I. PHẦN ĐỌC HIỂU (6 ĐIỂM)

Đọ...">

K
Khách

Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.

I. PHẦN ĐỌC HIỂU (6 ĐIỂM)

Đọc văn bản sau:

HÀNG QUÀ RONG

   Người Hà Nội, ăn thì ngày nào cũng ăn, nhưng thường thì không để ý. Nếu chúng ta về ở các tỉnh nhỏ ít lâu, hay ở ngay Hải Phòng, Nam Định nữa, chúng ta mới biết quà ở Hà Nội ngon chừng nào. Cũng là thứ bún chả chẳng hạn, cũng rau ấy, bún ấy, thế mà sao bún chả của Hà Nội ngon và đậm thế, ngon từ cái mùi thơm, từ cái nước chấm ngon đi. Trong một ngày, không lúc nào là không có hàng quà. Mỗi giờ là một thứ khác nhau; ăn quà cũng là một nghệ thuật: ăn đúng cái giờ ấy và chọn người bán hàng ấy, mới là người sành ăn.

   Tang tảng sáng, tiếng bánh Tây đã rao, lẫn với tiếng chổi quét đường. Đó là quà của những người thợ đi làm sớm. Rồi, có từng độ, phố xá vang lên tiếng rao “bán bánh rán nóng, trinh một, xu đôi” của một lũ trẻ con. Cái bánh rán vừa cứng và xấu, thật làm giảm thanh thế của quà Hà Nội, do một cửa hàng nào đó muốn kiếm lời, cứ muốn bắt thiên hạ ăn bánh rán lúc còn ngái ngủ.

   Này đây mới là quà chính tông: bánh cuốn, ăn với chả lợn béo, hay với đậu rán nóng. Nhưng là bánh cuốn Thanh Trì mỏng như tờ giấy và trong như lụa. Vị bánh thơm, bột mịn và dẻo. Bánh chay thì thanh đạm, bánh mặn đậm vì chút mỡ hành. Người bán bánh cuốn Thanh Trì đội mẹt và rổ trên đầu, từng tụm năm, bảy người từ phía Lò Lợn đi vào trong phố, dáng điệu uyển chuyển và nhanh nhẹn.

   Rồi mùa nực thì hàng xôi cháo: cháo hoa quánh mùi gạo thơm, xôi nồng mùi gạo nếp. Xôi đậu, xôi lạc, xôi vừng mỡ và dừa. Ờ, cái xôi vừng mỡ, nắm từng nắm con, ăn vừa ngậy vừa bùi. Mà có đắt gì đâu! Ăn một, hai xu là đủ rồi. Mùa rét thì xôi nóng, hãy còn hơi bốc lên như sương mù, ăn vừa nóng người vừa chắc dạ.

   Và có ai ngẫm nghĩ kĩ cái vị hành khô chưng mỡ ở trong bát ngô nếp bung non; hành giòn và thơm phức, những hạt ngô béo rưới chút nước mỡ trong... Ngô bung (xôi lúa) thì có nhiều hàng ngon, nhưng ngon nhất và đậm nhất là ngô bung của một bà già trên Yên Phụ. Cứ mỗi buổi sáng, bà từ ô xuống phố, theo một đường đi nhất định, đã ngoài hai mươi năm nay, để các nhà muốn ăn cứ việc sai người ra đứng chờ. Bà đội thúng ngô, tay thủ vào cái áo cánh bông, và cất tiếng rao, tựa như không phải tiếng người, một tiếng rao đặc biệt và kì lạ: “É...éc”, “É...éc...”.

   Đối với các bà, các cô đi chợ, cô hàng vải, cô hàng rau, là những người ưa món quà gì vừa rẻ vừa ngon, lại vừa no lâu – các cô khó tính, sành ăn và hay xét nét lắm [...].

   Món quà này sạch sẽ và tinh khiết, từ quà cho đến cả quang thúng, cả cô hàng, tóc vấn gọn, áo nâu mới, quần sồi thâm [...].

   Cơm nắm từng nắm dài, to nhỏ có, nằm trên chiếc mẹt phủ tấm vải màu trắng tinh để che ruồi, muỗi. Con dao cắt, sáng như nước, và lưỡi đưa ngọt như đường phèn. Cơm cắt ra từng khoanh, cô hàng lại cẩn thận gọt bỏ lớp ngoài, rồi lại cắt ra từng miếng nhỏ, vuông cạnh và dài, để bày trên đĩa. Cô muốn xơi với thứ gì? Với chả mới nhé hay giò lụa mịn màng?

   Các cô vừa ăn vừa nhai nhè nhẹ và thong thả vừa hỏi han thân mật cô hàng: cùng bạn làm ăn cả, một gánh nuôi chồng con, đóng góp thì nhiều. Âu cũng là cái phận chứ biết làm thế nào.

(Thạch Lam, NXB Văn học, Hà Nội, 2004)

Thực hiện các yêu cầu từ câu 1 đến câu 6 (trình bày ngắn gọn):

Câu 1. Xác định thể loại của văn bản trên.

Câu 2. Theo tác giả, điều gì làm nên “nghệ thuật” ăn quà của người Hà Nội?

Câu 3. Câu văn “Con dao cắt, sáng như nước, và lưỡi đưa ngọt như đường phèn.” sử dụng biện pháp tu từ nào? Nêu tác dụng của biện pháp tu từ đó.

Câu 4. Chủ đề của văn bản trên là gì?

Câu 5. Nhận xét về cái tôi trữ tình của tác giả được thể hiện trong văn bản trên?

Câu 6. Từ tình yêu dành cho quà ăn của Hà Nội được thể hiện trong văn bản trên, em có suy nghĩ gì về sự gắn bó của mỗi người với quê hương? (Trình bày bằng đoạn văn 5 – 7 dòng)

31
15 tháng 12 2025

Id

15 tháng 12 2025
  • Thể loại: Bút ký.
  • Dấu hiệu nhận biết: Văn bản không có cốt truyện hư cấu, mà ghi chép, cảm nhận về con người, sự việc có thật (nghệ thuật ăn quà, gánh hàng rong,...) với giọng văn giàu chất trữ tình, tùy bút. 


2. Theo tác giả, điều gì làm nên “nghệ thuật” ăn quà của người Hà Nội? Nghệ thuật ăn quà của người Hà Nội được thể hiện ở sự tinh tế, biết thưởng thức không chỉ bằng miệng mà còn bằng mắt, 
  • Biện pháp tu từ: So sánh.
  • Tác dụng:
    • Làm nổi bật sự sắc bén tuyệt đối của con dao ("sáng như nước") và cảm giác ngọt lịm, êm ái khi thức quà được cắt ra ("ngọt như đường 
Đang4. Chủ đề của văn bản trên là gì? Chủ đề của văn bản là sự trân trọng, ngợi ca những nét văn hóa ẩm thực tinh tế, độc đáo và nếp sống thanh lịch của người Hà Nội xưa, qua hình ảnh các món quà ăn dân dã và phong thái thưởng thức quà của người TràngAnn

5. Nhận xét về cái tôi trữ tình của tác giả được thể hiện trong văn bản trên?

Cái tôi trữ tình của Thạch Lam được thể hiện rất tinh tế, giàu tình yêu và sự gắn bó sâu sắc với văn hóa, nếp sống thanh lịch của người Hà Nội xưa. Ông thể hiện sự quan sát tỉ mỉ, trân trọng những điều bình dị, dân dã của đời sống, và bộc lộ nỗi niềm hoài cổ, tiếc nuối trước những giá trị văn hóa truyền thống đang dần mai một, qua giọng văn nhẹ nhàng, tha thiết, đầy chất thơ.


17 tháng 12 2025

Câu 1:

-Thể loại của văn bản trên là tùy bút

17 tháng 12 2025

Câu 1

17 tháng 12 2025

Câu 1

Thể loại được sử dụng trong văn bản trên là truyện ngắn

17 tháng 12 2025

.

18 tháng 12 2025

câu 1:

tùy bút

19 tháng 12 2025

Câu 1

Là một tác phẩm tùy bút ( hoặc tùy miêu tả , tùy bút văn xuôi trữ tình ) của nhà văn thạch nam , thuộc thể loại văn xuôi , miêu tả sinh động cuộc sống con người và những món ăn đg phố Hà Nội , thể hiện nét đẹp văn hóa bình dị , giàu chất thơ

18 tháng 12 2025

Câu 1:

Bài thơ trên được viết theo thể thơ tự sự



18 tháng 12 2025

hà nội rất dẹp và những ngừoi shdhdhdbdhjdjdudhdudvydvsanaMaor rólas dn

vznz xbxbbzzzz

xxx tô

xsao

dhshschg vva

dkejneibeejveue su

18 tháng 12 2025

Bdvdgdgdggggggdgdhdjdhdjkdjd


21 tháng 12 2025

Câu 1. Thể loại của văn bản: → Tùy bút (văn xuôi trữ tình). Câu 2. Theo tác giả, “nghệ thuật” ăn quà của người Hà Nội là: → Ăn đúng giờ, chọn đúng món và đúng người bán, biết thưởng thức cái ngon, cái tinh tế của quà ăn Hà Nội. Câu 3. Câu văn: “Con dao cắt, sáng như nước, và lưỡi đưa ngọt như đường phèn.” Biện pháp tu từ: So sánh. Tác dụng: Làm nổi bật sự sắc bén, tinh khiết của con dao và sự khéo léo, tinh tế trong cách chế biến món ăn, góp phần làm tăng vẻ đẹp, cái ngon của quà Hà Nội. Câu 4. Chủ đề của văn bản: → Ca ngợi vẻ đẹp văn hóa ẩm thực Hà Nội, đặc biệt là thú ăn quà và sự tinh tế trong lối sống của người Hà Nội. Câu 5. Nhận xét về cái tôi trữ tình của tác giả: → Cái tôi trữ tình tinh tế, giàu cảm xúc, am hiểu và gắn bó sâu sắc với Hà Nội, thể hiện tình yêu tha thiết, trân trọng những nét đẹp đời thường của quê hương. Câu 6. (Đoạn văn 5–7 dòng) Tình yêu dành cho quà ăn Hà Nội trong văn bản cho thấy sự gắn bó sâu nặng của tác giả với quê hương. Những món quà giản dị không chỉ là thức ăn mà còn là nét văn hóa, là ký ức thân thương của người Hà Nội. Qua đó, ta hiểu rằng mỗi con người đều có một mối dây liên kết bền chặt với nơi mình sinh ra và lớn lên. Quê hương hiện diện trong những điều bình dị nhất của cuộc sống. Vì vậy, mỗi người cần biết trân trọng, giữ gìn và yêu quý quê hương của mình.

21 tháng 12 2025

Câu 1 thể loại thơ tự do


22 tháng 12 2025

Thể

22 tháng 12 2025

C1: Tuỳ bút

C2: Ăn đúng món, đúng giờ, đúng mùa và phải biết chọn người bán

C3: BPTT: so sánh

Tác dụng: Làm nổi bật sự tinh khiết, sắc bén ngọt lành của món ăn, tăng sức gợi hình gợi cảm, thể hiện sự trân trọng của tác giả đối với món ăn Hà Nội

C4: Ca ngợi vẻ đẹp tinh tế, thanh lịch trong văn hoá ăn quà của người Hà Nội, qua đó thể hiêjn thình yêu tha thiết của tác giả với Hà Nội xưa

C5: Cái tôi trữ tình, am hiểu, giàu tình cảm, cảm xúc, yêu Hà nội bằng sự nâng niu từng món quà, yêu nét sống bình dị của con người ở đây

C6: Tình yêu quà ăn Hà Nội trong vanw bản, không chỉ là tình yêu ẩm thực, mà còn là tình yêu quê hương sâu sắc. Qua nhg món quà giản dị, tác giả thể hiện sự gắn bó lâu bền với nếp sống và con người Hà Nội. Điều đó cho thấy, mỗi con người đeeuf có một sợ dây vô hình gắn mình với quê hương. Quê hương hiện diện trong nhungwx điều nhỏ bé, thân quen nhất. Khi yêu nhungwx điều bình dị ấy ta sẽ yêu quê hương một cách chân thành và bền chặt hơn.

22 tháng 12 2025

Câu 1 bài văn được viết theo thể loại biểu cảm

23 tháng 12 2025

Câu 1: Thể loại của văn bản trên là tùy bút

Câu 2:Nghệ thuật ăn quà của người Hà Nội được thể hiện ở sự tinh tế, biết thưởng thức không chỉ bằng miệng mà còn bằng mắt

Câu 3: Biện pháp tu từ so sánh, tác dụng là nổi bật sự sắc bén tuyệt đối của con dao và cảm giác ngọt lịm êm ái khi thức quà được cắt ra

Câu 4: Chủ đề của văn bản là sự trân trọng, ngợi ca những nét văn hóa ẩm thực tinh tế, độc đáo và nếp sống thanh lịch của người Hà Nội xưa, qua hình ảnh các món quà ăn dân dã và phong thái thưởng thức quà của người TràngAnn

Câi 5.Cái tôi trữ tình của Thạch Lam được thể hiện rất tinh tế, giàu tình yêu và sự gắn bó sâu sắc với văn hóa, nếp sống thanh lịch của người Hà Nội xưa. Ông thể hiện sự quan sát tỉ mỉ, trân trọng những điều bình dị, dân dã của đời sống, và bộc lộ nỗi niềm hoài cổ, tiếc nuối trước những giá trị văn hóa truyền thống đang dần mai một, qua giọng văn nhẹ nhàng, tha thiết, đầy chất thơ.



23 tháng 12 2025

Câu 1

Là thể loại truyện cười

25 tháng 12 2025

Thể thơ tự do

28 tháng 12 2025

Hrhgehheushdhdhhr

Grysb4euhdhhrhdg

Hruehehhdusuehhry

Hehshgshhsshidhdgsuhd

4 tháng 1

Tùy bút.

câu1;thể loại tùy bút

câu2

Câu 1:Thể loại:Tùy bút

Câu 2:Theo tác giả Thạch Lam:

-Người Hà Nội ăn quà không chỉ để no mà còn là một "nghệ thuật" bởi họ rất sành ăn, biết thưởng thức những hương vị tinh tế, biết quý trọng cái ngon, cái đẹp trong từng món ăn giản dị.

Câu 3:Biện pháp tu từ:So sánh "Con dao cắt,sáng như nước,và lưỡi đưa ngọt như đường phèn"

Tác dụng:

+) Giúp cho câu văn trở nên sinh động,gợi hình,gợi cảm hấp dẫn người đọc người nghe

+)Nhấn mạnh làm nổi bật sự sắc bén, tinh khiết của con dao và cảm giác ngon ngọt, dễ chịu khi thưởng thức món ăn

+)Thái độ tác giả:trân trọng,yêu quý món ăn truyền thống Việt Nam

Câu 4:Chủ đề của văn bản là:tình yêu mãnh liệt, sự trân trọng của tác giả đối với văn hóa ẩm thực bình dị, độc đáo của Hà Nội xưa, qua đó thể hiện tình cảm gắn bó sâu sắc với quê hương, con người Thủ Đô Hà Nội.

Câu 5:Cái tôi trữ tình của tác giả Thạch Lam trong văn bản:

+)Cái tôi trữ tình của tác giả rất tinh tế, lãng mạn.

+)Tác giả có khả năng quan sát và cảm nhận sâu sắc những nét đẹp bình dị, thầm kín của đời sống, thể hiện sự trân trọng quá khứ, một chút hoài niệm về những nét văn hóa truyền thống đang dần mai một.

Câu 6:Đoạn văn

Tình yêu quê hương thường bắt nguồn từ những điều nhỏ bé, giản dị nhất trong cuộc sống hàng ngày như món quà ăn vặt, phong tục tập quán hay cảnh vật quen thuộc. Văn bản "Hàng quà rong" của Thạch Lam là minh chứng rõ nét cho điều này. Qua tình yêu dành cho những thức quà ăn, tác giả đã bộc lộ tình cảm sâu sắc, mãnh liệt đối với mảnh đất và con người Hà Nội. Điều đó gợi nhắc mỗi người về việc cần biết trân trọng, giữ gìn và phát huy những giá trị văn hóa truyền thống của quê hương mình. Sự gắn bó với quê hương không phải là những điều đao to búa lớn, mà chính là sự thấu hiểu và yêu thương những nét đẹp giản dị, gần gũi ấy.

Câu 1 : Thể loại : Tùy bút

Câu 2 : theo tác giả , " nghệ thuật " ăn quà của người Hà Nội được làm nên bởi :

- Biết ăn đúng lúc , đúng giờ

- biết chọn quà , chọn người bán

- Ăn bằng sự tinh tế , sành sỏi và thưởng thức chậm rãi

Câu 3 :

- So sánh " Con dao cắt , sáng như nước , và lưỡi đưa ngọt như đường phèn "

- Tác dụng :

+ Giúp cho câu văn trở nên sinh động , tăng sức gọi hình , gợi cảm , gây ấn tượng cho người đọc người nghe

+ Nhấn mạnh và làm nổi bật vẻ sắc , tinh khiết , ngon lành của con dao và lưỡi dứa . Thể hiện sự chăm chút , cầu kì trong việc chuẩn bị quà ăn cuad người Hà Nội

- Thái độ tác giả : trân trọng , nâng niu , yéu mến đối với quà ăn Hà Nội

Câu 4 : Chủ đề : Vẻ đẹp của những món ăn phố phường gắn liền với đời sống người Hà Nội

Câu 5 : Cái tôi trữ tình của tác giả được thể hiện là :

+ tác giả là người có khẩu vị tinh tế , thanh nhã

+ Am hiểu những món ăn phố phường văn hóa của Hà Nội

+ yêu thích , và trân trọng những món quà Hà Nội

Câu 6:

Qua văn bản , em hiểu rằng những món quà Hà Nội tuy giản dị nhưng rất đáng trân trọng . Mỗi món quà đều gắn với thói quen sinh quen sinh hoạt và nếp sống của người dân nơi đây . Cách tác giả miêu tả cho thấy sự yéu thích và quan tâm đến ẩm thực Hà Nội . Điều đó giúp em nhận ra rằng những điều bình thường trong cuộc sống cũng có giá trị riêng . Vì vậy chúng ta cần biết giữ gìn và trân trọng những nét đẹp quen thuộc quanh mình .


13 tháng 1

Câu1

Tùy bút

Câu2

“Nghệ thuật ăn quà”của người Hà Nội nằm sự tinh tế,thanh nhã, biết chọn món, biết thưởng thức chậm rãi,đúng lúc,đúng vị,coi ăn quà không chỉ để nó mà để cam nhận cái ngon ,cái đẹp

Câu3

-so sánh:”con dao cắt,sáng như nước ,và lưỡi đưa ngọt như đường phèn”

-tác dụng:

-giúp cho cách diễn đạt trở nên sinh động ,gợi hinh, glợi cảm gây ấn tượng cho người đọc

-Nhấn mạnh và làm nổi bật vẻ đẹp, sự hấp dẫn và tinh tế của món quà

-thái độ tác giả :yêu mến,trân trọng những món quà

Câu4

chủ đề : tác giả ca ngợi vẻ đẹp của quà rộng và văn hóa ẩm thực thanh lịch của người Hà nội xưa

Câu5

-Cái tôi tinh tế, nhạy cảm,có khả năng cảm nhận sâu sắc vẻ dẹp của những điều bình dị như gánh hàng quà rong

-Cái tôi giàu tình yêu và nỗi Hoài niệm về Hà Nội, trân trọng nét văn hoa ẩm thực và con người lao động nơi phố phường

-Có tâm hồn nhẹ nhàng thanh lịch,phù hợp với nét văn hóa hà nội xưa

-Biết trân quý giá trị truyền thống,lo lắng cho những nét đẹp ấy có thể phải nhạt theo thời gian

Câu 6

Tinh yêu quà ăn Hà Nội trong văn bản cho thấy sự gắn bó sâu sắc giữa con người và quê hương.Những món quà rong tuy giản dị nhưng chúa đựng hồn cốt của phố phường.Qua đó,ta hiểu rằng quê hương không chỉ là nơi sinh ra mà còn là nơi lưu giữ những kỉ niệm thân thương.Mỗi món ăn ,mỗi con phố đều gợi nhớ một phần tuổi thơ và cuộc sống.Vì vậy,mỗi con người cần trân trọng và giữ gìn những nét đẹp văn hóa của quê hương mình.

25 tháng 1

Câu 1 : tùy bút

Câu 2:Theo tác giả, nghệ thuật ăn quà của người Hà Nội nằm ở sự tinh tế, thanh nhã, từ cách chọn món, chế biến đến cách thưởng thức.

Câu 3:Câu văn sử dụng biện pháp tu từ so sánh, làm cho hình ảnh trở nên sinh động, gợi cảm, làm nổi bật sự tinh tế trong nghệ thuật ăn quà của người Hà Nội.

Câu 4:Cái tôi trữ tình của tác giả là một con người tinh tế, am hiểu, yêu tha thiết văn hóa và quà ăn của Hà Nội.


Câu 5:Tình yêu dành cho quà ăn Hà Nội trong văn bản cho thấy sự gắn bó sâu sắc của con người với quê hương. Quê hương không chỉ là nơi ta sinh ra mà còn là những nét văn hóa giản dị, thân quen. Khi trân trọng những điều nhỏ bé ấy, con người sẽ thêm yêu và có ý thức giữ gìn bản sắc quê hương. Mỗi người cần biết nâng niu, bảo vệ những giá trị truyền thống. Bản thân em luôn tự hào và mong muốn góp phần giữ gìn nét đẹp quê hương mình.

Câu 1 văn bản thuyết minh

Câu 2 Sự tinh tế, khéo léo trong cách chọn quà

Câu 4 đây là văn bản tùy bút (bút ký), thuộc kiểu văn bản biểu cảm, kết hợp thuyết minh

Câu 5 Yêu Hà Nội tha thiết: Tác giả nhìn những món quà như một phần hồn của phố phường, của nếp sống Hà Nội xưa.

28 tháng 3

Câu 1:

- Thể loại: Tùy bút

Câu 2:

"Nghệ thuật" ăn quae là: ăn đúng thời điểm và chọn đúng người bán thì mới thưởng thức được cái ngon

 Câu 3:

Biện pháp tu từ: So sánh: "Sáng như nước", "Ngọt như đường phèn"

Tác dụng:

- Làm tăng sức gợi hình, gợi cảm cho sự diễn đạt, làm cho câu văn trở nên sinh động.

-Giúp mọi người hiểu được sự sắc bén của con dao và sự khéo léo của người bán.

- Tác giả là người có khả năng quan sát, giàu cảm xúc, cảm nhận rất nhạy bén.

Câu 4:

Chủ đề: Ca ngợi nét đẹp văn hóa ẩm thực và đời sống quà rộng của người Hà Nội. 

Câu 5:

Cái tôi trữ tình của tác giả được thể hiện trong đoạn văn là tỉnh tế, giàu cảm xúc, âm hiểu và yêu tha thiết ẩm thực Hà Nội, quan sát tỉ mỉ, giọng văn nhẹ nhàng, sâu lắng. 

Câu 6:

Quê hương luôn có vị trí đặc biệt trong lòng mỗi người. Tình yêu quê hương thể hiện qua những điều giản dị như món ăn, con người, kỉ niệm. Khi xa quê, ta càng nhớ và trân trọng những điều ấy hơn. Vì vậy, mỗi người cần biết giữ gìn và yêu quê hương mình. Đó cũng là cách gìn giữ bản sắc văn hóa dân tộc.

 


(5,0 điểm) Đọc đoạn trích sau: Người đã cho cậu bé miền Nam cái tem thư hôm trước là người bạn mà tôi thích hơn hết. Cậu ấy lớn nhất lớp, đầu to vai rộng, năm nay gần 14 tuổi, tên gọi Ga-ro-nê. Cậu rất tử tế, coi miệng cười thì biết. Ngoài Ga-ro-nê tôi còn quen nhiều bạn nữa. Người tử tế hơn hết, thông minh hơn hết, người chắc chắn sẽ được phần thưởng thứ nhất, ai cũng...
Đọc tiếp

(5,0 điểm) Đọc đoạn trích sau:

Người đã cho cậu bé miền Nam cái tem thư hôm trước là người bạn mà tôi thích hơn hết. Cậu ấy lớn nhất lớp, đầu to vai rộng, năm nay gần 14 tuổi, tên gọi Ga-ro-nê. Cậu rất tử tế, coi miệng cười thì biết. Ngoài Ga-ro-nê tôi còn quen nhiều bạn nữa. Người tử tế hơn hết, thông minh hơn hết, người chắc chắn sẽ được phần thưởng thứ nhất, ai cũng biết được là Đe-ro-xi. Còn Pe-co-xi – con người thợ khoá, thực là một người học trò đáng thương. Theo lời người ta nói thì cậu thường bị cha đánh đập, đến nỗi cậu ấy thành ra người nhút nhát, mỗi khi hỏi ai hay lỡ chạm phải ai là cậu "xin lỗi" luôn miệng và nhìn người ta bằng đôi mắt hiền lành, buồn bã. Trong ngần ấy người bạn, theo ý tôi, thì Ga-ro-nê là người tốt hơn cả.

Chúng tôi chỉ được nghỉ có hai ngày. Ấy thế mà tôi tưởng như đã trải qua một thời gian vô tận không được gặp Ga-ro-nê. Càng hiểu cậu, tôi càng yêu cậu. Cả lớp tôi đều có thiện cảm với cậu, trừ những đứa độc ác vì Ga-ro-nê chống lại những hành động độc ác của chúng: mỗi khi có một đứa lớn định trêu ghẹo hay hà hiếp một đứa bé, mà đứa bé gọi Ga-ro-nê đến thì đứa lớn kia buộc phải đứng yên ngay.

Bố Ga-ro-nê là thợ máy xe lửa. Vì bị ốm liền hai năm nên Ga-ro-nê đi học hơi chậm. Nhưng nay cậu là người lớn và khoẻ nhất lớp; cậu có thể nhấc cái ghế dài chỉ một tay thôi... Khoẻ vậy, mà lại tốt nữa... Ai hỏi bất cứ cái gì: cây bút, cái tẩy, tờ giấy, cậu vui vẻ cho mượn hoặc cho hẳn ngay. Thứ Bảy, cậu đã cho một học sinh lớp Một hai xu. Bởi vì cậu này để ai lấy mất tiền, không có gì để mua cuốn vở. Giờ Ga-ro-nê đang bận viết một bức thư dài tám trang trên một loại giấy có nền hoa to màu rực rỡ, để mừng sinh nhật của mẹ. Bà mẹ của Ga-ro-nê, một người cao, béo, rất dễ mến, thường hay đến trường đón con.

Trong giờ học, cậu không bao giờ nói chuyện, cũng không bao giờ gây ra một tiếng ồn. Luôn luôn ngồi im trên ghế, chiếc ghế quá hẹp đối với cậu, cậu phải cúi xuống, lưng khom khom và đầu rụt ngang vai. Mỗi khi tôi nhìn cậu thì cậu cũng nhìn tôi với đôi mắt tươi cười như muốn nói: “Chúng mình là bạn thân, phải không En-ri-cô à!”.

Tất nhiên, tôi yêu bạn Ga-ro-nê lắm! Tôi rất vui thích được nắm chặt bàn tay to tướng của cậu trong tay mình. Tôi tin chắc rằng cậu sẽ không ngại liều mình để cứu một người, cậu sẽ đem hết sức mình để che chở cho bạn: cứ nhìn vào đôi mắt của Ga-ro-nê thì thấy rõ điều đó! Giọng nói của cậu tuy hơi cộc, nhưng người ta cảm thấy rằng đó là tiếng vọng của một tấm lòng cao thượng và hào hiệp.

(Trích Những lấm lòng cao cả, Edmondo De Amicis, NXB Văn học, Hà Nội, 2016)

Thực hiện các yêu cầu từ câu 1 đến câu 5 (trình bày ngắn gọn):

Câu 1. (0,5 điểm) Xác định ngôi kể được sử dụng trong văn bản.   

Câu 2. (0,5 điểm) Ghi lại 2 chi tiết miêu tả ngoại hình của nhân vật Ga-ro-nê trong văn bản.

Câu 3. (1,0 điểm) Chỉ ra 3 chi tiết thể hiện tình cảm của nhân vật “tôi” đối với Ga-ro-nê. Từ đó, em hãy rút ra nhận xét về tình cảm của “tôi” với nhân vật.  

Câu 4. (1,5 điểm) Vì sao mặc dù cả lớp đều yêu quý Ga-ro-nê nhưng vẫn có một số người không có thiện cảm với cậu? Qua đó, em có cảm nhận gì về nhân vật này?

Câu 5. (1,5 điểm) Qua văn bản, em rút ra được bài học gì cho bản thân về cách ứng xử với bạn bè? (Trình bày khoảng 5 – 7 dòng)

5
3 tháng 11 2025

Câu 1 (0,5 điểm):

Ngôi kể: Ngôi thứ nhất, người kể xưng “tôi”.

👉 Tác dụng: giúp câu chuyện trở nên chân thật, gần gũi và thể hiện trực tiếp tình cảm, cảm xúc của người kể với nhân vật Ga-ro-nê.


Câu 2 (0,5 điểm):

Hai chi tiết miêu tả ngoại hình của Ga-ro-nê:

  • “Cậu ấy lớn nhất lớp, đầu to vai rộng.”
  • “Cậu có thể nhấc cái ghế dài chỉ một tay thôi.”
    (hoặc: “Lưng khom khom và đầu rụt ngang vai.” – cũng được chấp nhận)

Câu 3 (1,0 điểm):

Ba chi tiết thể hiện tình cảm của “tôi” đối với Ga-ro-nê:

  • “Tôi tưởng như đã trải qua một thời gian vô tận không được gặp Ga-ro-nê.”
  • “Càng hiểu cậu, tôi càng yêu cậu.”
  • “Tôi rất vui thích được nắm chặt bàn tay to tướng của cậu trong tay mình.”

Nhận xét:
→ “Tôi” có tình cảm yêu mến, kính phục và trân trọng đối với Ga-ro-nê – một người bạn tốt bụng, mạnh mẽ và cao thượng.


Câu 4 (1,5 điểm):

Vì sao có một số người không có thiện cảm với Ga-ro-nê:
→ Bởi vì Ga-ro-nê luôn chống lại những hành động độc ác của họ, bảo vệ những bạn nhỏ yếu hơn, nên những kẻ xấu trong lớp ghét và ganh tị với cậu.

Cảm nhận về nhân vật:
→ Ga-ro-nê là người dũng cảm, chính trực, nhân hậu và sẵn sàng bảo vệ lẽ phải. Cậu xứng đáng là tấm gương sáng về lòng tốt và tinh thần nghĩa hiệp.


Câu 5 (1,5 điểm):

Bài học rút ra (5–7 dòng):

Qua văn bản, em học được rằng trong tình bạn, chúng ta cần biết yêu thương, giúp đỡ và bảo vệ lẫn nhau. Cần cư xử chân thành, dũng cảm đứng về phía điều đúng, không thờ ơ hay đồng lõa với cái xấu. Hãy giống như Ga-ro-nê – luôn sống nhân hậu, sẵn sàng chia sẻ và quan tâm đến người khác. Khi biết nghĩ cho bạn bè, ta không chỉ làm người khác vui mà còn khiến bản thân trở nên tốt đẹp hơn.

19 tháng 12 2025

Câu1:ngôi kể thứ nhất

Câu2 hai chi tiết miêu tả ngoại hình của Nhân ga _ro_nê là

_cậu ấy lớn nhất lớp đầu to vai rộng

_lưng khom khom và đầu rụt ngang vai

câu3 Hà nêu được 3 trong sồ các chi tiết thể hiện tình cảm của nhân vật tôi với ga _ro_nê sau+người đã cho cậu bé miền Nam cả tem

3 tháng 10 2018

→ Tiếng chính đứng trước, tiếng phụ đứng sau bổ sung ý nghĩa cho tiếng chính.

1/  Từ bài “ Cây sấu Hà Nội” của tác giả Tạ Việt Anh , hãy làm thành một dàn ý hoàn chỉnh.                                                                                             Cây sấu Hà NộiHàng năm, cứ vào hạ sớm này, người Hà Nội lại được hưởng những cơn mưa lá sấu vàng ào ạt rơi trong hương sấu dìu dịu, thơm thơm.Hương lá dịu dàng ướp cả bầu...
Đọc tiếp

1/  Từ bài “ Cây sấu Hà Nội” của tác giả Tạ Việt Anh , hãy làm thành một dàn ý hoàn chỉnh.

                                                                                             Cây sấu Hà Nội

Hàng năm, cứ vào hạ sớm này, người Hà Nội lại được hưởng những cơn mưa lá sấu vàng ào ạt rơi trong hương sấu dìu dịu, thơm thơm.

Hương lá dịu dàng ướp cả bầu ko khí tinh khôi khiến ta như muốn hít thật sâu cho căng tràn lồng ngực. Sau lúc lá rụng là cữ sấu ra hoa. Những mảng hoa hình sao màu trắng sữa chao nghiêng trong gió, đậu xuống tóc các cô gái, lấm tấm khắp cả mặt đường. 

Giống như hoa sữa mùa thu, cành đào ngày tết,cây sấu Hà Nội gợi nhớ, gợi thương trong tấm lòng của những người xa xứ. Tôi có chị bạn đã theo chồng về Nam ngót hai chục năm,mỗi lần có dịp vẫn ko quên nhắn bạn gửi cho ít sấu xanh Hà Nội. Ngày hè mâm cơm mỗi gia đình thành phố chúng ta ít khi thiếu bát nước rau muống luộc dầm sấu, ăn kèm với cà pháo ròn tan. Thức ăn giản dị ấy đã là nỗi khát khao của chi bạn tôi (và cả nhiều người khác) mỗi bữa cơm trong thành phố phương Nam nóng ngột mà cái mát lạnh của những cốc trà đá ko làm dịu nổi. Từ những quả sấu xanh,bàn tay khéo léo và sự tinh tế của các bà nội trợ đất Tràng An đã tạo nên món sấu đá,một thứ đồ giải khát dân dã mà đậm đà chất Hà Nội. Hãy tưởng tượng cái nóng như nung của trưa hè,bạn sà vào một quán hàng rong nơi góc phố. Cô hàng tươi tắn chào mời, thoăn thoắt đôi tay. Thoáng một cái bạn đã có một cốc sấu đá mát lạnh. Đừng ngần ngại trước vẻ mộc mạc của nó. Những trái sấu xanh vừa độ,gọt vỏ bỏ hột,trần qua bớt vị chua,đc thấm đẫm trong cốc nước đường hoa mai ngọt đậm. Chỉ nhấp một ngụm nước, nhai kỹ miếng sấu,cái khát trưa hè đã dần lui. Ấy là chưa kể sự mát mẻ và những nhát quạt phây phẩy của cô hàng chiều khách…

Từng qua thời thơ ấu Hà Nội, ai chẳng có một lần nghển cổ lên tán lá cao vút mà ngắm nghía một cách ước ao chùm sấu non xanh hay thích thú chia nhau nhấm nháp món sấu dầm trước cổng trường.

Lúc sấu chín, cũng là lúc Hà Nội sắp vào thu với mang mác heo may, vàng tươi hoa cúc. Mùa nào, tiết nào Hà Nội cũng có cái để mà nhớ, mà thương. Đó chíng là cái duyên của thành phố trong mắt, trong lòng những người yêu Hà Nội.

0
Phần I (7điểm). Đọc đoạn văn sau và thực hiện các yêu cầu: Cốm không phải là thức quà của người vội; ăn cốm phải ăn từng chút ít, thong thả và ngẫm nghĩ. Lúc bấy giờ ta mới thấy thu lại cả trong hương vị ấy, cái mùi thơm phức của lúa mới, của hoa cỏ dại ven bờ: trong màu xanh của cốm, cái tươi mát của lá non, và trong chất ngọt của cốm, cái dịu dàng thanh đạm của loài thảo...
Đọc tiếp

Phần I (7điểm). Đọc đoạn văn sau và thực hiện các yêu cầu:

Cốm không phải là thức quà của người vội; ăn cốm phải ăn từng chút ít, thong thả và ngẫm nghĩ. Lúc bấy giờ ta mới thấy thu lại cả trong hương vị ấy, cái mùi thơm phức của lúa mới, của hoa cỏ dại ven bờ: trong màu xanh của cốm, cái tươi mát của lá non, và trong chất ngọt của cốm, cái dịu dàng thanh đạm của loài thảo mộc. Thêm vào cái mùi hơi ngát của lá sen già, ướp lấy từng hạt cốm một, còn giữ lại cái ấm áp của những ngày mùa hạ trên hồ. Chúng ta có thể nói rằng trời sinh lá sen để bao bọc cốm, cũng như trời sinh cốm nằm ủ trong lá sen, chúng ta thấy hiện ra từng lá cốm, sạch sẽ và tinh khiết, không có mảy may chút bụi nào.

 

Câu 2.Trong đoạn văn, những từ ngữ nào được dùng để chỉ màu sắc, hương vị của cốm?

Câu 3. Theo tác giả, cần phải thưởng thức cốm như thế nào? Vì sao?

Nói về cách thưởng thức cốm, tác giả thể hiện thái độ nào với món ăn dân giã mà đậm đà bản sắc văn hóa dân tộc?

0
Phần I. Đọc – hiểu văn bản (3 điểm) Đọc đoạn trích sau và trả lời các câu hỏi: “Gần một giờ đêm. Trời mưa tầm tã. Nước sông Nhị Hà lên to quá; khúc đê làng X, thuộc phủ X, xem chừng núng thế lắm, hai ba đoạn đã thẩm lậu rồi, không khéo thì vỡ mất. Dân phu kể hàng trăm nghìn con người, từ chiều tới giờ, hết sức giữ gìn, kẻ thì thuồng, người thì cuốc, kẻ đội đất,...
Đọc tiếp

Phần I. Đọc – hiểu văn bản (3 điểm)

Đọc đoạn trích sau và trả lời các câu hỏi:

“Gần một giờ đêm. Trời mưa tầm tã. Nước sông Nhị Hà lên to quá; khúc đê làng X, thuộc phủ X, xem chừng núng thế lắm, hai ba đoạn đã thẩm lậu rồi, không khéo thì vỡ mất.

Dân phu kể hàng trăm nghìn con người, từ chiều tới giờ, hết sức giữ gìn, kẻ thì thuồng, người thì cuốc, kẻ đội đất, kẻ vác tre, nào đắp nào cừ, bì bõm dưới bùn lầy ngập quá khủy chân, người nào người nấy ướt lướt thướt như chuột lột. Tình cảnh trông thật là thảm.”

(Trích Ngữ văn 7, tập hai)

Câu 1 (0,5 điểm): Đoạn văn trên trích trong văn bản nào? Tác giả là ai?

Câu 2 (0,5 điểm): Thể loại của văn bản chứa đoạn trích trên là gì?

Câu 3 (1 điểm): Nội dung của đoạn trích trên là gì ?

Câu 4 (1 điểm): Tìm câu đặc biệt có trong đoạn trích trên? Tác dụng của câu đặc biệt đó là gì?

59
14 tháng 5 2021

Câu 1: đoạn văn trên trích từ văn bản "Sống chết mặc bay". Tác giả là Phạm Duy Tốn. Câu 3

 Câu 2: thể loại của văn bản "sống chết mặc bay " là truyện ngắn hiện đại.

Câu 3:Nói về tình cảnh thống khổ của nhân dân khi hộ đê, tình trạng của con đê trước cơn lũ.

Câu 4: Câu đặc biệt : thuộc phủ X. Tác dụng: xác định nơi chốn

 +) Kẻ thì thuồng, người thì cuốc, kẻ đội đất, kẻ vác tre, nào đắp nào cừ. Tác dụng : liệt kê, thông báo về sự tồn tại của sự vật, hiện tượng.

+) Khoing khéo thì vỡ mất. Tác dụng: diễn tả cảm xúc lo lắng, băn khoăn, hoài nghi, dự đoán.

15 tháng 5 2021

Câu 1:

- Đoạn văn trên trích trong văn bản: “Sống chết mặc bay”.

- Tác giả: Phạm Duy Tốn.

Câu 2:

- Thể loại của văn bản chứa đoạn trích trên: Truyện ngắn hiện đại.

Câu 3:

- Nội dung của đoạn trích trên là: Cảnh con đê sông Nhị Hà đang núng thế giữa cơn bão trong đêm và cảnh dân phu đang ra sức hộ đê.

Câu 4:

- Câu đặt biệt: Gần một giờ đêm.

- Tác dụng: Xác định thời gian.

Đọc đoạn văn sau:[…] Cốm không phải là thức quà của người vội; ăn cốm phải ăn từng chút ít, thong thả và ngẫm nghĩ. Lúc bấy giờ ta mới thấy thu lại cả trong hương vị ấy, cái mùi thơm phức của lúa mới, của hoa cỏ dại ven bờ: trong màu xanh của cốm, cái tươi mát của lá non, và trong chất ngọt của cốm, cái dịu dàng thanh đạm của loài thảo mộc. Thêm vào cái mùi hơi ngát của lá...
Đọc tiếp

Đọc đoạn văn sau:

[…] Cốm không phải là thức quà của người vội; ăn cốm phải ăn từng chút ít, thong thả và ngẫm nghĩ. Lúc bấy giờ ta mới thấy thu lại cả trong hương vị ấy, cái mùi thơm phức của lúa mới, của hoa cỏ dại ven bờ: trong màu xanh của cốm, cái tươi mát của lá non, và trong chất ngọt của cốm, cái dịu dàng thanh đạm của loài thảo mộc. Thêm vào cái mùi hơi ngát của lá sen già, ướp lấy từng hạt cốm một, còn giữ lại cái ấm áp của những ngày mùa hạ trên hồ. Chúng ta có thể nói rằng trời sinh lá sen để bao bọc cốm, cũng như trời sinh cốm nằm ủ trong lá sen, chúng ta thấy hiện ra từng lá cốm, sạch sẽ và tinh khiết, không có mảy may chút bụi nào. Hỡi các bà mua hàng! Chớ có thọc tay mân mê thức quà thần tiên ấy, hãy nhẹ nhàng mà nâng đỡ, chút chiu mà vuốt ve ... Phải nên kính trọng cái lộc của Trời, cái khéo léo của người, và sự cố tiềm tàng và nhẫn nại của thần lúa. Sự thưởng thức của các bà sẽ được trang nhã và đẹp đẽ hơn và cái vui cũng sẽ tươi sáng hơn nhiều lắm.

(“Một thứ quà của lúa non: Cốm” - Thạch Lam)

Câu 9: Đọc đoạn văn, em cảm nhận được điều về tâm hồn của nhà văn Thạch Lam?

 

1
31 tháng 12 2023

 Đọc đoạn văn, em cảm nhận được nhà văn Thạch Lam là người có tâm hồn lãng mạn, bay bổng, ông yêu cái đẹp và luôn hướng tới cái đẹp. Vì vậy đối với cốm - một nét đẹp độc đáo của Hà Nội, đối với ông việc thưởng thức cốm như thưởng thức tác phẩm nghệ thuật một cách đầy nâng niu và trân trọng. Qua đó, ta thấy được nhà văn Thạch Lam là một người tinh tế và đặc biệt coi trọng nét đẹp văn hóa trong một thứ quà giản dị độc đáo của dân tộc.

Phần I. Đọc hiểu (3,0 điểm)   Đọc đoạn trích sau và thực hiện các yêu cầu:         Cuộc sống riêng không biết đến điều gì xảy ra ngoài ngưỡng cửa nhà mình là một cuộc sống nghèo nàn, dù nó có đầy đủ tiện nghi đến đâu đi nữa. Nó giống như một mảnh vườn được chăm sóc cẩn thận, đầy hoa thơm sạch sẽ và gọn gàng. Mảnh vườn này có thể làm chủ nhân của nó êm ấm...
Đọc tiếp

Phần I. Đọc hiểu (3,0 điểm)

  Đọc đoạn trích sau và thực hiện các yêu cầu:

        Cuộc sống riêng không biết đến điều gì xảy ra ngoài ngưỡng cửa nhà mình là một cuộc sống nghèo nàn, dù nó có đầy đủ tiện nghi đến đâu đi nữa. Nó giống như một mảnh vườn được chăm sóc cẩn thận, đầy hoa thơm sạch sẽ và gọn gàng. Mảnh vườn này có thể làm chủ nhân của nó êm ấm một thời gian dài, nhất là khi lớp rào bao quanh không còn làm họ vướng mắt nữa. Nhưng hễ có một cơn dông tố nổi lên là cây cối sẽ bị bật khỏi đất, hoa sẽ nát và mảnh vườn sẽ xấu xí hơn bất kì một nơi hoang dại nào. Con người không thể hạnh phúc với một hạnh phúc mong manh như thế. Con người cần một đại dương mênh mông bị bão táp làm nổi sóng nhưng rồi lại phẳng lì và trong sáng như trước. Số phận của những cái tuyệt đối cá nhân không bộc lộ ra khỏi bản thân, chẳng có gì đáng thèm muốn.

       (Theo A.L.Ghec-xen, 3555 câu danh ngôn, NXB Văn hóa – Thông tin, Hà Nội, 1997)

Câu 1 (0,5 điểm). Xác định phương thức biểu đạt chính của văn bản trên.

Câu 2 (1,5 điểm). Chỉ ra và nêu tác dụng của biện pháp tu từ trong câu sau:

           Nó giống như một mảnh vườn được chăm sóc cẩn thận, đầy hoa thơm sạch sẽ và gọn gàng.

Câu 3 (1,0 điểm). Nêu nội dung chính của văn bản trên.

71

Câu 1:PTBD chính là :Tự sự

Câu 2 :Biện pháp tu từ là so sánh.

Làm tô nên vẻ đẹp của cuộc sống,giống như một khu vườn đẹp đẽ

Câu 3:Cuộc sống của mỗi chúng tâ đều có nhiều điểu tốt đẹp nhưng không phải chỉ có điều tootss,nó có nhiều mặt xấu và sẽ làm ta thất bại nếu bước phải sai lầm

16 tháng 5 2021

câu1: tự sự

câu 2: so sánh và nhân hóa

câu 3:

cuộc sống riêng không biết điều gì xảy ra và mảnh vườn trước cửa