Kiến và Ve Sầu
Ngày xưa, Kiến và Ve Sầu là đôi bạn rất thân. Chúng cùng ở với nhau trên một cành cây khô. Thời ấy, thức ăn trên mặt đất còn thừa thãi nên ngày ngày chúng ăn xong lại rong chơi, tối lại cùng nhau ngủ trên cành cây.
Một đêm, trời bỗng dưng nổi cơn mưa bão, cây cối ngả nghiêng. Nước trút xuống như thác. Cành cây khô bị gãy, văng đi rất xa, văng cả đôi bạn thân xuống đất. Chúng phải cố sống bám lấy rễ cây để khỏi bị nước mưa cuốn đi.
Sáng hôm sau, trời lại quang đãng. Kiến và ve đều ướt lướt thướt, mình mẩy đau như dần. Kiến bỗng nảy ra một ý nghĩ: “Phải làm tổ để tránh mưa gió”. Kiến bàn bạc với Ve Sầu, Ve Sầu mỉm cười:
– Chúng ta từ trước tới giờ vẫn sống trên cành cây. Gió bão năm thì mười họa mới có một lần, hơi đâu mà làm tổ cho mệt xác.
Nhưng Kiến vẫn lo gió bão. Nó tìm một gốc cây khá chắc để làm nhà, ngày ngày nó đi tìm mùn lá, đem lên xây đắp một kiểu nhà mới. Dưới ánh nắng hè gay gắt, công việc làm rất vất vả, nhưng Kiến không nản lòng. Còn Ve Sầu đã không làm với bạn thì chớ, lại còn chế nhạo bạn.
Mặc cho bạn chế giễu, Kiến cứ hì hục ngày này sang ngày khác và một tháng sau thì ngôi nhà xinh xắn đã hoàn thành. Nó nghĩ thương Ve Sầu, ngày nắng đêm sương, nên tha thiết mời Ve Sầu về cùng ở. Lúc đầu, vì không bỏ sức lao động ra, Ve Sầu cũng thấy ngượng ngùng thế nào ấy. Nhưng thấy Kiến khẩn khoản, mà ngôi nhà thì xinh xắn quá, nên nó cũng đồng ý.
Ở cùng Kiến, Ve Sầu chẳng chịu làm gì. Đến bữa thì đi kiếm ăn, ăn xong lại nằm hát nghêu ngao, mặc cho Kiến một mình hì hục quét dọn, xếp đặt nhà cửa cho ngăn nắp.
Kiến thường lo lắng đến mùa đông tháng giá, thức ăn khó kiếm, nên bàn với Ve Sầu: “Chúng ta đã có nhà ở rồi, nhưng chúng ta còn phải kiếm thức ăn để dành, khi mưa rét khỏi phải nhịn đói”.
Ve Sầu nói: “Thức ăn khối ra đấy, tích trữ làm gì cho mệt xác”. Kiến bực mình, để mặc Ve Sầu ở nhà ca hát, ngày ngày xuống đất kiếm mồi. Chẳng bao lâu, nhà Kiến đầy ăm ắp thức ăn dùng trong cả mùa đông chưa chắc đã hết. Nhưng trong khi Kiến đi tìm mồi, Ve Sầu ở nhà một mình thấy buồn, đi múa hát với đàn bướm, tối lại về nhà ngủ.
Một hôm, trời tối đã lâu, Kiến nóng lòng chờ bạn mà không thấy bạn về. Sáng sớm hôm sau, Kiến đi tìm Ve Sầu, nghe thấy Ve Sầu đang nghêu ngao trên cành lá, Kiến bò tới:
– Anh đi đâu mà cả đêm hôm qua không về nhà? Về đi thôi. Về mà xem, nhà rất nhiều thức ăn. Ta không lo gì mùa đông tháng giá nữa.
Ve Sầu đã không về thì thôi, lại còn mắng bạn:
– Anh ngu lắm. Thức ăn đầy rẫy thế này tội gì mà hì hục cho mệt xác. Anh xem tôi có chết đâu. Thôi từ nay anh mặc tôi. Ai lo phận nấy.
Kiến buồn bã ra về.
Ít lâu sau, lá rừng dần dần ngả màu vàng, chỉ hơi có gió nhẹ là thi nhau rụng tới tấp. Trời trở rét. Mưa tầm tã suốt ngày, gió bấc thổi từng cơn. Rét thấu xương. Ve Sầu không có chỗ trú, ướt như chuột lột, run như cầy sấy. Ve Sầu ngượng quá, không dám lại nhà Kiến nên lần mò đến nhà Ong xin ăn.
Nó vừa lò dò đến cửa thì Ong tưởng ve vào ăn cướp vội xông ra đốt. Ve Sầu đau quá, vừa chạy, vừa kêu khóc ầm ĩ. Bị Ong đốt nên mắt Ve Sầu lồi ra, mũi sưng vù lên và vì quá đói bụng nên bụng ve tuy to nhưng rỗng tuếch.
(Truyện ngụ ngôn La Phông-ten)
Tình huống truyện:
Tình huống truyện là sau trận mưa bão, Kiến lo xa nên chăm chỉ làm nhà và tích trữ thức ăn cho mùa đông, còn Ve Sầu thì lười biếng, chỉ ca hát, không chịu lao động. Đến mùa đông, Ve Sầu không có nơi ở và thức ăn nên phải chịu đói rét và gặp nhiều khổ sở.
Vai trò của tình huống truyện:Làm nổi bật sự đối lập giữa Kiến chăm chỉ, biết lo xa và Ve Sầu lười biếng, ham chơi.Qua đó thể hiện bài học: con người phải chăm chỉ lao động, biết chuẩn bị cho tương lai, không nên lười biếng và chỉ ham hưởng thụ.
Một đêm, trời bỗng dưng nổi cơn mưa bão, cây cối ngả nghiêng. Nước trút xuống như thác. Cành cây khô bị gãy, văng đi rất xa, văng cả đôi bạn thân xuống đất. Chúng phải cố sống bám lấy rễ cây để khỏi bị nước mưa cuốn đi.
Sáng hôm sau, trời lại quang đãng. Kiến và ve đều ướt lướt thướt, mình mẩy đau như dần. Kiến bỗng nảy ra một ý nghĩ: “Phải làm tổ để tránh mưa gió”. Kiến bàn bạc với Ve Sầu, Ve Sầu mỉm cười:
Chúng ta từ trước tới giờ vẫn sống trên cành cây. Gió bão năm thì mười họa mới có một lần, hơi đâu mà làm tổ cho mệt xác.
Tình huống trống truyện là trong một lần mưa to bão lớn ,kiến và về sầu đang ngủ trên cành cây thì bị ngã xuống đất ,kiến liền nói phải làm tổ còn ve sâu thì bảo lâu mới có một làm hơi đau mà làm tổ
Vai trò của câu chuyện là muốn nhắc chúng ta về sự an toàn của bản thân khi bão lớn thì chúng ta phải làm tổ
- Sự cố thiên tai bất ngờ: Một đêm, cơn mưa bão lớn ập đến làm gãy cành cây khô nơi Kiến và Ve Sầu đang ở, khiến cả hai bị văng xuống đất và suýt bị nước cuốn trôi.
- Sự khác biệt trong tư duy sau biến cố: Sau khi trải qua nguy hiểm, Kiến nhận ra sự cần thiết của việc "làm tổ để tránh mưa gió", trong khi Ve Sầu lại chủ quan, cho rằng bão lụt hiếm khi xảy ra và từ chối làm việc vì sợ mệt.
2. Vai trò của tình huống truyện Tình huống này đóng vai trò then chốt trong việc chuyển tải thông điệp của tác phẩm:Là sự đối lập gay gắt giữa lôi đình sống chăm chỉ của Kiến váuw lười biếng, hưởng thụ của Vé Sầu.
Tình huống truyện:
Tình huống truyện là sau trận mưa bão, Kiến lo xa nên chăm chỉ làm nhà và tích trữ thức ăn cho mùa đông, còn Ve Sầu thì lười biếng, chỉ ca hát, không chịu lao động. Đến mùa đông, Ve Sầu không có nơi ở và thức ăn nên phải chịu đói rét và gặp nhiều khổ sở.
Vai trò của tình huống truyện:Làm nổi bật sự đối lập giữa Kiến chăm chỉ, biết lo xa và Ve Sầu lười biếng, ham chơi.Qua đó thể hiện bài học: con người phải chăm chỉ lao động, biết chuẩn bị cho tương lai, không nên lười biếng và chỉ ham hưởng thụ.
Vai trò của kiến là biết lo cho tương lai
Còn vai trò của ve là chỉ biết ăn chơi
Là sự đối lập hành động và thái độ giữa hai nhân vật trong mùa hè: Kiến chăm chỉ tích trữ lương thực, trong khi Ve sầu chỉ lo ca hát, chơi bời. Tình huống này dẫn đến hậu quả trái ngược khi mùa đông giá rét, đói khát ập đến.