Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.
Gợi ý trả lời
Câu 1: Phương thức biểu đạt chính của đoạn thơ là: biểu cảm.
Câu 2: Theo tác giả, chúng ta cần phải kính trọng những điều sau: : tuổi già, nỗi khổ, tình mẹ con, kẻ tật nguyền, sự vất vả và cái chết.
Câu 3:
Điệp cấu trúc “nếu là … con hãy (con phải) được lặp lại 4 lần có tác dụng:
- Nhấn mạnh lời cha dạy con có cách ứng xử phù hợp với những tình huống có thể gặp trong cuộc đời để con trở thành một người tử tế, biết quan tâm, không bị ảnh hưởng bởi cái xấu.
- Tạo sự liên kết, logic cho văn bản.
Câu 4:
Thông điệp:
Phải biết giúp đỡ những người gặp hoạn nạn.
Câu 1:
Phương thức biểu đạt chính của văn bản trên là: biểu cảm
Câu 2:
Theo tác giả, chúng ta cần phải kính trọng những điều: tuổi già, nỗi khổ, tình mẹ con, kẻ tật nguyền, sự vất vả và cái chết
Câu 3:
Phép điệp cấu trúc: nếu là….con hãy.
Được lặp di lặp lại 4 lần có tác dụng:
- Nhấn mạnh lời cha dạy con có cách ứng xử phù hợp với những tình huống có thể gặp trong cuộc đời để con trở thành 1 người tử tế, biết quan tâm, không bị ảnh hưởng bởi cái xấu
- Tạo sự liên kết, logic cho văn bản
Câu 4:
Theo em, thông điệp có ý nghĩa nhất là: phải biết giúp đỡ những người gặp hoạn nạn. Vì khi chúng ta mở rộng tấm lòng, chia sẻ với người khác những niềm vui,nỗi buồn của mình, học cách lắng nghe, đồng cảm, sẻ chia với những buồn vui, khó khăn của người khác. Khi đó, ta sẽ thấy yêu đời và yêu người hơn, cuộc sống này ấm áp yêu thương và đáng sống biết bao.
Theo anh/chị, cần làm thế nào để rèn luyện bản lĩnh sống?
- Phải trau dồi tri thức, kinh nghiệm, kĩ năng
- Phải dám nghĩ, dám làm, dám chịu trách nhiệm
- Phải có ý chí, quyết tâm, nghị lực
- Phải có chính kiến riêng trong mọi vấn đề. Người bản lĩnh dám đương đầu với mọi thử thách để đạt điều mong muốn.
bài này mình cũng đã từng đọc qua.thật hay và thấm thía biết bao
Cảm ơn bạn đã chia sẻ bài văn rất xúc động và sâu sắc này. Bài viết của chị Nguyễn Thị Hậu không chỉ là một bài tả người – tả bố – mà còn là một bản ghi chép chân thật, đầy cảm xúc về tình phụ tử, về nghị lực sống và những hy sinh thầm lặng mà người cha dành cho gia đình.
Bài văn khiến người đọc không khỏi nghẹn ngào, bởi lối kể chuyện gần gũi nhưng chân thành, giàu hình ảnh và cảm xúc. Tác giả không chỉ miêu tả hình ảnh bên ngoài của bố mà còn đi sâu vào nội tâm, vào những chi tiết rất thật – từ cơn đau bệnh tật, công việc cực nhọc, đến những kỷ niệm nhỏ như chăm sóc giỏ lan, dạy con học mỗi tối… Những chi tiết ấy không chỉ khắc họa một người bố mà còn thể hiện rõ tình cảm sâu sắc, lòng biết ơn và cả nỗi đau mất mát khôn nguôi.
Đặc biệt, bài văn còn chứa đựng một thông điệp mạnh mẽ: **Hãy yêu thương và trân trọng cha mẹ khi còn có thể**. Có lẽ chính điều đó đã khiến người chấm điểm không chỉ nhìn thấy kỹ năng viết mà còn cảm nhận được cả tâm hồn và trái tim của người viết.
Nếu bạn thích bài này và muốn mình giúp bạn viết một bài tương tự (ví dụ: viết về mẹ, ông bà hay một người thân yêu), mình sẵn sàng giúp nhé. Bạn muốn thử không?
- Giải thích: Câu nói nêu lên hậu quả của việc lãng phí thời gian.
- Bàn luận:
+ Nếu biết tận dụng thời gian, con người sẽ tạo ra nhiều giá trị quan trọng, từ vật chất đến tinh thần, phục vụ cho cuộc sống của mình và cho xã hội.
+ Nếu lãng phí thời gian, nghĩa là ta đang lãng phí tất cả các giá trị vật chất lẫn tinh thần: tiền bạc, sức khỏe, thành công, hạnh phúc…
+ Hơn nữa, cuộc đời hữu hạn nên mỗi giây phút trôi qua là ta đang mất đi một phần đời của chính mình.
- Bài học: Cần biết quý trọng thời gian và sử dụng thời gian một cách hiệu quả.
Câu 1 : phương thức biểu đạt chính nghị luận
Câu 2:Tần tiện đối lập với phun phí. Hào phóng đối lập với keo kiệt.
Câu 3: Tác giả đưa ra lời khuyên này vì Mỗi người đều có lăng kính và quan điểm riêng, việc phán xét thường dựa trên cái tôi chủ quan chứ không phải sự thật khách quan về người khác Sự phán xét dễ dàng thường dẫn đến những hiểu lầm, ác cảm và làm tổn thương mối quan hệ giữa người với người.
Câu 4 Hiểu về quan điểm: "Điều tồi tệ nhất là chúng ta chấp nhận buông mình vào tấm lưới định kiến đó"
Có thể hiểu quan điểm này như sau: Định kiến là một "tấm lưới": Nó giam cầm tư duy, khiến ta không còn cái nhìn đa chiều, khách quan và bao dung với thế giới xung quanh. Sự tự nguyện đánh mất bản sắc: Khi "buông mình" vào định kiến, ta không còn sống bằng suy nghĩ và cảm xúc thật của chính mình mà sống theo những khuôn mẫu, ác cảm có sẵn. Hậu quả: Điều này khiến cuộc sống trở nên hẹp hòi, nặng nề và ngăn cản sự thấu hiểu, kết nối giữa người với người. Đây là sự "tồi tệ nhất" vì nó làm nghèo nàn tâm hồn chúng ta.
Câu 5: Học cách lắng nghe và tôn trọng sự khác biệt.Bài học hành động: Thay vì vội vàng đánh giá ai đó qua vẻ bề ngoài hay một hành động nhất thời, hãy mở lòng để thấu hiểu câu chuyện riêng của họ. Đừng để định kiến của đám đông hay của chính mình điều khiển suy nghĩ, hãy sống và nhìn nhận cuộc đời bằng sự thấu cảm và trái tim chân thành.
Chào bạn, đây là lời giải chi tiết cho phần Đọc hiểu từ đoạn trích "Lắng nghe lời thì thầm của trái tim" của tác giả Phạm Lữ Ân trong hình ảnh bạn vừa gửi: I. PHẦN ĐỌC HIỂU (4.0 ĐIỂM) Câu 1.Trả lời: Phương thức biểu đạt chính là nghị luận. (Tác giả đưa ra các ý kiến, lý lẽ và dẫn chứng để bàn về việc con người thường phán xét lẫn nhau dựa trên định kiến). Câu 2. Trả lời: 2 cặp từ, cặp cụm từ đối lập được sử dụng trong đoạn (1) là: * Phung phí đối lập với tận tiện. * Hào phóng đối lập với keo kiệt. * Thích ở nhà đối lập với ưa bay nhảy. Câu 3.Trả lời: Theo văn bản, tác giả cho rằng như vậy vì: * Mỗi người đều có sự khác biệt riêng trong lối sống và lựa chọn cá nhân. * Những phán xét thường dựa trên định kiến của bản thân chứ không phải sự thấu hiểu thực sự về đối phương. * Việc phán xét dễ dàng khiến chúng ta phớt lờ những kinh nghiệm quý giá và góc nhìn mới mẻ từ người khác. Câu 4. Trả lời: Quan điểm của tác giả là : * Khi chúng ta "chấp nhận buông mình", nghĩa là ta để định kiến của xã hội hoặc của chính mình điều khiển suy nghĩ và hành động. * Điều này khiến con người mất đi khả năng tư duy độc lập, trở nên sợ hãi, khép kín và không dám sống đúng với bản chất thật của mình. * "Tấm lưới" là hình ảnh ẩn dụ cho sự trói buộc, làm thui chột sự sáng tạo và niềm hạnh phúc cá nhân. Câu 5. Trả lời: thông điệp* Sống là chính mình: Đừng để định kiến của người khác định nghĩa giá trị của bản thân. * Học cách thấu hiểu và tôn trọng sự khác biệt: Thay vì phán xét, hãy mở lòng để lắng nghe và học hỏi từ những người xung quanh. * Tỉnh táo trước định kiến: Luôn tự vấn bản thân để không bị cuốn vào những cái nhìn phiến diện, hẹp hòi.
Câu 1. Xác định phương thức biểu đạt chính của văn bản. Phương thức biểu đạt chính: Nghị luận (Tác giả đưa ra những quan điểm, lý lẽ và dẫn chứng để bàn về việc phán xét và định kiến trong cuộc sống). Câu 2. Chỉ ra 2 cặp từ, cặp cụm từ đối lập được sử dụng trong đoạn (1). Bạn có thể chọn 2 trong số các cặp sau: Tằn tiện đối lập với Phung phí. Hào phóng đối lập với Keo kiệt. Thích ở nhà đối lập với Ưa bay nhảy. Câu 3. Vì sao tác giả lại cho rằng "đừng bao giờ phán xét người khác một cách dễ dàng"? Tác giả đưa ra lời khuyên này vì: Mỗi người có một lăng kính và tiêu chuẩn riêng (người tằn tiện nhìn người khác là phung phí, người hào phóng lại thấy người kia keo kiệt). Phán xét dễ dàng thường dựa trên góc nhìn chủ quan và sự ích kỷ của bản thân mà thiếu đi sự thấu hiểu hoàn cảnh của người khác. Việc phán xét vội vàng chỉ khiến chúng ta mệt mỏi và tạo ra những khoảng cách, hiểu lầm không đáng có.
Câu 4. Anh/Chị hiểu như thế nào về quan điểm của tác giả: "Điều tồi tệ nhất là chúng ta chấp nhận buông mình vào tấm lưới định kiến đó"? Câu nói này có thể hiểu là: Đánh mất bản sắc: Khi ta để định kiến của người khác (hoặc của chính mình) điều khiển, ta không còn được sống là chính mình mà chỉ sống theo những tiêu chuẩn áp đặt. Sự thụ động: "Buông mình" thể hiện thái độ cam chịu, không dám đấu tranh để bảo vệ sự khác biệt và giá trị riêng. Hệ quả: Nó khiến cuộc sống trở nên ngột ngạt, tồi tệ hơn cả việc bị phán xét, vì ta đã tự tước đi quyền tự do tư tưởng và niềm cảm hứng cá nhân. Câu 5. Anh/Chị rút ra thông điệp gì cho bản thân? Bạn có thể chọn một trong các thông điệp sau hoặc kết hợp chúng: Sự tôn trọng sự khác biệt: Hãy học cách chấp nhận rằng mỗi người có một lối sống riêng, đừng dùng thước đo của mình để áp đặt lên cuộc đời người khác. Sống bản lĩnh: Hãy lắng nghe "lời thì thầm của trái tim" và tin tưởng vào giá trị của bản thân thay vì sợ hãi định kiến xã hội. Sự thấu hiểu: Trước khi đánh giá một ai đó, hãy thử đặt mình vào vị trí của họ để có cái nhìn bao dung hơn.
Câu 1: Phương thức biểu đạt chính: Nghị luận. Câu 2: 2 cặp từ/cụm từ đối lập: tằn tiện – phung phí hào phóng – keo kiệt Câu 3: Vì mỗi người có hoàn cảnh, suy nghĩ khác nhau; nếu phán xét dễ dàng sẽ phiến diện, sai lệch và áp đặt định kiến lên người khác. Câu 4: Ý kiến trên nghĩa là: điều tệ nhất không phải bị người khác đánh giá, mà là chính mình tin theo và bị trói buộc bởi những định kiến đó, khiến bản thân mất tự do và sống không đúng với mình. Câu 5: Thông điệp: Không nên vội vàng phán xét người khác Sống theo suy nghĩ và trái tim của mình, không bị định kiến chi phối Tôn trọng sự khác biệt của mỗi người