Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.
Câu 1: Phương thức biểu cảm.
Câu 2: Nỗi nhớ mẹ của Lưu Trọng Lư.
Câu 3: Biện pháp tu từ sử dụng trong câu thơ:
Hoán dụ: “Nét cười đen nhánh” nhằm chỉ nụ cười của mẹ.
Tác dụng: Hình ảnh người mẹ hiện lên vừa lấp lánh tỏa sáng, vừa e ấp kín đáo.
Câu 4: suy nghĩ của anh/ chị về vai trò của tình mẫu tử trong đời sống mỗi con người.
-Hình thức: một đoạn
-Nội dung cần có những ý sau:
+Tình mẫu tử là tình cảm đẹp nhất trong cuộc đời mỗi con người. Tình mẫu tử thể hiện sự gắn kết kì diệu giữa con và mẹ, là tình cảm nâng đỡ, dìu dắt mỗi con người đến sự bình yên và hạnh phúc trong tâm hồn.
+ Tình mẫu tử có ý nghĩa vô cùng to lớn đối với mỗi người. Bất cứ ai trong cuộc đời cũng cần biết trân trọng tình cảm cao quý đó bởi chính tình mẫu tử hướng con người đến những hành động tốt đẹp để dần hoàn thiện nhân cách của mình.
câu 1:chủ đề cuả bài thơ là:sự nhận thưć cuả người con về công ơn cuả mẹ
câu 2 :phép điệp trong khổ thơ 1 là:những muà quả
phép đối:lũ chúng tôi lớn lên-bí và bầu lớn xuống
câu 3:
chữ "quả"mang ý nghiã tả thực:dòng 1 và dòng 3 cuả khổ đâù.
chữ "quả"mang ý nghĩa biểu tượng:dòng 1 và dòng 4 cuả khổ cuối.
câu 4:nghĩa cuả cuṃtừ quả non xanh :chưa đến độ chín ,chưa trưởng thành;chưa làm được nhưng điều xưng đáng với sự mong đợi cuả mẹ,chưa thanh̀ người tốt.
bài này mình cũng đã từng đọc qua.thật hay và thấm thía biết bao
Cảm ơn bạn đã chia sẻ bài văn rất xúc động và sâu sắc này. Bài viết của chị Nguyễn Thị Hậu không chỉ là một bài tả người – tả bố – mà còn là một bản ghi chép chân thật, đầy cảm xúc về tình phụ tử, về nghị lực sống và những hy sinh thầm lặng mà người cha dành cho gia đình.
Bài văn khiến người đọc không khỏi nghẹn ngào, bởi lối kể chuyện gần gũi nhưng chân thành, giàu hình ảnh và cảm xúc. Tác giả không chỉ miêu tả hình ảnh bên ngoài của bố mà còn đi sâu vào nội tâm, vào những chi tiết rất thật – từ cơn đau bệnh tật, công việc cực nhọc, đến những kỷ niệm nhỏ như chăm sóc giỏ lan, dạy con học mỗi tối… Những chi tiết ấy không chỉ khắc họa một người bố mà còn thể hiện rõ tình cảm sâu sắc, lòng biết ơn và cả nỗi đau mất mát khôn nguôi.
Đặc biệt, bài văn còn chứa đựng một thông điệp mạnh mẽ: **Hãy yêu thương và trân trọng cha mẹ khi còn có thể**. Có lẽ chính điều đó đã khiến người chấm điểm không chỉ nhìn thấy kỹ năng viết mà còn cảm nhận được cả tâm hồn và trái tim của người viết.
Nếu bạn thích bài này và muốn mình giúp bạn viết một bài tương tự (ví dụ: viết về mẹ, ông bà hay một người thân yêu), mình sẵn sàng giúp nhé. Bạn muốn thử không?
Câu 1: Thể thơ: lục bát.
Câu 2: Những hình ảnh của thiên nhiên được miêu tả trong đoạn thơ: rừng phong, dặm hồng bụi cuốn, ngàn dâu, vầng trăng.
Câu 3:
- Điệp từ: người, kẻ.
- Tác dụng của phép điệp:
+ Diễn tả tình cảnh chia li và tâm trạng lưu luyến, nhớ nhung của Thúy Kiều và Thúc Sinh.
+ Giúp cho lời thơ nhịp nhàng, giàu giá trị biểu cảm.
Câu 4:
Tâm trạng của nhân vật Thúy Kiều:
- Nỗi buồn li biệt và sự nhớ thương khôn nguôi dành cho Thúc Sinh.
- Sự cô đơn, trống trải khi vò võ nơi phòng vắng.
1. thể thơ lục bát
2.rừng phong, dặm hồng bụi
3 ko biết
4. buồn khi bị chia xa. (nhớ k mình nha
1. Thể thơ: Lục bát.
2. Những hình ảnh thiên nhiên được miên tả trong đoạn thơ: Rừng phong, vầng trăng
3. -Điệp từ: Người, kẻ.
- Tác dụng của phép điệp ngữ:
+ Diễn tả tình cảnh chia li và tâm trạng lưu luyến, nhớ nhung của Thúy Kiều và Thúc Sinh.
+ Giúp cho lời thơ nhịp nhàng, giàu giá trị biểu cảm.
4. Tâm trạng của nhân vật Thúy Kiều:
- Nỗi buồn li biệt và sự nhớ nhung dành cho Thúc Sinh.
- Sự cô đơn, trống trải khi vò võ nơi phòng vắng.

PHẦN ĐỌC HIỂU: (3.0 điểm)
Câu 1
Việc tôn trọng sự khác biệt của người khác có ý nghĩa vô cùng quan trọng trong cuộc sống. Mỗi người sinh ra đều có hoàn cảnh, tính cách, suy nghĩ và quan điểm riêng, vì vậy không ai giống ai hoàn toàn. Khi biết tôn trọng sự khác biệt, chúng ta sẽ học được cách lắng nghe, thấu hiểu và chấp nhận người khác, từ đó xây dựng các mối quan hệ tốt đẹp hơn. Ngược lại, nếu áp đặt suy nghĩ của mình lên người khác, dễ dẫn đến mâu thuẫn, xung đột. Tôn trọng sự khác biệt cũng giúp mỗi người phát triển bản thân, bởi ta có cơ hội tiếp cận với nhiều góc nhìn mới, học hỏi những điều hay từ người khác. Trong xã hội hiện đại, sự đa dạng càng trở nên rõ rệt, nên thái độ tôn trọng càng cần thiết. Đó không chỉ là biểu hiện của văn minh mà còn là nền tảng để xã hội phát triển hài hòa, tiến bộ.
Câu 2
Trong dòng chảy của phong trào Thơ mới, nếu Xuân Diệu là tiếng reo vui thiết tha với cuộc đời, Huy Cận là nỗi sầu vạn cổ trước vũ trụ, thì Lưu Trọng Lư lại chọn cho mình một góc nhỏ yên bình để gửi gắm những rung động tinh tế nhất của tâm hồn. "Nắng mới" chính là một nốt nhạc trầm xao xuyến như thế. Bài thơ không chỉ là nỗi nhớ mẹ da diết mà còn là một bức tranh kỷ niệm đẹp đẽ, nơi tình mẫu tử hiện lên bất tử qua những điều giản dị nhất
Lưu Trọng Lư không tả mẹ một cách chi tiết, ông chỉ chọn hai "điểm sáng" rực rỡ nhất để tạc nên bức chân dung vĩnh cửu trong lòng mình: "Mẹ tôi reo áo đỏ ngoài kia": Sắc đỏ của chiếc áo không chỉ làm ấm không gian mà còn làm ấm cả ký ức. Đó là màu của niềm vui, của sự chăm chút. Hình ảnh mẹ "reo" (phơi) áo lên giậu thưa là một lát cắt đời thường nhưng đẹp đến nao lòng. "Nét cười đen nhánh sau tay áo": Đây là chi tiết đắt giá nhất. Hình ảnh hàm răng đen (vẻ đẹp truyền thống) kết hợp với hành động che tay kín đáo tạo nên vẻ đẹp thuần hậu, duyên dáng và dịu dàng của người phụ nữ Việt Nam xưa. Từ "nhánh" gợi lên sự lấp lánh, một nụ cười vẫn luôn tỏa sáng dù người đã đi xa.Nghệ thuật khơi gợi nỗi buồn trong sáng .Sức hấp dẫn của "Nắng mới" nằm ở sự hài hòa giữa nội dung và hình thức. Thể thơ bảy chữ với nhịp điệu chậm rãi như bước chân của thời gian, cùng giọng điệu trầm buồn nhưng không bi lụy. Lưu Trọng Lư đã sử dụng thành công nghệ thuật lấy động tả tĩnh (tiếng gà trưa xao xác để tả cái tĩnh lặng của tâm hồn) và những hình ảnh giàu tính biểu tượng. Nỗi nhớ ở đây không ồn ào mà thấm thía, nó là một nỗi buồn "trong veo", là sự thanh lọc tâm hồn qua tình mẫu tử thiêng liêng.
Tóm lại, qua "Nắng mới", Lưu Trọng Lư đã tạc vào lòng độc giả một bức tượng đài về tình mẫu tử bằng những chất liệu giản đơn nhất của làng quê Việt Nam. Bài thơ là lời nhắc nhở nhẹ nhàng về sự hiện diện bất tử của mẹ trong lòng mỗi người con. Dù thời gian có làm mờ đi tất cả, nhưng ánh "nắng mới" của kỷ niệm và nụ cười "đen nhánh" của mẹ sẽ mãi là hành trang quý giá nhất sưởi ấm chúng ta trên mọi nẻo đường đời.
Câu 1: Bài làm: Trong một thế giới đa dạng với hàng tỷ cá thể, việc tôn trọng sự khác biệt chính là chìa khóa để xây dựng một xã hội văn minh và hạnh phúc. Tôn trọng sự khác biệt trước hết là thừa nhận và chấp nhận những điểm riêng biệt về tính cách, lối sống, quan điểm hay hoàn cảnh của người khác mà không dùng định kiến để phán xét. Ý nghĩa lớn nhất của thái độ này là giúp xóa bỏ rào cản giữa người với người, giảm bớt xung đột và tạo ra một môi trường sống an toàn, nơi mỗi cá nhân đều tự tin phát huy bản sắc riêng. Khi ta ngừng phán xét một người "ưa bay nhảy" hay "thích ở nhà", ta không chỉ giải phóng họ khỏi "tấm lưới định kiến" mà còn làm giàu thêm vốn sống của chính mình bằng những góc nhìn mới mẻ. Ngược lại, nếu thiếu đi sự tôn trọng này, thế giới sẽ trở nên đơn điệu, đầy rẫy sợ hãi và thù ghét. Tóm lại, tôn trọng sự khác biệt không chỉ là biểu hiện của một tâm hồn bao dung mà còn là nền tảng bền vững để kết nối trái tim và thúc đẩy sự tiến bộ của nhân loại. Câu 2: Bài làm: Nỗi nhớ về mẹ luôn là mạch nguồn cảm xúc dạt dào trong thi ca Việt Nam, nhưng có lẽ hiếm có bài thơ nào lại trong trẻo, nhẹ nhàng mà ám ảnh như "Nắng mới" của Lưu Trọng Lư. Bài thơ không chỉ là một bức tranh kỷ niệm đầy màu sắc mà còn là tiếng lòng thổn thức của người con dành cho người mẹ đã khuất, thể hiện qua những vần thơ giàu tính nhạc và họa. Mở đầu bài thơ, tác giả đánh thức nỗi nhớ bằng một tín hiệu thị giác đặc trưng: "Mỗi lần nắng mới hắt bên song, Xao xác, gà trưa gáy não nùng" "Nắng mới" không chỉ là ánh nắng đầu mùa mà còn là ánh sáng của ký ức. Âm thanh "xao xác" phối hợp với tiếng gà trưa "não nùng" đã tạo nên một không gian tĩnh lặng đến mênh mông, khiến nỗi lòng người con bỗng "chập chờn sống lại" những ngày xưa cũ. Cái hay của Lưu Trọng Lư là dùng ngoại cảnh để khơi gợi tâm cảnh, biến một buổi trưa bình thường trở thành một khoảng không gian đầy hoài niệm. Bức chân dung người mẹ hiện lên không phải qua những nét vẽ cầu kỳ mà qua những chi tiết vô cùng giản dị, gắn liền với sinh hoạt đời thường: "Tôi nhớ mẹ tôi, thuở thiếu thời Lúc người còn sống, tôi lên mười; Mỗi lần nắng mới reo ngoài nội, Áo đỏ người đưa trước giậu phơi." Hình ảnh "áo đỏ" phơi trước "giậu" dưới làn "nắng mới reo" tạo nên một gam màu ấm áp, rực rỡ và tràn đầy sức sống. Màu đỏ ấy như sưởi ấm cả bài thơ, tượng trưng cho tình mẫu tử nồng nàn và sự chăm chút, tần tảo của người mẹ. Dù khi ấy tác giả mới chỉ là một đứa trẻ lên mười, nhưng hình ảnh đẹp đẽ ấy đã găm sâu vào tâm khảm, để rồi mỗi khi nắng về lại trở nên sống động như vừa mới hôm qua. Đặc sắc nhất trong bài thơ chính là những câu kết, nơi vẻ đẹp của mẹ được kết tinh trong một nét cười: "Hình dáng mẹ tôi chửa xóa mờ Hãy còn mường tượng lúc vào ra: Nét cười đen nhánh sau tay áo Trong ánh trưa hè trước giậu thưa." "Nét cười đen nhánh" là một hình ảnh ẩn dụ tuyệt đẹp, gợi nhắc về tục nhuộm răng đen của phụ nữ Việt Nam thời xưa. Cái cười ấy lấp lánh sau "tay áo" vừa kín đáo, dịu dàng, vừa mang đậm vẻ đẹp truyền thống của người phụ nữ Việt. Người mẹ không còn ở đó, nhưng "hình dáng" và "nét cười" vẫn luôn hiện hữu, "vào ra" trong tâm trí người con như một sự bảo bọc vô hình. Về nghệ thuật, bài thơ sử dụng thể thơ thất ngôn với nhịp điệu chậm rãi, mang âm hưởng của một khúc hát ru buồn nhưng thanh thản. Ngôn ngữ thơ giản dị, trong sáng, giàu hình ảnh gợi cảm. Việc kết hợp nhuần nhuyễn giữa bút pháp cổ điển (nắng, song, gà trưa) và cảm xúc cá nhân hiện đại đã tạo nên một sức hấp dẫn riêng biệt cho thi phẩm. Tóm lại, "Nắng mới" là một bài ca bất hủ về tình mẫu tử. Lưu Trọng Lư đã thành công trong việc bất tử hóa hình ảnh người mẹ qua những rung cảm tinh tế nhất. Bài thơ nhắc nhở mỗi chúng ta hãy biết trân trọng những phút giây bình dị bên người thân, bởi đó là những hành trang tinh thần quý báu nhất theo ta suốt cuộc đời.
Câu 1
Trong cuộc sống, mỗi cá nhân là một bản thể duy nhất với những nét tính cách, quan điểm và lối sống riêng biệt. Chính vì vậy, việc tôn trọng sự khác biệt đóng vai trò vô cùng quan trọng để tạo nên một xã hội văn minh. Trước hết, tôn trọng sự khác biệt giúp ta mở rộng tầm nhìn và làm giàu vốn sống của chính mình; thay vì nhìn đời qua một lăng kính hẹp hòi, ta học được cách tiếp nhận những giá trị mới mẻ. Khi chấp nhận rằng "khác biệt không phải là sai trái", chúng ta sẽ loại bỏ được những định kiến độc hại, giảm bớt những phán xét khắt khe – nguyên nhân của sự rạn nứt trong các mối quan hệ. Hơn nữa, việc tôn trọng lẫn nhau tạo ra một môi trường an toàn để mỗi người tự tin bộc lộ tài năng và bản sắc riêng, từ đó thúc đẩy sự sáng tạo và phát triển chung. Một vườn hoa chỉ đẹp khi có nhiều sắc hoa, và xã hội cũng chỉ thực sự rực rỡ khi mỗi "cái tôi" đều được trân trọng. Tóm lại, tôn trọng sự khác biệt không chỉ là biểu hiện của lòng bao dung mà còn là chìa khóa để con người xích lại gần nhau hơn trong sự thấu hiểu và hòa hợp.
Câu 2
Trong dòng chảy của phong trào Thơ mới (1932 – 1945), nếu Xuân Diệu là tiếng reo vui gấp gáp, Huy Cận là nỗi sầu ảo não trước vũ trụ, thì Lưu Trọng Lư lại mang đến một điệu hồn phiêu diêu, bảng lảng với những kỉ niệm xa xăm. Bài thơ "Nắng mới" là một trong những thi phẩm trong sáng và cảm động nhất của ông, nơi tiếng lòng của người con hiếu thảo hòa quyện cùng bức tranh làng quê thanh bình để tạc nên hình tượng người mẹ dịu hiền. Mở đầu bài thơ, tác giả khơi gợi nỗi nhớ từ một tín hiệu thị giác rất đỗi quen thuộc: "Mỗi lần nắng mới hắt bên song, Xao xác, gà trưa gáy não nùng," "Nắng mới" là cái nắng đầu mùa, mang theo sự hanh hao và trong trẻo. Thế nhưng, trong tâm tưởng của thi sĩ, cái nắng ấy không rực rỡ mà lại "hắt" qua song cửa, gợi lên sự tĩnh lặng đến mênh mông. Kết hợp với âm thanh "xao xác" của tiếng gà trưa "não nùng", không gian bỗng trở nên cô quạnh, hiu hắt. Từ láy "não nùng" và "xao xác" đã chạm đúng vào sợi dây cảm xúc, khiến lòng người "rượi buồn theo thời dĩ vãng". Nhà thơ đang sống trong hiện tại nhưng tâm hồn lại "chập chờn sống lại những ngày không" – những ngày tháng hư ảo của quá khứ, nơi có một bóng hình không bao giờ phai nhạt. Ngược dòng thời gian, hình ảnh người mẹ hiện lên gắn liền với kỉ niệm tuổi lên mười đầy ấm áp: "Tôi nhớ me tôi, thuở thiếu thời Lúc người còn sống, tôi lên mười; Mỗi lần nắng mới reo ngoài nội, Áo đỏ người đưa trước giậu phơi." Khác với cái nắng "hắt" buồn bã ở đầu bài, nắng trong kí ức là nắng "reo ngoài nội" – một cái nắng có sức sống, có âm thanh của niềm vui. Trong không gian ngập tràn ánh sáng ấy, hình ảnh người mẹ hiện lên thật đẹp với chiếc "áo đỏ" đang phơi trước giậu. Sắc đỏ của chiếc áo hòa cùng sắc vàng của nắng tạo nên một điểm nhấn rực rỡ, ấm áp, xua tan đi cái lạnh lẽo của sự chia lìa. Đó là hình ảnh của sự chăm sóc, tần tảo và bàn tay vun vén cho gia đình. Ở khổ thơ cuối, nỗi nhớ được đẩy lên thành những nét vẽ chân thực và lay động lòng người: "Hình dáng me tôi chửa xoá mờ Hãy còn mường tượng lúc vào ra: Nét cười đen nhánh sau tay áo Trong ánh trưa hè trước giậu thưa." Dù thời gian có trôi qua, hình dáng mẹ vẫn "chửa xóa mờ", vẫn hiển hiện "lúc vào ra" trong từng góc nhà, kẽ sân. Đặc biệt nhất là chi tiết "nét cười đen nhánh". Đây là một hình ảnh mang đậm màu sắc văn hóa truyền thống với tục nhuộm răng đen của phụ nữ Việt Nam xưa. Nụ cười ấy không chỉ đẹp về ngoại hình mà còn toát lên vẻ hiền hậu, đoan trang và tình yêu thương vô bờ bến. Hình ảnh mẹ che miệng cười sau tay áo là một cử chỉ tế nhị, duyên dáng, để lại một dấu ấn sâu đậm trong tâm hồn đứa con thơ. Về nghệ thuật, bài thơ sử dụng thể thơ bảy chữ với nhịp điệu chậm rãi, ngôn ngữ giản dị nhưng giàu sức biểu cảm. Cách sử dụng các từ láy và hình ảnh đối lập giữa hiện tại (hiu quạnh) và quá khứ (ấm áp) đã làm nổi bật nỗi lòng bâng khuâng, thương nhớ của tác giả. Tóm lại, "Nắng mới" không chỉ là một bức tranh phong cảnh làng quê đẹp và buồn, mà còn là một bài ca cảm động về tình mẫu tử. Qua ngòi bút tài hoa và đa cảm của Lưu Trọng Lư, hình ảnh người mẹ hiện lên thật giản dị mà thiêng liêng, trở thành bến đỗ bình yên cho tâm hồn mỗi người khi nhớ về nguồn cội và những người thân yêu.
Câu 1: Ý nghĩa của việc tôn trọng sự khác biệt Trong một xã hội đa dạng, tôn trọng sự khác biệt chính là "chìa khóa" để mở cửa trái tim và xây dựng một cộng đồng văn minh. Mỗi cá nhân sinh ra là một bản thể duy nhất với ngoại hình, tính cách, quan điểm và hoàn cảnh sống riêng biệt. Ý nghĩa lớn nhất của sự tôn trọng này là giúp giảm thiểu xung đột và định kiến. Khi ta ngừng phán xét những điều không giống mình, sự thù ghét sẽ nhường chỗ cho lòng vị tha và thấu hiểu. Bên cạnh đó, tôn trọng sự khác biệt còn là động lực cho sự sáng tạo. Một tập thể chỉ mạnh khi tập hợp được những góc nhìn đa chiều, những ý tưởng độc đáo mà không bị gò bó trong khuôn mẫu. Về mặt cá nhân, thái độ này giúp chúng ta mở rộng thế giới quan, học hỏi được những bài học quý giá từ người khác để hoàn thiện bản thân. Ngược lại, nếu ép buộc mọi người phải giống nhau, xã hội sẽ trở nên đơn điệu, trì trệ và tẻ nhạt. Tóm lại, tôn trọng sự khác biệt không chỉ là biểu hiện của một tư duy hiện đại mà còn là sự tử tế căn bản giữa người với người. Hãy trân trọng "màu sắc" riêng của mỗi người để cùng nhau tạo nên một thế giới đa sắc và nhân văn. Câu 2: Phân tích, đánh giá bài thơ "Nắng mới" của Lưu Trọng Lư Lưu Trọng Lư là "con chim đầu đàn" của phong trào Thơ mới, người mang đến một luồng gió trong trẻo, đượm buồn nhưng vô cùng tinh tế. Bài thơ "Nắng mới" là một nốt nhạc trầm đầy xao xuyến, tái hiện hình bóng người mẹ kính yêu qua những mảnh ký ức nhuốm màu thời gian. 1. Sự đánh thức của ký ức (Khổ 1) Nỗi nhớ trong bài thơ không tự nhiên mà đến, nó được đánh thức bởi một tín hiệu thị giác và thính giác: "Mỗi lần nắng mới hắt bên song, Xao xác, gà trưa gáy não nùng" "Nắng mới" – cái nắng hanh hao, rực rỡ của buổi đầu mùa – không mang đến sự tươi mới mà lại gợi về sự trống vắng. Tiếng gà trưa "xao xác" (từ láy gợi âm thanh xao động) và "não nùng" (gợi nỗi buồn tê tái) đã chạm vào sợi dây tâm cảm của tác giả. Từ thực tại "hắt bên song", thi sĩ lạc bước vào "thời dĩ vãng", nơi có những ngày xưa cũ chập chờn hiện về. 2. Hình ảnh người mẹ tần tảo (Khổ 2) Quá khứ hiện lên rõ nét gắn liền với hình ảnh người mẹ trong những ngày thơ ấu: "Tôi nhớ me tôi, thuở thiếu thời Lúc người còn sống, tôi lên mười" Cách gọi "me" gợi cảm giác thân thương, gần gũi của những gia đình trung lưu xưa. Hình ảnh mẹ gắn liền với hành động "đưa trước giậu phơi" chiếc "áo đỏ". Sắc đỏ của chiếc áo nổi bật trên nền nắng mới không chỉ là một nét vẽ nghệ thuật mà còn là biểu tượng của sự ấm áp, bàn tay chăm sóc tỉ mỉ của mẹ. Màu đỏ ấy cháy bỏng trong ký ức, đối lập với cái buồn lặng lẽ của thực tại. 3. Vẻ đẹp vĩnh cửu và nụ cười khó quên (Khổ 3) Khổ thơ cuối cùng là đỉnh cao của cảm xúc, nơi hình dáng mẹ hiện ra sống động như chưa hề khuất xa: "Hình dáng me tôi chửa xoá mờ Hãy còn mường tượng lúc vào ra: Nét cười đen nhánh sau tay áo Trong ánh trưa hè trước giậu thưa." Cụm từ "chửa xóa mờ" khẳng định mẹ luôn sống mãi trong tâm trí con. Chi tiết đắt giá nhất toàn bài chính là "nét cười đen nhánh". Đây là một hình ảnh ẩn dụ chuyển đổi cảm giác tuyệt đẹp: cái "đen nhánh" của hàm răng nhuộm theo phong tục xưa hòa quyện với vẻ lấp lánh của nụ cười. Nụ cười ấy lại kín đáo ẩn hiện "sau tay áo", tạo nên vẻ đẹp thuần khiết, dịu dàng và đầy sức sống.