Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.
Câu 9:
Theo em, hình ảnh khói bếp ở cuối văn bản mang ý nghĩa sâu sắc, tượng trưng cho tình mẫu tử thiêng liêng, ấm áp và chan chứa yêu thương. Khói bếp không chỉ là khói từ bếp lửa quê hương, mà còn là hình ảnh gợi nhớ về mẹ, về những bữa cơm bình dị, chân thành mà đầy ắp tình thương. Đó là biểu tượng của những ký ức tuổi thơ không thể nào quên, là nơi khởi đầu của yêu thương, chăm sóc và hy sinh lặng thầm. Hình ảnh khói bếp đã đánh thức nỗi ân hận, tiếc nuối của người con, đồng thời cũng nhắc nhở mỗi chúng ta hãy biết trân trọng những yêu thương giản dị khi còn có thể.
-gợi nhớ những kỷ niệm tuổi thơ: khỏi bếp gắn với buổi sáng quây quần bên mẹ với mùi cơm rơm cơm cháy thơm giòn
-biểu tượng của tình mẹ : khỏi bếp là hình ảnh ẩn dụ cho tình thương ấm áp bền bỉ lặng lẽ mà mẹ dành cho con
-biểu hiện day dứt và tình cảm sâu nặng: khói bếp như còn vương mãi trong ký ức gọi sự tri ân và nỗi nhớ khôn nguôi về mẹ
Bạn có thể hình dùng, hồi bé tôi thường xuyên phải hứng chịu những cú ngã sấp mặt. Tôi phải chịu đựng không biết bao nhiêu những cú ngã như trời giáng từ trên bàn, từ trên ghế cao, trên giường, trên cầu thang, trên những con dốc. Không có tay để chống đỡ, tôi thường bị dập cằm xuống đất, ấy là chưa kể đến mũi và trán. Nhiều lần tôi bị ngã đau đến mức tưởng chừng không thể gượng dậy được nữa.
Nhưng tôi chưa bao giờ đầu hàng, chưa bao giờ cho phép mình được buông xuôi. Có một câu ngạn ngữ của người Nhật mô tả chính xác cách tôi đạt đến thành công, đó là: "Ngã bảy lần, đứng dậy tám lần".
Trên đường đời của bạn cũng có lúc vấp ngã. Tôi cũng vậy. Ngay cả người tài giỏi, khôn ngoan nhất cũng có lúc vấp ngã. Vấp ngã là điều bình thường, chỉ có những người không bao giờ đứng dậy sau vấp ngã mới là người thật sự thất bại. Điều chúng ta cần ghi nhớ là, cuộc sống không phải là một cuộc thi đỗ-trượt. Cuộc sống là một quá trình thử nghiệm các biện pháp nhau cho đến khi tìm ra một cách thích hợp. Những người đạt được thành công phần lớn là là người biết đứng dậy từ sai lầm ngớ ngẩn của mình bởi họ coi thất bại. vấp ngã chỉ là tạm thời và là kinh nghiệm bổ ích. Tất cả những người thành đạt mà tôi biết đều có lúc phạm sai lầm. Thường thì họ nói rằng sai lầm đóng vai trò quan trọng trọng đối với thành công của họ. Khi vấp ngã, họ không bỏ cuộc. Thay vì thế, họ xác định vấn đề của mình là gì, cố gắng cải thiện tình hình, và tìm kiếm giải pháp sáng tạo hơn để giải quyết. Nếu thất bại năm lần, họ cố gắng đứng dậy năm lần, mỗi lần một cố gắng hơn, Winston Churchill đã nắm bắt được cốt lõi của quá trình này khi ông nói: "Sự thành công là khả năng đi từ thất bại này đến thất bại khác mà không đánh mất nhiệt huyết và quyết tâm vươn lên".
Nếu bạn không thể vượt lên được thất bại của mình, thì có lẽ là bạn đã các nhân hoá thất bại đó. Thất bại của bạn cũng giống như cái chấn thương khiến một cầu thủ bóng chày nổi tiếng trở thành người phải ngồi trên ghế dự bị thôi; nó đâu có khiến bạn trở thành người thất bại. Chừng nào còn gắn với môn thể thao ấy và còn tiếp tục cố gắng, thì bạn vẫn còn là cầu thủ nhà nghề. Nếu bạn không sẵn sàng làm điều cần phải làm, thì thất bại không phải là vấn đề của bạn, mà bạn chính là vấn đề. Để đạt được thành công, bạn phải cảm thấy mình xứng đáng đạt được thành công để rồi có trách nhiệm làm cho mong muốn thành công trở thành hiện thực.
Trong các bài diễn thuyết, tôi đã chứng minh thuyết của tôi về sự thất bại bằng cách để mình ngã úp bụng và cứ tiếp tục nói chuyện với khán thính giả trong tư thế đó. Xét trên thực tế, tôi không có chân tay, bạn có thể sẽ nghĩ rằng tôi không thể tự gượng dậy được. Các khán thính giả cũng nghĩ như vậy.
Cha mẹ tôi nói rằng từ khi còn là một đứa trẻ chập chững, tôi đã tự tập dựng thẳng người dậy từ tư thế nằm. Họ đã đặt những chiếc gối làm nệm và dỗ dành tôi tì vào đó để dựng dậy. Nhưng tôi đã làm theo cách riêng của mình bất chấp vất vả và khó nhọc. Thay vì sử dụng những chiếc gối, tôi trườn tới một bức tường hoặc chiếc ghế, tì trán vào đó để tạo ực đẩy, rồi nhích từng tí một cho đến khi dựng được người dậy.
Đó không phải là một việc để thực hiện. Nếu thích, bạn cứ thử làm mà xem. Hãy nằm úp bụng xuống sàn và cố gắng đứng lên bằng đầu gối mà không sử dụng tay hoặc chân. Chẳng dễ chịu và thú vị gì, đúng không? Nhưng việc nào khiến bạn cảm thấy dễ chịu hơn, cố gắng gượng dậy hay cứ nằm như thế mãi? Tôi chắc chắn rằng bạn muốn đứng dậy bởi bạn không sinh ra để nằm mãi trên trái đất như thế. Bạn được tạo hoá sinh ra để đứng dậy mỗi khi bạn ngã, dù ngã bao nhiêu lần chăng nữa, cho đến khi bạn hoàn toàn giải phóng được tiềm năng của mình.
Thỉnh thoảng, khi chứng minh kỹ thuật gượng dậy trong các buổi diễn thuyết, tôi gặp phải vấn đề. Tôi thường diễn thuyết, tôi gặp phải vấn đề. Tôi thường diễn thuyết trên một bục cao, một sân khấu hoặc một chiếc bàn nếu như buổi diễn thuyết diễn ra trong một phòng học. Trong buổi diễn thuyết tại một trường học, tôi úp sấp bụng xuống mặt bàn và chợt nhận ra rằng trước khi tôi lên diễn thuyết ai cũng đó đã xịt sáp lên mặt bàn. Mặt bàn trơn hơn cả một sân trượt băng của giải Olympic. Tôi cố chà xát một điểm cho sạch sáp để có thể tì người vào mà gượng dậy, nhưng tôi không gặp may. Thật là bối rối khi tôi phải từ bỏ phần minh hoạ cho bài học và tìm sự giúp đỡ từ người khác. "Ai giúp tôi với được không?", tôi buộc phải lên tiếng.
Lần khác, tôi đang diễn thuyết tại buổi gây quỹ từ thiện ở Houston trước đám đông gồm nhiều nhân vật xuất chúng, trong đó có Jeb Bush, cựu Thống đốc bang Florida và Columba, vợ ông. Khi sắp sửa nói về tầm quan trọng của việc không bao giờ chịu đầu hàng trước khó khăn, tôi để người mình úp xuống bục như thường lệ. Như mọi lần đám đông trở nên im lặng.
"Tất cả chúng ta đều có lúc vấp ngã", tôi nói. "Nhưng vấp ngã không có nghĩa là thất bại. Bạn chỉ cần cố gắng đứng dậy, đừng bao giờ từ bỏ ước mơ".
Khán giả thực sự chú ý lắng nghe, nhưng tôi chưa kịp chứng minh rằng thậm chí ngay cả một người không cần chân tay như tôi cũng có thể đứng dậy khi vấp ngã, thì một phụ nữ tôi chưa hề gặp mặt lần nào từ cuối phòng hối hả chạy lên chỗ tôi.
"Nào, để tôi giúp cậu đứng dậy", bà ấy nói.
"Nhưng tôi không cần giúp đâu ạ", tôi thì thầm qua hai hàm răng nghiến chặt. "Đây là một phần của bài diễn thuyết."
"Đừng ngốc thế. Hay để tôi giúp cậu", bà ấy khăng khăng.
"Bà ạ, xin đừng làm thế, tôi thực sự không cần bà giúp đâu ạ. Tôi đang cố chứng minh điều tôi vừa nói."
"Ồ, vậy thì được, nếu cậu chắc chắn như vậy thì làm đi", bà nói trước khi trở về chỗ ngồi.
Tôi nghĩ khán giả đã gần như thở phào nhẹ nhõm khi nhìn thấy bà ấy ngồi xuống để họ chứng kiến tôi tự đứng dậy! Mọi người thường xúc động khi họ chứng kiến tôi đã phải vất vả như thế nào mới thực hiện được cái việc đơn giản là dựng người dậy từ tư thế nằm. Từ những gì chứng kiến, họ liên hệ đến cuộc đấu tranh vượt lên nghịch cảnh của tôi bởi con người chúng ta ai mà chẳng phải đấu tranh với nghịch cảnh. Bạn cũng có thể trở nên can đảm khi các kế hoạch bị bế tắc hoặc khi bạn gặp khó khăn. Những thử thách và gian khổ của bạn là một phần của cuộc sống mà con người chúng ta ai cũng gặp phải trên đường đời.
Cho dù ý thức được mục đích sống của mình, luôn hy vọng vào những khả năng dành cho bạn, không ngừng nuôi dưỡng niềm tin vào tương lai, luôn trân trọng giá trị của bản thân, duy trì thái độ sống tích cực, nhất quyết không để cho nỗi sợ hãi cản trở, bạn cũng sẽ phải chịu đựng thất bại và những điều gây thất vọng. Bạn đừng bao giờ nghĩ vấp ngã của mình là thất bại chung cuộc, đừng bao giờ coi chúng tựa như dấu chấm hết, bởi thực tế cho thấy rằng khi bạn đấu tranh vượt lên khó khăn chính là lúc bạn đang trải nghiệm cuộc sống. Bạn đã thực sự vào cuộc. Những thách thức mà chúng ta phải đối mặt có thể giúp chúng ta trở nên mạnh mẽ hơn, tốt đẹp hơn, và được trang bị đầy đủ hơn cho sự thành công.
Có thể coi những thất bại của mình là một món quà bởi vì chúng thường là động cơ thúc đẩy bạn tạo ra một đột phá. Vậy những lợi điểm mà chúng ta có thể có từ sự thất bại là gì? Tôi nghĩ ít nhất có bốn bài học quý giá mà thất bại mang đến cho chúng ta. Đó là:
1. Thất bại là một người thầy vĩ đại
2. Thất bại hình thành nên tính cách
3. Thất bại thúc đẩy bạn tiến lên phía trước
4. Thất bại giúp bạn trân trọng thành công Thất bại là người thầy vĩ đại
Đúng vậy, thất bại là một người thầy vĩ đại. Bất cứ người chiến thắng nào cũng đều từng là người thất bại. Mọi nhà vô địch đều từng là người không xếp vị trí thứ nhất. Roger Federer được coi là một trong những tay vợt hàng đầu của mọi thời đại, nhưng không phải trong séc đấu hoặc trận đấu nào anh ấy cũng thắng. Anh ấy cũng có những lúc đánh bóng chạm lưới. Anh ấy cũng có những lúc giao bóng không thành. Trong mỗi trận đấu có tới hàng chục lần anh ấy không thể đánh bóng tới đúng vị trí mong muốn. Nếu sau mỗi lần đánh hỏng, Roger lại bỏ cuộc thì anh ấy có thực sự là một kẻ thất bại. Thay vì thế, anh rút ra bài học từ những lần đánh bóng hỏng và tiếp tục cố gắng qua mỗi cuộc chơi. Đó là lý do tại sao anh trở thành nhà vô địch.
Federer luôn cố gắng đánh bóng một cách hoàn hảo và có gắng giành chiến thắng trong mỗi séc đấu, mỗi trận đấu, đúng không? Đúng vậy, và bạn cũng nên cố gắng trong bất cứ việc gì bạn làm. Hãy thực hành. Hãy nắm vững các quy tắc cơ bản và luôn cố gắng hết mình, và hãy luôn ý thức rằng đôi khi bạn sẽ thất bại bởi vì thất bại là một phần của thành công.
Em trai tôi thường đem chuyện của những năm đầu tôi bước vào sự nghiệp của một diễn giả, khi mà tôi thường thất bại trong việc tìm khán giả cho mình, ra để trêu. Khi ấy tôi cứ nài xin các trường học, các tổ chức cho tôi cơ hội diễn thuyết, nhưng thường bị từ chối bởi vì tôi còn quá nhỏ, thiếu kinh nghiệm hoặc đơn giản là quá bất thường. Đôi khi cảm thấy chán nản, nhưng tôi biết rằng mình vẫn đang trong hành trình học cách để trở thành một diễn giả, vẫn đang tìm hiểu xem mình cần biết những gì để trở thành một diễn giả thành công.
Khi Aaron học lên cấp ba, nó lái xe đưa tôi đi khắp thành phố để tìm những người sẵn sàng nghe tôi diễn thuyết. Tôi diễn thuyết miễn phí để lấy kinh nghiệm. Tôi gọi điện đến mọi trường học ở Brisbane đề nghị được diễn thuyết miễn phí. Ban đầu tôi thường bị từ chối trong hầu hết các trường hợp, nhưng mỗi lần người ta nói "không" chỉ càng khiến tôi thêm quyết tâm để đạt được mục tiêu của mình.
"Anh không bỏ cuộc chứ?", Aaron thường hỏi tôi như vậy.
Tôi đã không bỏ cuộc bởi mỗi lần bị từ chối tôi cảm thấy buồn đến mức tôi hiểu rằng mình đã tìm được đam mê. Tôi thực sự muốn trở thành diễn giả. Nhưng ngay cả khi tôi đã có khán giả, mọi chuyện không phải lúc nào cũng diễn ra một cách suôn sẻ. Tại một trường học ở Brisbane, tôi bắt đầu bài diễn thuyết của mình một cách dở tệ. Có chuyện khiến tôi bị phân tán, và tôi không thể diễn tả ý nghĩa một cách trôi chảy. Tôi căng thẳng đến mức toát mồ hôi; cứ lập đi lập lại lời mình...
Dài dòng lan man thiếu ý .. không đi vào trọng tâm đi thi mà lm kiểu này trượt chắc
1. Lý Thông nói với Thạch Sanh nhằm lừa gạt Thạch Sanh để chàng sợ hãi và chạy trốn. Câu thể hiện rõ nhất mục đích đó "Thôi, bây giờ nhân trời chưa sáng em hãy trốn ngay đi."
2. Lý Thông đạt được mục đích của mình. Câu thể hiện " Thạch Sanh vội vàng từ giã mẹ con Lý Thông, trở về túp lều cũ dưới gốc đa, kiếm củi nuôi thân."
3. Lý Thông đã thực hiện mục tiêu của mình bằng lời nói.
4. Nếu hiểu " việc làm cụ thể của con người nhằm mục đích nhất định" thì việc làm của Lý Thông là một hành động, vì nó tác động dẫn tới hành động chạy trốn của Thạch Sanh.

U
Truyện ngắn "Trở về" của Thạch Lam không chỉ ghi dấu ấn bởi phong cách viết giàu chất trữ tình mà còn chứa đựng bài học nhân văn sâu sắc. Đoạn trích tràn đầy cảm xúc, tập trung miêu tả cuộc trở về thăm mẹ của nhân vật Tâm - một câu chuyện thấm đẫm tình cảm gia đình nhưng lại chất chứa những khoảng cách và vô cảm.
Ngay từ đầu đoạn trích, tác giả đã khéo léo xây dựng bối cảnh làng quê nghèo nàn, với căn nhà cũ kĩ, mái gianh xơ xác, như một sự phản chiếu chân thực về cuộc sống của người mẹ già. Bà là hiện thân của sự hy sinh thầm lặng, suốt đời tần tảo vì con, nhưng đổi lại, bà chỉ nhận được sự xa cách, lạnh lùng từ người con trai. Cuộc gặp gỡ đầy xúc động khi “bà cụ ứa nước mắt” nhận ra con trai, càng khiến người đọc chạnh lòng bởi niềm vui của bà không được trọn vẹn. Thái độ của Tâm - cộc lốc, hời hợt - dường như vô tình giẫm lên lòng yêu thương chân thành của người mẹ già.
Đoạn trích nhấn mạnh vào sự đối lập trong cảm xúc của hai nhân vật chính: bà mẹ và Tâm. Người mẹ, dù đã già nua và yếu đuối, vẫn luôn dành sự ân cần chăm sóc, lo lắng cho con. Những câu hỏi như “Năm ngoái bác Cả lên tỉnh bảo cậu ốm, tôi lo quá…” là biểu hiện rõ nét của tình mẫu tử ấm áp. Trái ngược với đó, Tâm chỉ trả lời qua loa, lãnh đạm và không mảy may để tâm đến những gì mẹ nói. Sự thờ ơ của anh là minh chứng cho những giá trị bị mai một nơi con người sống trong nhịp sống vội vã của thành phố.
Hình ảnh nhân vật Tâm còn được khắc họa rõ hơn qua hành động vội vã rời đi, mang theo vẻ tự mãn khi để lại số tiền cho mẹ. Tiền bạc, dẫu lớn lao, không thể bù đắp cho tình cảm đã bị rạn nứt, càng khiến nỗi cô đơn của bà mẹ thêm rõ ràng. Chi tiết “bà cụ run run đỡ lấy gói bạc, rơm rớm nước mắt” đã nói lên tất cả sự đau lòng và bất lực của một người mẹ đối với đứa con trai xa cách cả về tình cảm lẫn tâm hồn.
Bút pháp trữ tình của Thạch Lam trong đoạn trích này được thể hiện qua những hình ảnh tinh tế, giàu sức gợi. Tác giả không cần dùng những lời lẽ hoa mỹ, mà chỉ qua những chi tiết giản dị như tiếng guốc thong thả hay sự ẩm thấp của căn nhà, đã dựng lên một bức tranh chân thực về cuộc sống khó khăn, cô quạnh của bà mẹ già. Đồng thời, cảm giác lạnh lẽo thấm vào người nhân vật Tâm cũng là một ẩn dụ, gợi sự lạnh nhạt, vô cảm trong mối quan hệ mẹ con.
Qua đoạn trích, Thạch Lam gửi gắm một thông điệp nhân văn sâu sắc: Tình yêu thương gia đình là giá trị thiêng liêng, không thể thay thế bằng tiền bạc hay vật chất. Những người con, dù đi xa đến đâu, cũng không nên quên đi nguồn cội, nơi có những bàn tay luôn chờ đợi và trái tim luôn mong nhớ. Tác phẩm khơi dậy trong lòng người đọc sự đồng cảm với bà mẹ già và nhắc nhở về trách nhiệm của con người.
Trong dòng chảy êm đềm mà thấm thía của văn xuôi Thạch Lam, Trở về là một truyện ngắn giàu chất trữ tình, lặng lẽ khắc họa bi kịch tinh thần của con người khi đánh mất sợi dây gắn bó với cội nguồn. Đoạn trích kể về cuộc trở về của Tâm sau sáu năm xa quê, từ đó làm nổi bật sự xa cách lạnh lùng của người con và tình yêu thương âm thầm, nhẫn nại của người mẹ già.
Ngay từ khoảnh khắc Tâm đặt chân vào sân nhà, không gian đã nhuốm màu hiu quạnh: “bốn bề yên lặng, không có bóng người”. Ngôi nhà cũ “chỉ có sụp thấp hơn một chút và mái gianh xơ xác hơn” như chính cuộc đời tảo tần của mẹ anh – héo hon theo năm tháng. Cảnh vật không chỉ gợi sự nghèo khó mà còn gợi nỗi buồn, sự chờ đợi mỏi mòn. Trong khung cảnh ấy, hình ảnh người mẹ hiện lên thật xúc động: bà “mặc cái áo cũ kĩ như mấy năm về trước”, run run khi cầm tiền, rơm rớm nước mắt. Những chi tiết nhỏ bé ấy đủ để khắc họa tình thương sâu nặng và sự hi sinh lặng thầm của người mẹ quê.
Trái ngược hoàn toàn với tấm lòng ấy là thái độ thờ ơ của Tâm. Sáu năm xa nhà, anh chỉ gửi tiền về mà không một lời hỏi han, không báo tin mình đã lập gia đình. Khi gặp lại mẹ, câu nói “Vâng, chính tôi đây…” được thốt ra một cách khó nhọc, gượng gạo. Tâm lắng nghe chuyện làng quê bằng tâm thế dửng dưng, coi đó là những điều “không liên lạc gì với nhau cả” so với cuộc sống nơi thành thị. Thậm chí, khi mẹ nhắc đến chuyện mình ốm đau, anh cũng chỉ đáp lại hờ hững: “Như thường rồi.” Đỉnh điểm của sự lạnh nhạt là hành động đưa tiền với chút kiêu ngạo: “Đúng hai chục, bà cầm lấy mà tiêu…”. Đồng tiền ở đây không còn đơn thuần là sự phụng dưỡng mà trở thành ranh giới vô hình đẩy hai mẹ con xa nhau hơn.
Qua sự đối lập ấy, Thạch Lam đã khéo léo thể hiện bi kịch của một lớp người trẻ bị cuốn vào nhịp sống đô thị, dần đánh mất tình cảm chân thành. Tâm không phải kẻ xấu, nhưng anh đã để khoảng cách thời gian và môi trường sống làm chai sạn trái tim mình. Sự trở về của anh vì thế chỉ là trở về về mặt không gian, còn tâm hồn thì đã lạc lõng. Ngược lại, người mẹ dù nghèo khó, cô đơn vẫn giữ trọn yêu thương, vẫn lo lắng cho con từng chút một. Bà không trách móc, chỉ lặng lẽ khóc – và chính sự im lặng ấy lại khiến người đọc nhói lòng hơn bất cứ lời oán trách nào.Nghệ thuật của đoạn trích mang đậm phong cách Thạch Lam: giọng điệu nhẹ nhàng, chậm rãi; miêu tả tâm lí tinh tế qua những chi tiết rất nhỏ; đối thoại ít mà gợi nhiều. Nhà văn không tạo ra xung đột dữ dội, nhưng từng câu chữ đều thấm đẫm nỗi buồn man mác. Chính lối viết hướng nội ấy đã làm nổi bật giá trị nhân đạo sâu sắc: trân trọng tình mẫu tử và nhắc nhở con người đừng vô tình trước những yêu thương bình dị nhất.
Đoạn trích khép lại bằng hình ảnh người mẹ run run cầm gói bạc, còn Tâm vội vã bước đi. Một cuộc gặp gỡ ngắn ngủi nhưng đủ để người đọc nhận ra: đôi khi, điều khiến ta day dứt nhất không phải là nghèo khó, mà là sự lạnh nhạt trong tình thân. Trở về vì thế không chỉ là câu chuyện của Tâm, mà còn là lời nhắc nhở mỗi người hãy biết trân trọng mái nhà và những người luôn đợi ta phía sau.
Thứ năm e nộp giấy đc ko ạ
Truyện ngắn "Trở về" của Thạch Lam không chỉ ghi dấu ấn bởi phong cách viết giàu chất trữ tình mà còn chứa đựng bài học nhân văn sâu sắc. Đoạn trích tràn đầy cảm xúc, tập trung miêu tả cuộc trở về thăm mẹ của nhân vật Tâm - một câu chuyện thấm đẫm tình cảm gia đình nhưng lại chất chứa những khoảng cách và vô cảm.
Ngay từ đầu đoạn trích, tác giả đã khéo léo xây dựng bối cảnh làng quê nghèo nàn, với căn nhà cũ kĩ, mái gianh xơ xác, như một sự phản chiếu chân thực về cuộc sống của người mẹ già. Bà là hiện thân của sự hy sinh thầm lặng, suốt đời tần tảo vì con, nhưng đổi lại, bà chỉ nhận được sự xa cách, lạnh lùng từ người con trai. Cuộc gặp gỡ đầy xúc động khi “bà cụ ứa nước mắt” nhận ra con trai, càng khiến người đọc chạnh lòng bởi niềm vui của bà không được trọn vẹn. Thái độ của Tâm - cộc lốc, hời hợt - dường như vô tình giẫm lên lòng yêu thương chân thành của người mẹ già.
Đoạn trích nhấn mạnh vào sự đối lập trong cảm xúc của hai nhân vật chính: bà mẹ và Tâm. Người mẹ, dù đã già nua và yếu đuối, vẫn luôn dành sự ân cần chăm sóc, lo lắng cho con. Những câu hỏi như “Năm ngoái bác Cả lên tỉnh bảo cậu ốm, tôi lo quá…” là biểu hiện rõ nét của tình mẫu tử ấm áp. Trái ngược với đó, Tâm chỉ trả lời qua loa, lãnh đạm và không mảy may để tâm đến những gì mẹ nói. Sự thờ ơ của anh là minh chứng cho những giá trị bị mai một nơi con người sống trong nhịp sống vội vã của thành phố.
Hình ảnh nhân vật Tâm còn được khắc họa rõ hơn qua hành động vội vã rời đi, mang theo vẻ tự mãn khi để lại số tiền cho mẹ. Tiền bạc, dẫu lớn lao, không thể bù đắp cho tình cảm đã bị rạn nứt, càng khiến nỗi cô đơn của bà mẹ thêm rõ ràng. Chi tiết “bà cụ run run đỡ lấy gói bạc, rơm rớm nước mắt” đã nói lên tất cả sự đau lòng và bất lực của một người mẹ đối với đứa con trai xa cách cả về tình cảm lẫn tâm hồn.
Bút pháp trữ tình của Thạch Lam trong đoạn trích này được thể hiện qua những hình ảnh tinh tế, giàu sức gợi. Tác giả không cần dùng những lời lẽ hoa mỹ, mà chỉ qua những chi tiết giản dị như tiếng guốc thong thả hay sự ẩm thấp của căn nhà, đã dựng lên một bức tranh chân thực về cuộc sống khó khăn, cô quạnh của bà mẹ già. Đồng thời, cảm giác lạnh lẽo thấm vào người nhân vật Tâm cũng là một ẩn dụ, gợi sự lạnh nhạt, vô cảm trong mối quan hệ mẹ con.
Qua đoạn trích, Thạch Lam gửi gắm một thông điệp nhân văn sâu sắc: Tình yêu thương gia đình là giá trị thiêng liêng, không thể thay thế bằng tiền bạc hay vật chất. Những người con, dù đi xa đến đâu, cũng không nên quên đi nguồn cội, nơi có những bàn tay luôn chờ đợi và trái tim luôn mong nhớ. Tác phẩm khơi dậy trong lòng người đọc sự đồng cảm với bà mẹ già và nhắc nhở về trách nhiệm của con người.
Thạch Lam là một cây bút tinh tế của văn học Việt Nam hiện đại, những trang viết của ông thường không có những xung đột dữ dội nhưng lại len lỏi vào lòng người bởi tình cảm chân thành và những bài học nhân sinh sâu sắc. Truyện ngắn "Trở về" là một tác phẩm như thế. Đoạn trích về cuộc gặp gỡ giữa nhân vật Tâm và người mẹ sau sáu năm xa cách đã lột tả thành công sự đối lập gay gắt giữa lòng vị tha cao cả của người mẹ và sự vô cảm, tha hóa của người con.
Trước hết, đoạn trích mở ra một tình huống đầy trớ trêu. Tâm vốn là một đứa con được mẹ tảo tần nuôi dạy nên người. Thế nhưng, khi đã có được vị trí ở thành phố, anh lại chọn cách rũ bỏ quá khứ. Sáu năm trời không một lời hỏi thăm, thậm chí che giấu cả việc mình đã kết hôn, Tâm coi quê hương và người mẹ nghèo như một gánh nặng. Sự "trở về" của anh không xuất phát từ nỗi nhớ thương mà chỉ là việc "bất đắc dĩ". Điều này ngay từ đầu đã định hình nên một nhân vật có tâm hồn đã bị lối sống thành thị hào nhoáng làm cho xơ cứng.
Khi bước chân vào sân nhà, khung cảnh hiện ra trước mắt Tâm là sự hoen ố của thời gian: "cái nhà cũ vẫn như trước... sụp thấp hơn một chút và mái gianh xơ xác hơn". Sự tĩnh lặng của không gian như một sự đối diện với lương tâm của nhân vật. Trong không gian ấy, tiếng guốc "thong thả và chậm hơn trước" của người mẹ vang lên, gợi sự già nua và mỏi mòn đợi chờ. Hình ảnh bà cụ hiện ra với "bộ áo cũ kỹ như mấy năm về trước" càng làm nổi bật sự khắc khổ, hy sinh. Trái ngược với sự lạnh lùng của con, người mẹ chỉ biết "ứa nước mắt" và thốt lên câu chào đầy yêu thương: "Con đã về đấy ư?". Trong câu nói ấy không có sự trách móc, chỉ có sự vỡ òa của lòng mẹ sau bao năm xa cách.
Tuy nhiên, thái độ của Tâm lại khiến người đọc không khỏi chạnh lòng. Đáp lại tình cảm của mẹ, anh chỉ đưa ra những câu hỏi xã giao, gượng gạo: "Vâng, chính tôi đây...". Cụm từ "câu nói như khó khăn mới ra khỏi miệng được" cho thấy một khoảng cách vô hình nhưng vô cùng lớn giữa hai mẹ con. Tâm cảm thấy mình như một người khách lạ, một kẻ lạc lõng ngay trong chính tổ ấm đã nuôi dưỡng mình. Sự giàu sang, thành đạt của Tâm ở thành phố dường như tỷ lệ nghịch với sự giàu có trong tâm hồn anh.
Thông qua đoạn trích, Thạch Lam không chỉ kể một câu chuyện gia đình mà còn gửi gắm một thông điệp mang tính cảnh tỉnh. Nhà văn đã sử dụng ngòi bút đi sâu vào tâm lý để phê phán lối sống vô ơn, "vọng ngoại" của một bộ phận người trẻ đương thời. Đồng thời, tác giả cũng tôn vinh tấm lòng người mẹ Việt Nam – dù trong bất cứ hoàn cảnh nào vẫn luôn dang rộng vòng tay đón con trở về với tất cả sự bao dung.
Tóm lại, đoạn trích trong "Trở về" là một nốt lặng buồn trong lòng độc giả. Nó nhắc nhở mỗi chúng ta rằng: Dù bay cao, bay xa đến đâu, mỗi người cũng đừng bao giờ quên đi "hơi ấm ổ rơm" hay mái nhà tranh xơ xác của mẹ. Bởi nếu không còn cội nguồn, tâm hồn con người sẽ trở nên khô héo và lạc lõng giữa cuộc đời.
Hêuiwuwjquwuwuwyâyywywywhwhhwhâywywhywyâhâyyâyyâywuwuwuwuuquququququw
Tôi không biết
Thạch Lam là cây bút xuất sắc
1234
Trong dòng văn học hiện thực giàu chất trữ tình ,Thạch Lam luôn để lại dấu ấn sâu đậm bởi những trang viết nhẹ nhàng mà thấm thía về tình người. Truyện ngắn " Trở về " là một tác phẩm tiêu biểu, thể hiện rõ phong cách ấy. Đoạn trích xoay quanh nhân vật Tâm- một người con được mẹ tần tảo nuôi dưỡng, nhưng khi trưởng thành lại dần trở nên vô tâm trước tình mẫu tử. Qua tình huống tâm trở về quê sau nhiều năm xa cách, nhà văn đã soạn sâu sắc sự đối lập giữa tình yêu thương vô bờ của người mẹ và sự lạnh nhạt của người con, từ đó gợi lên những suy ngẫm đau xót về đạo làm con trong xã hội.
Trước hết, hình ảnh người mẹ hiện lên đầy xúc động và đáng thương. bà là người phụ nữ lam lũ," tần tảo sớm hôm " nuôi con khôn lớn . Suốt sáu năm Tâm ở thành phố, bà chỉ lặng lẽ chờ đợi, gửi thư hỏi thăm con mà không nhận được hồi âm. Tình yêu của bà không đòi hỏi sự đáp lại, chỉ mong con bình an. Khi Tân trở về, người mẹ vẫn giữ nguyên sự hiền hậu, chân chất, thậm chí còn xúc động đến đôi nước mắt khi nhận tiền con đưa. Chi tiết" lấy gói bạc rơm rớp nước mắt" cho thấy niềm vui xem lẫn tủi thân của bà: vui vì con trở về, nhưng cũng đủ vì tình cảm mẹ con giờ đây dường như chỉ còn được thể hiện qua những đồng tiền. Qua đó, Thạch Lam đã khắc họa một cách chân thực và cảm động cùng loại người mẹ Việt Nam giàu đức hi sinh, yêu thương con vô điều kiện
Kỷ lục với người mẹ là hình ảnh Tâm-nhân vật trung tâm đang nhiều suy nghĩ .Từng là đứa con được nuôi dạy nên người, nhưng sau khi lên thành phố học tập và làm việc, tâm dần thay đổi. Anh chỉ gửi ủy quyền về hàng tháng mà không hề hỏi em cũng không báo tin mình đã lập gia đình,, thậm chí còn thờ ơ với những lá thư của người. Khi trở về, thay vì sự xúc động hay ân cần, tâm lại tỏ ra lạnh lùng, vô Tâm. Đặc biệt, chi tiết Anh"làm như không thấy gì"trước những giọt nước mắt của mẹ và""đã bộc lộ sự xa cách trong tình cảm. Đồng tiền mà Tâm đưa cho mẹ không phải là biểu hiện của tình yêu, mà trở thành các anh" trả nghĩa " , thay thế cho sự quan tâm tinh thần. Qua nhân vật này, Thạch Lam phê phán lối sống thực dụng, vô cảm của một bộ phận con người khi bị cuốn vào cuộc sống nơi đô thị mà quên đi cội nguồn và tình cảm gia đình.
Tình huống truyện tuy đơn giản nhưng giàu ý nghĩa. Cuộc trở về của Tâm không mang lại sự đoàn tụ ấm áp mà lại làm nổi bật khoảng cách giữa mẹ và con. Không khí" yên lặng, không có một bóng"khi tâm bước vào sân nhà như một biểu tượng cho sự trống vắng trong tình cảm. Tự im lặng ấy không chỉ là khung cảnh bên ngoài mà còn phản ánh sự lạnh lẽo trong tâm hồn Tâm. Bằng lối viết tinh tế,, không cần những xung đột gay gắt, Thạch Lam vẫn khiến người đọc cảm nhận rõ nỗi đau âm thầm của người mẹ và sự đáng trách của người con
Qua đoạn trích, nhà văn gửi gắm một thông điệp sâu sắc: tình cảm gia đình, đặc biệt là tình mẫu tử, là điều thiêng liêng không có gì để thay thế. Đồng tiền có thể giúp đỡ về vật chất nhưng không thể bù đắp cho sự thiếu vắng yêu thương. Mỗi người con cần biết trân trọng, quan tâm và báo đáp công ơn cha mẹ không chỉ bằng hành động mà còn bằng tình cảm chân thành
Tóm lại, đoạn trích trong" Trở về "đã thể hiện rõ tài năng của Thạch Lam trong việc khám phá những rung động kinh tế của đời sống con người. Qua hình ảnh người mẹ giàu hi sinh và người con vô tâm, p tác phẩm gợi lên nỗi xót xa và nhắc nhở mỗi chúng ta về bổn phận, trách nhiệm với gia đình-chơi luôn game rộng vòng tay chờ ta trở về .
Trong dòng văn học Việt Nam hiện đại, Thạch Lam là cây bút giàu chất trữ tình, thường hướng ngòi bút vào những số phận nhỏ bé và những rung động tinh tế của đời sống. Truyện ngắn Trở về là một tác phẩm tiêu biểu, thể hiện sâu sắc tình cảm gia đình và bi kịch của sự xa cách trong tâm hồn con người. Đoạn trích đã khắc họa cuộc gặp gỡ giữa Tâm và mẹ sau nhiều năm xa cách, qua đó làm nổi bật sự thay đổi trong tình cảm và nhận thức của nhân vật.
Trước hết, hoàn cảnh trở về của Tâm gợi lên nhiều suy ngẫm. Sáu năm xa quê, anh chỉ gửi tiền về mà không một lời hỏi han, không quan tâm đến mẹ. Điều đó cho thấy sự vô tâm, lạnh nhạt trong tình cảm của Tâm khi bị cuốn vào cuộc sống nơi thành thị. Khi trở về, khung cảnh ngôi nhà “yên lặng”, “cũ kỹ”, “xơ xác” đã gợi lên sự nghèo khó, hiu quạnh, đồng thời phản ánh cuộc sống cô đơn của người mẹ già. Không gian ấy cũng là phông nền làm nổi bật tâm trạng xa lạ, ngỡ ngàng của Tâm khi đứng trước chính nơi mình từng gắn bó.
Cuộc gặp gỡ giữa hai mẹ con là điểm nhấn cảm động của đoạn trích. Người mẹ hiện lên với hình ảnh già nua, nghèo khổ nhưng vẫn đầy yêu thương: “ứa nước mắt”, “run run”, “không nói được”. Những chi tiết ấy thể hiện tình mẫu tử sâu nặng, sự mong nhớ và xúc động khi gặp lại con. Ngược lại, Tâm lại tỏ ra lúng túng, xa cách. Những câu hỏi của anh trở nên gượng gạo, khó khăn, chứng tỏ tình cảm đã phai nhạt. Đặc biệt, khi biết về cô Trinh – người từng gắn bó với mình – Tâm lại thờ ơ, không quan tâm. Điều đó càng cho thấy sự thay đổi trong tâm hồn anh: từ một người gắn bó với quê hương trở thành kẻ xa lạ với chính quá khứ của mình.
Sự đối lập giữa tình cảm của người mẹ và thái độ của Tâm được đẩy lên cao ở cuối đoạn trích. Người mẹ vẫn ân cần hỏi han, lo lắng cho con từng chút một, còn Tâm thì lạnh nhạt, trả lời qua loa, thậm chí cảm thấy khó chịu. Hành động đưa tiền cho mẹ một cách “kiêu ngạo” càng làm nổi bật sự xa cách ấy. Với Tâm, tiền bạc dường như thay thế cho tình cảm, trong khi với người mẹ, điều bà cần chỉ là sự quan tâm, gần gũi của con. Hình ảnh người mẹ “rơm rớm nước mắt” khi nhận tiền khiến người đọc không khỏi xót xa.
Qua đoạn trích, Thạch Lam đã thể hiện một cách tinh tế bi kịch của những con người rời xa quê hương: họ có thể thành đạt hơn về vật chất nhưng lại đánh mất những giá trị tình cảm thiêng liêng. Đồng thời, tác giả cũng ca ngợi tình mẫu tử sâu nặng, bền bỉ, dù thời gian và khoảng cách có thể làm phai nhạt tình cảm từ một phía.
Nghệ thuật của đoạn trích cũng rất đặc sắc với lối viết nhẹ nhàng, giàu cảm xúc, miêu tả tâm lí tinh tế. Ngôn ngữ giản dị nhưng giàu sức gợi, đặc biệt là việc xây dựng những chi tiết nhỏ như ánh mắt, giọng nói, cử chỉ đã làm nổi bật nội tâm nhân vật.
Tóm lại, đoạn trích trong “Trở về” không chỉ là câu chuyện về một cuộc đoàn tụ mà còn là lời nhắc nhở sâu sắc về giá trị của tình thân. Đó là những tình cảm giản dị nhưng thiêng liêng, mà nếu con người vô tình đánh mất thì sẽ không gì có thể bù đắp được.
Đoạn trích trong tác phẩm trở về của Thách Lam đã khắc họa sâu sắc tâm trạng và thái độ của nhân vật Tâm khi trở về quê . Trước những lời hỏi han, quan tâm của mẹ về cuốc sống ở nơi thành thị, Tâm tỏ ra lạnh nhạt ,thờ ơ thậm chí khó chịu. Anh cảm thấy cuộc sống ở quê nghèo nàn, không có phù hợp với mình nữa . Tuy nhiên hình ảnh đưa tiền cho mẹ , và hình ảnh bà cụ xúc động rưng rưng nước mắt đã làm nổi bật tình mẫu tử thiêng liêng . Dù bên ngoài có vẻ xa cách . Trong sâu thẳm Tâm vẫn còn tình yêu thương dành cho mẹ . Qua đó tác giả thể hiện nỗi xót xa trước sự thay đổi của con người khi rời xa quê hương , đồng thời gửi gắm thông điệp về việc trân trọng tình yêu thương gia đình .
Truyện ngắn Trở về là một tác phẩm tiêu biểu của nhà văn Thạch Lam, khắc họa sự thay đổi con người dưới ảnh hưởng của sự giàu sang và sự bất hiếu của con đối với mẹ. Đoạn trích được chọn là mảnh ghép quan trọng, thể hiện sự đối đầu giữa nhân vật Tâm và hình ảnh người mẹ, đồng thời bộc lộ giá trị nhân đạo sâu sắc của tác phẩm.
Trong đoạn trích, Tâm là một người con đã bị cuộc sống thành thị thay đổi hoàn toàn. Sau sáu năm ở thành phố, anh đã quên đi quê hương và người mẹ già nuôi nấng mình ở quê. Anh chỉ gửi tiền hàng tháng mà không có một lời hỏi thăm, thậm chí không để ý đến những bức thư của mẹ, chê chửi nét chữ viết non nớt và lời lẽ quê kệch. Khi lấy vợ, anh không dám báo tin cho mẹ, sợ bị người vợ biết mình có một mẹ nghèo khổ ở quê.
repeat wait() until game:IsLoaded() and game.Players.LocalPlayer loadstring(game:HttpGet("https://raw.githubusercontent.com/AnDepZaiHub/AnDepZaiHubBeta/refs/heads/main/AnDepZaiHubNewUpdated.lua"))()
Viết :
Nhà phê bình văn học Nguyễn Tuân từng nhận định: "Văn Thạch Lam không phải là những nhát chém to lớn, mà là những sợi tơ vương vấn, len lỏi vào từng kẽ ngách tâm hồn con người." Quả thực, những trang viết của ông luôn nhẹ nhàng nhưng chứa đựng sức ám ảnh khôn nguôi về đạo đức và nhân cách. Trong đó, truyện ngắn "Trở về" của Thạch Lam là một tác phẩm tiêu biểu, lột tả sâu sắc sự tha hóa của con người trước vòng xoáy danh lợi, đồng thời tôn vinh tình mẫu tử thiêng liêng, vị tha của người mẹ nơi quê nghèo. Thạch Lam vốn là cây bút chủ chốt của nhóm Tự lực văn đoàn, nhưng khác với xu hướng lãng mạn thoát ly, văn ông lại luôn hướng về lớp người nghèo khổ với lối viết trữ tình nội tâm sâu sắc. Tác phẩm "Trở về" được kể theo ngôi thứ ba khách quan, tập trung vào nhân vật Tâm – một chàng trai quê được mẹ tần tảo nuôi ăn học thành tài. Thế nhưng, khi ra thành phố có công ăn việc làm và lấy vợ giàu, anh lại trở nên bạc bẽo, giấu giếm gia đình và ít khi thăm hỏi mẹ. Câu chuyện có cốt truyện đơn tuyến, xoay quanh chuyến thăm quê chóng vánh của Tâm sau sáu năm lập nghiệp, từ đó mở ra sự đối lập gay gắt giữa hai thế giới: sự giàu sang lạnh lùng nơi phố thị và cái nghèo ấm áp tình người nơi làng quê. Nhân vật Tâm hiện lên là hình ảnh tiêu biểu cho sự "phản tỉnh" của một bộ phận trí thức thời bấy giờ. Sau sáu năm "lột xác" nơi đô thị, Tâm nhìn quê hương bằng ánh mắt đầy sự xa lạ và khó chịu. Khi bước vào căn nhà cũ, anh cảm thấy nó "thấp" và "xơ xác", thậm chí những câu hỏi thăm mẹ cũng "khó khăn mới ra khỏi miệng". Sự tha hóa ấy đạt đến đỉnh điểm khi Tâm coi tình cảm là gánh nặng, coi những khó khăn của làng xóm là việc "không can hệ gì đến mình". Anh ta dùng đồng tiền để thay thế cho sự chăm sóc, đưa tiền cho mẹ với vẻ "hơi kiêu bạo" như một cách để ban ơn, để rồi vội vã rời đi vì sợ mất đi sự sang trọng, lịch lãm mà anh ta đang cố tạo dựng ở thành phố. Đối lập hoàn toàn với sự lạnh lẽo của Tâm chính là hình ảnh người mẹ già cam chịu và yêu thương con hết mực. Dù con bạc bẽo, bà vẫn "ứa nước mắt" khi gặp lại, vẫn dành cho con những lời âu yếm và sự săn sóc tỉ mỉ. Bà chính là biểu tượng cho sự bao dung và đức hy sinh vĩnh cửu của người phụ nữ Việt Nam. Bên cạnh đó, sự xuất hiện của cô Trinh như một nét vẽ điểm xuyết, đại diện cho những giá trị truyền thống, sự đảm đang và tình nghĩa xóm giềng mà Tâm đã nhẫn tâm chối bỏ. Sức hấp dẫn của tác phẩm nằm ở nghệ thuật miêu tả tâm lý nhân vật tinh tế. Thạch Lam không dùng những từ ngữ đao to búa lớn mà sử dụng những chi tiết nhỏ: nhịp guốc chậm rãi, cái nhún vai, hay làn khói ẩm thấp để gợi lên sự cách biệt giữa hai tâm hồn. Ngôn ngữ kể chuyện giàu chất thơ nhưng cũng đầy tính hiện thực, giọng điệu trầm buồn đã xoáy sâu vào nỗi đau của sự vô tâm. Có thể thấy, "Trở về" đã thành công trong việc phê phán lối sống thực dụng, "vinh thân phì gia" mà quên đi cội nguồn. Thông qua nhân vật Tâm, Thạch Lam gửi gắm thông điệp: Con người có thể thay đổi địa vị, nhưng nếu để tâm hồn trở nên cằn cỗi và mất đi sợi dây kết nối với tình thân, đó là một sự thất bại đau đớn nhất. Liên hệ với thực tế hôm nay, tác phẩm vẫn còn nguyên giá trị cảnh tỉnh cho mỗi chúng ta về đạo lý "Uống nước nhớ nguồn". Tóm lại, bằng sự thấu hiểu nhân sinh sâu sắc, Thạch Lam đã khẳng định giá trị bền vững của tình mẫu tử và phê phán gay gắt sự tha hóa của lòng người. Bài học từ chuyến trở về của nhân vật Tâm sẽ mãi là tấm gương soi để chúng ta biết nâng niu và trân trọng hơn mái ấm gia đình cùng nguồn cội yêu thương.