Kiến và Ve Sầu
Ngày xưa, Kiến và Ve Sầu là đôi bạn rất thân. Chúng cùng ở với nhau trên một cành cây khô. Thời ấy, thức ăn trên mặt đất còn thừa thãi nên ngày ngày chúng ăn xong lại rong chơi, tối lại cùng nhau ngủ trên cành cây.
Một đêm, trời bỗng dưng nổi cơn mưa bão, cây cối ngả nghiêng. Nước trút xuống như thác. Cành cây khô bị gãy, văng đi rất xa, văng cả đôi bạn thân xuống đất. Chúng phải cố sống bám lấy rễ cây để khỏi bị nước mưa cuốn đi.
Sáng hôm sau, trời lại quang đãng. Kiến và ve đều ướt lướt thướt, mình mẩy đau như dần. Kiến bỗng nảy ra một ý nghĩ: “Phải làm tổ để tránh mưa gió”. Kiến bàn bạc với Ve Sầu, Ve Sầu mỉm cười:
– Chúng ta từ trước tới giờ vẫn sống trên cành cây. Gió bão năm thì mười họa mới có một lần, hơi đâu mà làm tổ cho mệt xác.
Nhưng Kiến vẫn lo gió bão. Nó tìm một gốc cây khá chắc để làm nhà, ngày ngày nó đi tìm mùn lá, đem lên xây đắp một kiểu nhà mới. Dưới ánh nắng hè gay gắt, công việc làm rất vất vả, nhưng Kiến không nản lòng. Còn Ve Sầu đã không làm với bạn thì chớ, lại còn chế nhạo bạn.
Mặc cho bạn chế giễu, Kiến cứ hì hục ngày này sang ngày khác và một tháng sau thì ngôi nhà xinh xắn đã hoàn thành. Nó nghĩ thương Ve Sầu, ngày nắng đêm sương, nên tha thiết mời Ve Sầu về cùng ở. Lúc đầu, vì không bỏ sức lao động ra, Ve Sầu cũng thấy ngượng ngùng thế nào ấy. Nhưng thấy Kiến khẩn khoản, mà ngôi nhà thì xinh xắn quá, nên nó cũng đồng ý.
Ở cùng Kiến, Ve Sầu chẳng chịu làm gì. Đến bữa thì đi kiếm ăn, ăn xong lại nằm hát nghêu ngao, mặc cho Kiến một mình hì hục quét dọn, xếp đặt nhà cửa cho ngăn nắp.
Kiến thường lo lắng đến mùa đông tháng giá, thức ăn khó kiếm, nên bàn với Ve Sầu: “Chúng ta đã có nhà ở rồi, nhưng chúng ta còn phải kiếm thức ăn để dành, khi mưa rét khỏi phải nhịn đói”.
Ve Sầu nói: “Thức ăn khối ra đấy, tích trữ làm gì cho mệt xác”. Kiến bực mình, để mặc Ve Sầu ở nhà ca hát, ngày ngày xuống đất kiếm mồi. Chẳng bao lâu, nhà Kiến đầy ăm ắp thức ăn dùng trong cả mùa đông chưa chắc đã hết. Nhưng trong khi Kiến đi tìm mồi, Ve Sầu ở nhà một mình thấy buồn, đi múa hát với đàn bướm, tối lại về nhà ngủ.
Một hôm, trời tối đã lâu, Kiến nóng lòng chờ bạn mà không thấy bạn về. Sáng sớm hôm sau, Kiến đi tìm Ve Sầu, nghe thấy Ve Sầu đang nghêu ngao trên cành lá, Kiến bò tới:
– Anh đi đâu mà cả đêm hôm qua không về nhà? Về đi thôi. Về mà xem, nhà rất nhiều thức ăn. Ta không lo gì mùa đông tháng giá nữa.
Ve Sầu đã không về thì thôi, lại còn mắng bạn:
– Anh ngu lắm. Thức ăn đầy rẫy thế này tội gì mà hì hục cho mệt xác. Anh xem tôi có chết đâu. Thôi từ nay anh mặc tôi. Ai lo phận nấy.
Kiến buồn bã ra về.
Ít lâu sau, lá rừng dần dần ngả màu vàng, chỉ hơi có gió nhẹ là thi nhau rụng tới tấp. Trời trở rét. Mưa tầm tã suốt ngày, gió bấc thổi từng cơn. Rét thấu xương. Ve Sầu không có chỗ trú, ướt như chuột lột, run như cầy sấy. Ve Sầu ngượng quá, không dám lại nhà Kiến nên lần mò đến nhà Ong xin ăn.
Nó vừa lò dò đến cửa thì Ong tưởng ve vào ăn cướp vội xông ra đốt. Ve Sầu đau quá, vừa chạy, vừa kêu khóc ầm ĩ. Bị Ong đốt nên mắt Ve Sầu lồi ra, mũi sưng vù lên và vì quá đói bụng nên bụng ve tuy to nhưng rỗng tuếch.
(Truyện ngụ ngôn La Phông-ten)
Truyện dạy em rằng phải chăm chỉ lao động, không được lười biếng và phải biết lo xa cho tương lai. Nếu chỉ ham chơi, không chịu làm việc như Ve Sầu thì khi gặp khó khăn sẽ phải chịu hậu quả. Còn nếu chăm chỉ, biết chuẩn bị như Kiến thì cuộc sống sẽ ổn định và không lo thiếu thốn.
sự chăm chỉ, lao động quên mình và tầm quan trọng của việc lo xa, tiết kiệm cho tương lai. Câu chuyện nhắc nhở chúng ta không nên lười biếng, ỷ lại, biết chuẩn bị trước cho những lúc khó khăn để có cuộc sống ấm no.
Phải chăm chỉ, siêng năng Phải biết lo xa, chuẩn bị cho tương lai
Sau khi đọc câu truyện em rút ra được rất nhiều bài học như khi bão lớn chúng ta phải đi làm nhà, tổ để trú mưa đừng có chủ quan như ve sầu mà hãy học theo tính biết lo xa ,tương lai sau như kiến thì mới có nơi để trú mưa bão
- Kiến: Biết rút kinh nghiệm từ biến cố (trận bão) để lo liệu cho tương lai bằng cách làm tổ. Kiến hiểu rằng khó khăn có thể ập đến bất cứ lúc nào.
- Ve Sầu: Chủ quan, chỉ nhìn thấy cái lợi trước mắt (sự nhàn nhã hiện tại) mà quên đi hiểm họa có thể lặp lại.
- Ý nghĩa: Trong cuộc sống, chúng ta không nên chủ quan khi mọi việc đang thuận lợi. Cần có sự chuẩn bị kỹ lưỡng về kiến thức, kỹ năng hoặc vật chất để đối phó với những tình huống bất ngờ.
2. Bài học về tinh thần lao động- Để có một cuộc sống an toàn và bền vững, chúng ta cần phải chăm chỉ lao động. Sự lười biếng, "ngại mệt xác" như Ve Sầu sẽ dẫn đến hậu quả nghiêm trọng khi gặp hoạn nạn.
- Câu thành ngữ liên quan: "Khổ trước sướng sau", "Có làm thì mới có ăn".
3. Bài học về sự kiên địnhCho em bài học sâu sắc về giá trị cảm lão động chăm chỉ, sự lo xa và tiết kiệm
qua câu truyện em rút ra được bài học phải chăm chỉ lao động, không được lười biếng và phải biết lo xa cho tương lai.
Không nên ham chơi phải biết lo cho tương lai
"Kiến và Ve Sầu" mang lại bài học sâu sắc về sự chăm chỉ, lao động và tầm quan trọng của việc lo xa, tiết kiệm cho tương lai. Ve sầu đại diện cho sự lười biếng, chỉ biết hưởng thụ hiện tại, dẫn đến hậu quả đói rét, trong khi kiến tượng trưng cho sự kiên trì .