Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.
mày đừng so sánh tao với nó\n_vì nó là chó còn tao là người\n_Mày đừng bật cười khi nghe điều đó\n_vì cả mày và nó đều chó như nhau
Phần I
Câu 1:
Văn bản tập trung vào vấn đề nghị luận bàn về niềm tin vào bản thân, nỗ lực phấn đấu không bỏ cuộc để vượt qua những khó khăn, thác ghềnh bằng tự lực để chinh phục thành công.
Câu 2:
Biện pháp ẩn dụ:"thác ghềnh, chông gai trên đường" vì tác giả so sánh những chướng ngại vật trên đường đi hàng ngày của mỗi người cũng giống như những khó khăn, gian nan trên đường đời mỗi người phải trải qua để thành công.
Câu 3:
Tác giả đưa hai dẫn chứng về Walt Disney và Helen Keller là để làm dẫn chứng thuyết phục cho vấn đề cần nghị luận của mình đó là đã có những tấm gương gặp muôn vàn khó khăn trắc trở trong cuộc sống nhưng họ không buông xuôi hay dựa dẫm vào người khác mà biết cách đứng dậy sau vấp ngã và thành công.
Câu 4:
Em đồng ý với quan điểm:"Đôi khi niềm tin chúng ta có được cũng chỉ là học từ người khác". Những người đi trước và câu chuyện xoay quanh sự thành bại của họ chính là những bài học quý báu cho người sau. Những con người đi trước và thành công sau 1 quá trình gian nan đó chính là những bằng chứng sống để người đời sau tin tưởng vào mình dù có trải qua bao thác ghềnh, chông gai.
Phần II
Có một câu chuyện ngụ ngôn mà hồi bé chúng ta hay được nghe kể về cuộc đua của rùa và thỏ, con thỏ nhanh nhẹn nhưng lại tự phụ, xem thường đối thủ,tuy con rùa chậm chạp nhưng lại nỗ lực không ngừng, kết quả ai cũng biết, con rùa đã thắng con thỏ. Xuyên suốt câu truyện Rùa và Thỏ là ý chí của con rùa, nó không đầu hàng trước những thất bại. Rõ ràng, con thỏ có năng lực nhưng ý chí lại không tốt bằng con rùa, nó vẫn có thể về đến được vách đích nhưng con rùa vẫn chiến thắng nó,đó cũng là sự biểu trưng cho quyết tâm và ý chí của con rùa . Cũng có người từng nói “ Không phải đời người quá khó khăn, mà là do bạn nỗ lực chưa đủ”. Từ câu chuyện trên và câu nói trên, chúng ta có thể thấy được ý chí đóng 1 vai trò cực kì quan trọng trong mỗi bước tiến đến con đường thành công của mỗi con người.
Sức mạnh, trí tuệ hay thiên phú chỉ góp phần nào cho sự khác biệt giữa những người thành công và những người thất bại, nhưng hơn thế nữa quyết định chủ yếu là ở ý chí. Vậy ý chí hay sự quyết tâm là gì mà nó lại đóng góp không nhỏ vào chính cuộc đời chúng ta? Ý chí, nghị lực là ý thức, tính tự giác, mạnh mẽ, quyết tâm dồn nén sức lực, trí tuệ để đạt được tiêu chí, mục đích. Ý chí cũng là phẩm chất tâm lí đặc trưng của con người, thể hiện ở năng lực thực hiện những hành động có mục đích, đòi hỏi phải có nỗ lực khắc phục khó khăn.Ngay từ những điều đơn giản nhất trong cuộc sống, bạn được giao một công việc trong nhiều ngày, nhưng bạn đã cố gắng, tập trung để hoàn thành trước thời hạn và nhận thêm một việc làm mới, từ đó năng suất làm việc, hiệu quả công việc và sự tin tưởng từ người giao việc cũng từ đó tăng theo. Chỉ từ một sự quyết tâm nhỏ ấy thôi mà cũng kéo theo được vô cùng nhiều giá trị và lợi ích không chỉ đối với bản than mà còn đối với những người xung quanh chúng ta. Ý chí như thôi thúc bản thân mỗi chúng ta, như tiếp thêm cho ta phần nào sức mạnh để ngày càng tới gần hơn mục tiêu đã đề ra. Câu chuyện được minh chứng bởi Thomas Edison – nhà phát minh tài ba của thế kỉ XX, hơn 10.000 lần thất bại để đem được ánh sáng đến với nhân loại, nếu không có ông thì dường như việc bóng đèn xuất hiện với thế giới sẽ bị đẩy lùi đi mười mấy năm, rõ ràng, chính ý chí quyết tâm của Edison đã khiến con đường của nền văn minh hiện đại của con người trở nên ngắn lại.
Ý chí giúp chúng ta toàn sức tập trung vào mục tiêu bằng cách ngăn cản các suy nghĩ không liên quan khác xảy đến. Điều này đồng nghĩa với việc chúng ta sẽ hoàn thành công việc một cách nhanh chóng và hiểu quả. Chủ tịch Hồ chí đã nói:
“Không có việc gì khó
Chỉ sợ lòng không bền
Đào núi và lấp biển
Quyết chí ắt làm nên”
Câu nói này càng như khẳng định vai trò quan trọng và to lớn của sức mạnh ý chỉ và quyết tâm, đáng sợ nhất không phải là những người có tài năng thiên bẩm mà là những người có nghị lực vươn lên. Ý chí rèn luyện bản thân sự quyết đoán và nhạy bén trong mọi vấn đề cuộc sống từ đó thúc đẩy hành trình của bản thân trở nên tinh gọn. Nghị lực là một yếu tố vô cùng quan trọng đối với bản thân mỗi người, tuy nhiên không phải ai cũng nhận ra được giá trị cốt lõi của nó. Trái ngược với những người có ý chí là những người thờ ơ, không đủ quyết tâm, nhụt trí trước những thử thách cuộc sống. Giới trẻ bây giờ không ít người chưa làm đã vội bỏ cuộc, thấy khó khăn đã nản chí, gặp thất bại thì hủy hoại và sống bất cần đời. Những người như thế thật đáng chê trách. Là học sinh, chúng ta cần khẳng định tư cách, ý chí, nghị lực vượt qua những khó khăn thử thách .Tài năng của con người được tạo bởi nhiều yếu tố. Trong đó yếu tố tự rèn là yếu tố quan trọng nhất để đi đến thành công. Để thấy mình không thấp hơn người khác, bản thân phải có sự lao động chăm chỉ, cần cù, không chùn bước trước gian nguy, phải biết tự tin vào chính bản thân trên bước đường đời.
Nhìn chung, một lần nữa cần phải khẳng định lại giá trị của câu nói “ Ý chí tốt làm con đường ngắn lại”. Ý chí mang đến thành công và giúp ta chinh phục mọi khó khăn trên con đường gập ghềnh phía trước. Những con người thành công và nổi tiếng nhất đều là những người có ý chí rất mạnh mẽ.Vậy nên việc rèn luyện và giữ vững một ý chí kiên cường luôn là điều tất yếu trên chặng đường của cuộc đời
- Tự vấn bản thân: Trong những khoảnh khắc yên tĩnh, con người có cơ hội nhìn lại hành động, suy nghĩ, sai lầm và cả những ước mơ của mình. Sự thinh lặng giúp ta trung thực hơn với chính mình.
- Thấu hiểu thế giới xung quanh: Như cái cây của Lovelock, vạn vật trong tự nhiên vận hành trong sự thinh lặng tuyệt đối. Lắng nghe sự thinh lặng giúp ta cảm nhận được nhịp đập của sự sống, sự biến đổi tinh tế của thiên nhiên mà những âm thanh huyên náo thường che lấp.
- Tăng cường sự tập trung và sáng tạo: Khi không bị phân tán bởi tiếng ồn, trí óc con người hoạt động hiệu quả hơn, ý tưởng mới mẻ dễ dàng nảy sinh.
- Văn học hiện thực phê phán: Các nhà văn như Vũ Trọng Phụng (Số đỏ), Ngô Tất Tố (Tắt đèn) đã sử dụng ngòi bút sắc bén để phơi bày những thói hư tật xấu, sự bất công của xã hội, nhằm thức tỉnh cộng đồng. Cái đẹp trong tác phẩm của họ là cái đẹp của sự thật trần trụi, có sức lay động mạnh mẽ.
- Văn học cách mạng: Các nhà thơ như Tố Hữu (Việt Bắc) đã gắn thơ ca với sự nghiệp đấu tranh của dân tộc. Thơ của ông vừa giàu tính trữ tình, vừa mang tính chính trị sâu sắc, là tiếng nói chung của cộng đồng trong công cuộc giải phóng dân tộc.
Câu 1: Nghị luận xã hội (8 điểm)
Chủ đề: Lắng nghe sự thinh lặng
Bài làm:
Con người thường bị cuốn vào những ồn ào, náo nhiệt của cuộc sống, đến mức quên mất rằng sự thinh lặng cũng có thể nói lên rất nhiều điều quan trọng. Trong đoạn văn của James Lovelock, Trái Đất được ví như một cái cây lặng lẽ tồn tại và phát triển một cách âm thầm. Điều đó khiến ta nhận ra: có những thay đổi lớn lao, những câu chuyện sâu sắc không cần lời nói vẫn đang diễn ra ngay bên cạnh chúng ta, trong sự yên tĩnh và tĩnh lặng.
Lắng nghe sự thinh lặng chính là một cách để ta thấu hiểu, cảm nhận sâu sắc hơn về thế giới xung quanh. Sự thinh lặng không phải là khoảng trống, không phải là sự vắng mặt của âm thanh, mà là một trạng thái tích cực, chứa đựng sự sống động và những thông điệp mà tiếng ồn không thể mang lại. Khi ta biết dừng lại, lắng nghe thinh lặng, ta sẽ nhận ra những vẻ đẹp tinh tế của thiên nhiên, sự biến đổi của cuộc sống và cả tiếng nói của chính tâm hồn mình.
Trong cuộc sống hiện đại, con người dễ bị cuốn vào guồng quay công việc, công nghệ, xã hội mà quên mất việc dành thời gian để yên tĩnh suy ngẫm, tĩnh tâm. Việc lắng nghe sự thinh lặng không chỉ giúp ta lấy lại cân bằng tinh thần mà còn giúp ta hiểu rõ hơn về bản thân và những giá trị cuộc sống. Sự thinh lặng là nguồn sức mạnh để ta đối diện với khó khăn, là không gian để nuôi dưỡng trí tuệ và lòng nhân ái.
Thực tế, nhiều bậc vĩ nhân, nhà sáng tạo nghệ thuật, nhà tư tưởng đều trân trọng khoảng lặng để sáng tạo và suy nghĩ sâu sắc. Thiên nhiên cũng dạy chúng ta bài học quý giá về sự kiên nhẫn và phát triển bền vững qua sự thinh lặng của cây cối, đất trời. Lắng nghe sự thinh lặng là học cách quan sát, trân trọng những điều nhỏ bé mà bền vững.
Như vậy, trong cuộc sống bộn bề ngày nay, mỗi người cần biết tôn trọng và dành thời gian lắng nghe sự thinh lặng. Đó là con đường dẫn ta đến sự thấu hiểu, cảm thông và yêu thương. Sự thinh lặng không phải là khoảng cách, mà là kết nối sâu sắc với thế giới và chính bản thân mình.
Kết luận:
Lắng nghe sự thinh lặng là nghệ thuật sống, là cách để ta khám phá những giá trị chân thật và trường tồn. Hãy học cách dừng lại, lắng nghe và cảm nhận, để cuộc sống thêm ý nghĩa và sâu sắc hơn.
Câu 2: Nghị luận văn học (12 điểm)
Bàn luận câu nói của A. Camus:
“Người nghệ sĩ tôi luyện bản thân trong mối tương quan liên tục giữa mình với người khác, tại quãng đường giữa cái đẹp không thể bỏ qua và cộng đồng không thể tách khỏi.”
Bài làm:
Albert Camus – nhà văn, triết gia lỗi lạc của thế kỷ XX đã đưa ra một quan điểm sâu sắc về người nghệ sĩ và vị trí của họ trong xã hội. Theo ông, người nghệ sĩ không tồn tại tách biệt mà luôn vận động trong mối quan hệ hai chiều: giữa cá nhân với cái đẹp và giữa cá nhân với cộng đồng.
Thứ nhất, cái đẹp không thể bỏ qua là mục tiêu, là lý tưởng mà người nghệ sĩ theo đuổi. Người nghệ sĩ luôn không ngừng tìm kiếm, sáng tạo ra cái đẹp qua tác phẩm của mình – đó có thể là vẻ đẹp thẩm mỹ, vẻ đẹp tư tưởng hay vẻ đẹp nhân văn. Cái đẹp ấy vượt lên trên sự tầm thường, cái đẹp là nguồn cảm hứng và là tiếng nói riêng của người nghệ sĩ, giúp họ khẳng định giá trị và bản sắc cá nhân.
Tuy nhiên, người nghệ sĩ cũng không thể tách rời cộng đồng – nơi họ sinh sống và làm việc. Cộng đồng là nơi cung cấp chất liệu sáng tạo, là đối tượng truyền tải thông điệp, là nguồn cảm hứng và cũng là nơi tác phẩm được đón nhận. Người nghệ sĩ có trách nhiệm phản ánh, phê phán xã hội, góp phần định hướng những giá trị tích cực, đồng thời thấu hiểu, đồng cảm với cuộc sống con người. Nghệ thuật vì thế luôn mang tính xã hội và nhân văn sâu sắc.
Mối tương quan liên tục giữa cái đẹp và cộng đồng tạo nên một con đường mà người nghệ sĩ phải đi – đó là quãng đường tôi luyện bản thân không ngừng nghỉ. Họ vừa phải giữ vững lý tưởng sáng tạo, vừa phải lắng nghe, giao tiếp và đồng hành với con người và xã hội. Nếu chỉ theo đuổi cái đẹp mà quên cộng đồng, nghệ thuật sẽ trở nên hời hợt, xa rời thực tế; ngược lại, nếu chỉ chú trọng cộng đồng mà thiếu cái đẹp, nghệ thuật sẽ mất đi giá trị thẩm mỹ và chiều sâu nhân văn.
Thực tế trong văn học Việt Nam và thế giới đã có nhiều nghệ sĩ tiêu biểu sống và sáng tạo theo tinh thần này. Họ luôn hướng tới cái đẹp – cái đẹp của sự chân thực, nhân hậu và tự do; đồng thời luôn giữ mối liên hệ mật thiết với đời sống nhân dân, phản ánh những vấn đề xã hội, con người một cách sâu sắc và thuyết phục.
Như vậy, câu nói của A. Camus đã nhấn mạnh sự cân bằng cần thiết trong đời sống nghệ sĩ, giữa cá nhân và xã hội, giữa cái đẹp và trách nhiệm cộng đồng. Người nghệ sĩ không chỉ là người sáng tạo mà còn là người đồng hành, người truyền cảm hứng và người bảo vệ những giá trị cao đẹp của nhân loại.
Kết luận:
Người nghệ sĩ thực sự là người tôi luyện trong hành trình kết nối giữa chính mình và cộng đồng, giữa cái đẹp không thể bỏ qua và trách nhiệm đối với xã hội. Chỉ khi đó, nghệ thuật mới phát huy được sức mạnh và giá trị đích thực của nó.
Theo mình thì khi bơi ra đó, thấy ai trước thì cứu người đó. Bất kể là Bố, Mẹ Chồng ( Vợ ), Con.
Câu 1: Phương thức biểu đạt chính: nghị luận.
Câu 2: Lí do để nhân vật tôi muốn trở thành một người chính trực và biết yêu thương đó là lời nói của ba: Nhưng ba muốn con biết rằng ba mẹ sẽ rất hạnh phúc và tự hào nếu con trở thành một người chính trực và biết yêu thương.”
Câu 3: Việc tác giả trích câu “Khi ngươi dạy con trai mình, tức là ngươi dạy con trai của con trai ngươi.” trong Kinh Talmud có ý nghĩa:
- Khi chúng ta dạy cho con cái mình những điều tốt đẹp, chúng sẽ mang những điều tốt đẹp đó để cư xử với tất cả mọi người xung quanh và dạy dỗ thế hệ sau.
- Những điều tốt đẹp ấy sẽ lan tỏa, có sức ảnh hưởng tích cực đến muôn đời sau.
- Làm tăng ý nghĩa, tính triết lí cho văn bản.
- Làm tăng sức thuyết phục, tin cậy cho nội dung mà tác giả muốn gửi gắm.
Câu 4:
- Trong cuộc đời mỗi người luôn có nhiều người thầy nhưng cha mẹ luôn là người thầy đầu tiên của con.
- Mỗi chúng ta sẽ cảm thấy ấm áp và hạnh phúc vô cùng khi được học những điều bình dị từ chính người cha yêu quý của mình. Cha luôn là người dành cả tình yêu thương và tấm lòng bao la của tình phụ tử thiêng liêng để chỉ bảo ta trên đường đời.
- Bài học từ người thầy đầu tiên ấy là điều vô cùng quý giá, sẽ để lại dấu ấn sâu sắc và gợi nhiều kỉ niệm để nhớ về trên chặng đường sau này.
Dưới đây là gợi ý trả lời cho các câu hỏi đọc hiểu dựa trên đoạn trích từ tác phẩm Nếu biết trăm năm là hữu hạn của Phạm Lữ Ân:
Câu 1: Xác định phương thức biểu đạt chính của đoạn trích.
- Phương thức biểu đạt chính: Tự sự kết hợp với nghị luận.
- Đoạn trích kể lại câu chuyện về lời dạy của ba dành cho nhân vật "tôi" (tự sự), đồng thời thể hiện quan điểm, suy nghĩ về giá trị của sự chính trực và tình yêu thương (nghị luận).
Câu 2: Vì sao nhân vật tôi muốn trở thành một người chính trực và biết yêu thương?
- Nhân vật "tôi" muốn trở thành người chính trực và biết yêu thương vì ba mẹ đã dạy rằng dù con có sai lầm, ba mẹ vẫn yêu thương con vô điều kiện.
- Nhưng ba mẹ sẽ rất hạnh phúc và tự hào nếu con trở thành người chính trực và biết yêu thương.
- Lời dạy đó là động lực và lí do duy nhất để nhân vật "tôi" quyết tâm trở thành người như vậy.
Câu 3: Theo em, việc tác giả trích câu “Khi ngươi dạy con trai mình, tức là ngươi dạy con trai của con trai ngươi.” trong Kinh Talmud có ý nghĩa gì?
- Câu trích nhấn mạnh tính liên tục của việc giáo dục và truyền lại giá trị đạo đức qua các thế hệ.
- Việc dạy con không chỉ ảnh hưởng đến con cái mà còn ảnh hưởng đến cả các thế hệ tiếp theo (cháu chắt).
- Điều này thể hiện trách nhiệm và tầm quan trọng của việc giáo dục con cái trong gia đình.
Câu 4: Em rút ra được thông điệp gì từ những câu văn sau:
“Ai cũng có thể dạy một cậu con trai mới lớn lái xe hoặc mở bugi bị ướt ra lau khi đi qua quãng đường ngập nước. Nhưng thật đặc biệt khi cậu học những điều đó từ chính cha mình.”
- Thông điệp:
- Sự học hỏi từ người thân, đặc biệt là từ cha mẹ, có ý nghĩa sâu sắc và đặc biệt hơn so với việc học từ người khác.
- Những bài học đời thường, kỹ năng sống khi được truyền đạt từ người thân yêu mang giá trị tinh thần và tình cảm lớn lao.
- Mối quan hệ gắn bó, sự tin tưởng và tình cảm gia đình làm cho việc học trở nên ý nghĩa và đáng trân trọng hơn.
Nếu bạn cần mình giải thích thêm hoặc hỗ trợ làm bài tập khác, cứ hỏi nhé!
Câu 1 : Tự sự
Câu 2 : Ba mẹ yêu thương con không phải vì con mà vì con là con của ba mẹ, bởi vậy kể cả khi con trở thành một người xấu, một kẻ dối trá hay thậm chí trộm cắp, thì tình yêu của ba mẹ dành cho con vẫn không thay đổi. ... Đó là lý do đầu tiên để tôi muốn trở thành một người chính trực và biết yêu thương.
Câu 3 : - Câu kinh đó ý nói: khi chúng ta dạy cho con cái mình những điều tốt đẹp, chúng sẽ mang những điều tốt đẹp đó để cư xử với tất cả mọi người xung quanh và dạy dỗ những thế hệ sau này. Những điều tốt đẹp ấy sẽ như một hạt giống tốt tươi được lan xa, lan rộng.

Câu 1: Truyện ở ngôi kể thứ nhất, người kể chuyện xưng “tôi”.
Câu 2: Đoạn trích sử dụng điểm nhìn bên trong, các tình huống truyện và sự kiện đều được đánh giá dưới góc nhìn của người con gái Chi-hon.
Câu 3: Biện pháp nghệ thuật trong đoạn văn là biện pháp lặp cấu trúc “Lúc mẹ...”. Giúp tăng tính liên kết và tạo nhịp điệu cho đoạn văn. Đồng thời nhấn mạnh khoảnh khắc mẹ bị lạc, Chi-hon đang bận rộn sống cuộc đời riêng. Từ đó, cho ta thấy được sự tự trách của nhân vật Chi-hon khi nhớ lại khoảnh khắc mẹ bị lạc
Câu 4: Người mẹ của Chi-hon có phẩm chất mạnh mẽ, kiên quyết kiên cường để bảo vệ cho con của mình, ngay cả khi bà phải đối mặt với một môi trường lạ lẫm; bà cũng vô cùng yêu thương con, muốn con được thử và mặc những món đồ bà thấy thật đẹp. Câu văn cho thấy phẩm chất của mẹ Chi-hon: "Mẹ nắm chặt tay cô, bước đi giữa biển người với phong thái có thể đe dọa cả những tòa nhà lừng lững đang từ trên cao nhìn thẳng xuống, rồi băng qua quảng trường và đợi anh cả dưới chân tháp đồng hồ.
Câu 5: Chi-hon hối tiếc vì đã không thử mặc chiếc váy mẹ chọn, khiến mẹ buồn phiền.
Những hành động vô tâm, dù nhỏ nhặt, đôi khi lại có thể gây tổn thương sâu sắc cho những người thân yêu. Khi chúng ta không chú ý đến cảm xúc của họ, hay thậm chí là bỏ qua những nỗ lực của họ, đó là lúc sự vô tâm làm xói mòn tình cảm gia đình. Đôi khi, những lời nói vô tình, hay sự thờ ơ trong những khoảnh khắc quan trọng cũng đủ để khiến người thân cảm thấy bị bỏ rơi, thiếu thốn tình cảm. Do đó, mỗi chúng ta cần nhận thức rõ rằng sự quan tâm, chăm sóc và chia sẻ yêu thương là điều cần thiết để giữ gìn mối quan hệ bền chặt và đầy ấm áp.
câu 1: ngôi kể thứ 3
câu 2 : điểm nhìn của con ng thứ 3- chi -hon
thông qua góc nhìn và cảm nhận của nhân vật Chi-hon Lúc mẹ bị xô tuột khỏi tay bố, cô đang cùng đồng nghiệp "Lúc mẹ cô bị lạc ở ga tàu điện ngầm Seoul, cô đang cầm trên tay bản dịchcâu 3:
Biện pháp nghệ thuật đối lập
tác dụng:
câu 4:
Phẩm chất chịu thương chịu khó, hy sinh thầm lặng, và tình yêu thương gia đình
Câu 1:
Ngôi kể: Ngôi thứ nhất
Câu 2:
Điểm nhìn: Điểm nhìn của nhân vật “tôi” (Chi-hon) – người con gái thứ ba kể lại câu chuyện và suy nghĩ, cảm xúc của mình về mẹ.
Câu 3:
-Biện pháp nghệ thuật: Phép đối lập (tương phản)
-Một bên: mẹ bị lạc ở ga tàu điện ngầm Seoul.
-Một bên: “tôi” đang ở Bắc Kinh tham dự triển lãm sách.
-Tác dụng:
+ Làm nổi bật sự xa cách giữa mẹ và con trong thời điểm mẹ gặp chuyện.
+ Thể hiện nỗi day dứt, ân hận của người con khi không ở bên mẹ lúc cần thiết.
Câu 4:
Phẩm chất của người mẹ:
+ Yêu thương, quan tâm đến con.
+Hy sinh, luôn nghĩ cho con trước.
+Giản dị, chịu thiệt thòi.
Câu văn thể hiện:
+“Nếu là con thì mẹ đã thử cái váy này.”
+“Không, mẹ thích kiểu này, chỉ có điều mẹ thì không mặc được.”
→ Những câu nói này cho thấy mẹ luôn nghĩ đến con, sẵn sàng nhường điều tốt cho con.
Câu 5
Chi-hon hối tiếc vì trước đây đã thờ ơ, không hiểu hết tình yêu và sự hy sinh của mẹ, đặc biệt là khi cô từ chối chiếc váy mà mẹ chọn. Những hành động vô tâm trong cuộc sống đôi khi khiến người thân bị tổn thương mà ta không nhận ra. Khi còn có thể ở bên nhau, chúng ta nên quan tâm, lắng nghe và trân trọng tình cảm của gia đình. Đừng để đến khi mất đi hoặc xa cách mới cảm thấy hối hận. Tình yêu thương cần được thể hiện bằng những hành động nhỏ mỗi ngày
Câu 1
Ngôi kể của văn bản trên là là ngôi thứ nhất
Câu 2
Điểm nhì hạn chi
Cấu 1 ngôi thứ 3
Câu 1:
Văn bản được kể theo ngôi kể thứ ba.
Câu 2:
Đoạn trích được kể từ điểm nhìn của người con gái(Chi-hon)
Câu 3:
Biện pháp nghệ thuật được sử dụng:
- Tự sự kết hợp miêu tả và biểu cảm: kể việc mẹ bị lạc, xen cảm xúc xót xa.
- Liệt kê
Câu 4:
Người mẹ hiện lên với các phẩm chất:
- Yêu thương con vô điều kiện.
- Hi sinh, tảo tần, chịu đựng.
- Nhẫn nại, âm thầm, không đòi hỏi.
- Sống vì gia đình và vì con.
Câu 5:
Con người thường vô tâm với những người thân yêu nhất của mình, đặc biệt là mẹ. Ta quen nhận sự hy sinh của mẹ như điều hiển nhiên mà quên đi việc, chăm sóc. Chỉ đến khi đứng trước nguy cơ mất mẹ, ta mới nhận ra tình yêu thương ấy đến nhường nào. Những hành động nhỏ bé hằng ngày lại có ý nghĩa vô cùng quan trọng. Vì vậy, hãy yêu thương và chăm sóc mẹ khi còn có thể.
Câu 1 Được kể theo ngôi thứ 3 Câu 2 Đoạn trích được trần thuật chủ yếu theo điểm nhìn của nhân vật Chi-hon → Mọi sự việc, cảm xúc, hồi ức về người mẹ đều được nhìn nhận qua suy nghĩ và ký ức của Chi-hon Câu 3 Phép điệp cấu trúc (“Lúc mẹ… cô đang…”) Tác dụng: Làm nổi bật đau xót giữa khoảnh khắc mẹ bị lạc trong cô đơn, hoảng loạn và lúc người con đang bận rộn với thành công, danh vọng nơi xa Qua đó nhấn mạnh nỗi ân hận, day dứt muộn màng của người con và bi kịch tinh thần của gia đình Câu 4 Những phẩm chất nổi bật của người mẹ: Yêu thương con sâu sắc Hi sinh, nhẫn nhịn Sống giản dị, luôn nghĩ cho con Câu văn thể hiện: “Nếu là con thì mẹ đã thử cái váy này.” → Cho thấy mẹ luôn đặt mong muốn của con lên trên bản thân mình “Không, mẹ thích kiểu này, chỉ có điều mẹ thì không mặc được.” → Thể hiện sự hi sinh, chấp nhận thiệt thòi về mình Câu 5
Chi-hon hối tiếc vì đã từng vô tâm, không thấu hiểu tình yêu thầm lặng của mẹ, đặc biệt là khi từ chối chiếc váy mẹ yêu thích. Trong cuộc sống, nhiều hành động vô tâm như thờ ơ, cáu gắt hay đặt công việc lên trên gia đình có thể khiến người thân tổn thương sâu sắc. Đáng buồn là con người thường chỉ nhận ra điều đó khi đã quá muộn. Vì vậy, mỗi người cần học cách quan tâm, lắng nghe và trân trọng những người thân yêu khi còn có thể. Yêu thương cần được thể hiện kịp thời, không phải bằng sự hối hận
Câu 1: Điểm nhìn được sử dụng là điểm nhìn thứ 3
Câu 2 : Đoạn trích được miêu tả qua điểm nhìn của cô con gái
Câu 3 : Biện pháp nghệ thuật là :
-Biểu cảm : khi bộc lộ cảm xúc của người con gái khi trở lại nơi mẹ bị lạc
-Miêu tả kết hợp tự sự : diễn tả chân thực khung cảnh , suy nghĩ , tâm thế của nhân vật
-Liệt kê: thể hiện ở những suy nghĩ trong đầu người con gái
Câu 4: Phẩm chất của người mẹ trong đoạn trích được thể hiển :
+Sự hy sinh , tần tảo của người mẹ
+Tình yêu thương con da diết
+Sống hết mình vì gia đình , con cái
+ Chịu thương chịu khó
+.....
Câu 5:
Câu 1 Ngôi kể ở trong văn bản là ngôi kể thứ ba
Câu 2 Điểm nhìn bên ngoài, vì người kể đứng ngoài quan sát và thuật lại câu chuyện một cách khách quan.
Câu 3 Biện pháp được sử dụng trong đoạn là điệp cấu trúc Lúc mẹ... cô đang..." được lặp lại nhằm nhấn mạnh sự trùng hợp đáng buồn của hoàn cảnh, tạo nhịp điệu cho đoạn văn và khắc sâu sự day dứt, ân hận của người con gái khi nhận ra mình đã bỏ bê mẹ.
Câu 4 những phẩm chất của người mẹ được thể hiện qua lời kể của người con gái trong tác phẩm : sự hi sinh thầm lặng ,tình yêu thương vô điều kiện ,sự tần tảo
Được thể hiện qua các câu văn :
- Mẹ dành hết tuổi xuân vì con
-Mẹ dành những chăm lo tháng ngày
-Mẹ dành bao hi sinh để con chạm lấy ước mơ
Câu 5
Câu 1: Ngôi kể thứ nhất
Câu2: Điểm nhìn của người con Chihon
Câu3 : Biện pháp nghệ thuật đối lập tương phản
Tác dụng: Tạo sự nhấn mạnh gay gắt về sự khác biệt giữa hoàn cảnh của người mẹ và người con gái. Làm nổi bật sự vô tâm hờ hững của người con khi mẹ gặp nạn (mẹ bị lạc ở ga tàu điện ngầm Seoul )trong cô khi lại đang ở một nơi xa hoa bận rộn với sự nghiệp riêng ( tham dự triển lãm sách ở Bắc Kinh Trung Quốc). Với sự day dứt, ân hận tột cùng trong lòng người con khi nhận ra sự thật từ đó làm sâu sắc thêm chủ đề về tình mẫu tử và sự hối tiếc.
Câu4 : Phẩm chất của người mẹ: Cần cù ,chịu khó,bao đúng,hy sinh thầm lặng. Sự hi sinh được thể hiện qua những công việc không tên, vất vả của người mẹ cho gia đình, ví dụ như hình ảnh người mẹ tần tảo, gánh vác mọi việc nhà nông. Sự bao dung, tha thứ được thể hiện qua việc mẹ luôn nghĩ về chồng con dù bị bỏ lại một mình, chứ đứng nỗi đau thể xác và tinh thần.
Câu5: Chihon hối tiếc vì đã vô tâm, không quan tâm mẹ đúng mức khi còn có thể. Những hành động vô tâm, dù nhỏ nhặt, có thể gây ra những tổn thương sâu sắc cho người thân. Sự bận rộn với cuộc sống riêng, sự coi thường những điều giản dị mẹ thích, hay việc xem sự hi sinh của người mẹ là điều hiển nhiên đều là những nguyên nhân dẫn đến sự hối tiếc muộn màng. Chúng ta cần trân trọng từng khoảnh khắc bên gia, thể hiện tình yêu thương và sự quan tâm kịp thời, để không phải thốt lên hai từ "giá như" khi mọi thứ đã quá muộn màng.
Câu 1. Ngôi kể: ngôi thứ ba (người kể gọi nhân vật là “cô”, “mẹ cô”, “bố cô”…).
Câu 2. Điểm nhìn trần thuật là điểm nhìn của nhân vật Chi-hon – người con gái thứ ba, tập trung vào dòng hồi ức, cảm xúc, sự day dứt và hối hận của cô khi nghĩ về mẹ.
Câu 3.
Đoạn văn sử dụng biện pháp điệp cấu trúc/điệp ngữ (“Lúc mẹ… cô đang…”).
Tác dụng: Nhấn mạnh sự đối lập cay đắng giữa hoàn cảnh mẹ bị lạc, bất lực nơi ga tàu điện ngầm và việc người con đang mải mê với thành công cá nhân ở nơi xa; qua đó làm nổi bật nỗi ân hận, xót xa của nhân vật “cô”.
Câu 4. Những phẩm chất của người mẹ được thể hiện: yêu thương con, hi sinh thầm lặng, giản dị, cam chịu, luôn nghĩ cho con.
Câu văn thể hiện rõ: “Nếu là con thì mẹ đã thử cái váy này,” và “Không, mẹ thích kiểu này, chỉ có điều mẹ thì không mặc được.”
Câu 5. Chi-hon hối tiếc vì đã vô tâm, từ chối sở thích nhỏ bé của mẹ, không thấu hiểu và quan tâm đến cảm xúc của mẹ khi còn có thể.
Đoạn văn
Trong cuộc sống, nhiều khi chúng ta vô tình làm tổn thương người thân bằng sự thờ ơ và ích kỉ của mình. Một lời nói lạnh nhạt hay một hành động thiếu quan tâm cũng có thể để lại nỗi buồn âm thầm trong lòng họ. Chỉ đến khi mất đi hoặc đứng trước nguy cơ mất đi, ta mới nhận ra giá trị của những điều tưởng như rất nhỏ. Vì thế, mỗi người cần học cách lắng nghe, thấu hiểu và trân trọng người thân khi vẫn còn có thể. Yêu thương nếu không kịp thời sẽ chỉ còn lại nuối tiếc.
Câu 1: Xác định ngôi kể của văn bản
👉 Văn bản được kể theo ngôi thứ nhất.
Giải thích:
Người kể xưng “tôi”, trực tiếp bộc lộ suy nghĩ, cảm xúc của mình về mẹ và sự việc mẹ bị lạc.
Câu 2: Xác định điểm nhìn trong đoạn trích
👉 Điểm nhìn trần thuật là điểm nhìn của nhân vật “tôi” (Chi-hon).
Giải thích:
Mọi sự việc, cảm xúc, ký ức đều được nhìn và cảm nhận từ góc nhìn của người con gái – Chi-hon, nên câu chuyện mang tính chủ quan, giàu cảm xúc.
Câu 3: Biện pháp nghệ thuật trong đoạn văn và tác dụng
Biện pháp nghệ thuật:
👉 Phép đối lập (tương phản)
Biểu hiện:
Tác dụng:
Câu 4: Phẩm chất của người mẹ được thể hiện
Phẩm chất của người mẹ:
Câu văn thể hiện:
👉 “Mẹ dẫn cô ra cửa hàng quần áo ngoài chợ.”
→ Cho thấy người mẹ âm thầm chăm lo cho con từ những điều nhỏ nhất, dù hoàn cảnh vất vả.
Câu 5: Chi-hon hối tiếc điều gì? (đoạn văn 4–5 câu)
Chi-hon hối tiếc vì đã quá bận rộn với công việc mà vô tâm với mẹ. Cô không dành đủ thời gian quan tâm, chăm sóc và ở bên mẹ khi mẹ cần nhất. Khi mẹ bị lạc, cô mới nhận ra những hành động thờ ơ của mình đã khiến mẹ phải chịu tổn thương và cô đơn. Những điều tưởng như nhỏ nhặt lại trở thành nỗi ân hận lớn trong lòng Chi-hon. Qua đó, con người cần học cách yêu thương và trân trọng người thân khi còn có thể.
câu 1:
Ngôi kể thứ 3
câu 2:
Người kể chuyện đứng ngoài quan sát và kể lại các sự việc hành động của nhân vật (là điểm nhìn bên ngoài)
câu 3:
tác dụng:
Tạo ra sự đối lập gay gắt giữa hai khoảnh khắc: một bên là tai nạn, sự cô đơn của người mẹ; một bên là thành công, sự nghiệp của người con.
Nhấn mạnh sự vô tâm, thiếu quan tâm của người con đối với mẹ mình.
Khơi gợi sự day dứt, hối tiếc trong lòng người đọc về những hành động vô tâm có thể gây tổn thương người thân.
câu 4:
Câu văn thể hiện phẩm chất: "Lúc mẹ cô bị lạc ở ga tàu điện ngắm Seoul, cô đang cầm trên tay bản dịch tiếng Trung cuốn sách của cô tại một quầy sách ở triển lãm." (Dù bị lạc, người mẹ vẫn cố gắng tự xoay xở và thậm chí còn đi ngắm cảnh, thể hiện sự kiên cường, không muốn làm phiền con).
câu 5:
Trong cuộc sống hiện đại, nhiều người, giống như Chi-họn, thường mải mê theo đuổi sự nghiệp, danh vọng mà vô tình lãng quên những người thân yêu bên cạnh. Những hành động vô tâm như không nghe điện thoại, không về thăm nhà, hay chỉ đơn giản là thiếu sự chia sẻ, quan tâm có thể gây ra những tổn thương sâu sắc, dai dẳng trong lòng cha mẹ. Thời gian trôi đi không thể lấy lại, và sự hối tiếc muộn màng sẽ trở thành gánh nặng tâm lý lớn nhất. Do đó, mỗi người cần trân trọng từng khoảnh khắc bên gia đình, thể hiện tình yêu thương một cách kịp thời để tránh những day dứt không đáng có về sau.
c1:ngôi kể của đoạn trích trên:ngôi kể thứ 3
C2:Điểm nhìn đoạn trích là:người kể ẩn mình(điểm nhìn bên ngoài)
C3: tác giả đã sử dụng biện pháp nghệ thuật đối lập,tương phản
Td:tạo sự đối lập gay gắt giữa khoảng khắc : một bên là tai nạn sự cô đơn của người mẹ và sự thành công của người con.Nhấn mạnh sự vô tâm của người con đối với mẹ mình.Điều này giúp Khơi gợi sự day dứt,hối tiếc trong lòng người đọc.
c4:Câu văn thể hiện phẩm chất: "Lúc mẹ cô bị lạc ở ga tàu điện ngắm Seoul, cô đang cầm trên tay bản dịch tiếng Trung cuốn sách của cô tại một quầy sách ở triển lãm." Dù bị lạc, người mẹ vẫn cố gắng tự xoay xở và thậm chí còn đi ngắm cảnh, thể hiện sự kiên cường, không muốn làm phiền con
c5:
Khi nhớ về mẹ, Chi-hon hối tiếc vì đã từng vô tâm, không quan tâm đến cảm xúc và sự hi sinh thầm lặng của mẹ. Cô ân hận vì những lúc cáu gắt, thờ ơ, cho rằng tình yêu của mẹ là điều hiển nhiên. Chỉ khi mất đi, Chi-hon mới nhận ra những lời nói và hành động nhỏ bé của mình đã khiến mẹ tổn thương sâu sắc. Điều đó nhắc nhở mỗi người cần trân trọng người thân khi còn có thể. Bởi sự vô tâm, dù vô ý, cũng có thể để lại những nỗi đau không thể bù đắp.
Câu 1: Ngôi kể là ngôi thứ ba
-Căn cứ: tác giả gọi tên nhân vật và không trực tiếp xuất hiện trong đoạn trích.
Câu2:
Câu 1. Ngôi kể của văn bản Văn bản được kể theo ngôi thứ nhất. Người kể xưng “tôi”, là Chi-hon – con gái thứ ba trong gia đình. Câu 2. Điểm nhìn trong đoạn trích Đoạn trích được kể từ điểm nhìn của nhân vật “tôi” (Chi-hon). Câu chuyện được nhìn qua cảm xúc, suy nghĩ và ký ức của người con đối với mẹ. Câu 3. Biện pháp nghệ thuật và tác dụng Biện pháp nghệ thuật: Liệt kê các địa điểm: Bắc Kinh, Seoul, ga tàu điện ngầm, quầy sách. Đối lập không gian: lúc mẹ ở Bắc Kinh – lúc mẹ bị lạc ở Seoul. Tác dụng: Làm nổi bật hoàn cảnh mẹ bị lạc đầy bất ngờ. Gợi cảm xúc xót xa, day dứt cho người đọc. Câu 4. Phẩm chất của người mẹ Phẩm chất: Yêu thương con sâu sắc. Hy sinh, luôn nghĩ cho con. Giản dị, không đặt bản thân lên trước. Câu văn thể hiện: “Nếu là con thì mẹ đã thử cái váy này.”
Câu 5. Bài làm
Khi nhớ về mẹ, Chi-hon hối tiếc vì đã từng vô tâm, không nhận ra những cảm xúc thầm lặng của mẹ. Cô nhớ lại những lần mình thờ ơ, nói những lời tưởng như bình thường nhưng lại khiến mẹ buồn. Chỉ đến khi mẹ bị lạc, Chi-hon mới thấm thía tình yêu và sự hi sinh âm thầm của mẹ. Những hành động vô tâm đôi khi có thể làm tổn thương sâu sắc những người yêu thương ta nhất. Vì vậy, mỗi người cần học cách quan tâm và chăm sóc người thân khi còn có thể.
Câu 1: Xác định ngôi kể của văn bản trên.
Câu 2: Xác định điểm nhìn trong đoạn trích.
Câu 3: Biện pháp nghệ thuật và tác dụng.
Câu 4: Phẩm chất của người mẹ và câu văn thể hiện.
Câu 5:
Trong cuộc sống, những hành động vô tâm đôi khi là liều thuốc độc vô hình khiến người thân ta bị tổn thương sâu sắc. Chúng ta thường mải mê theo đuổi những giá trị xa xôi ở thế giới bên ngoài mà quên mất việc lắng nghe hay quan tâm đến cảm xúc của những người gần gũi nhất. Một lời nói gắt gỏng, một sự từ chối thiếu kiên nhẫn hay việc coi sự hy sinh của cha mẹ là điều hiển nhiên đều có thể tạo nên những vết sẹo lòng khó lành. Để rồi khi biến cố xảy ra, ta chỉ còn biết chìm đắm trong sự hối hận muộn màng như nhân vật Chi-hon trong tác phẩm. Vì vậy, hãy học cách trân trọng và yêu thương người thân ngay từ những điều nhỏ nhặt nhất khi còn có thể.
câu 1
Ngôi kể của văn bản trên là ngôi kể thứ nhất
câu 2
Điểm nhìn trong đoạn trích là điểm nhìn của người kể chuyện ngôi thứ nhất
câu 3
Biện pháp nghệ thuật đối lập
Tác dụng : Tạo sự đối lập gay gắt giua sự thành công bận rộn của người con và hoàn cảnh đáng thương của người mẹ
câu 4
Phẩm chất của người mẹ : kiên cường nhẫn nại giàu đức hy sinh yêu thương gia đình
câu văn thể hiện “cô đang cùng đồng nghiệp tham dự triển lãm sách tổ chức tại Bắc king Trung Quốc
Câu 5
Chi hon hối tiếc vì đã quá mải mê với sự nghiệp riêng thành công cá nhân mà trở nên vô tâm , không dành đủ thời gian và sự quan tâm cho mẹ đặc biệt trong những lúc mẹ gặp khó khăn , hoạn nạn
Câu 1 Ngôi kể của văn bản là ngôi thứ nhất. → Người kể xưng “tôi”, trực tiếp tham gia vào câu chuyện. Nhân vật “tôi” chính là Chi-hon, con gái thứ ba của người mẹ. Câu 2 Điểm nhìn trong đoạn trích là điểm nhìn của nhân vật Chi-hon, người con gái kể lại câu chuyện từ trải nghiệm, cảm xúc và suy nghĩ của bản thân về mẹ. → Điểm nhìn này giúp câu chuyện trở nên chân thực, giàu cảm xúc và thể hiện rõ nỗi day dứt, hối tiếc của người con. Câu 3 Biện pháp nghệ thuật được sử dụng trong đoạn văn là phép đối lập (song song, tương phản). Một bên là: mẹ gặp biến cố, bị lạc, bị xô ngã. Một bên là: Chi-hon đang thành công, bận rộn với triển lãm sách, bản dịch tác phẩm. Tác dụng: Biện pháp này làm nổi bật sự xa cách vô tình giữa mẹ và con, qua đó khắc sâu nỗi day dứt, ân hận của Chi-hon khi nhận ra mình đã mải mê với công việc mà không kịp quan tâm đến mẹ. Câu 4 Qua lời kể của người con gái, người mẹ hiện lên với nhiều phẩm chất đáng quý, tiêu biểu là: Yêu thương, hi sinh thầm lặng cho gia đình Tần tảo, chịu đựng, sống vì người khác 👉 Câu văn thể hiện rõ phẩm chất ấy (dẫn chứng tiêu biểu): “Mẹ lúc nào cũng đi phía sau, lo lắng cho từng bước chân của bố và các con.” (hoặc các câu miêu tả mẹ luôn âm thầm chăm sóc, nhẫn nại, không than phiền). Câu 5 Chi-hon hối tiếc vì đã quá vô tâm, mải mê với sự nghiệp riêng mà không quan tâm, không ở bên mẹ nhiều hơn khi còn có thể. Đoạn văn (4–5 câu): Trong cuộc sống, những hành động vô tâm tưởng chừng nhỏ bé lại có thể gây tổn thương sâu sắc cho người thân yêu. Một lời nói hờ hững, một lần thờ ơ hay sự bận rộn kéo dài đều có thể khiến họ cảm thấy bị bỏ rơi. Khi còn bên nhau, ta thường cho rằng thời gian là vô hạn nên dễ quên đi việc quan tâm, lắng nghe. Chỉ đến khi mất mát xảy ra, con người mới nhận ra giá trị của yêu thương và sự hiện diện. Vì vậy, hãy trân trọng và yêu thương người thân khi còn có thể, đừng để hối tiếc trở thành điều muộn màng.
Câu 1.
Văn bản được kể theo ngôi thứ ba.
Người kể gọi nhân vật chính là “cô”, nhưng câu chuyện được kể từ ý thức, cảm xúc của nhân vật Chi-hon.
câu 2:
Đoạn trích được kể từ điểm nhìn của nhân vật Chi-hon – người con gái thứ ba.
Mọi sự việc, hồi ức, suy nghĩ đều được nhìn qua cảm nhận chủ quan của Chi-hon
caua 3:
Biện pháp nghệ thuật được sử dụng là Phép đối lập – tương phản thời gian và không gian
Mẹ bị lạc ở ga tàu điện ngầm Seoul
Con gái đang dự triển lãm sách tại Bắc Kinh, Trung Quốc
Tác dụng:
Làm nổi bật sự xa cách, vô tâm, lệch pha trong đời sống tình cảm giữa mẹ và con
Nhấn mạnh nỗi ân hận, day dứt của Chi-hon khi nhớ lại
Tăng sức ám ảnh và chiều sâu cảm xúc cho đoạn văn
Câu 4
Những phẩm chất nổi bật của người mẹ:
Yêu thương con sâu sắc
Hy sinh thầm lặng
Giản dị, cam chịu
Luôn nghĩ cho con hơn cho bản thân
-Câu văn thể hiện rõ nhất:“Nếu là con thì mẹ đã thử cái váy này.”
→ Cho thấy mẹ luôn dành điều đẹp nhất cho con, dù bản thân không bao giờ nghĩ đến mình.
Câu 5.
Chi-hon hối tiếc vì đã thờ ơ, vô tâm với mẹ không thấu hiểu những mong muốn nhỏ bé của mẹ, không quan tâm đến sự thay đổi trong thể chất và tinh thần của mẹ. Những hành động đó dù rất nhỏ, cũng có thể để lại tổn thương sâu sắc cho những người thân yêu. Khi ta mải mê với công việc, danh vọng hay thế giới riêng của mình, ta vô tình quên mất rằng cha mẹ đang ngày một già đi. Đến khi biến cố xảy ra, sự hối tiếc mới ùa về thì đã quá muộn. Vì vậy, mỗi người cần học cách lắng nghe, quan tâm và yêu thương người thân khi còn có thể. Đó không chỉ là trách nhiệm, mà còn là cách để không phải sống trong day dứt về sau.
Câu 1: Văn bản được kể ở ngôi thứ ba (xưng “cô”, “mẹ cô”, “bố cô”). → Tuy nhiên, người kể chuyện chính là Chi-hon, con gái thứ ba, kể về mình và gia đình trong ngôi thứ ba. Câu 2: Điểm nhìn là điểm nhìn của nhân vật Chi-hon – người con gái thứ ba. → Mọi sự việc đều được nhìn qua hồi tưởng, cảm xúc, suy nghĩ và sự day dứt của Chi-hon. Câu 3: Biện pháp nghệ thuật: – Phép đối lập / tương phản giữa “lúc mẹ bị lạc” và “lúc con đang…”, giữa mất mát – nguy hiểm của mẹ và thành công – bận rộn của con. – Đồng thời có biện pháp lặp cấu trúc (“Lúc mẹ… cô đang…”). Tác dụng: – Nhấn mạnh sự trái ngược giữa tình cảnh nguy hiểm của mẹ và sự vô tâm, mải mê công việc của con. – Gợi cảm giác hối hận, day dứt, cho thấy sự xa cách tình cảm giữa mẹ và con trong cuộc sống hiện đại. Câu 4: _ Các phẩm chất nổi bật của người mẹ: Tảo tần, hi sinh, luôn lo cho con. Mạnh mẽ, đối diện với cuộc sống giữa dòng người đông đúc. Giản dị, chịu nhiều thiệt thòi nhưng vẫn dành điều tốt đẹp cho con. Yêu thương sâu sắc, luôn nghĩ đến con trước mình. Câu văn thể hiện phẩm chất người mẹ: “Mẹ nắm chặt tay cô, bước đi giữa biển người với phong thái có thể đe dọa cả những tòa nhà lừng lững…” → cho thấy sự mạnh mẽ. “Nếu là con thì mẹ đã thử cái váy này” → thể hiện sự hy sinh, nhường nhịn, mong con được đẹp, được vui. “Không, mẹ thích kiểu này, chỉ có điều mẹ thì không mặc được.” → thể hiện sự nhẫn nhịn, cam chịu, luôn dành điều tốt cho con. Câu 5: _ Chi-hon hối tiếc vì đã không chịu mặc thử chiếc váy mà mẹ chọn, khiến mẹ buồn. Khi nhớ lại, cô nhận ra mình vô tâm và không hiểu tình cảm của mẹ. Có những hành động vô tình nhưng lại khiến người thân tổn thương mà ta không nhận ra ngay lúc đó. Đôi khi chỉ một lời nói gắt gỏng, một cái gạt tay hay sự thờ ơ trước mong muốn nhỏ bé của họ cũng đủ để làm họ buồn lòng. Đến khi xa nhau, ta mới thấm thía rằng tình yêu của gia đình đáng được trân trọng hơn bất cứ điều gì. Vì thế, mỗi người hãy học cách quan tâm và lắng nghe để không phải hối tiếc khi đã quá muộn.
Câu 1: Truyện ở ngôi kể thứ nhất, người kể chuyện xưng “tôi”. Câu 2: Đoạn trích sử dụng điểm nhìn bên trong, các tình huống truyện và sự kiện đều được đánh giá dưới góc nhìn của người con gái Chi-hon. Câu 3: Biện pháp nghệ thuật trong đoạn văn là biện pháp lặp cấu trúc “Lúc mẹ...”. Giúp tăng tính liên kết và tạo nhịp điệu cho đoạn văn. Đồng thời nhấn mạnh khoảnh khắc mẹ bị lạc, Chi-hon đang bận rộn sống cuộc đời riêng. Từ đó, cho ta thấy được sự tự trách của nhân vật Chi-hon khi nhớ lại khoảnh khắc mẹ bị lạc Câu 4: Người mẹ của Chi-hon có phẩm chất mạnh mẽ, kiên quyết kiên cường để bảo vệ cho con của mình, ngay cả khi bà phải đối mặt với một môi trường lạ lẫm; bà cũng vô cùng yêu thương con, muốn con được thử và mặc những món đồ bà thấy thật đẹp. Câu văn cho thấy phẩm chất của mẹ Chi-hon: "Mẹ nắm chặt tay cô, bước đi giữa biển người với phong thái có thể đe dọa cả những tòa nhà lừng lững đang từ trên cao nhìn thẳng xuống, rồi băng qua quảng trường và đợi anh cả dưới chân tháp đồng hồ. Câu 5: Chi-hon hối tiếc vì đã không thử mặc chiếc váy mẹ chọn, khiến mẹ buồn phiền. Những hành động vô tâm, dù nhỏ nhặt, đôi khi lại có thể gây tổn thương sâu sắc cho những người thân yêu. Khi chúng ta không chú ý đến cảm xúc của họ, hay thậm chí là bỏ qua những nỗ lực của họ, đó là lúc sự vô tâm làm xói mòn tình cảm gia đình. Đôi khi, những lời nói vô tình, hay sự thờ ơ trong những khoảnh khắc quan trọng cũng đủ để khiến người thân cảm thấy bị bỏ rơi, thiếu thốn tình cảm. Do đó, mỗi chúng ta cần nhận thức rõ rằng sự quan tâm, chăm sóc và chia sẻ yêu thương là điều cần thiết để giữ gìn mối quan hệ bền chặt và đầy ấm áp.
Câu 1: Văn bản được kể theo ngôi thứ nhất (xưng “tôi”). Câu 2: Điểm nhìn trần thuật là điểm nhìn của nhân vật “tôi” – Chi-hon, người con gái thứ ba trong gia đình. Câu 3: Biện pháp nghệ thuật: Liệt kê và đối lập (đặt các tình huống mẹ bị xô tuột khỏi tay bố – lạc ở ga tàu điện ngầm Seoul nhưng đều đang làm việc liên quan đến sách). Tác dụng: Làm nổi bật hình ảnh người mẹ tận tụy, say mê công việc, yêu nghề viết và dịch sách; đồng thời thể hiện sự vất vả, hy sinh thầm lặng của mẹ. Câu 4: Phẩm chất của người mẹ: Yêu nghề, tận tụy với công việc, giàu tri thức, chịu nhiều vất vả, hy sinh vì gia đình và sự nghiệp. Câu văn thể hiện: “Lúc mẹ cô bị lạc ở ga tàu điện ngầm Seoul, cô đang cầm trên tay bản dịch tiếng Trung cuốn sách của cô tại một quầy sách ở triển lãm.” Câu 5: Chi-hon hối tiếc vì đã từng vô tâm, không quan tâm và thấu hiểu những vất vả, hy sinh của mẹ. Khi nhớ lại, cô nhận ra mẹ luôn bận rộn với công việc nhưng vẫn âm thầm lo cho gia đình. Những hành động vô tâm như thờ ơ, không lắng nghe hay thiếu chia sẻ có thể khiến người thân tổn thương sâu sắc. Vì vậy, mỗi người cần biết yêu thương, quan tâm và trân trọng những người bên cạnh mình khi còn có thể.
Câu 1.
Văn bản được kể theo ngôi thứ ba.
→ Người kể chuyện gọi nhân vật chính là “cô”, “mẹ”, “bố”, không xưng “tôi”.
Câu 2.
Điểm nhìn trong đoạn trích là điểm nhìn của người con gái (Chi-hon).
→ Câu chuyện được tái hiện chủ yếu qua suy nghĩ, cảm xúc, ký ức và sự day dứt của người con khi nhớ về mẹ.
Câu 3.
Câu 4.
Những phẩm chất của người mẹ được thể hiện qua lời kể của người con:
👉 Câu văn thể hiện:
Những chi tiết ấy cho thấy mẹ luôn nghĩ cho con, chấp nhận thiệt thòi về mình.
Câu 5.
🔹 Chi-hon hối tiếc vì đã:
Trong cuộc sống, những hành động vô tâm tưởng chừng nhỏ bé lại có thể gây tổn thương sâu sắc cho người thân. Đôi khi ta mải mê với công việc, thành công cá nhân mà quên mất cha mẹ đang cần sự quan tâm và yêu thương. Chỉ đến khi mất đi hoặc đứng trước nguy cơ mất mát, con người mới nhận ra giá trị của những điều bình dị ấy. Vì vậy, mỗi người cần học cách yêu thương đúng lúc, trân trọng những người thân yêu khi còn có thể. Yêu thương muộn màng đôi khi trở thành nỗi ân hận không thể xóa nhòa.
câu 1:
ngôi kể thứ nhất
câu 2:
điểm nhìn của người con gái : Điểm nhìn được đặt ở vị trí của người con gái, cho phép người đọc thấy được những hồi tưởng, nhận thức và sự ân hận của cô ấy khi mẹ bị lạc. Các đoạn văn mô tả sự việc và tâm trạng đều thông qua lăng kính và ký ức của nhân vật này.
câu 3:
biện pháp nghệ thuật đối lập
Tác dụng:
Tạo sự đối lập gay gắt giữa hoàn cảnh của người mẹ (bị xô đẩy, lạc lõng ở ga tàu điện ngầm Seoul) và người con (đang tham dự triển lãm sách thành công ở Bắc Kinh).
Nhấn mạnh sự xa cách về địa lý và tinh thần giữa mẹ và con.
Khơi gợi sự day dứt, ân hận sâu sắc trong lòng người con, từ đó làm nổi bật chủ đề về sự vô tâm và tình mẫu tử.
câu 4
Sự hy sinh thầm lặng và tình yêu thương vô bờ bến dành cho gia đình.
Câu văn thể hiện phẩm chất: "Đó cũng là giấc mơ của cả đời mẹ" (dựa trên nội dung cốt truyện từ các nguồn tham khảo, câu văn này thể hiện mẹ đã lấy ước mơ của con làm ước mơ của mình).
câu 5
Câu 1
Ngôi kể của văn bản trên là ngôi kể thứ ba
Câu 2
Điểm nhìn trong đoạn trích là điểm nhìn của chi-hon người con gái thứ ba và người kể chuyện xen kẽ
Câu 3
Biện pháp nghệ thuật được sử dụng trong đoạn trích là
C1 : ngôi t3