Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.
Trong hai cuộc kháng chiến chống Pháp và chống Mỹ chúng ta đã chứng kiến không biết bao nhiêu tấm gương thiếu niên anh dũng, sẵn sàng hi sinh cho sự nghiệp Cách mạng của dân tộc. Trong những tấm gương kiên trung nhỏ tuổi ấy, người đã truyền cho em nguồn cảm hứng vô tận từ trong suy nghĩ, hành động và mơ ước là người anh hùng Vừ A Dính.
Vừ A Dính là một người dân tộc Mông, sinh năm 1934 tại tỉnh Lai Châu. Mới 13 tuổi, nhưng Vừ A Dính đã thoát ly để trở thành một cán bộ liên lạc cho đội Vũ trang huyện Tuần Giáo. Tháng 6/1949, giặc Pháp tràn về khu căn cứ Pú Nhung càn quét, trong một lần đi liên lạc, anh bị giặc bắt và trói, tra tấn và bắn ở gốc đào cổ thụ ở Khe Trúc, Bản Chăn. Dù dịch tra tấn tàn bạo nhưng anh chỉ trả lời câu "không biết".
Với sự ham học, gan dạ và mưu trí, Vừ A Dính đã để lại trong lòng thế hệ sau chúng em sự ngưỡng mộ, kính trọng trước một tấm gương anh dũng, kiên cường, không thể nào quên. Chúng em không chỉ khâm phục về sự bất khuất của anh trước kẻ thù mà còn khâm phục tinh thần hiếu học của anh.
Ở anh, em đã học được một tinh thần bất khuất, kiên trung, không bao giờ chịu khuất phục trước cái ác, trước kẻ thù xâm lược của mình. Anh đã truyền cho em những suy nghĩ tốt đẹp với lòng yêu nước vô bờ bến. Tấm gương anh dũng của anh đã dạy cho em thế nào là lòng yêu nước, lòng tự hào dân tộc. Chúng em là những thiếu niên được lớn lên trong hòa bình, được xây dựng lên từ mồ hôi, xương máu của anh và các anh hùng khác của đất nước. Có thể chúng em không được chứng kiến sự ác liệt chiến tranh nhưng nhờ có anh, chúng em mới có thể hiểu thế nào là tấm lòng yêu nước.
Không chỉ truyền cho chúng em bao nhiêu cảm hứng tốt đẹp về lòng yêu nước, yêu dân tộc, anh còn để lại cho chúng em tấm gương về sự hiếu học. Chính tinh thần học hỏi không ngừng của anh Vừ A Dính đã giúp cho chúng em có thêm những nguồn động lực phấn đấu noi gương anh, chăm chỉ học tập để xây dựng đất nước sau này. Cũng chính anh đã là người mở đường nêu gương cho lớp thiếu niên chúng em biết được trách nhiệm của mình đối với tương lai của Tổ quốc. Chúng em sẽ mãi noi theo gương anh, truyền cho nhau sức mạnh, động lực, cảm hứng mà anh đã truyền cho chúng em để phát huy hơn nữa những truyền thống tốt đẹp, những khát vọng, ước mơ xây dựng và bảo vệ đất nước quê hương Việt Nam tươi đẹp
Trách nhiệm là điều phải làm, phải gánh vác hoặc phải nhận lấy về mình. Ai cũng có trách nhiệm bởi mỗi người đều có một vị trí nhất định trong các mối quan hệ xã hội, như gia đình, dòng họ, địa phương, tập thể, tổ chức chính trị - xã hội, công dân của một nước, thành viên của cộng đồng dân tộc và rộng nhất là của nhân loại… Trong các mối quan hệ đó, trách nhiệm được hình thành trên cơ sở những quy định của luật pháp, quy chế, thỏa thuận của tập thể, tổ chức, địa phương… Trách nhiệm còn được hình thành do dư luận xã hội và bị chi phối bởi dư luận xã hội.
Mình là...nè! Hôm qua mình nghe nói bạn được cô khen phải không? Trường bạn có bao nhiêu bạn được điểm cao như bạn? mình thì biết yếu điểm hơn bạn rồi! Thôi hôm sau nói tiếp nhé!
Chắc chắn chơi trò bịt mắt bắt dê rất vui!
Hôm nay đi vô chơi thú vị quá!
Chúc hok tốt nha Nguyễn Phước Thiên Lộc
Kể lại câu chuyện “Nỗi dằn vặt của An-đrây-ca”.
An-drây-ca sống với mẹ và ông. Ông em đã già nên rất yếu.
Một buổi chiều nọ ông lên cơn đau nặng. Mẹ bảo An-drây-ca đi mua thuốc, em vội vã đi ngay. Nhưng dọc đường An-drây-ca gặp các bạn chơi bóng. Cậu hăm hở tham gia cùng các bạn.
Một lúc lâu sau, An-drây-ca chợt nhớ lời mẹ. Cậu vội vã đi mua thuốc rồi chạy như bay về nhà.
Về đến nhà, An-drây-ca thấy mẹ mình đang nức nở khóc. Thì ra, ông của An-drây-ca đã mất.
Từ đó trở đi, mặc dù mẹ đã nói rất rõ rằng cậu không hề có lỗi trong cái chết của ông là vì ồng đã chết ngay khi cậu ra khỏi nhà nhưng An-drây-ca luôn tự dằn vặt mình vì buổi chiều mải chơi hôm đó.
Hướng dẫn giải
- Vì cô ấy cũng quan trọng và xứng đáng được nhận sự quan tâm của các bạn sinh viên.
vì cô ấy ngày nào cũng tận tụy quét dọn cho các bạn sinh viên đáng lẽ ra họ phài quan tâm thương yêu
Tôi đi học
Tác giả Thanh TỊnh vẫn còn nhớ như in ngày đầu tiên đến trường. Đó là một buổi sáng mùa thu, lá rụng nhiều, tiết trời se lạnh. Con đường đến trường đối với chú bé ấy vỗn đỗi quen thuộc bỗng dưng trở nên lạ lẫm. Trong khoảnh khắc vui sướng pha lẫn hồi hộp, e dè, chú bé có những ý nghĩ thật non nớt và ngây thơ: "Chắc chỉ có người thạo mới cầm nổi bút thước". Trong bộ quần áo mới, tác giả Thanh Tịnh càng "thấy mình trang trọng và đứng đắn" hơn, những suy nghĩ nhẹ nhàng lướt qua như làn mây trắng xốp bồng bềnh. Lúc tới trường, nghe ba hồi trống, lòng chú bé lo sợ vẩn vơ, sợ những điều mới lạ và khó khăn trước mắt. Những lời nói của ông đốc ấm áp vang lên, khuyến khích những chú chim non vào lớp. Nhân vật tôi trong phút chốc đã òa khóc, nhưng người mẹ đã nhẹ nhàng giúp con vào lớp. Chú bé nhìn bàn ghế, người bạn ngồi kế bên và cảm thấy thân quen dẫu chưa bao giờ gặp gỡ. Rồi quàng tay lên bàn, ngoan ngoãn đánh vần dòng chữ thầy giáo viết: "Tôi đi học"...
Hieu hai so la 55. Tï so cua hai so la 4/9 .Tim hai so do
Thời gian cứ thế trôi đi, còn thời gian cứ lẳng lặng dệt từng góc cạnh của cuộc sống. Điều đó, đồng nghĩa với việc, sẽ có những thứ trở thành “kỉ niệm” trong ta. Lật lại từng trang kỉ niệm của mình, tôi chợt nhớ lại món quà sinh nhật lần thứ mười hai của tôi.
Chiều hôm ấy, tôi vội về nhà để lo bữa tối. Một đứa con gái vụng về như tôi thì không hề thích mấy công việc thế này, nhưng ba mẹ tôi đã về quê nên tôi đành phải làm vậy. Vừa về tới nhà, tôi đã thấy tin nhắn. À, thì ra là của mẹ: “Con vào phòng mẹ, mở cái ngăn tủ ra, con sẽ thấy điều bất ngờ.” Tôi vốn tò mò nên quên việc nhắn lại cho mẹ, vội chạy vào phòng mẹ, mở ngăn tủ ra. Tôi thấy một mảnh giấy ghi “Chúc mừng sinh nhật, con yêu!” phía dưới mảnh giấy là cái hộp xinh xắn thắt cái nơ màu tím. Thì ra hôm nay là sinh nhật của tôi, tôi chợt nhớ ra. Mẹ tôi đã chuẩn bị quà cho tôi từ lâu rồi ư? Tôi vui sướng mở hộp quà ra. Thật bất ngờ, trong chiếc hộp ấy lại có hai chiếc hộp nhỏ hơn nữa. Một chiếc màu xanh lục, một chiếc màu hồng. Chiếc hộp xanh lại có thêm một lỗ tròn xoe như đồng xu ở đáy. Điều bất ngờ là cả hai chiếc hộp hoàn toàn trống trơn. Một câu hỏi khá to xuất hiện trong tâm trí tôi: “Cái gì thế nhỉ?” Tôi vẫn chưa hiểu món quà có ý nghĩa gì. Nhưng tôi chợt nhận ra có một mẩu giấy nhỏ trong hộp nữa. Tôi cầm lên, thầm đọc: “Hằng ngày, con sẽ gặp nhiều niềm vui và cả những nỗi buồn. Con đựng nỗi buồn vào chiếc hộp xanh để nỗi buồn theo gió cuốn đi. Hãy đựng những niềm vui vào chiếc hộp màu hồng. Mẹ muốn rằng, niềm vui sẽ ở mãi bên con. Tặng con yêu của mẹ!” Đọc xong, tôi lặng người đi…
Thời gian giúp con người trở nên trưởng thành hơn, giúp cho những món quà vô giá ấy trở nên quý giá trong tim mỗi người. Hai cái hộp mẹ tặng tôi là nguồn động lực lớn giúp tôi vượt qua khó khăn. Đây không phải là món quà mua vội trên vỉa hè, mà đây là một món quà chứa đầy tình yêu thương của mẹ.
Syudy well
Bác Hồ là vĩ lãnh tụ vĩ đại của dân tộc ta. Ở con người Bác ta còn học tập được nhiều điều đặc biệt. Ôi! Một con người thanh cao và giản dị đến nhưỡng nào! Sự giản dị của Bác không chỉ thể hiện trong đời sống sinh hoạt hàng ngày, không chỉ trong những năm tháng khó khăn mà ngay cả khi đã là một vị chủ tịch nước, trong bữa ăn của Bác cũng rất giản dị. Trong cách mặc của Bác cũng rất giản dị, phù hợp với hoàn cảnh, với con người Bác. Bộ quần áo ka-ki, bộ quần áo nâu, đôi dép cao su, chiếc đồng hồ Liên Xô…..là những đồ vật gắn liền với cuộc đời Bác. Dù là một vị chủ tịch nước nhưng Bác chỉ ở trong ngôi nhà sàn vài ba phòng đơn giản, có vườn cây, ao cá để Bác được lao động sau những giờ làm việc căng thẳng. Trong việc làm Bác cũng thể hiện sự giẳn dị của mình. Bác làm việc rất cần cù, cả đời Bác không ngày nào nghỉ ngơi, từ nhũng công việc hàng ngày đến việc cách mạng vì dân vì nước. Không những vậy trong quân hệ với mọi người Bác cũng rất giản dị. Từ việc đi thăm nhà tập thể công nhân, viết thư cho một đồng chí hay nói chuyện với các cháu miền Nam hoặc đi thăm và tặng quà cho các cụ già mỗi khi Tết đến. Dù là một vị chủ tịch nước nhưng ta không hề thấy Bác cao sang xa vời mà luôn gần gũi thân thiết. Trong lời nói và bài viết Bác cũng thể hiện sự giản dị của mình bởi Bác muốn mọi người dễ hiểu, dễ nhớ, dễ làm theo nên Bác đã nói rất giản dị về những điều lớn lao, chân chính Và rất nhiều những lời nói, bài văn, bài thơ rất giản dị của Bác mà chúng ta có thể biết, sự giản dị của Bác càng làm nổi bật đời sống nội tâm và tôn thêm vẻ đẹp con người Bác. Sự giản dị của Bác là tấm gương mà chúng ta phải học tập và noi theo.
#Hk_tốt
#Ngọc's_Ken'z
Giản dị là một đặc điểm trong lối sống của người Việt Nam. Bác hồ cũng thích sống giản dị vì Bác mang tâm hồn Việt Nam. Bác hiểu phong cách và tập quán của ngưới Việt Nam và Bác muốn hòa mình vào tập quán ấy. Đời sống đó được thề hiện ở nhiều mạt trong đời sống, trong bữa cơm, trong cách ăn mặc... Đời sống của Bác rất giản dị, bũa cơm chỉ có vài ba món rất đơn giản. Lúc Bác ăn không để rơi vãi một hột cơm nào, ăn xong cái bát bao giờ cũng sạch và thức ăn thì được sếp rất tươm tất. Trong cách ăn mặc cũng vậy. Bác mặc một bộ đồ kaki sẫm màu, đầu đội mũ, chân đi dép cao su. Lời nói của Bác dễ hểu, ngắn gọn nhưng luôn ấm áp. Tuy vậy, tuy bận bịu như thế mà ngôi nhà sàn của Bác lúc nào cũng sạch sẽ. Ngoài ra Bác còn nuôi cá, làm vườn...Qua đó, chúng ta thấy Bác sống rất giản dị. Chính vỉ sự giản dị đó mà Bác luôn được mọi người yêu quý.
Lễ giỗ tổ hùng vương
...
Cô Luyến trường em đã nghỉ hưu rồi nhưng khi gặp cô chúng em vẫn chào cô.
Văn hoá em có 1 truyền thống đó là.Mỗi khi hết mùng 3 tết ,thì phải lên chùa để lấy may .Và khi giao thừa xong phải mở hết cửa và bật hết đèn để thần lộc vô nhà điều quan trọng nhất đó là xông nhà để lấy may mắn
Nhân ngày Nhà giáo Việt Nam 20/11.Ở trong trường chúng em đã treo những dàn hoa sặc sỡ.
Từng thầy cô lên sân khấu, phát biểu và dắt các em học sinh.Đến lượt cô giáo cũ của em,cô TRANG.Khi cô phát biểu,chúng em xếp hàng thẳng tắp ngồi im mà không nói lời nào.Khi cô phát biểu xong,cả lớp em dứng dậy,vỗ tay thật to.sau khi kết thúc trương trình,cả lớp chúng em lại đến ôm cô.
Ngày hôm đó thật là một ngày đầy kỉ niệm và đáng nhớ đối với em. Em sẽ cố gắng học tập để không phụ lòng tin tưởng của cô Trang.
.Trong hồi Ký ức tuổi Thơ em không thể nào quên được người cô giáo đã từng dạy em vào năm em học lớp 1.
Lúc em vào trường cô đã mừng rỡ chạy ra và đón em vào lớp rồi cô giới thiệu em với các bạn ánh mắt cô hiền từ đôi môi cô đỏ tươi mắt cô tròn xoe như những viên bi. Ngày 20 tháng 11 em em và cả lớp đã tổ chức tặng cô những bó hoa tươi thắm, cô đón nhận món quà và vui vẻ ánh mắt cô ánh mắt cô Dịu mến. Cô đã dạy bọn em rất nhiều kiến thức và những chữ cái để cho chúng em hiểu rằng lên lớp 4 và 5 sẽ không hề dễ dàng như lớp 1 lớp 2.
Em cảm ơn cô rất nhiều. Cảm ơn cô đã từng dạy em những kiến thức để em lên người
Tddkhl
d
nvhch
lễ ngày nhà giáo việt nam 20/11
Ông cha ta thường dạy phải biết tôn trọng người lớn tuổi. Học trò bao đời vẫn luôn ghi nhớ hai tiếng tôn trọng thầy cô đã dạy mình thì phải nhớ ơn còn mẹ ba thì phải biết ơn.
Em rất là tôn trọng cảm ơn cô và mẹ và ba.
Tôn sư trọng đạo là từ ngữ nêu kính trọng thầy cô và biết ơn
Mỗi khi Tết đến mọi nhà đều gói bánh tét,bánh tét.Việc đó là một sự truyền thống từ xưa cho đến nay.Em rất thích những việc ấy vì, người gói bánh không làm để ăn nhưng việc đó để đón năm mới.
Trong kho tàng truyền thống tốt đẹp của dân tộc ta, "Tôn sư trọng đạo" luôn là một nét đẹp rạng ngời. Em vẫn nhớ mãi một sự việc ý nghĩa diễn ra vào ngày 20/11 năm ngoái, khi em cùng các bạn cũ về thăm cô giáo chủ nhiệm lớp Một.
Sáng hôm ấy, trời thu se lạnh nhưng lòng chúng em lại vô cùng ấm áp. Cả nhóm đã hẹn nhau từ sớm, chuẩn bị một bó hoa hồng thắm và một tấm thiệp tự tay thiết kế. Khi thấy chúng em đứng trước cổng nhà, cô bước ra với nụ cười hiền hậu, ánh mắt lấp lánh niềm vui. Chúng em đồng thanh chào cô và trao tặng bó hoa tươi thắm nhất.
Em tự hứa sẽ luôn học tập thật tốt để không phụ lòng mong mỏi của cô, tiếp nối truyền thống quý báu của cha ông ta.
Vào năm học này, trường em có tổ chức trò chơi và văn nghệ rất là vui
Mở đầu buổi lễ, các thầy cô giáo và các anh chị đang trang trí đồ trong buổi lễ. Bác bảo vệ đánh trống, các anh chị và các bạn học sinh ổn định chỗ ngồi. Văn nghệ đầu tiên là"Nhớ Ơn Thầy Cô"của lớp baB xin được bắt đầu, văn nghệ đầu tiên đã xong, các anh chị và các bạn học sinh vỗ tay giòn tan.Văn nghệ thứ hai là "Trăng Tròn Tròn" xin được bắt đầu,văn nghệ thứ hai đã xong, các anh chị và các bạn học sinh vỗ tay giòn giã.Buổi lễ đã kết thúc, xin mời các anh chị và các bạn học sinh về lớp.
Em rất vui được tham gia buổi lễ văn nghệ.Em rất thích buổi văn nghệ hôm nay.
Nhân dịp thành lập quân đội nhân dân nhân dân Việt Nam 22 tháng 12 .Trường em đã tổ chức vào buổi chiều ngày ấy học sinh toàn trường được tham gia các bạn đều ổn định tổ chức chào cờ hát Quốc ca và ổn định chỗ ngồi đến phần diễn văn cô Hoàng Thu Hằng giáo viên lịch sử lên bục ôn lại lịch sử truyền thống quân đội nhân dân Việt Nam đến phần tiếp theo là phần mọi người đều thích nhất là phần thuyết trình về anh bộ đội cụ Hồ đến phần cuối cùng là phần các bạn đều mong mong chờ là phần trao giải phần trao giải lớp em được giải 3 các lớp tham gia đầy đủ và ôn lại lịch sử mà còn ghi nhớ ngày thành lập quân đội nhân dân Việt Nam chúng em sẽ cố gắng học tập thật tốt để bày tỏ lòng biết ơn tới các bậc cha ông đã hy sinh để có một cuộc sống tươi đẹp và hạnh phúc như ngày hôm nay .Em cảm em cảm thấy ngày lễ này rất quan trọng và tốt đẹp nó nói lên sự biết ơn sự chân chính và bày tỏ lòng trung thành đến các bậc cha ông cũng như nói lên sự việc uống nước nhớ nguồn .
chờ nhất là phần trao giải trao giải luôn
Hi
Nhà em là môn phái đạo phật. Em rất thích môn phái này vì có người bảo vệ em
C
Ngày 20/11, ngày nhà giáo Việt Nam, trường em đã long trọng tổ chức lễ mít tinh kỷ niệm nhằm tri ân công ơn của thầy cô đối với các thế hệ học trò.
Mọi người đều vô cùng nhộn nhịp với công việc riêng của mình. Khi buổi lễ bắt đầu, chúng em được nghe lời diễn văn kỷ đầy ý nghĩa của thầy hiệu trưởng về ý nghĩa của nghề giáo viên và ngày kỷ niệm 20/11 . Sau đó những tiết mục văn nghệ cũng được diễn ra một cách suôn sẻ với giải nhất thuộc về anh chị lớp 5a1
Hình ảnh của anh chị khiến em vô cùng cảm động.
Tuần trước em đã đi đến khu thể thao để được xem ăn toàn giao thông
Nhân dịp nhà giáo Việt Nam em cùng các bạn trang trí bảng hai bạn vẽ hoa và lá , bạn vẽ ong vẽ bướm , không quên vẽ một người cô giáo và chữ 20/11 ở giữa bảng
Ai hỏi ai hỏi
Trong cuộc sống, em đã được chứng kiến một việc làm rất ý nghĩa thể hiện truyền thống “tôn sư trọng đạo”. Đó là vào dịp 20 tháng 11 năm ngoái, lớp em đã cùng nhau tổ chức một buổi tri ân cô giáo chủ nhiệm.
Hôm đó, cả lớp đến sớm để trang trí bảng và chuẩn bị hoa. Khi cô bước vào lớp, tất cả chúng em đồng loạt đứng dậy, hát tặng cô bài “Bụi phấn”. Bạn lớp trưởng đại diện cả lớp gửi đến cô những lời chúc tốt đẹp. Em thấy cô rất xúc động, ánh mắt cô long lanh và nụ cười thật hiền. Sau đó, chúng em còn tặng cô một bó hoa tươi thắm và những tấm thiệp do chính tay mình làm.
Chứng kiến khoảnh khắc ấy, em cảm thấy rất vui và tự hào. Em hiểu rằng thầy cô là những người đã dạy dỗ, dìu dắt chúng em nên người. Vì vậy, chúng em cần luôn kính trọng, biết ơn và cố gắng học tập thật tốt để không phụ lòng thầy cô. Truyền thống “tôn sư trọng đạo” thật đẹp và em sẽ luôn ghi nhớ điều đó.
Em rất là thích thú vui vẻ và mình cưới nhau thích thú
em rất tôn trọng bố mẹ em
Em rất thích câu chuyện