Câu 1. Viết đoạn văn (khoảng 200...">
K
Khách

Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.

II. PHẦN VIẾT (6.0 ĐIỂM)

Câu 1. Viết đoạn văn (khoảng 200 chữ) nêu suy nghĩ về ý nghĩa của việc tôn trọng sự khác biệt của người khác.

Câu 2. Viết bài văn phân tích, đánh giá bài thơ sau: 

Mỗi lần nắng mới hắt bên song,
Xao xác, gà trưa gáy não nùng,
Lòng rượi buồn theo thời dĩ vãng,
Chập chờn sống lại những ngày không.

Tôi nhớ me tôi, thuở thiếu thời
Lúc người còn sống, tôi lên mười;
Mỗi lần nắng mới reo ngoài nội,
Áo đỏ người đưa trước giậu phơi.

Hình dáng me tôi chửa xoá mờ
Hãy còn mường tượng lúc vào ra:
Nét cười đen nhánh sau tay áo
Trong ánh trưa hè trước giậu thưa.

(Lưu Trọng Lư, Nắng mới, thivien.net)
Chú thích:
– Lưu Trọng Lư (19/6/1912 – 10/8/1991) là một nhà thơ, nhà văn, nhà soạn kịch Việt Nam, quê làng Cao Lao Hạ, xã Hạ Trạch, huyện Bố Trạch, tỉnh Quảng Bình trong một gia đình quan lại xuất thân nho học. Ông học đến năm thứ ba tại trường Quốc học Huế thì ra Hà Nội làm văn, làm báo để kiếm sống. Ông là một trong những nhà thơ khởi xướng Phong trào Thơ mới và rất tích cực diễn thuyết bênh vực Thơ mới đả kích các nhà thơ “cũ”. Sau Cách mạng tháng Tám, ông tham gia Văn hoá cứu quốc ở Huế. Trong kháng chiến chống Pháp, ông hoạt động tuyên truyền, văn nghệ ở Bình Trị Thiên và Liên khu IV. Sau năm 1954, ông tiếp tục hoạt động văn học, nghệ thuật: hội viên Hội nhà văn Việt Nam từ năm 1957, đã từng làm Tổng thư ký Hội nghệ sỹ sân khấu Việt Nam. Ông mất tại Hà Nội.
– Me (từ cũ): Mẹ.
– Nội: cánh đồng.
– Chửa: chưa.
4

Câu 1

Việc tôn trọng sự khác biệt của người khác có ý nghĩa vô cùng quan trọng trong cuộc sống. Mỗi người sinh ra đều có hoàn cảnh, tính cách, suy nghĩ và quan điểm riêng, vì vậy không ai giống ai hoàn toàn. Khi biết tôn trọng sự khác biệt, chúng ta sẽ học được cách lắng nghe, thấu hiểu và chấp nhận người khác, từ đó xây dựng các mối quan hệ tốt đẹp hơn. Ngược lại, nếu áp đặt suy nghĩ của mình lên người khác, dễ dẫn đến mâu thuẫn, xung đột. Tôn trọng sự khác biệt cũng giúp mỗi người phát triển bản thân, bởi ta có cơ hội tiếp cận với nhiều góc nhìn mới, học hỏi những điều hay từ người khác. Trong xã hội hiện đại, sự đa dạng càng trở nên rõ rệt, nên thái độ tôn trọng càng cần thiết. Đó không chỉ là biểu hiện của văn minh mà còn là nền tảng để xã hội phát triển hài hòa, tiến bộ.

Câu 2

Trong dòng chảy của phong trào Thơ mới, nếu Xuân Diệu là tiếng reo vui thiết tha với cuộc đời, Huy Cận là nỗi sầu vạn cổ trước vũ trụ, thì Lưu Trọng Lư lại chọn cho mình một góc nhỏ yên bình để gửi gắm những rung động tinh tế nhất của tâm hồn. "Nắng mới" chính là một nốt nhạc trầm xao xuyến như thế. Bài thơ không chỉ là nỗi nhớ mẹ da diết mà còn là một bức tranh kỷ niệm đẹp đẽ, nơi tình mẫu tử hiện lên bất tử qua những điều giản dị nhất

Lưu Trọng Lư không tả mẹ một cách chi tiết, ông chỉ chọn hai "điểm sáng" rực rỡ nhất để tạc nên bức chân dung vĩnh cửu trong lòng mình: "Mẹ tôi reo áo đỏ ngoài kia": Sắc đỏ của chiếc áo không chỉ làm ấm không gian mà còn làm ấm cả ký ức. Đó là màu của niềm vui, của sự chăm chút. Hình ảnh mẹ "reo" (phơi) áo lên giậu thưa là một lát cắt đời thường nhưng đẹp đến nao lòng. "Nét cười đen nhánh sau tay áo": Đây là chi tiết đắt giá nhất. Hình ảnh hàm răng đen (vẻ đẹp truyền thống) kết hợp với hành động che tay kín đáo tạo nên vẻ đẹp thuần hậu, duyên dáng và dịu dàng của người phụ nữ Việt Nam xưa. Từ "nhánh" gợi lên sự lấp lánh, một nụ cười vẫn luôn tỏa sáng dù người đã đi xa.Nghệ thuật khơi gợi nỗi buồn trong sáng .Sức hấp dẫn của "Nắng mới" nằm ở sự hài hòa giữa nội dung và hình thức. Thể thơ bảy chữ với nhịp điệu chậm rãi như bước chân của thời gian, cùng giọng điệu trầm buồn nhưng không bi lụy. Lưu Trọng Lư đã sử dụng thành công nghệ thuật lấy động tả tĩnh (tiếng gà trưa xao xác để tả cái tĩnh lặng của tâm hồn) và những hình ảnh giàu tính biểu tượng. Nỗi nhớ ở đây không ồn ào mà thấm thía, nó là một nỗi buồn "trong veo", là sự thanh lọc tâm hồn qua tình mẫu tử thiêng liêng.

Tóm lại, qua "Nắng mới", Lưu Trọng Lư đã tạc vào lòng độc giả một bức tượng đài về tình mẫu tử bằng những chất liệu giản đơn nhất của làng quê Việt Nam. Bài thơ là lời nhắc nhở nhẹ nhàng về sự hiện diện bất tử của mẹ trong lòng mỗi người con. Dù thời gian có làm mờ đi tất cả, nhưng ánh "nắng mới" của kỷ niệm và nụ cười "đen nhánh" của mẹ sẽ mãi là hành trang quý giá nhất sưởi ấm chúng ta trên mọi nẻo đường đời.

Câu 1: Bài làm: Trong một thế giới đa dạng với hàng tỷ cá thể, việc tôn trọng sự khác biệt chính là chìa khóa để xây dựng một xã hội văn minh và hạnh phúc. Tôn trọng sự khác biệt trước hết là thừa nhận và chấp nhận những điểm riêng biệt về tính cách, lối sống, quan điểm hay hoàn cảnh của người khác mà không dùng định kiến để phán xét. Ý nghĩa lớn nhất của thái độ này là giúp xóa bỏ rào cản giữa người với người, giảm bớt xung đột và tạo ra một môi trường sống an toàn, nơi mỗi cá nhân đều tự tin phát huy bản sắc riêng. Khi ta ngừng phán xét một người "ưa bay nhảy" hay "thích ở nhà", ta không chỉ giải phóng họ khỏi "tấm lưới định kiến" mà còn làm giàu thêm vốn sống của chính mình bằng những góc nhìn mới mẻ. Ngược lại, nếu thiếu đi sự tôn trọng này, thế giới sẽ trở nên đơn điệu, đầy rẫy sợ hãi và thù ghét. Tóm lại, tôn trọng sự khác biệt không chỉ là biểu hiện của một tâm hồn bao dung mà còn là nền tảng bền vững để kết nối trái tim và thúc đẩy sự tiến bộ của nhân loại. Câu 2: Bài làm: Nỗi nhớ về mẹ luôn là mạch nguồn cảm xúc dạt dào trong thi ca Việt Nam, nhưng có lẽ hiếm có bài thơ nào lại trong trẻo, nhẹ nhàng mà ám ảnh như "Nắng mới" của Lưu Trọng Lư. Bài thơ không chỉ là một bức tranh kỷ niệm đầy màu sắc mà còn là tiếng lòng thổn thức của người con dành cho người mẹ đã khuất, thể hiện qua những vần thơ giàu tính nhạc và họa. Mở đầu bài thơ, tác giả đánh thức nỗi nhớ bằng một tín hiệu thị giác đặc trưng: "Mỗi lần nắng mới hắt bên song, Xao xác, gà trưa gáy não nùng" "Nắng mới" không chỉ là ánh nắng đầu mùa mà còn là ánh sáng của ký ức. Âm thanh "xao xác" phối hợp với tiếng gà trưa "não nùng" đã tạo nên một không gian tĩnh lặng đến mênh mông, khiến nỗi lòng người con bỗng "chập chờn sống lại" những ngày xưa cũ. Cái hay của Lưu Trọng Lư là dùng ngoại cảnh để khơi gợi tâm cảnh, biến một buổi trưa bình thường trở thành một khoảng không gian đầy hoài niệm. Bức chân dung người mẹ hiện lên không phải qua những nét vẽ cầu kỳ mà qua những chi tiết vô cùng giản dị, gắn liền với sinh hoạt đời thường: "Tôi nhớ mẹ tôi, thuở thiếu thời Lúc người còn sống, tôi lên mười; Mỗi lần nắng mới reo ngoài nội, Áo đỏ người đưa trước giậu phơi." Hình ảnh "áo đỏ" phơi trước "giậu" dưới làn "nắng mới reo" tạo nên một gam màu ấm áp, rực rỡ và tràn đầy sức sống. Màu đỏ ấy như sưởi ấm cả bài thơ, tượng trưng cho tình mẫu tử nồng nàn và sự chăm chút, tần tảo của người mẹ. Dù khi ấy tác giả mới chỉ là một đứa trẻ lên mười, nhưng hình ảnh đẹp đẽ ấy đã găm sâu vào tâm khảm, để rồi mỗi khi nắng về lại trở nên sống động như vừa mới hôm qua. Đặc sắc nhất trong bài thơ chính là những câu kết, nơi vẻ đẹp của mẹ được kết tinh trong một nét cười: "Hình dáng mẹ tôi chửa xóa mờ Hãy còn mường tượng lúc vào ra: Nét cười đen nhánh sau tay áo Trong ánh trưa hè trước giậu thưa." "Nét cười đen nhánh" là một hình ảnh ẩn dụ tuyệt đẹp, gợi nhắc về tục nhuộm răng đen của phụ nữ Việt Nam thời xưa. Cái cười ấy lấp lánh sau "tay áo" vừa kín đáo, dịu dàng, vừa mang đậm vẻ đẹp truyền thống của người phụ nữ Việt. Người mẹ không còn ở đó, nhưng "hình dáng" và "nét cười" vẫn luôn hiện hữu, "vào ra" trong tâm trí người con như một sự bảo bọc vô hình. Về nghệ thuật, bài thơ sử dụng thể thơ thất ngôn với nhịp điệu chậm rãi, mang âm hưởng của một khúc hát ru buồn nhưng thanh thản. Ngôn ngữ thơ giản dị, trong sáng, giàu hình ảnh gợi cảm. Việc kết hợp nhuần nhuyễn giữa bút pháp cổ điển (nắng, song, gà trưa) và cảm xúc cá nhân hiện đại đã tạo nên một sức hấp dẫn riêng biệt cho thi phẩm. Tóm lại, "Nắng mới" là một bài ca bất hủ về tình mẫu tử. Lưu Trọng Lư đã thành công trong việc bất tử hóa hình ảnh người mẹ qua những rung cảm tinh tế nhất. Bài thơ nhắc nhở mỗi chúng ta hãy biết trân trọng những phút giây bình dị bên người thân, bởi đó là những hành trang tinh thần quý báu nhất theo ta suốt cuộc đời.


27 tháng 3

Câu 1

Trong cuộc sống, mỗi cá nhân là một bản thể duy nhất với những nét tính cách, quan điểm và lối sống riêng biệt. Chính vì vậy, việc tôn trọng sự khác biệt đóng vai trò vô cùng quan trọng để tạo nên một xã hội văn minh. Trước hết, tôn trọng sự khác biệt giúp ta mở rộng tầm nhìn và làm giàu vốn sống của chính mình; thay vì nhìn đời qua một lăng kính hẹp hòi, ta học được cách tiếp nhận những giá trị mới mẻ. Khi chấp nhận rằng "khác biệt không phải là sai trái", chúng ta sẽ loại bỏ được những định kiến độc hại, giảm bớt những phán xét khắt khe – nguyên nhân của sự rạn nứt trong các mối quan hệ. Hơn nữa, việc tôn trọng lẫn nhau tạo ra một môi trường an toàn để mỗi người tự tin bộc lộ tài năng và bản sắc riêng, từ đó thúc đẩy sự sáng tạo và phát triển chung. Một vườn hoa chỉ đẹp khi có nhiều sắc hoa, và xã hội cũng chỉ thực sự rực rỡ khi mỗi "cái tôi" đều được trân trọng. Tóm lại, tôn trọng sự khác biệt không chỉ là biểu hiện của lòng bao dung mà còn là chìa khóa để con người xích lại gần nhau hơn trong sự thấu hiểu và hòa hợp.

Câu 2

Trong dòng chảy của phong trào Thơ mới (1932 – 1945), nếu Xuân Diệu là tiếng reo vui gấp gáp, Huy Cận là nỗi sầu ảo não trước vũ trụ, thì Lưu Trọng Lư lại mang đến một điệu hồn phiêu diêu, bảng lảng với những kỉ niệm xa xăm. Bài thơ "Nắng mới" là một trong những thi phẩm trong sáng và cảm động nhất của ông, nơi tiếng lòng của người con hiếu thảo hòa quyện cùng bức tranh làng quê thanh bình để tạc nên hình tượng người mẹ dịu hiền. Mở đầu bài thơ, tác giả khơi gợi nỗi nhớ từ một tín hiệu thị giác rất đỗi quen thuộc: "Mỗi lần nắng mới hắt bên song, Xao xác, gà trưa gáy não nùng," "Nắng mới" là cái nắng đầu mùa, mang theo sự hanh hao và trong trẻo. Thế nhưng, trong tâm tưởng của thi sĩ, cái nắng ấy không rực rỡ mà lại "hắt" qua song cửa, gợi lên sự tĩnh lặng đến mênh mông. Kết hợp với âm thanh "xao xác" của tiếng gà trưa "não nùng", không gian bỗng trở nên cô quạnh, hiu hắt. Từ láy "não nùng" và "xao xác" đã chạm đúng vào sợi dây cảm xúc, khiến lòng người "rượi buồn theo thời dĩ vãng". Nhà thơ đang sống trong hiện tại nhưng tâm hồn lại "chập chờn sống lại những ngày không" – những ngày tháng hư ảo của quá khứ, nơi có một bóng hình không bao giờ phai nhạt. Ngược dòng thời gian, hình ảnh người mẹ hiện lên gắn liền với kỉ niệm tuổi lên mười đầy ấm áp: "Tôi nhớ me tôi, thuở thiếu thời Lúc người còn sống, tôi lên mười; Mỗi lần nắng mới reo ngoài nội, Áo đỏ người đưa trước giậu phơi." Khác với cái nắng "hắt" buồn bã ở đầu bài, nắng trong kí ức là nắng "reo ngoài nội" – một cái nắng có sức sống, có âm thanh của niềm vui. Trong không gian ngập tràn ánh sáng ấy, hình ảnh người mẹ hiện lên thật đẹp với chiếc "áo đỏ" đang phơi trước giậu. Sắc đỏ của chiếc áo hòa cùng sắc vàng của nắng tạo nên một điểm nhấn rực rỡ, ấm áp, xua tan đi cái lạnh lẽo của sự chia lìa. Đó là hình ảnh của sự chăm sóc, tần tảo và bàn tay vun vén cho gia đình. Ở khổ thơ cuối, nỗi nhớ được đẩy lên thành những nét vẽ chân thực và lay động lòng người: "Hình dáng me tôi chửa xoá mờ Hãy còn mường tượng lúc vào ra: Nét cười đen nhánh sau tay áo Trong ánh trưa hè trước giậu thưa." Dù thời gian có trôi qua, hình dáng mẹ vẫn "chửa xóa mờ", vẫn hiển hiện "lúc vào ra" trong từng góc nhà, kẽ sân. Đặc biệt nhất là chi tiết "nét cười đen nhánh". Đây là một hình ảnh mang đậm màu sắc văn hóa truyền thống với tục nhuộm răng đen của phụ nữ Việt Nam xưa. Nụ cười ấy không chỉ đẹp về ngoại hình mà còn toát lên vẻ hiền hậu, đoan trang và tình yêu thương vô bờ bến. Hình ảnh mẹ che miệng cười sau tay áo là một cử chỉ tế nhị, duyên dáng, để lại một dấu ấn sâu đậm trong tâm hồn đứa con thơ. Về nghệ thuật, bài thơ sử dụng thể thơ bảy chữ với nhịp điệu chậm rãi, ngôn ngữ giản dị nhưng giàu sức biểu cảm. Cách sử dụng các từ láy và hình ảnh đối lập giữa hiện tại (hiu quạnh) và quá khứ (ấm áp) đã làm nổi bật nỗi lòng bâng khuâng, thương nhớ của tác giả. Tóm lại, "Nắng mới" không chỉ là một bức tranh phong cảnh làng quê đẹp và buồn, mà còn là một bài ca cảm động về tình mẫu tử. Qua ngòi bút tài hoa và đa cảm của Lưu Trọng Lư, hình ảnh người mẹ hiện lên thật giản dị mà thiêng liêng, trở thành bến đỗ bình yên cho tâm hồn mỗi người khi nhớ về nguồn cội và những người thân yêu.


31 tháng 3

Câu 1: Ý nghĩa của việc tôn trọng sự khác biệt Trong một xã hội đa dạng, tôn trọng sự khác biệt chính là "chìa khóa" để mở cửa trái tim và xây dựng một cộng đồng văn minh. Mỗi cá nhân sinh ra là một bản thể duy nhất với ngoại hình, tính cách, quan điểm và hoàn cảnh sống riêng biệt. Ý nghĩa lớn nhất của sự tôn trọng này là giúp giảm thiểu xung đột và định kiến. Khi ta ngừng phán xét những điều không giống mình, sự thù ghét sẽ nhường chỗ cho lòng vị tha và thấu hiểu. Bên cạnh đó, tôn trọng sự khác biệt còn là động lực cho sự sáng tạo. Một tập thể chỉ mạnh khi tập hợp được những góc nhìn đa chiều, những ý tưởng độc đáo mà không bị gò bó trong khuôn mẫu. Về mặt cá nhân, thái độ này giúp chúng ta mở rộng thế giới quan, học hỏi được những bài học quý giá từ người khác để hoàn thiện bản thân. Ngược lại, nếu ép buộc mọi người phải giống nhau, xã hội sẽ trở nên đơn điệu, trì trệ và tẻ nhạt. Tóm lại, tôn trọng sự khác biệt không chỉ là biểu hiện của một tư duy hiện đại mà còn là sự tử tế căn bản giữa người với người. Hãy trân trọng "màu sắc" riêng của mỗi người để cùng nhau tạo nên một thế giới đa sắc và nhân văn. Câu 2: Phân tích, đánh giá bài thơ "Nắng mới" của Lưu Trọng Lư Lưu Trọng Lư là "con chim đầu đàn" của phong trào Thơ mới, người mang đến một luồng gió trong trẻo, đượm buồn nhưng vô cùng tinh tế. Bài thơ "Nắng mới" là một nốt nhạc trầm đầy xao xuyến, tái hiện hình bóng người mẹ kính yêu qua những mảnh ký ức nhuốm màu thời gian. 1. Sự đánh thức của ký ức (Khổ 1) Nỗi nhớ trong bài thơ không tự nhiên mà đến, nó được đánh thức bởi một tín hiệu thị giác và thính giác: "Mỗi lần nắng mới hắt bên song, Xao xác, gà trưa gáy não nùng" "Nắng mới" – cái nắng hanh hao, rực rỡ của buổi đầu mùa – không mang đến sự tươi mới mà lại gợi về sự trống vắng. Tiếng gà trưa "xao xác" (từ láy gợi âm thanh xao động) và "não nùng" (gợi nỗi buồn tê tái) đã chạm vào sợi dây tâm cảm của tác giả. Từ thực tại "hắt bên song", thi sĩ lạc bước vào "thời dĩ vãng", nơi có những ngày xưa cũ chập chờn hiện về. 2. Hình ảnh người mẹ tần tảo (Khổ 2) Quá khứ hiện lên rõ nét gắn liền với hình ảnh người mẹ trong những ngày thơ ấu: "Tôi nhớ me tôi, thuở thiếu thời Lúc người còn sống, tôi lên mười" Cách gọi "me" gợi cảm giác thân thương, gần gũi của những gia đình trung lưu xưa. Hình ảnh mẹ gắn liền với hành động "đưa trước giậu phơi" chiếc "áo đỏ". Sắc đỏ của chiếc áo nổi bật trên nền nắng mới không chỉ là một nét vẽ nghệ thuật mà còn là biểu tượng của sự ấm áp, bàn tay chăm sóc tỉ mỉ của mẹ. Màu đỏ ấy cháy bỏng trong ký ức, đối lập với cái buồn lặng lẽ của thực tại. 3. Vẻ đẹp vĩnh cửu và nụ cười khó quên (Khổ 3) Khổ thơ cuối cùng là đỉnh cao của cảm xúc, nơi hình dáng mẹ hiện ra sống động như chưa hề khuất xa: "Hình dáng me tôi chửa xoá mờ Hãy còn mường tượng lúc vào ra: Nét cười đen nhánh sau tay áo Trong ánh trưa hè trước giậu thưa." Cụm từ "chửa xóa mờ" khẳng định mẹ luôn sống mãi trong tâm trí con. Chi tiết đắt giá nhất toàn bài chính là "nét cười đen nhánh". Đây là một hình ảnh ẩn dụ chuyển đổi cảm giác tuyệt đẹp: cái "đen nhánh" của hàm răng nhuộm theo phong tục xưa hòa quyện với vẻ lấp lánh của nụ cười. Nụ cười ấy lại kín đáo ẩn hiện "sau tay áo", tạo nên vẻ đẹp thuần khiết, dịu dàng và đầy sức sống.

Câu 1: Đọc đoạn thơ sau và trả lời các câu hỏi: Mỗi lần nắng mới hắt bên song, Xao xác, gà trưa gáy não nùng, Lòng rượi buồn theo thời dĩ vãng, Chập chờn sống lại những ngày không. Tôi nhớ mẹ tôi, thuở thiếu thời Lúc người còn sống, tôi lên mười; Mỗi lần nắng mới reo ngoài nội, Áo đỏ người đưa trước giậu phơi, Hình dáng mẹ tôi chửa xóa mờ Hãy còn mường tượng lúc vào...
Đọc tiếp

Câu 1: Đọc đoạn thơ sau và trả lời các câu hỏi:
Mỗi lần nắng mới hắt bên song,
Xao xác, gà trưa gáy não nùng,
Lòng rượi buồn theo thời dĩ vãng,
Chập chờn sống lại những ngày không.
Tôi nhớ mẹ tôi, thuở thiếu thời
Lúc người còn sống, tôi lên mười;
Mỗi lần nắng mới reo ngoài nội,
Áo đỏ người đưa trước giậu phơi,
Hình dáng mẹ tôi chửa xóa mờ
Hãy còn mường tượng lúc vào ra;
Nét cười đen nhánh sau tay áo
Trong ánh trưa hè trước giậu thưa.
(Nắng mới – Lưu Trọng Lư, Thi nhân Việt Nam, NXB Văn học)
Câu 5: Trong đoạn thơ trên tác giả đã sử dụng những phương thức biểu đạt nào?
(0,5 điểm)
Câu 6: Theo tác giả, yếu tố nào của ngoại cảnh đã khơi gợi dòng hồi tưởng về
mẹ? (0,5 điểm)
Câu 7: Nêu nội dung chính của đoạn thơ? (1 điểm)
Câu 8: Nhận xét của em về mối quan hệ giữa nắng mới và mẹ tôi trong bài thơ?
(1 điểm)
Câu 2: Bàn về Tử Văn, có ý kiến cho rằng: Đó chỉ là một kẻ sĩ cố chấp, ngông
cuồng. Ý kiến của anh chị như thế nào?

0
Mỗi lần nắng mới hắt bên song. Xao xác gà trưa gáy não nùng; Lòng rượi buồn theo thời dĩ vãng, Chập chờn sống lại những ngày không. Tôi nhớ Me tôi thuở thiếu thời, Lúc Người còn sống, tôi lên mười; Mỗi lần nắng mới reo ngoài nội, Áo đỏ Người đưa trước giậu phơi. Hình dáng Me tôi chửa xoá mờ, Hãy còn mường tượng lúc vào ra: Nét cười đen nhánh sau tay áo, Trong ánh trưa hè,...
Đọc tiếp

Mỗi lần nắng mới hắt bên song.
Xao xác gà trưa gáy não nùng;
Lòng rượi buồn theo thời dĩ vãng,
Chập chờn sống lại những ngày không.

Tôi nhớ Me tôi thuở thiếu thời,
Lúc Người còn sống, tôi lên mười;
Mỗi lần nắng mới reo ngoài nội,
Áo đỏ Người đưa trước giậu phơi.

Hình dáng Me tôi chửa xoá mờ,
Hãy còn mường tượng lúc vào ra:
Nét cười đen nhánh sau tay áo,
Trong ánh trưa hè, trước giậu thưa
.

Câu 1. Trong văn bản trên tác giả đã sử dụng những phương thức biểu đạt nào?

Câu 2. Hình ảnh “Me tôi” trong trí nhớ của tác giả hiện lên qua những chi tiết cụ thể nào?

Câu 3.Chỉ ra các từ láy được sử dụng trọng văn bản và nêu tác dụng của chúng?

Câu 4. Trong những chi tiết gợi nhớ về người mẹ của tác giả, anh/ chị ấn tượng nhất với hình ảnh nào? Hãy bày tỏ những xúc cảm của mình về chi tiết đó?

1
13 tháng 4 2020

Câu 1: Phương thức biểu cảm.
Câu 2: Nỗi nhớ mẹ của Lưu Trọng Lư.
Câu 3: Biện pháp tu từ sử dụng trong câu thơ:
Hoán dụ: “Nét cười đen nhánh” nhằm chỉ nụ cười của mẹ.
Tác dụng: Hình ảnh người mẹ hiện lên vừa lấp lánh tỏa sáng, vừa e ấp kín đáo.
Câu 4: suy nghĩ của anh/ chị về vai trò của tình mẫu tử trong đời sống mỗi con người.
-Hình thức: một đoạn
-Nội dung cần có những ý sau:
+Tình mẫu tử là tình cảm đẹp nhất trong cuộc đời mỗi con người. Tình mẫu tử thể hiện sự gắn kết kì diệu giữa con và mẹ, là tình cảm nâng đỡ, dìu dắt mỗi con người đến sự bình yên và hạnh phúc trong tâm hồn.
+ Tình mẫu tử có ý nghĩa vô cùng to lớn đối với mỗi người. Bất cứ ai trong cuộc đời cũng cần biết trân trọng tình cảm cao quý đó bởi chính tình mẫu tử hướng con người đến những hành động tốt đẹp để dần hoàn thiện nhân cách của mình.

13 tháng 4 2020

cảm ơn nha :3

Phần 1: Đọc - hiểu (3.0 điểm)            Đọc bài thơ sau của Nguyễn Khoa Điềm và trả lời các câu hỏi:          MẸ VÀ QUẢ Những mùa quả mẹ tôi hái được Mẹ vẫn trông vào tay mẹ vun trồng Những mùa quả lặn rồi lại mọc Như mặt trời, khi như mặt trăng​ Lũ chúng tôi từ tay mẹ lớn lên Còn những bí và bầu thì lớn xuống Chúng mang dáng giọt...
Đọc tiếp

Phần 1: Đọc - hiểu (3.0 điểm)

           Đọc bài thơ sau của Nguyễn Khoa Điềm và trả lời các câu hỏi:

         MẸ VÀ QUẢ

Những mùa quả mẹ tôi hái được
Mẹ vẫn trông vào tay mẹ vun trồng
Những mùa quả lặn rồi lại mọc
Như mặt trời, khi như mặt trăng​

Lũ chúng tôi từ tay mẹ lớn lên
Còn những bí và bầu thì lớn xuống
Chúng mang dáng giọt mồ hôi mặn
Rỏ xuống lòng thầm lặng mẹ tôi.

Và chúng tôi, một thứ quả trên đời
Bảy mươi tuổi mẹ đợi chờ được hái
Tôi hoảng sợ, ngày bàn tay mẹ mỏi
Mình vẫn còn một thứ quả non xanh.

(Thơ Việt Nam 1945 - 1985, NXB Văn học, Hà Nội, 1985)

Câu 1: Nêu chủ đề của bài thơ? (0.5 điểm)    

Câu 2: Tìm phép điệp trong khổ thơ đầu và phép đối trong khổ thơ thứ hai. (0.5 điểm)

Câu 3: Trong nhan đề và bài thơ, chữ “quả” xuất hiện nhiều lần. Chữ “quả” ở dòng nào mang ý nghĩa tả thực? Chữ “quả” ở dòng nào mang ý nghĩa biểu tượng? (1.0 điểm)

Câu 4: Nghĩa của cụm từ in đậm trong hai dòng cuối của bài thơ “Tôi hoảng sợ ngày bàn tay mẹ mỏi -  Mình vẫn còn một thứ quả non xanh”. (1.0 điểm)

32
17 tháng 5 2021

câu 1:chủ đề cuả bài thơ là:sự nhận thưć cuả người con về công ơn cuả mẹ

câu 2 :phép điệp trong khổ thơ 1 là:những muà quả

phép đối:lũ chúng tôi lớn lên-bí và bầu lớn xuống

câu 3:

chữ "quả"mang ý nghiã tả thực:dòng 1 và dòng 3 cuả khổ đâù.

chữ "quả"mang ý nghĩa biểu tượng:dòng 1 và dòng 4 cuả khổ cuối.

câu 4:nghĩa cuả cuṃtừ quả non xanh :chưa đến độ chín ,chưa trưởng thành;chưa làm được nhưng điều xưng đáng với sự mong đợi cuả mẹ,chưa thanh̀ người tốt. 

Mỗi lần mang một bật bên son Xin xăm, gà triệu giây nào mùng Lòng tuy buồn theo thời đi vùng, Chip chôn sống lại những ngày không Tôi nhớ mẹ tốt, thu thiếu thời Lúc người còn sống, tôi lên mười Mỗi lần nắng mới ngo ngoài nội, do đó người đưa trước giữu pho. Hình dáng mẹ tôi chim xoa một Hãy còn mường tượng lúc vào ra Nét cười đen thành sau tay ăn Trong ảnh trung he trước giận...
Đọc tiếp

Mỗi lần mang một bật bên son Xin xăm, gà triệu giây nào mùng Lòng tuy buồn theo thời đi vùng, Chip chôn sống lại những ngày không Tôi nhớ mẹ tốt, thu thiếu thời Lúc người còn sống, tôi lên mười Mỗi lần nắng mới ngo ngoài nội, do đó người đưa trước giữu pho. Hình dáng mẹ tôi chim xoa một Hãy còn mường tượng lúc vào ra Nét cười đen thành sau tay ăn Trong ảnh trung he trước giận th (Thi nhân Việt Nam, Hoài Thanh . Hoại Chân, NXB Văn học, 2000, tri 288, Câu 1 (0,5 điểm). Xác định phương thức biểu đạt chính được sử dụng trong bài thơ. Câu 2 (0,5 điểm). Chủ thể trữ tỉnh trong bài thơ xuất hiện ở dạng thức nào? Câu 3 (1,0 điểm). Câu thơ “Nh cưới đen nhánh sau tuy áo" gợi lên điều gì về người mẹ Câu 4 (1.0 điểm). Phân tích tác dụng nghệ thuật của hiện pháp tu từ nhân hóa được sử dụng trong câu thơ: Mỗi lần nắng mới reo ngoài nội, do đó người chịu trước giậu phải Câu 5 (1,0 điểm), Hai câu thơ "Hình dáng mẹ tôi chùn xoa mới Hãy còn mường tượng lúc vào ng mang đến cho anh/chị cảm xúc gì về những người thân yêu”? II. VIET (6.0 diem) Câu 1 (2,0 điểm). Từ nội dung bài thơ, anh/chị hãy viết đoạn văn nghị luận (150 chữ) trình bày suy nghĩ về vai trò của tính mẫu tử trong đời sống mỗi người Câu 2 (4,0 điểm). Anh/ chị hãy phân tích, đánh giá chủ đề và những nét đặc sắc về nghệ thuật của bài thơ trên.

0
PHẦN ĐỌC HIỂU: (3.0 điểm)Đọc văn bản sau và thực hiện các yêu cầu nêu ở dưới:NHỮNG ĐIỀU BÉ NHỎ Những giọt nước bé nhỏNhững hạt bụi đang bayĐã làm nên biển lớnVà cả trái đất nàyCũng thế, giây và phútTa tưởng ngắn, không dàiĐã làm nên thế kỷQuá khứ và tương laiNhững sai lầm bé nhỏTa tưởng chẳng là gìTích lại thành tai hoạLàm chệch hướng ta điNhững điều tốt nhỏ...
Đọc tiếp

PHẦN ĐỌC HIỂU: (3.0 điểm)
Đọc văn bản sau và thực hiện các yêu cầu nêu ở dưới:
NHỮNG ĐIỀU BÉ NHỎ

Ảnh đại diện

 

Những giọt nước bé nhỏ
Những hạt bụi đang bay
Đã làm nên biển lớn
Và cả trái đất này

Cũng thế, giây và phút
Ta tưởng ngắn, không dài
Đã làm nên thế kỷ
Quá khứ và tương lai

Những sai lầm bé nhỏ
Ta tưởng chẳng là gì
Tích lại thành tai hoạ
Làm chệch hướng ta đi

Những điều tốt nhỏ nhặt
Những lời nói yêu thương
Làm trái đất thành đẹp
Đẹp như chốn Thiên Đường

Câu 1: Chỉ ra những điều bé nhỏ được tác giả nhắc đến trong bài thơ

Câu 2: Theo tác giả ,mối quan hệ giữa những điều nhỏ bé và những điều lớn lao là gì? Anh chị tâm đắc nhất với phát hiện nào của người viết trong bài thơ?

Câu 3: Chỉ ra và phân tích tác dụng của một biện pháp tu từ được sử dụng trong bài thơ .

Câu 4: Anh chị có đồng tình với quan điểm của tác giả ở khổ 3:"Những sai lầm nhỏ bé...Làm ta chệch hướng đi." không? Vì sao?

PHẦN LÀM VĂN:

Từ nội dung bài thơ ở phần đọc hiểu, anh chị hãy viết một đoạn văn(khoảng 200 chữ )trình bày quan niệm của mình về ý nghĩa của "những điều tốt nhỏ nhặt" trong cuộc sống.

0
Mình vừa phát hiện 1 bài văn tả bố rất hay đạt 9,5 điểm của chị Nguyễn Thị Hậu,mời mọi người tham khảo:Trong cuộc sống hàng ngày, có biết bao nhiêu người đáng để chúng ta thương yêu và dành nhiều tình cảm. Nhưng đã bao giờ bạn nghĩ rằng, người thân yêu nhất của bạn là ai chưa?Với mọi người câu trả lời ấy có thể là ông bà, là mẹ, là anh chị hoặc cũng có thể là bạn bè...
Đọc tiếp

Mình vừa phát hiện 1 bài văn tả bố rất hay đạt 9,5 điểm của chị Nguyễn Thị Hậu,mời mọi người tham khảo:


Trong cuộc sống hàng ngày, có biết bao nhiêu người đáng để chúng ta thương yêu và dành nhiều tình cảm. Nhưng đã bao giờ bạn nghĩ rằng, người thân yêu nhất của bạn là ai chưa?

Với mọi người câu trả lời ấy có thể là ông bà, là mẹ, là anh chị hoặc cũng có thể là bạn bè chẳng hạn. Còn riêng tôi, hình ảnh người bố sẽ mãi mãi là ngọn lửa thiêng liêng, sưởi ấm tâm hồn tôi mãi tận sau này.
Bố tôi không may mắn như những người đàn ông khác. Trong suốt cuộc đời bố có lẽ không bao giờ được sống trong sự sung sướng, vui vẻ.
Bốn mươi tuổi khi chưa đi được nửa chặng đời người, bố đã phải sống chung với bao nhiêu bệnh tật: Đầu tiên đó chỉ là những cơn đau dạ dày, rồi tiếp đến lại xuất hiện thêm nhiều biến chứng. Trước đây, khi còn khỏe mạnh, bao giờ bố cũng rất phong độ.

Thế nhưng bây giờ, vẻ đẹp ấy dường như đã dần đổi thay: Thay vì những cánh tay cuồn cuộn bắp, giờ đây chỉ còn là một dáng người gầy gầy, teo teo. Đôi mắt sâu dưới hàng lông mày rậm, hai gò má cao cao lại dần nổi lên trên khuôn mặt sạm đen vì sương gió.
Tuy vậy, bệnh tật không thể làm mất đi tính cách bên trong của bố, bố luôn là một người đầy nghị lực, giàu tự tin và hết lòng thương yêu gia đình. Gia đình tôi không khá giả, mọi chi tiêu trong gia đình đều phụ thuộc vào đồng tiền bố mẹ kiếm được hàng ngày.
Dù bệnh tật, ốm đau nhưng bố chưa bao giờ chịu đầu hàng số mệnh. Bố cố gắng vượt lên những cơn đau quằn quại để làm yên lòng mọi người trong gia đình, cố gắng kiếm tiền bằng sức lao động của mình từ nghề xe lai.

Hàng ngày, bố phải đi làm từ khi sáng sớm cho tới lúc mặt trời đã ngã bóng từ lâu. Mái tóc bố đã dần bạc đi trong sương sớm. Công việc ấy rất dễ dàng với những người bình thường nhưng với bố nó rất khó khăn và gian khổ. Bây giờ có những lúc phải chở khách đi đường xa, đường sốc thì những cơn đau dạ dạy của bố lại tái phát.

Và cả những ngày thời tiết thay đổi, có những trưa hè nắng to nhiệt độ tới 38-48 độ C, hay những ngày mưa ngâu rả rích cả tháng 7, tháng 8, rồi cả những tối mùa đông lạnh giá, bố vẫn cố gắng đứng dưới những bóng cây kia mong khách qua đường.
Tôi luôn tự hào và hãnh diện với mọi người khi có được một người bố giàu đức hy sinh, chịu thương, chịu khó như vậy.

Nhưng có phải đâu như vậy là xong. Mỗi ngày bố đứng như vậy thì khi trở về những cơn đau quằn quại lại hành hạ bố. Nhìn khuôn mặt bố nhăn nhó lại, những cơn đau vật vã mà bố phải chịu đựng, tôi chỉ biết òa lên mà khóc. Nhìn thấy bố như vậy, lòng tôi như quặn đau hơn gấp trăm ngàn lần. Bố ơi, giá như con có thể mang những cơn đau đó vào mình thay cho bố, giá như con có thể giúp bố kiếm tiền thì hay biết mấy? Nếu làm được gì cho bố vào lúc này để bố được vui hơn, con sẽ làm tất cả, bố hãy nói cho con được không?

Những lúc ấy, tôi chỉ biết ôm bố, xoa dầu cho bố, tôi chỉ muốn với bố đừng đi làm nữa, tôi có thể nghỉ học, như vậy sẽ tiết kiệm được chi tiêu cho gia đình, tôi có thể kiếm được tiền và chữa bệnh cho bố. Nhưng nếu nhắc đến điều đó chắc chắn là bố sẽ buồn và thất vọng ở tôi nhiều lắm.
Bố luôn nói rằng bố sẽ luôn chiến đấu. Chiến đấu cho tới những chút sức lực cuối cùng để có thể nuôi chúng tôi ăn học thành người. Bố rất quan tâm đến việc học của chúng tôi. Ngày xưa bố học rất giỏi nhưng nhà nghèo bố phải nghỉ học. Vào mỗi tối, khi còn cố gắng đi lại được, bố luôn bày dạy cho mấy chị em học bài.

Trong những bữa cơm bố thường nhắc chúng tôi cách sống, cách làm người sao cho phải đạo. Tôi phục bố lắm, bố thuộc hàng mấy nghìn câu Kiều, hàng trăm câu châm ngôn, danh ngôn nổi tiếng...
Chính vì vậy, tôi luôn cố gắng tự giác học tập. Tôi sẽ làm một bác sĩ và sẽ chữa bệnh cho bố, sẽ kiếm tiền để phụng dưỡng bố và đi tiếp những bước đường dở dang trong tuổi trẻ của bố. Tôi luôn biết ơn bố rất nhiều, bố đã dành cho tôi một con đường sáng ngời, bởi đó là con đường của học vấn, chứ không phải là con đường đen tối của tiền bạc. Tôi sẽ luôn lấy những lời bố dạy để sống, lấy bố là gương sáng để noi theo.
Và tôi khâm phục không chỉ bởi bố là một người giỏi giang, là một người cao cả, đứng đắn, lòng kiên trì chịu khó mà còn bởi cách sống lạc quan, vô tư của bố.

Mặc dù những thời gian rảnh rỗi của bố còn lại rất ít nhưng bố vẫn trồng và chăm sóc khu vườn trước nhà để cho nó bao giờ cũng xanh tươi. Những giỏ phong lan có bao giờ bố quên cho uống nước vào mỗi buổi sáng; những cây thiết ngọc lan có bao giờ mang trên mình một cái lá héo nào?
Những cây hoa lan, hoa nhài có bao giờ không tỏa hương thơm ngát đâu? Bởi đằng sau nó luôn có một bàn tay ấm áp chở che, chăm sóc, không những yêu hoa mà bố còn rất thích nuôi động vật. Tuy nhà tôi bao giờ cũng có hai chú chó con và một chú mèo và có lúc bố còn mang về những chiếc lồng chim đẹp nữa.

Và hơn thế, trong suốt hơn năm năm trời chung sống với bệnh tật, tôi chưa bao giờ nghe bố nhắc đến cái chết, nhưng điều đó không đồng nghĩa với việc trốn tránh sự thật, bố luôn đối mặt với “tử thần”, bố luôn dành thời gian để có thể làm được tất cả mọi việc khi chưa quá muộn.
Nhưng cuộc đời bố bao giờ cũng đầy đau khổ, khi mà cả gia đình đã dần khá lên, khi các chị tôi đã có thể kiếm tiền, thì bố lại bỏ chị em tôi, bỏ mẹ, bỏ gia đình này để ra đi về thế giới bên kia.

Bố đi về một nơi rất xa mà không bao giờ được gặp lại.

Giờ đây khi tôi vấp ngã, tôi sẽ phải tự đứng dậy và đi tiếp bằng đôi chân của mình, bởi bố đi xa, sẽ không còn ai nâng đỡ, che chở, động viên tôi nữa. Bố có biết chăng nơi đây con cô đơn buồn tủi một mình không? Tại sao nỡ bỏ con ở lại mà đi hả bố?
Nhưng con cũng cảm ơn bố, bố đã cho con thêm một bài học nữa, đó chính là trong cuộc sống hàng ngày, chúng ta hãy trân trọng những gì đang có, hãy yêu thương những người xung quanh mình hơn, và đặc biệt hãy quan tâm, chăm sóc cho bố của mình, tha thứ cho bố, khi bố nóng giận và nỡ mắng mình bởi bố luôn là người yêu thương nhất của chúng ta.

Bố ra đi, đi đến một thế giới khác, ở nơi đó bố sẽ không còn bệnh tật, sẽ thoát khỏi cuộc sống thương đau này. Và bố hãy yên tâm, con sẽ luôn nhớ những lời dạy của bố, sẽ luôn thương yêu, kính trọng biết ơn bố, sẽ sống theo gương sáng mà bố đã rọi đường cho con đi.

Hình ảnh của bố sẽ luôn ấp ủ trong lòng con. Những kỷ niệm, những tình cảm bố dành cho con, con sẽ ôm ấp, trân trọng, nó như chính linh hồn của mình.
 

2
22 tháng 12 2016

bài này mình cũng đã từng đọc qua.thật hay và thấm thía biết bao

 

1 tháng 5 2025

Cảm ơn bạn đã chia sẻ bài văn rất xúc động và sâu sắc này. Bài viết của chị Nguyễn Thị Hậu không chỉ là một bài tả người – tả bố – mà còn là một bản ghi chép chân thật, đầy cảm xúc về tình phụ tử, về nghị lực sống và những hy sinh thầm lặng mà người cha dành cho gia đình.


Bài văn khiến người đọc không khỏi nghẹn ngào, bởi lối kể chuyện gần gũi nhưng chân thành, giàu hình ảnh và cảm xúc. Tác giả không chỉ miêu tả hình ảnh bên ngoài của bố mà còn đi sâu vào nội tâm, vào những chi tiết rất thật – từ cơn đau bệnh tật, công việc cực nhọc, đến những kỷ niệm nhỏ như chăm sóc giỏ lan, dạy con học mỗi tối… Những chi tiết ấy không chỉ khắc họa một người bố mà còn thể hiện rõ tình cảm sâu sắc, lòng biết ơn và cả nỗi đau mất mát khôn nguôi.


Đặc biệt, bài văn còn chứa đựng một thông điệp mạnh mẽ: **Hãy yêu thương và trân trọng cha mẹ khi còn có thể**. Có lẽ chính điều đó đã khiến người chấm điểm không chỉ nhìn thấy kỹ năng viết mà còn cảm nhận được cả tâm hồn và trái tim của người viết.


Nếu bạn thích bài này và muốn mình giúp bạn viết một bài tương tự (ví dụ: viết về mẹ, ông bà hay một người thân yêu), mình sẵn sàng giúp nhé. Bạn muốn thử không?

I. Đọc hiểu (3,0 điểm) Đọc đoạn trích sau và thực hiện các yêu cầu:           Người lên ngựa, kẻ chia bào,                                Rừng phong, thu đã nhuốm màu quan san                Dặm hồng bụi cuốn chính an            Trông người đã khuất mấy ngàn dâu xanh               Người về chiếc bóng năm canh                  Kẻ đi muôn dặm một mình xa xôi  ...
Đọc tiếp

I. Đọc hiểu (3,0 điểm)

Đọc đoạn trích sau và thực hiện các yêu cầu:

          Người lên ngựa, kẻ chia bào,
                               Rừng phong, thu đã nhuốm màu quan san
               Dặm hồng bụi cuốn chính an
           Trông người đã khuất mấy ngàn dâu xanh
              Người về chiếc bóng năm canh
                 Kẻ đi muôn dặm một mình xa xôi
         Vầng trăng ai xẻ làm đôi
   Nửa in gối chiếc nửa soi dặm trưởng.

(Thúc Sinh từ biệt Thúy Kiều, Trích Truyện Kiều,

Nguyễn Du, NXB Văn hóa thông tin, 2002, tr.142-143)

Chú thích: (1) Màu quan san: vé xa xôi cách trở

                   (2) Chính an: việc đi đường xa

Câu 1. Đoạn trích trên được viết theo thể thơ nào?

Câu 2. Chỉ ra hai hình ảnh thiên nhiên được miêu tả trong đoạn thơ trên.

Câu 3. Nêu tác dụng của phép điệp được sử dụng trong đoạn trích.

Câu 4. Anh/chị hãy nhận xét về tâm trạng của nhân vật Thúy Kiều trong hai câu thơ sau:

Vầng trăng ai xẻ làm đôi

Nửa in gối chiếc nửa soi dặm trường

25
13 tháng 5 2021

thể thơ lục bác hay sao ý

13 tháng 5 2021

Câu 1: Thể thơ: lục bát.

Câu 2: Những hình ảnh của thiên nhiên được miêu tả trong đoạn thơ: rừng phong, dặm hồng bụi cuốn, ngàn dâu, vầng trăng.

Câu 3: 

- Điệp từ: người, kẻ.

- Tác dụng của phép điệp:

+ Diễn tả tình cảnh chia li và tâm trạng lưu luyến, nhớ nhung của Thúy Kiều và Thúc Sinh.

+ Giúp cho lời thơ nhịp nhàng, giàu giá trị biểu cảm.

Câu 4:

Tâm trạng của nhân vật Thúy Kiều:

- Nỗi buồn li biệt và sự nhớ thương khôn nguôi dành cho Thúc Sinh.

- Sự cô đơn, trống trải khi vò võ nơi phòng vắng.

I. Đọc hiểu (3,0 điểm) Đọc đoạn trích sau và thực hiện các yêu cầu:           Người lên ngựa, kẻ chia bào,                                Rừng phong, thu đã nhuốm màu quan san                Dặm hồng bụi cuốn chính an            Trông người đã khuất mấy ngàn dâu xanh               Người về chiếc bóng năm canh                  Kẻ đi muôn dặm một mình xa xôi  ...
Đọc tiếp

I. Đọc hiểu (3,0 điểm)

Đọc đoạn trích sau và thực hiện các yêu cầu:

          Người lên ngựa, kẻ chia bào,
                               Rừng phong, thu đã nhuốm màu quan san
               Dặm hồng bụi cuốn chính an
           Trông người đã khuất mấy ngàn dâu xanh
              Người về chiếc bóng năm canh
                 Kẻ đi muôn dặm một mình xa xôi
         Vầng trăng ai xẻ làm đôi
   Nửa in gối chiếc nửa soi dặm trưởng.

(Thúc Sinh từ biệt Thúy Kiều, Trích Truyện Kiều,

Nguyễn Du, NXB Văn hóa thông tin, 2002, tr.142-143)

Chú thích: (1) Màu quan san: vé xa xôi cách trở

                   (2) Chính an: việc đi đường xa

Câu 1. Đoạn trích trên được viết theo thể thơ nào?

Câu 2. Chỉ ra hai hình ảnh thiên nhiên được miêu tả trong đoạn thơ trên.

Câu 3. Nêu tác dụng của phép điệp được sử dụng trong đoạn trích.

Câu 4. Anh/chị hãy nhận xét về tâm trạng của nhân vật Thúy Kiều trong hai câu thơ sau:

Vầng trăng ai xẻ làm đôi

Nửa in gối chiếc nửa soi dặm trường

5
13 tháng 5 2021

1. thể thơ lục bát

2.rừng phong, dặm hồng bụi

3 ko biết

4. buồn khi bị chia xa.  (nhớ k mình nha

13 tháng 5 2021

1. Thể thơ: Lục bát.

2. Những hình ảnh thiên nhiên được miên tả trong đoạn thơ: Rừng phong, vầng trăng

3. -Điệp từ: Người, kẻ.

- Tác dụng của phép điệp ngữ:

+ Diễn tả tình cảnh chia li và tâm trạng lưu luyến, nhớ nhung của Thúy Kiều và Thúc Sinh.

+ Giúp cho lời thơ nhịp nhàng, giàu giá trị biểu cảm.

4. Tâm trạng của nhân vật Thúy Kiều:

- Nỗi buồn li biệt và sự nhớ nhung dành cho Thúc Sinh.

- Sự cô đơn, trống trải khi vò võ nơi phòng vắng.

Anh làm thợ mộc Thanh HoaLàm cầu, làm quán, làm nhà khéo thay:Lựa cột anh dựng đòn tayBào trơn, đóng bén nó ngay một bề.Bốn cửa anh chạm bốn dê- Bốn con dê đực chầu về tổ tông.Bốn cửa anh chạm bốn rồng,Trên thì rồng ấp, dưới thì rồng leoBốn cửa anh chạm bốn mèoCon thì bắt chuột, con leo xà nhà.Bốn cửa anh chạm bốn gàĐêm thì nó gáy nhà ra làm vườnBốn cửa anh chạm bốn lươnCon...
Đọc tiếp

Anh làm thợ mộc Thanh Hoa
Làm cầu, làm quán, làm nhà khéo thay:
Lựa cột anh dựng đòn tay
Bào trơn, đóng bén nó ngay một bề.
Bốn cửa anh chạm bốn dê
- Bốn con dê đực chầu về tổ tông.
Bốn cửa anh chạm bốn rồng,
Trên thì rồng ấp, dưới thì rồng leo
Bốn cửa anh chạm bốn mèo
Con thì bắt chuột, con leo xà nhà.
Bốn cửa anh chạm bốn gà
Đêm thì nó gáy nhà ra làm vườn
Bốn cửa anh chạm bốn lươn
Con thì thắt khúc, con trườn ra xa
Bốn cửa anh chạm bốn hoa
Trên là hoa sói, dưới là hoa sen
Bốn cửa anh chạm bốn đèn
Một đèn dệt cửi, một đèn quay tơ
Một đèn đọc sách, ngâm thơ
Một đèn anh để đợi chờ nàng đây

Câu 1: Nhân vật trữ tình anh trong bài ca dao trên đã giới thiệu về mình như thế nào ?
Câu 2: Theo anh chị, các con vật kể trên có đặc điểm chung là gì?
Câu 3: Anh chị hiểu như thế nào về câu cuối của bài ca dao ?
Câu 4: Mục đích giao tiếp của anh thợ mộc có phải là để khoe tài ?
Câu 5: Nhận xét về anh thợ mộc trong bài ca dao trên 
 
 
0