Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.
a, Trong mẫu chuyện Người ăn xin, cả hai nhân vật, người ăn xin và cậu bé trong câu chuyện đều cảm thấy mình nhận được từ người kia một điều gì đó.
- Nhân vật “tôi” không khinh miệt người nghèo khổ, khốn khó mặc dù không có gì để cho
- Ông lão ăn xin cảm thấy được tôn trọng, chia sẻ, cả hai người đều thấy hài lòng
b, Có thể rút ra bài học quý từ câu chuyện: trong giao tiếp cần tế nhị, tôn trọng người khác
Trong câu chuyện trên người ăn xin nhận được sự kính trọng và ấm áp. Còn nhân vật tôi nhận được một nụ cười hiền hậu. Có thể rút ra một điều là ai cũng cần có sự kính trọng và yêu thương.
1 .
Hàn Mặc Tử - một trái tim, một tâm hồn lãng mạn dạt dào yêu thương đã bật lên những tiếng thơ, tiếng khóc của nghệ thuật trước cuộc đời. Những phút giây xót và sung sướng, những phút giây mà ông đã thả hồn mình vào tronq thơ, những giây phút ông đã chắc lọc, đã thăng hoa từ nỗi đau của tâm hồn mình để viết lên những bài thơ tuyệt bút. Và bài thơ Đây thôn Vĩ Dạ đã được ra đời ngay trong những phút giây tuyệt diệu ấy. Ở bài thơ, cái tình mặn nồng trong sáng đã hòa quyện với thiên nhiên tươi đẹp, mối tình riêng đã ở trong mối tình chung hồn thơ vẫn đượm vẻ buồn đau.
Đây thôn Vĩ Dạ là một trong những bài thơ tình hay nhất của Hàn Mặc Tử. Một tình yêu thiết tha man mác, đượm vẻ u buồn ẩn hiện giữa khung cảnh thiên nhiên hoà vào lòng người, cái thực và mộng, huyền ảo và cụ thể hoà vào nhau.
Mở bài đầu thơ là một lời trách móc nhẹ nhàng của nhân vật trữ tình.
Sao anh không về chơi thôn Vĩ.
Chỉ một câu hỏi thôi! Một câu hỏi của cô gái thôn Vĩ nhưng chan chứa bao yêu thương mong đợi. Câu thơ vừa có ý trách móc vừa có ý tiếc nuối của cô gái đối với người yêu vì đã bỏ qua được chiêm ngưỡng vẻ đẹp mặn mà, ấm áp tình quê của thôn Vĩ - vùng nông thôn ngoại ô xinh xắn thơ mộng, một phương diện của cảnh Huế.
Chúng ta hãy chú ý quan sát, tận hưởng vẻ đẹp của thôn Vĩ:
Nhìn nắng hàng cau nắng mới lên
Vườn ai mướt quá xanh như ngọc
Lá trúc che ngang mặt chữ điền.
Nét đặc sắc của thôn Vĩ - quê hương người con gái gợi mở ở câu đầu liên đây đã được tả rõ nét. Một bức tranh thiên nhiên tuyệt tác rộng mở trước mắt người đọc. Hình ảnh nắng tưới lên trên ngọn cau tươi đẹp, tràn đầy sức sống. Nắng mới là nắng sớm bắt đầu của một ngày, những hàng cau cao vút vươn mình đón lấy những lia nắng sớm kia, và tất cả tràn ngập ánh nắng và buổi bình minh. Cái nắng hàng cau nắng mới lên sao lại gợi một nỗi niềm làng quê hương đến thế. Câu thơ này bất chợt khiến ta nghĩ tới những câu thơ Tố Hữu trong bài thơ Xuân lòng.
Nắng xuân tươi trên thân dừa xanh dịu Tàu cau non lấp loáng muôn gươm xanh Ánh nhởn nhơ đùa quả non trắng phếu Và chảy tan qua kẽ lá cành chanh.
Nắng mới cũng còn có ý nghĩa là nắng của mùa xuân, mở đầu cho một năm mới nên bao giờ nó cũng bừng lên rực rõ nồng nàn. Đó là những tia nắng đầu tiên rọi xuống làng quê mà trước nó chiếu vào những vườn cau làm cho những hạt sương đêm đọng lại sáng lên, lấp lánh như những viên ngọc được dính vào chiếc choàng nhung xanh mịn:
Vườn ai mướt quá xanh như ngọc
Cái nhìn như chạm khẽ vào sắc màu của sự vật để rồi bật lên một sự ngạc nhiên đên thẫn thờ. Đến câu thơ này, ta bắt gặp cái nhìn của thi nhân đã hạ xuống thấp hơn và bao quát ở chiều rộng. Một khoảng xanh của vườn tược hiện ra, nhắm mắt lại ta cũng hình dung ra ngay cái màu xanh mượt mà, mỡ màng của vườn cây. Ta không chỉ cảm nhận ở đó màu xanh của vẻ đẹp mà nó còn tràn trề sức sống mơn mởn. Những tán lá cành cây được sương đêm gột rửa trở thành cành lá ngọc. Không phải xanh mượt, cũng không phải xanh mỡ màng mà chỉ có xanh như ngọc mới diễn tả được vẻ đẹp ngồn ngộn, sự sống của vườn tược. Một màu xanh cao quí, lấp lánh, trong trẻo làm cho vườn cây càng sáng bóng lên. Hình như cả vườn cây đều tắm trong luồng không khí đang còn run rẩy sự trinh bạch nguyên sơ chưa hề nhuốm bụi. Lăng kính không khí ấy làm hiện rõ hơn đường nét màu sắc của cảnh sắc mà mắt thường chúng ta bỏ qua. Nếu không có một tình yêu sâu nặng nồng nàn đối với Vĩ Dạ thì Hàn Mặc Tử không thể có được những vần thơ trong trẻo như vậy. Ai từng sinh ra và lớn lên ở Việt Nam, đặc biệt ở xứ Huế thì mới thấm thìa những vần thơ này:
Lá trúc che ngang mặt chữ điền.
Trong vườn thôn Vĩ Dạ kia, nhành lá trúc và khuôn mặt chữ điền sao lại có mối liên quan bất ngờ mà đẹp thế: những chiếc lá trúc thanh mảnh, thon thả che ngang gương mặt chữ điền. Mặt chữ điền - khuôn mặt ấy càng hiện ra thấp thoáng sau lá trúc mơ màng, hư hư thực thực.
Thôn Vĩ Dạ nằm cảnh ngay bờ sông Hương êm đềm. Vì thế mà từ cách tả cảnh làng quê ở khổ thơ đầu hé mở tình yêu, tác giả chuyển sang tả cảnh sông với niềm bâng khuâng, nỗi nhớ mong sầu muộn hư ảo nhưưong giấc mộng:
Gió theo lối gió mây đường mây
Dòng nước buồn thiu, hoa bắp lay
Thuyền ai đậu bến sông trăng đó
Có chở trăng về kịp tối nay ?
Gió và mây để gợi buồn vì nó trôi nổi, lang thang thì nay lại càng buồn hơn gió đi theo đường gió, mây đi theo đường mây, gió và mây xa nhau; không thể là bạn đồng hành, không thể gặp gỡ và sự xa cách của nhà thơ đối với người yêu có thể là vĩnh viễn. Phải chăng đây là cảm giác của nhà thơ trong xa cách nhớ thương, và đây cũng là mặc cảm của những con người xưa trong cuộc sống. Nỗi buồn về sự chia li, tiễn biệt đọng lại trong lòng người phảng phất buồn và mang một nỗi niềm xao xác. Chúng ta không còn thấy giọng tươi mát đầy sức sống ở đoạn trước nữa, chúng ta gặp lại Hàn Mặc Tử - một tâm hồn đau buồn, u uất:
Dòng nước buồn thiu hoa bắp lay
Dòng sông Hương hiện ra mới buồn làm sao với những bông hoa bắp màu xám tẻ nhạt, ảm đạm như màu khói. Với một tâm hồn mãnh liệt như Hàn Mặc Tr thì dòng sông trôi lững lờ của xứ Huế chỉ là dòng sông buồn thiu gợi cảm giác buồn lặng, quạnh quẽ. Hoa hắp cũng lay nhè nhẹ trong một nỗi buồn xa vắng. Sự thay đổi tâm trạng chính là thái độ của những người sông trong vòng đời tối lăm, bế tắc. Mặt nước sông Hương êm quá gợi đến những bế bờ xa vắng, những mảnh bèo trôi dạt lênh đênh của số kiếp người. Tâm trạng thoắt vui - thoắt buồn mà buồn thì nhiều hơn, ta đã gặp rất nhiều ở các nhà thơ lãng mạng khác sống cùng với thời Hàn Mặc Tử. Ý thơ thật buồn, được nối tiếp trong hai câu sau nhưng với cách diễn đạt, thật tuyệt diệu, thực đấy mà mộng đấy:
Thuyền ai đậu bến sông trăng đó
Cỏ chở trăng về kịp tối nay?
Tất cả như tan loãng trong vầng trăng thân thuộc của Hàn Mặc Tử. Cảnh vật thiên nhiên tràn ngập ánh sáng, một ánh trăng vàng sáng loáng chiếu xuống dòng sông, làm cho cả dòng sông và những bãi bồi lung linh, huyền ảo. Cảnh nên thơ quá, thơ mộng quá! Và cũng đa tình quá! Dòng nước buồn thiu đã hoá thành dòng sông trăng lung linh, con thuyền khách đã trở thành thuyền trăng. Tác giả đã gửi gắm một tình yêu khát khao, nỗi ngóng trông, mong nhớ vào con thuyền trăng, vào cả dòng sông trăng. Thơ lồng trong ngôn ngữ thơ thật là tài tình, thật là đẹp với xứ Huế mộng mơ. Tác giả đã lướt bút viết nên những câu thơ nhẹ nhàng, sâu kín nhưng hàm chứa cả tình yêu bao la, nồng cháy đến vô cùng. Vầng trăng trong hai câu thơ này là vầng trăng nguyên vẹn của thi nhân trước mảnh tình yêu chưa bị phôi pha. Hàn Mặc Tử rất yêu trăng nhưng vầng trăng ở các hài thơ khác không giống thế này. Một ánh trăng gắt gao, kì quái, một ánh trăng khêu gởi, lả lơi:
Gió tít tầng cao trăng ngã ngửa
Vờ tan thành vũng đọng vàng kho.
Hay:
Trăng nằm sóng soãi trên cành liễu
Đợi gió đông về để lả lơi.
Trăng trở thành một khí quyển bao quanh mọi cảm giác, mọi suy nghĩ của Hàn Mặc Tử, hơn nữa nó còn lẫn vào thân xác ông. Nó là ông là trời đất, là người ta. Trăng biến thành vô lường trong thơ ông, khi hữu thể khi vô hình, khi mê hoặc khi kinh hoàng:
Thuyền ai đậu đên sông trăng đó
Có chở trăng về kịp tôi nay?
Vầng trăng ở đây phải chăng là vầng trăng hạnh phúc và con thuyền không kịp trở về cho người trên bến đợi? Câu hỏi biểu lộ niềm lo lắng của một số phận không có tương lai. Hàn Mặc Tử hiểu căn bệnh của mình nên ông mặc cảm về thời gian cuộc đời ngắn ngủi, vầng trăng không về kịp và Hàn Mặc Tử cũng không đợi vầng trăng hạnh phúc đó nữa, một năm sau ông vĩnh biệt cuộc đời.
Nhưng hiện tại, con người đang sống và đang tiếp tục giấc mơ:
Mơ khách đường xa, khách đường xa
Áo trắng quá nhìn không ra;
Ở đây sương khói mờ nhân ảnh
Ai biết tình ai có đậm đà ?
Trái tim khao khái yêu thương, những nỗi đau kỉ niệm tình yêu ấy, ông đã gửi tất cả vào những trang thơ. Và rồi tất cả như trôi trong những giấc mơ của ước ao, hi vọng. Màu áo trắng cũng là màu ánh nắng của Vĩ Dạ mà nhìn vào đó tác giả choáng ngợp, thấy ngây ngất trước sự trong trắng, thanh khiết, cao quý của người yêu.
Hình như giữa những giai nhân áo trắng ấy với thi nhân có một khoảng cách nào đó khiến thi nhân không khỏi không nghi ngờ:
Ở đây sương khói mờ nhân ảnh
Ai biết tình ai có đậm đà?
Câu thơ đã tả thực cảnh Huế - kinh thành sương khói. Trong màn sương khói đó con người như nhoà đi và có thể tình người cũng nhoà đi? Nhà thơ không tả cảnh mà tả tâm trạng mình, biết bao tình cảm trong câu thơ ấy. Những cô gái Huế kín đáo quá, ẩn hiện trong sương khói, trở nên xa vời quá, liệu khi họ yêu họ có đậm đà chăng? Tác giả đâu dám khẳng định về tình cảm của người con gái Huế, ông chỉ nói:
Ai biết tình ai có đậm đà ?
Lời thơ như nhắc nhở, không phải bộc lộ một sự tuyệt vọng hay hy vọng, đó chỉ là sự thất vọng. Sự thất vọng của một trái tim khao khát yêu thương mà không bao giờ và mãi mãi không có tình yêu trọn vẹn. Bài thơ càng hay càng ngậm ngùi, nó đã khép lại nhưng lòng người vẫn thổn thức. Cả bài thơ được liên kết bởi từ ai mở đầu: Vườn ai mướt quá xanh như ngọc; tiếp đến Thuyền ai đậu bến sông trăng đó; và kết thúc là Ai biết tình ai có đậm đà? Càng làm cho Đây thôn Vĩ Dạ sương khói hơn, huyền bí hơn.
Đây thôn Vĩ Dạ là một bức tranh đẹp về cảnh người và người của miền đất nước qua tâm hồn giàu tưởng tượng và đầy yêu thương của nhà thơ với nghe thuật gợi liên tưởng, hoà quyện thiên nhiên với lòng người.
Trải qua bao năm tháng, cái tình Hàn Mặc Tử vẫn còn nguyên nóng hổi, lay động day dứt lòng người đọc.
Xem thêm tại: https://loigiaihay.com/phan-h-bai-tho-day-thon-vi-da-cua-han-mac-tu-ngu-van-12-c30a18925.html#ixzz5h78CMRYL
2 . Cảm nhận về đoạn thơ sau:
“Mình đi có nhớ những ngày
Mưa nguồn suối lũ nhữ...
2 câu trên đều vi phạm phương châm lịch sự:
Câu a: khi nói chúng ta nên nói lịch sự, không nên bảo họ sống thọ được bao lâu hay khi nào chết vì như thế ảnh hưởng tâm lý của đối phương rằng muốn sống thọ hơn
Câu b: khi nói không nên phân biệt đối xử, nên tôn trọng cả 2 phía dù là giàu hay nghèo,... chúng ta nên tôn trọng, không phân biệt cấp độ.

câu 1 ngôi kể thứ ba
Câu 1. Ngôi kể của văn bản Văn bản được kể theo ngôi kể thứ ba. Tác dụng: Giúp người kể chuyện quan sát một cách khách quan, bao quát toàn bộ diễn biến câu chuyện và đi sâu vào diễn biến tâm lý của nhiều nhân vật khác nhau (ông già Mai, Mai, Lan).
Câu 2. Tóm tắt văn bản (khoảng 5 - 7 câu) Dưới chân núi Ngũ Tây có một gia đình hai cha con ông già mù sống bằng nghề chăm sóc vườn mai vàng cổ kính. Một mùa Tết nọ, anh Mai (con trai ông cụ) đã cưu mang và đưa cô bé mồ côi tên Lan về nuôi dưỡng, sau này hai người nên duyên vợ chồng. Cuộc sống trở nên khó khăn khi thời tiết khắc nghiệt khiến mai mất mùa, anh Mai nhận ra gia đình cần thay đổi cách làm kinh tế để thoát nghèo nhưng thiếu vốn. Thấu hiểu tâm tư của con, ông già mù đã nén nỗi đau thầm kín, đồng ý cho con cưa bỏ một nửa vườn mai quý để bán lấy vốn làm ăn. Dù vô cùng xót xa khi mất đi những "kỷ vật" gắn bó cả đời, ông già vẫn cảm thấy an lòng khi nhìn thấy sự năng nổ và tương lai tươi sáng của con cháu. Sự hy sinh của ông đã giúp gia đình tìm thấy nhịp sống mới trên mảnh đất quê hương.
Câu 3. Nhận xét về nhân vật ông già Mai Nhân vật ông già Mai hiện lên với những phẩm chất cao đẹp: Người nghệ sĩ có tâm hồn nhạy cảm, tinh tế: Tuy mù lòa nhưng ông có khả năng giao cảm đặc biệt với thiên nhiên. Ông nghe được tiếng nhựa chảy, cảm nhận được từng nụ hoa hé nở bằng linh cảm và tình yêu mãnh liệt dành cho cây mai. Người cha giàu lòng nhân hậu: Ông không chỉ đồng ý cho con trai cưu mang người lạ (Lan) mà còn luôn lấy chữ "Tâm" để giáo dục con cái. Sự hy sinh cao cả: Chi tiết ông đồng ý cưa nửa vườn mai – vốn là máu thịt, là linh hồn của ông – để cho con vốn làm ăn là minh chứng rõ nhất cho tình yêu thương vô bờ bến. Đó là sự hy sinh "cái tôi" và niềm đam mê cá nhân vì tương lai và hạnh phúc của con cháu
Câu 4. Chi tiết ấn tượng nhất Chi tiết: Hình ảnh ông già Mai dắt cháu đi lang thang trên đồi núi Ngũ Tây để tránh nghe tiếng cưa cắt vào những gốc mai. Vì sao: Đây là chi tiết đắt giá và gây xúc động nhất. Nó cho thấy sự giằng xé nội tâm đau đớn của ông già. Tiếng cưa ấy không chỉ cắt vào cây mà như đang cắt vào da thịt, vào những kỷ niệm đời ông. Hành động đi thật xa để "khỏi nghe" vừa cho thấy sự yếu lòng của một tâm hồn nhạy cảm, vừa cho thấy bản lĩnh của một người cha sẵn sàng chấp nhận đau thương để đánh đổi lấy sự ấm no cho gia đình.
Câu 5. Ảnh hưởng của yếu tố “tình cảm gia đình” đến nhân vật Mai Tình cảm gia đình là động lực then chốt chi phối mọi suy nghĩ và hành động của nhân vật Mai: Biết sẻ chia và yêu thương: Nhờ sự giáo dục của cha, Mai có tấm lòng nhân hậu, biết thương xót và cưu mang Lan trong lúc khốn cùng nhất. Ý chí vươn lên thoát nghèo: Chính tình thương dành cho cha già, vợ yếu và con nhỏ ("Mai thương cha, thương vợ") đã thôi thúc anh thoát khỏi sự tự ti, buông thả để đi tìm hướng đi mới cho vườn hoa. Sự kết nối thế hệ: Tình cảm gia đình giúp Mai hiểu được giá trị của chữ "Tâm", giúp anh có thêm sức mạnh để bắt nhịp với cuộc sống mới, biến sự hy sinh của cha thành thành quả lao động thực tế.
câu 1: ngôi kêr thứ 3
câu 2 ở chân núi Ngux Tâycos một vuonwf mai vàng của 2 cha con ông già mu.vào mùa xuân ông mù tự tay chăm socs để đón tết.Ông có sự gắn bó sâu sắc đến từng goocs mai trong vườn .Câu truyện ngợi ca ve đẹp mai vàng và những giá trị văn hoá trong ngày tết Việt Nam
câu 3:Ông già Mai là người mù nhưng lại cảm nhận được sự sống của cây mai một cách phi thường, qua việc sờ nắn, lắng nghe dòng nhựa chảy, và biết chính xác khi nào hoa nở. Ông rất kiên nhẫn và tận tâm ngày ông quanh quẩn với từng gốc mai, chăm sóc chúng một cách tỉ mỉ, không quản ngại gió lạnh. Ông dành tình yêu lớn cho vườn mai, coi chúng như một phần cuộc sống của mình, thể hiện sự gắn bó máu thịt với thiên nhiên và truyền thống gia đình
Câu 5: chi tiết "mặc chiếc áo dạ sờn, mái tóc bạc ghé tai vào gốc mai, ông nghe rõ cả dòng nhựa đang chảy âm thầm trong gốc mai cổ". Chi tiết này thể hiện sự gắn bó, thấu hiểu tuyệt đối giữa con người và thiên nhiên. Dù bị mù, ông vẫn cảm nhận được sự sống bằng các giác quan khác một cách kỳ diệu
Câu 5: Tình cảm gia đình là động lực gắn kết hai cha con, giúp họ vượt qua khó khăn và duy trì cuộc sống, đồng thời là sợi dây kết nối các thế hệ trong gia đình với mảnh đất cố đô và văn hóa Tết Việt Nam.
Truyện ngắn
Câu 1: ngôi kể thứ ba
Câu 2 :Truyện ngắn "Người bán mai vàng" của Nguyễn Quang Hà kể về cuộc đời lam lũ, nhân hậu của ông già mù Mai và con trai Mai, cùng tình cảm thiêng liêng với cây mai, tình người sâu sắc, đặc biệt khi họ cưu mang một cô gái tên Lan, người sau này thành con dâu, dù cuộc sống khó khăn, họ luôn giữ lòng nhân ái, hy sinh vì con cháu và tin vào lẽ phải, kết thúc có hậu khi Mai và Lan gây dựng lại sự nghiệp từ vườn mai, mang lại niềm vui cho ông già Mai.
Câu 3
Câu 1:ngôi kể thứ 3
Câu 2: ở vùng cố đô dưới chân núi ngũ tây có một vườn mai do cha con ông già mù gây dựng.sau này khi đi bán mai con trai ông gặp được cô bé tên lan và sau này kết thành vợ chồng.tình thương yêu giúp gia đình nhỏ vượt qua cái nghèo,mai và lan hạ sinh được một em bé đặt tên là tâm.nhưng chẳng lâu sau mai mất mùa 2 năm liền,ông đành phải cho con trai mình cưa cây mai.cuối cùng ông gục ngã vì những cây mai bị cắt kia nhưng niềm vui cũng đến với ông khi vợ chồng Mai bắt được nhịp của cuộc sống mới từ chính cánh mai vàng mà ông đã gây dựng.
Câu 3: ông là một người lương thiện yêu thương ga đình,con người,yêu thiên nhiên,tốt bụng
Câu 4:
câu 1 ngôi kể thứ nhất
câu 2 Văn bản kể về câu chuyện của nhân vật Mai và ông già bán mai vàng vào dịp Tết. Ông già nghèo khó nhưng luôn yêu thương gia đình, đặc biệt là người con của mình. Vì hoàn cảnh, ông phải bán đi chậu mai vàng gắn bó với gia đình.
cấu 3 Ông già Mai là người nghèo khó nhưng giàu tình cảm, yêu thương gia đình, sống nhân hậu và giàu đức hi sinh
cấu 4Em thích nhất chi tiết ông già phải bán chậu mai vàng gắn bó với gia đình vì chi tiết này thể hiện rõ nỗi đau.
câu 5
Câu1:
-ngôi kể :ngôi thứ ba
Câu 2:
-tóm tắt : ông lão mù già trồng vườn mai và ông dành rất nhiều tình cảm chăm sóc những cây mai rất cẩn thận.Ông lão có con trai tên là Mai và nhận nuôi cô gái tên Lan .rồi Lan và Mai thành vợ chồng.Vì tiền vốn làm ăn mà ông lão phải chấp nhận cho con chặt nửa vườn mai của mình rồi ông dắt cháu đi lang thang khắp đồi núi để đỡ buồn nhưng nhờ tinh thần của con nên ông đã vực lại nghĩ tích cực và những cây mai khác sẽ lại xuất hiện.
Câu 3:
-nhân vật ông già mai là người có tình yêu vs thiên nhiên và tình cảm gia đình sâu sắc biết hi sinh vì gia đình.
Câu 4:
-Em thích nhất chi tiết ông dắt cháu đi lang thang khắp đồi núi Ngũ Tây và kể chuyện để ko pk nghe tiếng cây mai bị cưa
-vì chi tiết đó làm nổi bật tình yêu thiên nhiên của ông lão ,ông dành rất nhiều tâm huyết,công sức vào từng cây mai cho thấy sự hi sinh của ông vì gia đình
câu 5:
-Vì gia đình ông đã hi sinh vườn mai mà ông coi như cả mạng sống mình ,ông dành rất nhiều tâm huyết ,công sức chăm sóc vườn mai
Câu 1: Ngôi kể: Ngôi thứ ba Câu 2: Tóm tắt: Ông già Mai sống ở vùng quê nghèo, quanh năm làm ruộng. Một hôm, ông nhặt được chiếc vòng cổ bằng vàng. Ông đã suy nghĩ rất nhiều về việc nên làm gì với chiếc vòng. Cuối cùng, ông quyết định trả lại cho người bị mất. Hành động của ông cho thấy sự trung thực, đáng quý. Câu 3: Nhận xét về nhân vật ông già Mai: Ông già Mai là một người nông dân chất phác, thật thà, có tấm lòng nhân hậu. Câu 4: Chi tiết thích nhất: Tôi thích nhất chi tiết ông già Mai quyết định trả lại chiếc vòng. Chi tiết này cho thấy dù nghèo khó, ông vẫn giữ được phẩm chất cao đẹp, không tham lam của cải không phải của mình.
Tình cảm gia đình là yếu tố then chốt định hình nhân cách và số phận của nhân vật Mai. Sự yêu thương, đùm bọc từ gia đình tạo cho Mai một nền tảng tinh thần vững chắc, giúp cô vượt qua khó khăn, thử thách trong cuộc sống. Ngược lại, nếu thiếu vắng tình cảm gia đình, Mai có thể trở nên cô đơn, lạc lõng và dễ bị tổn thương.
Câu 1: -Văn bản được kể theo ngôi thứ ba, người kể chuyện giấu mình, quan sát và kể lại câu chuyện về gia đình ông già Mai. Câu 2: Ở chân núi Ngũ Tây có vườn mai vàng của hai cha con ông già mù. Ông già rất yêu và chăm sóc vườn mai bằng tất cả tình cảm và sự gắn bó. Một lần bán mai ở Thương Bạc, Mai đã cưu mang cô bé Lan mồ côi về chăm sóc, rồi sau này hai người kết hôn và có con. Cuộc sống gia đình nghèo khó, thiên tai liên tiếp khiến vườn mai nhiều lần mất mùa, kinh tế trở nên khó khăn. Mai nhận ra chỉ trồng mai thì không thể sống nổi, nhưng gia đình lại không có vốn để làm thêm. Vì thương con cháu, ông già Mai quyết định hi sinh, cho con chặt nửa vườn mai để lấy vốn làm ăn. Quyết định đó tuy đau lòng nhưng thể hiện tấm lòng hi sinh, yêu thương của người cha. Câu 3: -Ông già Mai là người: +Rất yêu cây mai và gắn bó cả đời với vườn mai. +Giàu tình yêu thương, nhân hậu, sống nghĩa tình. +Sẵn sàng hi sinh niềm đam mê lớn nhất của cuộc đời mình vì hạnh phúc của con cháu. >>Ông là biểu tượng đẹp cho tình cảm gia đình, sự hi sinh và lòng nhân ái. Câu 4: -Em thích nhất chi tiết ông già Mai quyết định cho cưa nửa vườn mai để làm vốn cho con. Vì đó là chi tiết rất xúc động, cho thấy tình thương bao la và sự hi sinh thầm lặng của người cha. Dù đau đớn vì phải từ bỏ một phần cuộc đời mình gắn với mai, ông vẫn chấp nhận để con cháu có cuộc sống tốt hơn. Câu 5: -“Tình cảm gia đình” là động lực quan trọng giúp Mai trưởng thành: +Mai biết yêu thương, cứu giúp Lan lúc khó khăn. +Có trách nhiệm với cha, vợ và con. +Chính tình cảm gia đình giúp Mai có nghị lực vượt qua nghèo khó, tìm cách thay đổi cuộc sống. >>Nhờ tình yêu thương trong gia đình, Mai không gục ngã trước nghịch cảnh mà biết vươn lên, xây dựng tương lai.
Câu 1:
-Văn bản được kể theo ngôi thứ ba, người kể chuyện giấu mình, quan sát và kể lại câu chuyện về gia đình ông già Mai.
Câu 2:
Ở chân núi Ngũ Tây có vườn mai vàng của hai cha con ông già mù. Ông già rất yêu và chăm sóc vườn mai bằng tất cả tình cảm và sự gắn bó. Một lần bán mai ở Thương Bạc, Mai đã cưu mang cô bé Lan mồ côi về chăm sóc, rồi sau này hai người kết hôn và có con. Cuộc sống gia đình nghèo khó, thiên tai liên tiếp khiến vườn mai nhiều lần mất mùa, kinh tế trở nên khó khăn. Mai nhận ra chỉ trồng mai thì không thể sống nổi, nhưng gia đình lại không có vốn để làm thêm. Vì thương con cháu, ông già Mai quyết định hi sinh, cho con chặt nửa vườn mai để lấy vốn làm ăn. Quyết định đó tuy đau lòng nhưng thể hiện tấm lòng hi sinh, yêu thương của người cha.
Câu 3:
-Ông già Mai là người:
+Rất yêu cây mai và gắn bó cả đời với vườn mai.
+Giàu tình yêu thương, nhân hậu, sống nghĩa tình.
+Sẵn sàng hi sinh niềm đam mê lớn nhất của cuộc đời mình vì hạnh phúc của con cháu.
>>Ông là biểu tượng đẹp cho tình cảm gia đình, sự hi sinh và lòng nhân ái.
Câu 4:
-Em thích nhất chi tiết ông già Mai quyết định cho cưa nửa vườn mai để làm vốn cho con. Vì đó là chi tiết rất xúc động, cho thấy tình thương bao la và sự hi sinh thầm lặng của người cha. Dù đau đớn vì phải từ bỏ một phần cuộc đời mình gắn với mai, ông vẫn chấp nhận để con cháu có cuộc sống tốt hơn.
Câu 5:
-“Tình cảm gia đình” là động lực quan trọng giúp Mai trưởng thành:
+Mai biết yêu thương, cứu giúp Lan lúc khó khăn.
+Có trách nhiệm với cha, vợ và con.
+Chính tình cảm gia đình giúp Mai có nghị lực vượt qua nghèo khó, tìm cách thay đổi cuộc sống.
>>Nhờ tình yêu thương trong gia đình, Mai không gục ngã trước nghịch cảnh mà biết vươn lên, xây dựng tương lai.
Câu 1:
Ngôi kể thứ ba.
Câu 2:
Ông già Mai ban đầu rất đau khổ khi chứng kiến những cây mai mà ông gắn bó bị đốn hạ để vợ chồng Mai có vốn làm ăn. Ông lang thang trên đồi, hồi tưởng lại quá khứ của những cánh rừng mai và âm thầm khóc thương cho từng nhát cưa. Tuy nhiên, nhờ sự nỗ lực và năng động của vợ chồng Mai trong cuộc sống mới, ông dần lấy lại tinh thần và hòa nhập, tìm thấy niềm vui trong những cánh mai vàng mới. Tình cảm gia đình và cuộc sống sinh động của con cháu đã giúp ông hồi sinh và chấp nhận sự thay đổi.
Câu 3:
Nhân vật ông già Mai là một người sống rất tình cảm và giàu tình yêu thiên nhiên. Ông gắn bó sâu sắc với vườn mai, coi chúng như một phần đời mình, và sự mất mát của chúng khiến ông đau đớn tột cùng. Tuy nhiên, ông cũng là người biết vượt lên nỗi đau cá nhân, dần thích nghi với hoàn cảnh mới và tìm thấy niềm vui bên gia đình. Ông đại diện cho thế hệ người xưa trân trọng giá trị truyền thống nhưng cũng thấu hiểu và chấp nhận sự phát triển của thế hệ sau.
Câu 4 :
Chi tiết ông già Mai đặt bàn tay lên nơi nhát cưa bị cắt và âm thầm khóc. Chi tiết này bộc lộ rõ nét nhất tình cảm sâu nặng của ông già Mai dành cho thiên nhiên và sự gắn bó máu thịt của ông với những cây mai. Nó cho thấy sự giằng xé nội tâm mãnh liệt và nỗi đau chân thành của một người phải chứng kiến những giá trị tinh thần của mình bị thay đổi vì mục đích kinh tế.
Câu 5:
Ảnh hưởng của tình cảm gia đình đến nhân vật Mai. Yếu tố "tình cảm gia đình" là động lực to lớn thúc đẩy nhân vật Mai hành động và đưa ra quyết định. Mai quyết định đốn mai để có vốn làm ăn, nhằm xây dựng hạnh phúc và cuộc sống tốt đẹp hơn cho gia đình mình, dù biết rằng điều đó sẽ khiến ba buồn. Sự "năng nổ" và thành công sau đó của vợ chồng Mai trong cuộc sống mới cũng chính là yếu tố giúp ông già Mai hồi sinh tinh thần và tìm lại niềm vui sống.
Câu 5:
Câu 1 ngồi kể thứ 3
Câu 2 Ở chân núi Ngũ Tây có một vườn mai vàng do hai cha con ông già mù làm chủ. Mỗi khi gió đông về, ông già lại tỉ mỉ bứt lá mai để cây tụ nhựa. Trong những ngày giá lạnh nhất, ông ghé tai vào gốc mai lắng nghe dòng nhựa chảy âm thầm. Đôi tay nhăn nheo của ông mân mê, vuốt ve từng núm nụ, chờ đợi mầm nứt nanh. Khi nụ mai đầu tiên hé nở màu cánh vàng, ông biết ngay và đặt ngón tay đúng vào nụ ấy, thể hiện sự gắn bó sâu sắc với cây mai và thiên nhiên.
Câu 3 Ông già Mai là một nhân vật có tâm hồn tinh tế, yêu thiên nhiên và giàu kinh nghiệm.
Câu 4 Chi tiết "ghé tai vào gốc mai, ông nghe rõ cả dòng nhựa đang chảy âm thầm" là chi tiết ấn tượng nhất
Câu 5 Yếu tố tình cảm gia đình có ảnh hưởng sâu sắc đến nhân vật Mai.
1: ngôi kể thứ nhất
Câu 1: Ngôi kể thứ ba
Câu 2: Truyện kể về cuộc sống của cha con ông già mù làm nghề bán mai vàng. Cuộc sống dù vất vả nhưng cha con ông rất giàu lòng thương người. Hai cha con đã cưu mang, giúp đỡ một cô gái và sau này cô thành vợ của Mai, con dâu của già Mai. Cuộc sống ngày càng khó khăn, trước mong muốn được thay đổi để cải thiện cuộc sống của con trai, già Mai đồng ý cho các con chặt nửa vườn mai để có vốn đầu tư. Sau đó, dù buồn đau nhưng ông đã dần vui trở lại nhờ sự năng nổ của các con trong công việc mới.
Câu 3: Ông già Mai là người: + Có tình yêu, niềm say mê đặc biệt với cây mai. + Yêu thương gia đình. + Nhân hậu, thương người, đề cao chữ tâm. + Sẵn sàng hi sinh cho hạnh phúc của con Câu 5: tình cảm gia đình có ảnh hưởng đến nhân vật Mai là: + Nhờ tình yêu thương và sự dạy bảo của cha, Mai học được sự kiên trì, lòng nhân ái và luôn nỗ lực chăm sóc gia đình cùng vườn mai dù nghèo khó. + Nhờ sự hi sinh của người cha (đồng ý cho cắt nửa vườn mai) và sự đồng hành của Lan, Mai đã bước đầu xây dựng được sự nghiệp mới.
Câu 1: Ngôi thứ ba.
Câu 2: Ông già Mai mù lòa gắn bó cả đời với vườn mai cổ thụ. Do đời sống khó khăn, vợ chồng con trai phải chặt bán mai để lấy vốn làm ăn khiến ông vô cùng đau xót. Tuy nhiên, nhờ sự nhạy bén, các con ông đã phát triển nghề "mai uốn thế" thành công. Kinh tế gia đình khấm khá, ông già Mai nguôi ngoai và tìm thấy niềm vui mới bên con cháu. Cuối cùng, vườn mai vẫn là linh hồn giúp gia đình ấm no.
Câu 3: Ông là người yêu thiên nhiên mãnh liệt, trọng tình nghĩa và có tâm hồn nhạy cảm (coi cây mai như máu thịt của mình).
Câu 4: Chi tiết ông già mù vuốt ve nụ mai như vuốt ve đứa con. Vì: Nó thể hiện tình yêu thương sâu sắc và sự gắn kết kỳ diệu giữa con người với cây cỏ.
Câu 5: Tình cảm gia đình là động lực để Mai làm giàu, đồng thời là sợi dây giúp anh giữ gìn nghề truyền thống của cha nhưng theo cách sáng tạo, hiện đại hơn.
Câu 1: Xác định ngôi kể của văn bản trên Ngôi kể: Ngôi thứ ba. Dấu hiệu: Người kể giấu mình, gọi tên các nhân vật (ông già mù, Mai, Lan) và quan sát, kể lại mọi diễn biến một cách khách quan. Câu 2: Tóm tắt văn bản (khoảng 5 đến 7 câu) Dưới chân núi Ngũ Tây có vườn mai của hai cha con ông già mù. Vào một dịp Tết đi bán mai, anh con trai tên Mai đã gặp và đưa cô bé ăn xin tên Lan về chăm sóc sau khi mẹ cô qua đời. Lan lớn lên, trở thành thiếu nữ xinh đẹp và cùng gia đình Mai chăm sóc vườn mai cổ thụ. Hai người nảy sinh tình cảm và được ông lão ủng hộ nên duyên vợ chồng. Gia đình họ sống hạnh phúc, cùng nhau vượt qua cái nghèo và những năm thiên tai khắc nghiệt. Ông nội luôn dạy con cháu sống giữ gìn chữ "Tâm" và lấy đó đặt tên cho đứa cháu nội để nối nghiệp gia đình. Câu 3: Nhận xét về nhân vật ông già Mai (Già Mai) Sự tinh tế và tâm hồn nghệ sĩ: Dù mù lòa, ông vẫn cảm nhận được nhựa sống chảy trong cây và biết chính xác thời điểm mai nở qua xúc giác và thính giác. Lòng nhân hậu bao dung: Ông đồng ý nuôi dưỡng một cô bé xa lạ và yêu thương Lan như con đẻ, tạo dựng một gia đình ấm áp. Người giữ lửa đạo đức: Ông là biểu tượng của trí tuệ dân gian với triết lý sống đề cao chữ "Tâm", tin rằng tình thương sẽ vượt lên trên mọi nghèo khổ. Câu 5: Yếu tố “tình cảm gia đình” có ảnh hưởng như thế nào đến nhân vật Mai? Tình cảm gia đình đóng vai trò là động lực và nền tảng hình thành nhân cách của nhân vật Mai: Nuôi dưỡng lòng nhân ái: Sống với người cha mù nhân hậu, Mai đã học được cách yêu thương và sẻ chia. Điều này thể hiện qua việc anh không ngần ngại đưa Lan về nhà nuôi dù gia đình rất nghèo. Tạo động lực vượt khó: Tình thương dành cho cha và Lan giúp Mai có sức mạnh để "gắng sức nuôi thêm một người", làm việc chăm chỉ bên gốc mai bất kể gió lạnh. Định hướng lối sống: Mai tiếp nối tình yêu hoa mai và triết lý chữ "Tâm" từ cha mình. Sự gắn kết gia đình đã biến Mai từ một người con hiếu thảo thành một người chồng, người cha trách nhiệm, gìn giữ nếp nhà qua bao gian lao.
C1: ngôi thứ nhất C2:Mỗi mùa xuân về, rừng Tứ, Ngũ Tây mai nở rực vàng. Cụ vào rừng chặt mai bán từ khi dân Huế thích chơi mai ngày Tết. Ngôi nhà tranh, lợp lá mây của cha con Mai bây giờ là lều tranh xưa của cụ cố tổ sống giữa rừng cùng với đó là bản thân với cây Mai bị cắt C3: Ông là một người chăm chỉ,mang trên mình một tính cách đậm chất người trung du miền núi Trường Sơn C4:-chi tiết ông lão lấy lại sức lực tưởng rằng đã mất -Vì nó thể hiện sự tái sinh hồi phục C5: Ảnh hưởng đến suy nghĩ, cảm xúc, nhận thức của bản thân Mai
C1-ngôi thứ 3 C2:ở vùng cố đô dưới chân núi ngũ tây có một vườn mai do cha con ông già mù gây dựng.sau này khi đi bán mai con trai ông gặp được cô bé tên lan và sau này kết thành vợ chồng.tình thương yêu giúp gia đình nhỏ vượt qua cái nghèo,mai và lan hạ sinh được một em bé đặt tên là tâm.nhưng chẳng lâu sau mai mất mùa 2 năm liền,ông đành phải cho con trai mình cưa cây mai.cuối cùng ông gục ngã vì những cây mai bị cắt kia nhưng niềm vui cũng đến với ông khi vợ chồng Mai bắt được nhịp của cuộc sống mới từ chính cánh mai vàng mà ông đã gây dựng. C3-ông là một người lương thiện yêu thương ga đình,con người,yêu thiên nhiên,tốt bụng C4:e thích nhất chi tiết tình thương yêu trong cái gia đình vượt lên được cái nghèo.vì trong tình cảnh nghèo khó, chỉ cần ta có tình gia đình , một chỗ dựa sẽ giúp ta cố gắng vượt qua,.... C5 yếu tố tình cảm gia đình giúp Mai cố gắng , có một chỗ dựa ,động lực của riêng mình.
Câu 1 : Ngôi kể thứ ba
Câu2 : văn bản kể về một ông lão mù có một cậu con trai tên Mai hai cha con sống bằng nghề bán mai vào ngày Tết . Khi hai cha con đang bán mai vô tình thấy bé Lan một cô bé vừa mất mẹ . Mai ngỏ lời đưa lan về để chăm sóc , sau khi Mai lớn trở thành một thiếu nữ xinh đẹp thì Lan và Mai cưới nhau sinh ra một cậu con trai tên là Tâm nằm tâm sinh ra thì có nhiều , thế là mai đi hỏi khắp các đồng nghiệp thì thấy không trồng hoa lan ,Huệ , ... Mai kể về kể với gia đình thì được cha cho phép chặt nửa vườn Mai.
Câu3 : ông già mai là một nhân vật có cảm xúc sâu sắc khi ông mê mẩn vườn Mai và khi ông đồng ý cho con trai mình chặt cây mai
Câu 1 là ngôi kể thứ ba
Câu 2.Ông già Mai luôn mong vợ chồng con cái mình được hạnh phúc, đó là niềm vui tuổi già của ông.Vào ngày cưa mai, ông dắt cháu đi khắp đồi núi Ngũ Tây, kể cho cháu nghe về một thời quá khứ tươi đẹp khi nơi đây còn là rừng mai nở hoa rực rỡ Thằng bé không hiểu những lời ông nói, và ông cứ kể mãi, di chuyển khắp nơi để tránh xa tiếng cưa đang cắt đi những cây mai thân thương, nơi lưu giữ ký ức của đời ông.Sau những đêm mất ngủ đầy day dứt, ông ra vườn mai, đặt tay lên vết cắt trên thân cây và lặng lẽ khóc một mình vì xót xa.Tưởng chừng như ông sẽ gục ngã cùng những cây mai bị đốn hạ, nhưng chính sự năng nổ, yêu đời của vợ chồng Mai đã tiếp thêm sức mạnh cho ông.Nhờ đó, ông già Mai đã tìm lại được nhịp điệu của cuộc sống mới, hòa mình vào sự hồi sinh bằng hình ảnh những cánh mai vàng.
Câu 3.Tình yêu thương sâu nặng: Ông dành tình yêu thương vô bờ bến cho những cây mai, coi chúng như những vật chứng sống động của quá khứ và một phần đời mình ("những mảnh đời ông hóa thân trong đó"). Nỗi đau và sự bất lực: Khi chứng kiến cây mai bị cưa, ông trải qua nỗi đau tột cùng, "chết lặng đi và âm thầm khóc một mình", thể hiện sự bất lực trước sự tàn phá, thay đổi của cuộc sống. Sự hồi sinh và lạc quan: Dù đau đớn, ông không gục ngã hoàn toàn mà tìm thấy sức mạnh để "hồi sinh" nhờ vào năng lượng tích cực và sự lạc quan của con cháu ("vợ chồng Mai"). Điều này cho thấy ông là người biết vượt qua nỗi buồn để hướng tới niềm vui mới.
Câu 4 .Em thích nhất chi tiết ông già Mai lặng lẽ khóc một mình khi đặt bàn tay xương xẩu lên vết cắt của cây mai. Chi tiết này không chỉ thể hiện nỗi đau tột cùng của ông trước sự mất mát mà còn cho thấy mối liên kết sâu sắc, gần gũi giữa ông với thiên nhiên, với những cây mai mà ông đã dày công chăm sóc. Việc ông cảm nhận được nhựa mai dính trên tay như thể ông đang cảm nhận được sự sống đang tuôn trào lần cuối, khiến nỗi xót xa trở nên hữu hình và lay động lòng người hơn bất kỳ lời than vãn nào. Qua hành động âm thầm đó, tôi cảm nhận được sự trân trọng sâu sắc của thế hệ đi trước đối với những giá trị đã gắn bó với mình suốt cả cuộc đời.
Câu 5 Vai trò: Khi ông đang đứng trước bờ vực suy sụp tinh thần vì mất đi những cây mai (mất đi quá khứ), chính "sự năng nổ của vợ chồng Mai" đã kéo ông trở lại thực tại.
Câu 1: ngôi kể thứ ba
Câu 2:Ông già bán mai vàng sống nghèo khổ nhưng rất yêu thương cháu gái tên Mai. Hằng ngày, ông mang những chậu mai ra chợ bán để kiếm tiền nuôi cháu. Dù rất quý những cây mai đẹp, ông vẫn sẵn sàng bán đi để có tiền lo cho cuộc sống của Mai. Khi thấy cháu ốm, ông lo lắng, xót xa và cố gắng làm mọi việc vì cháu. Tình yêu thương dành cho Mai là động lực lớn nhất giúp ông vượt qua khó khăn. Câu chuyện thể hiện tình cảm gia đình sâu nặng và sự hi sinh thầm lặng của người ông.
Câu 3: ông già bán mai là người hiền lành giàu lòng yêu thương và rất hy sinh vì gia đình dù cuộc sống nghèo khó vất vả nhưng ông luôn đặt hạnh phúc của cháu lên trên hết nhân vật cây xúc động bởi tấm lòng nhân hậu sự chịu đựng và tình yêu thương âm thầm mà sâu sắc
Câu 4:Em thích chi tiết ông già sẵn sàng bán chậu mai quý nhất để lo cho cháu Mai. Chi tiết này cho thấy tình yêu thương vô điều kiện của ông dành cho cháu sẵn sàng hi sinh vì em quý giá nhất của mình vì người thân điều đó làm em tất cảm động và trân trọng tình cảm gia đình
Câu 5:Tình cảm gia đình, đặc biệt là tình yêu thương của ông, đã giúp Mai cảm nhận được sự chở che, ấm áp dù cuộc sống còn nhiều thiếu thốn. Nhờ tình yêu ấy mai có thêm niềm tin, sự gắn bó và động lực để vượt qua khó khăn.Tình cảm gia đình chính là điểm tựa tinh thần quan trọng đối với nhân vật Mai
C1 : ngôi kể thứ 3
câu 1: ngôi thứ 3
câu 2: ông già mai là một người bán và nghèo nhưng sống rất lương thiện và giàu tình cảm ông dành dụm từng chút tiền từ việc bán vàng để lo cho con trai Mai ăn học nên người dù cuộc sống vất vả ông vẫn luôn đặt tương lai của con lên trên hết. Mai lớn lên trong sự hi sinh thầm lặng của cha tình yêu thương và sự tần tảo của ông già Mai đã tác động sâu sắc đến suy nghĩ và nhân cách của Mai .Câu chuyện thể hiện vẻ đẹp của tình cha con và giá trị của sự hi sinh.
câu 3: Ông giờ Mai là người:
-Nghèo nhưng lương thiện, chăm chỉ.
- Giàu tình yêu thương con, sẵn sàng hy sinh bản thân.
- Sống âm thầm, không than vãn, luôn nghĩ cho con trước.
-> Ông là hình ảnh tiêu biểu của người cha Việt Nam giàu đức hi sinh.
câu 4: em thích nhất chi tiết ông già mai chắt trêu từng đồng từ việc bán vàng để lo cho con.
-> Vì chi tiết này thể hiện rõ tình yêu thương sâu nặng của người cha , dù nghèo khó vẫn luôn đặt tương lai của con lên hàng đầu, khiến người đọc xúc động.
câu 5: tình cảm gia đình , đặc biệt là tình yêu thương và sự hy sinh của cha, đã:
-Giúp Mai nhận thức được giá trị của lao động và tình thân.
-Hình thành ở Mai lòng biết ơn, trách nhiệm và ý chí vươn lên.
-Đây là động lực quan trọng góp phần hình thành nhân cách tốt đẹp của Mai.
Câu 1 nhân vật được xây dựng là tình yêu gia đình, câu 2 câu truyện này kể về tình yêu thương của mọi người trong gia đình luôn yêu thương nhau nhưng hoàn cảnh khó khăn họ yêu cây mai và đặt tên cho người trong gia đình để tìm một niềm tin mới, câu 3 ông già mai theo em là một người cha già luôn yêu thương con cháu, câu 4 trong đoạn và trích trên em thích nhất đoạn cây mai hồi sinh, bắt nhịp với cuộc sống mới, câu 5, yếu tố tình cảm gia đình đã cho mai một cuộc sống mới một gia đình luôn yêu thương