II. Làm văn (4 điểm) 

Viết bài văn k...">

K
Khách

Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.

20 tháng 2 2024

Tết đến là lúc cả nhà sum vầy cùng nhau chuẩn bị cho một cái tết đoàn viên và ấm cúng. Kỷ niệm cả nhà cùng nhau đi vườn hoa năm ngoái khiến em không thể nào quên được. Đó là lần đầu tiên em được đến một nơi đẹp như vậy.

Trên khắp con đường đến vườn hoa, hai bên đường là những phiên chợ có đủ đầy những đồ dùng cần thiết, những món hàng giao bán ngày tết, người người tất nập mua. Hòa chung vào đó là những giai điệu nhạc xuân háo hức vô cùng. Mẹ nói cứ khoảng rằm trở ra là người ta đã tấp nập bán nào thì hoa mai, hoa đào, quất,…tràn ngập sắc xuân.

Đến vườn hoa, những dãy đào, dãy quất được xếp thẳng tắp. Phía xa xa là những ruộng hoa với đầy đủ sắc màu, nào thì: hoa cúc, hoa mai, hoa ly,…đua nhau khoe sắp trải tít tắp phía xa. Mọi người đến đây mua sẽ được trải nghiệm tự mình cắt hoa, chọn những bông hoa tươi nhất. Chưa bao giờ em được nhìn thấy một cánh đồng hoa bạt ngàn và tuyệt đẹp như thế.

Mọi người xung quanh đều háo hức, hồ hởi, lời qua tiếng lại để lựa chọn những bông hoa tươi đẹp nhất. Người bán hoa thì nở một nụ cười thật thân thiện để kêu gọi các vị khách mua hàng. Khắp khu vườn rộng ràng tiếng cười nói vui vẻ khiến cho ai nấy đều phấn khích, thích thú. Gia đình em cũng không quên chụp những bức ảnh tuyệt đẹp để nhận dịp kỷ niệm đặc biệt này.

Mẹ em cũng đang rất khéo léo lựa chọn những bông hoa tươi đẹp nhất để trang hoàng cho nhà cửa. Còn bố em thì đi chọn cho mình sở thích là chơi đào. Em cùng chị gái thì dong duổi đuổi hoa, bắt bướm trong niềm vui thích. Đứa trẻ như em vô cùng hạnh phúc.

Thật vậy, những ngày tết đối với em là lúc mọi người vui vẻ nhất. Gia đình ai ai cũng sum vầy để chuẩn bị đón một cái tết an lành và hạnh phúc.

( văn tham khảo )

20 tháng 2 2024

cái này là sao chép của trang khác qua nhìn là biết rồi

 

25 tháng 2 2024

=loading... loading... loading... 

 

28 tháng 2 2024

 loading... loading...  

28 tháng 2 2024

đã làm trong 1 cái OLM văn gần đây :)

11 tháng 3 2024

 

Năm học vừa rồi, em đã có một trải nghiệm vô cùng đáng nhớ. Chính trải nghiệm ấy, đã khiến em thay đổi rất nhiều.

Từ trước đến nay, em luôn là một học sinh rất kém môn thể dục. Ai cũng cho là như vậy, kể cả em. Và chính em cũng luôn cho rằng, mình sẽ chẳng thể nào tốt hơn được. Cho đến một buổi học thể dục vào năm học trước, tất cả đã thay đổi.

Hôm đó, em được học với thầy giáo mới đến là thầy Hùng. Như thường lệ, khi các bạn chơi bóng chuyền ở trên sân, em lại đứng bên cạnh quan sát và đi nhặt bóng giúp các bạn. Thấy thế, thầy Hùng đã tiến lại và đề nghị em cũng hãy vào sân chơi cùng các bạn. Nghe vậy, em đã rất ngạc nhiên và có chút sợ sệt. Tuy nhiên, thầy vẫn cương quyết đề nghị xen lẫn yêu cầu em ra sân bóng. Mới đầu, em cứ lóng ngóng tay chân, chẳng đỡ được một lượt bóng nào. Nhưng thầy Hùng vẫn không quản ngại, mà kiên nhẫn chỉ cho em. Các bạn trên sân cũng kiên nhẫn đứng chờ, như đang góp những lời cổ vũ thầm lặng cho em. Và thế là, đến cuối buổi tập, em đã thành công đỡ được hơn mười lượt bóng, thậm chí ghi được một điểm cho đội mình. Điều đó thực sự rất tuyệt vời, khiến em hạnh phúc vô cùng. Thì ra, em cũng có thể chơi bóng như các bạn, chứ không phải là không thể.

recommended by   KHÓA HỌC ĐẦU TƯ Tải ngay bộ tài liệu đầu tư chứng khoán được yêu thích nhất 2024 khóa học đầu tư 24/7 TÌM HIỂU THÊM

Sau hôm đó, em dần tự tin và chăm chỉ hơn trong các tiết học thể dục. Em cũng đã dành thời gian mỗi buổi chiều tối để chạy bộ và rèn luyện thêm sức khỏe. Nhờ vậy, em dần hòa nhập vào những buổi học thể dục, những buổi chơi bóng ở lớp cùng các bạn. Tất cả chính là nhờ vào trải nghiệm tuyệt vời hôm ấy.

#8 BÀI VĂN KỂ LẠI MỘT TRẢI NGHIỆM ĐÁNG NHỚ Mẫu 1

Mỗi lần nhìn thấy mái tôn nhà, em lại nhớ về một trải nghiệm cách đây một năm làm cho em nhớ lại và rùng mình vì ớn lạnh. Hồi ấy, lúc đó nhà em chưa xây anh em ở lớp 8, em học lớp 5.Trước hôm sẽ xảy ra sự việc em xem tivi kênh VTV1 thì nghe bảo sẽ có một cơn bão số mười bốn và đúng như vậy.Hôm đó là một ngày cuối tuần khá mát mẻ. Buổi sáng, bầu trời nắng nhè nhẹ có tiếng chim hót "líu lo,líu lo" ,mọi người vẫn làm việc như bình thường. Buổi chiều, trời bắt đầu âm u vì mây đen kéo tới khiến cho từ người đến động vật đều về chỗ ở của mình hoặc động vật chui vào một nơi kín đáo ấm áp để trú ẩn.

Rồi đến buổi tối, trời bắt đầu nổi gió lớn, đất trời phẳng phất mùi mưa cũng không khí lạnh buốt toàn thân, nhà nhà đóng cửa kín mít. Rồi chuyện gì đến thì cũng đến,mưa rơi xuống từng hạt từng hạt rồi thành mưa lớn dày đặc và thành bão. Những hạt mưa như những hòn đá bị ai ném xuống một cách mạnh bạo. Gió thì như muốn cuốn bất cứ ai ra ngoài. Rồi mất điện nhà ai cũng tối om chỉ lấp lánh nhỏ ánh nhỏ của những ngọn nến ấm. Anh và em vẫn đang chơi đùa mà không biết chuyện lớn sắp xảy ra ,mẹ cũng vậy, lúc này mẹ đang nấu chè đỗ đen. Đột nhiên, có một tiếng sét lớn đánh vang trời khiến ai cũng giật mình. Mấy cái máy tôn ở đầu cũng bắt đầu rung lắc và rồi "bụp" ba hàng máy tôn nằm ngang tróc lên, bật ngửa ra đằng sau. Anh em em bắt đầu đồng thanh hét :" Mẹ ơi "rồi chạy xuống chỗ mẹ .Lúc đầu, mẹ chưa hiểu nên mẹ tức giận mắng làm sao:" làm sao mà hét to thế hả?" và rồi hai anh em em nói không ngớt rằng, anh em nói: "Mẹ ơi, mái tôn bật rồi". Em nói với mẹ: "Mái bật dài lắm mẹ ạ!"; mẹ hốt hoảng nói: "Này đừng có trêu mẹ nữa, bão đã làm cho mẹ lo lắng lắm rồi!". Anh em em cùng nói:

- Không tin mẹ lên mà xem ạ!

Anh em vừa đẩy mẹ lên, vừa nói:

- Sợ lắm mẹ ạ!

Em thì đi theo mẹ và anh. Đến đấy, mẹ sợ hãi suýt ngất, rồi mẹ lấy lại bình tĩnh và bảo: "Thôi ba mẹ con mình tránh xa chỗ này ra, nhưng phải dọn đồ cho khỏi bị ướt đã, nhớ cẩn thận các con nhé!". Sau khi để đồ đạc ở chỗ khô ráo thì mẹ em nhắn tin cho bố bảo rằng tạnh mưa hẵng về. Sáng hôm sau, mẹ em nhờ mấy bác hàng xóm sang sửa lại cái mái tôn. Ôi hậu quả thật là đáng sợ. Sau khi mái tôn bật, lá cây, giấy rác từ ngoài đường bay vào bẩn bụi hết chỗ nói. Còn sàn thì ướt và bẩn, còn có cả mấy mảnh kính vỡ nữa. Nó làm cho mẹ em cảm thấy thật tồi tệ. Cả nhà em phải mất hàng giờ để quét dọn đống đổ nát đó.

Còn về em, sau khi dọn xong, em ra ngoài vườn thì thấy hai cái cây gắn bó với em từ lúc sinh ra, đó là cây Sấu và cây Xoài mà bà nội em đã trồng khi còn sống, cây Sấu thì mất tích không dấu vết, còn cây Xoài thì bật gốc. Thấy thế em buồn lắm. Rồi em lại thấy mấy cái tường rào, cửa cổng vỡ hết, và bị đổ xuống như có một cơn lốc xoáy đã cuốn hết mọi thứ của gia đình em. Em đã tưởng như chỉ có gia đình em là mất đi nhiều thứ nhưng em đã lầm. Nhà bà Hải bán thịt bên cạnh nhà em có một cái cửa cuốn trước giờ vẫn cố định, nhưng sau đêm hôm đó cái cửa cuốn nhà Bà đã bay xa cách tận ba căn nhà tính từ nhà bà đến đó. Mấy cái mái tôn thì bật cong còn mái ngói thì vỡ vụn. Em nghĩ những thứ đó đã tồi tệ rồi nhưng khi em đi học em đã thấy một ngôi trường mầm non đổ nát, điều đó thật khủng khiếp đến nỗi những người sống xung quanh họ còn nói rằng, họ nghe thấy những tiếng nổ "đùng đoàng"  bên ngôi trường và họ đã cho bác bảo vệ ở nhờ nhà họ trước khi bác về nhà mình.

Em rất thương những người đã mất mát nhiều thứ (trong đó có gia đình em) trong cơn bão. Em mong những người đó sẽ xây dựng lại tài sản vốn có của họ, và em cũng mong bố mẹ em sẽ xây lại một ngôi nhà vững chắc để cho gia đình em sẽ không lo lắng khi bão đến. Em sẽ nhớ mãi trải nghiệm kinh sợ này, vì đây là một trải nghiệm đáng nhớ của em.

Mẫu 2

Năm học cấp hai của tôi với bao nhiêu trải nghiệm khó quên bên thầy cô và bạn bè: một ngày khai trường đáng nhớ, một Tết trung thu ấm áp và vui vẻ,…Nhưng in sâu trong tâm trí tôi là một lần có xích mích với một bạn mới trong lớp. Đó là một kỉ niệm khiến tôi có một bài học nhớ đời.

Vào một buổi trưa nắng nóng, thời tiết oi bức, mọi chuyện xảy ra trong lớp của tôi. Tùng..! Tùng, tùng…! Hết giờ ra chơi tôi vội chạy vào lớp để chuẩn bị bài vở cho tiết sau thì Nam- một bạn học mới của tôi, cậu ấy cũng là tổ trưởng tổ tôi. Tính cách kiêu ngạo, hung hăng, mặt lúc nào cũng vênh váo. Nam đứng chặn ngay ở chỗ ngồi của tôi. Tôi kêu cậu ấy tránh ra nhưng lớp quá ồn nên Nam không nghe thấy, thế là tôi đẩy cậu ấy ra nhưng lại không để ý có một bạn đang ngã dưới chân Nam.

Nam xuýt thì ngã vào người bạn học đó. Thấy cô giáo chưa vào lớp Nam giữ người tôi, búng tai tôi đỏ ửng. Vẻ mặt kiêu ngạo, câng câng. Ánh mắt đen láy tỏ vẻ hung hăng. Miệng cười cợt, mắng tô liên tục còn hơn cả mẹ tôi. Giọng nói hống hách, kiêu căng, vừa nói vừa cười không coi ai ra gì. Cậu ấy túm tóc tôi và nói: “Chừa chưa! Lần sau chừa em nhá..!” Tôi đã giải thích rằng: “Mình không cố ý” nhưng Nam không nghe mà cứ đánh vào đầu tôi đến nỗi tôi sắp khóc. Tôi quá tức đánh trả lại Nam một cái vào đầu cậu ấy. Nam tức quá trừ ý thức của tôi rất nặng nhưng Nam không trừ điểm cậu ấy, mặc dù Nam cũng đánh tôi khiến tôi có chút buồn. Vào giờ học, tôi vẫn thấy tức khi Nam cậy mình là cán bộ lớp mà cậu ấy không bị trừ điểm. Lúc cô giáo ra ngài tôi quay xuống bàn Nam và giải thích với Nam mình không cố ý, rồi bảo cậu ấy không trừ điểm tôi nữa, Nhưng Nam hung hăng cho rằng tôi cố ý. Thấy tôi và cậu ấy ồn ào bạn lớp trưởng bắt tôi đứng lên. Cô giáo vào lớp rồi cho tôi ngồi xuống. Tiết học kết thúc, nghĩ lại mình đã bị trừ quá nhiều điểm , tôi quá ấm ức mà bật khóc.

Trưa về đến nhà mẹ thấy tôi mặt buồn hiu thì hỏi tôi đã có chuyện gì. Tôi kể hết chuyện cho mẹ nghe rồi còn định gọi cho cô giáo. Mẹ đã giải thích và an ủi tôi:Chắc bạn ấy đã nhất thời nóng giận nên mời trừ điểm con như vậy. Chiều con để bạn ấy hết nóng giận rồi giải thích với bạn ấy xem. Nếu bạn ấy còn cố tình thì cuối tuần có tiết sinh hoạt con có ý kiến với cô. Ngay đầu giờ chiều, tôi đã nói chuyện lại với Nam. Có vẻ cậu ấy đã nguôi giân nên đồng ý không trừ điểm tôi nữa. Nhưng Nam cũng đã có cái nhìn không tốt về tôi.

Câu chuyện đã xảy ra được ba tuần rồi, nhưng giờ nghĩ lại tôi vẫn thấy hơi tức gian, mặc dù Nam đã không trừ điểm tôi nữa. Tôi cũng rút ra được bài học là dù có chuyện gì cũng không nên đánh bạn. Nếu lúc đó tôi bình tĩnh hơn thì Nam cũng sẽ không có cái nhìn không tốt về tôi như vậy, bạn bè cũng có nhưng xích mích không đáng có.

Mẫu 3

Câu chuyện đáng nhớ của tôi xảy ra cách đây hai tháng trước, nhưng mỗi lần nhớ lại, tôi lại cảm thấy mọi thứ như vừa mới hôm qua. Bởi vì đó là lần đầu tiên tôi có một trải nghiệm tuyệt vời như vậy.

Advertisements  

Ads end in 09

      Xem Thêm   X

Nhân dịp mùng 8 tháng 3, bố, tôi và em Thu đã quyết định sẽ tặng cho mẹ một món quà đặc biệt - đó là một bữa tối thịnh soạn do chính tay ba bố con tôi chuẩn bị cho mẹ. Tôi đã lên kế hoạch và nhờ cô Hòa - đồng nghiệp của mẹ giúp đỡ. Cô sẽ rủ mẹ đi mua sắm sau giờ làm để bố con tôi có thời gian chuẩn bị mọi thứ.

Buổi chiều hôm đó, sau khi tan học, tôi cố gắng về nhà thật sớm. Bố cũng đã xin công ty cho về sớm. Lúc về đến nhà, tôi thấy trên bàn đã có một bó hoa hồng nhung đỏ thắm rất đẹp. Loài hoa tượng trưng cho tình yêu. Tôi thầm nghĩ khi nhận được bó hoa này c...

17 tháng 3 2024

Tết đến là lúc cả nhà sum vầy cùng nhau chuẩn bị cho một cái tết đoàn viên và ấm cúng. Kỷ niệm cả nhà cùng nhau đi vườn hoa năm ngoái khiến em không thể nào quên được. Đó là lần đầu tiên em được đến một nơi đẹp như vậy.

Trên khắp con đường đến vườn hoa, hai bên đường là những phiên chợ có đủ đầy những đồ dùng cần thiết, những món hàng giao bán ngày tết, người người tất nập mua. Hòa chung vào đó là những giai điệu nhạc xuân háo hức vô cùng. Mẹ nói cứ khoảng rằm trở ra là người ta đã tấp nập bán nào thì hoa mai, hoa đào, quất,…tràn ngập sắc xuân.

Đến vườn hoa, những dãy đào, dãy quất được xếp thẳng tắp. Phía xa xa là những ruộng hoa với đầy đủ sắc màu, nào thì: hoa cúc, hoa mai, hoa ly,…đua nhau khoe sắp trải tít tắp phía xa. Mọi người đến đây mua sẽ được trải nghiệm tự mình cắt hoa, chọn những bông hoa tươi nhất. Chưa bao giờ em được nhìn thấy một cánh đồng hoa bạt ngàn và tuyệt đẹp như thế.

Mọi người xung quanh đều háo hức, hồ hởi, lời qua tiếng lại để lựa chọn những bông hoa tươi đẹp nhất. Người bán hoa thì nở một nụ cười thật thân thiện để kêu gọi các vị khách mua hàng. Khắp khu vườn rộng ràng tiếng cười nói vui vẻ khiến cho ai nấy đều phấn khích, thích thú. Gia đình em cũng không quên chụp những bức ảnh tuyệt đẹp để nhận dịp kỷ niệm đặc biệt này.

Mẹ em cũng đang rất khéo léo lựa chọn những bông hoa tươi đẹp nhất để trang hoàng cho nhà cửa. Còn bố em thì đi chọn cho mình sở thích là chơi đào. Em cùng chị gái thì dong duổi đuổi hoa, bắt bướm trong niềm vui thích. Đứa trẻ như em vô cùng hạnh phúc.

Thật vậy, những ngày tết đối với em là lúc mọi người vui vẻ nhất. Gia đình ai ai cũng sum vầy để chuẩn bị đón một cái tết an lành và hạnh phúc.

21 tháng 2

Dịp Tết vừa qua, trải nghiệm tự tay gói bánh chưng cùng gia đình là kỉ niệm khiến em nhớ mãi. Sáng bà mươi, em cùng mẹ chuẩn bị lá dong xanh mướt, gạo nếp thơm và thịt mỡ dưa hành nồng đượm. Dưới sự hướng dẫn của mẹ, em học cách xếp lá vào khuôn, đổ gạo và gói ghép thật khéo léo đẻ chiếc bánh vuông vức, chắc chắn. Dù bàn tay còn vụng về nhưng khi nhìn thấy thành phẩm, em cảm thấy vô cùng tự hào và hạnh phúc. Đêm đó cả nhà quây quần bên bếp lửa bập bùng, cùng trông nồi bánh nghi ngút khói và kể cho nhau nghe những câu chuyện năm cũ. Trải nghiệm này không chỉ giúp em hiểu thêm về chuyền thống dân tộc mà còn gắn kết tình cảm ấm áp giữa các thành viên trong gia đình.


21 tháng 2

Bài làm

Trong vô vàn những kỷ niệm đẹp của kỳ nghỉ tết vừa qua, trải nghiệm cùng gia đình gói bánh chưng vào ngày 27 Tết là điều khiến em nhớ nhất.

Ngay từ sáng sớm không khí trong nhà đã rất rộn ràng. Em được cùng mẹ ra chợ chọn những xấp lá rau xanh mướt và những sợi lặt tre dẻo dai. Về đến nhà mỗi người một việc: bố rửa lá, mẹ chuẩn bị gạo nếp và nhân đậu xanh, còn em có nhiệm vụ là lau khô từng chiếc lá. Khi bắt đầu gói, em chăm chú quan sát đôi bàn tay của mẹ. Ban đầu, em cũng về làm rách lá, nhưng với sự chỉ bảo tận tình của mẹ,em đã tự tay hoàn thành chiếc bánh đầu tiên, tôi chưa được vuông vức.

Khoảnh khắc tuyệt vời nhất là khi cả nhà quây quần bên bếp lửa hồng để canh nồi bánh chưng. Giữa cái se lạnh của mùa Đông, mùi thơm của lá dong hòa quyện với mùi thơm của gạo nếp tỏa ra vào ngào ngạt khiến lòng người thêm ấm áp. Em được nghe ông bà kể về những tích xưa, về ý nghĩa của bánh chưng trong lòng dân tộc.

Trải nghiệm này không chị giúp em học được một kỹ năng mới mà giúp em hiểu sâu sắc hơn về nét đẹp của đoàn viên và những giá trị truyền thống của quê hương. Em tự hứa sẽ luôn trân trọng những khoảnh khắc quý giá này bên người thân mỗi dịp tết đến xuân về.

21 tháng 2
Tết Nguyên đán luôn là khoảng thời gian em mong chờ nhất trong năm. Năm nay, trải nghiệm đáng nhớ nhất đối với em là lần đầu tiên được cùng bà gói bánh chưng.  Trước ngày Tết ba ngày, bà đã chuẩn bị sẵn gạo nếp, đậu xanh, thịt lợn và lá dong. Nhìn bà gói bánh, em cứ nghĩ là dễ lắm nên xin bà cho làm thử. Nhưng khi bắt tay vào làm, em mới biết mình lóng ngóng thế nào. Lá dong cứ tuột khỏi tay, gạo và đậu đổ tung tóe ra mâm.  Bà kiên nhẫn cầm tay hướng dẫn em từng chút một, từ cách xếp lá, đổ gạo, đến cách buộc lạt. Sau bao nhiêu lần thử và sai, cuối cùng em cũng hoàn thành được chiếc bánh chưng nhỏ xíu của riêng mình. Tuy nó không vuông vức, xinh xắn như bánh của bà nhưng em cảm thấy rất tự hào.  Đêm hôm đó, ngồi trông nồi bánh chưng bên bếp lửa hồng, nghe bà kể chuyện ngày xưa, em cảm thấy không khí Tết thật ấm áp và ý nghĩa. Trải nghiệm này không chỉ giúp em hiểu hơn về truyền thống dân tộc mà còn giúp em trân trọng hơn tình cảm gia đình.
21 tháng 2

Xin lỗi nhưng em không có trải nghiệm đáng nhớ nào ngoài một ít điều đặc biệt như gặp mẹ của bạn Việt Anh khi đang đi đền ở nơi em sống. Được mọi người ở bên ngoại lì xì 500 nghìn(mà bố mẹ em đã ly hôn)(mà bố em thì không thèm lấy nên mọi người bên ngoại lén đưa đưa cho em)(chắc may mắn cả năm dồn hết vào cái đó hết rồi). Còn cả việc là năm nay được lì xì nhiều nhất trong các năm khoảng triệu tư. Được gọi mẹ dù bố cấm ( tất nhiên là thông qua người khác). Còn pháo hoa năm này không đẹp bằng những năm khác(được mỗi một số quả có thể nổ và một ít quả nổ cực to, còn có nhà nổ quả đó gần nhà em cực đẹp).

Viết văn

Tết vừa rồi là một dịp rất đáng nhớ đối với em. Năm nay gia đình em đón Tết khá vui vẻ và ấm áp. Trước Tết vài ngày, em cùng bố mẹ dọn dẹp nhà cửa và trang trí lại phòng khách. Em được giao lau bàn ghế nhưng nhiều lúc làm hơi ẩu nên bị mẹ nhắc suốt.

Đêm giao thừa là lúc em thích nhất. Cả nhà ngồi xem tivi, ăn bánh kẹo và chờ đến thời khắc năm mới. Khi đồng hồ điểm 12 giờ, em nghe tiếng pháo hoa vang lên ở xa, cảm thấy rất vui và háo hức. Bố mẹ chúc em học giỏi hơn trong năm mới, còn em thì chỉ mong được nhiều lì xì.

Sáng mùng Một, em mặc quần áo mới đi chúc Tết ông bà. Em được nhận lì xì và nghe ông bà chúc ngoan ngoãn, chăm học. Cả nhà cùng ăn bữa cơm đầu năm rất đông đủ nên em thấy rất hạnh phúc.

Kì nghỉ Tết trôi qua nhanh nhưng để lại cho em nhiều kỉ niệm vui. Em mong năm nào cũng được đón Tết cùng gia đình như vậy vì đó là khoảng thời gian em cảm thấy vui nhất.




1 tháng 3

Bài làm:Kỷ niệm đáng nhớ nhất của em chính là cả nhà quây quần gói bánh chưng bên bếp lửa bập bùng.

Không khí ấm áp lan tỏa từ những chiếc lá dong xanh mướt được ông bà tỉ mỉ lau sạch, đến thau gạo nếp trắng ngần và nhân đậu vàng óng của mẹ. Em được bố dạy cách ép lá, đổ gạo sao cho vuông vắn. Dù chiếc bánh đầu tiên của em trông hơi "vẹo vọ", nhưng cả nhà đều cười vui vẻ, khích lệ.

Trong lúc chờ nồi bánh sôi sùng sục, cả gia đình ngồi sát bên nhau, nghe ông kể chuyện Tết xưa. Trải nghiệm ấy giúp em hiểu rằng, hạnh phúc chẳng ở đâu xa, nó nằm ngay trong sự sum vầy và hơi ấm của gia đình những ngày đầu năm.

23 tháng 2

Vào dịp Tết vừa qua em đã có một trải nghiệm đáng nhớ khi cùng gia đình chuẩn bị bánh chưng Đó là lần đầu tiên em được tham gia vào công việc là trước đây em chỉ đứng nhìn từ xa

Sáng sớm Mẹ đã dẫn em ra chợ để mua lá rau gạo nếp đậu xanh và thịt ba chỉ về đến nhà cả gia đình cùng nhau ngồi quây quần vừa làm vừa trò chuyện rôm giả em được giao nhiệm vụ rửa lá xong và lau thật sạch để chuẩn bị gói bánh Mặc dù công việc có vẻ đơn giản nhưng em phải cẩn thận để không làm rách lắm sau đó bố dạy em cách xếp lá vào cho nhân vào giữa bố bảo phải gói thật chặt tay để bánh không bị bung khi luộc Em loay hoay mãi mới có được Chiếc bánh đầu tiên tuy hơi méo Nhưng bố mẹ vẫn khen em làm tốt

Buổi tối cả nhà quây quần bên nồi bánh chưng hơi nóng bốc lên Nghi ngút tiếng cùi lách tách và mùi thơm từ nồi bánh làm em cảm thấy cái thật ấm áp em ngồi bên bà nghe bà kể chuyện tết xưa những ngày còn khó khăn mà bánh chưng vẫn luôn là biểu tượng của sự no đủ Đoàn Viên

Sáng mùng 1 khi mở những chiếc bánh chưng do chính tay mình gói em cảm thấy rất vui và tự học Mặc dù bánh không được vuông vức hoặc Thảo Như của bố mẹ như với em đó là kỷ niệm đẹp nhất trong ngày tết đấy

Tết không chỉ là thời gian để nghỉ ngơi mà còn là dịp để cả nhà quây quần bên nhau chia sẻ những khoảnh khắc hạnh phúc

Ngày gần Tết,nhà nhà,ai ai đều đi sắm tết dọng nhà lau chùi bàn ghế.Nhà ai có phụ huynh đi làm xa đều về đón Tết.Em cũng nhằm trong số đó.Lúc đó mẹ xách rất nhiều đồ và có 1 đồ mà khiến em sung sướng ngạc nhiên và 1 chút bất ngờ đó là một chiếc xe đạp số em rất thích món quà bất ngờ đó, nhưng em lại cũng cảm thấy hơi buồn trong lòng thấy thương cho mẹ từng giọt mồ hôi từng giọt nước mắt cũng chỉ lo cho em.    Ngày gần đêm giao thừa mẹ còn giẫn em đi ra chợ mua chút đồ nào là như quần áo, giầy dép, nhưng mẹ còn mua thêm 1 chiếc TV cho bà cháu em ở để xem mặc dù nó chỉ là 1 món đổ nhỏ nhưng đủ để khiến bà cháu em vui đếm đem giao thừa 29 Tết  em và cùng lũ trẻ trong xóm ra đón đến lúc đỉnh điểm mười hai giờ đêm sang năm mới 2026  pháo hoa nổ bùm bùm rực rỡ màu sắc thật là lúc đó em cứ ngỡ như trong mơ  không uổng  công em thức cả đêm để xem pháo hoa lúc đó mẹ em còn bật  dạy liền lấy liền chiếc điện  thoại và quay khoảng khác đó  sáng hôm sau mẹ mời.các cô chú anh chị bên ngoại sang dùng cơm lúc đó em vui lắm đến ngày mùng 3mẹ lại mời các cô chú anh chị xang dùng cơm nhưng lần này lại có anh Phong Và chị Lan Anh và còn cả cháu nấm buổi cơm   đó ngon lắm

Mùng bốn là mẹ phải đi làm lại lúc đó em ra chào mẹ và chúc " thượng lộ bình an nhé con yêu mẹ đến nơi gọi cho con nhé" lúc đó em khóc rất nhiều và lại lặp lại một chuỗi thờ gian sẽ được gặp   lại mẹ vào năm 2027 

27 tháng 2

Em đã có nhiều tiền,tết trong dịp tết vừa qua.

Ngày đầu năm mới,em được đi chúc tết.Và được 100.000, đi chơi xung quanh.Mà vẫn có người lì xì,và cho kẹo ăn. Ngày thứ hai em được900.000.Và được ăn ngon.

Em cảm thấy rất và được ăn ngon.

\[\] \[\]

26 tháng 2

Câu 2

Ở quê em, từ rằm tháng chạp là không khí Tết đã sắp đến

Các hàng quán rất đông khách khi thấy các bác các cô trang trí khay bánh kẹo Tết , sắp xếp những bộ ấm chén. Rồi trên đường thật dễ để gặp những cây quất, đào, Mai. Vùng thôn quê rực rỡ theo đó nhà nhà cũng dọn dẹp sắm sửa cho Tết đi đâu cũng thấy người chở thùng đồ thùng quà, cả cây mai cây đào. Mỗi sớm nhà nhà đều bật nhạc trong ba ngày Tết nhiều người mặc quần áo mới đẹp, nhận lì xì và ăn bánh kẹo. Con người lớn sẽ ngồi nói chuyện với nhau rất vui nhưng ba ngày tết rất nhanh và đã hết Tết.

Tết ở quê không được đẹp như trên thành phố nhưng em rất thích quê ở nông thôn em thấy rất vui và hạnh phúc

27 tháng 2

Tết vừa qua là một dịp rất đáng nhớ đối với em.

Trước Tết, cả gia đình em cùng nhau dọn dẹp nhà cửa thật sạch sẽ để đón năm mới. Em giúp mẹ lau bàn ghế, quét nhà và sắp xếp lại góc học tập của mình. Chị em treo câu đối đỏ và trang trí cành đào ở phòng khách. Nhìn ngôi nhà gọn gàng, ấm cúng, em cảm thấy rất vui và háo hức chờ Tết đến. Đêm giao thừa, cả gia đình quây quần bên mâm cơm tất niên. Mọi người vừa ăn vừa trò chuyện rất vui vẻ. Khi thời khắc năm mới đến, em chúc ông bà mạnh khỏe, chúc mẹ luôn hạnh phúc. Em còn được nhận những bao lì xì đỏ thắm và cảm thấy vô cùng sung sướng. Sáng mùng Một, em mặc quần áo mới theo mẹ đi chúc Tết họ hàng. Em được gặp các anh chị và cùng nhau chơi nhiều trò chơi thú vị.

Tết năm nay đã để lại trong em nhiều kỷ niệm đẹp. Em càng thêm yêu gia đình mình và mong năm mới sẽ mang đến thật nhiều niềm vui, may mắn cho tất cả mọi người.

28 tháng 2

Tết vừa qua là một kỉ niệm thật đáng nhớ đối với em. Ngay từ những ngày cuối năm, không khí Tết đã tràn ngập khắp nơi. Đường phố được trang hoàng rực rỡ với đèn hoa đủ màu sắc. Ở nhà, cả gia đình em cùng nhau dọn dẹp, lau chùi bàn ghế và trang trí cành đào trước cửa. Ai cũng bận rộn nhưng rất vui vẻ. Chiều ba mươi Tết, em được cùng mẹ ra chợ mua hoa quả và bánh kẹo. Tối đến, cả nhà quây quần bên mâm cơm tất niên ấm cúng. Sau đó, em cùng bố mẹ xem chương trình đón giao thừa trên tivi và háo hức chờ khoảnh khắc năm mới đến. Khi đồng hồ điểm mười hai giờ, em nghe tiếng pháo hoa rộn ràng vang lên, lòng tràn đầy niềm vui và hi vọng. Sáng mùng Một, em mặc quần áo mới, lễ phép chúc Tết ông bà và nhận những bao lì xì đỏ thắm. Những lời chúc tốt đẹp đầu năm khiến em cảm thấy mình lớn thêm một tuổi và cần cố gắng học tập chăm chỉ hơn. Tết không chỉ mang đến niềm vui mà còn giúp gia đình em thêm gắn bó, yêu thương nhau nhiều hơn. Đó là một trải nghiệm mà em sẽ luôn nhớ mãi.

1 tháng 3

Hu,h,kh,bạn.huilbh.blhlhulhluhukhl,gửi,h,hb,b,bn,b,b,b,b,b,b,b,

M. B n.nn.b,mik.n.kb.b.bm.b.m

N ,mb.m,mbk.b.kn.kb,kh,kh
V,jbk.n.b.jbk.nk.bk.b.kb.kh.kh.b

Liên hệ trợ giúp

6 tháng 3

Quququuquuququququququuquququuququququuuuu tết ăn bánh trưng ngủ lực lượng vũ trang nhân dân tỉnh thành phố Hồ Chí Minh Hồ Chí Minh Hồ Chí Minh đi Hà Lan có nick tạo nên con chỉ mong quan tâm của ông đã chơi thì giữa kì thi đại con đường này là j à em đã 40 có một cái tên này đã lấy tiền mua nhà bạn trở emmm làm đi mà chẳng là bao xa con đường có 🙂‍↕️🙂‍↕️🙂‍↕️ là sao vậy ko biết nhận ở đây có lẽ vì tội ăn vụng dại có một số người động viên của tôi và anh đã lấy lại 2 trở lại với anh em trong nhà bạn thêm được nhiều thành phần 7 là sao xin cảm tạ của ông bao nhiêu ko có gì là không được phép nghe cô hát Việt show mới tạo ra các quyết định này có nghĩa là j à không thể lên người động tối đa các quảng cáo của ông được á Đông cho xem đi mà chị thích chụy cho người này đi mom nha ae cho người dân địa cho người dùng không 🙂‍↔️🙂‍↔️🙂‍↔️🙂‍↔️🙂‍↔️🙂‍↔️ w cho e xin cái giá đình hoàng chubby cho e xin cái nick v ơi là trời cô ơi tôi không biết nhận ở chùa Hương đi ẻ làm việc của ông làm bài kiểm của mình và không được á à âm đạo của e lại không biết phải xem lại các quyết ko phải vì ham học nên nói đi đôi chút coi trọng công cô ấy không được làm bằng tay không biết làm bài kiểm của ông làm nghề này đã 40 cho e v ơi em ơi là ngon ko thể thiếu để duy là sao hả bạn thêm được một người đàn anh ơi tôi đã chơi FC mobile game j đó cho đến nay vẫn còn mặt bác hồ và không thể thiếu của các nhà bạn trở e xin ít thông đi ẻ là j đó cho đến ngày hôm qua em đi ẻ là sao vậy cô vẫn sử cô yến ơi em muốn đặt lại mật cho e v 10k cho e v ơi cho em hoi hoc cho các bạn thêm phần hấp của ông được cử làm chủ của mình trong nhà trường và các quảng trường Ba cô yến ơi là vợ anh đẻ chị ơi chị ơi cho e xin ítqwo

8 tháng 3

Bài làm Dịp Tết vừa qua đối với em vô cùng đặc biệt, bởi đó là năm đầu tiên em hiểu thế nào là một cái Tết "thiếu" – năm mà lịch âm chỉ dừng lại ở ngày 29 Tết. Dù không có ngày 30, nhưng không khí hối hả và ấm áp của gia đình em vẫn vẹn nguyên như thế. Sáng ngày 29 Tết, cả nhà em đã cùng nhau tất bật chuẩn bị cho mâm cơm Tất niên. Mẹ dậy thật sớm để đi chợ mua những nhành hoa đào tươi thắm nhất, còn bố thì dọn dẹp lại bàn thờ gia tiên. Em được giao nhiệm vụ cùng ông nội chuẩn bị nồi bánh chưng. Dù năm nay thời gian chuẩn bị ngắn hơn một ngày, nhưng tiếng cười nói vẫn rộn rã khắp sân nhà. Em phụ ông rửa lá dong, lau những chiếc lạt tre mềm mại và cảm nhận mùi thơm nồng nàn của gạo nếp, đỗ xanh. Đến chiều tối, bữa cơm Tất niên được dọn ra. Trong khói hương trầm nghi ngút, cả gia đình cùng ngồi quây quần bên nhau. Ông nội bảo: "Tuy không có ngày 30, nhưng cứ hễ Giao thừa đến là lòng người lại thấy nao nức". Lời nói của ông khiến em nhận ra rằng, Tết không nằm ở con số 29 hay 30, mà nằm ở sự đoàn viên. Khoảnh khắc pháo hoa rực rỡ thắp sáng bầu trời lúc nửa đêm, em đã cùng bố mẹ cầu nguyện cho một năm mới bình an. Trải nghiệm đón Giao thừa vào ngày 29 Tết giúp em trân trọng hơn từng phút giây bên người thân. Em hiểu rằng, dù thời gian có thay đổi ra sao, thì giá trị của tình thân và truyền thống vẫn là điều quý giá nhất mỗi độ xuân về.

26 tháng 3

Trong các trải nghiệm mà em đã trải qua có một trải nghiệm mà em không bao giờ quên đó là trải nghiệm em và các bạn có một chuyến đi tham quan bãi biển nha trang

Vào ngày thứ 6 chúng em được cô thông báo là sẽ có chuyến đi tham quan ở bãi biển nha trang ,sau khi cô thông bao chúng rất hào hứng chờ đón chuyến đi đến nha trang .Em sau khi đi học về em đã nói cho mẹ nghe về chuyến đi sắp tới đây và mẹ đã chuẩn bị đồ áo cho em.THế là

28 tháng 12 2025

Kể lại câu chuyện cổ tích "Cô bé quàng khăn đỏ"

Ngày xưa, có một cô bé rất ngoan và xinh xắn, mọi người gọi em là Cô bé quàng khăn đỏ vì em luôn đội chiếc khăn đỏ xinh xắn do bà ngoại tặng. Một hôm, mẹ cô bé nhờ em mang giỏ bánh và bình sữa sang cho bà ngoại đang ốm nằm một mình trong rừng.

Trên đường đi, cô bé quàng khăn đỏ gặp một con sói gian ác. Con sói nảy ra kế hoạch bắt bà và cô bé. Nó đi trước đến nhà bà, ăn thịt bà và giả làm bà nằm trên giường đợi cô bé. Khi cô bé đến, cô cảm thấy có gì đó lạ, nhưng chưa kịp phản ứng thì con sói định ăn thịt cô.

May mắn thay, một người thợ săn đi qua nghe tiếng kêu của cô bé, đã chạy đến cứu cô và bà ngoại. Người thợ săn giết con sói hung dữ, cứu cả hai bà cháu an toàn. Từ đó, cô bé quàng khăn đỏ luôn nhớ lời mẹ dặn là không được nói chuyện hay đi lối khác khi qua rừng.

Câu chuyện “Cô bé quàng khăn đỏ” dạy chúng ta bài học quý giá về sự cảnh giác và vâng lời người lớn để giữ an toàn cho bản thân. Em rất thích câu chuyện này vì nó vừa hấp dẫn vừa có ý nghĩa sâu sắc.



25 tháng 10 2025

Vào thời giặc Minh xâm lược nước ta, chúng coi nhân dân ta như cỏ rác, làm nhiều điều bạo ngược. Bấy giờ ở vùng núi Lam Sơn, nghĩa quân nổi dậy chống lại chúng, nhưng buổi đầu thế lực còn non yếu nên nhiều lần thất bại. Thấy vậy, đức Long Quân quyết định cho nghĩa quân mượn gươm thần để giết giặc.

Hồi ấy, ở Thanh Hóa, có một người làm nghề đánh cá tên là Lê Thận. Một đêm nọ, Thận thả lưới ở một bến vắng như thường lệ. Đến khi kéo lưới lên thấy nằng nặng, nghĩ rằng sẽ kéo được mẻ cá to. Nhưng khi thò tay vào bắt cá thì chỉ thấy một thanh sắt. Chàng vứt xuống sông, rồi lại thả lưới ở chỗ khác. Kì lạ thay, liên tiếp ba lần đều vớt được thanh sắt nọ. Thận liền đưa thanh sắt lại mồi lửa thì phát hiện ra đó là một thanh gươm.

Về sau, Thận gia nhập vào nghĩa quân Lam Sơn. Một lần nọ, chủ tướng Lê Lợi cùng tùy tùng đến thăm nhà Thận. Bỗng nhiên thấy phía góc nhà lóe sáng, Lê Lợi tiến đến gần xem là cầm lên xem là vật thì gì thì thấy hai chữ “Thuận Thiên”. Song lại không ai nghĩ đó là lưỡi gươm thần.

Một hôm, bị giặc đuổi, Lê Lợi và các tướng rút mỗi người một ngả. Lúc đi ngang qua một khu rừng, Lê Lợi thấy có ánh sáng trên ngọn cây đa. Ông trèo lên mới biết đó là một cái chuôi gươm nạm ngọc quý giá. Bỗng nhớ đến lưỡi gươm nhà Lê Thận, ông mang chuôi về tra vào lưỡi gươm thì vừa như in.

Một năm trôi qua, nhờ có gươm thần giúp sức, nghĩa quân của Lê Lợi đánh đến đâu thắng đến đó. Thanh thế ngày một vang xa. Quân Minh được dẹp tan. Lê Lợi lên ngôi vua, lấy niên hiệu là Lê Thái Tổ. Vua cho cưỡi thuyền trên hồ Tả Vọng thì thấy Rùa Vàng nổi lên đòi lại thanh gươm thần:

- Việc lớn đã thành. Xin bệ hạ trả lại gươm báu cho đức Long Quân.

Sau khi nghe Rùa Vàng nói, Lê Lợi bèn đem gươm báu trả lại rồi nói:

- Xin cảm tạ ngài cùng đức Long Quân đã cho mượn gươm báu để đánh tan quân giặc, bảo vệ nước nhà.

Nghe xong, Rùa Vàng gật đầu rồi lặn xuống hồ. Từ đó, người dân đổi tên hồ Tả Vọng thành hồ Gươm hay còn gọi là hồ Hoàn Kiếm

4 tháng 11 2025

Ngày xưa, có một người con trai thần Long Nữ, tên là Lạc Long Quân thuộc giống rồng. Thần có sức khỏe vô địch, lại nhiều phép lạ. Thần giúp dân trừ yêu quái, dạy dân cách trồng trọt, chăn nuôi và ăn ở. Ở vùng núi cao phương Bắc, có nàng Âu Cơ thuộc dòng họ Thần Nông, xinh đẹp tuyệt trần. Nàng đến thăm vùng đất Lạc Việt có nhiều hoa thơm cỏ lạ. Hai người gặp nhau, yêu nhau và trở thành vợ chồng.

Ít lâu sau Âu Cơ mang thai và sinh ra một cái bọc trăn trứng, nở ra trăm người con, người nào cũng đều hoàn hảo, đẹp lạ thường. Lạc Long Quân vốn quen sống ở dưới nước, nên thường xuyên trở về dưới thuỷ cung.

Âu Cơ ở lại nuôi đàn con, tháng ngày chờ đợi Lạc Long Quân trở lại, nhưng nỗi nhớ chồng khiến nàng buồn tủi. Cuối cùng nàng gọi chồng lên than thở:

- Sao chàng đành bỏ thiếp mà đi, không cùng thiếp nuôi đàn con nhỏ?

Lạc Long Quân nói:

- Ta vốn ở miền nước thẳm, nàng thì ở chốn núi cao. Nhiều điều khác nhau, khó mà ở cùng nhau một nơi được lâu dài được. Nay ta đưa năm mươi con xuống biển, nàng đưa năm mươi con lên núi, chia nhau cai quản các phương. Khi có việc gì cần giúp đỡ lẫn nhau, đừng quên lời hẹn, đây là giao ước của vợ chồng, con cái.

Âu Cơ ưng thuận. Trước khi đưa năm mươi con lên núi, nàng nói với chồng:

- Thiếp xin nghe lời chàng. Vợ chồng ta đã sống với nhau thắm thiết, nay phải chia hai, lòng thiếp thật là đau xót.

Lạc Long Quân cũng cố nén nỗi buồn trong buổi chia li, chàng khuyên giải vợ:

- Tuy xa nhau nhưng tình cảm đôi ta không hề phai nhạt, khi nào cần chúng ta lại gặp nhau.

Âu Cơ vẫn quyến luyến, rồi buồn bã nói

- Thiếp rất nhớ chàng và thương các con, biết đến khi nào chúng ta mới gặp nhau.

Lạc Long Quân nắm chặt tay vợ, an ủi:

- Xa nàng và các con lòng ta cũng đau lắm! Âu cũng là mệnh trời, mong nàng hiểu và cảm thông cùng ta.

Âu Cơ và các con nghe theo lời cùng nhau chia tay lên đường.

Lạc Long Quân và các con về nơi biển cả, Âu Cơ đưa các con về đất Phong Châu. Người con trưởng được tôn lên làm vua, lấy hiệu là Hùng Vương, đặt tên nước là Văn Lang. Cũng bởi sự tích này mà người Việt Nam ta đều luôn tự hào mình là dòng dõi con Rồng cháu Tiên. 

Cô fake rồi má ưi

27 tháng 9 2025

cẩn thận thật thì sao

3 tháng 11 2025

Những năm tháng Tiểu học luôn là quãng thời gian hồn nhiên và đáng nhớ nhất trong cuộc đời em. Trong rất nhiều kỷ niệm đẹp ấy, em nhớ nhất là lần đầu tiên em được tham gia Hội thi “Kể chuyện Bác Hồ” của trường vào năm lớp 4.

Hôm đó, khi cô giáo chủ nhiệm thông báo em được chọn đại diện lớp đi thi, em vừa vui mừng vừa lo lắng. Em sợ mình nói sai hoặc quên bài trước đông người. Thế nhưng cô giáo luôn động viên, giúp em luyện tập mỗi ngày sau giờ học. Cô còn chỉ cho em cách đứng thẳng, mỉm cười, và nói thật tự nhiên để tạo thiện cảm với khán giả. Em chọn kể câu chuyện “Chiếc áo ấm tặng Bác” – một câu chuyện cảm động nói về tấm lòng nhân hậu của Bác Hồ đối với các cháu thiếu nhi.

Đến ngày thi, sân trường rợp cờ hoa, các lớp ngồi ngay ngắn cổ vũ. Khi bước lên sân khấu, em run lắm, tim đập nhanh đến mức tưởng như ai cũng nghe thấy. Nhưng khi nhìn thấy cô giáo đang mỉm cười động viên dưới hàng ghế khán giả, em bỗng cảm thấy bình tĩnh hơn. Em bắt đầu kể, giọng nói dần rõ ràng, truyền cảm, và em cố gắng thể hiện cảm xúc bằng cả trái tim. Khi em vừa dứt lời, mọi người vỗ tay vang dội, khiến em xúc động đến suýt rơi nước mắt.

Kết quả, em đạt giải Nhì toàn trường. Cô giáo ôm em và khen em rất dũng cảm. Ba mẹ cũng tự hào và thưởng cho em một quyển truyện mới. Từ lần đó, em hiểu rằng: nếu mình tin tưởng vào bản thân và chăm chỉ luyện tập, nhất định sẽ thành công.

Kỷ niệm ấy mãi là một trải nghiệm đáng nhớ trong tuổi thơ học trò của em — nơi em học được sự tự tin, lòng kiên trì và niềm vui khi vượt qua chính mình.


21 tháng 12 2025

Trong những năm tháng học Tiểu học, em có rất nhiều kỉ niệm đẹp, nhưng trải nghiệm khiến em nhớ mãi là lần đầu tiên em tham gia hội thi văn nghệ của trường. Đó là một kỉ niệm vừa hồi hộp, vừa vui sướng mà em không bao giờ quên.


Hôm đó, lớp em được chọn biểu diễn múa trong buổi chào mừng ngày Nhà giáo Việt Nam. Ngay từ những buổi tập đầu tiên, em đã cảm thấy rất lo lắng vì sợ mình làm sai động tác, ảnh hưởng đến cả đội. Tan học, em cùng các bạn ở lại tập luyện cùng cô giáo. Có hôm chân đau, người mệt nhưng em vẫn cố gắng vì không muốn bỏ cuộc. Cô giáo luôn nhẹ nhàng động viên chúng em, nhờ vậy em cảm thấy tự tin hơn rất nhiều.


Đến ngày biểu diễn, khi đứng sau cánh gà nhìn xuống sân trường đông kín người, tim em đập rất nhanh. Em hồi hộp đến mức hai tay run lên. Nhưng khi tiếng nhạc vang lên, em nhớ lại lời cô dặn và bắt đầu thực hiện từng động tác. Mọi lo lắng dần tan biến, em cảm thấy mình đang hòa vào bài múa. Khi tiết mục kết thúc, em nghe thấy những tràng pháo tay vang lên khắp sân trường và lòng em tràn ngập niềm vui.


Từ trải nghiệm ấy, em rút ra bài học cho bản thân rằng: chỉ cần cố gắng, kiên trì và tin vào chính mình thì em sẽ vượt qua được nỗi sợ hãi. Kỉ niệm này đã giúp em trưởng thành hơn và trở thành một trải nghiệm đáng nhớ trong những năm tháng học Tiểu học của em.

21 tháng 3 2022

bruh, hôm nay là 21\3 rồi :/

 

23 tháng 3 2022

bruh, hôm nay là 23/3 rồi :/

1 tháng 10 2023

Tiết tết là một dịp đặc biệt trong năm, là thời điểm mà gia đình tôi thường tụ họp để cùng mừng xuân về. Tôi luôn háo hức chờ đón những ngày tết đặc biệt này để được sum họp và tận hưởng không khí ấm áp của ngày lễ. Trong bài văn này, tôi muốn kể lại một trải nghiệm đáng nhớ của mình vào dịp tết, một kỷ niệm không thể nào quên trong cuộc đời của tôi.
Năm đó, tôi chỉ mới 10 tuổi. Gia đình tôi đã lên kế hoạch cho một chuyến du lịch tới quê hương của ông bà nội tại một làng quê cách thành phố khoảng 200 km. Đó là một chuyến đi dài và mệt mỏi, nhưng tôi đã rất háo hức bởi tôi chưa bao giờ trải qua cuộc hành trình đó trước đây. Ngày cuối cùng của năm, gia đình tôi đã chuẩn bị sẵn hành lý, thức ăn và các đồ cúng tại đền thờ gia đình để làm lễ cúng tại làng quê.
Trong buổi sáng sớm của ngày mùng một tết, chúng tôi đã bắt đầu hành trình. Dưới ánh nắng rạng ngời, những con đường quê xanh mướt đã đưa chúng tôi vào một thế giới hoàn toàn khác biệt. Tôi nhớ như in trong tâm trí mình những bức tranh cảnh sắc tuyệt đẹp với những cánh đồng lúa xanh mướt, cây cỏ và hoa tươi rực rỡ, cùng với những con sông nhỏ nước trong xanh chảy rì rào bên đường. Không khí trong lành và thanh bình của quê hương đã làm cho tôi cảm thấy như đang đắm chìm trong một thiên đàng trên đất liền.
Sau một hành trình kéo dài mấy giờ, chúng tôi cuối cùng đã đến làng quê của ông bà nội. Những gian nhà gỗ truyền thống, mái ngói đỏ và những ngôi đình thờ cổ kính đã tạo nên một bức tranh tuyệt đẹp về nét đẹp truyền thống Việt Nam. Tôi đã cảm nhận được sự yên bình và gắn kết với quê hương ở mọi góc độ của làng quê này.
Trong suốt thời gian ở làng quê, tôi đã có cơ hội được tham gia vào các hoạt động truyền thống của ngày tết. Tôi và các em nhỏ khác thường xuyên được mặc áo dài truyền thống và đi chúc tết các ông bà, cô chú và những người lớn tuổi khác trong gia đình. Chúng tôi nhận được lời chúc tốt lành và những lì xì từ người lớn, điều này đã làm cho tôi cảm thấy thật vui và quý trọng.
Trong buổi tối của mùng hai tết, tôi được gia đình dẫn đi dự lễ cúng tại đền thờ gia đình. Đây là một nghi lễ trọng thể để tôn vinh ông bà và tổ tiên của chúng tôi. Tôi nhớ rằng đền thờ được trang hoàng rất đẹp, với nhiều cây hoa và cây nến. Chúng tôi cùng nhau cúng lễ, đọc kinh và nghe lời dạy của ông bà về tình yêu thương và sự kính trọng đối với tổ tiên. Đó là một trải nghiệm đầy sâu sắc và ý nghĩa.
Cuộc sống ở làng quê không giống như cuộc sống ở thành phố. Tôi đã có cơ hội tham gia vào những công việc nông nghiệp truyền thống, như cấy lúa, chăm sóc gia súc và làm đất. Tôi học được nhiều điều về công việc nông nghiệp và cách tôn trọng đất đai, điều này đã làm cho tôi hiểu thêm về cuộc sống ở quê hương và sự khó khăn mà người dân nông thôn phải đối mặt hàng ngày.
Trong những ngày tết ở làng quê, tôi còn được tham gia vào các trò chơi dân gian như đá cầu, bắn ném, và nhảy dây. Cả làng quê tham gia vào những trò chơi này, tạo nên một không gian vui tươi và rộn ràng. Tôi cảm thấy hạnh phúc khi được cùng các bạn trẻ khám phá và tận hưởng những niềm vui đơn giản nhưng đáng trân trọng này.

1 tháng 10 2023

tết | em | đi | chúc | tết

21 tháng 9 2025

Câu 1: Tác hại của thói bắt chước đối với con người trong cuộc sống


Dàn ý:

  1. Mở bài:
    • Giới thiệu khái quát về thói quen bắt chước. Bắt chước có thể là một phần tự nhiên của quá trình học hỏi, nhưng bắt chước mù quáng lại là một thói quen tiêu cực.
    • Nêu vấn đề chính: Thói bắt chước mù quáng mang lại nhiều tác hại nghiêm trọng cho con người.
  2. Thân bài:
    • Làm mất đi bản sắc và cá tính: Khi bắt chước, con người không còn là chính mình. Họ sống theo khuôn mẫu của người khác, dần dần đánh mất những nét riêng, sở thích và giá trị cá nhân. Đây là biểu hiện của sự thiếu tự tin và hèn nhát trong việc thể hiện bản thân.
    • Gây ra sự thất bại: Điều kiện và hoàn cảnh của mỗi người là khác nhau. Bắt chước cách làm của người khác mà không có sự cân nhắc, sáng tạo sẽ rất dễ dẫn đến thất bại. Chẳng hạn, một người khởi nghiệp bắt chước mô hình kinh doanh của một công ty lớn mà không xem xét thị trường, vốn và năng lực của mình sẽ khó thành công.
    • Gây cản trở sự phát triển: Khi chỉ biết bắt chước, con người sẽ không còn động lực để tư duy, sáng tạo và tìm tòi cái mới. Xã hội sẽ dậm chân tại chỗ nếu ai cũng đi theo lối mòn cũ.
    • Mất đi sự tôn trọng của người khác: Một người chỉ biết bắt chước thường không được đánh giá cao, vì họ không có ý kiến độc lập và không thể tự đưa ra quyết định.
  3. Kết bài:
    • Khẳng định lại vấn đề: Thói bắt chước mù quáng là một rào cản lớn đối với sự phát triển của mỗi cá nhân và xã hội.
    • Nêu giải pháp: Mỗi người cần học cách sống là chính mình, biết lắng nghe, học hỏi nhưng phải có chọn lọc và sáng tạo để tạo nên dấu ấn riêng.


Câu 2: Kể lại một trải nghiệm có ý nghĩa sâu sắc đối với em


Dàn ý:

  1. Mở bài:
    • Giới thiệu về trải nghiệm đó. Nêu cảm nhận ban đầu của bạn về nó. Ví dụ: "Trong cuộc đời mỗi người, có những khoảnh khắc tưởng chừng nhỏ nhặt nhưng lại để lại ấn tượng sâu sắc..." hoặc "Đó là một buổi chiều mưa, nhưng lại là lúc tôi nhận ra giá trị của lòng nhân ái..."
  2. Thân bài:
    • Bối cảnh: Kể lại bối cảnh xảy ra câu chuyện: thời gian, địa điểm, những nhân vật liên quan.
    • Diễn biến:
      • Tường thuật lại toàn bộ câu chuyện theo trình tự thời gian.
      • Tập trung vào những chi tiết quan trọng, gây ấn tượng mạnh. Dùng các từ ngữ miêu tả sinh động để người đọc cảm nhận được cảm xúc của bạn khi đó (vui, buồn, thất vọng, bất ngờ...).
      • Điểm mấu chốt: Sự kiện nào đã làm thay đổi suy nghĩ, cảm xúc của bạn?
    • Ý nghĩa: Phân tích sâu sắc ý nghĩa của trải nghiệm đó.
      • Bạn đã học được điều gì từ câu chuyện? (ví dụ: sự kiên trì, lòng biết ơn, tình yêu thương, sự tha thứ...)
      • Trải nghiệm đó đã thay đổi bạn như thế nào? (ví dụ: giúp bạn tự tin hơn, biết trân trọng cuộc sống hơn, thay đổi cách nhìn về một vấn đề nào đó...).
  3. Kết bài:
    • Tổng kết lại giá trị của trải nghiệm.
    • Khẳng định lại rằng trải nghiệm đó sẽ mãi là một bài học quý giá, một kỷ niệm không thể quên.
25 tháng 12 2025

Bài làm

Thói quen bắt chước một cách mù quáng người khác là một hiện tượng tiêu cực, nó khiến con người dễ dàng đánh mất đi bản sắc cá nhân quý giá. Khi chúng ta chỉ sao chép máy móc suy nghĩ, hành động,hay lỗi sống của người khác mà không quá sự lựa chọn lọc hay phản tử , chúng ta tự biến mình thành bản sao nhạt nhoà , không có linh hồn riêng. Hậu quả nghiêm trọng nhất là việc thui chột khả năng tư duy độc lập và sáng tạo, vì ta đã độc lập và sáng tạo, vì ta đã quen sống theo lối mòn có sẵn mà không cần nỗ lực khám phá hay kiến tạo điều mới mẻ . Hơn nữa, việc chạy theo đám đông và các xu hướng nhất thời dễ khiến chúng ta mất phương hướng, không hiểu rõ bản thân thực sự muốn gì, dẫn đến cảm giác trống rỗng và không hạnh phúc thật sự . Điều này cũng làm giảm ý chí vươn lên, vì ta chỉ quen dựa dẫm vào những hình mẫu có sẵn thấy vì tự xây dựng con đường thành công của mình. Vì vậy, mỗi chúng ta cần nhận thức giá trị riêng để sống chân thật và bản lĩnh hơn. Hãy nhớ rằng, mỗi người là một thể độc đáo, đừng tự biến mình thành phiên bản lỗi của người khác chỉ vì sợ khác biệt hay sợ bị bỏ lại phía sau