K
Khách

Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.

15 tháng 12 2025

Em muốn kệ 1 câu truyện về trải nghiệm đáng nhlacuả em nhưng em vẫn còn nhớ truyện lúc đó tha bất ngờ vìhôm đó là sinhNhật của em nhưng mãi sau này em mới bít,vì lúc đó em còn quá nhỏ để biết sinh Nhật của mình,lúc đó bố mẹ,em về muộn nên kotoo chức sinh Nhật cho em được.Lúc mẹ em về thấy trên xe máy của mẹ có 1chiec xe đạbonosn bánh nhỏ mau Hồngthêm vài chiếc hình công chúa em rất thích,em nhảy cộng lên vì vui

19 tháng 12 2025

Câu 2 chiều chiều,hây hây,ráng vàng

21 tháng 12 2025

chiều nay lên núi hái chè

21 tháng 12 2025

Trong số những kỷ niệm bên bạn bè, trải nghiệm cùng nhau vào bếp chuẩn bị cho bữa tiệc liên hoan khu đội văn nghệ lớp em được giải nhất trong ngày 20/11 là điều khiến em nhớ mãi. Đó không chỉ là một buổi nấu ăn thông thường, mà là một "cuộc chiến" đầy tiếng cười và sự gắn kết. Nhóm chúng tôi gồm 8 người, quyết định tự tay làm món lẩu Thái tại nhà một bạn trong nhóm. Dù đã chuẩn bị kỹ lưỡng nhưng thực tế lại khác xa so với video hướng dẫn trên mạng. Gian bếp nhỏ trở nên náo nhiệt hơn bao giờ hết. Người thì lóng ngóng thái rau, người thì làm đổ nước dùng lẩu ra sàn. Sau hơn 3 tiếng đồng hồ "vật lộn", bàn tiệc cũng hoàn thành. Dù nồi lẩu hơi cay quá mức nhưng khi tất cả cùng ngồi quây quần, thưởng thức món ăn do chính tay mình làm ra, chúng em cảm thấy ngon miệng lạ thường.

Trải nghiệm này giúp em nhận ra rằng, niềm vui nấu ăn chung không nằm ở việc món ăn có hoàn hảo hay không, mà ở những câu chuyện phiếm, những sự trợ giúp kịp thời và tình cảm chân thành dành cho nhau
21 tháng 12 2025

Bài làm :


23 tháng 12 2025

Bài làm

Sau một kỳ thi giữa học kì kéo dài thì chúng em cũng có một buổi đi trải nghiệm cùng trường và lớp đó là buổi trải nghiệm đáng nhớ nhất của em.



24 tháng 12 2025

Từ lâu, em đã mong ước được nhìn ngắm biển Nha Trang, một danh lam thắng cảnh bậc nhất của đất nước Việt Nam. Và cuối cùng, ước mơ ấy đã trở thành hiện thực, nhờ có hoạt động hè của thiếu nhi do xã tổ chức để khen tặng các em học sinh có thành tích xuất sắc trong năm học nên em đã có một chuyến tham quan vùng biển thơ mộng này. Chuyến tham quan của em đã để lại trong em những kỉ niệm khó quên về bãi biển Nha Trang đầy nắng và gió. Hôm đó, không cần hẹn giờ đồng hồ mà em cũng tự dậy sớm, làm vệ sinh cá nhân, ăn sáng nhẹ rồi cùng mẹ chuẩn bị cho chuyến tham quan. Đúng 6 giờ, chiếc xe buýt bắt đầu khởi hành, em tạm biệt mẹ rồi cùng các bạn lên đường. Đi được một lúc, em bắt nhìn thấy hòn Vọng Phu từ xa xa. Quả đúng như mọi người nói, hòn Vọng Phu mang dáng đứng của một người vợ đang bồng con, mỏi mòn đợi người chồng. Rồi còn những ngọn núi với những hòn đá cuội nhẵn bóng, thơ mộng diệu kì. Tiếc rằng là em không thể dừng lại để tham quan chúng được. Cuối cùng thì cũng đến nơi rồi! Biển Nha Trang đã thấp thoáng hiện lên làm chúng em ồ lên sung sướng, những đợt sóng nhẹ nhàng vỗ về bờ cát trắng. Xa xa, là những chiếc thuyền buồm đủ màu sắc đi lại một cách chậm chạp chắc vì chúng ở xa em quá. Nước biển thật trong và mát lành, em muốn chạy ngay xuống bờ biển nhưng không được phép của anh chị phụ trách. Trên bờ cát trắng phau, những cô bé, cậu bé vui vẻ xây những lâu đài cát của mình. Xe ô tô chở chúng em đi dọc bờ biển một hồi lâu, chúng em thỏa sức ngắm bờ cát trắng trải dài và những làn nước biển trong veo. Tạm biệt vùng biển Nha Trang xinh đẹp. Hành trình tiếp theo, chúng em đi tới Đảo Khỉ. Và lần này, chúng em phải qua một chuyến tàu nhỏ. Ngồi trên tàu, phóng tầm mắt ngắm biển và quan sát, Đảo Khỉ dần dần hiện lên với những cây dừa cao, một tấm biển nho nhỏ có vẽ hình một chú khỉ tinh nghịch và đề một dòng chữ: “Hân hạnh đón chào quý khách”.

24 tháng 12 2025

Chắc hẳn Mỗi người đều đã từng mắc phải những lỗi lầm Nhưng nhờ có vậy chúng ta sẽ học được bài học quý giá trong cuộc sống bản thân tôi cũng đã từng Mắc phải một lỗi lầm vẫn còn nhỡ mãi

Chuyện xảy ra vào đầu năm học lớp 6 Hôm đó lớp tôi có giờ kiểm tra môn Ngữ Văn Do tối hôm trước tôi mải xem bộ mình mà mình rất yêu thích nên đã không học bài Sáng hôm sau đến lớp tôi chỉ kịp đọc qua tài liệu ôn tập tôi liền quay sang hỏi lan Bạn cùng bàn của mình Lan ơi cậu đã học bài chưa like mỉm cười nhìn rồi nói hôm qua tớ đã ôn thật kỹ rồi giọng của Lan vô cùng kiên định và hãnh diện tôi liền nói với bạn chết rồi mình quên chưa Học bài hát cậu có thể giúp mình được không Lan vui vẻ đáp được thôi

Đến giờ kiểm tra cô giáo đã yêu cầu Chúng tôi cất toàn bộ sách vở vào trong cặp khi đọc đề bài tôi vô cùng lo lắng những câu hỏi mà tôi chỉ mới đọc qua chưa kịp nhớ câu trả lời cô giáo bắt đầu tính thời gian làm bài lúc này lớp học thật yên tĩnh xung quanh các bạn đều đang tập trung làm bài cô giáo đang ngồi viết bàn làm gì đó thấy vậy tôi quay sang nhỏ giọng người Lan để bạn cho tôi chép bài Lan để gần về phía ngôi tôi ngồi bạn làm bài Còn tôi thì chép một lúc sau cô giáo đi xuống dưới lớp vậy nên tôi không thể chép bài Bạn Lan được nữa Nhưng câu hỏi tiếp theo tôi đều phải tự làm tiết kiểm tra kết thúc tôi thầm nghĩ chắc chắn bài này sẽ bị điểm thấp


Đường này đã mang lại cho tôi một bài học

25 tháng 12 2025

Trong quãng đời học sinh của em, có rất nhiều kỉ niệm đẹp gắn liền với thầy cô và bạn bè. Trong đó, trải nghiệm đáng nhớ nhất của em là một lần em được cô giáo chủ nhiệm giúp đỡ khi em gặp khó khăn trong học tập.


Hồi đó, em học môn Toán chưa tốt, đặc biệt là các bài toán có lời văn. Mỗi lần kiểm tra, em thường làm sai và điểm số không cao. Điều đó khiến em rất buồn và mất tự tin. Cô giáo chủ nhiệm của em đã nhận ra sự thay đổi ấy. Sau giờ học, cô nhẹ nhàng gọi em ở lại và hỏi han, động viên em rất nhiều. Cô không trách mắng mà còn kiên nhẫn giảng lại từng dạng bài cho em một cách dễ hiểu.


Những buổi chiều sau giờ học, cô dành thời gian ở lại lớp để kèm riêng cho em. Cô luôn khuyến khích em cố gắng và tin tưởng rằng em sẽ tiến bộ nếu không bỏ cuộc. Nhờ sự tận tâm và yêu thương của cô, em dần hiểu bài hơn, làm toán nhanh hơn và tự tin hơn trong các giờ kiểm tra.


Kết quả là trong bài kiểm tra cuối kì, em đã đạt điểm cao hơn trước. Khi trả bài, cô mỉm cười và khen ngợi em trước lớp. Lúc đó, em cảm thấy vô cùng hạnh phúc và biết ơn cô giáo của mình.


Trải nghiệm ấy đã để lại trong em một ấn tượng sâu sắc. Em hiểu rằng thầy cô không chỉ dạy chữ mà còn luôn quan tâm, yêu thương và sẵn sàng giúp đỡ học sinh. Em tự nhủ sẽ cố gắng học tập thật tốt để không phụ lòng thầy cô.


26 tháng 12 2025

câu 2:

- những tiếng vần trong câu là: mây hây

3 tháng 1

Trong mỗi chúng ta ai cũng có một trải nghiệm đáng nhớ em cũng vậy, trair nghiệm làm em nhớ mãi là lần được đi thăm lăng bác cùng các bạn. Trải nghiệm đó làm em nhớ mãi và hiểu ra nhiều điều đáng quý

Buổi sáng thức dậy, em chuẩn bị cho em một chiếc balo và môtj ít đồ ăn. Lúc 5 giờ em có mặt ở trường, lớp nào lớp đấy xếp hàng rất thẳng. Bắt đầu đi là 6giờ, em ngồi cạnh cửa sổ để vừa đi vừa ngắm cảnh đẹp xung quanh. Đến nơi, các bạn xếp hàng để xuống xe.Chị hướng dẫn viên dặn chúng em là phải đi theo hàng, không đươcj đi lung tung kẻo bị lacj.Em đi đến một vườn bách thú,ở đó có con thỏ, lạc đà, hươu cao cổ,...Rồi em đi lấy 1 nắm cỏ để cho mỗi con ăn một ít.Chúng em đi qua một ngôi trường, em thấy họ nói gì đó liền đi lấy ghế ngồi để xem. Thì ra họ đang nói những điều cần thiết



Trong mấy năm đi học, em đã có rất nhiều kỉ niệm buồn vui dưới mái trường thân yêu. Nhưng kỉ niệm mà tôi sẽ chẳng bao giờ quên đó là kỉ niệm hồi lớp 1, khi em tập viết và cô giáo đã tận tình cầm tay tôi viết từng nét.

    Tròn 6 tuổi, em bước vào lớp một với tất cả sự háo hức. Em học đọc rất nhanh, chỉ nghe cô giáo đọc một lần, em có thể đọc theo vanh vách. Nhưng viết với em quả là một hành trình gian nan. Em thuận tay trái, từ nhỏ mẹ đã rèn cho em cầm bút tay phải. Nhưng cứ khi nào không có ai nhìn là em lại đổi tay. Cô giáo đầu tiên của em tên là Phượng. Đúng như cái tên, cô xinh xắn và rạng rỡ, lại trìu mến, hiền dịu. Cô biết em thuận tay trái nên thường xuống bàn quan sát tôi viết. Bước vào học kì hai, chúng tôi tập viết chữ nhỏ, lại viết những bài chính tả dài hơn. Chữ em dần nguệch ngoạc. Trong giờ chính tả hôm đó, cô chép những dòng chữ tròn trịa lên bảng, chúng em chép vào vở của mình. Vì thấy cô không để ý, em lại đổi tay để viết.

    Đến cuối buổi học, cô Phựơng trả vở chính tả cho chúng em. Cô bắt đầu nhận xét. Bỗng, cô nhắc tới em: “Bạn Hồng Ánh hôm nay viết có tiến bộ. Tuy nhiên, cô nghĩ là con đang quên một điều.” Em hoảng hốt cúi mặt xuống. Trong tà áo dài thướt tha, cô bước xuống bàn em và tiếp lời: “Cả lớp nhớ cô dặn khi viết, tay chúng ta cầm bút thế nào không?” Lớp tôi đồng thanh nhắc lại lời cô dặn. Cô lại nói: “Tuy vậy, bạn Hồng Ánh vẫn quên. Cô phê bình bạn Hồng Ánh trong buổi học ngày hôm nay.” Rồi cô nhìn thẳng em và nói: “Cô hi vọng Hồng Ánh sẽ nhớ lời cô dặn.” Một vài bạn cất tiếng cười chê bai. Nghe thấy vậy, khuôn mặt em nóng bừng, nước mắt ứa ra và bàn tay vò trang vở vừa viết. “Cô thấy hôm nay chữ con viết tròn, đều đúng khoảng cách. Con viết đẹp hơn rất nhiều bạn.” – Cô lại nhẹ nhàng nói. Cả lớp im phăng phắc. Em được cô khen lại thấy êm lòng nên trút bỏ được cơn tức giận của một cậu con trai hiếu thắng.

    Từ đó, em kiên trì rèn viết bằng tay phải. Lên lớp 2, tôi đã viết được những dòng chữ vô cùng sạch đẹp. Dù bây giờ, em không còn được học cô nữa, nhưng những bài học lí thú hay lời dạy ân cần của cô vẫn còn in đậm trong tâm trí em.

một trong những chuyến đi để cho tôi nhiều kỷ niệm nhất là chuyến thăm quan cùng lớp tới một vùng quê yên bình vào cuối năm nhọc lớp năm . Ngay từ lúc xe lăn bánh tôi đã cảm nhận được không khí khác lạ: mùi đồng nói tiếng chim hót và nắng vàng nhẹ nhàng chiếu qua cửa kính . Cảm giác vừa à háo hức vừa bình yên khiến tim tôi như rộn ràng theo từng khúc đường .

Chúng tôi dừng chân tại 1 ngôi làng nhỏ,nơi có những cánh đồng lúa bát ngát và những con đường đất đỏ uốn lượn quanh các ngôi nhà mái ngói . Nhóm bạn chúng tôi cùng nhau khám phá từng ngóc ngách: hái hoa dại bên đường, chụp ảnh ,trò chuyện với những người dân hiền hậu . Tôi nhớ có lúc cùng 1 người bạn leo lên gò đất cao để ngắm toàn cảnh việc chia sẻ khoảnh khắc ấy cùng bạn bè . Mỗi thử thách nhỏ, mỗi bước đi mệt nhọc , hay mỗi cơn mưa bất chợt đều trở nên nhẹ nhàng hơn khi có người đồng hành.

Ngấy trở về , nhìn những bức ảnh , nghe lại tiếng cười , tôi chợt hiểu ra rằng : trải nghiệm không chỉ dừng lại ở những điều mắt thấy tai nghe ,mà còn là cách trái tim ta lưu giữ kỉ niệm , để mỗi lần nhớ về, ta đều cảm nhậnđược sự ấm áp ,sự đoàn kết và nhiều hạnh phúc của tuổi học trò

Kỷ niệm đáng nhớ nhất trong quãng đời học sinh của tôi là lần được cô Lan, giáo viên chủ nhiệm lớp 6, giúp đỡ khi tôi rơi vào trạng thái tự ti vì kết quả học tập sa sút. ​Giữa học kỳ I năm đó, tôi gặp khó khăn với môn Toán. Những con số và hình vẽ trở nên rắc rối khiến điểm số của tôi liên tục nằm ở mức trung bình. Từ một học sinh năng nổ, tôi dần trở nên lầm lì, sợ hãi mỗi khi đến tiết học và luôn cúi mặt để tránh ánh mắt của thầy cô. Tôi cảm thấy mình thật kém cỏi so với các bạn trong lớp. ​Một buổi chiều sau giờ tan học, khi tôi đang lủi thủi dắt xe ra cổng, cô Lan gọi tôi lại. Thay vì trách mắng về điểm số, cô nhẹ nhàng đưa cho tôi một túi kẹo nhỏ và rủ tôi ngồi lại ghế đá sân trường. Cô bảo: "Cô thấy dạo này em ít cười quá. Có chuyện gì khó khăn, hãy chia sẻ với cô nhé." ​Lúc đó, bao nhiêu dồn nén trong lòng bỗng chốc vỡ òa, tôi bật khóc nức nở. Tôi kể cho cô nghe về nỗi sợ hãi môn Toán và cảm giác thất vọng về bản thân. Cô Lan lắng nghe chăm chú, rồi xoa đầu tôi động viên: "Mỗi bông hoa đều có thời điểm nở rộ riêng, và việc học cũng vậy. Đừng vì một vài con điểm thấp mà bỏ cuộc, cô sẽ đồng hành cùng em." ​Kể từ hôm đó, mỗi giờ ra chơi, cô đều dành 15 phút để giảng lại cho tôi những phần chưa hiểu. Cô dùng những ví dụ thực tế sinh động để môn Toán không còn khô khan. Sự tận tụy và kiên nhẫn của cô đã tiếp thêm cho tôi sức mạnh. Tôi bắt đầu chủ động giơ tay phát biểu và dành nhiều thời gian hơn để luyện tập bài tập ở nhà. ​Kết thúc năm học, tôi không chỉ đạt điểm giỏi môn Toán mà còn lấy lại được sự tự tin vốn có. Trải nghiệm ấy đã dạy cho tôi bài học quý giá về sự kiên trì và lòng biết ơn. Cô Lan không chỉ dạy tôi kiến thức, mà còn dạy tôi cách đối mặt với thất bại bằng thái độ tích cực. Đến tận bây giờ, hình ảnh cô giáo với nụ cười hiền hậu bên trang giáo án vẫn luôn là động lực giúp tôi vững bước trên con đường tương lai.

3 tháng 1

Đối với mỗi học sinh, khoảng thời gian dưới mái trường thật giá trị. Đến bây giờ, em vẫn còn nhớ về tiết học Ngữ văn đầu tiên dưới mái trường Trung học cơ sở. Buổi sáng thứ hai, lớp em sẽ học môn Ngữ văn vào tiết cuối. Cô Oanh là giáo viên dạy chúng em môn học này. Ấn tượng ban đầu của em về cô rất tốt. Cô vừa xinh đẹp, lại dịu dàng. Khi tiếng trống trường báo vang lên, cả lớp đã ổn định chỗ ngồi. Khoảng năm phút sau, cô giáo đã bước vào lớp. Tất cả lớp đứng dậy chào cô. Cô mỉm cười rồi yêu cầu chúng em ngồi xuống, giữ trật tự. Cô tự giới thiệu về bản thân cũng như chương trình học môn Ngữ văn lớp 6. Mất khoảng mười lăm phút, tiết học mới bắt đầu. Chúng em sẽ được tìm hiểu về truyền thuyết “Thánh Gióng”. Đầu tiên, cô giáo cho chúng em mười lăm phút để đọc toàn bộ tác phẩm. Sau đó, cô bắt đầu bài giảng của mình. Cách giảng của cô rất hấp dẫn và dễ hiểu. Cả lớp đều chăm chú lắng nghe. Ở từng phần, cô lại đặt ra những câu hỏi để chúng em có thể trao đổi. Rất nhiều bạn đã giơ tay phát biểu. Bốn mươi lăm phút trôi qua thật nhanh. Tiết học này đã giúp em có thêm nhiều kiến thức bổ ích. Em mong sẽ có thêm nhiều tiết học Ngữ văn thú vị, bổ ích hơn nữa dưới mái trường Trung học cơ sở này. Đây là một trải nghiệm vô cùng giá trị của em.

3 tháng 1

Đề bài: Em hãy kể lại một trải nghiệm đáng nhớ với thầy cô giáo hoặc bạn bè

Bài làm

Thời thơ ấu dưới mái trường tiểu học nơi em viết lên những trang giấy trắng những nét chữ đầu đời, nuôi bao người bạn vui tư trên sân trường ồn ã. Và đâu đây là những tiềm thức em còn đọng lại một nỗi nhớ nhung một nỗi buồn sâu thẳm một lần mắc lỗi với cô Lan -người cô giáo mà em luôn yêu quý. Và đó cũng là trải nghiệm đáng nhớ của em!

Ngày ấy em mới vào học lớp 1. Cô giáo của em có dáng người thon thả. Cô có khuôn mặt hình trái xoan, trước mũi cao là càng làm cho khuôn mặt cô và trở lên Thanh Tú. Đôi môi cô đỏ thắm luôn nở nụ cười thật hiền hậu. Cô có mái tóc đen dài ống hả buông thả xuống bờ vai nhỏ. Nhưng có lẽ em ấn tượng nhất ở đôi mắt cô. Đôi mắt cô mới dịu dàng và ấm áp làm sao! Nhưng đôi mắt ấy vô cùng nghiêm khắc mỗi khi chúng em mắc lỗi.

Cô Lan là người giản dị không thích phô trương. Ngày nào cũng vậy, cô cô đến trường ngồi chiếc quần âu tối màu kết hợp với chiếc áo sơ mi màu sắc đơn giản: màu trắng, màu xanh thiên thanh, màu hồng nhạt,... Rất hợp với dáng người nhỏ nhắn và làn da trắng hồng của cô.

Em có nhớ in hôm ấy là ngày thứ bảy. Mai có một chiếc bút máy mới màu trắng sọc vàng với hàng chữ"Hồng Hà"lấp lại những bông hoa nhỏ xíu tinh xảo ẩn lớp kín đáo mà duyên dáng ở cổ bút. Em nhìn một cách thèm thuồng thầm ao ước được cầm nó trong tay...

Đến giờ ra chơi, tất cả các bạn đều ùa ra sân chỉ có một mình em trong lớp. Không thể cưỡng lại ý thích của mình, em liền mở cặp của Mai, lắm nhớ cây bút một lát, đặt vào chỗ cũ. Chẳng hiểu sao em bỗng không muốn trả lại nữa. Em muốn được nhìn nó hàng ngày, được tự mình sở hữu nó, được thấy nó trong cặp của chính mình...

Hết giờ ra chơi, tất cả các bạn chạy vào lớp. Mai lập tức và òa khóc lên khi thấy chiếc bút đã không cánh mà bay! Cả lớp xôn xao, bạn hình lục tung cả sách vở, bạn lục tung cả ngăn bàn, có bạn bò cả xuống gầm bàn để ngó nghiêng xem chiếc bút có bị rơi xuống đất không.... Đúng lúc đó cô bước vào lớp! Sau khi nghe bạn lớp trưởng báo cáo và nghe mai kể chi tiết về chiếc bút: nào nào có màu gì, có chữ gì , có đặc điểm gì đặc biệt, ai cho, để ở đâu, mất vào lúc nào,... Cô yên lặng ngồi xuống ghế. Lớp trưởng nhanh nhẩu đề nghị:

-cô cho xét cặp lớp mày đi ạ!

Cô hình như không nghe thấy lời nó nói chỉ chậm rãi hỏi:

-và trôi nay ai ở lại trong lớp?

Cả lớp nhìn em, vài dòng đề nghị xét cặp của em. Những cái nhìn dò hỏi, nghi ngờ em thấy tay mình run bắn, mặt nóng ra như hàng trăm con kiến đang bò trên má. Cô giáo em nổi tiếng là nghiêm khắc nhất trường. Chỉ một cái gật đầu của cô lúc này, cái cặp bé nhỏ của em sẽ được mở tung ra... Bạn bè sẽ thấy hết, sẽ chê cười, sẽ chẳng còn ai chơi với em nữa. Em sợ hãi, ân hận, xấu hổ, bẽ bàng....em òa khóc, em muốn được xin lỗi cô và các bạn. Bỗng cô yêu cầu im lặng, cô hứa thứ hai sẽ giải quyết tiếp, giờ học lặng lẽ trôi qua .

Sáng thứ hai, sau giờ chào cờ, cô bước vào lớp, bật đầu ra hiệu cho chúng em ngồi xuống. Cô nhẹ nhàng đến bên Mai và Bảo:

-hôm thứ bảy, bác bảo vệ có đưa cho cô cây bút và nói rằng bác nhặt được khi đóng cửa khóa cửa lớp mình có phải cây bút của em không?

Mai cầm cây bút, nó sung sướng nhất là của mình. Cô dặn dò cả lớp phải giữ gìn dụng cụ học tập cẩn thận. Giờ học trôi qua êm ải, nhẹ nhàng. Ra chơi hôm ấy, các bạn lại cứu rít bên em như muốn bù lại sự lạnh nhạt hôm trước. Chị riêng Em biết thật cây bút của Mai đang ở đâu .

Sau đó vài ngày cô có gặp riêng em, cô không trách móc cũng không giảng giải gì nhiều. Cô nhìn em bằng cái nhìn bao dung và thông cảm. Cô biết lỗi lầm của em chỉ là sự dại dột nhất thời nên đã có cách ứng xử riêng để giúp em không bị bạn bè khinh thường coi rẻ.

Năm tháng trôi qua, bí mật về cây bút chỉ có mình em và cô biết. Nhưng hôm nay em thấy mình đủ can đảm để kể lại câu chuyện của chính mình cũng như một cách thể hiện lòng biết ơn và kính trọng đối với người đã dạy em bài học về sự bao dung và cách ứng xử tế nhị trong cuộc sống.

Giờ đây em đã khôn lớn, đã biết cân nhắc đúng sai trước mỗi việc mình làm nhưng em vẫn nhớ về bài thuốc thiếu thời cô đã dạy: bài học về lỗi lầm và sự bao dung! Và trải nghiệm đáng nhớ ấy luôn nhắc nhở em phải sống tốt hơn để không vui lòng mong mỏi của cô.



5 tháng 1

Bài làm

Trong suốt quãng đời học sinh, mỗi chúng ta đều có những kỷ niệm khó quên bên thầy cô, những người đã chắp cánh ước mơ và định hướng cho tương lai. Với em, kỷ niệm đáng nhớ nhất chính là lần cô giáo chủ nhiệm đã tận tình giúp đỡ em vượt qua một giai đoạn khó khăn.


Đó là vào năm lớp 6, khi em mới chuyển đến một ngôi trường mới. Mọi thứ thật xa lạ và em cảm thấy lạc lõng, cô độc. Em còn nhớ rõ, vào một buổi chiều mưa tầm tã, em ngồi thẫn thờ trong lớp khi các bạn đã về hết, lòng đầy lo lắng vì không có ai đón. Cô Lan, giáo viên chủ nhiệm của lớp em, đã nhìn thấy và nhẹ nhàng đến bên hỏi han. Sau khi nghe em kể lại tình cảnh của mình, cô không chỉ an ủi mà còn chủ động chở em về nhà trên chiếc xe đạp cũ, bất chấp cơn mưa đang xối xả. Trên đường về, cô vừa nói chuyện để em bớt sợ, vừa kể cho em nghe về những câu chuyện ý nghĩa, truyền cho em thêm động lực.


Về đến nhà, thấy em vẫn còn buồn bã, cô đã nán lại, trò chuyện với bố mẹ em và hứa sẽ luôn quan tâm, động viên em trong suốt năm học. Từ ngày hôm đó, cô Lan không chỉ là giáo viên mà còn trở thành một người bạn, người chị lớn của em. Cô luôn dành cho em những lời khích lệ, những ánh mắt trìu mến, và thường xuyên hỏi thăm về việc học tập cũng như cuộc sống của em. Nhờ sự động viên, sẻ chia của cô, em dần hòa nhập với môi trường mới, kết bạn và tìm lại niềm vui trong học tập.


Kỷ niệm ấy đã khắc sâu trong tâm trí em, nhắc nhở em về lòng tốt, sự tận tâm và tình yêu thương vô bờ bến của người thầy. Chính sự quan tâm chân thành của cô Lan đã giúp em vượt qua giai đoạn khó khăn, tự tin hơn và yêu trường, yêu lớp hơn. Em thầm cảm ơn cô vì tất cả, và luôn nguyện cố gắng học tập thật tốt để không phụ lòng mong mỏi của cô.


Để hiểu sâu hơn về những bài học rút ra từ trải nghiệm này, bạn có thể thử viết một đoạn văn ngắn, nêu lên cảm xúc của mình khi nhận được sự giúp đỡ từ thầy cô hoặc bạn bè trong những lúc khó khăn nhé.

3 tháng 1

Nếu ai đó hỏi tôi rằng tiết học nào đáng mong chờ nhất trong tuần, câu trả lời chắc chắn là giờ Ngữ văn của cô Kim Oanh. Cô không chỉ là một giáo viên dạy văn xuất sắc mà còn là một "luồng gió mới" đầy năng lượng, mang đến sự ấm áp và tiếng cười cho cả lớp học bằng sự hài hước và hoạt bát hiếm có của mình. Mỗi khi cô Kim Oanh bước vào lớp, bầu không khí dường như bừng sáng hẳn lên. Khác với vẻ khô khan mà nhiều người thường nghĩ về môn Văn, những bài giảng của cô luôn sinh động và đầy ắp những câu chuyện dí dỏm. Cô có cách dẫn dắt lôi cuốn, biến những trang thơ, bài văn trở nên gần gũi và thú vị đến lạ kỳ. Chính sự trẻ trung và lối nói chuyện duyên dáng đã khiến chúng tôi luôn mong ngóng từng giờ dạy của cô để được đắm mình trong thế giới văn chương đầy màu sắc. Tuy nhiên, điều khiến tôi và các bạn ngưỡng mộ nhất ở cô Kim Oanh không chỉ là tài năng sư phạm, mà chính là tấm lòng bao dung rộng lớn. Trong lớp tôi có ba bạn học sinh được xem là "cá biệt" của toàn trường, những người thường xuyên nhận được những cái nhìn khắt khe từ mọi người xung quanh. Nhưng với cô Kim Oanh, mọi học sinh đều là những viên ngọc cần được mài giũa. Cô không bao giờ định kiến hay bỏ rơi các bạn. Ngược lại, cô luôn trân trọng từng điều tốt nhỏ nhặt mà các bạn làm được, kiên nhẫn khích lệ và tin tưởng vào sự thay đổi tích cực của họ. Cách cô đối xử với các bạn ấy khiến tôi hiểu rằng: lòng nhân hậu có sức mạnh cảm hóa lớn lao hơn bất kỳ hình phạt nào. Cô Kim Oanh có nhiều nét tương đồng với cô Kiến An ở sự tận tâm và tình yêu nghề, dù tôi không rõ về điều kiện gia đình cô như thế nào. Nhưng với tôi, sự giàu có lớn nhất của cô chính là tình yêu thương vô điều kiện dành cho học trò. Được học với cô là một niềm hạnh phúc, và những bài học về lòng nhân ái mà cô truyền dạy sẽ là hành trang quý giá theo tôi suốt đời

4 tháng 1

Tuổi thơ ai cũng có một trải nghiệm đáng nhớ. Nhưng trải nghiệm đáng nhớ nhất của em là cùng bạn đi cắm trại.

Giữa buổi sáng sớm nắng, em đã chuẩn bị đồ dùng,đồ ăn cho chuyến đi cắm trại.Đúng 7 giờ, em và bạn xuất phát. Đến nơi em nhìn thấy khu cắm trại thấy một nơi thật yên tĩnh có nhiều cây cối chàn đầy không khí, ở đó có bờ sông xanh biếc. Em cùng bạn dựng nều , dựng xong em và bạn ăn một tí đồ ăn cho bữa sáng. Ăn xong em và bạn đi câu cá . Đến bữa trưa em cùng bạn nấu đồ ăn, có nhiều đồ ăn được chuẩn bị em và bạn ăn. Ăn xong em cũng ngủ trưa. Đến chiều, em và bạn cũng dọn dẹp đồ đạc để về.

Sau buổi cắm trại này, em cảm thấy rất vui vẻ và thoải mái khi có buổi cắm trại như thế này.




Trong quãng đời học sinh, ai cũng có cho mình những kỉ niệm đáng nhớ bên thầy cô hoặc bạn bè. Với em, trải nghiệm đáng nhớ nhất là một lần được cô giáo chủ nhiệm giúp đỡ khi em gặp khó khăn trong học tập.


Hồi đó, em mới chuyển lên lớp mới nên còn nhiều bỡ ngỡ. Môn Toán đối với em khá khó, đặc biệt là những bài toán có lời văn. Có lần kiểm tra, em làm bài không tốt và bị điểm thấp. Cầm bài kiểm tra trên tay, em cảm thấy rất buồn và lo lắng. Em sợ bị bố mẹ mắng và cũng sợ mình sẽ không theo kịp các bạn trong lớp. Em ngồi lặng lẽ ở cuối lớp, trong lòng nặng trĩu.


Sau giờ học hôm đó, cô giáo chủ nhiệm đã gọi em lại. Cô không trách mắng mà nhẹ nhàng hỏi han, động viên em. Cô nói rằng ai cũng có lúc mắc sai lầm, quan trọng là phải cố gắng và không được bỏ cuộc. Cô dành thời gian giảng lại cho em từng dạng bài, chỉ cho em cách đọc kĩ đề và trình bày bài làm rõ ràng hơn. Mỗi buổi ra chơi, cô lại hỏi han, khuyến khích em luyện tập thêm.


Nhờ sự quan tâm và tận tình của cô, em dần hiểu bài hơn và không còn sợ môn Toán như trước. Trong lần kiểm tra sau, em đã đạt kết quả tốt hơn. Khi cô trả bài và mỉm cười khen em trước lớp, em cảm thấy vô cùng hạnh phúc và biết ơn. Khoảnh khắc ấy khiến em nhớ mãi.


Trải nghiệm đó giúp em hiểu rằng thầy cô luôn yêu thương và sẵn sàng giúp đỡ học sinh. Nó cũng dạy em phải cố gắng, kiên trì trong học tập. Đến bây giờ, mỗi khi gặp khó khăn, em lại nhớ đến lời động viên của cô để tự nhắc mình không được nản lòng.


6 tháng 1

Trong suốt những năm tháng cắp sách đến trường, em đã có biết bao kỉ niệm vui buồn cùng bạn bè. Nhưng có lẽ, kỉ niệm về trận chung kết bóng đá cấp trường năm ngoái là điều em nhớ mãi không quên. Nó không chỉ là niềm vui chiến thắng mà còn là bài học sâu sắc về tình bạn và sự đoàn kết. Kỉ niệm đó diễn ra vào một buổi chiều tháng 10 đầy nắng trên sân vận động của trường. Đội bóng lớp em đã xuất sắc lọt vào trận chung kết. Trước trận đấu, cả đội vừa hào hứng vừa lo lắng. Chúng em đã tập luyện rất chăm chỉ trong nhiều tuần qua dưới sự chỉ dẫn tận tình của thầy giáo chủ nhiệm. Tiếng còi khai cuộc vang lên, trận đấu diễn ra vô cùng căng thẳng. Hai đội liên tục giằng co nhau từng mét bóng. Trong một pha tranh chấp quyết liệt, em đã bị cầu thủ đội bạn va phải và ngã xuống sân, cổ chân đau buốt. Nước mắt em bắt đầu lăn dài vì đau và lo lắng mình không thể tiếp tục thi đấu, làm ảnh hưởng đến cả đội. Ngay lúc đó, bạn An, đội trưởng và cũng là bạn thân nhất của em, đã chạy đến bên em. Bạn vỗ vai động viên, giúp em đứng dậy và dìu em ra khỏi sân. Thầy giáo nhanh chóng sơ cứu vết thương cho em. Chứng kiến sự quan tâm của bạn bè và thầy cô, em thấy ấm lòng lạ thường. Sau khi được băng bó sơ sài, em xin thầy vào sân thi đấu tiếp, dù vẫn còn đau. Cả đội nhìn em với ánh mắt đầy quyết tâm. Chúng em hiểu rằng không ai bị bỏ lại phía sau. Tinh thần đồng đội lên cao, và cuối cùng, chúng em đã ghi được bàn thắng quyết định, giành chức vô địch trong niềm hân hoan vỡ òa. Kỉ niệm đó khắc sâu trong tâm trí em không phải vì chiếc cúp vàng, mà vì tình bạn chân thành và sự đoàn kết của tập thể lớp. Em hiểu rằng, trong cuộc sống, có những người bạn tốt và biết đoàn kết thì khó khăn nào cũng có thể vượt qua. Đó là bài học quý giá nhất mà em nhận được.

6 tháng 1

Trong năm học vừa qua, em đã có một chuyến đi du lịch vô cùng đáng nhớ cùng thầy cô và bạn bè tại Công viên Rồng ở Hạ Long. Đó là chuyến đi trải nghiệm do nhà trường tổ chức, không chỉ mang lại niềm vui mà còn để lại trong em nhiều kỉ niệm đẹp. Sáng hôm ấy, chúng em tập trung rất sớm tại trường. Ai nấy đều háo hức, trên gương mặt tràn đầy niềm vui. Trên đường đi, cả lớp cùng nhau trò chuyện, hát hò khiến quãng đường dài trở nên ngắn hơn. Khi xe đến Công viên Rồng, trước mắt em hiện ra một không gian rộng lớn, sôi động với nhiều trò chơi hấp dẫn và màu sắc rực rỡ. Công viên có rất nhiều trò chơi thú vị như tàu lượn siêu tốc, đu quay, thuyền hải tặc,… Em và các bạn cùng nhau xếp hàng tham gia từng trò chơi. Có những lúc em hơi sợ vì trò chơi quá nhanh và cao, nhưng nhờ có bạn bè động viên nên em đã mạnh dạn thử sức. Sau mỗi trò chơi, cả nhóm lại cười nói vui vẻ, chia sẻ cảm giác hồi hộp xen lẫn thích thú. Thầy cô luôn theo sát, nhắc nhở chúng em giữ an toàn và trật tự. Không chỉ được vui chơi, chúng em còn có dịp chụp ảnh kỉ niệm cùng thầy cô và bạn bè. Những bức ảnh ghi lại khoảnh khắc hồn nhiên, trong sáng của tuổi học trò khiến em cảm thấy rất trân trọng. Buổi trưa, cả lớp cùng nhau ăn uống, nghỉ ngơi và kể cho nhau nghe những điều thú vị trong chuyến đi. Chuyến tham quan Công viên Rồng ở Hạ Long đã giúp em hiểu thêm về giá trị của những chuyến đi tập thể. Em cảm thấy mình gắn bó hơn với thầy cô và bạn bè, đồng thời có thêm nhiều kỉ niệm đẹp dưới mái trường. Đây là một chuyến đi đáng nhớ, để lại trong em nhiều cảm xúc vui tươi và chắc chắn sẽ theo em suốt những năm tháng học trò.

Em có một trải nghiệm khi đi lăng bát ở đó rất vui và thích và thích thú

Ai ai cũng có một trải nghiệm đáng nhớ em cũng có một trải nghiệm đáng nhớ nhất của em trong lúc em đang chơi với mấy bạn của em thì em đã nói bậy sống rồi bị cô hiệu trưởng bắt được và bảo em viết bảng kiểm điểm lúc đó em nhất hối hận vì em đã nói bậy sống rồi em về nhà Em đã bảo với mẹ em sống mẹ em bảo rằng thô không sao đâu còn song em đã viết bảng kiểm điểm cho cô hiệu trưởng song từ lần sau nữa và lần đó em không bao giờ nói bậy nữa và đó là 1 trải nghiệm đáng nhớ nhất của em.


Bài làm

Tôi có rất nhiều trải nghiệm vui với gia đình và bạn bè. Nhưng tôi vẫn muốn kể lại trải nghiệm buồn của tôi trải nghiệm này đã khiến tôi nhớ mãi trong trí óc vì nó có một ý nghĩa rất đặc biệt câu chuyện xảy ra vào một năm trước hồi tôi còn học lớp 4 tôi được cô giáo chủ nhiệm sao cho nhiệm vụ đó là viết một sơ đồ về nền nếp và tình hình học tập của các bạn trong lớp cô giáo cho tôi hai ngày nhưng tối hôm ấy tôi hí hửng đi mua giấy để về làm tôi về và tham khảo các mẫu trên mạng sau khi đã tìm được một ưng ý và phù hợp thì tôi bắt đầu nắn nót viết những dòng chữ đầu tiên và tô mau thật đẹp sáng hôm sau tôi mang sơ đồ tới lớp thật sớm tôi đọc qua một lần và xin ý kiến của các bạn trong lớp các bạn đều gật đầu và nêu nhận xét tôi thấy cũng đã ổn ngay khi vào lớp trong tiết sinh hoạt lớp tôi lôi cả giấy ở trong ngăn bàn ra để chuẩn bị nộp cho cô thì phát hiện tờ giấy có những nếp gấp và có cả những nét bút nguệch ngoạc tôi hoảng hốt và khi đó cô giáo cũng hỏi tôi em đã làm xong nhiệm vụ cô giao chưa tôi đứng và thưa với cô thưa cô em đã hoàn thành sơ đồ sạch đẹp và rất cẩn thận rồi ạ nhưng không hiểu sao bây giờ sơ đồ lại như này tôi đưa tờ giấy lên chỗ cô giáo và nói với cô thưa cô em nghi ngờ bạn Phong và sơ đồ này ạ cô giáo hỏi tôi vậy Em có bằng chứng không tôi ấp ủm trả lời dạ thưa cô em không có nhưng em thấy bạn Phong ngồi chỗ của em vào giờ ra chơi ạ xong nút hoảng đứng lên và nói thưa cô em không làm thực sự em không làm ạ sau lời khẳng định của Phong tôi lại cảm thấy hoang mang rồi đột nhiên Duy đứng lên và thưa với cô thưa cô là em làm ạ Em xin lỗi cô và các bạn lúc ấy tôi không thể ngẩng mặt lên vì xấu hổ mọi ánh mắt của các bạn đều hướng về tôi cô giáo hướng mắt về Duy và nói Duy đã biết nhận lỗi và sửa lỗi của mình nên cô giáo đã chỉ nhắc nhở bạn lúc ấy mẹ tôi không nói lên lời vào giờ ra chơi hôm sau tôi thấy bản thân xử lý tình huống chưa đúng nên đã tới và xin lỗi Phong và bạn ấy cũng đồng ý tha lỗi cho tôi từ đó tôi và phong cũng đã nói chuyện với nhau bình thường tôi đã kể lại câu chuyện đáng nhớ nhất của tôi cũng là một kỉ niệm trong 5 năm học tiểu học của tôi

24 tháng 1

Em còn nhớ ngày đầu tiên bước vào trường đầy bỡ ngỗ.Đó là một ngày cuối mùa hạ ,khi mà trên cây phượng chỉ còn điểm vài đốm đỏ trời cao và trong xanh nắng buông từng vạt mỏng khắp trên sân trường khi ấy ngôi trường bừng sáng nên mở ra trước mắt em như mở ra một tương lai tươi tràn đầy hi vọng đang chờ đón

Cô fake rồi má ưi

27 tháng 9 2025

cẩn thận thật thì sao

25 tháng 10 2025

Vào thời giặc Minh xâm lược nước ta, chúng coi nhân dân ta như cỏ rác, làm nhiều điều bạo ngược. Bấy giờ ở vùng núi Lam Sơn, nghĩa quân nổi dậy chống lại chúng, nhưng buổi đầu thế lực còn non yếu nên nhiều lần thất bại. Thấy vậy, đức Long Quân quyết định cho nghĩa quân mượn gươm thần để giết giặc.

Hồi ấy, ở Thanh Hóa, có một người làm nghề đánh cá tên là Lê Thận. Một đêm nọ, Thận thả lưới ở một bến vắng như thường lệ. Đến khi kéo lưới lên thấy nằng nặng, nghĩ rằng sẽ kéo được mẻ cá to. Nhưng khi thò tay vào bắt cá thì chỉ thấy một thanh sắt. Chàng vứt xuống sông, rồi lại thả lưới ở chỗ khác. Kì lạ thay, liên tiếp ba lần đều vớt được thanh sắt nọ. Thận liền đưa thanh sắt lại mồi lửa thì phát hiện ra đó là một thanh gươm.

Về sau, Thận gia nhập vào nghĩa quân Lam Sơn. Một lần nọ, chủ tướng Lê Lợi cùng tùy tùng đến thăm nhà Thận. Bỗng nhiên thấy phía góc nhà lóe sáng, Lê Lợi tiến đến gần xem là cầm lên xem là vật thì gì thì thấy hai chữ “Thuận Thiên”. Song lại không ai nghĩ đó là lưỡi gươm thần.

Một hôm, bị giặc đuổi, Lê Lợi và các tướng rút mỗi người một ngả. Lúc đi ngang qua một khu rừng, Lê Lợi thấy có ánh sáng trên ngọn cây đa. Ông trèo lên mới biết đó là một cái chuôi gươm nạm ngọc quý giá. Bỗng nhớ đến lưỡi gươm nhà Lê Thận, ông mang chuôi về tra vào lưỡi gươm thì vừa như in.

Một năm trôi qua, nhờ có gươm thần giúp sức, nghĩa quân của Lê Lợi đánh đến đâu thắng đến đó. Thanh thế ngày một vang xa. Quân Minh được dẹp tan. Lê Lợi lên ngôi vua, lấy niên hiệu là Lê Thái Tổ. Vua cho cưỡi thuyền trên hồ Tả Vọng thì thấy Rùa Vàng nổi lên đòi lại thanh gươm thần:

- Việc lớn đã thành. Xin bệ hạ trả lại gươm báu cho đức Long Quân.

Sau khi nghe Rùa Vàng nói, Lê Lợi bèn đem gươm báu trả lại rồi nói:

- Xin cảm tạ ngài cùng đức Long Quân đã cho mượn gươm báu để đánh tan quân giặc, bảo vệ nước nhà.

Nghe xong, Rùa Vàng gật đầu rồi lặn xuống hồ. Từ đó, người dân đổi tên hồ Tả Vọng thành hồ Gươm hay còn gọi là hồ Hoàn Kiếm

4 tháng 11 2025

Ngày xưa, có một người con trai thần Long Nữ, tên là Lạc Long Quân thuộc giống rồng. Thần có sức khỏe vô địch, lại nhiều phép lạ. Thần giúp dân trừ yêu quái, dạy dân cách trồng trọt, chăn nuôi và ăn ở. Ở vùng núi cao phương Bắc, có nàng Âu Cơ thuộc dòng họ Thần Nông, xinh đẹp tuyệt trần. Nàng đến thăm vùng đất Lạc Việt có nhiều hoa thơm cỏ lạ. Hai người gặp nhau, yêu nhau và trở thành vợ chồng.

Ít lâu sau Âu Cơ mang thai và sinh ra một cái bọc trăn trứng, nở ra trăm người con, người nào cũng đều hoàn hảo, đẹp lạ thường. Lạc Long Quân vốn quen sống ở dưới nước, nên thường xuyên trở về dưới thuỷ cung.

Âu Cơ ở lại nuôi đàn con, tháng ngày chờ đợi Lạc Long Quân trở lại, nhưng nỗi nhớ chồng khiến nàng buồn tủi. Cuối cùng nàng gọi chồng lên than thở:

- Sao chàng đành bỏ thiếp mà đi, không cùng thiếp nuôi đàn con nhỏ?

Lạc Long Quân nói:

- Ta vốn ở miền nước thẳm, nàng thì ở chốn núi cao. Nhiều điều khác nhau, khó mà ở cùng nhau một nơi được lâu dài được. Nay ta đưa năm mươi con xuống biển, nàng đưa năm mươi con lên núi, chia nhau cai quản các phương. Khi có việc gì cần giúp đỡ lẫn nhau, đừng quên lời hẹn, đây là giao ước của vợ chồng, con cái.

Âu Cơ ưng thuận. Trước khi đưa năm mươi con lên núi, nàng nói với chồng:

- Thiếp xin nghe lời chàng. Vợ chồng ta đã sống với nhau thắm thiết, nay phải chia hai, lòng thiếp thật là đau xót.

Lạc Long Quân cũng cố nén nỗi buồn trong buổi chia li, chàng khuyên giải vợ:

- Tuy xa nhau nhưng tình cảm đôi ta không hề phai nhạt, khi nào cần chúng ta lại gặp nhau.

Âu Cơ vẫn quyến luyến, rồi buồn bã nói

- Thiếp rất nhớ chàng và thương các con, biết đến khi nào chúng ta mới gặp nhau.

Lạc Long Quân nắm chặt tay vợ, an ủi:

- Xa nàng và các con lòng ta cũng đau lắm! Âu cũng là mệnh trời, mong nàng hiểu và cảm thông cùng ta.

Âu Cơ và các con nghe theo lời cùng nhau chia tay lên đường.

Lạc Long Quân và các con về nơi biển cả, Âu Cơ đưa các con về đất Phong Châu. Người con trưởng được tôn lên làm vua, lấy hiệu là Hùng Vương, đặt tên nước là Văn Lang. Cũng bởi sự tích này mà người Việt Nam ta đều luôn tự hào mình là dòng dõi con Rồng cháu Tiên. 

28 tháng 12 2025

Kể lại câu chuyện cổ tích "Cô bé quàng khăn đỏ"

Ngày xưa, có một cô bé rất ngoan và xinh xắn, mọi người gọi em là Cô bé quàng khăn đỏ vì em luôn đội chiếc khăn đỏ xinh xắn do bà ngoại tặng. Một hôm, mẹ cô bé nhờ em mang giỏ bánh và bình sữa sang cho bà ngoại đang ốm nằm một mình trong rừng.

Trên đường đi, cô bé quàng khăn đỏ gặp một con sói gian ác. Con sói nảy ra kế hoạch bắt bà và cô bé. Nó đi trước đến nhà bà, ăn thịt bà và giả làm bà nằm trên giường đợi cô bé. Khi cô bé đến, cô cảm thấy có gì đó lạ, nhưng chưa kịp phản ứng thì con sói định ăn thịt cô.

May mắn thay, một người thợ săn đi qua nghe tiếng kêu của cô bé, đã chạy đến cứu cô và bà ngoại. Người thợ săn giết con sói hung dữ, cứu cả hai bà cháu an toàn. Từ đó, cô bé quàng khăn đỏ luôn nhớ lời mẹ dặn là không được nói chuyện hay đi lối khác khi qua rừng.

Câu chuyện “Cô bé quàng khăn đỏ” dạy chúng ta bài học quý giá về sự cảnh giác và vâng lời người lớn để giữ an toàn cho bản thân. Em rất thích câu chuyện này vì nó vừa hấp dẫn vừa có ý nghĩa sâu sắc.



3 tháng 11 2025

Những năm tháng Tiểu học luôn là quãng thời gian hồn nhiên và đáng nhớ nhất trong cuộc đời em. Trong rất nhiều kỷ niệm đẹp ấy, em nhớ nhất là lần đầu tiên em được tham gia Hội thi “Kể chuyện Bác Hồ” của trường vào năm lớp 4.

Hôm đó, khi cô giáo chủ nhiệm thông báo em được chọn đại diện lớp đi thi, em vừa vui mừng vừa lo lắng. Em sợ mình nói sai hoặc quên bài trước đông người. Thế nhưng cô giáo luôn động viên, giúp em luyện tập mỗi ngày sau giờ học. Cô còn chỉ cho em cách đứng thẳng, mỉm cười, và nói thật tự nhiên để tạo thiện cảm với khán giả. Em chọn kể câu chuyện “Chiếc áo ấm tặng Bác” – một câu chuyện cảm động nói về tấm lòng nhân hậu của Bác Hồ đối với các cháu thiếu nhi.

Đến ngày thi, sân trường rợp cờ hoa, các lớp ngồi ngay ngắn cổ vũ. Khi bước lên sân khấu, em run lắm, tim đập nhanh đến mức tưởng như ai cũng nghe thấy. Nhưng khi nhìn thấy cô giáo đang mỉm cười động viên dưới hàng ghế khán giả, em bỗng cảm thấy bình tĩnh hơn. Em bắt đầu kể, giọng nói dần rõ ràng, truyền cảm, và em cố gắng thể hiện cảm xúc bằng cả trái tim. Khi em vừa dứt lời, mọi người vỗ tay vang dội, khiến em xúc động đến suýt rơi nước mắt.

Kết quả, em đạt giải Nhì toàn trường. Cô giáo ôm em và khen em rất dũng cảm. Ba mẹ cũng tự hào và thưởng cho em một quyển truyện mới. Từ lần đó, em hiểu rằng: nếu mình tin tưởng vào bản thân và chăm chỉ luyện tập, nhất định sẽ thành công.

Kỷ niệm ấy mãi là một trải nghiệm đáng nhớ trong tuổi thơ học trò của em — nơi em học được sự tự tin, lòng kiên trì và niềm vui khi vượt qua chính mình.


21 tháng 12 2025

Trong những năm tháng học Tiểu học, em có rất nhiều kỉ niệm đẹp, nhưng trải nghiệm khiến em nhớ mãi là lần đầu tiên em tham gia hội thi văn nghệ của trường. Đó là một kỉ niệm vừa hồi hộp, vừa vui sướng mà em không bao giờ quên.


Hôm đó, lớp em được chọn biểu diễn múa trong buổi chào mừng ngày Nhà giáo Việt Nam. Ngay từ những buổi tập đầu tiên, em đã cảm thấy rất lo lắng vì sợ mình làm sai động tác, ảnh hưởng đến cả đội. Tan học, em cùng các bạn ở lại tập luyện cùng cô giáo. Có hôm chân đau, người mệt nhưng em vẫn cố gắng vì không muốn bỏ cuộc. Cô giáo luôn nhẹ nhàng động viên chúng em, nhờ vậy em cảm thấy tự tin hơn rất nhiều.


Đến ngày biểu diễn, khi đứng sau cánh gà nhìn xuống sân trường đông kín người, tim em đập rất nhanh. Em hồi hộp đến mức hai tay run lên. Nhưng khi tiếng nhạc vang lên, em nhớ lại lời cô dặn và bắt đầu thực hiện từng động tác. Mọi lo lắng dần tan biến, em cảm thấy mình đang hòa vào bài múa. Khi tiết mục kết thúc, em nghe thấy những tràng pháo tay vang lên khắp sân trường và lòng em tràn ngập niềm vui.


Từ trải nghiệm ấy, em rút ra bài học cho bản thân rằng: chỉ cần cố gắng, kiên trì và tin vào chính mình thì em sẽ vượt qua được nỗi sợ hãi. Kỉ niệm này đã giúp em trưởng thành hơn và trở thành một trải nghiệm đáng nhớ trong những năm tháng học Tiểu học của em.

21 tháng 9 2025

Câu 1: Tác hại của thói bắt chước đối với con người trong cuộc sống


Dàn ý:

  1. Mở bài:
    • Giới thiệu khái quát về thói quen bắt chước. Bắt chước có thể là một phần tự nhiên của quá trình học hỏi, nhưng bắt chước mù quáng lại là một thói quen tiêu cực.
    • Nêu vấn đề chính: Thói bắt chước mù quáng mang lại nhiều tác hại nghiêm trọng cho con người.
  2. Thân bài:
    • Làm mất đi bản sắc và cá tính: Khi bắt chước, con người không còn là chính mình. Họ sống theo khuôn mẫu của người khác, dần dần đánh mất những nét riêng, sở thích và giá trị cá nhân. Đây là biểu hiện của sự thiếu tự tin và hèn nhát trong việc thể hiện bản thân.
    • Gây ra sự thất bại: Điều kiện và hoàn cảnh của mỗi người là khác nhau. Bắt chước cách làm của người khác mà không có sự cân nhắc, sáng tạo sẽ rất dễ dẫn đến thất bại. Chẳng hạn, một người khởi nghiệp bắt chước mô hình kinh doanh của một công ty lớn mà không xem xét thị trường, vốn và năng lực của mình sẽ khó thành công.
    • Gây cản trở sự phát triển: Khi chỉ biết bắt chước, con người sẽ không còn động lực để tư duy, sáng tạo và tìm tòi cái mới. Xã hội sẽ dậm chân tại chỗ nếu ai cũng đi theo lối mòn cũ.
    • Mất đi sự tôn trọng của người khác: Một người chỉ biết bắt chước thường không được đánh giá cao, vì họ không có ý kiến độc lập và không thể tự đưa ra quyết định.
  3. Kết bài:
    • Khẳng định lại vấn đề: Thói bắt chước mù quáng là một rào cản lớn đối với sự phát triển của mỗi cá nhân và xã hội.
    • Nêu giải pháp: Mỗi người cần học cách sống là chính mình, biết lắng nghe, học hỏi nhưng phải có chọn lọc và sáng tạo để tạo nên dấu ấn riêng.


Câu 2: Kể lại một trải nghiệm có ý nghĩa sâu sắc đối với em


Dàn ý:

  1. Mở bài:
    • Giới thiệu về trải nghiệm đó. Nêu cảm nhận ban đầu của bạn về nó. Ví dụ: "Trong cuộc đời mỗi người, có những khoảnh khắc tưởng chừng nhỏ nhặt nhưng lại để lại ấn tượng sâu sắc..." hoặc "Đó là một buổi chiều mưa, nhưng lại là lúc tôi nhận ra giá trị của lòng nhân ái..."
  2. Thân bài:
    • Bối cảnh: Kể lại bối cảnh xảy ra câu chuyện: thời gian, địa điểm, những nhân vật liên quan.
    • Diễn biến:
      • Tường thuật lại toàn bộ câu chuyện theo trình tự thời gian.
      • Tập trung vào những chi tiết quan trọng, gây ấn tượng mạnh. Dùng các từ ngữ miêu tả sinh động để người đọc cảm nhận được cảm xúc của bạn khi đó (vui, buồn, thất vọng, bất ngờ...).
      • Điểm mấu chốt: Sự kiện nào đã làm thay đổi suy nghĩ, cảm xúc của bạn?
    • Ý nghĩa: Phân tích sâu sắc ý nghĩa của trải nghiệm đó.
      • Bạn đã học được điều gì từ câu chuyện? (ví dụ: sự kiên trì, lòng biết ơn, tình yêu thương, sự tha thứ...)
      • Trải nghiệm đó đã thay đổi bạn như thế nào? (ví dụ: giúp bạn tự tin hơn, biết trân trọng cuộc sống hơn, thay đổi cách nhìn về một vấn đề nào đó...).
  3. Kết bài:
    • Tổng kết lại giá trị của trải nghiệm.
    • Khẳng định lại rằng trải nghiệm đó sẽ mãi là một bài học quý giá, một kỷ niệm không thể quên.
25 tháng 12 2025

Bài làm

Thói quen bắt chước một cách mù quáng người khác là một hiện tượng tiêu cực, nó khiến con người dễ dàng đánh mất đi bản sắc cá nhân quý giá. Khi chúng ta chỉ sao chép máy móc suy nghĩ, hành động,hay lỗi sống của người khác mà không quá sự lựa chọn lọc hay phản tử , chúng ta tự biến mình thành bản sao nhạt nhoà , không có linh hồn riêng. Hậu quả nghiêm trọng nhất là việc thui chột khả năng tư duy độc lập và sáng tạo, vì ta đã độc lập và sáng tạo, vì ta đã quen sống theo lối mòn có sẵn mà không cần nỗ lực khám phá hay kiến tạo điều mới mẻ . Hơn nữa, việc chạy theo đám đông và các xu hướng nhất thời dễ khiến chúng ta mất phương hướng, không hiểu rõ bản thân thực sự muốn gì, dẫn đến cảm giác trống rỗng và không hạnh phúc thật sự . Điều này cũng làm giảm ý chí vươn lên, vì ta chỉ quen dựa dẫm vào những hình mẫu có sẵn thấy vì tự xây dựng con đường thành công của mình. Vì vậy, mỗi chúng ta cần nhận thức giá trị riêng để sống chân thật và bản lĩnh hơn. Hãy nhớ rằng, mỗi người là một thể độc đáo, đừng tự biến mình thành phiên bản lỗi của người khác chỉ vì sợ khác biệt hay sợ bị bỏ lại phía sau

Trong kho tàng truyền thuyết phong phú của Việt Nam, câu chuyện về Sự Tích Hồ Gươm (hay Hồ Hoàn Kiếm luôn chiếm một vị trí đặc biệt, không chỉ vì ý nghĩa lịch sử mà còn vì vẻ đẹp lung linh, huyền ảo của nó. Truyền thuyết này gắn liền với vị anh hùng dân tộc Lê Lợi và cuộc kháng chiến chống quân Minh xâm lược ở thế kỷ XV

Truyền thuyết kể rằng, khi đất nước đang chìm trong ách đô hộ của giặc Minh, lòng người căm phẫn và khao khát độc lập. Thấu hiểu ý trời và lòng dân, Đức Long Quân đã quyết định trao cho Lê Lợi một bảo vật thiêng liêng để giúp ông hoàn thành sứ mệnh giải phóng dân tộc: đó là Thanh Gươm Thần. Thanh gươm không được trao trực tiếp. Lưỡi gươm sáng chói được tìm thấy dưới đáy sông, còn chuôi gươm nạm ngọc lại được tìm thấy trên ngọn cây, tỏa ánh sáng rực rỡ, tất cả đều do người của Lê Lợi tình cờ nhặt được

khi lưỡi và chuôi hợp lại, thanh gươm trở nên hoàn chỉnh, mang sức mạnh phi thường. Nhờ có Thanh Gươm Thần, nghĩa quân Lam Sơn dưới sự lãnh đạo của Lê Lợi đã chiến đấu vô cùng anh dũng, liên tiếp giành thắng lợi vang dội, cuối cùng đánh đuổi được giặc Minh, giành lại độc lập cho đất nước. Lê Lợi lên ngôi vua, lập nên nhà Hậu Lê, mở ra một thời kỳ thái bình thịnh trị

Saukhi đất nước yên bình, tong một lần nhà vua Lê Thái Tổ (tức Lê Lợi) dạo chơi trên chiếc thuyền rồng ở hồ Tả Vọng (tên cũ của Hồ Gươm), một Con Rùa Vàng lớn nổi lên mặt nước. Rùa Thần tiến đến gần thuyền vua, cất tiếng nói: “Xin bệ hạ hoàn trả lại gươm cho Long Quân!” Nhà vua hiểu ra rằng sứ mệnh của thanh gươm đã hoàn thành. Vua bèn rút gươm trao cho Rùa Vàng.Rùa Thần đón lấy gươm, ngậm vào miệng rồi lặn xuống đáy hồ. Kể từ đó, hồTả Vọng được đổi tên thành Hồ Hoàn Kiếm (Hồ Trả Gươm) minh chứng cho lòng nhân ái, hòa bình của dân tộc và sự đồng lòng giữa Trời – Đất – Người trong công cuộc cứu nước

Truyền thuyết này không chỉ là một câu chuyện thần kỳ mà còn thể hiện tinh thần thượng võ và yêu chuộng hòa bình của người Việt, nhắc nhở các thế hệ về công lao của cha ông và ý nghĩa thiêng liêng của độc lập, tự do

26 tháng 9 2025

Trong số các truyền thuyết cổ xưa của dân tộc Việt Nam, câu chuyện về Sơn Tinh và Thủy Tinh không chỉ là một huyền thoại giải thích hiện tượng thiên nhiên khắc nghiệt mà còn là biểu tượng cho tinh thần kiên cường, bất khuất của người Việt trong cuộc đấu tranh chống lại thiên tai.

Truyền thuyết kể rằng, vào đời vua Hùng thứ 18, có một nàng công chúa xinh đẹp tuyệt trần tên là Mị Nương. Vua Hùng muốn kén cho con gái một người chồng xứng đáng nên đã mở hội thi tuyển rể. Từ khắp nơi, nhiều chàng trai tài giỏi tìm đến, nhưng nổi bật nhất là hai vị thần: Sơn Tinh và Thủy Tinh.

Sơn Tinh là một chàng trai khôi ngô, có tài lạ: chỉ cần vẫy tay, núi đồi trùng điệp sẽ mọc lên, cây cối xanh tươi. Thủy Tinh cũng không kém cạnh, chàng có khả năng hô mưa gọi gió, làm cho biển cả và sông ngòi cuộn trào. Cả hai đều tài giỏi ngang sức ngang tài, khiến Vua Hùng khó lòng lựa chọn.

Cuối cùng, Vua Hùng đặt ra điều kiện thách cưới: "Sáng sớm hôm sau, ai mang đến sính lễ gồm một trăm ván cơm nếp, một trăm nệp bánh chưng, voi chín ngà, gà chín cựa, ngựa chín hồng mao đến trước, người đó sẽ được cưới Mị Nương."

Sáng hôm sau, khi mặt trời vừa ló rạng, Sơn Tinh đã mang đầy đủ sính lễ đến trước. Vua Hùng giữ lời hứa, gả Mị Nương cho Sơn Tinh. Thần Núi rước vợ về núi Tản Viên.

Khi Thủy Tinh đến nơi, thấy Mị Nương đã theo chồng, chàng vô cùng giận dữ. Cảm thấy bị sỉ nhục, Thủy Tinh đã nổi cơn lôi đình, dốc toàn lực để báo thù. Thần Nước hô mưa, gọi gió, làm nước biển dâng cao, dìm chìm đồng bằng, muốn nhấn chìm núi Tản Viên để cướp lại Mị Nương.

Trước sức mạnh kinh hoàng của nước, Sơn Tinh không hề nao núng. Thần Núi dùng phép lạ, bốc từng quả đồi, từng dãy núi chặn đứng dòng nước lũ. Nước dâng lên bao nhiêu, Sơn Tinh đắp đất, nâng núi cao lên bấy nhiêu. Cuộc chiến kéo dài ròng rã suốt mấy tháng trời. Cuối cùng, sức Thủy Tinh kiệt dần, đành phải rút lui.

Tuy nhiên, mối thù này không bao giờ dứt. Hàng năm, cứ đến mùa mưa bão, Thủy Tinh lại dâng nước lên đánh Sơn Tinh để đòi Mị Nương, gây ra cảnh lũ lụt khắp vùng đồng bằng Bắc Bộ. Và năm nào cũng vậy, Sơn Tinh vẫn chiến thắng, giữ vững bờ cõi và bảo vệ cuộc sống của người dân.

26 tháng 9 2025

Trong kho tàng truyền thuyết Việt Nam, không có câu chuyện nào lại gắn bó sâu sắc với Thủ đô Hà Nội và tinh thần yêu nước hơn Truyền thuyết Hồ Gươm (hay Hồ Hoàn Kiếm). Truyền thuyết này không chỉ giải thích nguồn gốc của một di tích lịch sử mà còn tôn vinh chiến thắng vĩ đại và phẩm chất cao đẹp của vị anh hùng dân tộc Lê Lợi.

Câu chuyện bắt đầu vào thời kỳ đất nước chìm trong ách đô hộ của giặc Minh. Khi đó, thủ lĩnh Lê Lợi cùng nghĩa quân Lam Sơn đang gặp vô vàn khó khăn, thiếu vũ khí và lương thực. Long Quân (Vua Rồng), cảm thương trước cảnh lầm than và thấy được ý chí quật cường của Lê Lợi, đã quyết định trao tặng một thanh gươm thần để giúp ông đánh đuổi quân xâm lược.

Thanh gươm thần này không được trao trực tiếp. Thay vào đó, một lưỡi gươm sáng chói được tìm thấy trong lưới của ngư dân Lê Thận. Sau đó, một chuôi gươm nạm ngọc lại được chính Lê Lợi tìm thấy dưới gốc cây đa. Khi tra vào, lưỡi gươm và chuôi gươm khớp nhau một cách kỳ diệu, tạo thành thanh gươm báu mang tên ''Thuận Thiên''. Từ khi có gươm thần, nghĩa quân Lam Sơn như được tiếp thêm sức mạnh, liên tục giành thắng lợi và cuối cùng đánh đuổi được giặc Minh, giành lại độc lập cho dân tộc.

Sau khi đất nước thái bình, Lê Lợi lên ngôi vua (Lê Thái Tổ). Một hôm, nhà vua đang đi thuyền dạo chơi trên chiếc hồ lớn ở kinh thành. Bỗng nhiên, một con Rùa Vàng lớn nổi lên mặt nước, tiến về phía thuyền Rồng. Rùa Vàng cất tiếng nói rõ ràng: "Xin bệ hạ hoàn trả gươm thần cho Long Quân!".

Nhà vua hiểu rằng sứ mệnh của thanh gươm đã hoàn thành, chiến tranh đã kết thúc, và lòng nhân ái mới là thứ cần thiết để xây dựng đất nước. Vua Lê Lợi liền rút gươm trao trả cho Rùa Vàng. Rùa Vàng ngậm thanh gươm báu rồi lặn xuống đáy hồ và biến mất. Kể từ đó, chiếc hồ được đặt tên là Hồ Hoàn Kiếm (Hồ Trả Gươm), còn được gọi là Hồ Gươm.

Truyền thuyết Hồ Gươm là một câu chuyện đẹp không chỉ về lòng dũng cảm chiến đấu mà còn về tinh thần hòa bình. Nó khẳng định rằng, vũ khí thần thánh chỉ cần thiết khi đất nước bị xâm lăng. Khi độc lập đã được thiết lập, thanh gươm phải được trao trả, biểu tượng cho việc dân tộc ta gác lại chiến tranh, tập trung vào xây dựng cuộc sống thái bình. Hồ Gươm và tháp Rùa vẫn đứng đó giữa lòng Hà Nội, như một lời nhắc nhở vĩnh cửu về truyền thống yêu nước, giữ gìn hòa bình và sự kết nối thiêng liêng giữa con người với đất trời.

17 tháng 10 2025

Trong kho tàng truyện cổ dân gian Việt Nam, có rất nhiều câu chuyện đặc sắc. Truyện dân gian đã làm giàu trí tưởng tượng của chúng ta và là kho báu tình thần vô giá mà cha ông ta để lại. Trong đó , có những câu chuyện truyện truyền vừa mang những chi tiết kì ảo, hoang đường vừ gửi gắm ước mơ, niềm tin của nhân dân ta. Một trong số đó, em ấn tượng nhất với câu chuyện Thánh Gióng. Thuở xưa, vào đời Hùng Vương thứ VI, ở làng Gióng có hai vợ chồng già nổi tiếng là chăm chỉ làm ăn và có phúc đức. Nhưng hai vợ chồng lại muộn con. Một ngày nọ, bà lão đi làm đồng thì thấy một vết chân khổng lồ. Bà liền ướm thử xem hơn kém bao nhiêu, không ngờ về nhà bà thụ thai. Mười hai tháng sau bà sinh ra một cậu bé, mặt mũi khôi ngô, sáng sủa. Nhưng điều kì lạ là đến khi lên ba tuổi, cậu bé vẫn không biết nói, biết cười, cũng chẳng biết đi, đặt đâu thì nằm đấy. Bấy giờ, giặc Ân muốn xâm chiếm bờ cõi nước ta. Thấy giặc mạnh, vua Hùng lo sợ nên hạ lệnh đi tìm người tài giỏi cứu nước. Gióng nghe thấy tiếng sứ giả rao bèn cất tiếng nói đầu tiên: "Mẹ ra mời sứ giả vào đây." Khi sứ giả bước vào, cậu bé nói:"Ông về hãy tâu với vua rằng làm cho ta một bộ áo giáp sắt, một chiếc roi sắt và một con ngựa sắt. Ta sẽ đánh tan lũ giặc này." Sứ giả vừa kinh ngạc vừa mừng rỡ vội chạy về tâu với vua. Vua truyền cho thợ ngày đêm làm gấp những vật mà chú bé dặn. Sau hôm gặp sứ giả, Gióng lớn nhanh như thổi, cơm ăn mấy cũng không no, áo vừa mặc mà đã đứt chỉ. Cha mẹ làm ra bao nhiêu cũng không đủ nuôi con đành phải chạy nhờ bà con, làng xóm. Ai cũng vui lòng gom góp gạo nuôi cậu bé vì ai cũng đều muốn cậu bé đánh đuổi lũ giặc này để cho mọi người được sống trong sự bình yên, hạnh phúc. Bấy giờ, giặc đã đến chân núi Trâu, sứ giả vội vàng đem những vật mà chú bé đã dặn đến. Gióng vươn vai một cái đã biến thành một tráng sĩ, mình cao hơn trượng, oai phong lẫm liệt. Chàng khoác trên mình bộ áo giáp sắt, tay cầm rồi sắt nhảy lên lưng ngựa. Ngựa hí vang dội mấy tiếng rồi chạy đến nơi có giặc, đón đầu chúng. Gióng đánh hết lớp giặc này đến lớp giặc khác. Giặc chết như ngả rạ. Đang đánh thì rồi sắt gãy, Gióng nhanh trí nhổ những bụi tre ở bên đường quật vào giặc. Đám tàn quân còn xót lại chạy đè lên nhau. Gióng đuổi bọn chúng đến chân núi Sóc. Đến đó, Gióng cởi bộ giáp sắt, rồi một mình một ngựa từ từ bay lên trời. Vua nhớ công ơn nên phong là Phù Đổng Thiên Vương hay Thánh Gióng và lập đền thờ ngay tại quê nhà. Truyện truyền thuyết Tháng Gióng không chỉ là một câu chuyện bình thường mà là một bản hùng ca về sự dũng cảm, lòng nhân hậu và tình yêu nước tha thiết. Quả thật, truyện truyền thuyết không chỉ làm giàu trí tưởng tượng mà còn gửi gắm ước mơ, niềm tin của nhân dân ta. Trong thời đại hôm này, tinh thần Thánh Gióng vẫn vẹn nguyên giá trị. Nó nhắc nhở thế hệ trẻ chúng ta phải học tập rèn luyện để bảo vệ và xây dựng đất nước giàu mạnh.


5 tháng 1 2023

Bàn chân tuổi thơ của chúng ta đã từng bước vào những thế giới diệu kì đầy biết bao điều thú vị. Nơi đó cho ta những hiểu biết hay về thế giới bên ngoài đầy sắc màu rực rỡ. Những trải nghiệm đó chứa chan bao kí ức của tuổi thơ đọng trong lòng chúng ta nhớ mãi và không bao giờ có thể  phai mờ. Trải nghiệm để lại cho em ấn tượng nhất về chuyến đi đến Cố đô Hoa Lư - một chuyến đi đầu tiên khi em còn chập chững mới vào lớp sáu đầy bỡ ngỡ      .

            Từ khi biết tin sẽ được đi thăm quan,em đã rất háo hức vào hồi hộp nên em đã chuẩn bị đồ cho chuyến đi xong hết từ tối hôm trước.Buổi tối trước khi đi em không thể ngủ đước vì mong chờ đến lúc đi, em mong trời sáng nhanh lên để có thể đến trường luôn.Sáng hôm đó, em dậy sớm hơn mọi ngày nhiều, ăn sáng xong em ra chờ xe để đến trường. Trên đường đi, em cảm thấy cảnh vật lạ hơn ngày thường ,có lẽ vì em đi quá sớm nên những chú chim còn chưa kịp hót,ông mặt trời còn chưa kịp thức dậy để chào đón chúng em đến trường. Nhưng quang cảnh xung quang thật yên tĩnh và trầm lặng biết bao, thỉnh thoảng mới có xe đi qua bất chợt. Màn sương dày đặc vẫn còn bao phủ không khí. Cảnh vật thật yên lặng, trầm tư như đang ngủ chưa tỉnh giấc.

Khi đến trường em thấy không chỉ riêng mình đến sớm mà còn có rất nhiều những bạn khác đã đến và tập trung ở sân trường.Những tiếng nói, đùa vui của các bạn hiện lên bao niềm háo hức khi sắp được đi chơi. Từng lớp báo số học sinh đủ thì mới được ra xe.Lớp chúng em thông báo xong sĩ số của lớp đủ thì hướng dẫn viên của chúng tôi giơ biển số xe và bảo:"Các em nhớ đi theo hàng nhé để khỏi bị lạc". Lớp chúng tôi cứ thế bám đuôi nhau đi theo anh hướng dẫn viên để đến xe để bắt đầu cuộc hành trình thú vị của một  chuyến đi.Các bạn lên xe xong anh hướng dẫn viên lại đếm sĩ số của lớp có đủ không rồi xe bắt đầu chuyển bánh khỏi trường.

Trên đường đi, anh có rất nhiều trò chơi để làm cho chuyến đi đầy thú vị và kỉ niệm.Những tiếng cười, tiếng nói vang giòn giã được cất lên trong những trò chơi thú vị.

Đến nơi đỗ xe dừng lại, em và các bạn xuống xe và tập trung lại ở dưới chỗ để đi vào. Từ xa em nhìn cổng vào thật đẹp đẽ to và rất hoành tráng.Khi bước vào, thế giới lịch sử lại hiện lên trong mắt em.Khi đến nơi thờ cúng của nhà Đinh và Lê. Một nơi để cả trường thờ cúng tưởng nhớ về công lao của hai nhà vua có công xây dựng đất nước. Và sau cả trường nghe đọc về lịch sử của vua Đinh và Lê. Kinh đô Hoa Lư tồn tại 41 năm (từ năm 968 đến năm 1009) trong đó 12 năm là triều đại nhà Đinh và 29 năm kế tiếp là triều đại nhà Tiền Lê (người đầu tiên là Lê Hoàn lên ngôi Hoàng Đế hiệu là Lê Đại Hành). Trước khi rời đô về kinh thành Thăng Long, Lý Công Uẩn lên ngôi vua tại Hoa Lư, lấy đế hiệu là Lý Thái Tổ.Trải qua hàng năm như vậy nhân dân ta đã đấu tranh dành được hòa bình độc lập như bây giờ.

Sau đó chúng em quay về xe để đi ăn trưa và tiếp tục đi một nơi nữa. Nhưng em sẽ không bao giờ quên được trải nghiệm đi thăm cố đô Hoa Lư vì nó đã dạy cho em biết bao kiến thức lịch sử và cho em mở rộng tầm mắt hơn về thế giới bên ngoài. Chuyến đi đó đã  ghi trong tuổi thơ em đầy kí ức và kỉ  niệm  thú vị khi đi Cố Đô  Hoa Lư.

Dựa vào một chút thôi nhé

học giỏi