Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.
1.Phương thức biểu đạt chính của đoạn văn là: biểu cảm.
2.- "Quê hương tôi có cây bầu, cây nhị
Tiếng đàn kêu tính tịch tình tang..." (Truyện cổ tích "Thạch Sanh")
-"Có cô Tấm náu mình trong quả thị" (Truyện cổ tích "Tấm Cám")
-"Có người em may túi đúng ba gang."(Truyện cổ tích "Cây khế")
-"...Một dây trầu cũng nhắc chuyện lứa đôi." (Truyện cổ tích "Sự tích trầu cau")
3.Biện pháp nghệ thuật trong đoạn thơ là: điệp cấu trúc "Quê hương tôi có..."
Tác dụng:
-Nghệ thuật: Làm cho lời thơ hài hòa cân đối,giàu giá trị gợi hình gợi cảm cho đoạn thơ, gây hứng thú cho bạn đọc.
-Nội dung:
+Tác giả làm nổi bật lên giá trị của những câu chuyện cổ, những câu ca dao tục ngữ,đồng thời khẳng định vai trò và ý nghĩa của văn học dân gian nước nhà, ca ngợi truyền thống tốt đẹp của dân tộc ta: yêu công lí,chuộng hòa bình chính nghĩa;tình nghĩa thủy chung; nghĩa tình.
+Bên cạnh đó chúng ta cần tự hào và giữ gìn những truyền thống quý báu đó,học tập để trau dồi kiến thức và nhân cách.
4. Văn học dân gian đối vs mỗi nhà văn, nhà thơ... là nguồn mạch cảm xúc, là sản phẩm tinh hoa của dân tộc Việt được xây dựng bằng chất liệu ngôn từ nghệ thuật, đc chọn lọc từ những từ ngữ trau chuốt, đc gọt dũa cẩn thận từ bao đời nay.Song ai cũng có thể tham gia được,ai cũng được sửa chữa để tác phẩm được hay hơn,đầy đủ, phong phú hơn.Văn học dân gian là kho tí thức vô cùng phong phú về đời sống các dân tộc, có giá trị giáo dục sâu sắc đạo lí làm người,có giá trị thẩm mĩ to lớn, góp phần quan trọng tạo bản sắc riêng cho nền văn hóa dân tộc.Đoạn thơ trên là vậy, nó mang đến cho tác giả tình cảm tự hào, yêu mến, trân trọng; đồng thời cũng là niềm tự hào trước những giá trị văn hóa tinh thần, trước những truyền thống tốt đẹp của cội nguồn.Bản thân mỗi chúng ta ai cũng tự hào, yêu mến những giá trị văn hóa đó, và cần giữ gìn nó vì đó là biểu hiện của lòng yêu nước ở mỗi người.
Câu 1: Phương thức biểu đạt chính của đoạn thơ là: biểu cảm.
Câu 2: Những câu ca dao, tục ngữ hoặc truyện cổ được gợi nhớ trong đoạn trích là: Thạch Sanh, Tấm Cám, Cây khế, Sự tích Trầu Cau, Tay bưng chén muối đĩa gừng – Gừng cay muối mặn xin đừng quên nhau…
Câu 3: Biện pháp điệp cấu trúc “Một … cũng…” Tác dụng: - Khẳng định giá trị nội dung của những câu truyện cổ, những câu ca dao tục ngữ. - Làm nổi bật vẻ đẹp truyền thống của dân tộc: thủy chung, nghĩa tình.
Câu 4: Đoạn thơ là tình cảm tự hào, yêu mến, trân trọng của nhà thơ về những tác phẩm văn học dân gian. Đó cũng là niềm tự hào trước những giá trị trị văn hóa tinh thần, trước những truyền thống tốt đẹp của dân tộc. Văn học dân gian là nguồn mạch, tinh hoa của văn hóa dân tộc, là tâm hồn Việt Nam được hun đúc bao đời. Tự hào, yêu mến những giá trị văn hóa, những truyền thống tốt đẹp đó cũng là tự hào về nguồn cội, là biểu hiện của lòng yêu nước trong mỗi con người.
Gợi ý trả lời
Câu 1: Phương thức biểu đạt chính của đoạn thơ là: biểu cảm.
Câu 2: Theo tác giả, chúng ta cần phải kính trọng những điều sau: : tuổi già, nỗi khổ, tình mẹ con, kẻ tật nguyền, sự vất vả và cái chết.
Câu 3:
Điệp cấu trúc “nếu là … con hãy (con phải) được lặp lại 4 lần có tác dụng:
- Nhấn mạnh lời cha dạy con có cách ứng xử phù hợp với những tình huống có thể gặp trong cuộc đời để con trở thành một người tử tế, biết quan tâm, không bị ảnh hưởng bởi cái xấu.
- Tạo sự liên kết, logic cho văn bản.
Câu 4:
Thông điệp:
Phải biết giúp đỡ những người gặp hoạn nạn.
Câu 1:
Phương thức biểu đạt chính của văn bản trên là: biểu cảm
Câu 2:
Theo tác giả, chúng ta cần phải kính trọng những điều: tuổi già, nỗi khổ, tình mẹ con, kẻ tật nguyền, sự vất vả và cái chết
Câu 3:
Phép điệp cấu trúc: nếu là….con hãy.
Được lặp di lặp lại 4 lần có tác dụng:
- Nhấn mạnh lời cha dạy con có cách ứng xử phù hợp với những tình huống có thể gặp trong cuộc đời để con trở thành 1 người tử tế, biết quan tâm, không bị ảnh hưởng bởi cái xấu
- Tạo sự liên kết, logic cho văn bản
Câu 4:
Theo em, thông điệp có ý nghĩa nhất là: phải biết giúp đỡ những người gặp hoạn nạn. Vì khi chúng ta mở rộng tấm lòng, chia sẻ với người khác những niềm vui,nỗi buồn của mình, học cách lắng nghe, đồng cảm, sẻ chia với những buồn vui, khó khăn của người khác. Khi đó, ta sẽ thấy yêu đời và yêu người hơn, cuộc sống này ấm áp yêu thương và đáng sống biết bao.
Cô còn có thể tích cả được gp nữa cơ ạ. Cô full ngầu thế.Em làm hơn 10 000 câu rồi mà chả được gp là mấy, em có chút xúi thôi cô ạ, em nghèo gp quá.
Cô có thể bớt chút thời gian chấm bài cho em với. Chứ trả lời câu hỏi suốt ngày mà chả lên tí gp nào, cũng thấy hơi buồn cô ạ. Cảm ơn tấm lòng của cô. Em muốn có tí gp vào bảng xếp hạng lấy chút phần thưởng của olm chứ em chả có xu nào trong ví olm, càng chẳng có coin luôn ý cô. Nhìn bạn bè rủng rỉnh coin và xu trong ví em ngưỡng mộ quá cơ, cô tick được gp thì tạo cho em chút cô hội bằng cách chấm bài cho em đi cô. chứng minh cô có siêu năng lực tick gp ạ
Chào cô giáo, cô có thể cho em đăng ký dự thi không ạ, em vẽ tranh không đẹp lắm, nhưng chắc cũng sẽ cố gắng.
Xin cô cho biết thành phần ban tổ chức cuộc thi gồm những ai vậy ạ?????
Em cảm ơn cô rất nhiều!
Cô Serena được nhà vua phong làm nữ hoàng vì cô đã rất trung thực ki trồng đúng hạt giống hoa mà nhà vua ban. Cô không tìm mọi cách để có chậu hoa đẹp như người khác mà chỉ chăm sóc hạt giống nhà vua đã ban.
Nội dung chính của văn bản trên:
Kể về việc một vị vua muốn lựa chọn người kế vị bằng cách thử lòng trung thực của mọi người từ những hạt giống hoa đã được nướng chín. Có duy nhất cô gái tên Serena là người chiến thắng nhờ lòng trung thực của mình . Thông qua câu chuyện để khẳng định tính trung thực sẽ đem lại cho chúng ta những món quà bất ngờ.
Cảm nghĩ của em khi đọc tình huống trên là em cảm thấy rất thương bạn nhỏ.Chắc là do nhà bạn ấy khó khăn quá nên bạn mới theo mẹ đi kiếm chỗ ở thì được 1 người dân thương tình cho ở tạm.Em cũng băn khoăn không biết bố và người thân của bạn đâu mà để cho mẹ với con như vậy.Nhưng dù sao bạn ấy cũng đã có 1 căn nhà để ở qua ngày rồi.Em mong bạn và mẹ của bạn ấy có thể tìm một 1 nhà mói mẻ để xây dựng lại cuộc sống.
LÀM :
Trong cuộc sống mỗi người đều có hoàn cảnh khác nhau . Người thì có nhà ở, có gia đình,có đc hạnh phúc và giàu sang nhưng cũng có những người ko có một ngôi nhà để ở hay ko có một gia đình đầm ấm ,ko đc giàu sang như những người khác. Cuộc sống luôn cho ta những thử thách, nghịch cảnh. Ai biết vượt qua sẽ tồn tại; ai biến khó khăn thành cơ hội sẽ là người chiến thắng......ko bt ns j nữa
Làm thế này thôi chứ bt sai ben bét r ==
Ý KIẾN ĐỀ BẠN RA :
ns thật tình huống bn đưa ra nó có vấn đề hay sao ấy >< như cái này :
- " Dạ... Thưa cô.... Em.... Gia đình em không có nhà để sống. Gia đình em là ở đợ cho người ta. Gia đình em cũng chỉ có hai mẹ con em, người chủ thương nên đã cho mẹ con em làm ở đợ và cho sống tại nhà của người ta. "
câu này : làm ở đợ và cho sống thấy nó hơi thừa bạn ạ >< cả câu gạch đen đó nữa ><
mk thừa nhận mk ko làm đc bài bn làm ra ... nhưng cũng muốn góp chút ý kiến vào đề bn ... nếu bn thấy khó chịu hay j j đó thì xl trước :(
*Ryeo*
Câu 1 (khoảng 200 chữ):
Trong bối cảnh xã hội hiện đại không ngừng biến đổi, tính sáng tạo trở thành một phẩm chất đặc biệt quan trọng đối với thế hệ trẻ. Sáng tạo giúp người trẻ nhìn nhận vấn đề theo nhiều góc độ mới mẻ, từ đó tìm ra những giải pháp hiệu quả và khác biệt. Không chỉ dừng lại ở học tập, sáng tạo còn là chìa khóa để thích nghi với môi trường làm việc đầy cạnh tranh, nơi những ý tưởng độc đáo luôn được đánh giá cao. Người trẻ có tư duy sáng tạo thường chủ động, linh hoạt và dám thử nghiệm những điều mới, nhờ đó dễ đạt được thành công hơn.
Bên cạnh đó, sáng tạo còn góp phần thúc đẩy sự phát triển của xã hội. Những phát minh, cải tiến hay cách làm mới đều bắt nguồn từ tư duy sáng tạo của con người, đặc biệt là thế hệ trẻ – lực lượng năng động và giàu tiềm năng. Tuy nhiên, sáng tạo không phải là điều tự nhiên có sẵn mà cần được rèn luyện thông qua học hỏi, trải nghiệm và dám vượt qua giới hạn bản thân. Vì vậy, mỗi người trẻ cần nuôi dưỡng trí tưởng tượng, tinh thần đổi mới để khẳng định giá trị của mình và đóng góp tích cực cho xã hội.
⸻
Câu 2 (khoảng 600 chữ):
Trong truyện ngắn Biển người mênh mông của Nguyễn Ngọc Tư, hình ảnh con người Nam Bộ hiện lên chân thực, giản dị mà giàu tình nghĩa qua hai nhân vật Phi và ông Sáu Đèo. Qua đó, nhà văn đã khắc họa vẻ đẹp tâm hồn của những con người sống giữa cuộc đời nhiều mất mát nhưng vẫn giữ được tình người ấm áp.
Trước hết, nhân vật Phi đại diện cho lớp người trẻ Nam Bộ với số phận nhiều thiệt thòi nhưng giàu nghị lực. Sinh ra trong hoàn cảnh éo le, thiếu thốn tình cảm gia đình, Phi lớn lên trong sự lạnh nhạt của cha và khoảng cách với mẹ. Những tổn thương ấy khiến anh sống lôi thôi, buông xuôi phần nào cuộc đời. Tuy nhiên, ẩn sâu bên trong vẫn là một con người giàu tình cảm. Phi biết quan tâm đến người khác, sẵn sàng giúp đỡ ông Sáu Đèo, nhận nuôi con bìm bịp và giữ lời hứa. Chính sự chân thành, nghĩa tình ấy thể hiện nét đẹp mộc mạc, thật thà của con người Nam Bộ.
Bên cạnh đó, ông Sáu Đèo là hình ảnh tiêu biểu cho lớp người già Nam Bộ giàu tình nghĩa, thủy chung và nhân hậu. Cuộc đời ông gắn liền với sông nước, lênh đênh và nghèo khó, nhưng luôn chan chứa tình cảm. Đặc biệt, tình yêu của ông dành cho người vợ đã bỏ đi là minh chứng rõ nét cho sự thủy chung son sắt. Dù đã gần bốn mươi năm, ông vẫn không ngừng tìm kiếm chỉ để “xin lỗi”. Điều đó cho thấy một tấm lòng chân thành, biết trân trọng tình nghĩa và sống có trách nhiệm với quá khứ.
Ngoài ra, ông Sáu còn là người sống tình cảm và tin người. Trước khi ra đi, ông gửi lại con bìm bịp cho Phi, đặt trọn niềm tin vào anh. Hành động ấy vừa thể hiện sự gắn bó giữa những con người xa lạ, vừa cho thấy nét đẹp “trọng tình” của người Nam Bộ.
Về nghệ thuật, tác phẩm mang đậm phong cách của Nguyễn Ngọc Tư với ngôn ngữ giản dị, giàu chất đời thường và đậm màu sắc Nam Bộ. Cách kể chuyện tự nhiên, xen lẫn những đoạn đối thoại chân thực giúp nhân vật hiện lên sống động. Đặc biệt, việc khai thác nội tâm nhân vật tinh tế đã làm nổi bật những rung động sâu kín, tạo nên chiều sâu cảm xúc cho tác phẩm.
Tóm lại, qua hai nhân vật Phi và ông Sáu Đèo, truyện ngắn đã khắc họa thành công vẻ đẹp của con người Nam Bộ: mộc mạc, chân thành, giàu tình nghĩa và thủy chung. Dù cuộc đời còn nhiều mất mát, họ vẫn sống nhân hậu, bao dung, làm sáng lên giá trị của tình người trong “biển người mênh mông” của cuộc đời.
Nhân vật Tâm trong truyện ngắn "Cô hàng xén" của Thạch Lam là biểu tượng cho vẻ đẹp tần tảo và tâm hồn thuần hậu của người phụ nữ Việt Nam xưa. Qua đoạn trích, ta thấy hiện lên một cô Tâm đầy nghị lực nhưng cũng rất mực dịu dàng. Hình ảnh cô Tâm "bớt mệt hẳn đi" khi nhìn thấy những cảnh vật quen thuộc như cây đa, quán gạch hiện ra trong sương mù cho thấy sợi dây gắn bó sâu nặng của cô với quê hương. Dù đôi vai gánh nặng buổi chợ chiều làm thân hình nhỏ bé ấy mỏi mệt, nhưng chỉ cần chạm mặt hơi ấm làng xóm, mọi nhọc nhằn dường như tan biến. Tâm không chỉ đảm đang, tháo vát trong việc buôn bán để lo cho gia đình, mà còn sở hữu một thế giới nội tâm tinh tế, giàu lòng tự trọng. Cô trân trọng những giá trị tinh thần hơn vẻ bề ngoài, luôn giữ cho mình sự trong sạch và cốt cách cao quý dù cuộc sống còn nhiều lo toan, vất vả. Bằng ngòi bút nhân đạo và lối văn nhẹ nhàng, Thạch Lam đã xây dựng thành công hình ảnh người con gái thôn quê không chỉ đẹp ở sự chịu thương chịu khó mà còn đẹp ở vẻ đẹp tâm hồn lấp lánh giữa cuộc đời còn nhiều sương mù, gian khó.
Trong hành trình trưởng thành đầy biến động, nếu có một hành trang quý giá nhất mà mỗi người trẻ cần mang theo, đó chắc chắn không phải là tiền bạc hay địa vị, mà chính là niềm tin vào bản thân. Giữa một thế giới phẳng với vô vàn cơ hội và cũng không ít áp lực, niềm tin vào chính mình đã trở thành "kim chỉ nam" giúp thế hệ trẻ định vị giá trị và khẳng định bản sắc cá nhân. Niềm tin vào bản thân, hay sự tự tin, không đơn thuần là cảm giác hài lòng về vẻ ngoài hay tài năng sẵn có. Đó là một thái độ sống tích cực, dựa trên sự thấu hiểu sâu sắc về năng lực, sở trường và cả những khiếm khuyết của chính mình. Người có niềm tin vào bản thân là người dám đặt ra mục tiêu và kiên trì theo đuổi, dù biết con đường phía trước đầy rẫy chông gai. Nhìn vào giới trẻ hiện nay, chúng ta thấy một diện mạo đầy khởi sắc của niềm tin. Khác với thế hệ đi trước thường ưu tiên sự ổn định, người trẻ ngày nay dám bứt phá khỏi "vùng an toàn". Chúng ta thấy những bạn trẻ gen Z khởi nghiệp khi còn ngồi trên ghế nhà trường, những nghệ sĩ độc lập kiên trì với dòng nhạc kén người nghe, hay những tình nguyện viên trẻ tuổi dám dấn thân vào những vùng khó khăn. Họ tin rằng mình có thể thay đổi thế giới, hoặc ít nhất là thay đổi cuộc đời mình theo cách mình muốn. Chính niềm tin ấy là nguồn năng lượng khổng lồ, biến những ý tưởng "điên rồ" trên giấy thành những dự án có sức tác động thực tế. Ý nghĩa của niềm tin vào bản thân còn nằm ở sức mạnh chữa lành và vực dậy sau thất bại. Trong thời đại mà mạng xã hội dễ khiến con người rơi vào cái bẫy so sánh "peer pressure" (áp lực đồng trang lứa), niềm tin giúp người trẻ giữ vững lập trường. Khi đứng trước một cánh cửa đóng lại, người tự tin sẽ không dành thời gian để oán trách số phận, họ sẽ tin rằng mình đủ khả năng để tìm thấy một lối đi khác hoặc tự tạo ra một cánh cửa mới cho chính mình. Tuy nhiên, cần phân định rạch ròi giữa niềm tin bản thân và sự tự phụ thái quá. Tự tin phải đi đôi với khiêm tốn và không ngừng học hỏi. Nếu niềm tin không dựa trên thực lực mà chỉ là sự ảo tưởng về sức mạnh cá nhân, nó sẽ biến thành sự kiêu ngạo, dẫn đến những quyết định sai lầm. Ngược lại, sự tự ti – kẻ thù của niềm tin – cũng là một rào cản lớn khiến nhiều bạn trẻ đánh mất cơ hội quý giá chỉ vì câu hỏi: "Liệu mình có làm được không?". Tóm lại, niềm tin vào bản thân không phải là một món quà bẩm sinh, mà là một "cơ bắp" cần được rèn luyện mỗi ngày thông qua trải nghiệm và kiến thức. Mỗi người trẻ hãy như một cái cây, bén rễ thật sâu vào lòng đất của sự hiểu biết để vươn cành thật cao giữa bầu trời của khát vọng. Đừng để tiếng ồn của những ý kiến bên ngoài lấn át tiếng nói bên trong bạn. Hãy tin vào chính mình, bởi nếu bạn không tin vào khả năng của mình, liệu có ai khác dám đặt niềm tin vào bạn?
- Lối sống tĩnh tại, đứng yên (sự trì trệ): Tâm trạng muốn dừng lại, ngại thay đổi hoặc bị mắc kẹt trong những nỗi buồn, sương mù của cuộc đời.
- Lối sống vận động, khát khao vươn ra biển lớn: Sự thôi thúc phải bước đi, phải cống hiến và sống hết mình với tuổi trẻ.
Câu 3: Phân tích tác dụng của biện pháp tu từ Trong đoạn: "Sông như đời người. Và sông phải chảy. Như tuổi trẻ phải hướng ra biển rộng."- Biện pháp tu từ: So sánh (Sông như đời người, Như tuổi trẻ phải hướng ra biển rộng) và Điệp từ/Cấu trúc song hành.
- Tác dụng:
- Về nội dung: Khẳng định quy luật tất yếu của cuộc sống. Giống như sông phải chảy về biển, con người (đặc biệt là tuổi trẻ) không được phép đứng yên mà phải luôn vận động, khát khao khám phá và khẳng định giá trị bản thân ở những chân trời mới.
- Về nghệ thuật: Làm cho câu văn giàu hình ảnh, nhịp điệu mạnh mẽ, tăng sức thuyết phục và truyền cảm hứng cho người đọc.
Câu 4: Hiểu về cụm từ "tiếng gọi chảy đi sông ơi" Cụm từ này có thể hiểu là:- Tiếng gọi của lý tưởng và khát vọng: Đó là sự thôi thúc từ bên trong tâm hồn, giục giã mỗi cá nhân phải vượt qua nghịch cảnh, vượt qua sự an phận để hành động.
- Lời nhắc nhở về sứ mệnh: Mỗi người sinh ra đều có một hành trình riêng để hoàn thiện mình, giống như dòng sông sinh ra là để chảy. Nó thể hiện thái độ sống tích cực, chủ động.
Câu 5: Bài học rút ra và giải thíchtrong đoạn trích “Người trong bao” hiện lên là một con người kì quái, sống khép kín và luôn sợ hãi trước cuộc sống. Hắn lúc nào cũng tự bao bọc mình bằng những “cái bao” cụ thể: đi giày cao su, cầm ô, mặc áo bành tô ấm cốt bông; ô để trong bao, đồng hồ để trong bao da, dao gọt bút chì cũng để trong bao. Không chỉ đồ vật, đến cả khuôn mặt hắn cũng như giấu sau cổ áo dựng đứng, tai nhét bông, ngồi xe thì kéo mui kín mít. Những chi tiết ấy cho thấy một con người luôn muốn cách ly bản thân khỏi thế giới xung quanh. Đáng sợ hơn, Bê-li-cốp còn sống trong “cái bao” tinh thần: chỉ tin vào chỉ thị, thông tư, sợ hãi mọi điều mới mẻ và gieo rắc nỗi sợ ấy cho cả thành phố. Hình tượng Bê-li-cốp là biểu tượng cho kiểu người bảo thủ, giáo điều, sống hèn nhát, kìm hãm sự phát triển của xã hội
Câu 2
Bài làm
Trong cuộc sống, mỗi người đều có cho mình một “vùng an toàn” – nơi quen thuộc, dễ chịu và ít rủi ro. Tuy nhiên, nếu mãi ở trong đó, con người sẽ khó có cơ hội phát triển. Vì vậy, bước ra khỏi vùng an toàn chính là điều cần thiết để trưởng thành và khẳng định bản thân.
Vùng an toàn có thể là những thói quen quen thuộc, những lựa chọn không đòi hỏi nỗ lực, hay tâm lí ngại thay đổi, sợ thất bại. Ở trong vùng an toàn, ta cảm thấy yên ổn, nhưng sự yên ổn ấy đôi khi lại là rào cản vô hình ngăn ta tiến xa hơn. Nếu không dám thử sức ở những điều mới mẻ, con người sẽ dễ trở nên trì trệ, tự giới hạn khả năng của mình.Bước ra khỏi vùng an toàn giúp ta khám phá năng lực tiềm ẩn và mở rộng giới hạn bản thân. Khi dám thử một môn học mới, tham gia một cuộc thi, hay đảm nhận một trách nhiệm khó khăn, ta buộc phải nỗ lực, học hỏi và thích nghi. Chính quá trình ấy rèn luyện bản lĩnh, sự tự tin và khả năng ứng biến trước thử thách. Thất bại có thể xảy ra, nhưng thất bại cũng là bài học quý giá giúp ta trưởng thành hơn. Không ai thành công mà chưa từng trải qua những lần vấp ngã.Trong xã hội hiện đại đầy biến động, việc dám thay đổi càng trở nên quan trọng. Thế giới không ngừng phát triển, nếu ta không bước ra khỏi giới hạn của chính mình, ta sẽ bị tụt lại phía sau. Những người thành công thường là những người dám nghĩ khác, dám làm khác và chấp nhận rủi ro để theo đuổi mục tiêu.Tuy nhiên, bước ra khỏi vùng an toàn không có nghĩa là liều lĩnh hay hành động thiếu suy nghĩ. Đó là sự dũng cảm có tính toán, là tinh thần sẵn sàng học hỏi và đối diện với thử thách. Điều quan trọng là mỗi người cần xác định mục tiêu rõ ràng và chuẩn bị cho mình hành trang cần thiết trước khi thay đổi.
Là một học sinh, tôi hiểu rằng nếu chỉ chọn những điều dễ dàng, tôi sẽ khó tiến bộ. Vì vậy, tôi cần mạnh dạn thử sức ở những lĩnh vực mới, rèn luyện kĩ năng và không ngại sai. Chỉ khi dám bước ra khỏi vùng an toàn, ta mới thực sự sống hết mình và phát huy trọn vẹn giá trị của bản thân.