Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.
phân tích đặc điểm nhân vật người thợ mộc trong truyện ngụ ngôn "Đẽo cày giữa đường"nhé
Trong cuộc sống, sẽ có lúc con người ta phải đưa ra các lựa chọn, quyết định của riêng mình. Những lựa chọn, quyết định đó sẽ ảnh hưởng đến cuộc sống của ta. Vì vậy phải nghĩ cho kĩ càng và có chính kiến không phải là dễ. Tôi nhớ đến nhân vật người thợ mộc trong truyện ngụ ngôn Đẽo cày giữa đường. Đó là một người không có chính kiến, có phần ba phải để rồi khi nhận được bài học cho bản thân thì đã quá muộn.
Người thợ mộc trong truyện Đẽo cày giữa đường cũng có những tính chất tốt đẹp. Trước khi anh chọn nghề đẽo cày thì cũng đã có cả một gia sản. Không ai biết gia sản của anh do đâu mà có. Nhưng có thể thấy, anh đã dám bỏ ra cả gia sản để chọn một cái nghề và hy vọng vào sự thành đạt ngày sau. Nói cách khác, anh là một người có chí tiến thủ, có chí làm ăn. Anh ta đã chọn cái nghề đẽo cày phù hợp với danh xưng "thợ mộc" của mình. Ở đây, ta thấy được hai đặc điểm tốt ở anh. Anh thợ mộc là một người có tay nghề đồng thời đã biết chọn công việc phù hợp là đẽo cày.
Tuy đã có quyết định đúng đắn bước đầu, nhưng các quyết định phía sau của anh lại là những sai lầm. Năm lần bảy lượt anh đều nghe theo ý kiến của những người qua đường. Cả gia sản trong tay mà anh lại dùng nó thiếu tính toán kỹ lưỡng để rồi những gia sản ấy đi đời nhà ma. Có thể thấy ở đây, không những anh thợ mộc là người ba phải, mà còn cho thấy anh có mong muốn làm giàu nhưng lại thiếu kiến thức, thiếu hiểu biết nên không có suy nghĩ và hành động đúng, dẫn đến kết quả thất bại thảm hại.
Truyện Đẽo cày giữa đường hướng đến đặc điểm một kiểu người trong xã hội. Đó là những người thiếu hiểu biết nên dễ thay đổi, thiếu chủ kiến và quá bị động. Nhan đề của truyện ngụ ngôn Đẽo cày giữa đường đã trở thành một thành ngữ. Đó có lẽ là một cách để con người thận trọng hơn trong việc lắng nghe những ý kiến góp ý của người khác, phải biết cân nhắc, chọn lọc được ý kiến phù hợp, đúng đắn
Em bé thông minh là một truyện dân gian ca ngợi sự kết tinh của vẻ đẹp trí tuệ tài năng và kinh nghiệm. Nhân vật trung tâm của truyện là một em bé thông minh. Thông qua những thử thách, em bé đã thể hiện được sự đề cao của trí tuệ dân gian.
Trí thông minh của em bé được trổ tài trong bốn lần. Lần thứ nhất, trước câu hỏi oái oăm của tên quan: “Trâu… cày một ngày được mấy đường?” thì em bé đã hỏi vặn lại: “Ngựa… đi một ngày được mấy bước?”. Lần thứ hai, vua ban cho làng em 3 thúng gặp nếp, 3 con trâu đực, hạn trong 3 năm, trâu ấy phải đẻ thành 9 con. Thật kì quặc vì trâu đực sao đẻ được? Có loại trâu nào đẻ được 3 con trong 3 năm? Em đã tìm cách gặp được vua. Cuộc đối đáp của em cũng rất thông minh. Em gặp vua và em khóc vì mẹ đã chết mà cha em không đẻ được em bé nào nữa… Lần thứ ba, vua vẫn chưa tin em bé này thông minh, nên đã sai sứ mang đến một con chim sẻ bắt cha con em phải dọn thành ba mâm thức ăn. Em đã gửi sứ giả một chiếc kim đem về tâu với đứa vua rèn cho ba con dao. Trong điều kiện thủ công lạc hậu, thô sơ thì một cái kim không thể nào rèn được ba con dao. Đã không có dao, hoặc chưa có dao thì chưa thể giết được sẻ để dọn cỗ cho vua. Rất dí dỏm, thú vị. Em bé thông minh lắm: Em đã lấy cái không thể nào làm được để giải thích sự việc thành không thể nào được? Không thể nào rèn một chiếc kim thành ba con dao cũng như không thể giết một con chim sẻ dọn thành ba cỗ thức ăn được! Lần thứ tư, em đọ trí với sứ giả một nước láng giềng. Làm sao xe sợi chỉ luồn qua đường ruột ốc xoắn? Trong lúc Trạng Nguyên, đại thần, văn võ bá quan vô kế khả thi thì em bé ung dung, hát lên một bài vè.
Câu đố tưởng là hóc hiểm nhưng đối với em bé thì rất dễ! Em đã làm cho vị sứ nước láng giềng phải thán phục khi nhìn thấy con kiến càng kéo sợi chỉ qua ruột con ốc xoắn.Có thể nói, thông qua nhân vật Em bé thông minh ta càng thêm cảm phục về trí tuệ, sự dũng cảm và lòng bao dung của ông cha ta khi xưa.
“Truyện cô bé bán diêm" là một tác phẩm tiêu biểu của An- đéc- xen. Dưới ngòi bút đầy chất thơ của nhà văn, cô bé bán diêm đã phải chết. Em bé đã chết mà đôi má vẫn hồng và đôi môi đang mỉm cười. Hình ảnh cái chết đấy thật đẹp đã thể hiện sự hạnh phúc, mãn nguyện của cô bé, có lẽ em đã thanh thản, tại nguyện vì chỉ mình em được sống trong những điều huy hoàng, kì diệu. Cái chết của em bé bán diêm thể hiện tấm lòng nhân hậu, nhân ái của nhà văn dành cho số phận trẻ thơ, đó là sự cảm thông yêu thương và trân trọng thế giới tâm hồn. Thực tế em bé đã chết rất tội nghiệp, đó là cái chết bi thảm, làm nhức nhối trong lòng người đọc, em đã chết trong đêm giao thừa rét mướt, em nằm ngoài đường sáng mùng một đầu năm trong khi mọi người vui vẻ ra khỏi nhà, kẻ qua người lại mà không hề ai quan tâm đến em, em đã chết vì lạnh, vì đói ở một xó tường, đó là cái chết đau đớn nhưng chắc chắn sẽ thanh thản về tâm hồn. Như vậy, bằng ngòi bút nhân ái lãng mạng của nhà văn, qua cái chết của cô bé bán diêm tác giả muốn tố cáo phê phán xã hội thờ ơ lạnh lùng với những nỗi bất hạnh của những người nghèo khổ bất hạnh, đặc biệt đối với trẻ thơ. Đồng thời, nhà văn còn muốn gửi gắm thông điệp tới người đọc: đó là hãy biết san sẻ yêu thương đừng phũ phàng hoặc vô tình trước nỗi đau bất hạnh, cay đắng của các em bé. Cái chết của em sẽ mãi ám ảnh trong lòng người đọc, khơi dậy cho ta về tình yêu thương con người.
Phân tích đặc điểm một nhân vật văn học mà em có ấn tượng sâu sắc - mẫu 2
Puskin từng viết “Linh hồn là ấn tượng của một tác phẩm. Cây cỏ sống được là nhờ ánh sáng, chim muông sống được là nhờ tiếng ca, một tác phẩm sống được là nhờ tiếng lòng của người cầm bút”. Vì vậy, nhà văn Andersen đã viết lên truyện Cô bé bán diêm khiến người đọc đầy oán trách và xót xa. Trong truyện, hình ảnh cô bé bán diêm gầy gò, bất hạnh hiện lên đã để lại ấn tượng trong em sâu sắc.
Cô bé bán diêm là một trong nhiều truyện ngụ ngôn của Andersen được tuyển tập lại. Truyện kể về một cô bé bán diêm trong một đêm lạnh giá của một ngày cuối năm và cô bé đã chết dưới cái tuyết lạnh lẽo trước thềm năm mới. Số phận đã không mỉm cười với cô bé nhưng cô đã cố gắng để thoát khỏi nó. Sống trong cảnh nghèo đói với ông bố nát rượi hành hạ, cô bé phải đi bán diêm trong đêm giá lạnh lẽo. Một đứa trẻ đáng lí phải được hưởng cuộc sống hạnh phúc giờ đây phải vật lộn mưu sinh trong cái rét của mùa đông. Hình ảnh cô bé quẹt que diêm cùng với ba điều ước giản dị như thể hiện khát khao mãnh liệt muốn vượt lên số phận, thoát khỏi bể khổ của cô bé xấu số. Cô bé chính là đại diện cho một tầng lớp người thời bấy giờ, bất hạnh nhưng không ngừng đấu tranh cho chính bản thân.
Không dừng lại ở đó, qua hình ảnh cô bé đáng thương, tác giả cũng muốn phê phán sự thờ ơ của con người lúc bấy giờ. Hình ảnh một cô bé rách rưới, ăn mặc mỏng manh đi lại giữ phố giữ bầu trời tuyết rơi nhưng cũng không một ai hỏi han hay có ý định giúp đỡ. Dường như họ đều là những người vô cảm, ích kỉ. Họ không mảy may xúc động trước số phận bất hạnh của người khác và chỉ nghĩ cho bản thân. Chính sự thờ ơ của họ là một trong những nguyên nhân giết chết cô bé bán diêm và tác giả muốn phê phán sự ích kỉ đó.
Kết thúc câu chuyện là hình ảnh cô bé chết trong một góc phố với nụ cười trên môi. Có lẽ ở một thế giới xa xôi, em sẽ có được cuộc sống ấm no, hạnh phúc với bà của mình. Truyện kết thúc để lại trong lòng người đọc nhiều suy nghĩ, liên tưởng về con người và xã hội của một giai đoạn lịch sử.
Một con người khi làm việc, không tự tin vào bản thân, không có chính kiến của mình mà phải thực hiện ý kiến theo tham khảo của nhiều người khác thì sẽ dẫn tới tình trạng “lắm thầy thối ma” rồi cũng thất bại. Nhân vật người thợ mộc trong câu chuyện ngụ ngôn “đẽo cày giữa đường “đã cho ta thấy điều đó.
Câu chuyện kể về một chàng nông dân có được khúc gỗ to muốn làm một cái cày để bán thu lợi nhuận và tăng năng suất lao động. Không biết sự vô tình hay cố ý, anh ta ngồi đẽo cày giữa đường. Kết cục từ một khúc gỗ có ích trở thành một mẩu gỗ vô dụng bởi anh không bảo vệ được chính kiến của mình, nghe hết lời người này đến lời người khác. Giá mà anh ta nghiên cứu thật kĩ những yêu cầu cần đạt của sản phẩm mình đã chọn thì sẽ không đến nỗi làm người khác phì cười. Miệng đời không xấu, chưa hẳn người qua đường có ý phá anh ta nhưng mỗi người có một cảm nhận riêng theo từng góc độ của họ. Khi việc anh làm phơi ra trước mặt mọi người thì lẽ đương nhiên mọi người có quyền góp ý cho anh không ngần ngại. Có những ý kiến tốt song có người ích kỷ muốn anh ta không làm được, không tin vào bản thân mà cố ý nói hại trêu chọc anh.
Có thể nói, hành động của anh đẽo cày không sai khi chịu và biết lắng nghe ý kiến của người khác. Nhưng do anh không chịu suy nghĩ chín chắn, kết hợp giữa ý kiến của mình với ý kiến tham khảo nên đã gây ra tình trạng kể trên.
Nếu có chủ kiến thì vốn trí thức và bản lĩnh sẽ giúp anh phân tích cái lợi và cái hại cho mình. Tri thức là sự hiểu biết, trình độ nhận thức để giải quyết công việc một cách nhanh chóng và hiệu quả dựa trên những cơ sở sẵn có trong mỗi con người. Bản lĩnh song không được là ngu ngốc, thiếu logic của từng ý kiến để chắt lọc thật chính các những điều hay, đưa tới kết luận và hành động. Một khi đã quyết định làm thì dám chịu trách nhiệm với bản thân rồi rút kinh nghiệm chứ không bạ đâu làm đấy.
Trong cuộc sống hiện đại mà không phải lúc nào ta cũng nhận được sự giúp đỡ thân thuộc. Vì vậy mỗi con người phải có chính kiến của mình. Mặc dù ta vẫn phải tiếp nhận ý kiến của người khác nhưng phải biết chọn lọc, không thể để ý kiến đó chi phối và lấn át lý tưởng của bản thân. Anh chàng trong chuyện chẳng những thiếu lập trường mà còn thiếu hiểu biết về công việc mình đang làm nên ai nói gì cũng nghe thành ra thất bại. Câu chuyện khuyên mọi người phải biết học hỏi một cách chủ động và phải có chủ kiến của mình trong bất cứ hoàn cảnh nào và lĩnh vực nào.
Nếu phải làm một công việc mang tính tập thể có ý nghĩa quan trọng, đòi hỏi trình độ cao, ta cũng không nên quá đề cao ý kiến của bản thân và đây là việc có ý nghĩa không phải cho riêng mình. Song không vì thế mà ta yên lặng, hãy mạnh dạn nói lên ý kiến suy nghĩ của mình vì có thể nó có ích cho kết quả chung, giúp ta nhẹ nhõm và tự tin hơn vào bản thân năng lực, trí tuệ cũng như hoàn thiện hơn và điều quan trọng hơn là được mọi người yêu quý, tin cậy và thán phục. Nhưng ngược lại kết quả xấu làm ảnh hưởng đến bản thân và cuộc sống.
Cuộc đời chúng ta chỉ sống được một lần duy nhất nên phải đẽo một cái cày thật hoàn hảo để không cảm thấy hối tiếc. Hãy học từ những sai lầm của người khác, bạn sẽ không bao giờ hối hận.
- Anh là người dũng cảm dám bỏ cả gia sản ra để tìm một cái nghề chân chính.
- Nhưng dũng cảm là chưa đủ. Anh lại là người không có chính kiến năm lần bảy lượt nghe lời người qua đường khiến anh trở thành người trắng tay
=> Anh thợ mộc là người ba phải, có chí tiến thủ nhưng lại chưa đủ quyết đoán và khôn khéo nên vẫn thất bại
bạn nên hỏi google nhé hoặc lời giải hay chứ viết vào olm tôi sợ tôi viết hơi dài
Đọc truyện ngắn Vừa nhắm mắt vừa mở cửa sổ, em rất ấn tượng về nhân vật người bố. Ông là một người cha tuyệt vời với những phẩm chất tốt đẹp và cao thượng.
Người cha xuất hiện qua lời kể của nhân vật tôi, với một hình tượng cao lớn và ấm áp. Ông đã truyền cho con trai mình tình yêu chan hòa với thiên nhiên, cây cối xung quanh mình. Ông không truyền những tình cảm ấy một cách sáo rỗng, mà gửi gắm qua những trò chơi thú vị trong chính khu vườn của gia đình. Ông dạy cho con trai mình cách cảm nhận, nhìn ngắm và dạo chơi trong khu vườn bằng khứu giác, bằng vị giác, chứ không chỉ bằng thị giác như thông thường. Nhờ vậy, mà cậu bé đã cảm nhận thiên nhiên bằng cả trái tim và tâm hồn mình. Rồi từ đó, bằng một cách bình dị mà cậu yêu thiên nhiên như một người bạn thân thiết.
Người bố không chỉ làm cha, mà ông còn là một người thầy, một người bạn của con trai mình. Ông đồng hành cạnh bên con trong từng bước trưởng thành của cuộc đời. Ông không chỉ dạy con cách yêu và cảm nhận thiên nhiên, mà còn dạy cho con những điều hay lẽ phải của cuộc sống qua những điều nhỏ nhặt. Tựa như khi ông ân cần giải thích cho con về giá trị của một món quà. Không phải một món quà đắt tiền mới là quý giá. Mà những món quà chứa đựng tâm sức, tình cảm của người tặng mới thực sự quý giá, như trái ổi được lựa chọn kĩ lưỡng, hay một nụ hôn chúc ngủ ngon. Sự sâu sắc và thấu hiểu của tâm hồn người cha đã thể hiện trọn vẹn qua bài học này. Sự gần gũi giữa người bố dành cho con trai mình, còn thể hiện qua những bí mật của riêng hai người. Cái nháy mắt ngầm hiểu của ông với con trai trước người khác, về bí quyết nghe được những âm thanh từ xa khiến em cảm nhận được mối quan hệ sâu sắc của hai cha con họ. Tất cả đã được tạo nên bởi một người bố quá đỗi yêu thương con và giàu sự thấu hiểu.
Không chỉ là một người cha tuyệt vời, người bố trong đoạn trích còn hiện lên với dáng vẻ của một con người mạnh mẽ, cao thượng. Điều đó thể hiện qua hành động ông thả vội bát cơm, chạy vụt ra sông để nhảy xuống nước cứu cu Tí bị đuối nước. Hành động mạnh mẽ và dứt khoát ấy thể hiện bản lĩnh và tình yêu thương con người của ông. Có lẽ chính vì vậy mà ông được mọi người yêu quý, trân trọng. Được bạn của con trai thường ưu ái mang sang tặng những quả ổi ngon nhất. Và cách ông nâng niu những món quà nhỏ bé ấy lại càng khẳng định thêm cho nhân cách cao đẹp ấy.Có thể nói, nhân vật người bố trong đoạn trích Vừa nhắm mắt vừa mở cửa sổ là một biểu tượng tuyệt vời về hình tượng người cha trong lòng em. Ông ấy là một vầng sáng ấm áp và vững chãi đồng hành bên cạnh con trai của mình, giúp con có một tuổi thơ tươi đẹp.
Trong thế giới văn học thiếu nhi, có lẽ nhân vật để lại trong em nhiều ấn tượng nhất chính là Dế Mèn trong tác phẩm "Dế Mèn phiêu lưu ký" của nhà văn Tô Hoài. Đây là một nhân vật có sự chuyển biến tâm lý sâu sắc, từ một chàng dế kiêu ngạo trở thành một người biết thấu hiểu và trân trọng tình bạn. Trước hết, Dế Mèn hiện lên với vẻ đẹp ngoại hình khỏe khoắn, đầy sức sống của một thanh niên cường tráng. Dưới ngòi bút tài hoa của Tô Hoài, Mèn có "đôi càng mẫm bóng", "những cái vuốt ở chân, ở khoeo cứ cứng dần và nhọn hoắt". Mỗi bước đi của Mèn đều đầy uy lực, cho thấy một sự tự tin tuyệt đối vào sức mạnh của bản thân. Hình ảnh Mèn trịnh trọng, nhai ngoàm ngoạp và hãnh diện với đôi cánh dài tận chấm đuôi đã vẽ nên chân dung một chàng dế rất phong độ. Tuy nhiên, đi đôi với vẻ ngoài oai vệ đó lại là một tính cách kiêu ngạo, hợm hĩnh. Vì cậy mình khỏe, Mèn thường xuyên đi cà khích, bắt nạt những người hàng xóm yếu thế. Mèn coi thường Dế Choắt – người bạn gầy gò, ốm yếu sống cạnh nhà mình. Đỉnh điểm của sự ngông cuồng là khi Mèn bày trò trêu chọc chị Cốc, gián tiếp gây ra cái chết thương tâm cho Dế Choắt. Đây chính là bước ngoặt lớn nhất trong tâm lý của nhân vật. Sự ra đi của Dế Choắt và lời khuyên cuối cùng: "Ở đời mà có thói hung hăng bậy bạ, có óc mà không biết nghĩ, sớm muộn rồi cũng mang vạ vào mình đấy" đã khiến Mèn thức tỉnh. Lần đầu tiên, chàng dế kiêu ngạo biết khóc, biết hối hận và cảm thấy tội lỗi sâu sắc. Sự thay đổi này cho thấy Mèn dù có lỗi lầm nhưng vẫn là một nhân vật có lương tâm và khả năng tự giáo dục. Bằng nghệ thuật nhân hóa bậc thầy và ngôn ngữ sinh động, Tô Hoài đã xây dựng nên một nhân vật Dế Mèn rất gần gũi với lứa tuổi học trò. Qua nhân vật này, em rút ra được bài học quý báu về lòng khiêm tốn, sự thấu cảm và trách nhiệm đối với mỗi hành động của bản thân. Dế Mèn không chỉ là một con côn trùng nhỏ bé, mà là biểu tượng cho quá trình trưởng thành của mỗi con người: biết nhận lỗi và đứng lên từ những sai lầm.
Em rất yêu thích nhân vật Dế Mèn trong tác phẩm Dế Mèn phiêu lưu ký của Tô Hoài. Dế Mèn là một chàng dế khỏe mạnh, dũng cảm và luôn thích khám phá thế giới xung quanh. Tuy nhiên, ban đầu Dế Mèn khá kiêu căng và bốc đồng, điều đó đã dẫn đến cái chết của Dế Choắt khiến Dế Mèn vô cùng ân hận. Sau sự việc ấy, Dế Mèn nhận ra lỗi lầm của mình và trở nên trưởng thành, biết sống khiêm tốn và quan tâm đến người khác. Qua nhân vật này, em hiểu rằng mỗi người cần biết suy nghĩ trước khi hành động và phải biết sửa sai để trở thành người tốt hơn
Trong những tác phẩm văn học em đã học, nhân vật mà em yêu thích nhất là Dế Mèn trong truyện Dế Mèn phiêu lưu ký của Tô Hoài. Qua câu chuyện, tác giả đã khắc họa rõ nét đặc điểm tính cách của nhân vật Dế Mèn, từ một chàng dế kiêu căng, bồng bột đến khi biết hối lỗi và trưởng thành hơn. Trước hết, Dế Mèn được miêu tả là một chàng dế khỏe mạnh và cường tráng. Tác giả đã miêu tả ngoại hình của Dế Mèn với đôi càng mẫm bóng, đôi cánh dài và bộ râu oai vệ. Những chi tiết ấy cho thấy Dế Mèn là một chàng dế tràn đầy sức sống, tự tin vào bản thân. Chính vì có ngoại hình đẹp và khỏe mạnh nên Dế Mèn thường cảm thấy tự hào về mình. Tuy nhiên, bên cạnh những ưu điểm đó, Dế Mèn lại có tính cách kiêu căng và bồng bột. Vì quá tự tin vào sức mạnh của mình nên Dế Mèn thường coi thường những con vật xung quanh, đặc biệt là Dế Choắt. Dế Mèn còn trêu chọc chị Cốc khiến Dế Choắt bị vạ lây và mất mạng. Hành động này cho thấy sự nông nổi, thiếu suy nghĩ của Dế Mèn. Sau cái chết của Dế Choắt, Dế Mèn đã nhận ra lỗi lầm của mình và vô cùng ân hận. Lời trăn trối của Dế Choắt khiến Dế Mèn thức tỉnh và hiểu rằng sự kiêu căng và bồng bột có thể gây ra hậu quả nghiêm trọng. Từ đó, Dế Mèn dần thay đổi, trở nên chín chắn và biết suy nghĩ hơn. Qua việc xây dựng nhân vật Dế Mèn, tác giả muốn gửi gắm một bài học sâu sắc: con người không nên kiêu căng, tự mãn mà phải biết sống khiêm tốn, suy nghĩ trước khi hành động. Những sai lầm trong cuộc sống có thể giúp chúng ta trưởng thành hơn nếu biết nhận lỗi và sửa chữa. Nhân vật Dế Mèn đã để lại trong em nhiều ấn tượng sâu sắc. Qua câu chuyện, em hiểu rằng mỗi người cần rèn luyện tính cách tốt đẹp và luôn suy nghĩ cẩn thận trước khi hành động.
Trong truyện “Đất rừng phương Nam” của Đoàn Giỏi, nhân vật em yêu thích nhất là Võ Tòng. Võ Tòng là một người đàn ông có ngoại hình mạnh mẽ, rắn rỏi và rất gan dạ. Ông nổi tiếng vì đã một mình giết hổ, thể hiện sự dũng cảm và sức mạnh phi thường. Tuy vẻ ngoài có phần dữ dằn, nhưng bên trong Võ Tòng lại là người sống nghĩa tình, tốt bụng và luôn sẵn sàng giúp đỡ người khác. Ông đặc biệt yêu quý những người lương thiện và ghét kẻ xấu. Qua nhân vật Võ Tòng, tác giả đã khắc họa hình ảnh con người Nam Bộ thẳng thắn, hào hiệp và giàu lòng nghĩa khí. Nhân vật này khiến em rất ấn tượng và thêm yêu những con người chân chất, dũng cảm của vùng đất phương Nam.
Trong thế giới loài vật sinh động của nhà văn Tô Hoài, nhân vật Dế Mèn để lại trong em ấn tượng sâu sắc nhất bởi sự thay đổi từ một chàng dế kiêu ngạo thành một người biết thấu hiểu và giàu lòng trắc ẩn.
Trước hết, Dế Mèn hiện lên với vẻ đẹp ngoại hình cường tráng, tràn đầy sức sống. Với đôi càng "mẫm bóng", những cái vuốt "cứng sắc" và đôi cánh dài xuống tận chấm đuôi, Mèn tự tin về vẻ ngoài của mình.
Tuy nhiên, chính sự khỏe mạnh đó đã khiến Mèn trở nên kiêu căng và xốc nổi. Mèn coi thường mọi người xung quanh, từ những người hàng xóm gầy gò đến anh Dế Choắt tội nghiệp. Hành động trêu chị Cốc của Mèn không chỉ là sự nghịch ngợm mà còn là biểu hiện của sự ngông cuồng, dẫn đến cái chết oan uổng của Dế Choắt. Tuy nhiên, điểm đáng quý nhất ở Dế Mèn chính là khả năng thức tỉnh. Sau sự việc đau lòng đó, Mèn đã biết ăn năn hối lỗi và rút ra "bài học đường đời đầu tiên". Từ một kẻ hống hách, Mèn dần trưởng thành hơn, biết dùng sức mạnh của mình để giúp đỡ những người yếu thế, điển hình là việc bênh vực chị Nhà Trò.
Qua nhân vật Dế Mèn, tác giả không chỉ khắc họa thành công hình ảnh một chàng dế sinh động mà còn gửi gắm bài học về sự khiêm tốn và lòng nhân ái. Dế Mèn chính là tấm gương về việc dũng cảm đối mặt với sai lầm để hoàn thiện bản thân. Tóm lại, qua ngòi bút miêu tả tinh tế của Tô Hoài, Dế Mèn hiện lên là một nhân vật đầy sức sống với những chuyển biến tâm lý rất đời thực. Hành trình của Mèn từ một kẻ kiêu ngạo trở thành một hiệp sĩ biết yêu thương là bài học quý giá về sự thấu hiểu và lòng vị tha. Nhân vật này không chỉ để lại ấn tượng về một ngoại hình đẹp mà còn nhắc nhở mỗi chúng ta về tinh thần dũng cảm, biết nhìn nhận sai lầm để ngày một hoàn thiện bản thân hơn.
Trong số bao thế hệ nhân vật được các nhà văn Việt Nam xây dựng, tôi đặc biệt yêu quý và ngưỡng mộ nhân vật Anh Thanh niên trong truyện ngắn Lặng lẽ Sa Pa của Nguyễn Thành Long. Dù chỉ là một anh công nhân khí tượng trẻ tuổi làm việc cô độc trên đỉnh Yên Sơn cao 2600 mét, anh đã khắc họa nên một chân dung điển hình cho vẻ đẹp của con người lao động mới: thầm lặng, khiêm tốn nhưng vô cùng trí tuệ và tận tụy. Phân tích nhân vật này chính là khám phá vẻ đẹp của những tâm hồn cao thượng đang thầm lặng góp phần xây dựng Tổ quốc.Đặc điểm nổi bật nhất của Anh Thanh niên chính là tinh thần trách nhiệm và sự cống hiến thầm lặng. Anh làm việc trong hoàn cảnh khắc nghiệt nhất—một mình trong nhà kính chứa đầy máy móc, giữa mây mù và giá rét Sa Pa. Công việc của anh tưởng chừng đơn giản là đo gió, đo mưa, đo nắng, nhưng anh ý thức sâu sắc rằng những con số anh ghi lại có ý nghĩa to lớn đối với khí tượng học và đời sống người dân dưới xuôi. Chi tiết anh sẵn sàng dậy lúc 1 giờ sáng giữa đêm đông lạnh buốt để đo được một giá trị quan trọng là minh chứng hùng hồn nhất. Khi ông họa sĩ muốn vẽ mình, anh đã vội vàng từ chối, chỉ muốn giấu đi những gì mình làm được: "Anh có vẻ hơi ngại ngùng, có cái gì đó rất tự nhiên trong cách anh nói và ánh mắt anh nhìn người đối diện". Sự khiêm tốn, không phô trương thành tích cá nhân, đã nâng nhân vật Anh Thanh niên lên tầm cao đẹp đẽ của người anh hùng không tên tuổi trong công cuộc kiến thiết đất nước.
Trong những truyện em đã học, nhân vật con Kiến trong truyện “Con Kiến và Con Bồ Câu” là nhân vật mà em rất yêu thích. Tuy nhỏ bé nhưng con Kiến lại có những phẩm chất rất đáng quý. Trước hết, Kiến là một con vật chăm chỉ và kiên cường. Khi đang đi kiếm mồi, Kiến không may bị rơi xuống nước và bị dòng nước cuốn đi. Trong lúc nguy hiểm, Kiến đã được Bồ Câu cứu giúp bằng cách thả một chiếc lá xuống nước để Kiến bám vào và bò lên bờ. Điều đáng quý nhất ở Kiến là lòng biết ơn. Kiến không quên ơn cứu mạng của Bồ Câu. Khi thấy người đi săn đang giương cung định bắn Bồ Câu, Kiến đã nhanh trí bò đến cắn vào chân người đi săn. Vì bị đau bất ngờ, người đi săn làm rơi cung và Bồ Câu có cơ hội bay đi thoát nạn. Qua nhân vật con Kiến, câu chuyện gửi gắm bài học về lòng biết ơn và sự giúp đỡ lẫn nhau trong cuộc sống. Chúng ta cần ghi nhớ công ơn của những người đã giúp đỡ mình và sẵn sàng giúp đỡ người khác khi họ gặp khó khăn.
Trong truyện Dế Mèn phiêu lưu kí của Tô Hoài, nhân vật mà em yêu thích nhất là Dế Mèn. Dế Mèn được miêu tả là một chú dế có ngoại hình khỏe mạnh, đôi càng mẫm bóng và đôi cánh dài. Lúc đầu, Dế Mèn có tính cách kiêu căng, thường trêu chọc những con vật yếu hơn mình, đặc biệt là Dế Choắt. Chính vì sự bồng bột đó mà Dế Choắt đã gặp tai họa, khiến Dế Mèn rất ân hận. Sau sự việc ấy, Dế Mèn nhận ra lỗi lầm và dần thay đổi, trở nên chín chắn và biết quan tâm đến người khác. Nhân vật Dế Mèn giúp em hiểu rằng mỗi người cần sống khiêm tốn, biết suy nghĩ trước khi hành động và phải biết sửa sai khi mắc lỗi.
Trong những câu chuyện em đã đọc, em rất ấn tượng với nhân vật con lừa trong truyện Con lừa và bác nông dân. Tuy chỉ là một con vật nhưng nhân vật này lại thể hiện nhiều phẩm chất đáng quý. Trước hết, con lừa là một nhân vật kiên trì và không bỏ cuộc trước khó khăn. Khi bị rơi xuống giếng và bị mọi người đổ đất xuống để lấp giếng, ban đầu nó kêu la rất thảm thiết. Nhưng sau đó, con lừa đã bình tĩnh lại và tìm cách tự cứu mình. Mỗi khi đất đổ xuống lưng, nó lại lắc cho đất rơi xuống rồi bước lên trên, nhờ vậy nó dần dần tiến gần hơn tới miệng giếng. Bên cạnh đó, con lừa còn thể hiện sự thông minh và ý chí mạnh mẽ. Thay vì tuyệt vọng hay buông xuôi, nó đã biến những khó khăn thành cơ hội để vươn lên. Những xẻng đất vốn để chôn vùi nó lại trở thành bậc thang giúp nó thoát khỏi cái giếng sâu. Qua nhân vật con lừa, câu chuyện gửi đến người đọc một bài học ý nghĩa: trong cuộc sống, khi gặp khó khăn, chúng ta không nên bỏ cuộc mà cần kiên trì và tìm cách vượt qua. Nhân vật con lừa đã để lại cho em ấn tượng sâu sắc và giúp em hiểu rằng ý chí và sự cố gắng rất quan trọng trong cuộc sống.
Trong truyện Dế Mèn phiêu lưu ký của nhà văn Tô Hoài, nhân vật em yêu thích nhất là Dế Mèn. Dế Mèn được miêu tả là một chàng dế khỏe mạnh, cường tráng với đôi càng mẫm bóng, đôi cánh dài và dáng vẻ rất oai vệ. Tuy nhiên, lúc đầu Dế Mèn lại có tính kiêu căng, tự phụ và hay bắt nạt những con vật yếu hơn. Sau khi gây ra cái chết của Dế Choắt, Dế Mèn vô cùng ân hận và nhận ra lỗi lầm của mình. Từ đó, Dế Mèn trở nên chín chắn, biết suy nghĩ và sống có trách nhiệm hơn. Nhân vật Dế Mèn giúp em hiểu rằng mỗi người cần biết sửa sai và sống tốt hơn sau những sai lầm của mình.
Trong các câu chuyện em thích nhất nhân vật ếch trong câu chuyện ếch ngồi đáy giếng.
Trong giếng ếch coi mình là vua luôn chêu chọc các động vật nhỏ. Khi lên giếng ếch vẫn kiêu ngạo và bị con trâu nhẵm chết.
Cho thấy chúng ta ko nên kiêu ngạo ngoài xã hội.
Câu 3 (4,0 điểm) Trong những truyện em đã đọc, nhân vật mà em yêu thích nhất là Thánh Gióng. Đây là một nhân vật tiêu biểu trong truyện truyền thuyết cùng tên của dân tộc Việt Nam. Thánh Gióng là người có sức mạnh phi thường và lòng yêu nước sâu sắc. Từ một cậu bé ba tuổi vẫn chưa biết nói, khi nghe tin đất nước bị giặc xâm lược, Gióng đã đứng dậy xin đi đánh giặc.
Sau khi ăn rất nhiều cơm và lớn nhanh như thổi, Gióng vươn mình trở thành một tráng sĩ khổng lồ. Khi ra trận, Gióng cưỡi ngựa sắt, cầm roi sắt đánh tan quân giặc, bảo vệ đất nước. Khi roi sắt gãy, Gióng còn nhổ tre bên đường để tiếp tục chiến đấu.
Qua những chi tiết đó, Thánh Gióng hiện lên là biểu tượng cho sức mạnh, lòng dũng cảm và tinh thần yêu nước của nhân dân Việt Nam. Sau khi chiến thắng, Gióng không nhận phần thưởng mà cưỡi ngựa bay về trời. Điều đó càng làm nổi bật vẻ đẹp cao cả của người anh hùng.
Trong truyện Dế Mèn phiêu lưu ký của Tô Hoài, nhân vật mà em yêu thích nhất là Dế Mèn. Dế Mèn là một chàng dế khỏe mạnh, tự tin và ham khám phá thế giới xung quanh. Tuy nhiên, ban đầu Dế Mèn khá kiêu căng, nghịch ngợm nên đã gây ra cái chết đáng tiếc cho Dế Choắt. Sau sự việc đó, Dế Mèn vô cùng ân hận và rút ra bài học sâu sắc về cách sống và cách đối xử với người khác. Từ đó, Dế Mèn trở nên chín chắn, biết suy nghĩ và sống có trách nhiệm hơn. Nhân vật Dế Mèn giúp em hiểu rằng mỗi người cần biết sửa sai và sống tốt hơn sau những lỗi lầm của mình.
Trong các nhân vật trong truyện mà em đã đọc, em thích nhất là nhân vật Dế Mèn trong truyện “Dế Mèn phiêu lưu kí” của Tô Hoài. Đây là một nhân vật rất nổi tiếng và để lại cho em nhiều ấn tượng.
Dế Mèn là một chú dế khỏe mạnh, cường tráng. Chú có đôi càng mẫm bóng, đôi cánh dài và dáng đi rất oai vệ. Vì vậy, Dế Mèn rất tự tin về bản thân mình. Nhưng đôi khi sự tự tin ấy lại khiến Dế Mèn trở nên kiêu căng và thích trêu chọc người khác.
Một lần, vì trêu chị Cốc mà Dế Mèn đã gây ra cái chết đáng thương cho Dế Choắt. Sau sự việc đó, Dế Mèn rất ân hận và nhận ra lỗi lầm của mình. Từ đó, Dế Mèn trở nên chín chắn hơn và biết suy nghĩ trước khi hành động.
Qua nhân vật Dế Mèn, em học được rằng mỗi người cần sống khiêm tốn và không nên coi thường người khác. Khi mắc lỗi, chúng ta cần biết nhận lỗi và sửa chữa. Vì vậy, Dế Mèn là nhân vật mà em rất yêu thích.
D
Trong các truyện em đã đọc, em rất thích nhân vật Thánh Gióng trong truyện Thánh Gióng. Đây là một nhân vật tiêu biểu cho lòng yêu nước và tinh thần dũng cảm của dân tộc ta. Thánh Gióng vốn là một cậu bé kì lạ. Lên ba tuổi mà vẫn chưa biết nói, biết cười. Nhưng khi nghe tin đất nước bị giặc Ân xâm lược, cậu bé bỗng cất tiếng nói xin đi đánh giặc cứu nước. Từ đó cho thấy Thánh Gióng là người có lòng yêu nước mạnh mẽ. Khi được nhà vua cho rèn ngựa sắt, roi sắt và áo giáp sắt, Gióng lớn nhanh như thổi, trở thành một tráng sĩ oai phong. Khi ra trận, Thánh Gióng cưỡi ngựa sắt, cầm roi sắt đánh tan quân giặc. Roi sắt gãy, Gióng nhổ tre bên đường để tiếp tục chiến đấu. Chi tiết này cho thấy sự dũng cảm, kiên cường và quyết tâm bảo vệ đất nước của nhân vật. Sau khi chiến thắng, Thánh Gióng không nhận thưởng mà cưỡi ngựa bay về trời. Điều đó làm cho hình tượng Thánh Gióng càng trở nên cao đẹp và thiêng liêng. Qua nhân vật Thánh Gióng, em hiểu hơn về truyền thống yêu nước, tinh thần chống giặc ngoại xâm của dân tộc Việt Nam. Thánh Gióng là hình tượng anh hùng mà em rất ngưỡng mộ và tự hào.
Bài làm: Trong những nhân vật trong truyện em đã học, em thích nhất là Dế Mèn trong truyện Dế Mèn phiêu lưu kí của Tô Hoài. Dế Mèn là một chàng dế khỏe mạnh, nhanh nhẹn và rất tự tin. Lúc đầu, Dế Mèn khá kiêu căng, hay trêu chọc người khác nên đã gây ra cái chết đáng thương cho Dế Choắt. Sau sự việc đó, Dế Mèn rất hối hận và rút ra bài học cho mình. Từ đó, Dế Mèn trở nên trưởng thành hơn, biết sống khiêm tốn và suy nghĩ trước khi hành động. Nhân vật Dế Mèn giúp em hiểu rằng mỗi người cần biết sửa sai và sống tốt hơn sau những lỗi lầm của mình.
Vẻ đẹp tính cách của nhân vật Dế Mèn
Trong văn học thiếu nhi Việt Nam, Dế Mèn phiêu lưu ký của Tô Hoài là một tác phẩm rất nổi tiếng và được nhiều bạn nhỏ yêu thích. Trong truyện, nhân vật Dế Mèn để lại ấn tượng sâu sắc với người đọc bởi tính cách mạnh mẽ, hiếu thắng nhưng cũng biết nhận ra sai lầm và trưởng thành. Trước hết, Dế Mèn hiện lên là một chú dế trẻ khỏe, cường tráng và rất tự tin về bản thân. Tác giả miêu tả Dế Mèn có đôi càng mẫm bóng, đôi cánh dài và thân hình rắn chắc. Vì có ngoại hình nổi bật nên Dế Mèn rất tự hào, thậm chí có phần kiêu căng và thích thể hiện sức mạnh của mình. Tuy nhiên, chính sự kiêu ngạo ấy đã khiến Dế Mèn gây ra một sai lầm lớn. Dế Mèn trêu chọc chị Cốc khiến Dế Choắt bị vạ lây và mất mạng. Cái chết của Dế Choắt đã khiến Dế Mèn vô cùng ân hận và nhận ra lỗi lầm của mình.
Tuy nhiên, chính sự kiêu ngạo ấy đã khiến Dế Mèn gây ra một sai lầm lớn. Dế Mèn trêu chọc chị Cốc khiến Dế Choắt bị vạ lây và mất mạng. Cái chết của Dế Choắt đã khiến Dế Mèn vô cùng ân hận và nhận ra lỗi lầm của mình. Đây là bước ngoặt quan trọng giúp Dế Mèn trưởng thành hơn trong suy nghĩ. Sau sự việc ấy, Dế Mèn trở nên chín chắn và biết suy nghĩ cho người khác. Chú bắt đầu hành trình phiêu lưu, học hỏi nhiều điều từ cuộc sống và dần trở thành một nhân vật dũng cảm, tốt bụng, biết giúp đỡ những người yếu hơn mình. Qua nhân vật Dế Mèn, nhà văn Tô Hoài muốn gửi gắm bài học ý nghĩa: con người có thể mắc sai lầm, nhưng điều quan trọng là biết nhận ra lỗi và sửa chữa để trưởng thành hơn.Vì vậy, Dế Mèn là nhân vật mà em rất yêu thích và cũng là tấm gương để mỗi chúng ta học hỏi.
Em bé thông minh” là một trong những truyện cổ tích nổi tiếng trong kho tàng truyện cổ tích Việt Nam. Tác phẩm đã đề cao trí tuệ nhân dân thông qua nhân vật em bé thông minh. Nhân vật em bé trong truyện được đặt vào rất nhiều các thử thách. Lần thứ nhất là câu đố của viên quan đưa ra câu hỏi: “Trâu một ngày cày được mấy đường - câu trả lời của cậu bé: “Ngựa của ông một ngày đi được mấy bước”. Tiếp đến, vua đưa ra câu đó với dân làng “Phải nuôi ba trâu đực để chúng thành chín con”, thì cách giải quyết của cậu bé là khóc lóc, trình bày với vua rằng cha không chịu đẻ em bé. Mục đích là để cho vua thừa nhận yêu cầu của mình là vô lí. Lần thứ ba, vua lại đặt ra thử thách phải sẻ một con chim sẻ làm thành ba mâm cỗ - câu trả lời: một chiếc kim may làm thành con dao xẻ thịt chim. Cuối cùng là câu đố của sứ giả nước láng giềng: phải xâu được một sợi chỉ qua con ốc. Cậu bé đã giải quyết bằng cách hát một bài đồng dao có câu trả lời: buộc sợi chỉ vào con kiến, một bên bịt lại, bôi mỡ một bên, kiến sẽ mang sợi chỉ sang.
Sggs
Trong các nhân vật trong truyện cổ tích, em yêu thích nhất là nhân vật Thạch Sanh. Thạch Sanh là người có nhiều phẩm chất tốt đẹp, tiêu biểu cho người lao động hiền lành và dũng cảm. Trước hết, Thạch Sanh là người hiền lành và tốt bụng. Chàng sống một mình dưới gốc đa nhưng luôn sẵn sàng giúp đỡ người khác. Khi thấy dân làng gặp nguy hiểm, chàng không ngại khó khăn mà đứng ra giúp đỡ. Không chỉ vậy, Thạch Sanh còn rất dũng cảm và mạnh mẽ. Chàng đã chiến đấu và tiêu diệt nhiều kẻ ác như chằn tinh và đại bàng để cứu giúp mọi người. Những hành động đó cho thấy chàng có tấm lòng nghĩa hiệp và luôn bảo vệ lẽ phải. Bên cạnh đó, Thạch Sanh còn là người nhân hậu và vị tha. Dù bị Lý Thông lừa gạt và hãm hại nhiều lần, chàng vẫn tha thứ cho mẹ con Lý Thông. Điều đó thể hiện tấm lòng bao dung của chàng. Qua nhân vật Thạch Sanh, câu chuyện ca ngợi những phẩm chất tốt đẹp của con người như hiền lành, dũng cảm và nhân hậu. Nhân vật này cũng giúp em hiểu rằng trong cuộc sống, cái thiện cuối cùng sẽ chiến thắng cái ác.
Mỗi một câu truyện đều có những ý nghĩa và nhân vật khác nhau, mang lại cho người đọc cảm thấy ấn tượng. Với em thì đã được học và đọc với rất nhiều câu truyện khác nhau, được tìm hiểu nhiều nhân vật nổi bật trong câu truyện. Nhưng với em nhân vật để lại ấn tượng nhất là nhân vật con ếch trong câu truyện dân gian "ếch ngồi đáy giếng".
Câu truyện ếch ngồi đáy giếng là câu chuyện dân gian rất quen thuộc với chúng ta , nói về tính tình của ếch. Tác phẩm này đã mượn loại vật để miêu tả chính con người, từ tính cách, hành động,suy nghĩ và ý thức. Trong câu truyện nói về ếch ta khi còn ở trong một chiếc giếng nhỏ, xung quanh nó chỉ có những con vật bé nhỏ. Vì nhận thức của ếch quá hạn hẹp và thiếu hiểu biết về thế giới ngoại , chú cứ nghĩ bên ngoài cũng chỉ nhỏ bé bằng chiếc vung. Nên mỗi khi chú cất lên tiếng kêu thì đều khiến những con vật khác sợ , chính vì thế mà chú coi mình như là một chúa tể. Chính vì sự kiêu ngạo này này mà ếch ta đã coi thường thế giới bên ngoài và mặc kệ. Và rồi trời mưa to khiến nước trong hồ dâng cao , ếch ta cũng đã ra ngoài được. Vì vẫn theo thói quen cũ nên chú vẫn hiên ngang , hênh hoang bước đi nhìn lên trời và không thèm nhìn đường. Do ếch ta quá kiêu ngạo nên rồi cũng phải nhận lại một kết quả là bị một con trâu nhắm vào, đó là cái kết phải chả giá của ếch khi quá coi thường thế giới ngoài.
Từ đó chúng ta cũng nhìn thấy được rằng ếch là một nhân vật có tính cách rất kiêu căng và ngạo mạn, coi thường thế giới xung quanh và nâng cao bản thân mình. Kiến thức về thế giới quá hạn hẹp và thiếu hiểu biết , nên chú coi mình là nhất. Cho thấy được sự kiêu hãnh ấy sẽ phải trả giá rất lớn , cũng nói với chúng rằng không nên có những hành động và suy nghĩ như ếch. Luôn phải biết rằng thế giới bên ngoài rất rộng lớn, cho thấy thấy ếch rất kiêu hãnh và ngạo mạn.
Qua đó, chúng ta thấy được rằng ếch là một nhân vật rất kiêu ngạo và có kiến thức rất hạn hẹp về thế giới xung quanh. Từ đó bản thân em cảm thấy là trong cuộc sống ta không nên quá kiêu ngạo hay ra vẻ , luôn phải có những kiến thức tối thiểu về thế giới xung quanh . Dù là ở môi trường nào ta cũng nên phải có kiến thức cho mình, không coi thường hay kiêu ngạo .
Trong những câu chuyện em đã đọc, em rất thích nhân vật chú lừa trong truyện “Con lừa và bác nông dân”. Chú lừa là một nhân vật để lại cho em nhiều ấn tượng sâu sắc. Trước hết, chú lừa là một con vật thông minh và biết suy nghĩ. Khi bị rơi xuống giếng và đất liên tục bị đổ xuống người, lúc đầu chú rất hoảng sợ. Nhưng sau đó chú đã nhanh chóng bình tĩnh lại và tìm ra cách thoát khỏi tình huống khó khăn. Không chỉ vậy, chú lừa còn rất kiên trì và không bỏ cuộc. Mỗi khi đất rơi xuống lưng, chú lắc mình cho đất rơi xuống rồi bước chân lên trên. Nhờ sự cố gắng và quyết tâm đó, chú đã dần dần bước lên cao và cuối cùng thoát khỏi cái giếng. Qua nhân vật chú lừa, câu chuyện gửi gắm một bài học ý nghĩa: khi gặp khó khăn trong cuộc sống, chúng ta không nên nản chí mà phải biết cố gắng, kiên trì và biến khó khăn thành cơ hội để vươn lên. Nhân vật chú lừa đã giúp em hiểu rằng nếu luôn cố gắng và không bỏ cuộc thì chúng ta có thể vượt qua mọi thử thách trong cuộc sống.
Trong những nhân vật em đã đọc, em ấn tượng nhất với nhân vật Dế Mèn trong truyện “Dế Mèn phiêu lưu ký” của Tô Hoài. Đây là một nhân vật rất sinh động và để lại cho em nhiều suy nghĩ. Trước hết, Dế Mèn là một chàng dế có ngoại hình khỏe mạnh, cường tráng. Tác giả đã miêu tả Dế Mèn với đôi càng mẫm bóng, đôi cánh dài và thân hình rắn chắc. Chính vì có vẻ ngoài mạnh mẽ như vậy nên Dế Mèn rất tự tin vào bản thân mình. Tuy nhiên, lúc đầu Dế Mèn lại có tính cách kiêu căng và nghịch ngợm. Dế Mèn thường trêu chọc mọi người xung quanh và coi thường Dế Choắt vì thân hình yếu ớt. Chính sự bồng bột đó đã khiến Dế Mèn bày trò trêu chị Cốc, dẫn đến cái chết thương tâm của Dế Choắt. Sau sự việc ấy, Dế Mèn vô cùng ân hận và nhận ra lỗi lầm của mình. Từ đó, Dế Mèn trở nên chín chắn hơn, biết suy nghĩ trước khi hành động và sống có trách nhiệm hơn. Nhân vật Dế Mèn cho thấy sự trưởng thành sau những sai lầm. Qua nhân vật Dế Mèn, em hiểu rằng mỗi người đều có thể mắc sai lầm, nhưng quan trọng là biết nhận ra lỗi sai và sửa chữa. Vì vậy, em rất yêu thích nhân vật Dế Mèn và coi đó là một bài học ý nghĩa cho bản thân.
Tro
Em rất thích nhân vật Ếch trong truyện ngụ ngôn “Ếch ngồi đáy giếng”. Ban đầu, Ếch sống lâu ngày trong giếng nên nghĩ bầu trời chỉ nhỏ bằng cái vung và cho rằng mình là kẻ hiểu biết nhất. Vì vậy, Ếch trở nên kiêu ngạo, coi thường mọi vật xung quanh. Khi ra khỏi giếng, do vẫn giữ thái độ chủ quan nên Ếch không chú ý xung quanh và bị trâu giẫm chết. Qua nhân vật này, tác giả muốn phê phán những người hiểu biết hạn hẹp nhưng lại tự cao, kiêu ngạo. Đồng thời, truyện cũng nhắc nhở mỗi người phải khiêm tốn và luôn học hỏi để mở rộng hiểu biết của mình.
Trong thế giới kỳ ảo của truyện ngụ ngôn, mỗi con vật không chỉ đơn thuần là sinh vật tự nhiên mà còn là những tấm gương phản chiếu tính cách, đạo đức và lối sống của con người. Nếu như con cáo thường tượng trưng cho sự tinh ranh, con rùa tượng trưng cho sự kiên trì, thì hình ảnh con kiến trong truyện "Con kiến và con châu chấu" lại để lại trong em những ấn tượng sâu sắc nhất. Nhân vật kiến không chỉ là biểu tượng của sự cần cù, mà còn là bài học lớn về tầm nhìn xa trông rộng và giá trị của sự chuẩn bị trước dòng chảy nghiệt ngã của thời gian. Ngay từ những dòng mở đầu câu chuyện, nhân vật kiến đã hiện lên như một hiện thân của sự kỷ luật và lòng kiên nhẫn đáng khâm phục. Giữa mùa hè rực rỡ, khi vạn vật đang say sưa tận hưởng ánh nắng vàng và làn gió mát, thì kiến lại chọn cho mình một lối sống khác biệt. Hình ảnh kiến nhỏ bé, lầm lũi tha từng hạt ngũ cốc về tổ dưới cái nắng gay gắt là một biểu tượng tuyệt đẹp cho sự lao động bền bỉ. Kiến không làm việc theo ngẫu hứng hay vì bị ép buộc. Mặc cho châu chấu mải mê ca hát, nhảy múa và buông lời giễu cợt về sự vất vả mà nó cho là "vô ích", kiến vẫn không hề xao lòng. Sự cần cù ấy không phải là sự khổ hạnh mù quáng, mà là một sự lựa chọn có ý thức, bởi kiến hiểu rằng mỗi hạt gạo tích trữ hôm nay chính là một phần sự sống cho ngày mai. Qua đó, ta thấy kiến hiện lên với vẻ đẹp của một người lao động chân chính: tự giác, nhẫn nại và không bao giờ đầu hàng trước hoàn cảnh. Không chỉ dừng lại ở đức tính chăm chỉ, điều khiến người đọc nể phục hơn cả ở nhân vật này chính là tầm nhìn xa trông rộng và sự nhạy cảm tinh tế với thời gian. Trong khi châu chấu chỉ sống cho hiện tại, chỉ nhìn thấy cái nắng ửng rực rỡ trước mắt, thì kiến đã nhìn thấy cái giá rét của mùa đông sắp tới qua lăng kính của sự lo toan. Khi châu chấu hỏi tại sao phải khổ cực như vậy, kiến đã trả lời một cách điềm tĩnh rằng mình đang dự trữ thức ăn cho mùa đông. Câu nói ấy ngắn gọn nhưng chứa đựng một triết lý sống sâu sắc: cái gì rực rỡ nhất cũng là lúc sắp tàn phai, và người thông minh là người biết chuẩn bị cho những biến cố khi mọi thứ vẫn còn đang bình yên. Chính tư duy logic và khả năng dự báo này đã giúp kiến tạo ra một ranh giới an toàn, giúp bản thân không bị rơi vào thế bị động khi hoàn cảnh thay đổi. Bên cạnh đó, nhân vật kiến còn bộc lộ một bản lĩnh vững vàng và sự kiên định đáng học hỏi trước những cám dỗ bên ngoài. Trong cuộc sống, việc duy trì mục tiêu cá nhân khi xung quanh mọi người đều đang vui chơi là một thử thách rất lớn về mặt tâm lý. Kiến đã vượt qua sự mời gọi của tiếng hát châu chấu, vượt qua cả sự tự ái khi bị coi là kẻ ngốc nghếch không biết tận hưởng cuộc đời. Sự im lặng và tiếp tục làm việc của kiến chính là câu trả lời đanh thép nhất cho nội lực mạnh mẽ bên trong. Để rồi khi mùa đông thực sự ập đến, khi thực tại trở nên khắc nghiệt với tuyết trắng bao phủ và cái đói bủa vây, kiến hiện lên như một kẻ chiến thắng thầm lặng. Hình ảnh kiến thảnh thơi trong căn tổ ấm áp không phải là sự ích kỷ, mà là thành quả xứng đáng, ngọt ngào cho những ngày tháng đổ mồ hôi trên cánh đồng. Thông qua nhân vật kiến, tác giả dân gian đã gửi gắm những thông điệp vô giá về trách nhiệm với chính cuộc đời mình. Bài học từ kiến nhắc nhở mỗi chúng ta rằng tuổi trẻ cũng giống như mùa hè của kiến – rực rỡ nhưng ngắn ngủi. Nếu không biết tích lũy kiến thức, kỹ năng và đạo đức ngay từ hôm nay, chúng ta sẽ sớm rơi vào tình cảnh của châu chấu khi đối diện với những khó khăn của cuộc đời. Đồng thời, kiến còn giúp ta hiểu về giá trị của sự tự lập, không chờ đợi sự giúp đỡ của ai mà tự cứu lấy mình bằng chính đôi chân và sức lao động chân chính. Đó là một thái độ sống chủ động, tích cực mà bất kỳ ai cũng cần phải có để vững bước trong tương lai. Tóm lại, con kiến trong truyện ngụ ngôn "Con kiến và con châu chấu" là một nhân vật mang tính biểu tượng cao đẹp. Với sự hội tụ của các phẩm chất cần cù, lo xa và bản lĩnh, kiến đã trở thành một hình tượng mẫu mực về cách sống. Phân tích nhân vật kiến, em càng thêm trân trọng giá trị của lao động và ý thức rõ hơn về việc sử dụng thời gian một cách ý nghĩa. Hình ảnh chú kiến nhỏ bé với hạt ngũ cốc trên lưng sẽ mãi là nguồn động lực nhắc nhở em phải luôn nỗ lực học tập và chuẩn bị kỹ lưỡng cho hành trình dài rộng phía trước.
Truyện ngụ ngôn là thể loại văn học quen thuộc, thường mượn hình ảnh các con vật để nói về con người và gửi gắm những bài học sâu sắc. Truyện “Ếch ngồi đáy giếng” là một câu chuyện ngắn nhưng chứa đựng ý nghĩa lớn. Nhân vật ếch trong truyện được xây dựng rất sinh động, qua đó tác giả phê phán những con người hiểu biết hạn hẹp nhưng lại kiêu ngạo, tự cho mình là giỏi. Trước hết, nhân vật ếch được đặt trong một hoàn cảnh sống rất đặc biệt. Con ếch sống lâu ngày trong một cái giếng nhỏ. Xung quanh nó chỉ có vài con vật nhỏ bé như cua, ốc, nhái. Không gian chật hẹp của cái giếng khiến tầm nhìn và hiểu biết của ếch trở nên hạn chế. Vì sống trong môi trường nhỏ bé như vậy nên con ếch tưởng rằng bầu trời chỉ nhỏ bằng miệng giếng và nó là kẻ mạnh nhất ở nơi đó. Hoàn cảnh sống ấy chính là nguyên nhân hình thành tính cách của nhân vật. Từ hoàn cảnh sống đó, tính cách của ếch dần bộc lộ rõ ràng. Ếch là con vật có tính cách kiêu ngạo và tự cao. Vì trong giếng không có con vật nào mạnh hơn nên ếch nghĩ mình là chúa tể, coi thường tất cả những con vật xung quanh. Mỗi khi cất tiếng kêu “ộp ộp”, các con vật khác đều hoảng sợ nên ếch lại càng tự đắc. Nó tưởng rằng mình rất to lớn và quyền uy. Sự hiểu biết hạn hẹp nhưng lại tự mãn ấy khiến ếch không nhận ra thế giới bên ngoài rộng lớn và phức tạp hơn rất nhiều. Không chỉ kiêu ngạo, ếch còn là con vật thiếu hiểu biết và chủ quan. Khi mưa lớn làm nước trong giếng dâng lên, ếch có cơ hội ra ngoài thế giới rộng lớn. Tuy nhiên, thay vì cẩn thận quan sát và học hỏi, ếch vẫn giữ thái độ coi thường mọi thứ xung quanh. Nó nghênh ngang đi lại, không để ý đến môi trường mới lạ và nguy hiểm. Chính sự chủ quan đó đã dẫn đến kết cục bi thảm: ếch bị một con trâu đi ngang qua giẫm chết. Cái chết của ếch là hậu quả tất yếu của thói kiêu ngạo và tầm nhìn hạn hẹp. Về nghệ thuật xây dựng nhân vật, tác giả dân gian đã rất khéo léo. Câu chuyện sử dụng hình ảnh con vật quen thuộc trong đời sống để ẩn dụ cho con người. Nhân vật ếch được xây dựng qua hành động, suy nghĩ và hoàn cảnh sống đơn giản nhưng rất tiêu biểu. Tình huống truyện rõ ràng: từ việc sống trong giếng đến khi ra ngoài thế giới rộng lớn, tạo nên sự đối lập giữa hiểu biết nhỏ bé và thực tế to lớn. Kết thúc bất ngờ nhưng hợp lí đã làm nổi bật bài học sâu sắc của câu chuyện. Qua nhân vật ếch, truyện ngụ ngôn đã gửi gắm ý nghĩa và bài học sâu sắc. Hình ảnh ếch tượng trưng cho những người hiểu biết hạn hẹp nhưng lại tự cao, không chịu học hỏi. Câu chuyện nhắc nhở mỗi người phải luôn khiêm tốn, không nên kiêu ngạo và phải mở rộng tầm nhìn, học hỏi thêm nhiều điều mới mẻ. Nếu chủ quan và tự mãn như con ếch, con người có thể phải trả giá đắt. Nhân vật ếch trong truyện “Ếch ngồi đáy giếng” tuy được xây dựng đơn giản nhưng mang ý nghĩa sâu sắc. Qua hình ảnh con ếch kiêu ngạo, hiểu biết hạn hẹp và cái kết đáng tiếc của nó, tác giả dân gian đã gửi gắm bài học quý giá về sự khiêm tốn và tinh thần học hỏi. Câu chuyện nhắc nhở mỗi người luôn phải mở rộng hiểu biết, không nên chủ quan tự mãn trước thế giới rộng lớn.