như vậy của Tnú (diệt sạch cả một tiểu đội giặc gần như bằng tay không, những năm tháng chưa hề có tiếng súng cách mạng ấy)? Tất cả có một nỗi đau riêng bức bách dữ dội, bật ra từ nỗi đau chung của xóm làng, dân tộc: đứa con bị đánh chết tàn bạo, Mai gục xuống, ngya trước mắt Tnú. Chi tiết ấy đến một cách tất yếu.
   Và ông cụ Mết của tôi cũng tất yếu phải đến. Ông là cội nguồn, là Tây Nguyên của thời “Đất nước đứng lên” trường tồn đến ngày nay […].
   Có lẽ cũng từ đó mà có thằng bé Heng. Nó sẽ còn đi tới đâu, chưa ai lường được…
   Tất cả trở nên dễ dàng đến ngạc nhiên đối với tôi. Tôi hình dung ra, thấy hiển hiện tất cả. Các chi tiết tự nó đến: các cụ bà già lụm cụm bò từ trên thang nhà sàn xuống, các cô gái lấy nước ở vòi nước đầu làng […], cả tiếng nước lanh tanh trong đêm khuya […], cả mười ngọn lửa xà nu cháy rần rật trên mười đầu ngón tay của Tnú […]. Tất cả, tôi không “bịa” thêm gì cả, tô thấy rõ hết, mặc dầu tất cả đây hoàn toàn là một câu chuyện bịa. Mà như thật. Với tôi nó hoàn toàn có thật. Cách sắp xếp các lớp thời gian trong truyện, xen kẽ, đan quyện, những mạch nối…cũng đến dễ dàng và tự nhiên, như tất nó phải vậy.
   “Rừng xà nu” là truyện của một đời, và được kể trong một đêm. Đó là cái đêm dài như cả một đời…
(Nguyên Ngọc, Về truyện ngắn “Rừng xà nu”,
trong Nhà văn nói về tác phẩm, Hà Minh Đức biên soạn,
NXB Giáo dục, Hà Nội, 2000).
Trong phần trích trên, nhà văn Nguyên Ngọc nói về việc gì?
1
3 tháng 5 2017

- Trong phần trích trên, nhà văn Nguyên Ngọc nói về quá trình ông suy nghĩ, lên ý tưởng để chuẩn bị cho việc sáng tác truyện “Rừng xà nu”.

- Bài học cho quá trình hình thành ý tưởng:

    + Hình thành ý tưởng: nhà văn muốn xây dựng câu chuyện trên một nguyên mẫu có thật là cuộc khởi nghĩa của anh Đề.

    + Nhân vật chính: tên của nhân vật sẽ là Tnú để mang đậm “không khí” của núi rừng Tây Nguyên.

    + Hệ thống nhân vật: Dít, Mai, cụ Mết, bé Heng

    + Dự kiến cốt truyện: Bắt đầu và kết thúc bằng hình ảnh cây xà nu.

    + Tình huống, chi tiết truyện nổi bật: Mỗi nhân vật “phải có một nỗi đau riêng bức bách dữ dội, bật ra từ nỗi đau chung của xóm làng, dân tộc”.

    + Chi tiết đặc biệt tạo điểm nhấn: Nỗi đau đớn nhất của Tnú là phải chứng kiến cảnh đứa con bị đánh một cách tàn bạo, còn người vợ thì gục xuống ngay trước mặt anh.