K
Khách

Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.

20 tháng 12 2025

.

23 tháng 12 2025

..

26 tháng 12 2025

Câu 1

Đoạn thơ của Trương Trọng Nghĩa trong bài "Phía sau làng" mang đến một cái nhìn sâu sắc, đầy trăn trở về sự đổi thay của nông thôn Việt Nam trong quá trình đô thị hóa. Về nội dung, tác giả đã khắc họa bức tranh làng quê không còn giữ được vẻ đẹp truyền thống vốn có. Hình ảnh "Những đứa bạn đã rời làng kiếm sống" hay "Đất không đủ cho sức trai cày ruộng" thể hiện thực trạng người trẻ phải tha hương mưu sinh do kinh tế nông nghiệp gặp khó khăn. Sự mất mát còn lan tỏa đến đời sống tinh thần khi "Thiếu nữ bây giờ không còn hát dân ca" và những "lũy tre ngày xưa" đã nhường chỗ cho "nhà cửa chen chúc mọc". Nỗi buồn không chỉ dừng lại ở cảnh vật mà còn theo chân người con làng ra phố, mang theo "những nỗi buồn ruộng rẫy".  Về nghệ thuật, đoạn thơ sử dụng thể thơ tự do, linh hoạt trong cách gieo vần, tạo nên giọng điệu tâm tình, thủ thỉ, phù hợp với mạch cảm xúc hồi tưởng, suy tư của nhân vật trữ tình. Ngôn ngữ thơ mộc mạc, giản dị nhưng giàu sức gợi hình, gợi cảm. Các hình ảnh đối lập như "tuổi thơ" đối lập với hiện tại tha hương, "lũy tre ngày xưa" đối lập với "nhà cửa chen chúc mọc" được sử dụng hiệu quả, làm nổi bật sự biến đổi đến xót xa của làng quê. Biện pháp liệt kê, câu hỏi tu từ (dù không trực tiếp) và cấu trúc thơ vắt dòng góp phần tạo nhịp điệu, nhấn mạnh những mất mát, khiến người đọc không khỏi đồng cảm và suy ngẫm về những giá trị truyền thống đang dần mai một. 

Câu 2

Trong cuộc sống hiện đại ngày nay, mạng xã hội đã trở thành một phần không thể thiếu, len lỏi vào mọi ngóc ngách của đời sống con người. Đây là một chủ đề gây nhiều tranh cãi với những ý kiến trái chiều về tác động tích cực và tiêu cực của nó. Theo ý kiến của người viết, mạng xã hội là một công cụ mạnh mẽ mang lại nhiều lợi ích nhưng cũng tiềm ẩn không ít hệ lụy, đòi hỏi mỗi cá nhân cần sử dụng một cách có ý thức và trách nhiệm.  Trước hết, không thể phủ nhận những mặt tích cực mà mạng xã hội mang lại. Nó là cầu nối giúp con người dễ dàng kết nối, giao lưu với bạn bè, người thân ở bất cứ đâu trên thế giới, xóa nhòa khoảng cách địa lý. Mạng xã hội cũng là kho tàng kiến thức khổng lồ, là phương tiện cập nhật thông tin nhanh chóng, đa chiều về mọi lĩnh vực từ chính trị, kinh tế đến văn hóa, giải trí. Đối với công việc, đây là công cụ quảng bá thương hiệu, kinh doanh hiệu quả, mở ra nhiều cơ hội phát triển.  Tuy nhiên, bên cạnh những lợi ích, mạng xã hội cũng bộc lộ nhiều hạn chế đáng lo ngại. Việc lạm dụng mạng xã hội có thể dẫn đến nghiện, làm giảm tương tác trực tiếp, gây ra cảm giác cô lập trong đời sống thực. Các vấn đề về bảo mật thông tin cá nhân, tin giả, thông tin sai lệch tràn lan gây hoang mang dư luận cũng là những thách thức lớn. Văn hóa ứng xử trên mạng xã hội đôi khi thiếu chuẩn mực, dẫn đến bạo lực mạng, ảnh hưởng tiêu cực đến tâm lý người dùng, đặc biệt là giới trẻ.  Tóm lại, mạng xã hội là một con dao hai lưỡi. Tác động của nó phụ thuộc hoàn toàn vào cách sử dụng của mỗi người. Để phát huy tối đa lợi ích và hạn chế rủi ro, mỗi cá nhân cần nâng cao nhận thức, sử dụng mạng xã hội một cách thông minh, có chọn lọc. Cần biết cân bằng giữa thế giới ảo và đời sống thực, bảo vệ thông tin cá nhân và đóng góp vào một môi trường mạng lành mạnh, tích cực.
26 tháng 12 2025

câu 1.Đoạn thơ trong tác phẩm "Phía sau làng" của Trương Trọng Nghĩa là một nốt lặng đầy xót xa về sự đổi thay của làng quê Việt Nam trong cơn lốc đô thị hóa. Tác giả mở đầu bằng hành trình tìm về miền ký ức: "Tôi đi về phía tuổi thơ / Giẫm lên dấu chân", nhưng thực tại lại hiện ra với những mất mát khó lòng bù đắp. Nghệ thuật tương phản được sử dụng triệt để khi đặt cạnh nhau hình ảnh quá khứ bình yên với "lũy tre ngày xưa", "thiếu nữ hát dân ca" và thực tại "nhà cửa chen chúc", "đất không đủ cho sức trai cày ruộng". Tiếng thơ nghẹn ngào trước cảnh những người bạn làng phải rời quê kiếm sống vì mồ hôi không còn hóa thành "bát cơm no" trên mảnh đất quê hương. Đặc biệt, hình ảnh "Mang lên phố những nỗi buồn ruộng rẫy" ở cuối đoạn thơ như một sự kết tinh nỗi đau của những người con xa xứ. Bằng ngôn ngữ giản dị và hình ảnh giàu sức gợi, đoạn thơ không chỉ là tiếng lòng tiếc nuối những giá trị truyền thống dần mai một mà còn là lời nhắc nhở chúng ta về việc gìn giữ hồn quê giữa nhịp sống hiện đại hối hả.

câu 2.

28 tháng 12 2025





Câu 1.

 (Đoạn văn khoảng 200 chữ)



Đoạn thơ “Phía sau làng” của Trương Trọng Nghĩa gợi lên nhiều cảm xúc lắng sâu về làng quê và những đổi thay của cuộc sống. Bằng giọng điệu trầm buồn, tha thiết, tác giả dẫn người đọc trở về miền ký ức tuổi thơ với những hình ảnh thân quen: dấu chân nhỏ, lũy tre, cánh đồng, tiếng hát dân ca. Tuy nhiên, phía sau vẻ đẹp ấy là nỗi xót xa khi làng quê dần đổi khác. Những người bạn rời làng đi kiếm sống, đất đai cằn cỗi không đủ nuôi sống con người, mồ hôi không hóa thành “bát cơm no”. Tuổi trẻ, thiên nhiên và những giá trị văn hóa truyền thống cũng dần phai nhạt theo thời gian. Nghệ thuật thơ giản dị, giàu hình ảnh gợi tả cùng việc sử dụng nhiều chi tiết mang tính biểu tượng đã làm nổi bật nỗi buồn man mác, sâu lắng. Đoạn thơ không chỉ thể hiện tình yêu, sự gắn bó với làng quê mà còn là lời trăn trở trước sự đổi thay của đời sống nông thôn trong xã hội hiện đại.





Câu 2.

 (Bài văn khoảng 600 chữ)



Trong cuộc sống hiện đại ngày nay, mạng xã hội đã trở thành một phần không thể thiếu đối với con người, đặc biệt là giới trẻ. Với sự phát triển mạnh mẽ của công nghệ, mạng xã hội mang đến nhiều lợi ích thiết thực nhưng cũng đặt ra không ít thách thức cần được nhìn nhận một cách đúng đắn.


Trước hết, không thể phủ nhận những mặt tích cực của mạng xã hội. Đây là công cụ giúp con người kết nối, giao lưu và chia sẻ thông tin nhanh chóng, vượt qua mọi khoảng cách địa lí. Nhờ mạng xã hội, chúng ta có thể cập nhật tin tức, học tập trực tuyến, mở rộng kiến thức và thể hiện bản thân một cách sáng tạo. Nhiều hoạt động thiện nguyện, phong trào ý nghĩa trong xã hội được lan tỏa mạnh mẽ nhờ mạng xã hội, góp phần gắn kết cộng đồng và thúc đẩy các giá trị nhân văn.


Tuy nhiên, bên cạnh những lợi ích, mạng xã hội cũng tồn tại không ít mặt tiêu cực. Việc lạm dụng mạng xã hội có thể khiến con người trở nên phụ thuộc, sao nhãng học tập, công việc và giảm sự tương tác trực tiếp trong đời sống thực. Không ít người, đặc biệt là giới trẻ, bị ảnh hưởng bởi những thông tin sai lệch, tiêu cực, thậm chí là bạo lực mạng. Áp lực “sống ảo”, chạy theo lượt thích, lượt theo dõi cũng khiến nhiều người rơi vào trạng thái căng thẳng, tự ti và mất cân bằng trong cuộc sống.


Trước thực tế đó, mỗi người cần có thái độ sử dụng mạng xã hội một cách thông minh và có trách nhiệm. Cần biết chọn lọc thông tin, kiểm soát thời gian sử dụng và không để mạng xã hội chi phối hoàn toàn đời sống cá nhân. Gia đình, nhà trường và xã hội cũng cần định hướng, giáo dục để người trẻ nhận thức đúng đắn về lợi ích và tác hại của mạng xã hội.


Tóm lại, mạng xã hội là một thành tựu của thời đại công nghệ, mang lại nhiều cơ hội nhưng cũng tiềm ẩn nhiều rủi ro. Việc sử dụng mạng xã hội như thế nào phụ thuộc vào ý thức và bản lĩnh của mỗi người. Khi biết làm chủ bản thân, chúng ta sẽ biến mạng xã hội thành công cụ hữu ích, phục vụ cho học tập, công việc và cuộc sống tốt đẹp hơn


28 tháng 12 2025

Trong thời đại công nghệ đang phats triển vượt bậc,

Câu 1 Đoạn thơ của Trương Trọng Nghĩa là một tiếng thở dài đầy xót xa trước cảnh làng quê đang dần đánh mất bản sắc trong cơn lốc đô thị hóa. Tác giả mở đầu bằng chuyến hành trình ngược dòng ký ức "đi về phía tuổi thơ", nhưng thực tại lại bày ra những nghịch lý cay đắng. Nghệ thuật đối lập được sử dụng triệt để khi đặt cạnh nhau hình ảnh quá khứ yên bình với thực tại khắc nghiệt: những người bạn trẻ phải rời làng vì "đất không đủ cho sức trai", vì cái nghèo bủa vây khi mồ hôi không đổi được bát cơm đầy. Không chỉ biến đổi về kinh tế, hồn cốt của làng cũng dần phai nhạt qua các chi tiết liệt kê: thiếu nữ thôi hát dân ca, không còn để tóc dài, và những lũy tre xanh – biểu tượng ngàn đời của làng Việt – đã bị thay thế bởi nhà cửa "chen chúc mọc". Câu thơ cuối "Mang lên phố những nỗi buồn ruộng rẫy" như một nhát cắt đầy ám ảnh, thể hiện nỗi cô đơn và sự bế tắc của con người khi đứng giữa hai dòng giá trị cũ và mới. Với giọng điệu trầm buồn và ngôn từ giản dị, đoạn thơ không chỉ là niềm hoài cổ mà còn là lời cảnh báo về sự rạn nứt của văn hóa truyền thống trước nhịp sống hiện đại. Câu 2: Trong kỷ nguyên công nghệ 4.0, mạng xã hội (Facebook, TikTok, Instagram...) đã không còn là một công cụ xa lạ mà trở thành một "thế giới thứ hai" song hành cùng cuộc sống thực của con người. Nó như một con dao hai lưỡi, vừa mang lại những giá trị kết nối diệu kỳ, vừa ẩn chứa những hệ lụy sâu sắc nếu chúng ta không biết cách làm chủ. Mạng xã hội đã xóa tan mọi rào cản về địa lý, giúp con người kết nối với nhau chỉ trong tích tắc. Đây là kho tàng tri thức khổng lồ, nơi ta có thể cập nhật tin tức, học tập và chia sẻ những khoảnh khắc đẹp. Không chỉ vậy, mạng xã hội còn là môi trường kinh doanh tiềm năng và là nơi để những tiếng nói nhân văn được lan tỏa, giúp đỡ những mảnh đời khó khăn thông qua các chiến dịch cộng đồng. Tuy nhiên, sự bùng nổ của mạng xã hội cũng kéo theo nhiều mặt tối. Nhiều người, đặc biệt là giới trẻ, đang rơi vào cái bẫy của "sống ảo", mải mê đếm lượt "like" mà quên đi những giá trị thật bên cạnh. Sự xuất hiện của tin giả (fake news), vấn nạn bạo lực mạng (cyberbullying) và sự xâm phạm quyền riêng tư đang gây ra những tổn thương tâm lý nghiêm trọng. Việc quá lạm dụng điện thoại khiến con người dần trở nên vô cảm, "gần mặt nhưng cách lòng", khi chúng ta ngồi cùng nhau nhưng mỗi người lại đắm chìm trong một thế giới riêng trên màn hình. Mạng xã hội không xấu, xấu hay tốt là do cách chúng ta sử dụng. Để không bị "nuốt chửng" bởi thế giới ảo, mỗi cá nhân cần trang bị cho mình bộ lọc thông tin tỉnh táo. Chúng ta cần học cách tiết chế thời gian sử dụng, ưu tiên những tương tác trực tiếp và biến mạng xã hội thành công cụ phục vụ đời sống thay vì biến mình thành nô lệ của nó. Hãy dùng mạng xã hội để lan tỏa những điều tích cực và tử tế. Tóm lại, mạng xã hội là một phần tất yếu của cuộc sống hiện đại. Chúng ta không thể phủ nhận tầm quan trọng của nó, nhưng cũng không được phép lãng quên cuộc đời thực đang diễn ra sống động ngoài kia. Hãy sử dụng mạng xã hội một cách thông minh để nó thực sự là chiếc cầu nối đưa chúng ta đến gần nhau hơn, thay vì là bức tường ngăn cách tâm hồn con người.

2 tháng 1

Câu 1

Đoạn thơ Phía sau làng của Trương Trọng Nghĩa gợi lên nỗi buồn sâu lắng về sự đổi thay của làng quê trong dòng chảy cuộc sống hiện đại. Trở về “phía tuổi thơ”, tác giả bắt gặp một làng quê không còn nguyên vẹn như xưa: ruộng đồng cằn cỗi, người trẻ rời làng mưu sinh, những giá trị văn hóa truyền thống dần phai nhạt. Hình ảnh “mồ hôi chẳng hóa thành bát cơm no” gợi sự nhọc nhằn, bế tắc của đời sống nông thôn. Nỗi buồn ấy không chỉ là hoài niệm cá nhân mà còn là nỗi trăn trở trước thực trạng làng quê đang mất dần bản sắc. Về nghệ thuật, đoạn thơ được viết theo thể thơ tự do, giọng điệu trầm lắng, giàu cảm xúc. Hình ảnh thơ mộc mạc, gần gũi nhưng giàu sức gợi, giúp người đọc cảm nhận rõ sự xót xa, tiếc nuối của tác giả. Qua đó, đoạn thơ khơi dậy trong lòng người đọc tình yêu và ý thức gìn giữ những giá trị quê hương.

Câu 2

Trong cuộc sống hiện đại, mạng xã hội đã trở thành một phần không thể thiếu đối với con người, đặc biệt là giới trẻ. Với sự phát triển mạnh mẽ của công nghệ, mạng xã hội mang lại nhiều lợi ích nhưng cũng đặt ra không ít thách thức cho xã hội. Trước hết, mạng xã hội giúp con người kết nối và chia sẻ thông tin nhanh chóng. Chỉ với một chiếc điện thoại thông minh, chúng ta có thể liên lạc với bạn bè, người thân ở bất cứ đâu. Mạng xã hội còn là môi trường để học tập, trao đổi kiến thức, cập nhật tin tức, quảng bá hình ảnh cá nhân và lan tỏa những giá trị tích cực trong cộng đồng. Nhiều phong trào thiện nguyện, hoạt động xã hội ý nghĩa đã được lan tỏa mạnh mẽ nhờ mạng xã hội. Tuy nhiên, bên cạnh những lợi ích, mạng xã hội cũng tiềm ẩn nhiều mặt tiêu cực. Việc lạm dụng mạng xã hội khiến nhiều người sống ảo, sao nhãng học tập và công việc. Không ít người bị ảnh hưởng bởi tin giả, bạo lực mạng, những lời công kích tiêu cực dẫn đến stress, thậm chí trầm cảm. Đặc biệt, sự so sánh bản thân với hình ảnh “hoàn hảo” trên mạng xã hội dễ khiến con người mất tự tin và đánh mất giá trị thật của mình. Vì vậy, mỗi người cần có cách sử dụng mạng xã hội thông minh và văn minh. Chúng ta nên chọn lọc thông tin, biết kiểm soát thời gian sử dụng, không chạy theo những trào lưu tiêu cực và tôn trọng người khác khi tham gia không gian mạng. Gia đình và nhà trường cũng cần định hướng, giáo dục kỹ năng sử dụng mạng xã hội an toàn cho giới trẻ. Tóm lại, mạng xã hội là con dao hai lưỡi. Nếu biết sử dụng đúng cách, nó sẽ trở thành công cụ hữu ích giúp con người kết nối và phát triển. Ngược lại, nếu lạm dụng, mạng xã hội có thể gây ra nhiều hệ lụy nghiêm trọng cho cá nhân và xã hội.

Câu 1:

Đoạn thơ trong tác phẩm "Phía sau làng" của Trương Trọng Nghĩa là một nốt lặng đầy xót xa trước viễn cảnh làng quê đang dần biến đổi. Với giọng thơ tự sự trầm buồn, tác giả đã tái hiện một cuộc hành trình ngược dòng ký ức để rồi ngỡ ngàng trước thực tại. Nghệ thuật đối lập được sử dụng triệt để: giữa cái "đủ" của khát vọng tuổi thơ và cái "không đủ" của đất đai, giữa "lũy tre ngày xưa" xanh mát và "nhà cửa chen chúc" của hiện tại. Hình ảnh những người bạn "rời làng kiếm sống" và những thiếu nữ "thôi để tóc dài" không chỉ nói lên sự thay đổi về diện mạo mà còn là sự đứt gãy của những giá trị văn hóa truyền thống lâu đời. Câu thơ "Mồ hôi chẳng hóa thành bát cơm no" mang sức nặng của nỗi cay đắng, khi sức lao động thuần túy không thắng nổi sự khắc nghiệt của kinh tế thị trường. Đặc biệt, câu kết "Mang lên phố những nỗi buồn ruộng rẫy" là một hình ảnh ẩn dụ đầy ám ảnh, cho thấy sự di cư không chỉ là con người mà còn là những nỗi đau đau đáu về một quê hương đang mất dần bản sắc. Đoạn thơ đã khơi gợi trong lòng người đọc sự trân trọng những giá trị cũ và nỗi trăn trở về cái giá của quá trình đô thị hóa.

Câu 2:

Trong kỷ nguyên số hiện nay, mạng xã hội không còn là một khái niệm xa lạ mà đã trở thành một "hệ sinh thái" song hành cùng đời sống thực. Từ Facebook, TikTok đến Instagram, mạng xã hội đã thay đổi hoàn toàn cách chúng ta giao tiếp, làm việc và giải trí. Tuy nhiên, sự bùng nổ này giống như một con dao hai lưỡi, mang lại cả những cơ hội vàng và những thách thức đáng ngại. Trước hết, không thể phủ nhận những giá trị tích cực mà mạng xã hội mang lại. Nó là nhịp cầu kết nối không giới hạn, giúp xóa nhòa khoảng cách địa lý. Một người ở Việt Nam có thể trò chuyện trực tiếp với bạn bè ở nửa bên kia bán cầu chỉ sau một cú chạm. Đây cũng là kho tàng kiến thức khổng lồ, nơi tin tức được cập nhật từng giây, giúp chúng ta học tập và mở mang tư duy. Hơn thế nữa, mạng xã hội còn là môi trường thuận lợi để lan tỏa những giá trị nhân văn. Những chiến dịch thiện nguyện, những thông điệp tử tế đã được chia sẻ mạnh mẽ, tạo nên sức mạnh cộng đồng to lớn để giúp đỡ những hoàn cảnh khó khăn. Tuy nhiên, mặt trái của tấm huy chương lại vô cùng nhức nhối. Mạng xã hội đang dần biến nhiều người, đặc biệt là giới trẻ, thành những "nô lệ số". Việc dành quá nhiều thời gian lướt web dẫn đến sự xao nhãng trong học tập, công việc và gây ra các vấn đề về sức khỏe như cận thị, mất ngủ. Đáng báo động hơn là tình trạng "sống ảo". Nhiều người quá mải mê chăm chút cho hình ảnh trên mạng mà quên mất giá trị đích thực của bản thân ở đời thực. Sự xuất hiện của tin giả (fake news), bạo lực mạng hay những bình luận ác ý có thể hủy hoại danh dự, thậm chí là tính mạng của một con người. Ngoài ra, việc lạm dụng điện thoại trong các cuộc gặp gỡ khiến con người trở nên xa cách, tạo nên hiện tượng "cô đơn trên mạng" dù xung quanh có hàng ngàn bạn bè ảo. Đứng trước thực trạng đó, mỗi chúng ta cần có một thái độ sử dụng mạng xã hội thông minh và trách nhiệm. Mạng xã hội chỉ là công cụ, tốt hay xấu tùy thuộc vào bản lĩnh của người dùng. Chúng ta cần học cách chắt lọc thông tin, bảo mật quyền riêng tư và đặc biệt là đừng để thế giới ảo lấn át cuộc sống thực. Hãy dùng mạng xã hội để kết nối nhưng đừng quên dành thời gian nhìn vào mắt người đối diện khi trò chuyện. Tóm lại, mạng xã hội là một phần tất yếu của tiến bộ xã hội. Chúng ta không thể phủ nhận hay bài trừ nó, nhưng cần học cách làm chủ nó. Hãy để mạng xã hội là cánh cửa mở ra thế giới, chứ đừng để nó trở thành bức tường ngăn cách chúng ta với cuộc sống thực tại đầy ý nghĩa.

Câu 1:

Đoạn thơ Phía sau làng của Trương Trọng Nghĩa gợi lên nỗi buồn man mác trước sự đổi thay của làng quê trong dòng chảy cuộc sống hiện đại. Tác giả trở về “phía tuổi thơ”, “phía làng” với những ký ức thân quen nhưng cảnh vật và con người đã không còn như xưa. Những người bạn rời làng kiếm sống, ruộng đồng không đủ nuôi người nông dân, mồ hôi không đổi được bát cơm no đã thể hiện nỗi vất vả, thiệt thòi của làng quê. Hình ảnh thiếu nữ không còn hát dân ca, không còn để tóc dài ngang lưng cho thấy nét đẹp truyền thống đang dần phai nhạt. Đặc biệt, cánh đồng bị thay thế bởi nhà cửa, chen chúc, gợi cảm giác tiếc nuối và xót xa. Bằng giọng thơ trầm lắng, hình ảnh giản dị, giàu sức gợi, đoạn thơ thể hiện tình yêu quê hương sâu nặng và nỗi buồn trước sự mai một của những giá trị làng quê xưa.

Câu 2:

Mạng xã hội đã trở thành một phần không thể thiếu trong cuộc sống hiện đại ngày nay. Nó mang lại nhiều lợi ích thiết thực khi giúp con người kết nối, chia sẻ thông tin nhanh chóng và mở rộng hiểu biết. Nhờ mạng xã hội, chúng ta có thể học tập trực tuyến, cập nhật tin tức, giao lưu với bạn bè dù ở xa. Đây cũng là môi trường để nhiều người thể hiện bản thân, kinh doanh và lan tỏa những giá trị tích cực.


Tuy nhiên, bên cạnh những lợi ích, mạng xã hội cũng gây ra không ít tác động tiêu cực. Việc lạm dụng mạng xã hội khiến nhiều người sao nhãng học tập, công việc, sống ảo, thiếu kỹ năng giao tiếp ngoài đời thực. Thông tin sai lệch, bạo lực ngôn từ và áp lực so sánh cũng ảnh hưởng xấu đến tâm lý người dùng, đặc biệt là giới trẻ.


Vì vậy, mỗi người cần sử dụng mạng xã hội một cách thông minh và có chọn lọc. Biết kiểm soát thời gian, tiếp nhận thông tin tích cực và giữ gìn văn hóa ứng xử sẽ giúp mạng xã hội trở thành công cụ hữu ích thay vì gây hại cho cuộc sống.



Đoạn thơ trong bài "Phía sau làng" của Trương Trọng Nghĩa là một nốt trầm đầy ám ảnh về sự biến đổi của làng quê trong cơn lốc đô thị hóa. Tác giả mở đầu bằng bước chân "đi về phía tuổi thơ", nhưng thực tại hiện ra lại đầy xót xa. Hình ảnh những người trai trẻ phải rời làng vì "đất không đủ sức trai cày ruộng" hay "mồ hôi chẳng hóa thành bát cơm no" cho thấy sự khắc nghiệt của bài toán kinh tế, khiến làng quê mất đi nguồn nhựa sống. Không chỉ biến đổi về con người, văn hóa truyền thống cũng dần phai nhạt khi thiếu nữ không còn hát dân ca, mái tóc dài ngang lưng cũng dần biến mất. Sự xâm lấn của "nhà cửa chen chúc" thay cho "lũy tre ngày xưa" là minh chứng rõ nhất cho sự phá vỡ không gian yên bình của làng. Câu kết "Mang lên phố những nỗi buồn ruộng rẫy" như một tiếng thở dài, thể hiện sự lạc lõng và nỗi hoài niệm khôn nguôi của con người khi phải rời xa gốc rễ. Bằng thể thơ tự do và ngôn ngữ giàu hình ảnh, đoạn thơ đã khơi gợi trong lòng người đọc nỗi niềm trăn trở về việc giữ gìn bản sắc quê hương giữa nhịp sống hiện đại.

5 tháng 1

em viết trên vở

8 tháng 1

Bshhshs

14 tháng 2

Câu 1 (khoảng 200 chữ):


Đoạn thơ trong bài “Phía sau làng” của Trương Trọng Nghĩa gợi lên nỗi niềm sâu lắng về sự đổi thay của quê hương và tuổi thơ. Hình ảnh “Tôi đi về phía tuổi thơ / Giẫm lên dấu chân” mở ra dòng hồi tưởng đầy day dứt. Quê làng hiện lên không còn nguyên vẹn như xưa: bạn bè rời làng kiếm sống, đất đai cằn cỗi “mồ hôi chẳng hóa thành bát cơm no”, thiếu nữ không còn hát dân ca, lũy tre cũng dần biến mất. Những chi tiết ấy gợi cảm giác tiếc nuối trước sự phai nhạt của nét đẹp truyền thống. Đặc sắc nghệ thuật của đoạn thơ là thể thơ tự do, giọng điệu trầm buồn, nhiều hình ảnh giàu sức gợi. Các câu thơ ngắn, nhịp chậm như những bước chân trở về làng, chất chứa nỗi buồn man mác. Qua đó, tác giả thể hiện tình yêu quê hương tha thiết và nỗi trăn trở trước sự biến đổi của làng quê trong nhịp sống hiện đại.




Câu 2 (khoảng 600 chữ):


Trong cuộc sống hiện đại ngày nay, mạng xã hội đã trở thành một phần quen thuộc, đặc biệt với giới trẻ. Không thể phủ nhận rằng mạng xã hội mang lại nhiều lợi ích thiết thực. Trước hết, đây là công cụ kết nối con người nhanh chóng và tiện lợi. Chỉ với một chiếc điện thoại, chúng ta có thể trò chuyện, chia sẻ thông tin, cập nhật tin tức từ khắp nơi trên thế giới. Mạng xã hội cũng tạo cơ hội học tập, kinh doanh và phát triển bản thân. Nhiều bạn trẻ biết tận dụng nền tảng trực tuyến để bán hàng, xây dựng thương hiệu cá nhân hoặc học hỏi kiến thức mới.


Tuy nhiên, bên cạnh mặt tích cực, mạng xã hội cũng tiềm ẩn nhiều tác động tiêu cực. Không ít người rơi vào tình trạng “nghiện” mạng xã hội, dành quá nhiều thời gian lướt tin tức, xem video mà quên đi việc học tập và giao tiếp trực tiếp. Thông tin sai lệch, tin giả, những lời bình luận tiêu cực có thể ảnh hưởng xấu đến nhận thức và tâm lý người dùng. Đặc biệt, việc sống ảo, chạy theo lượt thích và sự công nhận ảo dễ khiến con người đánh mất giá trị thực của bản thân.


Vì vậy, mỗi người cần có ý thức sử dụng mạng xã hội một cách thông minh và có trách nhiệm. Chúng ta nên chọn lọc thông tin, kiểm chứng trước khi chia sẻ, đồng thời biết cân bằng giữa thế giới ảo và đời sống thực. Mạng xã hội sẽ trở thành công cụ hữu ích nếu được sử dụng đúng cách, nhưng cũng có thể trở thành con dao hai lưỡi nếu ta thiếu tỉnh táo.


Là học sinh, em cần xác định mục đích sử dụng mạng xã hội phục vụ cho việc học tập và giải trí lành mạnh. Khi biết làm chủ công nghệ, chúng ta sẽ biến mạng xã hội thành phương tiện hỗ trợ chứ không phải yếu tố chi phối cuộc sống.


Câu 1: Bài làm : Đoạn trích trong bài thơ "Phía sau làng" của Trương Trọng Nghĩa đã khắc họa một nỗi niềm hoài niệm đầy xót xa trước sự thay đổi của làng quê trong cơn lốc hiện đại hóa. Về mặt nội dung, đoạn thơ là hành trình "đi về phía tuổi thơ" nhưng tác giả lại đối diện với thực tại nghiệt ngã: những người bạn rời làng vì nhọc nhằn mưu sinh, vì "đất không đủ cho sức trai cày ruộng". Hình ảnh làng quê thanh bình xưa kia với lũy tre, câu dân ca và mái tóc dài thiếu nữ giờ chỉ còn là dĩ vãng, thay vào đó là sự "chen chúc" của nhà cửa và "nỗi buồn ruộng rẫy". Về mặt nghệ thuật, thể thơ tự do cùng ngôn ngữ giản dị, giàu sức gợi đã diễn tả trọn vẹn sự tương phản giữa quá khứ và hiện tại. Phép liệt kê (thiếu nữ không hát dân ca, thôi để tóc dài, nhà cửa chen chúc...) nhấn mạnh sự đứt gãy của những giá trị truyền thống. Đoạn thơ không chỉ là tiếng thở dài nuối tiếc cho vẻ đẹp làng quê cũ mà còn là lời nhắc nhở thấm thía về sự đánh đổi giữa kinh tế và văn hóa trong cuộc sống hiện đại. Câu 2: Bài làm: Trong kỷ nguyên số, mạng xã hội đã không còn là một công cụ giải trí đơn thuần mà trở thành một "thế giới thứ hai" không thể thiếu đối với con người. Tuy nhiên, sự bùng nổ của nó giống như một con dao hai lưỡi, mang lại nhiều lợi ích nhưng cũng tiềm ẩn không ít hệ lụy sâu sắc. Trước hết, không ai có thể phủ nhận vai trò tích cực của mạng xã hội. Nó xóa tan mọi khoảng cách địa lý, cho phép con người kết nối và chia sẻ thông tin chỉ trong một cái nhấp chuột. Mạng xã hội là kho tàng tri thức khổng lồ giúp chúng ta học tập, cập nhật tin tức thế giới và lan tỏa những giá trị nhân văn qua các chiến dịch thiện nguyện. Trong công việc, đây là môi trường lý tưởng để quảng bá thương hiệu và phát triển kinh doanh. Có thể nói, mạng xã hội đã thúc đẩy sự tiến bộ của xã hội theo hướng cởi mở và hiện đại hơn. Thế nhưng, đằng sau ánh sáng rực rỡ đó là những mảng tối đáng ngại. Mạng xã hội đang dần khiến con người trở nên "xa cách trong khi ở gần". Hình ảnh những thành viên trong gia đình ngồi cạnh nhau nhưng mỗi người chăm chú vào một chiếc điện thoại đã trở nên quá quen thuộc. Sự lạm dụng mạng xã hội dẫn đến tình trạng "sống ảo", nơi giá trị của một con người đôi khi bị đong đếm bằng lượt "like" hay "tim". Nguy hiểm hơn, đây cũng là nơi phát tán tin giả, những ngôn từ tiêu cực (toxic) và các hành vi bắt nạt qua mạng, gây ảnh hưởng nghiêm trọng đến sức khỏe tâm thần, đặc biệt là giới trẻ. Nhiều người mải mê lướt điện thoại mà quên đi việc rèn luyện bản thân, bỏ lỡ những vẻ đẹp thực thực tế của cuộc sống, giống như nhân vật trong đoạn thơ của Trương Trọng Nghĩa mang nỗi buồn của ruộng rẫy lên phố, chúng ta đôi khi cũng mang những nỗi buồn vô hình từ mạng xã hội vào đời thật. Vậy chúng ta cần làm gì? Theo tôi, giải pháp không phải là bài trừ mạng xã hội mà là học cách "sống chung" một cách thông minh. Mỗi cá nhân cần trang bị kỹ năng lọc thông tin, biết phân biệt thật giả và đặt ra giới hạn thời gian sử dụng mỗi ngày. Hãy dùng mạng xã hội để làm giàu tâm hồn chứ không phải để tiêu tốn thời gian vô bổ. Quan trọng nhất, hãy trân trọng những kết nối trực tiếp, những ánh mắt và nụ cười thực sự ngoài đời thay vì chỉ qua những icon vô cảm. Tóm lại, mạng xã hội là sản phẩm tất yếu của văn minh nhân loại. Nó là người đầy tớ tốt nhưng sẽ là người chủ tồi nếu chúng ta không biết kiểm soát. Hãy là một người dùng mạng xã hội tỉnh táo để công nghệ thực sự phục vụ cho hạnh phúc và sự phát triển của con người .


Câu 1: Đoạn thơ thể hiện nỗi nhớ và niềm tiếc nuối của tác giả khi trở về làng quê xưa. Hình ảnh “tôi đi về phía tuổi thơ” gợi hành trình trở lại quá khứ, nơi lưu giữ những kỉ niệm trong trẻo. Nhưng thực tại lại đầy xót xa khi “những đứa bạn đã rời làng kiếm sống”, cho thấy cuộc sống mưu sinh khiến con người phải rời xa quê hương. Những câu thơ như “đất không đủ cho sức trai cày ruộng”, “mồ hôi chẳng hóa thành bát cơm no” phản ánh sự khó khăn của đời sống nông thôn. Không chỉ vậy, vẻ đẹp văn hóa truyền thống cũng dần mai một: thiếu nữ không còn hát dân ca, không còn để tóc dài, lũy tre làng cũng biến mất, thay vào đó là nhà cửa mọc lên chen chúc. Nghệ thuật của đoạn thơ nổi bật với giọng điệu trầm buồn, ngôn ngữ giản dị mà giàu hình ảnh, kết hợp giữa hồi ức và thực tại. Qua đó, tác giả bày tỏ nỗi buồn trước sự đổi thay của quê hương, đồng thời gợi lên trong lòng người đọc tình yêu và sự trân trọng những giá trị truyền thống.

Câu 2:Trong cuộc sống hiện đại ngày nay, mạng xã hội đã trở thành một phần không thể thiếu đối với con người, đặc biệt là giới trẻ. Tuy nhiên, bên cạnh những lợi ích to lớn, mạng xã hội cũng đặt ra nhiều vấn đề cần suy ngẫm. Trước hết, không thể phủ nhận mạng xã hội mang lại nhiều lợi ích thiết thực. Đây là công cụ giúp con người kết nối với nhau một cách nhanh chóng, dù ở bất cứ đâu. Chỉ cần một chiếc điện thoại có kết nối internet, chúng ta có thể trò chuyện, chia sẻ thông tin với bạn bè, người thân. Ngoài ra, mạng xã hội còn là nguồn cung cấp kiến thức phong phú, giúp học sinh tiếp cận tài liệu học tập, cập nhật tin tức trong và ngoài nước. Không chỉ vậy, nó còn mở ra cơ hội phát triển bản thân, thể hiện cá tính và thậm chí kiếm tiền nếu biết sử dụng đúng cách. Tuy nhiên, mạng xã hội cũng tiềm ẩn nhiều tác hại. Việc lạm dụng mạng xã hội có thể khiến con người trở nên phụ thuộc, dành quá nhiều thời gian cho thế giới ảo mà quên đi cuộc sống thực. Nhiều bạn trẻ bị ảnh hưởng bởi những thông tin sai lệch, tiêu cực, dẫn đến suy nghĩ lệch lạc hoặc hành vi không đúng. Bên cạnh đó, tình trạng bạo lực mạng, nói xấu, công kích nhau ngày càng phổ biến, gây tổn thương tinh thần cho người khác. Không ít người còn đánh mất quyền riêng tư khi chia sẻ quá nhiều thông tin cá nhân trên mạng. Vì vậy, mỗi người cần có ý thức sử dụng mạng xã hội một cách hợp lí. Trước hết, cần biết chọn lọc thông tin, không tin theo những tin chưa được kiểm chứng. Đồng thời, cần giới hạn thời gian sử dụng, ưu tiên cho học tập và các hoạt động ngoài đời thực. Quan trọng hơn, mỗi người nên ứng xử văn minh, tôn trọng người khác khi tham gia mạng xã hội.

Tóm lại, mạng xã hội là con dao hai lưỡi. Nếu biết sử dụng đúng cách, nó sẽ mang lại nhiều lợi ích; ngược lại, nếu lạm dụng, nó sẽ gây ra những hậu quả tiêu cực. Vì vậy, mỗi chúng ta cần tỉnh táo và có trách nhiệm khi sử dụng mạng xã hội để biến nó thành công cụ hữu ích trong cuộc sống.

18 tháng 3

Câu 1: Đoạn thơ của Trương Trọng Nghĩa là một nốt trầm đầy ám ảnh về sự biến đổi của làng quê trong cơn lốc đô thị hóa. Tác giả mở đầu bằng hành trình tìm về tuổi thơ, nhưng thực tế hiện ra lại đầy xót xa: "Đất không đủ cho sức trai cày ruộng / Mồ hôi chẳng hóa thành bát cơm no". Những câu thơ trĩu nặng sức nặng của sự nghèo khó, buộc những người con của làng phải rời bỏ quê hương đi kiếm sống. Sự thay đổi không chỉ nằm ở con người mà còn ở văn hóa và cảnh sắc: hình ảnh người thiếu nữ không còn hát dân ca, mái tóc thề ngang lưng cũng dần biến mất, thay vào đó là những ngôi nhà "chen chúc" mọc lên thay cho lũy tre xanh hiền hòa. Về nghệ thuật, thể thơ tự do với nhịp điệu chậm rãi, hình ảnh đối lập giữa cái cũ (lũy tre, tóc dài, dân ca) và cái mới (nhà cửa chen chúc, nỗi buồn ruộng rẫy) đã khắc họa thành công sự mất mát về bản sắc. Kết thúc bằng câu thơ "Mang lên phố những nỗi buồn ruộng rẫy", tác giả đã chạm đến nỗi đau đau đáu của những người ly hương: dù thân xác ở phố thị nhưng tâm hồn vẫn mang nặng nỗi ưu tư về một làng quê đang dần biến dạng.


Câu 2: Mạng xã hội (MXH) ngày nay không còn là một công cụ giải trí đơn thuần mà đã trở thành một "thế giới song song", gắn liền với hơi thở của cuộc sống hiện đại. Sự bùng nổ của Facebook, TikTok hay Instagram mang lại những giá trị không thể phủ nhận nhưng cũng đặt ra những thách thức lớn về mặt nhận thức và hành vi. Trước hết, mạng xã hội là một bước tiến vĩ đại của công nghệ trong việc kết nối. Nó phá bỏ mọi rào cản về địa lý, cho phép con người chia sẻ thông tin, cảm xúc và kiến thức chỉ trong một cái nhấp chuột. MXH là kho tàng tri thức khổng lồ, là nơi lan tỏa những thông điệp nhân văn, những chiến dịch từ thiện giúp đỡ những mảnh đời khó khăn. Nhờ có thế giới ảo, nhiều tài năng trẻ đã tìm thấy cơ hội để khẳng định bản thân và phát triển sự nghiệp. Tuy nhiên, mạng xã hội cũng là một con dao hai lưỡi sắc bén. Mặt trái của nó nằm ở sự "lệ thuộc". Nhiều người trẻ đang rơi vào trạng thái sống ảo, mải mê theo đuổi những lượt "like", những lời khen ngợi phù phiếm mà quên mất giá trị thật của cuộc đời. Sự riêng tư bị xâm phạm, những thông tin giả mạo (fake news) tràn lan và bạo lực mạng đã gây ra những hệ lụy tâm lý nghiêm trọng cho không ít cá nhân. Thay vì trò chuyện trực tiếp, con người dần thu mình lại sau màn hình điện thoại, tạo nên một khoảng cách vô hình ngay cả khi đang ngồi cạnh nhau. Vậy chúng ta nên ứng xử thế nào trước làn sóng này? Mạng xã hội không có lỗi, lỗi nằm ở cách chúng ta sử dụng nó. Một người dùng thông minh là người biết gạn đục khơi trong, biết kiểm soát thời gian sử dụng và giữ được sự tỉnh táo trước những luồng thông tin trái chiều. Chúng ta cần học cách dùng MXH để làm giàu tâm hồn chứ không phải để lấp đầy sự trống rỗng bằng những giá trị ảo. Tóm lại, mạng xã hội là một phần tất yếu của dòng chảy thời đại. Hãy để nó là cầu nối đưa con người đến gần nhau hơn, là công cụ để chúng ta học hỏi và cống hiến, thay vì để nó biến mình thành những "con rối" trong thế giới kỹ thuật số. Cuộc sống chỉ thực sự rực rỡ khi ta biết buông điện thoại xuống để cảm nhận hơi ấm của thực tại.

Câu 1

Bài làm

Đoạn thơ trong bài “Phía sau làng” của Trương Trọng Nghĩa gợi lên những cảm xúc sâu lắng về tuổi thơ và sự đổi thay của làng quê. Hình ảnh “tôi đi về phía tuổi thơ” như một hành trình trở về ký ức, nơi lưu giữ những kỷ niệm trong trẻo, bình yên. Tuy nhiên, bức tranh làng quê hiện lên không còn nguyên vẹn như xưa: bạn bè rời làng đi kiếm sống, cánh đồng dần bị thay thế bởi nhà cửa, những nét đẹp truyền thống như lũy tre, câu hát dân ca cũng dần biến mất. Những câu thơ giản dị nhưng chứa đựng nỗi buồn man mác trước sự đổi thay của cuộc sống hiện đại. Tác giả không chỉ thể hiện nỗi nhớ quê hương mà còn bày tỏ sự tiếc nuối trước những giá trị xưa cũ đang dần mai một. Nghệ thuật thơ tự do, ngôn ngữ mộc mạc, hình ảnh gần gũi đã góp phần làm nổi bật cảm xúc chân thành, sâu sắc của tác giả. Qua đó, đoạn thơ nhắc nhở mỗi người hãy biết trân trọng quá khứ và những giá trị bình dị của quê hương.

Câu 2


Bài làm Trong cuộc sống hiện đại ngày nay, mạng xã hội đã trở thành một phần không thể thiếu đối với con người, đặc biệt là giới trẻ. Sự phát triển mạnh mẽ của các nền tảng như Facebook, TikTok hay Instagram đã mang lại nhiều thay đổi đáng kể trong cách con người giao tiếp, học tập và giải trí. Trước hết, mạng xã hội mang lại nhiều lợi ích tích cực. Nó giúp con người kết nối với nhau một cách dễ dàng, dù ở bất cứ đâu. Nhờ mạng xã hội, chúng ta có thể trò chuyện, chia sẻ thông tin và cập nhật tin tức nhanh chóng. Bên cạnh đó, đây cũng là một công cụ hỗ trợ học tập hiệu quả khi người dùng có thể tìm kiếm tài liệu, học hỏi kiến thức mới và trao đổi với bạn bè. Ngoài ra, mạng xã hội còn là nơi để mỗi người thể hiện bản thân, phát triển sở thích và thậm chí tạo ra cơ hội nghề nghiệp.Tuy nhiên, bên cạnh những lợi ích, mạng xã hội cũng tồn tại không ít mặt tiêu cực. Việc sử dụng quá nhiều có thể khiến con người trở nên phụ thuộc, mất thời gian và sao nhãng việc học tập. Không ít người, đặc biệt là học sinh, bị cuốn vào các nội dung giải trí vô bổ mà quên đi nhiệm vụ chính của mình. Ngoài ra, mạng xã hội còn tiềm ẩn nhiều nguy cơ như tin giả, bạo lực ngôn từ hay lừa đảo trên mạng. Những điều này có thể ảnh hưởng xấu đến tâm lý và nhận thức của người dùng nếu không biết chọn lọc thông tin. Vì vậy, mỗi người cần có ý thức sử dụng mạng xã hội một cách hợp lý. Trước hết, cần biết cân bằng giữa thời gian online và cuộc sống thực tế. Đồng thời, cần chọn lọc thông tin, tránh tin vào những nguồn không đáng tin cậy. Đặc biệt, học sinh cần ưu tiên việc học và sử dụng mạng xã hội như một công cụ hỗ trợ thay vì để nó chi phối cuộc sống. Tóm lại, mạng xã hội là một con dao hai lưỡi, vừa mang lại nhiều lợi ích nhưng cũng tiềm ẩn không ít tác hại. Điều quan trọng là mỗi người cần biết sử dụng nó một cách thông minh và có trách nhiệm để tận dụng những điều tích cực và hạn chế những ảnh hưởng tiêu cực.

19 tháng 3

Câu 1

Đoạn thơ thể hiện nỗi nhớ quê hương và sự thay đổi của làng quê theo thời gian. Hình ảnh “tôi đi về phía tuổi thơ” gợi lên những kỉ niệm xưa cũ rất đẹp nhưng cũng đầy tiếc nuối. Ngày trước, làng quê gắn với ruộng đồng, lũy tre, tiếng hát dân ca, nhưng giờ đây nhiều thứ đã thay đổi. Bạn bè rời làng đi kiếm sống, cánh đồng dần bị thay thế bởi nhà cửa, những nét đẹp xưa không còn nữa. Tác giả đã sử dụng nhiều hình ảnh gần gũi, giản dị như “mồ hôi”, “bát cơm no”, “lũy tre” để làm nổi bật sự vất vả và chân thật của cuộc sống nông thôn. Giọng điệu trầm buồn, xen lẫn tiếc nuối khiến người đọc cảm nhận rõ sự mất mát. Qua đó, đoạn thơ không chỉ thể hiện tình yêu quê hương mà còn gợi suy nghĩ về việc giữ gìn những giá trị truyền thống. Dù cuộc sống có thay đổi, những kỉ niệm và vẻ đẹp của làng quê vẫn luôn đáng trân trọng.


Câu 2

Ngày nay, mạng xã hội đã trở thành một phần quen thuộc trong cuộc sống của con người, đặc biệt là giới trẻ. Nó mang lại nhiều lợi ích nhưng cũng có không ít tác hại nếu chúng ta không biết sử dụng hợp lý. Trước hết, mạng xã hội giúp con người kết nối với nhau dễ dàng hơn. Chỉ cần một chiếc điện thoại có internet, chúng ta có thể trò chuyện với bạn bè, người thân dù ở xa. Ngoài ra, đây còn là nơi để cập nhật tin tức nhanh chóng, học hỏi kiến thức mới và giải trí sau những giờ học tập, làm việc căng thẳng. Nhiều người còn tận dụng mạng xã hội để kinh doanh, kiếm thêm thu nhập. Tuy nhiên, bên cạnh những lợi ích đó, mạng xã hội cũng mang lại nhiều tác hại. Việc sử dụng quá nhiều có thể khiến con người bị phụ thuộc, lãng phí thời gian và ảnh hưởng đến học tập. Không ít người sống ảo, chỉ quan tâm đến lượt thích, lượt theo dõi mà quên đi cuộc sống thực tế. Ngoài ra, những thông tin sai lệch, tiêu cực trên mạng cũng có thể gây ảnh hưởng xấu đến nhận thức của người dùng. Vì vậy, mỗi người cần biết sử dụng mạng xã hội một cách hợp lý. Chúng ta nên dành thời gian hợp lí, chọn lọc thông tin và không quá phụ thuộc vào nó. Đồng thời, cần ưu tiên cho việc học tập, rèn luyện bản thân và xây dựng các mối quan hệ ngoài đời thực. Tóm lại, mạng xã hội là một công cụ hữu ích nếu biết sử dụng đúng cách. Điều quan trọng là mỗi người phải tự ý thức để biến nó thành điều có lợi, thay vì để nó ảnh hưởng tiêu cực đến cuộc sống của mình.


19 tháng 3

câu 1

Đoạn thơ thể hiện nỗi niềm hoài niệm và trăn trở sâu sắc của tác giả về sự đổi thay của làng quê trong dòng chảy hiện đại. Hình ảnh “tôi đi về phía tuổi thơ” gợi hành trình trở về quá khứ, tìm lại những ký ức thân thuộc nhưng cũng đầy xót xa khi nhận ra nhiều điều đã mất đi. Những chi tiết như “những đứa bạn đã rời làng kiếm sống”, “đất không đủ cho sức trai cày ruộng” cho thấy thực trạng khó khăn của nông thôn, khiến con người phải ly hương. Bên cạnh đó, vẻ đẹp văn hóa truyền thống cũng dần phai nhạt qua hình ảnh “thiếu nữ không còn hát dân ca”, “không còn để tóc dài”. Đặc biệt, sự thay đổi không gian làng quê được khắc họa rõ nét qua hình ảnh “cánh đồng làng giờ nhà cửa chen chúc mọc”, làm mất đi vẻ thanh bình xưa cũ. Nghệ thuật của đoạn thơ nổi bật với thể thơ tự do, ngôn ngữ giản dị mà giàu sức gợi, kết hợp với các hình ảnh mang tính biểu tượng và giọng điệu trầm buồn, suy tư. Qua đó, tác giả bộc lộ tình yêu quê hương sâu sắc cùng nỗi tiếc nuối trước những giá trị truyền thống đang dần mai một.

câu 2

Trong thời đại công nghệ số phát triển mạnh mẽ, mạng xã hội đã trở thành một phần không thể thiếu trong đời sống con người, đặc biệt là giới trẻ. Tuy nhiên, bên cạnh những lợi ích rõ rệt, mạng xã hội cũng đặt ra nhiều vấn đề cần được nhìn nhận một cách đúng đắn.

Trước hết, không thể phủ nhận rằng mạng xã hội mang lại rất nhiều tiện ích. Đây là công cụ giúp con người kết nối, giao lưu và chia sẻ thông tin một cách nhanh chóng, vượt qua mọi khoảng cách địa lí. Nhờ mạng xã hội, chúng ta có thể dễ dàng cập nhật tin tức, học hỏi kiến thức, cũng như thể hiện quan điểm cá nhân. Đối với học sinh, mạng xã hội còn là nơi hỗ trợ học tập hiệu quả thông qua các nhóm trao đổi, các bài giảng trực tuyến hay tài liệu phong phú. Ngoài ra, nhiều người còn tận dụng mạng xã hội để kinh doanh, sáng tạo nội dung, từ đó tạo ra thu nhập và khẳng định bản thân.

Tuy nhiên, bên cạnh những lợi ích đó, mạng xã hội cũng tiềm ẩn không ít tác hại. Việc lạm dụng mạng xã hội có thể khiến con người trở nên phụ thuộc, mất nhiều thời gian và xao nhãng học tập, công việc. Không ít bạn trẻ bị cuốn vào những nội dung tiêu cực, thiếu lành mạnh, thậm chí là thông tin sai lệch. Bên cạnh đó, mạng xã hội còn có thể làm giảm sự giao tiếp trực tiếp giữa con người với nhau, khiến các mối quan hệ trở nên xa cách, hời hợt. Tình trạng “sống ảo”, chạy theo lượt thích, lượt chia sẻ cũng khiến một số người đánh mất giá trị thật của bản thân.

Từ thực tế đó, mỗi người cần có cách sử dụng mạng xã hội một cách hợp lí và có trách nhiệm. Chúng ta nên biết chọn lọc thông tin, sử dụng mạng xã hội với mục đích tích cực như học tập, kết nối và phát triển bản thân. Đồng thời, cần hạn chế thời gian sử dụng, tránh để mạng xã hội chi phối cuộc sống. Đặc biệt, mỗi cá nhân cần ý thức về việc giữ gìn văn hóa ứng xử trên không gian mạng, không chia sẻ những nội dung độc hại hay chưa được kiểm chứng.

Tóm lại, mạng xã hội là một công cụ hữu ích nhưng cũng là “con dao hai lưỡi”. Việc nó mang lại lợi ích hay tác hại phụ thuộc rất lớn vào cách con người sử dụng. Vì vậy, hãy trở thành người dùng thông minh để tận dụng tối đa những giá trị tích cực mà mạng xã hội đem lại, đồng thời hạn chế những ảnh hưởng tiêu cực của nó trong cuộc sống hiện đại.


19 tháng 3

Câu 1:

Đoạn thơ "Phía sau làng" của Trương Trọng Nghĩa là một nốt trầm xót xa về sự đổi thay của làng quê trong cơn lốc đô thị hóa. Tác giả đã mở đầu bằng một hành trình ngược dòng thời gian: "Tôi đi về phía tuổi thơ / Giẫm lên dấu chân", nhưng trớ trêu thay, những "dấu chân" ấy giờ đây chỉ còn là hoài niệm. Nghệ thuật đối lập được sử dụng triệt để để làm nổi bật thực tại nghiệt ngã: cái thuở "sức trai cày ruộng" giờ chỉ còn là những cuộc ly hương vì "mồ hôi chẳng hóa thành bát cơm no". Sự thay đổi không chỉ nằm ở kinh tế mà còn ở linh hồn của làng. Hình ảnh thiếu nữ không còn hát dân ca, thôi để tóc dài là biểu tượng cho sự đứt gãy của các giá trị văn hóa truyền thống. Không gian làng quê thanh bình với "lũy tre ngày xưa" đã bị thay thế bởi sự bức bối của "nhà cửa chen chúc". Câu thơ cuối: "Mang lên phố những nỗi buồn ruộng rẫy" mang sức nặng ám ảnh, khẳng định rằng dù con người có rời làng ra phố, thì tâm hồn họ vẫn mang theo nỗi đau đáu về một quê hương đang dần biến dạng. Đoạn thơ không chỉ là lời tự sự cá nhân mà còn là tiếng chuông cảnh tỉnh về việc giữ gìn bản sắc cội nguồn giữa dòng đời hối hả.


Câu 2

Trong lịch sử nhân loại, hiếm có phát minh nào làm thay đổi diện mạo đời sống nhanh chóng và sâu sắc như mạng xã hội. Từ Facebook, TikTok đến Instagram, chúng ta đang sống trong một "thế giới phẳng" nơi mọi khoảng cách đều bị xóa nhòa. Tuy nhiên, đằng sau sự hào nhoáng của những lượt "like" và "share" là một thực tại phức tạp, đòi hỏi chúng ta phải có cái nhìn đa chiều. Trước hết, không thể phủ nhận những giá trị to lớn mà mạng xã hội mang lại. Nó là cầu nối vạn năng, giúp chúng ta duy trì mối liên kết với người thân, bạn bè dù cách xa nửa vòng trái đất. Đối với thế hệ trẻ, đây là kho tàng tri thức khổng lồ, nơi cập nhật tin tức thời sự và những xu hướng công nghệ mới nhất chỉ trong vài giây. Hơn thế nữa, mạng xã hội còn là công cụ đắc lực để lan tỏa những giá trị nhân văn, như các chiến dịch thiện nguyện hay những thông điệp bảo vệ môi trường, biến sức mạnh cộng đồng ảo thành những hành động thực tế có ích. Tuy nhiên, mạng xã hội cũng giống như một "con dao hai lưỡi". Sự lạm dụng quá mức đã đẩy không ít người vào trạng thái "nghiện" thế giới ảo, dẫn đến việc bỏ quên các mối quan hệ thực sự và những giá trị sống đích thực ngay trước mắt. Chúng ta dễ dàng bắt gặp hình ảnh những bữa cơm gia đình mà mỗi người đều cúi đầu vào chiếc điện thoại, tạo nên những "ốc đảo đơn độc" giữa đám đông. Nguy hiểm hơn, sự bùng nổ của tin giả (fake news) và vấn nạn bạo lực mạng đã và đang gây ra những tổn thương tâm lý sâu sắc cho nhiều cá nhân. Nhiều người trẻ rơi vào trạng thái mặc cảm, tự ti khi vô thức so sánh cuộc sống đời thường của mình với những hình ảnh được cắt gọt, tô vẽ hoàn hảo của người khác trên mạng. Vậy chúng ta nên ứng xử thế nào trước làn sóng công nghệ này? Câu trả lời không nằm ở việc bài trừ, mà nằm ở sự tỉnh táo. Mỗi cá nhân cần xây dựng cho mình một "bộ lọc" thông minh để tiếp nhận thông tin có chọn lọc và văn hóa ứng xử văn minh trên không gian mạng. Thay vì để thuật toán điều khiển thời gian của mình, hãy chủ động giới hạn thời gian sử dụng điện thoại và dành nhiều hơn cho việc đọc sách, rèn luyện thể thao hoặc trò chuyện trực tiếp với những người xung quanh. Tóm lại, mạng xã hội vốn dĩ chỉ là một công cụ, và bản chất của công cụ đó tốt hay xấu hoàn toàn phụ thuộc vào mục đích và cách thức sử dụng của con người. Hãy để mạng xã hội là cánh cửa mở ra thế giới, chứ không phải là bức tường ngăn cách chúng ta với cuộc sống thật. Làm chủ được "thế giới ảo" chính là bước đầu tiên để chúng ta sống trọn vẹn và hạnh phúc hơn trong thế giới thực

22 tháng 3

Câu 1: Cảm nhận đoạn thơ "Phía sau làng" (Khoảng 200 chữ)

Đoạn thơ trong tác phẩm "Phía sau làng" của Trương Trọng Nghĩa là một nốt trầm đầy trăn trở về sự thay đổi của làng quê trước làn sóng đô thị hóa. Với thể thơ tự do và giọng điệu tâm tình, tác giả đã tái hiện một cuộc hành trình ngược dòng thời gian đầy xót xa. Hình ảnh những người bạn "rời làng kiếm sống" vì đất đai không đủ nuôi người, vì "mồ hôi chẳng hóa thành bát cơm no" đã phản ánh thực tại nhọc nhằn của người nông dân. Sự thay đổi không chỉ nằm ở kinh tế mà còn ở văn hóa: thiếu nữ không còn hát dân ca, mái tóc dài truyền thống cũng dần biến mất. Những biểu tượng của làng quê như "lũy tre xanh" bị thay thế bởi "nhà cửa chen chúc". Cụm từ "đi về phía tuổi thơ" nhưng lại đối diện với thực tại "mang lên phố những nỗi buồn ruộng rẫy" tạo nên một sự tương phản sâu sắc. Nghệ thuật liệt kê và đối lập đã làm nổi bật nỗi lòng tiếc nuối của một người con xa quê trước cảnh cũ người xưa đang dần đổi thay. Đoạn thơ không chỉ là niềm riêng của tác giả mà còn là tiếng thở dài chung của những ai đang chứng kiến sự rạn nứt của các giá trị truyền thống giữa thời đại mới.

Câu 2: Ý kiến về mạng xã hội trong cuộc sống hiện đại (Khoảng 600 chữ)

Trong kỷ nguyên số, mạng xã hội (Facebook, TikTok, Instagram...) đã không còn là một công cụ xa lạ mà trở thành "thế giới thứ hai" của con người. Nó như một cơn bão vừa mang lại sinh khí mới cho sự kết nối, vừa cuốn đi những giá trị thực tại nếu chúng ta không đủ tỉnh táo để đứng vững.

Trước hết, mạng xã hội là kho tàng thông tin khổng lồ và nhanh chóng. Chỉ cần một cú click, chúng ta có thể kết nối với bạn bè khắp năm châu, xóa bỏ khoảng cách địa lý. Nó là môi trường tuyệt vời để học tập, giải trí và kinh doanh. Nhiều chiến dịch thiện nguyện, những thông điệp nhân văn đã được lan tỏa mạnh mẽ nhờ sức mạnh của cộng đồng mạng, giúp thay đổi số phận của nhiều người yếu thế.

Tuy nhiên, mạng xã hội cũng là "con dao hai lưỡi". Sự lạm dụng quá mức khiến con người rơi vào trạng thái sống ảo, dần xa rời thực tế. Chúng ta mải mê đếm "like", trông chờ những lượt tương tác ảo mà quên mất việc trò chuyện trực tiếp với người thân. Nguy hiểm hơn, vấn nạn tin giả (fake news), bạo lực ngôn từ và sự xâm phạm quyền riêng tư đang trở thành nỗi nhức nhối. Nhiều người trẻ dễ bị cuốn vào những trào lưu độc hại, dẫn đến sự lệch lạc về nhận thức và đạo đức.

Sở dĩ mạng xã hội có sức hút lớn vì nó đánh vào tâm lý muốn được khẳng định mình và nhu cầu giải trí nhanh. Thế nhưng, nếu không có "màng lọc" văn hóa, người dùng sẽ dễ dàng bị nhấn chìm. Thay vì biến mình thành nô lệ của thuật toán, chúng ta cần trở thành những người dùng thông thái. Hãy sử dụng mạng xã hội như một phương tiện để nâng cao giá trị bản thân, thay vì dùng nó để xả những cảm xúc tiêu cực hay tấn công người khác.

Mỗi cá nhân cần tự thiết lập cho mình một "chế độ xanh" khi tham gia không gian mạng: kiểm chứng thông tin trước khi chia sẻ, dành thời gian cố định cho mạng xã hội và ưu tiên những trải nghiệm thực tế. Gia đình và nhà trường cũng cần định hướng cho giới trẻ cách ứng xử văn minh trên môi trường số.

Mạng xã hội tốt hay xấu hoàn toàn phụ thuộc vào bản lĩnh của người sử dụng. Hãy để những nút "Like" mang lại giá trị thực và để mạng xã hội trở thành cây cầu nối liền những trái tim, chứ không phải là bức tường ngăn cách con người với cuộc đời thực tại.

Câu 1


Đoạn thơ trong bài Phía sau làng của Trương Trọng Nghĩa gợi lên nỗi buồn man mác về sự đổi thay của làng quê trong nhịp sống hiện đại. Hình ảnh “tôi đi về phía tuổi thơ” như một hành trình trở về ký ức, nơi từng gắn bó với những điều giản dị, thân thương. Nhưng thực tại lại hiện lên đầy xót xa: bạn bè rời làng đi kiếm sống, đất đai không còn đủ nuôi người, mồ hôi không đổi được cuộc sống ấm no. Những thiếu nữ không còn hát dân ca, mái tóc dài cũng dần mất đi – tất cả cho thấy sự mai một của những giá trị truyền thống. Đặc biệt, hình ảnh “cánh đồng làng giờ nhà cửa chen chúc mọc” gợi sự lấn át của đô thị hóa, khiến không gian làng quê xưa dần biến mất. Nghệ thuật sử dụng hình ảnh chân thực, ngôn ngữ giản dị nhưng giàu sức gợi đã làm nổi bật nỗi tiếc nuối, bâng khuâng của tác giả. Qua đó, đoạn thơ không chỉ là nỗi nhớ quê mà còn là lời nhắc nhở về việc gìn giữ những giá trị truyền thống giữa dòng chảy hiện đại.



Câu 2


Trong cuộc sống hiện đại ngày nay, mạng xã hội đã trở thành một phần không thể thiếu đối với con người, đặc biệt là giới trẻ. Nó mang lại nhiều tiện ích nhưng cũng đặt ra không ít vấn đề cần suy nghĩ.


Trước hết, mạng xã hội giúp con người kết nối với nhau một cách nhanh chóng và thuận tiện. Chỉ với một chiếc điện thoại, chúng ta có thể trò chuyện, chia sẻ thông tin, hình ảnh với bạn bè, người thân dù ở bất cứ đâu. Ngoài ra, mạng xã hội còn là nguồn cung cấp thông tin phong phú, giúp người dùng cập nhật tin tức, học hỏi kiến thức và mở rộng hiểu biết. Nhiều bạn trẻ còn tận dụng mạng xã hội để học tập, kinh doanh hoặc phát triển bản thân.


Tuy nhiên, bên cạnh những lợi ích đó, mạng xã hội cũng mang đến nhiều tác hại đáng lo ngại. Việc sử dụng quá nhiều có thể khiến con người trở nên phụ thuộc, mất thời gian và sao nhãng việc học tập, công việc. Không ít người sống “ảo”, chỉ quan tâm đến hình ảnh trên mạng mà quên đi cuộc sống thực. Bên cạnh đó, những thông tin sai lệch, tiêu cực lan truyền nhanh chóng trên mạng xã hội cũng ảnh hưởng xấu đến nhận thức và hành vi của người dùng. Tình trạng bạo lực mạng, nói xấu, xúc phạm người khác cũng ngày càng phổ biến, gây tổn thương về tinh thần.


Vì vậy, mỗi người cần có ý thức sử dụng mạng xã hội một cách hợp lý và văn minh. Cần biết chọn lọc thông tin, không tin tưởng và chia sẻ những tin chưa được kiểm chứng. Đồng thời, cần cân bằng giữa cuộc sống thực và thế giới ảo, dành thời gian cho gia đình, học tập và những hoạt động bổ ích khác. Đặc biệt, mỗi người nên xây dựng văn hóa ứng xử lành mạnh trên mạng, tôn trọng người khác và chịu trách nhiệm về lời nói của mình.


Tóm lại, mạng xã hội là con dao hai lưỡi. Nếu biết sử dụng đúng cách, nó sẽ trở thành công cụ hữu ích giúp con người phát triển. Ngược lại, nếu lạm dụng, nó có thể gây ra nhiều hậu quả tiêu cực. Vì thế, mỗi chúng ta cần tỉnh táo và có trách nhiệm khi tham gia mạng xã hội để biến nó thành một phần tích cực của cuộc sống.

Câu 1


Đoạn thơ trong bài Phía sau làng của Trương Trọng Nghĩa gợi lên nỗi buồn man mác về sự đổi thay của làng quê trong nhịp sống hiện đại. Hình ảnh “tôi đi về phía tuổi thơ” như một hành trình trở về ký ức, nơi từng gắn bó với những điều giản dị, thân thương. Nhưng thực tại lại hiện lên đầy xót xa: bạn bè rời làng đi kiếm sống, đất đai không còn đủ nuôi người, mồ hôi không đổi được cuộc sống ấm no. Những thiếu nữ không còn hát dân ca, mái tóc dài cũng dần mất đi – tất cả cho thấy sự mai một của những giá trị truyền thống. Đặc biệt, hình ảnh “cánh đồng làng giờ nhà cửa chen chúc mọc” gợi sự lấn át của đô thị hóa, khiến không gian làng quê xưa dần biến mất. Nghệ thuật sử dụng hình ảnh chân thực, ngôn ngữ giản dị nhưng giàu sức gợi đã làm nổi bật nỗi tiếc nuối, bâng khuâng của tác giả. Qua đó, đoạn thơ không chỉ là nỗi nhớ quê mà còn là lời nhắc nhở về việc gìn giữ những giá trị truyền thống giữa dòng chảy hiện đại.



Câu 2


Trong cuộc sống hiện đại ngày nay, mạng xã hội đã trở thành một phần không thể thiếu đối với con người, đặc biệt là giới trẻ. Nó mang lại nhiều tiện ích nhưng cũng đặt ra không ít vấn đề cần suy nghĩ.


Trước hết, mạng xã hội giúp con người kết nối với nhau một cách nhanh chóng và thuận tiện. Chỉ với một chiếc điện thoại, chúng ta có thể trò chuyện, chia sẻ thông tin, hình ảnh với bạn bè, người thân dù ở bất cứ đâu. Ngoài ra, mạng xã hội còn là nguồn cung cấp thông tin phong phú, giúp người dùng cập nhật tin tức, học hỏi kiến thức và mở rộng hiểu biết. Nhiều bạn trẻ còn tận dụng mạng xã hội để học tập, kinh doanh hoặc phát triển bản thân.


Tuy nhiên, bên cạnh những lợi ích đó, mạng xã hội cũng mang đến nhiều tác hại đáng lo ngại. Việc sử dụng quá nhiều có thể khiến con người trở nên phụ thuộc, mất thời gian và sao nhãng việc học tập, công việc. Không ít người sống “ảo”, chỉ quan tâm đến hình ảnh trên mạng mà quên đi cuộc sống thực. Bên cạnh đó, những thông tin sai lệch, tiêu cực lan truyền nhanh chóng trên mạng xã hội cũng ảnh hưởng xấu đến nhận thức và hành vi của người dùng. Tình trạng bạo lực mạng, nói xấu, xúc phạm người khác cũng ngày càng phổ biến, gây tổn thương về tinh thần.


Vì vậy, mỗi người cần có ý thức sử dụng mạng xã hội một cách hợp lý và văn minh. Cần biết chọn lọc thông tin, không tin tưởng và chia sẻ những tin chưa được kiểm chứng. Đồng thời, cần cân bằng giữa cuộc sống thực và thế giới ảo, dành thời gian cho gia đình, học tập và những hoạt động bổ ích khác. Đặc biệt, mỗi người nên xây dựng văn hóa ứng xử lành mạnh trên mạng, tôn trọng người khác và chịu trách nhiệm về lời nói của mình.


Tóm lại, mạng xã hội là con dao hai lưỡi. Nếu biết sử dụng đúng cách, nó sẽ trở thành công cụ hữu ích giúp con người phát triển. Ngược lại, nếu lạm dụng, nó có thể gây ra nhiều hậu quả tiêu cực. Vì thế, mỗi chúng ta cần tỉnh táo và có trách nhiệm khi tham gia mạng xã hội để biến nó thành một phần tích cực của cuộc sống.

28 tháng 3

Câu 1: Cảm nhận về đoạn thơĐoạn thơ của Trương Trọng Nghĩa là một bức tranh đầy hoài niệm và xót xa về sự thay đổi của làng quê Việt Nam dưới tác động của cuộc sống hiện đại. Tác giả đã khéo léo khắc họa những hình ảnh quen thuộc của làng quê xưa, đối lập với sự biến đổi đầy tiếc nuối trong hiện tại, gợi lên một nỗi buồn man mác, day dứt trong lòng người đọc.Nội dung sâu sắcVề nội dung, đoạn thơ chạm đến vấn đề "ly nông" và sự mai một của những giá trị văn hóa truyền thống. Hình ảnh "những đứa bạn đã rời làng kiếm sống", "đất không đủ cho sức trai cày ruộng", "mồ hôi chẳng hóa thành bát cơm no" phản ánh thực trạng kinh tế khó khăn, khiến con người phải rời bỏ quê hương để mưu sinh. Sự biến mất của "thiếu nữ bây giờ không còn hát dân ca", "thôi để tóc dài ngang lưng" cùng với việc "cánh đồng làng giờ nhà cửa chen chúc mọc", "đâu còn những lũy tre ngày xưa" cho thấy sự xói mòn của những nét đẹp văn hóa, phong tục tập quán truyền thống. Câu thơ cuối "Tôi đi về phía làng / Mang lên phố những nỗi buồn ruộng rẫy..." là lời tự sự đầy ám ảnh, thể hiện sự day dứt, tiếc nuối của người con xa xứ khi chứng kiến quê hương thay đổi, không còn giữ được những nét đẹp xưa.Nghệ thuật tinh tếVề nghệ thuật, tác giả sử dụng ngôn ngữ giản dị, mộc mạc nhưng giàu sức gợi. Các hình ảnh đối lập được đặt cạnh nhau một cách tinh tế: làng quê xưa với những lũy tre, tiếng hát dân ca, mái tóc dài của thiếu nữ đối lập với làng quê nay nhà cửa chen chúc, thiếu vắng những nét đẹp truyền thống. Giọng thơ trầm buồn, day dứt, thể hiện tâm trạng hoài niệm, xót xa của nhân vật trữ tình. Cách sử dụng câu thơ ngắn, ngắt nhịp tạo cảm giác suy tư, lắng đọng. Đặc biệt, hình ảnh "dấu chân" gợi lên sự tiếp nối của thế hệ, nhưng cũng là minh chứng cho sự ra đi, ly tán.

28 tháng 3

Câu 1

PHẦN ĐỌC HIỂU: (3.0 điểm)Đọc văn bản sau và thực hiện các yêu cầu nêu ở dưới:NHỮNG ĐIỀU BÉ NHỎ Những giọt nước bé nhỏNhững hạt bụi đang bayĐã làm nên biển lớnVà cả trái đất nàyCũng thế, giây và phútTa tưởng ngắn, không dàiĐã làm nên thế kỷQuá khứ và tương laiNhững sai lầm bé nhỏTa tưởng chẳng là gìTích lại thành tai hoạLàm chệch hướng ta điNhững điều tốt nhỏ...
Đọc tiếp

PHẦN ĐỌC HIỂU: (3.0 điểm)
Đọc văn bản sau và thực hiện các yêu cầu nêu ở dưới:
NHỮNG ĐIỀU BÉ NHỎ

Ảnh đại diện

 

Những giọt nước bé nhỏ
Những hạt bụi đang bay
Đã làm nên biển lớn
Và cả trái đất này

Cũng thế, giây và phút
Ta tưởng ngắn, không dài
Đã làm nên thế kỷ
Quá khứ và tương lai

Những sai lầm bé nhỏ
Ta tưởng chẳng là gì
Tích lại thành tai hoạ
Làm chệch hướng ta đi

Những điều tốt nhỏ nhặt
Những lời nói yêu thương
Làm trái đất thành đẹp
Đẹp như chốn Thiên Đường

Câu 1: Chỉ ra những điều bé nhỏ được tác giả nhắc đến trong bài thơ

Câu 2: Theo tác giả ,mối quan hệ giữa những điều nhỏ bé và những điều lớn lao là gì? Anh chị tâm đắc nhất với phát hiện nào của người viết trong bài thơ?

Câu 3: Chỉ ra và phân tích tác dụng của một biện pháp tu từ được sử dụng trong bài thơ .

Câu 4: Anh chị có đồng tình với quan điểm của tác giả ở khổ 3:"Những sai lầm nhỏ bé...Làm ta chệch hướng đi." không? Vì sao?

PHẦN LÀM VĂN:

Từ nội dung bài thơ ở phần đọc hiểu, anh chị hãy viết một đoạn văn(khoảng 200 chữ )trình bày quan niệm của mình về ý nghĩa của "những điều tốt nhỏ nhặt" trong cuộc sống.

0
Phần 1: Đọc - hiểu (3.0 điểm)            Đọc bài thơ sau của Nguyễn Khoa Điềm và trả lời các câu hỏi:          MẸ VÀ QUẢ Những mùa quả mẹ tôi hái được Mẹ vẫn trông vào tay mẹ vun trồng Những mùa quả lặn rồi lại mọc Như mặt trời, khi như mặt trăng​ Lũ chúng tôi từ tay mẹ lớn lên Còn những bí và bầu thì lớn xuống Chúng mang dáng giọt...
Đọc tiếp

Phần 1: Đọc - hiểu (3.0 điểm)

           Đọc bài thơ sau của Nguyễn Khoa Điềm và trả lời các câu hỏi:

         MẸ VÀ QUẢ

Những mùa quả mẹ tôi hái được
Mẹ vẫn trông vào tay mẹ vun trồng
Những mùa quả lặn rồi lại mọc
Như mặt trời, khi như mặt trăng​

Lũ chúng tôi từ tay mẹ lớn lên
Còn những bí và bầu thì lớn xuống
Chúng mang dáng giọt mồ hôi mặn
Rỏ xuống lòng thầm lặng mẹ tôi.

Và chúng tôi, một thứ quả trên đời
Bảy mươi tuổi mẹ đợi chờ được hái
Tôi hoảng sợ, ngày bàn tay mẹ mỏi
Mình vẫn còn một thứ quả non xanh.

(Thơ Việt Nam 1945 - 1985, NXB Văn học, Hà Nội, 1985)

Câu 1: Nêu chủ đề của bài thơ? (0.5 điểm)    

Câu 2: Tìm phép điệp trong khổ thơ đầu và phép đối trong khổ thơ thứ hai. (0.5 điểm)

Câu 3: Trong nhan đề và bài thơ, chữ “quả” xuất hiện nhiều lần. Chữ “quả” ở dòng nào mang ý nghĩa tả thực? Chữ “quả” ở dòng nào mang ý nghĩa biểu tượng? (1.0 điểm)

Câu 4: Nghĩa của cụm từ in đậm trong hai dòng cuối của bài thơ “Tôi hoảng sợ ngày bàn tay mẹ mỏi -  Mình vẫn còn một thứ quả non xanh”. (1.0 điểm)

32
17 tháng 5 2021

câu 1:chủ đề cuả bài thơ là:sự nhận thưć cuả người con về công ơn cuả mẹ

câu 2 :phép điệp trong khổ thơ 1 là:những muà quả

phép đối:lũ chúng tôi lớn lên-bí và bầu lớn xuống

câu 3:

chữ "quả"mang ý nghiã tả thực:dòng 1 và dòng 3 cuả khổ đâù.

chữ "quả"mang ý nghĩa biểu tượng:dòng 1 và dòng 4 cuả khổ cuối.

câu 4:nghĩa cuả cuṃtừ quả non xanh :chưa đến độ chín ,chưa trưởng thành;chưa làm được nhưng điều xưng đáng với sự mong đợi cuả mẹ,chưa thanh̀ người tốt. 

Mình vừa phát hiện 1 bài văn tả bố rất hay đạt 9,5 điểm của chị Nguyễn Thị Hậu,mời mọi người tham khảo:Trong cuộc sống hàng ngày, có biết bao nhiêu người đáng để chúng ta thương yêu và dành nhiều tình cảm. Nhưng đã bao giờ bạn nghĩ rằng, người thân yêu nhất của bạn là ai chưa?Với mọi người câu trả lời ấy có thể là ông bà, là mẹ, là anh chị hoặc cũng có thể là bạn bè...
Đọc tiếp

Mình vừa phát hiện 1 bài văn tả bố rất hay đạt 9,5 điểm của chị Nguyễn Thị Hậu,mời mọi người tham khảo:


Trong cuộc sống hàng ngày, có biết bao nhiêu người đáng để chúng ta thương yêu và dành nhiều tình cảm. Nhưng đã bao giờ bạn nghĩ rằng, người thân yêu nhất của bạn là ai chưa?

Với mọi người câu trả lời ấy có thể là ông bà, là mẹ, là anh chị hoặc cũng có thể là bạn bè chẳng hạn. Còn riêng tôi, hình ảnh người bố sẽ mãi mãi là ngọn lửa thiêng liêng, sưởi ấm tâm hồn tôi mãi tận sau này.
Bố tôi không may mắn như những người đàn ông khác. Trong suốt cuộc đời bố có lẽ không bao giờ được sống trong sự sung sướng, vui vẻ.
Bốn mươi tuổi khi chưa đi được nửa chặng đời người, bố đã phải sống chung với bao nhiêu bệnh tật: Đầu tiên đó chỉ là những cơn đau dạ dày, rồi tiếp đến lại xuất hiện thêm nhiều biến chứng. Trước đây, khi còn khỏe mạnh, bao giờ bố cũng rất phong độ.

Thế nhưng bây giờ, vẻ đẹp ấy dường như đã dần đổi thay: Thay vì những cánh tay cuồn cuộn bắp, giờ đây chỉ còn là một dáng người gầy gầy, teo teo. Đôi mắt sâu dưới hàng lông mày rậm, hai gò má cao cao lại dần nổi lên trên khuôn mặt sạm đen vì sương gió.
Tuy vậy, bệnh tật không thể làm mất đi tính cách bên trong của bố, bố luôn là một người đầy nghị lực, giàu tự tin và hết lòng thương yêu gia đình. Gia đình tôi không khá giả, mọi chi tiêu trong gia đình đều phụ thuộc vào đồng tiền bố mẹ kiếm được hàng ngày.
Dù bệnh tật, ốm đau nhưng bố chưa bao giờ chịu đầu hàng số mệnh. Bố cố gắng vượt lên những cơn đau quằn quại để làm yên lòng mọi người trong gia đình, cố gắng kiếm tiền bằng sức lao động của mình từ nghề xe lai.

Hàng ngày, bố phải đi làm từ khi sáng sớm cho tới lúc mặt trời đã ngã bóng từ lâu. Mái tóc bố đã dần bạc đi trong sương sớm. Công việc ấy rất dễ dàng với những người bình thường nhưng với bố nó rất khó khăn và gian khổ. Bây giờ có những lúc phải chở khách đi đường xa, đường sốc thì những cơn đau dạ dạy của bố lại tái phát.

Và cả những ngày thời tiết thay đổi, có những trưa hè nắng to nhiệt độ tới 38-48 độ C, hay những ngày mưa ngâu rả rích cả tháng 7, tháng 8, rồi cả những tối mùa đông lạnh giá, bố vẫn cố gắng đứng dưới những bóng cây kia mong khách qua đường.
Tôi luôn tự hào và hãnh diện với mọi người khi có được một người bố giàu đức hy sinh, chịu thương, chịu khó như vậy.

Nhưng có phải đâu như vậy là xong. Mỗi ngày bố đứng như vậy thì khi trở về những cơn đau quằn quại lại hành hạ bố. Nhìn khuôn mặt bố nhăn nhó lại, những cơn đau vật vã mà bố phải chịu đựng, tôi chỉ biết òa lên mà khóc. Nhìn thấy bố như vậy, lòng tôi như quặn đau hơn gấp trăm ngàn lần. Bố ơi, giá như con có thể mang những cơn đau đó vào mình thay cho bố, giá như con có thể giúp bố kiếm tiền thì hay biết mấy? Nếu làm được gì cho bố vào lúc này để bố được vui hơn, con sẽ làm tất cả, bố hãy nói cho con được không?

Những lúc ấy, tôi chỉ biết ôm bố, xoa dầu cho bố, tôi chỉ muốn với bố đừng đi làm nữa, tôi có thể nghỉ học, như vậy sẽ tiết kiệm được chi tiêu cho gia đình, tôi có thể kiếm được tiền và chữa bệnh cho bố. Nhưng nếu nhắc đến điều đó chắc chắn là bố sẽ buồn và thất vọng ở tôi nhiều lắm.
Bố luôn nói rằng bố sẽ luôn chiến đấu. Chiến đấu cho tới những chút sức lực cuối cùng để có thể nuôi chúng tôi ăn học thành người. Bố rất quan tâm đến việc học của chúng tôi. Ngày xưa bố học rất giỏi nhưng nhà nghèo bố phải nghỉ học. Vào mỗi tối, khi còn cố gắng đi lại được, bố luôn bày dạy cho mấy chị em học bài.

Trong những bữa cơm bố thường nhắc chúng tôi cách sống, cách làm người sao cho phải đạo. Tôi phục bố lắm, bố thuộc hàng mấy nghìn câu Kiều, hàng trăm câu châm ngôn, danh ngôn nổi tiếng...
Chính vì vậy, tôi luôn cố gắng tự giác học tập. Tôi sẽ làm một bác sĩ và sẽ chữa bệnh cho bố, sẽ kiếm tiền để phụng dưỡng bố và đi tiếp những bước đường dở dang trong tuổi trẻ của bố. Tôi luôn biết ơn bố rất nhiều, bố đã dành cho tôi một con đường sáng ngời, bởi đó là con đường của học vấn, chứ không phải là con đường đen tối của tiền bạc. Tôi sẽ luôn lấy những lời bố dạy để sống, lấy bố là gương sáng để noi theo.
Và tôi khâm phục không chỉ bởi bố là một người giỏi giang, là một người cao cả, đứng đắn, lòng kiên trì chịu khó mà còn bởi cách sống lạc quan, vô tư của bố.

Mặc dù những thời gian rảnh rỗi của bố còn lại rất ít nhưng bố vẫn trồng và chăm sóc khu vườn trước nhà để cho nó bao giờ cũng xanh tươi. Những giỏ phong lan có bao giờ bố quên cho uống nước vào mỗi buổi sáng; những cây thiết ngọc lan có bao giờ mang trên mình một cái lá héo nào?
Những cây hoa lan, hoa nhài có bao giờ không tỏa hương thơm ngát đâu? Bởi đằng sau nó luôn có một bàn tay ấm áp chở che, chăm sóc, không những yêu hoa mà bố còn rất thích nuôi động vật. Tuy nhà tôi bao giờ cũng có hai chú chó con và một chú mèo và có lúc bố còn mang về những chiếc lồng chim đẹp nữa.

Và hơn thế, trong suốt hơn năm năm trời chung sống với bệnh tật, tôi chưa bao giờ nghe bố nhắc đến cái chết, nhưng điều đó không đồng nghĩa với việc trốn tránh sự thật, bố luôn đối mặt với “tử thần”, bố luôn dành thời gian để có thể làm được tất cả mọi việc khi chưa quá muộn.
Nhưng cuộc đời bố bao giờ cũng đầy đau khổ, khi mà cả gia đình đã dần khá lên, khi các chị tôi đã có thể kiếm tiền, thì bố lại bỏ chị em tôi, bỏ mẹ, bỏ gia đình này để ra đi về thế giới bên kia.

Bố đi về một nơi rất xa mà không bao giờ được gặp lại.

Giờ đây khi tôi vấp ngã, tôi sẽ phải tự đứng dậy và đi tiếp bằng đôi chân của mình, bởi bố đi xa, sẽ không còn ai nâng đỡ, che chở, động viên tôi nữa. Bố có biết chăng nơi đây con cô đơn buồn tủi một mình không? Tại sao nỡ bỏ con ở lại mà đi hả bố?
Nhưng con cũng cảm ơn bố, bố đã cho con thêm một bài học nữa, đó chính là trong cuộc sống hàng ngày, chúng ta hãy trân trọng những gì đang có, hãy yêu thương những người xung quanh mình hơn, và đặc biệt hãy quan tâm, chăm sóc cho bố của mình, tha thứ cho bố, khi bố nóng giận và nỡ mắng mình bởi bố luôn là người yêu thương nhất của chúng ta.

Bố ra đi, đi đến một thế giới khác, ở nơi đó bố sẽ không còn bệnh tật, sẽ thoát khỏi cuộc sống thương đau này. Và bố hãy yên tâm, con sẽ luôn nhớ những lời dạy của bố, sẽ luôn thương yêu, kính trọng biết ơn bố, sẽ sống theo gương sáng mà bố đã rọi đường cho con đi.

Hình ảnh của bố sẽ luôn ấp ủ trong lòng con. Những kỷ niệm, những tình cảm bố dành cho con, con sẽ ôm ấp, trân trọng, nó như chính linh hồn của mình.
 

2
22 tháng 12 2016

bài này mình cũng đã từng đọc qua.thật hay và thấm thía biết bao

 

1 tháng 5 2025

Cảm ơn bạn đã chia sẻ bài văn rất xúc động và sâu sắc này. Bài viết của chị Nguyễn Thị Hậu không chỉ là một bài tả người – tả bố – mà còn là một bản ghi chép chân thật, đầy cảm xúc về tình phụ tử, về nghị lực sống và những hy sinh thầm lặng mà người cha dành cho gia đình.


Bài văn khiến người đọc không khỏi nghẹn ngào, bởi lối kể chuyện gần gũi nhưng chân thành, giàu hình ảnh và cảm xúc. Tác giả không chỉ miêu tả hình ảnh bên ngoài của bố mà còn đi sâu vào nội tâm, vào những chi tiết rất thật – từ cơn đau bệnh tật, công việc cực nhọc, đến những kỷ niệm nhỏ như chăm sóc giỏ lan, dạy con học mỗi tối… Những chi tiết ấy không chỉ khắc họa một người bố mà còn thể hiện rõ tình cảm sâu sắc, lòng biết ơn và cả nỗi đau mất mát khôn nguôi.


Đặc biệt, bài văn còn chứa đựng một thông điệp mạnh mẽ: **Hãy yêu thương và trân trọng cha mẹ khi còn có thể**. Có lẽ chính điều đó đã khiến người chấm điểm không chỉ nhìn thấy kỹ năng viết mà còn cảm nhận được cả tâm hồn và trái tim của người viết.


Nếu bạn thích bài này và muốn mình giúp bạn viết một bài tương tự (ví dụ: viết về mẹ, ông bà hay một người thân yêu), mình sẵn sàng giúp nhé. Bạn muốn thử không?

Ly dịNếu có một ngày bố mẹ ly dị thì sao?Nghe bà kể, hồi con còn bé, bố mẹ rất hay cãi nhau. Có những lần sau lưng con, cũng có nhiều lần trước mặt con. Thường, khi bố mẹ cãi nhau, con dù thức vẫn nhắm mắt... Tới khi bố mẹ nói đến hai tiếng "ly dị", con mới òa khóc. Bà vẫn hay nói con hiểu chuyện, có lẽ là vì vậy...Sau, khi con lớn hơn, tầm những năm cuối cấp một, bố mẹ không hay...
Đọc tiếp

Ly dị

Nếu có một ngày bố mẹ ly dị thì sao?

Nghe bà kể, hồi con còn bé, bố mẹ rất hay cãi nhau. Có những lần sau lưng con, cũng có nhiều lần trước mặt con. Thường, khi bố mẹ cãi nhau, con dù thức vẫn nhắm mắt... Tới khi bố mẹ nói đến hai tiếng "ly dị", con mới òa khóc. Bà vẫn hay nói con hiểu chuyện, có lẽ là vì vậy...

Sau, khi con lớn hơn, tầm những năm cuối cấp một, bố mẹ không hay cãi vã nữa. Nhưng lần nào đã trợn mắt, y như rằng lại "mày" - "tao", "ông bà" - "cụ kị". 

Con nhớ mãi một lần, mẹ quyết viết đơn ly dị. Năm ấy con chín tuổi. Con còn nhớ mãi những giọt nước mắt của con lúc ấy, có sợ hãi, có lo lắng, có buồn, có đau. Con năm ấy, một đứa trẻ chín tuổi, bất lực nhìn mẹ rời đi, trong miệng vẫn nhờ nhợ vị giấy, vị mực của lá đơn ly dị mẹ viết vội,

Không biết có phải từ ấy, lòng con luôn canh cánh một nỗi sợ vô hình: "Nếu ngày mai bố mẹ ly dị thì sao?". Đúng như mẹ từng nói, mẹ không ly dị cũng chỉ vì chúng con... Vậy: "Nếu ngày mai mẹ không còn thương con nữa thì sao?"

Câu hỏi ấy đã dằn vặt con mấy năm nay. Mỗi khi thấy bố mẹ to tiếng, nỗi dằn vặt trong con lại trỗi dậy mạnh mẽ hơn cả. Nó cào cấu trái tim con, đôi khi đè, nén con đến ngột thở... Nếu bố mẹ ly dị... con biết sống sao?

Mỗi khi tưởng tượng đến đó thôi, nước mắt con đã chực ào ra. Con sợ phải lựa chọn giữa đi theo bố và đi theo mẹ. Chỉ nghĩ đến đó thôi, con đã muốn dừng lại... Con vẫn luôn trấn an mình bằng những câu vô nghĩa: "Không sao đâu! Sẽ ổn thôi!"

Nhưng cái gì sẽ ổn? Càng lớn con lại càng hiểu, chẳng cái gì là ổn cả. Con biết rằng khi quả tạ áp lực, căng thẳng ngày càng lớn, những sợi chỉ chịu đựng ngày càng mong manh, tình cảm không còn... những gắn bó mấy chục năm nay rồi sớm rồi muộn cũng sẽ đứt. 

Vậy con cần gì phải sợ một chuyện chắc chắn sẽ xảy tới. Chi bằng cứ thoải mái đón nhận nó. Đằng nào cái không khí ngột ngạt bây giờ giữa hai người cũng khó chịu lắm rồi. Ly dị ư? Có thể khó chịu hơn thế này bao nhiêu chứ? 

Có người đã từng nói: "Đôi khi buông tay cũng là giải thoát". Sao con có thể biến thành cái rào chắn ngăn bố mẹ đến với sự giải thoát. Thứ con mong là không khí hạnh phúc. Nếu sống chung vậy, bố mẹ không thấy hạnh phúc, vậy ly dị đi, đừng cãi vã nữa. Biết đâu ly dị còn khiến không khí dễ chịu hơn?

Về phần con, con lớn rồi, con sẽ luôn hiểu và thông cảm cho quyết định của bố mẹ. Với thứ con sợ, con cũng đã có chuẩn bị. Nếu bố mẹ ly dị, con biết con sẽ phải lựa chọn, dù vẫn luôn sợ nhưng nhờ câu nói của một người bạn: "Bố chiều tao hơn nhưng mẹ tao cần tao"... con cũng đã đưa ra được quyết định của riêng mình. 

Dầu có không nhận đủ tình cảm hay không có đủ vật chất để sống như bây giờ, nhưng bố mẹ đã chấp nhận hy sinh vì con lâu vậy. Con cũng sẽ hy sinh vì bố mẹ một lần. Nếu đã quyết ly dị, đừng lo cho con và đừng lôi con vào!
Viết bởi: Góc tâm sự cuộc sống
____
Đã bao lần bạn bật khóc vì thấy mệt mỏi, tổn thương? Nhưng còn đau đớn hơn khi chẳng ai hiểu mình, chia sẻ cùng mình.....
Lúc ấy có lẽ bạn sẽ ở một mình và gặm nhấm nỗi buồn,.... Đó chẳng phải là cách tốt nhất, bạn sẽ mãi chìm trong bóng tối và chẳng thể cảm nhận cuộc sống có bao điều tốt đẹp. Vì vậy hãy chia sẻ đi! Hãy mang nỗi buồn ném đi thật xa đi! Ở đây chúng tôi sẽ cùng chia sẻ câu chuyện của bạn, sẽ lắng nghe bạn và cho bạn một câu trả lời về nỗi băn khoăn của bạn...Đến với "Góc tâm sự cuộc sống" bạn sẽ được làm chính mình...
___ 
Có rất nhiều người luôn mang trong mình bao phiền muộn, nhưng chẳng dám nói ra. Vì ai sẽ hiểu họ đây, hay là những lời cười nhạo? Như những cô cậu học trò, bố mẹ chỉ quan tâm đến điểm số, thành tích của con đạt được mà "vô tình" quên mất con cũng là đứa trẻ, cũng có tâm sự nhưng chẳng dám nói ra.... Con "yêu đương sớm" thay vì hỏi con cảm thấy thế nào, con có cảm xúc gì, thì lại mắng chửi con.... Rất nhiều điều khiến ta uất nghẹn không dám nói ra....
Vì điều này nên chúng mình đã thành lập ra "Góc tâm sự cuộc sống" vào năm 2018. Nhóm này phát triển khá mạnh mẽ và mình muốn có một nơi tâm sự trên phần mềm học tập "Online Math" để ngoài học tập, giao lưu ta có nơi để giãi bày tâm sự....
Nếu muốn tìm đến, nếu muốn trải lòng hãy đến với chúng mình, ngôi nhà nhỏ nhưng rất ấm áp sẽ luôn chào đón các bạn^^:https://olm.vn/thanhvien/gocdanhchonguoinoitam
Chúng mình đảm bảo chỉ có bạn và mình biết câu chuyện này, sẽ không để lộ bất kì tin tức cá nhân ra ngoài. 
_____
- [ ] Gửi quản trị viên của Online Math. Em đã đọc rất nhiều lần về nội quy của nhóm, nhưng em muốn làm chút gì đó để giúp cho nhóm... Đáng nhẽ em nên phải xin phép quản trị viên, quản lí nhóm rồi mới làm như này. Nhưng em không có cách liên lạc với các anh chị. Và qua bài viết này, mong anh chị đọc được và đồng ý kế hoạch lập ra nơi để cho mọi người tâm sự. Nếu anh chị không đồng ý, em thành thật xin lỗi vì hành vi này của mình và sẽ chấp nhận mọi sự hình phạt khi vi phạm nội quy

3
21 tháng 2 2022

MIK THẬT SỰ THÔNG CẢM CHO CẬU DÙ XEM MUỘN

19 tháng 10 2022

ôi đó là một câu chuyện buồn bã

Ly dịNếu có một ngày bố mẹ ly dị thì sao?Nghe bà kể, hồi con còn bé, bố mẹ rất hay cãi nhau. Có những lần sau lưng con, cũng có nhiều lần trước mặt con. Thường, khi bố mẹ cãi nhau, con dù thức vẫn nhắm mắt... Tới khi bố mẹ nói đến hai tiếng "ly dị", con mới òa khóc. Bà vẫn hay nói con hiểu chuyện, có lẽ là vì vậy...Sau, khi con lớn hơn, tầm những năm cuối cấp một, bố mẹ không hay...
Đọc tiếp

Ly dị

Nếu có một ngày bố mẹ ly dị thì sao?

Nghe bà kể, hồi con còn bé, bố mẹ rất hay cãi nhau. Có những lần sau lưng con, cũng có nhiều lần trước mặt con. Thường, khi bố mẹ cãi nhau, con dù thức vẫn nhắm mắt... Tới khi bố mẹ nói đến hai tiếng "ly dị", con mới òa khóc. Bà vẫn hay nói con hiểu chuyện, có lẽ là vì vậy...

Sau, khi con lớn hơn, tầm những năm cuối cấp một, bố mẹ không hay cãi vã nữa. Nhưng lần nào đã trợn mắt, y như rằng lại "mày" - "tao", "ông bà" - "cụ kị". 

Con nhớ mãi một lần, mẹ quyết viết đơn ly dị. Năm ấy con chín tuổi. Con còn nhớ mãi những giọt nước mắt của con lúc ấy, có sợ hãi, có lo lắng, có buồn, có đau. Con năm ấy, một đứa trẻ chín tuổi, bất lực nhìn mẹ rời đi, trong miệng vẫn nhờ nhợ vị giấy, vị mực của lá đơn ly dị mẹ viết vội,

Không biết có phải từ ấy, lòng con luôn canh cánh một nỗi sợ vô hình: "Nếu ngày mai bố mẹ ly dị thì sao?". Đúng như mẹ từng nói, mẹ không ly dị cũng chỉ vì chúng con... Vậy: "Nếu ngày mai mẹ không còn thương con nữa thì sao?"

Câu hỏi ấy đã dằn vặt con mấy năm nay. Mỗi khi thấy bố mẹ to tiếng, nỗi dằn vặt trong con lại trỗi dậy mạnh mẽ hơn cả. Nó cào cấu trái tim con, đôi khi đè, nén con đến ngột thở... Nếu bố mẹ ly dị... con biết sống sao?

Mỗi khi tưởng tượng đến đó thôi, nước mắt con đã chực ào ra. Con sợ phải lựa chọn giữa đi theo bố và đi theo mẹ. Chỉ nghĩ đến đó thôi, con đã muốn dừng lại... Con vẫn luôn trấn an mình bằng những câu vô nghĩa: "Không sao đâu! Sẽ ổn thôi!"

Nhưng cái gì sẽ ổn? Càng lớn con lại càng hiểu, chẳng cái gì là ổn cả. Con biết rằng khi quả tạ áp lực, căng thẳng ngày càng lớn, những sợi chỉ chịu đựng ngày càng mong manh, tình cảm không còn... những gắn bó mấy chục năm nay rồi sớm rồi muộn cũng sẽ đứt. 

Vậy con cần gì phải sợ một chuyện chắc chắn sẽ xảy tới. Chi bằng cứ thoải mái đón nhận nó. Đằng nào cái không khí ngột ngạt bây giờ giữa hai người cũng khó chịu lắm rồi. Ly dị ư? Có thể khó chịu hơn thế này bao nhiêu chứ? 

Có người đã từng nói: "Đôi khi buông tay cũng là giải thoát". Sao con có thể biến thành cái rào chắn ngăn bố mẹ đến với sự giải thoát. Thứ con mong là không khí hạnh phúc. Nếu sống chung vậy, bố mẹ không thấy hạnh phúc, vậy ly dị đi, đừng cãi vã nữa. Biết đâu ly dị còn khiến không khí dễ chịu hơn?

Về phần con, con lớn rồi, con sẽ luôn hiểu và thông cảm cho quyết định của bố mẹ. Với thứ con sợ, con cũng đã có chuẩn bị. Nếu bố mẹ ly dị, con biết con sẽ phải lựa chọn, dù vẫn luôn sợ nhưng nhờ câu nói của một người bạn: "Bố chiều tao hơn nhưng mẹ tao cần tao"... con cũng đã đưa ra được quyết định của riêng mình. 

Dầu có không nhận đủ tình cảm hay không có đủ vật chất để sống như bây giờ, nhưng bố mẹ đã chấp nhận hy sinh vì con lâu vậy. Con cũng sẽ hy sinh vì bố mẹ một lần. Nếu đã quyết ly dị, đừng lo cho con và đừng lôi con vào!
Viết bởi: Góc tâm sự cuộc sống
____
Đã bao lần bạn bật khóc vì thấy mệt mỏi, tổn thương? Nhưng còn đau đớn hơn khi chẳng ai hiểu mình, chia sẻ cùng mình.....
Lúc ấy có lẽ bạn sẽ ở một mình và gặm nhấm nỗi buồn,.... Đó chẳng phải là cách tốt nhất, bạn sẽ mãi chìm trong bóng tối và chẳng thể cảm nhận cuộc sống có bao điều tốt đẹp. Vì vậy hãy chia sẻ đi! Hãy mang nỗi buồn ném đi thật xa đi! Ở đây chúng tôi sẽ cùng chia sẻ câu chuyện của bạn, sẽ lắng nghe bạn và cho bạn một câu trả lời về nỗi băn khoăn của bạn...Đến với "Góc tâm sự cuộc sống" bạn sẽ được làm chính mình...
___ 
Có rất nhiều người luôn mang trong mình bao phiền muộn, nhưng chẳng dám nói ra. Vì ai sẽ hiểu họ đây, hay là những lời cười nhạo? Như những cô cậu học trò, bố mẹ chỉ quan tâm đến điểm số, thành tích của con đạt được mà "vô tình" quên mất con cũng là đứa trẻ, cũng có tâm sự nhưng chẳng dám nói ra.... Con "yêu đương sớm" thay vì hỏi con cảm thấy thế nào, con có cảm xúc gì, thì lại mắng chửi con.... Rất nhiều điều khiến ta uất nghẹn không dám nói ra....
Vì điều này nên chúng mình đã thành lập ra "Góc tâm sự cuộc sống" vào năm 2018. Nhóm này phát triển khá mạnh mẽ và mình muốn có một nơi tâm sự trên phần mềm học tập "Online Math" để ngoài học tập, giao lưu ta có nơi để giãi bày tâm sự....
Nếu muốn tìm đến, nếu muốn trải lòng hãy đến với chúng mình, ngôi nhà nhỏ nhưng rất ấm áp sẽ luôn chào đón các bạn^^:https://olm.vn/thanhvien/gocdanhchonguoinoitam
Chúng mình đảm bảo chỉ có bạn và mình biết câu chuyện này, sẽ không để lộ bất kì tin tức cá nhân ra ngoài. 
_____
- [ ] Gửi quản trị viên của Online Math. Em đã đọc rất nhiều lần về nội quy của nhóm, nhưng em muốn làm chút gì đó để giúp cho nhóm... Đáng nhẽ em nên phải xin phép quản trị viên, quản lí nhóm rồi mới làm như này. Nhưng em không có cách liên lạc với các anh chị. Và qua bài viết này, mong anh chị đọc được và đồng ý kế hoạch lập ra nơi để cho mọi người tâm sự. Nếu anh chị không đồng ý, em thành thật xin lỗi vì hành vi này của mình và sẽ chấp nhận mọi sự hình phạt khi vi phạm nội quy

0
Ly dịNếu có một ngày bố mẹ ly dị thì sao?Nghe bà kể, hồi con còn bé, bố mẹ rất hay cãi nhau. Có những lần sau lưng con, cũng có nhiều lần trước mặt con. Thường, khi bố mẹ cãi nhau, con dù thức vẫn nhắm mắt... Tới khi bố mẹ nói đến hai tiếng "ly dị", con mới òa khóc. Bà vẫn hay nói con hiểu chuyện, có lẽ là vì vậy...Sau, khi con lớn hơn, tầm những năm cuối cấp một, bố mẹ không hay...
Đọc tiếp

Ly dị

Nếu có một ngày bố mẹ ly dị thì sao?

Nghe bà kể, hồi con còn bé, bố mẹ rất hay cãi nhau. Có những lần sau lưng con, cũng có nhiều lần trước mặt con. Thường, khi bố mẹ cãi nhau, con dù thức vẫn nhắm mắt... Tới khi bố mẹ nói đến hai tiếng "ly dị", con mới òa khóc. Bà vẫn hay nói con hiểu chuyện, có lẽ là vì vậy...

Sau, khi con lớn hơn, tầm những năm cuối cấp một, bố mẹ không hay cãi vã nữa. Nhưng lần nào đã trợn mắt, y như rằng lại "mày" - "tao", "ông bà" - "cụ kị". 

Con nhớ mãi một lần, mẹ quyết viết đơn ly dị. Năm ấy con chín tuổi. Con còn nhớ mãi những giọt nước mắt của con lúc ấy, có sợ hãi, có lo lắng, có buồn, có đau. Con năm ấy, một đứa trẻ chín tuổi, bất lực nhìn mẹ rời đi, trong miệng vẫn nhờ nhợ vị giấy, vị mực của lá đơn ly dị mẹ viết vội,

Không biết có phải từ ấy, lòng con luôn canh cánh một nỗi sợ vô hình: "Nếu ngày mai bố mẹ ly dị thì sao?". Đúng như mẹ từng nói, mẹ không ly dị cũng chỉ vì chúng con... Vậy: "Nếu ngày mai mẹ không còn thương con nữa thì sao?"

Câu hỏi ấy đã dằn vặt con mấy năm nay. Mỗi khi thấy bố mẹ to tiếng, nỗi dằn vặt trong con lại trỗi dậy mạnh mẽ hơn cả. Nó cào cấu trái tim con, đôi khi đè, nén con đến ngột thở... Nếu bố mẹ ly dị... con biết sống sao?

Mỗi khi tưởng tượng đến đó thôi, nước mắt con đã chực ào ra. Con sợ phải lựa chọn giữa đi theo bố và đi theo mẹ. Chỉ nghĩ đến đó thôi, con đã muốn dừng lại... Con vẫn luôn trấn an mình bằng những câu vô nghĩa: "Không sao đâu! Sẽ ổn thôi!"

Nhưng cái gì sẽ ổn? Càng lớn con lại càng hiểu, chẳng cái gì là ổn cả. Con biết rằng khi quả tạ áp lực, căng thẳng ngày càng lớn, những sợi chỉ chịu đựng ngày càng mong manh, tình cảm không còn... những gắn bó mấy chục năm nay rồi sớm rồi muộn cũng sẽ đứt. 

Vậy con cần gì phải sợ một chuyện chắc chắn sẽ xảy tới. Chi bằng cứ thoải mái đón nhận nó. Đằng nào cái không khí ngột ngạt bây giờ giữa hai người cũng khó chịu lắm rồi. Ly dị ư? Có thể khó chịu hơn thế này bao nhiêu chứ? 

Có người đã từng nói: "Đôi khi buông tay cũng là giải thoát". Sao con có thể biến thành cái rào chắn ngăn bố mẹ đến với sự giải thoát. Thứ con mong là không khí hạnh phúc. Nếu sống chung vậy, bố mẹ không thấy hạnh phúc, vậy ly dị đi, đừng cãi vã nữa. Biết đâu ly dị còn khiến không khí dễ chịu hơn?

Về phần con, con lớn rồi, con sẽ luôn hiểu và thông cảm cho quyết định của bố mẹ. Với thứ con sợ, con cũng đã có chuẩn bị. Nếu bố mẹ ly dị, con biết con sẽ phải lựa chọn, dù vẫn luôn sợ nhưng nhờ câu nói của một người bạn: "Bố chiều tao hơn nhưng mẹ tao cần tao"... con cũng đã đưa ra được quyết định của riêng mình. 

Dầu có không nhận đủ tình cảm hay không có đủ vật chất để sống như bây giờ, nhưng bố mẹ đã chấp nhận hy sinh vì con lâu vậy. Con cũng sẽ hy sinh vì bố mẹ một lần. Nếu đã quyết ly dị, đừng lo cho con và đừng lôi con vào!
Viết bởi: Góc tâm sự cuộc sống
____
Đã bao lần bạn bật khóc vì thấy mệt mỏi, tổn thương? Nhưng còn đau đớn hơn khi chẳng ai hiểu mình, chia sẻ cùng mình.....
Lúc ấy có lẽ bạn sẽ ở một mình và gặm nhấm nỗi buồn,.... Đó chẳng phải là cách tốt nhất, bạn sẽ mãi chìm trong bóng tối và chẳng thể cảm nhận cuộc sống có bao điều tốt đẹp. Vì vậy hãy chia sẻ đi! Hãy mang nỗi buồn ném đi thật xa đi! Ở đây chúng tôi sẽ cùng chia sẻ câu chuyện của bạn, sẽ lắng nghe bạn và cho bạn một câu trả lời về nỗi băn khoăn của bạn...Đến với "Góc tâm sự cuộc sống" bạn sẽ được làm chính mình...
___ 
Có rất nhiều người luôn mang trong mình bao phiền muộn, nhưng chẳng dám nói ra. Vì ai sẽ hiểu họ đây, hay là những lời cười nhạo? Như những cô cậu học trò, bố mẹ chỉ quan tâm đến điểm số, thành tích của con đạt được mà "vô tình" quên mất con cũng là đứa trẻ, cũng có tâm sự nhưng chẳng dám nói ra.... Con "yêu đương sớm" thay vì hỏi con cảm thấy thế nào, con có cảm xúc gì, thì lại mắng chửi con.... Rất nhiều điều khiến ta uất nghẹn không dám nói ra....
Vì điều này nên chúng mình đã thành lập ra "Góc tâm sự cuộc sống" vào năm 2018. Nhóm này phát triển khá mạnh mẽ và mình muốn có một nơi tâm sự trên phần mềm học tập "Online Math" để ngoài học tập, giao lưu ta có nơi để giãi bày tâm sự....
Nếu muốn tìm đến, nếu muốn trải lòng hãy đến với chúng mình, ngôi nhà nhỏ nhưng rất ấm áp sẽ luôn chào đón các bạn^^:https://olm.vn/thanhvien/gocdanhchonguoinoitam
Chúng mình đảm bảo chỉ có bạn và mình biết câu chuyện này, sẽ không để lộ bất kì tin tức cá nhân ra ngoài. 
_____
- [ ] Gửi quản trị viên của Online Math. Em đã đọc rất nhiều lần về nội quy của nhóm, nhưng em muốn làm chút gì đó để giúp cho nhóm... Đáng nhẽ em nên phải xin phép quản trị viên, quản lí nhóm rồi mới làm như này. Nhưng em không có cách liên lạc với các anh chị. Và qua bài viết này, mong anh chị đọc được và đồng ý kế hoạch lập ra nơi để cho mọi người tâm sự. Nếu anh chị không đồng ý, em thành thật xin lỗi vì hành vi này của mình và sẽ chấp nhận mọi sự hình phạt khi vi phạm nội quy

1
(…)“Tuổi thơ chân đất đầu trầnTừ trong lấm láp em thầm lớn lênBây giờ xinh đẹp là emEm ra thành phố dần quên một thời Về quê ăn Tết vừa rồiEm tôi áo chẽn, em tôi quần bòGặp tôi, em hỏi hững hờ“Anh chưa lấy vợ, còn chờ đợi ai?” Em đi để lại chuỗi cườiTrong tôi vỡ… một khoảng trời pha lê.Trăng vàng đêm ấy bờ đêCó người ngồi gỡ lời thề cỏ may…”câu 1 : văn...
Đọc tiếp

(…)

“Tuổi thơ chân đất đầu trần

Từ trong lấm láp em thầm lớn lên

Bây giờ xinh đẹp là em

Em ra thành phố dần quên một thời

 

Về quê ăn Tết vừa rồi

Em tôi áo chẽn, em tôi quần bò

Gặp tôi, em hỏi hững hờ

“Anh chưa lấy vợ, còn chờ đợi ai?”

 

Em đi để lại chuỗi cười

Trong tôi vỡ… một khoảng trời pha lê.

Trăng vàng đêm ấy bờ đê

Có người ngồi gỡ lời thề cỏ may…”


câu 1 : văn bản được viết theo thể loại nào? xác định các phương thức biểu cảm trong văn bản

câu 2 : nhân vật em trong bài thơ có tuổi ther như thế nào

câu 3 : anh chị hiểu thế nào về câu thơ

"Em đi để lại chuỗi cười

Trong tôi vỡ… một khoảng trời pha lê."

câu 4 : viết đoạn văn khoảng 10 dòng trình bày suy nghĩ về tình cảm của nhân vật tôi giành cho cô gái trong bài thơ

 

1
14 tháng 3 2020

1. Văn bản viết theo thể thơ tự do.

Phương thức biểu đạt: biểu cảm kết hợp miêu tả, tự sự.

(Trong trường hợp hỏi phương thức biểu đạt chính là biểu cảm)

2. Nhân vật em có tuổi thơ hồn nhiên, trong trẻo: chân đất đầu trần, từ trong lấm láp em thầm lớn lên.

3. Nhân vật trữ tình thể hiện sự hụt hẫng, đau đớn của mình: " Em đi" là lên thành phố, để lại trong tôi những ấn tượng về cô bé hồn nhiên, ngây thơ của tuổi nhỏ nhưng khi em về là sự đổi khác đến không nhận ra theo nhịp sống thị thành nên "trong tôi vỡ... một khoảng trời pha lê". Những ấn tượng về em trong trảo không còn nữa. Khoảng trời pha lê là khoảng trời ấu thơ tươi đẹp, lóng lánh đã vỡ nát.

4. Tình cảm yêu thương, trân trọng...

  Vậy là chị được cử về Đông Xá, về cái làng quê bé nhỏ, nghèo khổ của chị. Vừa đặt chân tới con đê cao, con đê chắn ngang mấy nếp nhà lụp xụp, chị Dậu chợt nhìn thấy ở chân trời phía đông một vừng hồng ửng lên […]. Một đoàn người áo quần rách rưới, nhưng nét mặt ai cũng hồ hởi, từ trong làng đi ra. Người cầm gậy, kể cầm dao, cầm kiếm, vác cờ đỏ ào tới vây...
Đọc tiếp

 

Vậy là chị được cử về Đông Xá, về cái làng quê bé nhỏ, nghèo khổ của chị. Vừa đặt chân tới con đê cao, con đê chắn ngang mấy nếp nhà lụp xụp, chị Dậu chợt nhìn thấy ở chân trời phía đông một vừng hồng ửng lên […]. Một đoàn người áo quần rách rưới, nhưng nét mặt ai cũng hồ hởi, từ trong làng đi ra. Người cầm gậy, kể cầm dao, cầm kiếm, vác cờ đỏ ào tới vây lấy chị. Người nông dân khốn khổ từng chạy trốn trong cái đêm đen ấy bỗng ứa nước mắt […].  Cố nén xúc động, chị Dậu dang rộng đôi cánh tay như muốn ôm lấy mọi người, rồi nghẹn ngào nói :
- Cách mạng thành công rồi ! Cả dân tộc đã đứng dậy ! Bà con ơi, chúng ta hãy lên huyện bắt bọn quan lại, phá kho thóc chia cho dân nghèo.

a. Có thể coi đây là đoạn văn trong văn bản tự sự được không, vì sao? Theo anh (chị) , đoạn văn đó thuộc phần nào của truyện ngắn mà bạn học sinh định viết.

b. Viết đoạn văn này, bạn học sinh đã thành công ở nội dung nào, nội dung nào còn phân vân để trống? Anh (chị) hãy viết tiếp vào những chỗ để trống đó để cùng bạn hoàn thành đoạn văn định viết.

1
27 tháng 8 2018

a, Đoạn văn thuộc phần thân bài (phần diễn biến) kể lại một sự việc quan trọng “Chị Dậu về làng lãnh đạo cuộc nổi dậy khi cuộc Cách mạng tháng Tám năm 1945 nổ ra”

   + Sự việc ấy phù hợp với chủ đề, cốt truyện của bạn hs đưa ra.

   + Đây được coi là một đoạn trong văn bản tự sự

b, Có thể nói, đoạn văn trên thành công khi kể lại câu chuyện. Nhược điểm, sự sắp xếp những đoạn tả cảnh, tả tâm trạng chưa thuần thục, vẫn còn sự lúng túng

- Sửa: “… Đặt chân tới con đê cao, con đê chắn ngang nếp nhà lụp xụp của gia đình chị lúc ở phía trời đông ông mặt trời bắt đầu thắp sáng bình minh bằng những ánh hồng rực rỡ, chị Dậu bỗng chợt nhìn thấy một đoàn người…”

Người đàn bà nhà quê khốn khổ từng chạy trốn trong cái đêm đen ấy, vui mừng đến rơi nước mắt. Nhưng cố nén xúc động…”