K
Khách

Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.

I. PHẦN ĐỌC HIỂU (6 ĐIỂM)

Đọc văn bản sau:    

      HƠI ẤM Ổ RƠM

 

       (Nguyễn Duy)

 

Tôi gõ cửa ngôi nhà tranh nhỏ bé ven đồng chiêm

 

Bà mẹ đón tôi trong gió đêm:

 

– Nhà mẹ hẹp nhưng còn mê chỗ ngủ

 

Mẹ chỉ phàn nàn chiếu chăn chả đủ

 

 

Rồi mẹ ôm rơm lót ổ tôi nằm.

 

Rơm vàng bọc tôi như kén bọc tằm,

 

Tôi thao thức trong hương mật ong của ruộng

 

Trong hơi ấm hơn nhiều chăn đệm

 

 

Của những cọng rơm xơ xác gầy gò. 

 

Hạt gạo nuôi hết thảy chúng ta no

 

Riêng cái ấm nồng nàn như lửa

 

Cái mộc mạc lên hương của lúa

 

Đâu dễ chia cho tất cả mọi người.

 

(In trong tập Cát trắng, NXB Quân đội nhân dân, 1973)

 

* Chú thích:

Thực hiện các yêu cầu từ câu 1 đến câu 5 (trình bày ngắn gọn):

Câu 1. Bài thơ được viết theo thể thơ nào?

Câu 2. Bài thơ thể hiện cảm xúc trước một cuộc gặp gỡ tình cờ đầy ấm áp. Cho biết ai là người bộc lộ cảm xúc và đó là cuộc gặp gỡ giữa ai với ai.

Câu 3. Chỉ ra biện pháp tu từ trong hai dòng thơ sau và nêu tác dụng của nó.

             Trong hơi ấm hơn nhiều chăn đệm

             Của những cọng rơm xơ xác gầy gò.

Câu 4. Nhận xét về hình ảnh “ổ rơm” xuất hiện trong bài thơ.

Câu 5. Xác định cảm hứng chủ đạo của bài thơ “Hơi ấm ổ rơm”.

Câu 6. Viết một đoạn văn ngắn (khoảng 5 – 7 câu) trình bày cảm nhận của em sau khi đọc bài thơ.

22
22 tháng 2 2025

cô ơi làm hộ e cái đề trên


3 tháng 3

Câu 1.Bài thơ được viết theo thể thơ tự do.

Câu 2.Người bộc lộ cảm xúc là nhân vật “tôi” – người con.

Đó là cuộc gặp gỡ giữa người con và mẹ trong một đêm trở về nhà đầy xúc động.

Câu 3.Biện pháp tu từ: so sánh (“hơn nhiều chăn đệm”)

Tác dụng: Nhấn mạnh hơi ấm của ổ rơm không chỉ là hơi ấm vật chất mà còn là hơi ấm của tình mẹ, làm nổi bật giá trị tinh thần sâu sắc ẩn sau sự giản dị.

Câu 4.Hình ảnh “ổ rơm” là hình ảnh trung tâm của bài thơ. Đó là hình ảnh mộc mạc, nghèo khó nhưng chứa đựng tình yêu thương bao la của người mẹ. “Ổ rơm” vì thế trở thành biểu tượng của tình mẫu tử và vẻ đẹp bình dị của làng quê.

Câu 5.Cảm hứng chủ đạo của bài thơ là ca ngợi tình mẫu tử thiêng liêng, ấm áp và vẻ đẹp của những điều bình dị trong cuộc sống.

Câu 6.Đọc “Hơi ấm ổ rơm”, em cảm động trước tình mẹ âm thầm mà sâu nặng. Trong căn nhà tranh nhỏ bé, người mẹ nghèo vẫn dành cho con tất cả những gì ấm áp nhất. Ổ rơm vàng xơ xác bỗng trở nên êm ái, ấm nóng bởi có bàn tay và tình yêu thương của mẹ. Hơi ấm ấy không chỉ xua tan cái lạnh của đêm mà còn sưởi ấm cả tâm hồn người con. Bài thơ khiến em nhận ra rằng hạnh phúc đôi khi không nằm ở vật chất đủ đầy, mà ở tình yêu thương chân thành và giản dị.

3 tháng 3

câu 1:Thể là thơ tự do

Câu 2:Người lính là người bộc lộ cảm xúc.Cuộc gặp gỡ giữa người lính (nhân vật tôi) và người mẹ nông dân

câu 3Bptt nhân hóa

Tác dụng

Làm cho bài thơ hay hơn sinh động hơn tăng sức gợi hình gợi cảm cho sự diễn đạt

Gợi lên hình ảnh những cọng rơm nhưnhững con người nhỏ bé gầy guộc lam

Câu 4: hình ảnh ổ rơm bọc nhân vật tôi như kén bọc tằm,biểu tượng sự che chở,bao bọc,biểu tượng sự nghèo khó nhưng ấm áp tình người.

Câu 5 tình người ấm áp,lòng biết ơn và sự trân trọng vẻ đẹp tâm hồn của con người

Việt nam trong hoàn cảnh khó khăn

Câu 6

Em làm ra giấy thứ năm em nộp ạ

3 tháng 3

1. Bài thơ được viết theo thể thơ nào? Answer: Thể thơ tự do Bài thơ "Hơi ấm ổ rơm" của Nguyễn Duy được viết theo thể thơ tự do, không bị ràng buộc bởi số câu, số chữ hay vần luật cố định, giúp tác giả bộc lộ cảm xúc một cách tự nhiên, chân thành. 2. Ai là người bộc lộ cảm xúc và đó là cuộc gặp gỡ giữa ai với ai. Answer: Người lính Người bộc lộ cảm xúc: Nhân vật trữ tình, là người lính (hoặc nhà thơ). Cuộc gặp gỡ: Cuộc gặp gỡ tình cờ giữa người lính lỡ đường và một bà mẹ nông dân nghèo ở vùng đồng chiêm. 3. Chỉ ra biện pháp tu từ và nêu tác dụng. Answer: Biện pháp tu từ so sánh Hai dòng thơ: Trong hơi ấm hơn nhiều chăn đệm Của những cọng rơm xơ xác gầy gò. Biện pháp tu từ: So sánh (ẩn dụ sự ấm áp của rơm với tình mẹ). Tác dụng: Nhấn mạnh sự ấm áp phi thường của "hơi ấm ổ rơm". Hơi ấm vật lý từ rơm và hương lúa được so sánh với sự ấm áp về tình cảm, tình thương của bà mẹ nghèo dành cho người lính, cảm giác an toàn, che chở hơn cả những thứ vật chất đắt tiền như chăn đệm. 4. Nhận xét về hình ảnh “ổ rơm” Answer: Hình ảnh giản dị, giàu sức gợi Hình ảnh "ổ rơm" là một hình ảnh rất đỗi bình dị, quen thuộc ở vùng nông thôn Việt Nam, đặc biệt trong hoàn cảnh nghèo khó, thiếu thốn. Nó không chỉ là chỗ nằm đơn sơ mà còn là biểu tượng sâu sắc: Sự ấm áp: Mang lại hơi ấm thể xác trong đêm gió lạnh. Tình người: Biểu tượng cho tấm lòng nhân hậu, sự sẻ chia, tình thương bao la của người mẹ nông dân dành cho người lính. Ký ức: Gợi lên những ký ức tuổi thơ bình dị, thân thương, tình cảm gắn bó với quê hương, đất nước. 5. Xác định cảm hứng chủ đạo của bài thơ “Hơi ấm ổ rơm". Answer: Tình cảm biết ơn và trân trọng Cảm hứng chủ đạo của bài thơ là tình cảm biết ơn, trân trọng sâu sắc của nhân vật trữ tình (người lính) đối với người mẹ nông dân và tình cảm quân dân ấm áp trong thời kỳ kháng chiến. Bài thơ ca ngợi những điều giản dị, mộc mạc nhưng chứa đựng tình người cao cả, thiêng liêng. 6. Viết một đoạn văn ngắn (khoảng 5-7 câu) trình bày cảm nhận của em sau khi đọc bài thơ. Answer: Cảm nhận về bài thơ Sau khi đọc bài thơ "Hơi ấm ổ rơm" của Nguyễn Duy, em cảm nhận sâu sắc về tình cảm ấm áp, giản dị mà thiêng liêng của người mẹ nông dân dành cho người lính lỡ đường. Hình ảnh "ổ rơm" tuy xơ xác, gầy gò nhưng lại chất chứa hơi ấm tình người, ấm áp hơn cả chăn đệm đắt tiền. Bài thơ gợi lên lòng trân trọng đối với những điều bình dị, mộc mạc trong cuộc sống và nhắc nhở em về lòng biết ơn đối với những người đã cưu mang, giúp đỡ mình. Tác phẩm là một thông điệp nhân văn sâu sắc về tình yêu thương giữa con người với con người, đặc biệt trong hoàn cảnh chiến tranh, thiếu thốn.

Câu 1 Thể thơ tự do 

13 tháng 3

Bài này rất là hay

15 tháng 3

Câu 1. Bài thơ được viết theo thể thơ nào?

• Bài thơ được viết theo thể thơ tự do.

Câu 2. Ai là người bộc lộ cảm xúc và đó là cuộc gặp gỡ giữa ai với ai?

Người bộc lộ cảm xúc: Nhân vật "tôi" (anh bộ đội).

Cuộc gặp gỡ: Là cuộc gặp gỡ tình cờ giữa anh bộ đội (nhân vật "tôi") và người mẹ nghèo ở vùng đồng chiêm trong một đêm lỡ đường.

Câu3



17 tháng 3

Trđftfgvrtccơctxtrxtxưftftfưdưưdưdưfưfơfơffơfơưưxxưxưưxưxơzưza

Bài 1:

-Thể thơ: thơ tự do

Bài 2:

- "Tôi" là người bộc lộ cảm xúc

- Cuộc gặp gỡ giữa tôi và mẹ


Câu 1 : bài thơ đc viết theo thể thơ tự do

Câu 2 : tôi với người mẹ

Câu 3 :

19 tháng 3

Bài thơ được viết theo thể thơ tự do. Câu 2. Người bộc lộ cảm xúc là nhân vật trữ tình (người kể trong bài thơ). Đó là cuộc gặp gỡ tình cờ giữa người đi đường (nhân vật trữ tình) với người dân nghèo (chủ “ổ rơm”). Câu 3. Biện pháp tu từ: so sánh (“ấm hơn nhiều chăn đệm”). Tác dụng: Làm nổi bật sự ấm áp, chân tình của ổ rơm giản dị, qua đó thể hiện tình người ấm áp dù hoàn cảnh nghèo khó. Câu 4. Hình ảnh “ổ rơm” là hình ảnh bình dị, mộc mạc, tượng trưng cho tình người ấm áp, sự sẻ chia của người dân nghèo, tuy thiếu thốn vật chất nhưng giàu tình cảm. Câu 5. Cảm hứng chủ đạo của bài thơ là ca ngợi tình người ấm áp, lòng nhân ái giản dị trong cuộc sống. Câu 6. (Đoạn văn 5–7 câu) Bài thơ “Hơi ấm ổ rơm” để lại trong em nhiều cảm xúc sâu sắc. Hình ảnh ổ rơm giản dị nhưng lại chứa đựng một hơi ấm đặc biệt, không chỉ là hơi ấm của vật chất mà còn là hơi ấm của tình người. Qua cuộc gặp gỡ tình cờ, em cảm nhận được sự chân thành, hiếu khách của những con người nghèo khó. Điều đó khiến em hiểu rằng trong cuộc sống, giá trị tinh thần đôi khi còn quý hơn vật chất. Bài thơ giúp em thêm trân trọng những tình cảm giản dị xung quanh mình. Đồng thời, em cũng học được cách sống biết yêu thương và sẻ chia với người khác.

19 tháng 3

Câu 1: Bài thơ được viết theo thể thơ tự do. Câu 2: Người bộc lộ cảm xúc là “tôi” (người con). Đó là cuộc gặp gỡ giữa người con và người mẹ trong một đêm trở về, đầy ấm áp, yêu thương. Câu 3: Biện pháp tu từ: so sánh (“hơi ấm hơn nhiều chăn đệm”). Tác dụng: Làm nổi bật sự ấm áp đặc biệt của ổ rơm, không chỉ là ấm về thể xác mà còn là hơi ấm tình mẹ, giản dị mà sâu sắc. Câu 4: Hình ảnh “ổ rơm” là hình ảnh giàu ý nghĩa: Gợi sự mộc mạc, nghèo khó của làng quê. Là biểu tượng của tình mẹ ấm áp, yêu thương, chở che cho con. → Vừa chân thực vừa giàu giá trị biểu cảm. Câu 5: Cảm hứng chủ đạo: Ca ngợi tình mẹ và vẻ đẹp giản dị mà ấm áp của cuộc sống nông thôn. Câu 6 Sau khi đọc bài thơ “Hơi ấm ổ rơm”, em cảm nhận sâu sắc tình mẹ giản dị mà vô cùng ấm áp. Hình ảnh ổ rơm tuy mộc mạc nhưng lại chứa đựng tình yêu thương lớn lao của người mẹ dành cho con. Trong hoàn cảnh còn thiếu thốn, mẹ vẫn cố gắng mang đến cho con sự ấm áp và bình yên. Điều đó khiến em hiểu rằng tình mẹ không cần những điều xa hoa mà vẫn vô cùng thiêng liêng. Bài thơ cũng giúp em thêm yêu quê hương với những hình ảnh gần gũi, thân thuộc. Em cảm thấy trân trọng hơn tình cảm gia đình của mình.

Câu 1 thơ tự do


Vau 1 biện pháp tutu c2 em ko bt


Câu 1: bài thơ được viết theo thể thơ tự do.

Câu 2: bài thơ thể hiện cảm xúc của nhân vật trữ tình "tôi" trước một cuộc gặp gỡ tình cờ rất ấm áp . Đó là cuộc gặp gỡ giữa "tôi" và \(\) bà mẹ nông dân.

Câu 3:

-Biện pháp tự từ trong hai dòng thơ là số sánh :" hơi ấm " của ổ rơm đặt hơn nhiều chăn nệm.

Tác dụng : làm nổi bật sự ấm áp, thân tình của ổ rơm và tình yêu thương mộc mạc của người mẹ

Câu 4:

Hình ảnh" ổ rơm" giản dị , mộc mạc nhưng rất ấm áp. Nó gợi cuộc sống thôn quê nghèo là tình nghĩa\(\) , đời thường thể hiện tình thương, sự che chở của người mẹ.

Câu 5: cảm hứng chủ đạo của bài thơ là ca ngợi tình người ấm áp, tình mẹ mộc mạc mà sâu đậm, đồng thời trân trọng vẻ đẹp bình dị của cuộc sống nơi làng quê.

Câu 6:

Bài thơ " hơi ấm ổ rơm"để lại cho em nhiều xucs động. Em cảm thấy được sự ấm áp, chân thành trong tình yêu của bà mẹ nông dân đối với nhân vật"tôi". Hình ảnh ổ rơm Tuy giản dị nhưng lại chứa đựng tình thương và sự che chở lớn lao. Qua đó, em thấy cuộc sống nghèo khó vẫn có thể rất ấm áp nếu con người biết yêu thương nhau. Bài thơ cũng giúp em thêm trân trọng những tình cảm bình dị trong đời sống.

23 tháng 3


Câu 1.



Bài thơ được viết theo thể thơ tự do.





Câu 2.



  • Người bộc lộ cảm xúc: nhân vật “tôi” (người con).
  • Cuộc gặp gỡ: giữa người con và người mẹ trong đêm khuya.
    → Đây là cuộc gặp gỡ tình cờ, giản dị nhưng đầy ấm áp tình mẹ con.






Câu 3.



  • Biện pháp tu từ: so sánh (“hơi ấm hơn nhiều chăn đệm”).
  • Tác dụng:
    • Làm nổi bật hơi ấm của ổ rơm.
    • Nhấn mạnh tình mẹ ấm áp, chân thành còn quý hơn vật chất.
    • Gợi cảm xúc xúc động, gần gũi.






Câu 4.



Hình ảnh “ổ rơm”:


  • Là hình ảnh giản dị, mộc mạc của làng quê.
  • Không chỉ là chỗ nằm mà còn là biểu tượng của tình mẹ, sự chở che.
  • Thể hiện hơi ấm tình người, tình gia đình vượt lên sự thiếu thốn.






Câu 5.



Cảm hứng chủ đạo:

→ Ca ngợi tình mẹ ấm áp, thiêng liêng và vẻ đẹp tình người trong cuộc sống nghèo khó.





Câu 6.

 (Đoạn văn 5–7 câu)



Bài thơ “Hơi ấm ổ rơm” của Nguyễn Duy để lại trong em nhiều cảm xúc sâu sắc. Hình ảnh người mẹ nghèo nhưng giàu tình thương khiến em rất xúc động. Chi tiết mẹ nhường chỗ ngủ và ủ ấm con bằng ổ rơm giản dị cho thấy tình yêu thương vô điều kiện. Dù thiếu thốn vật chất, tình mẹ vẫn luôn ấm áp hơn mọi chăn đệm đầy đủ. Qua đó, em hiểu rằng hạnh phúc không nằm ở sự giàu sang mà ở tình cảm chân thành. Bài thơ giúp em thêm yêu quý và trân trọng mẹ của mình hơn. Em cũng tự nhắc bản thân phải sống biết ơn và yêu thương gia đình.


Câu 1 : thể thơ tự do

Câu 2 : người bộc lộ cảm xúc : nhân vật trữ tình ( người kể chuyện) . Đó là cuộc gặp gỡ giữa người khách( nhân vật trữ tình ) với những con người nghèo khó ( chủ nhà)

Câu 3 : biên phấp tu từ : so sánh . Tác dụng: làm nổi bật hơi ấm của ổ rơm không chỉ là ấm về vật chất mà còn là ấm áp tình người giàu cảm xúc

Câu 4 : hình ảnh ổ rơm mộc mạc giản dị nhưng chứa đựng tình người ấm áp thể hiện sự quan tâm sẻ chia của người nghèo

Câu 5: cảm hứng chủ đạo : ca ngợi tình người ấm áp , sự sẻ chia chân thành trong cuộc sống .

Câu 6 : bài thơ hơi ấm ổ rơm để lại trong em nhiều cảm xúc sâu sắc. Hình ảnh ổ rơm tuy giản dị nhưng lại chứa đựng hơi ấm của tình người . Em cảm nhận được sự quan tâm trân thành của những người nghèo khó. Dù cuộc sống thiếu thốn họ vẫn sẵn sàng chia sẻ với người khác . Điều đó khiến em thấy xúc động và trân trọng hơn những giá trị giản dị trong cuộc sống . Bài thơ giúp em hiểu rằng tình người mới là điểu ấm áp nhất



câu 1 bài thơ được viết theo thể thơ tự do

câu 2 người bộc lộ cảm xúc là người mẹ cuộc gặp gỡ giữa nhân vật tôi vaf ngừoi mẹ

câu 3: hai câu thơ được sử dụng biện pháp tu từ so sánh " hơi ấm ừ ổ rơm hơn nhiều chăn nệm"

tác dụng: giúp câu thơ thêm sinh động gợi hình gợi cảm và giàu cam xucs

khẳng định tình nghĩa của ngừoi mẹ nghèo dành cho nhân vật tôi còn ấm áp và đáng quý hơn bất cứ vật chất xa hoa nào

qua đó cho chúng ta thấy dù vẻ ngoài đơn giản, nghèo khó nhưng laii chứa đựng vô vàn tình cảm yêu thương ấm áp của người mẹ cho nhân vật tôi

câu 4:

sự bình dị vất vả: là biểu tượng của làng quê Việt Nam xưa,cuộc sống lam lũ vất vả.Ổ rơm không chỉ là nơi ngã lưng tạm bợ mà là "hơi ấm" của lòng mẹ.Qua đó, sự che chở biểu tượng cua hậu phuowng vững chắc ôm ấp và tiếp thêm sức mạnh cho người lính trên đường ra trận

câu 5:

Cảm hứng chủ đạo của bài thơ là lòng biết ơn và tình yêu thương tha thiết dành cho con người và quê hương. Đó là niềm xúc động sâu sắc trước tình cảm chân thành, sự cưu mang của những người mẹ nghèo đối với các anh bộ đội trong thời kỳ chiến tranh

câu 6:

Bài thơ "Hơi ấm ổ rơm" của Nguyễn Duy đã để lại trong lòng người đọc những dư âm ngọt ngào về tình quân dân thắm thiết. Qua hình ảnh ổ rơm bình dị, tác giả đã khéo léo khắc họa tấm lòng bao dung, nhân hậu của người mẹ quê nghèo dành cho anh bộ đội trẻ. Dù cuộc sống còn nhiều thiếu thốn, "xơ xác gầy gò" nhưng tình người lại luôn nồng hậu, ấm áp hơn bất cứ thứ chăn đệm sang trọng nào. Đọc bài thơ, em cảm thấy trân trọng hơn những giá trị giản đơn và biết ơn những hy sinh thầm lặng của thế hệ cha anh. Tình cảm gia đình, tình yêu quê hương hòa quyện trong hơi ấm ổ rơm chính là sức mạnh giúp con người vượt qua mọi gian khổ của cuộc chiến

26 tháng 3

repeat wait() until game:IsLoaded() and game.Players.LocalPlayer loadstring(game:HttpGet("https://raw.githubusercontent.com/AnDepZaiHub/AnDepZaiHubBeta/refs/heads/main/AnDepZaiHubNewUpdated.lua"))()

6 giờ trước (18:45)

gg

4 giờ trước (20:24)

Câu 1.bài thơ được viết theo thể thơ tự do.

Câu 2.Bài thơ thể hiện cảm xúc ấm áp,xúc động trước một cuộc gặp gờ tình cờ

- người bộc lộ cảm xúc : nhân vật "tôi" (người lính)

- cuộc gặp gỡ giữa : người lính và mẹ nông dân.

Câu 3.Biện pháp tu từ : So sánh(hơi ấm rơm và chăn đệm)

-Tác dụng : Tăng sức gợi hình gợi cảm,nâng cao diễn đạt.Làm nổi bật sự ấm áp bất ngờ,giản dị mà sâu sắc,thể hiện tình người ấm áp vượt lên vật chất đầy đủ.

Câu 4 Hình ảnh ổ rơm:

-Là hình ảnh giản dị,nghèo khó của làng quê

- Đồng thời tượng trưng cho tình thương,sự che chở của người mẹ

->Gợi cảm giác ấm áp,thân thương,nhân hậu

Câu 5.Cảm hứng chủ đạo của bài thơ :

->Ca ngợi tình người ấm áp,nghĩa tình quân dân,đặc biệt là tình mẹ bao la trong hoàn cảnh khó khăn.

Câu 6.

Sau khi đọc bài thơ "Hơi ấm ổ rơm" của Nguyễn Duy,em cảm nhận sâu sắc vẻ đẹp của tình người trong hoàn cảnh khó khăn.Hình ảnh người mẹ nghèo sẵn sàng nhường chỗ ngủ,lấy rơm lót ổ cho người lính đã gợi lên tình thương moojc mạc mà bao la.Những cọng rơm"xơ xác gầy gò" nhưng lại tỏa ra hơi ấm kì diệu,ấm hơn cả chăn đệm đầy đủ,bởi đó là hơi ấm của lòng nhân ái.Qua đó,tác giả đã làm nổi bật tình quân dân gắn bó,chân thành trong những năm tháng gian khổ.Bài thơ không chỉ khiến em xúc động mà còn nhắc nhở em biết trân trọng những tình cảm giản dị trong cuộc sống.Chính sự sẻ chia và yêu thương đã làm nên giá trị bền vững của con người.


Đề số 10:  Đọc văn bản sau:HƠI ẤM Ổ RƠMTôi gõ cửa ngôi nhà tranh nhỏ bé ven đồng chiêmBà mẹ đón tôi trong gió đêm:          – Nhà mẹ hẹp nhưng còn mê chỗ ngủMẹ chỉ phàn nàn chiếu chăn chả đủ Rồi mẹ ôm rơm lót ổ tôi nằm Rơm vàng bọc tôi như kén bọc tằmTôi thao thức trong hương mật ong của ruộngTrong hơi ấm nhiều hơn chăn đệmCủa những cọng rơm xơ xác gày gò Hạt...
Đọc tiếp

Đề số 10:  Đọc văn bản sau:

HƠI ẤM Ổ RƠM

Tôi gõ cửa ngôi nhà tranh nhỏ bé ven đồng chiêm

Bà mẹ đón tôi trong gió đêm:         

– Nhà mẹ hẹp nhưng còn mê chỗ ngủ

Mẹ chỉ phàn nàn chiếu chăn chả đủ

Rồi mẹ ôm rơm lót ổ tôi nằm

 

Rơm vàng bọc tôi như kén bọc tằm

Tôi thao thức trong hương mật ong của ruộng

Trong hơi ấm nhiều hơn chăn đệm

Của những cọng rơm xơ xác gày gò

 

Hạt gạo nuôi hết thảy chúng ta no

Riêng cái ấm nồng nàn như lửa

Cái mộc mạc lên hương của lúa

Đâu dễ chia cho tất cả mọi người.

                     (Nguyễn Duy, Cát trắng, NXB Quân đội nhân dân, 1973) 

Chọn đáp án đúng nhất từ câu 1 đến câu 7:

Câu 1. Văn bản trên viết theo thể thơ nào?

A. Bảy chữ

C. Tự do

B. Tám chữ

D. Thất ngôn Đường luật

Câu 2. Nhân vật trữ tình trong bài thơ là ai?

A. Nhân vật tôi

B. Nhân vật người mẹ

C. Tác giả, xuất hiện trực tiếp, xưng tên riêng

D. Chủ thể ẩn

Câu 3. Ý nào không nói đúng hoàn cảnh mà nhân vật tôi gõ cửa nhà bà mẹ?

A. Đêm khuya bị lỡ đường

B. Ngoài trời lạnh

C. Đi qua một vùng đồng chiêm

D. Gặp ngôi nhà tranh rộng rãi

Câu 4. Đâu là lời nói của người mẹ trong bài thơ?

A. Nhà mẹ hẹp nhưng còn mê chỗ ngủ

B. Mẹ chỉ phàn nàn chiếu chăn chả đủ

C. Hạt gạo nuôi hết thảy chúng ta no

D. Cả 3 đáp án trên đều sai

Câu 5.  Câu thơ Rơm vàng bọc tôi như kén bọc tằm sử dụng biện pháp tu từ nào?

A. Nhân hóa

B. So sánh

C. Ẩn dụ

D. Nhân hoá và So sánh

Câu 6. Dòng thơ nào nói lên trực tiếp tâm trạng của nhân vật tôi khi được nằm trong hơi ấm ổ rơm?

A. Rơm vàng bọc tôi như kén bọc tằm

B. Tôi thao thức trong hương mật ong của ruộng

C. Riêng cái ấm nồng nàn như lửa

D. Cái mộc mạc lên hương của lúa

Câu 7. Ý nào khái quát nội dung chính của bài thơ?

A. Đề cập đến ý nghĩa hơi ấm ổ rơm của người mẹ cưu mang người chiến sĩ trong đêm khuya lỡ đường.

B. Đề cập đến hình bóng người mẹ nghèo vùng đồng chiêm đã cưu mang người chiến sĩ.

C. Đề cập đến kỉ niệm về đêm lỡ đường của người chiến sĩ.

D. Đề cập đến tấm lòng người mẹ nghèo cưu mang người chiến sĩ và lòng biết ơn của người chiến sĩ.

Thực hiện yêu cầu từ câu 8  đến câu 10:

Câu 8. Anh/chị hiểu như thế nào về hình ảnh “hương mật ong của ruộng”?

Câu 9. Nêu cảm nhận về hình ảnh người mẹ trong bài thơ.

Câu 10. Từ sự thao thức của nhân vật trữ tình, anh/ chị có suy nghĩ gì về cách ứng xử khi nhận được một ân tình? Viết câu trả lời trong đoạn văn ngắn

 

0
I. PHẦN ĐỌC HIỂU (6 ĐIỂM)Đọc văn bản sau: NHỚ HUẾ QUÊ TÔISông núi vươn dài tiếp núi sôngCò bay thẳng cánh nối đồng khôngCó người bảo Huế xa, xa lắmNhưng Huế quê tôi ở giữa lòngMười một năm trời mang Huế theoĐèo cao nắng tắt bóng cheo leoGiọng hò mái đẩy vờn mây núiMan mát sông Hương lướt đỉnh đèoTôi gặp bao người xứ Huế xaĐèn khuya thức mãi chí xông phaMở đường...
Đọc tiếp

I. PHẦN ĐỌC HIỂU (6 ĐIỂM)

Đọc văn bản sau:

NHỚ HUẾ QUÊ TÔI

Sông núi vươn dài tiếp núi sông
Cò bay thẳng cánh nối đồng không
Có người bảo Huế xa, xa lắm
Nhưng Huế quê tôi ở giữa lòng

Mười một năm trời mang Huế theo
Đèo cao nắng tắt bóng cheo leo
Giọng hò mái đẩy vờn mây núi
Man mát sông Hương lướt đỉnh đèo

Tôi gặp bao người xứ Huế xa
Đèn khuya thức mãi chí xông pha
Mở đường giải phóng về quê mẹ
Dựng khắp non sông bóng xóm nhà

Có bao người Huế không về nữa
Gửi đá ven rừng chép chiến công
Có mồ liệt sĩ nâng lòng đất
Buồm phá Tam Giang gió thổi lồng

Nặng trĩu trăm năm bóng cổ thành
Bao lần máu đỏ nhuộm đồng xanh
Cờ sao ngày ấy buồn cung cấm
Sông nước xôn xao núi chuyển mình

Bao độ thu về, thu lại qua
Huế tôi thăm thẳm nhớ con xa
Mỗi lần phượng nở rung màu đỏ
Càng giục canh sương rộn tiếng gà.

Hà Nội, thu, năm 1936
(Thanh Tịnh, Thơ ca, NXB Quân đội nhân dân, 1980)

Thực hiện các yêu cầu từ câu 1 đến câu 6 (trình bày ngắn gọn):

Câu 1. Bài thơ “Nhớ Huế quê tôi” được viết theo thể thơ nào?

Câu 2. Tìm những từ ngữ, hình ảnh miêu tả quê hương của tác giả trong khổ thơ thứ nhất.

Câu 3. Phân tích tác dụng của một từ tượng hình có trong bài thơ trên.

Câu 4. Trình bày cảm hứng chủ đạo của bài thơ? Căn cứ vào đâu em xác định như vậy?

Câu 5. Phân tích mạch cảm xúc của bài thơ trên.

Câu 6. Từ câu thơ “Có bao người Huế không về nữa/ Gửi đá ven rừng chép chiến công”, em hãy viết một đoạn văn (7 – 10 dòng) nêu suy nghĩ của mình về sự hi sinh cao cả của những con người đã ngã xuống cho độc lập, tự do; đồng thời liên hệ trách nhiệm của thế hệ trẻ trong việc giữ gìn và phát huy truyền thống ấy.

0
22 tháng 2 2020

*Đặc điểm hình thức: + dấu chấm than( có thể là dấu chấm)

+Có các từ cầu khiến: hãy, đừng, chứ, đi

*Đặc điểm chức năng:Mang tính chất điều khiển, ra lệnh, yêu cầu, đề nghị... 

*a",Đem chia đồ chơi ra đi !"

Chức năng: Ra lệnh

b,"Ông đừng băn khoăn quá"

Chức năng: Đề nghị

 Sau khi thấy hai mươi tám cậu học trò sắp hàng đều đặn dưới hiên trường, ông đốc liền ra dấu cho chúng tôi vào lớp năm. Một thầy trẻ tuổi, gương mặt hiền từ, đang đón chúng tôi vào cửa lớp. Trong thời thơ ấu tôi chưa bao giờ xa mẹ tôi như lần này. Tôi cũng lấy làm lạ vì có nhũng hôm đi chơi suốt cả ngày với chúng bạn ở đồng làng Lệ Xá, lòng tôi vẫn không cảm thấy xa nhà...
Đọc tiếp

 Sau khi thấy hai mươi tám cậu học trò sắp hàng đều đặn dưới hiên trường, ông đốc liền ra dấu cho chúng tôi vào lớp năm. Một thầy trẻ tuổi, gương mặt hiền từ, đang đón chúng tôi vào cửa lớp. Trong thời thơ ấu tôi chưa bao giờ xa mẹ tôi như lần này. Tôi cũng lấy làm lạ vì có nhũng hôm đi chơi suốt cả ngày với chúng bạn ở đồng làng Lệ Xá, lòng tôi vẫn không cảm thấy xa nhà hay xa mẹ tôi chút nào hết.

 Một mùi hương lạ xông lên trong lớp. Trông hình gì treo trên tường tôi cũng thấy lạ và hay hay. Tôi nhìn bàn ghế chỗ tôi ngồi rất cẩn thận rồi tự nhiên nhận là vật riêng của mình. Tôi nhìn người bạn tí hon ngồi bên tôi, một người bạn tôi chưa hề biết, nhưng lòng tôi vẫn không cảm thấy sự xa lạ chút nào. Sự quyến luyến ấy tự nhiên và bất ngờ quá đến tôi cũng không dám tin là có thật. Một con chim con liệng đến đứng trên bờ cửa sổ, hót mấy tiếng rụt rè rồi vỗ cánh bay cao.

 Tôi đưa mắt thèm thuồng nhìn theo cánh chim. Một kỷ niệm cũ đi bẫy chim giữa cánh đồng lúa bay trên bờ sông Viêm sống lại đầy dẫy trong trí tôi.Nhưng những tiếng phấn của thầy tôi gạch mạnh trên bảng đen đã đưa tôi về cảnh thật. Tôi vòng tay lên bàn chăm chỉ nhìn thầy viết và lẩm bẩm đọc:

          Bài tập viết: Tôi đi học!

a.Phần trích trên sử dụng những phương thức biểu đạt gì?

b.Phần trích diễn tả tâm trạng của ai?Trong hoàn cảnh nào?

c.Tâm trạng nhân vật trong đoạn văn có gì mâu thuẫn?

d.Từ chi tiết "Nhưng tiếng phấn của thầy tôi gạch mạnh trên bảng đen đã đưa tôi về cảnh thật.Tôi vòng tay lên bàn chăm chỉ nhìn thầy viết và lẩm nhâm đánh vần đọc:Bài tập viết :Tôi đi học.''em thấy mỗi học sinh cần có thái độ như thế nào với việc học?

 

 

 

0
... Cô tôi chưa dứt câu, tôi đã nghẹn ứ khóc không ra tiếng. Giá những cổ tục đã đầy đọa mẹ tôi là một vật như hòn đá hay cục thủy tinh, đầu mẩu gỗ, tôi quyết vồ lấy mà cắn, mà nhai, mà ngấu nghiến cho kì vụn mới thôi.(...) Mẹ lấy vạt áo nâu thấm nước mắt cho tôi rồi xốc nách tôi lên xe. Đến bây giờ tôi mới kịp nhận ra mẹ tôi không còm cõi xơ xác quá như cô tôi nhắc...
Đọc tiếp

... Cô tôi chưa dứt câu, tôi đã nghẹn ứ khóc không ra tiếng. Giá những cổ tục đã đầy đọa mẹ tôi là một vật như hòn đá hay cục thủy tinh, đầu mẩu gỗ, tôi quyết vồ lấy mà cắn, mà nhai, mà ngấu nghiến cho kì vụn mới thôi.

(...) Mẹ lấy vạt áo nâu thấm nước mắt cho tôi rồi xốc nách tôi lên xe. Đến bây giờ tôi mới kịp nhận ra mẹ tôi không còm cõi xơ xác quá như cô tôi nhắc lại lời người họ nội của tôi. Gương mặt mẹ tôi vẫn tươi sáng với đôi mắt trong và nước da mịn, làm nỗi bật màu hồng của hai gò má. Hay tại sự sung sướng bỗng được trông nhìn và ôm ấp cái hình hài máu mủ của mình mà mẹ tôi lại tươi đẹp như thuở còn sung túc? Tôi ngồi trên đệm xe, đùi áp đùi mẹ tôi, đầu ngả vào cánh tay mẹ tôi, tôi thấy những cảm giác ấm áp đã bao lâu mất đi bỗng lại mơn man khắp da thịt. Hơi quần áo mẹ tôi và những hơi thở khuôn miệng xinh xắn nhai trầu phả ra lúc đó thơm tho lạ thường.

a) Chỉ ra trường từ vựng có trong đoạn trích, cho biết chúng thuộc trường từ vựng nào?

b) Chỉ ra câu ghép có trong đoạn trích và phân tích quan hệ ý nghĩa của chúng.

1
GN
GV Ngữ Văn
Giáo viên
2 tháng 1 2019

a. 

- Trường từ vựng chỉ cảm xúc: nghẹn, ứ, khóc

- Trường từ vựng chỉ việc tiêu hóa, ăn (thực chất là để bộc lộ sự căm hận của chú bé Hồng đối với những cổ tục đã đày đọa mẹ): cắn, nhai, ngấu nghiến.

- Trường từ vựng tả người: còm cõi, xơ xác, tươi sáng, trong, da mịn, tươi đẹp, khuôn miệng xinh xắn, thơm tho...

b.Câu ghép là câu:

- Giá những cổ tục đày đọa mẹ tôi.... => câu biểu thị quan hệ giả thiết - kết quả. (chính những cổ tục được so sánh với những vật cụ thể ở vế 1 mới là hệ quả để vế 2 được thực hiện)

- Tôi ngồi trên đệm xe, đùi áp đùi mẹ.... => câu biểu thị quan hệ đồng thời. (chính những hành động mà chú bé được trải nghiệm ở vế 1 mới đưa tới cảm nhận của chú bé Hồng ở vế 2)

Câu 3. Đọc văn bản và thực hiện các yêu cầu: Làng tôi là một làng nghèo nên chẳng nhà nào thừa đất để trồng hoa mà ngắm. Tuy vậy, đi trong làng, tôi luôn thấy những làn hương quen thuộc của đất quê. Đó là những mùi thơm mộc mạc chân chất. Chiều chiều hoa thiên lí cứ thoảng nhẹ đâu đây, lọc qua không khí rồi bay nhẹ đến, rồi thoáng cái lại bay đi. Tháng ba, tháng tư hoa cau thơm lạ...
Đọc tiếp

Câu 3. Đọc văn bản và thực hiện các yêu cầu: Làng tôi là một làng nghèo nên chẳng nhà nào thừa đất để trồng hoa mà ngắm. Tuy vậy, đi trong làng, tôi luôn thấy những làn hương quen thuộc của đất quê. Đó là những mùi thơm mộc mạc chân chất. Chiều chiều hoa thiên lí cứ thoảng nhẹ đâu đây, lọc qua không khí rồi bay nhẹ đến, rồi thoáng cái lại bay đi. Tháng ba, tháng tư hoa cau thơm lạ lùng. Tháng tám, tháng chín hoa ngâu cứ nồng nàn những viên trứng cua tí tẹo, ẩn sau tầng lá xanh rậm rạp. Tưởng như có thể sờ được những làn hương ấy. Ngày mùa, mùi thơm từ đồng thơm vào, thơm trên đường làng, thơm ngoài sân đình, sân hợp tác, thơm trên các ngõ, đó là hương cốm, hương lúa, hương rơm rạ, cứ muốn căng lồng ngực ra mà hít thở đến no nê, giống như hương thơm từ nồi cơm gạo mới, mẹ bắc ra và gọi cả nhà ngồi vào quanh mâm. Mùa xuân, ngắt một cái lá chanh, lá bưởi, một lá xương sông, một chiếc lá lốt, một nhánh hương nhu, nhánh bạc hà… hai tay mình như cũng biến thành lá, đượm mùi thơm mãi không thôi. Nước hoa ư? Nước hoa chỉ là một thứ hăng hắc giả tạo, làm sao bằng được mùi rơm rạ trong nắng, mùi hoa bưởi trong sương, mùi hoa ngâu trong chiều, mùi hoa sen trong gió… Hương làng ơi cứ thơm mãi nhé! (Theo Băng Sơn)

a. Xác định phương thức biểu đạt chính và nêu ý nghĩa của văn bản trên.

b. Đặt nhan đề cho văn bản trên.

c. Kể tên một văn bản đã học trong chương trình Ngữ văn 8, tập 2 (kèm tên tác giả) có liên quan đến chủ đề của văn bản trên.

d. Xác định kiểu câu chia theo mục đích nói của các câu in đậm trong văn bản.

0
1. Xác định kiểu câu của dòng thơ "Màu nước xanh, cá bạc, chiếc buồm vôi" và cho biết tác dụng của kiểu câu vừa tìm được.2. Xác định kiểu câu của dòng thơ "Tôi thấy nhớ cái mùi nồng mặn quá!" và cho biết tác dụng của kiểu câu vừa tìm được.3. Tìm những từ ngữ thể hiện nỗi nhớ quê của tác giả trong đoạn thơ sau:...Nay xa cách lòng tôi luôn tưởng nhớMàu nước xanh, cá bạc,...
Đọc tiếp

1. Xác định kiểu câu của dòng thơ "Màu nước xanh, cá bạc, chiếc buồm vôi" và cho biết tác dụng của kiểu câu vừa tìm được.

2. Xác định kiểu câu của dòng thơ "Tôi thấy nhớ cái mùi nồng mặn quá!" và cho biết tác dụng của kiểu câu vừa tìm được.

3. Tìm những từ ngữ thể hiện nỗi nhớ quê của tác giả trong đoạn thơ sau:

...Nay xa cách lòng tôi luôn tưởng nhớ

Màu nước xanh, cá bạc, chiếc buồm vôi

Thoáng con thuyền rẽ sóng chạy ra khơi

Tôi thấy nhớ cái mùi nồng mặn quá!

4. Xét về mục đích nói, câu văn: "Đầu mối của thơ có lẽ ta đi tìm bên trong tâm hồn con người chăng?" thuộc kiểu câu gì?

5. Xác định kiểu hành động nói được thực hiện trong câu văn: "Bài thơ là sợi dây truyền tình cảm cho người đọc".

6. Bài thơ Quê hương của nhà thơ tế Hanh đã truyền cho em tình cảm gì? Em hãy chỉ rõ và nêu tác dụng của biện pháp so sánh trong hai dòng thơ sau:

Cánh buồm giương to như mảnh hồn làng

Rướn thân trắng bao la thâu góp gió...

0
Câu 9: (1,0 điểm) Theo em, hình ảnh khói bếp ở cuối văn bản có ý nghĩa gì?CƠM MÙI KHÓI BẾP Bốn năm từ ngày lấy vợ, Tết này anh mới đưa được cả vợ và con về quê. Từ Sài Gòn về miền Trung không hẳn quá xa, nhưng vì có đứa con nhỏ nên chuyện đi lại khó khăn. Mấy lần trước anh chỉ về một mình, dăm hôm lại trở vào. Lần này cả nhà mới được về quê, cho đứa con ăn Tết quê...
Đọc tiếp

Câu 9: (1,0 điểm) Theo em, hình ảnh khói bếp ở cuối văn bản có ý nghĩa gì?

CƠM MÙI KHÓI BẾP

Bốn năm từ ngày lấy vợ, Tết này anh mới đưa được cả vợ và con về quê. Từ Sài Gòn về miền Trung không hẳn quá xa, nhưng vì có đứa con nhỏ nên chuyện đi lại khó khăn. Mấy lần trước anh chỉ về một mình, dăm hôm lại trở vào. Lần này cả nhà mới được về quê, cho đứa con ăn Tết quê nội lần đầu.

[…]

Hôm sau bà lọ mọ dậy từ lúc trời chưa hửng sáng, nhóm lửa rơm, bắc nồi cơm. Thằng cháu nội ba tuổi chạy xuống thấy khói bếp bốc ngùn ngùn, khiếp quá hét toáng lên: “Cháy nhà”.

Anh chị đang ngủ giật mình vùng dậy. Anh bảo nhà đã có bếp gas, mẹ nấu gì thứ rơm đó nữa cho cực. Bà cười: “Tụi bây ăn cơm nồi cơm điện thành phố rồi, về quê mẹ nấu cơm lửa rơm cho thơm mùi đồng mùi rạ. Mà cơm nấu rơm mới có miếng cháy ăn giòn. Mấy hồi anh nhỏ, bữa ăn không có miếng cơm cháy là giãy nãy lên bướng bỉnh chẳng chịu ăn. Nhớ không.”

Trời rạng tưng tửng sáng, thấy khói bay lên len qua mái tranh, anh chợt bùi ngùi. Nhớ ngày xưa còn nhỏ, sáng sớm anh chạy xuống bếp nằm cuộn trong lòng mẹ ngủ nướng thêm một lúc. Thức giấc giở nắp nồi ngửi mùi cơm. Rồi lấy đũa xới hết cơm lên để lột miếng chảy ở đáy rồi ăn trước. Lớn lên vào Sài Gòn lập nghiệp, cưới vợ sinh con ở đấy, xa cái bếp quê dần thành quên. Với lại ở trong đó, đâu có mấy ai ăn sáng ở nhà. Cái bụng cũng “lười” và “yếu” đi, sáng phải bún hoặc cháo mới nuốt nổi. Giờ về thấy cơm, thèm thì thèm thật nhưng ăn chi vô.

Cô con dâu bảo: “Mẹ bày ra nấu bữa sáng làm gì cho cực. Chúng con ra quán ăn miếng là rồi việc”. “Bây nói chi lạ. Ăn uống phải đàng hoàng chớ. Bữa sáng là quan trọng lắm. Không ai thương bằng cơm thương đâu con. Ăn cơm chắc bụng no lâu. Mấy cái thứ bún cháo nước õng ệu, chỉ nhoáng là đói lại liền à.” – Bà vừa san cơm ra chén vừa nói.

Ba chén cơm trắng, đĩa cá đồng kho nghệ. Anh háy mắt qua vợ, ý bảo ăn đi, ăn lấy lòng mẹ một miếng. Chị lại háy mắt qua anh lắc đầu, có mà sức Thánh Gióng mới nuốt trôi. Thằng cu con nhìn chằm chằm chén cơm. Cuối cùng chỉ có anh trệu trạo làm được ba miếng, như là ăn tượng trưng cho mỗi người một miếng. Tranh thủ lúc mẹ đi ra giếng, anh lùa cả ba chén cơm trắng vào lại nồi.

Sáng hôm sau bà lại dậy sớm. Lại nhóm bếp rơm nấu cơm. Xong bữa nồi cơm không vơi được là mấy, vẫn đầy như lòng mẹ. Anh gắng ăn được nửa chén. Chén lòng san đôi cho mẹ cho vợ. Anh dối mẹ chở vợ con đi xem chợ Tết, đi thăm thú làng quê, thực chất là để ghé quán cho vợ con ăn bún ăn cháo.

Anh tự nhủ sáng mai phải thức sớm ngồi nấu bếp với mẹ như xưa. Tự nhủ sáng mai phải ăn chén cơm đầy với mẹ, nhai một miếng cơm cháy giòn thơm. Nhưng lâu ngày giờ về quê gặp lại bạn bè người thân, chỗ này mời chén rượu, chỗ kia mời bữa cơm. Cơm rượu quê hàn huyên câu chuyện ngày dài tới tận khuya. Hôm sau thức dậy đã sáng trọt sáng trời, cổ họng khô khốc không ăn nổi cơm dẻo, huống hồ là miếng cơm cháy.

Chưa hết Tết, mới ngày mùng bốn anh lại phải đưa vợ con vào Sài Gòn. Bà mẹ dậy sớm làm gà, nấu cơm. Vẫn một mình bà cặm cụi với cái bếp. Bà xúc đầy cơm vào chiếc ca mèn. Gà luộc cho vào hộp đựng. “Bây đem lên xe mà ăn. Cơm dọc đường dọc sá không ngon đâu”.

Con cháu lên taxi rồi bà còn dặn theo: “Vào trong nhớ ăn uống đàng hoàng nghe bây. Đừng bỏ bữa sáng. Không ai thương bằng cơm thương”.

Vào tới Sài Gòn ca mèn cơm vẫn còn một nửa. Vợ định đem đi đổ. Anh can, bảo để đấy, phơi khô cất giữ làm kỷ niệm.

*

Qua tháng ba nghe tin mẹ bệnh, anh tức tốc về nhà. Nằm trên giường, gặp con, câu đầu tiên bà hỏi: “Con ăn chi chưa. Mẹ không bắc cơm được. Thôi ra đầu chợ ăn tạm. Bữa nào khỏe mẹ nấu cơm cho ăn. Tội nghiệp”.

Nhưng mẹ không khỏe nữa, yếu dần, được thêm hai bữa thì nhắm mắt.

Đưa mẹ ra đồng xong, về nhà nhìn chén cơm trắng đặt trên bàn thờ, anh thấy nhói lòng. Ân hận. Thế là hết cơ hội được ăn với mẹ một chén cơm sáng thật đầy, để nghe mẹ nói câu “Không ai thương bằng cơm thương”. Tiếc nuối. Thèm miếng cơm cháy mẹ nấu quá. Giòn và thơm, mùi hương đồng mùi nước quê, cả mùi khói bếp. Chỉ có mẹ mới nấu được miếng cơm cháy ngon như thế.

Hôm lên đường vào Sài Gòn, anh dậy sớm nấu chén cơm đặt lên bàn thờ mẹ. Anh tự mình vo gạo, tự mình nhóm bếp rơm. Loay hoay một hồi. Bếp nhà đầy khói. Và khói…

(Theo Hoàng Công Danh, Chuyến tàu vé ngắn, NXB Trẻ, trang 49 – 54 2016, TPHCM)

2
28 tháng 9 2025

Câu 9:

Theo em, hình ảnh khói bếp ở cuối văn bản mang ý nghĩa sâu sắc, tượng trưng cho tình mẫu tử thiêng liêng, ấm áp và chan chứa yêu thương. Khói bếp không chỉ là khói từ bếp lửa quê hương, mà còn là hình ảnh gợi nhớ về mẹ, về những bữa cơm bình dị, chân thành mà đầy ắp tình thương. Đó là biểu tượng của những ký ức tuổi thơ không thể nào quên, là nơi khởi đầu của yêu thương, chăm sóc và hy sinh lặng thầm. Hình ảnh khói bếp đã đánh thức nỗi ân hận, tiếc nuối của người con, đồng thời cũng nhắc nhở mỗi chúng ta hãy biết trân trọng những yêu thương giản dị khi còn có thể.

18 tháng 12 2025

-gợi nhớ những kỷ niệm tuổi thơ: khỏi bếp gắn với buổi sáng quây quần bên mẹ với mùi cơm rơm cơm cháy thơm giòn

-biểu tượng của tình mẹ : khỏi bếp là hình ảnh ẩn dụ cho tình thương ấm áp bền bỉ lặng lẽ mà mẹ dành cho con

-biểu hiện day dứt và tình cảm sâu nặng: khói bếp như còn vương mãi trong ký ức gọi sự tri ân và nỗi nhớ khôn nguôi về mẹ

Mẹ tôi lấy vạt áo nâu thấm nước mắt cho rồi xốc nách tôi lên xe. Đến bây giờ tôi mới kịp nhận ra mẹ tôi không còm cõi xơ xác quá như cô tôi nhắc lại người họ nội của tôi. Gương mặt mẹ tôi vẫn tươi sáng với đôi mắt trong và nước da mịn, làm nổi bật màu hồng của hai gò má. Hay tại sự sung sướng bỗng được trong nhìn và ôm ấp cái hình hài máu mủ của mình mà mẹ tôi lại...
Đọc tiếp

Mẹ tôi lấy vạt áo nâu thấm nước mắt cho rồi xốc nách tôi lên xe. Đến bây giờ tôi mới kịp nhận ra mẹ tôi không còm cõi xơ xác quá như cô tôi nhắc lại người họ nội của tôi. Gương mặt mẹ tôi vẫn tươi sáng với đôi mắt trong và nước da mịn, làm nổi bật màu hồng của hai gò má. Hay tại sự sung sướng bỗng được trong nhìn và ôm ấp cái hình hài máu mủ của mình mà mẹ tôi lại tươi đẹp như thuở còn sung túc? Tôi ngồi trên đệm xe, đùi áp đùi mẹ tôi, đầu ngả vào cánh tay mẹ tôi, tôi thấy những cảm giác ấm áp đã bao lâu mất đi bỗng lại mơn man khắp da thịt. Hơi quần áo mẹ tôi và những hơi thở ở khuôn miệng xinh xắn nhai trầu phả ra lúc đó thơm tho lạ thường.

a. Hãy tìm các từ láy có trong đoạn trích

b.Tìm câu ghéptrong đoạn trích và xác định mối quan hệ ý nghĩa giữa các vế của câu ghép đó. Các vế trong câu ghép đó được nối với nhau bằng cách nào?

c. Chỉ ra một trường từ vựng có trong đoạn trích?

d. Cho câu chủ đề : Tình mẫu tử là tình cảm thiêng liêng của mỗi con người. Viết đoạn văn trình bày theo cách tổng phân hợp (khoảng 10 câu)

1
2 tháng 3 2020

a. Các từ láy có trong đoạn trích là: xơ xác, còm cõi, sung sướng, ấm áp, mơn man, xinh xắn, thơm tho.

b. Câu ghép:

- Tôi ngồi trên đệm xe, đùi áp đùi mẹ tôi, đầu ngả vào cánh tay mẹ tôi, tôi thấy những cảm giác ấm áp đã bao lâu mất đi bỗng lại mơn man khắp da thịt.

-> Quan hệ song hành.

Hai vế được nối vơi nhau bởi dấu phẩy.

c. Trường từ vựng cảm giác của con người: sung sướng, ấm áp, mơn man

Tiều sử cuộc đời  lớp 1 đến lớp 8Cuối lớp 8. Tôi không có việc gì ngoài học, học chỉ để làm vui lòng cha mẹ, thầy cô. Mà thầy cô ư, chắc chỉ vui vì nghề nghiệp thôi chứ ai rảnh mà đi lo cho con nhà người khác, cố dạy tốt cho con nhà người ta để mình được lợi chứ thật ra thì giáo viên đâu có vui vì chuyện tôi được kết quả học tập tốt. Còn cha mẹ nhiều người đâu phải...
Đọc tiếp

Tiều sử cuộc đời  lớp 1 đến lớp 8

Cuối lớp 8. Tôi không có việc gì ngoài học, học chỉ để làm vui lòng cha mẹ, thầy cô. Mà thầy cô ư, chắc chỉ vui vì nghề nghiệp thôi chứ ai rảnh mà đi lo cho con nhà người khác, cố dạy tốt cho con nhà người ta để mình được lợi chứ thật ra thì giáo viên đâu có vui vì chuyện tôi được kết quả học tập tốt. Còn cha mẹ nhiều người đâu phải lấy thành tích học tập tốt của con mình để làm sung sướng để vui vẻ. Chủ yếu là họ chỉ lấy thành tích của con mình ra để nở mày nở mặt, để khoe với mọi người, chứ có mấy ai suy nghĩ đến con. Riêng tui thành tích học tập từ lớp 1 đến lp 7 toàn là “ danh hiệu học sinh giỏi” đều đứng trong “ top 10 “ cả lớp. Cả 1 thời như vậy liệu bố mẹ có vui mãi. Và cho đến năm nay chỉ vì 1 cái danh hiệu “học sinh tiên tiến” thôi những điều xấu nhất như đổ hết lên đầu tôi vậy.

Nói về tiểu sử tôi. Từ nhỏ tôi đâu phải là 1 thằng được bố mẹ nuông chiều. Là con hai và chỉ được may mắn sinh ra nhờ cái chết đầy đau đớn của anh thứ tôi. Là một người may mắn tôi nghĩ chắc tôi sẽ được sung sướng vui vẻ lắm. Nhưng sự thật đâu phải vậy. Tôi càng ngày càng lớn và bước vào độ tuổi dậy thì, là 1 thằng hậu đậu nên hay bị la, không sao cả vì đó là lỗi của tôi. Nhưng sự trưởng thành của tôi hình như là một gánh nặng đè lên đôi vai của bố mẹ tôi vậy. Sa vào điện tử từ nhỏ ( không hẳn là vậy : nhà có máy tính và có anh trai lớn hơn 7 tuổi nên anh làm j với máy tính tui biết hết ) nhưng không bao giờ tôi bỏ học đi chơi net cả, việc học hành vẫn đâu vào đó. Tui vẫn lớn dần...

Nhưng năm lớp 8 một cái năm mà ôi! Mọi điều tồi tệ như đổ hết lên đầu tôi vậy. Ngay đầu năm học chỉ vì ra cổng trường mua bút  mà bị kéo vào gặp cô phụ trách đội. Mọi sự thật về chuyện mua bút tôi đều nói ra nhưng có ai tin, mọi người đều nghĩ tôi đi ăn quà và bắt tôi viết bản kiểm điểm, trong khi đó lũ bạn tôi – lũ rác rưởi ấy ăn quà đâu có bị bắt < sao người bị bắt luôn là tôi vậy cho dù tôi không làm gì sai>  Tôi nghĩ “việc gì mình phải viết” và cô gọi ngay cho gia  đình. Và điều tôi ngạc nhiên nhất là gia đình tôi < không một ai tin tôi cả cho dù biết từ nhỏ đến giờ tôi chưa lần nào ăn quà >. Gia đình ư, chỗ tôi luôn dựa dẫm ư, chỗ tôi luôn tin tưởng ư, sự việc này gây cho tôi 1 cú sộc quá lớn đến tâm lý ( ps: bạn nghĩ việc này không quan trọng ư đừng hiểu như vậy mọi việc đều đi đến 1 đích thôi )

Đến kì nghỉ tết. Mới 3 ngày thôi trong 3 ngày đó không ngày nào là tôi không bị chửi: “ mày định không học ak” , “ chắc qua tết này mày bỏ học luôn đi”, “ kiểu gì tao cũng đốt hết sách mày”. Những lời nói như vậy bạn nghĩ ai có thể chịu được, ai có thể nghe mà không có cảm giác gì. Và một nỗi buồn u ám luôn vây quanh tôi trong suốt những ngày nghỉ tết. Nhiều lúc chỉ muốn gục mặt xuống mà khóc, mong rằng giọt nước mắt kia có thể làm trôi đi những vết thương lòng, trôi đi những nỗi buồn phiền trong tôi.

Sang học kì 2 một cái mới lại nổi lên trong tôi. Tôi nghĩ ai ở tuổi này cũng vậy cả. Tôi đã yêu một người. Đây cũng không phải là chuyện gì to tát quả nhỉ, các bạn nghĩ vậy thôi nhưng 1 đống thứ sảy ra đi kèm đến với tôi. Tôi yêu cô ấy và cũng nhận lại tình cảm vì tôi không phải là quá xấu. Nhắn tin qua lại cũng không có gì lạ. Mà theo các bạn nghĩ bố mẹ bạn có quyên xâm phạm đến những bí mật riêng tư của tôi không nhỉ. Theo như giáo dục cồng dân 8 thì bố mẹ làm như vậy là trái pháp luật cho dù đó là những thứ bố mẹ mua cho tôi đi nữa vì đó đã thuộc về tôi và do tôi quyết định đúng không. Ấy thế mà mọi tin nhắn tôi nhắn với cô ấy hay những bức thư tay bố mẹ tôi đều tìm mọi cách để đọc trộm, đây là cách bố mẹ tôi làm ư? Đây là cách bố mẹ tôi giáo dục tôi ư? bố mẹ tôi nghĩ tôi là con của họ mà những điều tôi làm bố mẹ tôi đều có quyền can thiệp sao? Và bố mẹ tôi đã đọc được dù không là tất cả nhưng 1 trận đòn và  những lời chửi mắng đến với tôi dồn dập, may mà cô ấy bố mẹ tôi không biết là ai và tôi cug ko cho biết chứ không cô ấy cũng bị giống tôi rồi.

Bố mẹ tôi từng nói” những gì ở trong nhà mình không được nói cho ai biết hết, nếu nói ra có nghĩa giống như là ‘ vạch áo cho người xem lưng’ “. Haha giờ tôi nghĩ lại thật là buồn cười mọi việc tôi làm có cái gì mà mọi người xung quanh không biết, lúc nào ra đường tôi cũng phải nghe những câu như là “ người yêu mày đâu rồi”, “đem người yêu mày tao xem mặt mũi thế nào” do ai: đều là nhờ cái phúc của bố mẹ tôi cả. Các bạn nghĩ tôi có thể chịu được sao. Là bố mẹ mà không biết bảo vệ con cái ak không biết tâm lý của con cái ak. Mọi người thường nói con cái đến tuổi dậy thì là độ tuổi mà con cái cần sự quan tâm của bố mẹ nhất cần những lời khuyên bảo, cần những câu dạy dỗ. Chứ tôi không cần họ làm quá lên vậy.

Có nhiều lúc tôi nghĩ sinh ra trên đời làm gì? để bị chửi ak? để mọi người chê trách ak? để nhận được sự đối xử như vậy ak?  nhiều khi tôi mong rằng mẹ tôi không bị sẩy sẽ không có tôi và tôi chẳng phải chịu như thế này. Và đôi lúc khi sự ức chế của tôi lên đến tột cùng thì tôi nghĩ” chết đi có lẽ kiếp sau minh sẽ được sống thanh thản” nhưng có 1 sự níu kéo nào đó làm tôi không thể chết được, vì sao ư? Tôi cũng không biết nữa. Câu truyện của tôi rất dài nhưng tôi sao có thể kể hết được. Trên đây là mọi nỗi lòng của một người học sinh bước vào tuổi dậy thì và là sự thật.

Tác giả

Lương Hữu Điền

 

12
23 tháng 2 2021

vãi lìn