K
Khách

Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.

1 tháng 3

Bài thơ "Mẹ" của Viễn Phương đã mang đến cho em những cảm xúc nghẹn ngào về sự hy sinh vô điều kiện của người mẹ. Hình ảnh người mẹ hiện lên thật đẹp nhưng cũng đầy gian truân qua phép so sánh "Mẹ nghèo như đóa hoa sen". Cả cuộc đời mẹ âm thầm lặng lẽ, chắt chiu từng giọt máu và nước mắt để "ướp" cho con hương vị ngọt ngào nhất của cuộc đời. Em đặc biệt xúc động trước sự đối lập giữa hình ảnh "con đi chân trời gió lộng" và "mẹ về nắng quải chiều hôm". Khi con trưởng thành, bay cao bay xa thì cũng là lúc mẹ già yếu, đơn chiếc trong bóng chiều. Dù bài thơ kết thúc bằng sự chia lìa sinh tử khi "Mẹ đã lìa xa cõi đời", nhưng hình ảnh mẹ không mất đi mà "thành ngôi sao lên trời", mãi mãi soi sáng và sưởi ấm tâm hồn con. Bài thơ là lời nhắc nhở sâu sắc về lòng hiếu thảo, khiến em càng thêm trân trọng và yêu thương mẹ của mình hơn.








1 tháng 3

Bài thơ “Mẹ” của Viễn Phương khiến em vô cùng xúc động và nghẹn ngào. Hình ảnh mẹ được ví như đóa hoa sen lặng lẽ, âm thầm tỏa hương giữa đời gợi lên sự hi sinh thầm lặng, bền bỉ của mẹ dành cho con. Những câu thơ “Giọt máu hòa theo dòng lệ / Hương đời mẹ ướp cho con” làm em cảm nhận sâu sắc nỗi vất vả, nhọc nhằn và tình yêu thương bao la mà mẹ đã dành trọn cho con. Khi con lớn lên, tung cánh giữa “chân trời gió lộng”, thì mẹ lại lùi về phía sau, lặng lẽ trong “nắng quải chiều hôm”. Đặc biệt, hai câu thơ cuối gợi nỗi buồn man mác khi mẹ đã rời xa cõi đời, nhưng hình ảnh “mẹ thành ngôi sao lên trời” lại đem đến cảm giác ấm áp, thiêng liêng. Bài thơ nhắc em phải biết yêu thương, trân trọng và biết ơn mẹ khi còn có thể, bởi tình mẹ là điều cao quý nhất trên đời.

6 tháng 3

Bài thơ "Mẹ" đã chạm đến những rung cảm sâu sắc nhất trong lòng người đọc về tình mẫu tử thiêng liêng và sự hy sinh thầm lặng của người phụ nữ. Xuyên suốt tác phẩm, hình ảnh người mẹ hiện lên gắn liền với đóa hoa sen – một biểu tượng của sự thanh cao, kiên cường dù sống trong cảnh nghèo khó ("Mẹ nghèo như đóa hoa sen"). Tôi đặc biệt xúc động trước sự tương phản được tác giả khắc họa: trong khi mẹ dành trọn "hương đời", chắt chiu từng "giọt máu hòa theo dòng lệ" để nuôi con khôn lớn, thì đổi lại, khi con đã trở thành "đóa hoa thơm" tung cánh giữa "chân trời gió lộng", mẹ lại chỉ còn là "chiếc bóng" lắt lay trong buổi chiều xế bóng. Hình ảnh "nắng quải chiều hôm" và câu thơ cuối "Sen đã tàn sau mùa hạ" gợi lên một nỗi buồn man mác về sự hữu hạn của đời người và sự già nua của mẹ theo năm tháng. Bài thơ không chỉ là lời tri ân mà còn là một lời nhắc nhở nhẹ nhàng nhưng đau xót về việc trân trọng những phút giây bên mẹ. Qua những vần thơ giàu hình ảnh và nhịp điệu trầm lắng, tôi cảm nhận được nỗi lòng của người con: vừa biết ơn, vừa xót xa trước những hao gầy của mẹ để đổi lấy tương lai rạng rỡ cho mình.

8 tháng 3

Đọc bài thơ " Mẹ " của tác giả Viễn Phương không chỉ bản thân tôi mà tất cả mọi người sau khi đọc bài thơ này chắc hẳn ai cũng không khỏi xúc động trước tình yêu bao la và sự hi sinh vô điều kiện của người mẹ. Bằng cách ví mẹ như đóa hoa sen thanh cao , tác giả đã khắc họa cuộc đời của mẹ đầy khó khăn nhưng lại vô cùng cao quý. Qua từng câu thơ, vần thơ tôi càng thêm thấu hiểu và biết ơn công lao, sự hi sinh cao cả của người mẹ. Bài thôi" Mẹ " của tác giả Viễn Phương là lời nhắc nhở sâu sắc về lòng hiếu thảo mà mỗi người con cần khắc ghi trong lòng


8 tháng 3

Cảm nhận về bài thơ "Mẹ" - Viễn Phương Bài thơ "Mẹ" của Viễn Phương là một nốt nhạc trầm buồn nhưng đầy chất chứa tình yêu thương, để lại trong lòng người đọc những xúc động nghẹn ngào về tình mẫu tử thiêng liêng. Mở đầu bài thơ, tác giả gợi lại kỷ niệm tuổi thơ gắn liền với lời ru của mẹ và hình ảnh hoa sen thanh cao. Hình tượng hoa sen xuyên suốt tác phẩm không chỉ là một loài hoa mà còn là biểu tượng ẩn dụ cho cuộc đời người mẹ: bình dị, thầm lặng nhưng luôn tỏa ngát hương thơm. Sự hy sinh của mẹ được khắc họa thật ám ảnh qua câu thơ "Giọt máu hòa theo dòng lệ / Hương đời mẹ ướp cho con". Mẹ đã nén lại những đắng cay, nhọc nhằn của cuộc đời nghèo khó để dành tất cả những gì tốt đẹp nhất, thơm tho nhất cho sự trưởng thành của con. Nỗi xúc động càng tăng lên khi ta bắt gặp sự đối lập tương phản giữa sự thành đạt của người con ("đóa hoa thơm", "chân trời gió lộng") và sự già yếu, đơn chiếc của người mẹ ("lắt lay chiếc bóng", "nắng quải chiều hôm"). Quy luật nghiệt ngã của thời gian khiến con người không khỏi xót xa: sen tàn rồi lại nở, nhưng mẹ ra đi là mãi mãi. Tuy nhiên, cái kết của bài thơ đã nâng tầm hình ảnh người mẹ lên vẻ đẹp vĩnh hằng: "Mẹ thành ngôi sao lên trời". Mẹ không mất đi, mẹ hóa thành ánh sao luôn dõi theo, soi sáng và bảo vệ con trên mọi dẻo đường đời. Qua những vần thơ giàu cảm xúc và hình ảnh chọn lọc, Viễn Phương đã giúp chúng ta thấu hiểu hơn về sự hy sinh vô bờ bến của mẹ, từ đó nhắc nhở mỗi người cần biết trân trọng và hiếu kính khi mẹ còn ở bên.

9 tháng 3

Bài thơ “Mẹ” của Viễn Phương đã để lại trong em nhiều cảm xúc sâu sắc. Qua hình ảnh hoa sen, tác giả gợi lên vẻ đẹp giản dị, thanh khiết và giàu đức hi sinh của người mẹ. Mẹ nghèo nhưng luôn âm thầm chịu đựng vất vả, hi sinh cả cuộc đời để nuôi con khôn lớn. Những câu thơ khiến em cảm nhận được tình mẹ bao la, luôn dõi theo và chở che cho con. Đặc biệt ở cuối bài thơ, khi mẹ đã rời xa cõi đời, hình ảnh “mẹ thành ngôi sao lên trời” gợi nên nỗi xúc động và nhớ thương vô hạn. Bài thơ giúp em hiểu hơn về công lao to lớn của mẹ và nhắc nhở em phải biết yêu thương, kính trọng và biết ơn mẹ nhiều hơn.

10 tháng 3

Đọc bài thơ " Mẹ " của tác giả Viễn Phương không chỉ bản thân tôi mà tất cả mọi người sau khi đọc bài thơ này chắc hẳn ai cũng không khỏi xúc động trước tình yêu bao la và sự hi sinh vô điều kiện của người mẹ. Bằng cách ví mẹ như đóa hoa sen thanh cao , tác giả đã khắc họa cuộc đời của mẹ đầy khó khăn nhưng lại vô cùng cao quý. Qua từng câu thơ, vần thơ tôi càng thêm thấu hiểu và biết ơn công lao, sự hi sinh cao cả của người mẹ. Bài thôi" Mẹ " của tác giả Viễn Phương là lời nhắc nhở sâu sắc về lòng hiếu thảo mà mỗi người con cần khắc ghi trong lòng

10 tháng 3

Bài thơ "Mẹ" của Viễn Phương đã chạm đến những cảm xúc sâu lắng nhất trong lòng em về tình mẫu tử thiêng liêng. Xuyên suốt tác phẩm, hình ảnh người mẹ hiện lên thật giản dị, tảo tần và đầy hy sinh, được ví như "đóa hoa sen" – gần gũi, mộc mạc nhưng thanh cao, dù sống trong nghèo khó vẫn giữ được sự thanh khiết và tỏa hương thơm cho đời, cho con. Em đặc biệt xúc động trước sự hy sinh thầm lặng của mẹ. Khi con lớn lên, thành "đóa hoa thơm", mẹ lại trở về với "nắng quải chiều hôm", chiếc bóng lắt lay. Tác giả đã khéo léo dùng hình ảnh ẩn dụ và nói giảm nói tránh "Sen đã tàn sau mùa hạ/ Mẹ đã lìa xa cõi đời" để nói về sự ra đi của mẹ một cách nhẹ nhàng mà vẫn đầy day dứt. Nhưng rồi, niềm an ủi lớn lao đến từ những câu thơ cuối: "Sen tàn rồi sen lại nở/ Mẹ thành ngôi sao lên trời". Cái chết không phải là dấu chấm hết, mẹ vẫn hóa thân vào sự vĩnh cửu, dõi theo từng bước chân con. Bài thơ nhắc nhở em phải biết trân trọng những khoảnh khắc bên mẹ và đền đáp công ơn sinh thành dưỡng dục.


Chỉ với mấy câu đầu đã khẽ chạm vào miền kí ức êm đềm nhất trong tim con .Tiếng hát ngày xưa của mẹ hiện lên quá hình anh hoa sen Lặng lẽ dưới đầm mà hương "Bay dịu dàng bát ngát giàn dị ,hiền như chính mẹ ,mà vấn đủ sức thơm thơ không gian thời gian đọc câu thơ, em như nghe lại giọng ru chầm ấm thấy cả một tuổi thơ được, bao bọc trong yêu thương vô điều kiện.Cảm xúc dâng đên là biết ơn xen lẫn sót xa biết ơn về mẹ đã lặng lẽ hi sinh như đóa hoa sen trong bùn mà vẫn tỏa hương ,xót xa vì đôi khi con vẫn còn vô tâm quên mất sự hi sinh ấy. Bài thơ không cần lời to tát,chỉ vài hình ảnh tinh tế cũng nhắc con phải sống chậm lại, yêu mẹ nhiều hơn khi còn có thể

11 tháng 3

bài thơ đã thể hiện cảm xúc của người con một cách chân thành đầy tha thiết trong mỗi câu thơ . Hình bóng của người mẹ luôn hiện lên một cách êm đềm nhẹ nhàng trong tâm trí của người con . khi người mẹ rời xa cõi đời , nỗi nhớ thương của người con vẫn chưa thể nguôi ngoai bỏưi tình mẫu tử là điều thiêng liêng đáng quý nhất.

Bài thơ "Mẹ" của Viễn Phương là một nốt nhạc trầm sâu lắng, chạm đến trái tim người đọc bằng hình tượng người mẹ tần tảo và đức hy sinh vô bờ bến. Qua những vần thơ giàu cảm xúc, ta thấy mẹ hiện lên đẹp đẽ và thanh cao như đóa hoa sen "lặng lẽ dưới đầm". Hình ảnh so sánh "Mẹ nghèo như đóa hoa sen" không chỉ gợi lên sự giản dị, mộc mạc mà còn tôn vinh tâm hồn ngát hương của mẹ giữa những nhọc nhằn, khổ cực. Cả cuộc đời mẹ là chuỗi ngày âm thầm, mẹ chắt chiu từng "giọt máu", "dòng lệ" để "ướp" cho con một tương lai thơm ngát hương đời. Đọc đến khổ thơ thứ ba, ta không khỏi xót xa trước sự đối lập giữa hình ảnh con đi đến "chân trời gió lộng" và bóng mẹ "lắt lay", "nắng quải chiều hôm". Mẹ tự nguyện làm bệ phóng, làm chiếc bóng âm thầm để con được toả sáng. Dù quy luật sinh tử nghiệt ngã khiến mẹ phải lìa xa cõi thế, nhưng trong tâm thức người con, mẹ đã hoá thân thành "ngôi sao lên trời", mãi mãi soi sáng và bảo vệ con. Bài thơ không chỉ là lời tri ân thành kính mà còn nhắc nhở mỗi chúng ta hãy biết trân trọng và yêu thương mẹ khi còn có thể.

15 tháng 3

Bài thơ " Mẹ" của Viễn Phương đã chạm đến những rung cảm sâu sắc nhất trong lòng người đọc về tình mẫu tử thiêng liêng . Xuyên suốt bài thơ, hình ảnh người mẹ hiện lên gắn liền với hình tượng hoa sen thanh cao mà bình dị . Tác giả khéo léo so sánh cuộc đời mẹ " nghèo như đóa hoa sen ", dù gian khó, âm thầm nhưng vẫn "ướp hương" cho cuộc đời con bằng tất cả máu và nước mắt. Càng xúc động hơn khi ta bắt gặp sự đối lập giữa tương lai rạng rỡ của người con với bóng dáng lắt lay, gầy guộc của mẹ nơi quê nhà . Khi con đã trưởng thành ,tung cánh giữa chân trời gió lộng cũng là lúc mẹ đã đi hết dốc bên kia của cuộc đời . Dù khổ cuối mang màu sắc mất mát ,đau thương khi mẹ đã "lìa xa cõi đời" , nhưng tác giả đã dùng hình ảnh "ngôi sao lên trời" để khẳng định sự bất tử của mẹ . Mẹ không mất đi, mẹ chỉ hóa thành ánh sao dẫn lối, mãi mãi sưởi ấm tâm hồn con. Bài thơ không chỉ là lời tri ân muộn màng mà còn là lời nhắc nhở của mỗi chúng ta hãy trân trọng từng giây phút khi còn có thể ở bên mẹ.

15 tháng 3

Bài thơ "Mẹ" của Viễn Phương là một tác phẩm văn học đầy cảm xúc và sâu sắc, thể hiện tình yêu thương vô bờ bến mà người con dành cho mẹ. Tác giả đã sử dụng ngôn ngữ tinh tế để miêu tả hình ảnh người mẹ với những nét đẹp truyền thống Việt Nam. Bài thơ bắt đầu bằng câu hỏi: "Ai bảo rằng không có mẹ trên đời?" câu hỏi này đặt ra sự tồn tại của tình mẫu tử trong cuộc sống. Mẹ luôn ở bên cạnh chúng ta, chăm sóc và yêu thương chúng ta từ khi còn nhỏ đến lúc trưởng thành. Hình ảnh người mẹ được miêu tả qua những chi tiết như mái tóc bạc trắng, đôi mắt hiền từ, nụ cười ấm áp... Tất cả đều tạo nên một bức tranh tuyệt vời về tình yêu thương của mẹ. Tác giả cũng nhấn mạnh vai trò quan trọng của mẹ trong việc nuôi dưỡng và giáo dục con cái. Mẹ là người dạy dỗ, chỉ dẫn con đường đúng đắn, giúp con trở thành người tốt. Tình yêu thương của mẹ không chỉ dừng lại ở vật chất mà còn bao gồm cả tâm hồn và trí tuệ. Ngoài ra, bài thơ còn đề cập đến nỗi nhớ nhung da diết của người con đối với mẹ. Khi xa nhà, người con luôn mong muốn được gặp lại mẹ, được ôm lấy vòng tay ấm áp của mẹ. Nỗi nhớ ấy khiến lòng người con đau đớn, nhưng đồng thời cũng làm cho họ thêm trân trọng và biết ơn mẹ hơn. Cuối cùng, bài thơ kết thúc bằng lời khẳng định: "Con sẽ mãi mãi yêu thương mẹ". Đây là lời hứa hẹn của người con, rằng dù có đi đâu, làm gì, thì tình yêu thương dành cho mẹ vẫn mãi mãi vẹn nguyên. Tổng kết lại, bài thơ "Mẹ" của Viễn Phương là một tác phẩm văn học đáng đọc và suy ngẫm. Nó mang đến cho độc giả những cảm xúc chân thành và sâu lắng về tình mẫu tử thiêng liêng.

17 tháng 3

Jrjjrjruôyrhhôjôeôhôjôiôuôhôjuôuôôyhôhôjôjôhưhưjjưjưjjưjưjơjơjơuuuuuhbnnưmkưiưôuôuôjôjôjưjưjjưưjưjưjưjưjjưhưbưbvưv jưjưhvôvvrvhgrhrhrhryuruôôôuôuuôuiôieiwikejejndbfbfbgbcbcgbgbcnjdkdkekwkkwowooôor

19 tháng 3

Bài thơ “Mẹ” của Viễn Phương đã để lại trong em những cảm xúc sâu lắng và xúc động. Hình ảnh người mẹ hiện lên như đóa hoa sen lặng lẽ, giản dị mà thanh cao, luôn âm thầm hy sinh vì con. Những câu thơ “giọt máu hòa theo dòng lệ” khiến em cảm nhận rõ nỗi vất vả, nhọc nhằn mà mẹ đã trải qua để nuôi con khôn lớn. Khi con trưởng thành, mẹ lại lùi về phía sau, nhường cho con bước đi trên con đường rộng lớn của cuộc đời, còn mình âm thầm chịu đựng những nhọc nhằn, cô đơn. Đặc biệt, khổ thơ cuối gợi lên nỗi mất mát đau thương khi mẹ ra đi, nhưng đồng thời cũng là sự bất tử của tình mẹ – mẹ như hóa thành ngôi sao luôn dõi theo con. Qua bài thơ, em càng thêm yêu thương, trân trọng và biết ơn mẹ – người đã dành cả cuộc đời để hy sinh cho con.

Bài thơ "Mẹ" đã để lại trong lòng em những rung cảm sâu sắc về tình mẫu tử thiêng liêng và sự hy sinh thầm lặng của người mẹ. Ngay từ những dòng thơ đầu, hình ảnh mẹ gắn liền với lời ru ngọt ngào và hương sen tinh khiết, gợi lên một miền ký ức tuổi thơ êm đềm. Tác giả đã khéo léo sử dụng hình ảnh so sánh "Mẹ nghèo như đóa hoa sen" để tôn vinh vẻ đẹp tâm hồn cao quý của mẹ giữa những nhọc nhằn, vất vả. Cuộc đời mẹ là những năm tháng "âm thầm lặng lẽ", mẹ chắt chiu từng "giọt máu", "dòng lệ" để "ướp hương" cho cuộc đời con, giúp con khôn lớn thành người ("đóa hoa thơm"). Sự đối lập giữa hình ảnh con đi đến "chân trời gió lộng" và mẹ về với "nắng quải chiều hôm" càng làm nổi bật sự hy sinh vô điều kiện của mẹ: mẹ lùi lại phía sau, chấp nhận cô đơn và tuổi già để con được sải cánh bay cao. Bài thơ với ngôn ngữ giản dị, giàu hình ảnh không chỉ là lời tri ân chân thành mà còn nhắc nhở mỗi chúng ta phải biết trân trọng và yêu thương người mẹ kính yêu của mình.

Bài thơ "Mẹ" của Viễn Phương là một tác phẩm xúc động, chan chứa tình cảm về người mẹ - biểu tượng của sự hy sinh thầm lặng, cao cả. Hình ảnh người mẹ được ví như "đóa hoa sen lặng lẽ dưới đầm", mang vẻ đẹp giản dị mà thanh khiết, bền bỉ qua năm tháng. Câu thơ khiến lòng người đọc dâng lên sự kính phục trước tấm lòng bao la của mẹ, người đã lặng lẽ hy sinh "giọt máu hòa theo dòng lệ" để dành cho con một cuộc sống tốt đẹp hơn. Cảm xúc càng dâng trào khi tác giả tái hiện nỗi đau chia lìa trong thời gian và không gian. Hình ảnh "con đi... chân trời gió lộng, mẹ về... nắng quái chiều hôm" như khắc sâu sự cô đơn, nhọc nhằn của mẹ, người vẫn lặng lẽ dõi theo bước chân của con, dẫu con đi xa hay cuộc đời đổi thay. Đoạn kết với hình ảnh "sen tàn rồi sen lại nở" gửi gắm niềm tin rằng dù mẹ đã khuất, tình yêu và đức hạnh của mẹ sẽ mãi mãi trường tồn, như ánh sáng của một ngôi sao trên trời. Bài thơ đã chạm đến trái tim em, khiến em trân trọng giá trị thiêng liêng mà mẹ dành tặng. Em nhận ra rằng, dù có trưởng thành đến đâu, lòng biết ơn và tình yêu với mẹ là món quà quý giá nhất mà chúng ta có thể dành cho đấng sinh thành.

Bài thơ "Mẹ" của tác giả Viễn Phương là một tiếng lòng đầy xúc động, tôn vinh vẻ đẹp bình dị và sự hy sinh thầm lặng của người mẹ thông qua hình tượng hoa sen thanh cao. Ngay từ những dòng đầu của bài thơ, hình ảnh mẹ gắn liền với lời ru ngọt ngào, mang hương sen "dịu dàng bát ngát" ướp thơm cả không gian và thời gian tuổi thơ con. Tác giả đã khéo léo sử dụng pháp tu từ so sánh :"Mẹ nghèo như đóa hoa sen" để làm nổi bật cuộc đời gian truân nhưng tâm hồn lại vô cùng tinh khiết. Hình ảnh "Giọt máu hòa theo dòng lệ / Hương đời mẹ ướp cho con" là một chi tiết đắt giá, lột tả sự hy sinh vô điều kiện, mẹ đã chắt chiu từng chút sinh lực và tình yêu để nuôi dưỡng con khôn lớn. Khi "con thành đóa hoa thơm" bước ra "chân trời gió lộng" cũng là lúc mẹ trở về với dáng vẻ hao gầy dưới "nắng quái chiều hôm", gợi lên nỗi xót xa về sự chảy trôi của thời gian đã lấy đi tuổi xuân của mẹ. Khổ thơ cuối mang màu sắc triết lý đầy nhân văn, khẳng định rằng dù "sen đã tàn" và mẹ đã "lìa xa cõi đời", nhưng mẹ không mất đi mà hóa thân thành "ngôi sao lên trời" để mãi mãi soi sáng bước đường con đi. Với ngôn ngữ giản dị, nhịp điệu nhẹ nhàng và hình ảnh biểu trưng sâu sắc, bài thơ không chỉ là lời tri ân mà còn khơi gợi trong lòng người đọc niềm biết ơn vô hạn đối với đấng sinh thành.

9 giờ trước (19:29)

.

9 giờ trước (19:45)

Bài thơ "Mẹ" của Viễn Phương đã chạm đến những rung cảm tinh tế nhất trong lòng người đọc về sự hy sinh thầm lặng và tình yêu vô bờ bến của người mẹ. Ngay từ những dòng đầu, hình ảnh mẹ gắn liền với lời ru và đóa hoa sen thanh cao, giản dị. Tác giả đã khéo léo sử dụng hình ảnh "đóa hoa sen" để ẩn dụ cho cuộc đời của mẹ: dẫu nghèo khó, dẫu trải qua bao "giọt máu hòa theo dòng lệ", mẹ vẫn giữ trọn nét đẹp tâm hồn và tỏa ngát hương thơm đức hạnh để "ướp cho con". Sự đối lập giữa hình ảnh con "đi... chân trời gió lộng" và mẹ "về... nắng quải chiều hôm" gợi lên nỗi xót xa về sự già nua, đơn chiếc của mẹ khi con cái đã trưởng thành và bay xa. Đặc biệt, khổ thơ cuối mang đến một nỗi buồn man mác nhưng cũng đầy hy vọng. Dẫu quy luật sinh tử là nghiệt ngã "Mẹ đã lìa xa cõi đời", nhưng mẹ không mất đi mà hóa thân thành "ngôi sao lên trời" để mãi mãi soi sáng, dõi theo bước chân con. Với ngôn ngữ giản dị, giàu hình ảnh và nhịp điệu nhẹ nhàng như một lời thủ thỉ, bài thơ không chỉ là lời tri ân sâu sắc gửi đến mẹ mà còn nhắc nhở mỗi chúng ta hãy biết trân trọng và yêu thương người phụ nữ vĩ đại nhất cuộc đời mình khi còn có thể.

6 tháng 6 2020

a) Thể  thơ lục bát

b) So sánh: so sánh mẹ với ngọn gió của con.

TD: Tác giả sử dụng phép so sánh để làm nổi bật tình  yêu thương, sự hi sinh vô hạn mà lại sâu sắc , thầm lặng của mẹ dành cho  con.Đồng thời , nó cũng thể hiện được lòng biết ơn sâu sắc của con với mẹ.

6 tháng 6 2020

c) Bài học :- Phải biết ơn cha mẹ , biết ơn những người có công ơn sinh  thành ra mình .

                  - Phải biết yêu thương cha mẹ .

                  -Phải đến ơn , đáp nghĩa với cha mẹ của mình vì họ chính là người đã nuôi dưỡng cho ta khôn lớn , hi sinh thầm lặng cho chúng ta.

Đọc đoạn thơ sau và trả lời các câu hỏi bên dưới:Khi con biết đòi ănMẹ là người mớm cho con muỗng cháoKhi con biết đòi ngủ bằng tiết tấuMẹ là người thức hát ru câuBầu trời trong con ngày một xanh hơnLà khi tóc mẹ ngày thêm sợi bạcMẹ đã thành hiển nhiên như Trời – ĐấtNhư cuộc đời, không thể thiếu trong con.Nếu như con đi một vòng quả đất trònNgười mong con mỏi mòn vẫn...
Đọc tiếp

Đọc đoạn thơ sau và trả lời các câu hỏi bên dưới:
Khi con biết đòi ăn
Mẹ là người mớm cho con muỗng cháo
Khi con biết đòi ngủ bằng tiết tấu
Mẹ là người thức hát ru câu
Bầu trời trong con ngày một xanh hơn
Là khi tóc mẹ ngày thêm sợi bạc
Mẹ đã thành hiển nhiên như Trời – Đất
Như cuộc đời, không thể thiếu trong con.
Nếu như con đi một vòng quả đất tròn
Người mong con mỏi mòn vẫn không ai ngoài mẹ
Cái vòng tay mở ra từ tấm bé
Cứ rộng dần khi con trẻ lớn lên.
Mẹ là người đã cho con cái tên riêng.
Trước cả khi con bật lên tiếng “Mẹ”.
Mẹ! Cái tiếng gọi mà từ khi bập bẹ đến lúc trưởng thành
Con vẫn chưa hiểu hết chiều sâu
Mẹ!
Có nghĩa là bắt đầu
Cho sự sống, tình yêu, hạnh phúc!

(Trích “Ngày xưa có mẹ” – Thanh nguyên)
1.Xác định thể thơ? PTBĐ chính?
2.Chỉ rõ biện pháp tu từ nổi bật nhất có trong đoạn thơ?
3.Xét về cấu tạo, hai câu thơ sau thuộc kiểu câu gì?

Mẹ!
Có nghĩa là bắt đầu
Cho sự sống, tình yêu, hạnh phúc!
4.Cảm nhận của em về nội dung của đoạn thơ, bằng 1 đoạn văn ngắn tử 3-5 câu.

                   Tặng 5 tick cho bạn giúp đỡ mk (nhờ người khác)!!!!

                  Mong nhận được sự giúp đỡ từ các bạn~~~Cảm ơn!!!

0
20 tháng 9 2016

cứ phân tích thui

mình phân tích từng câu nhé

1+2  câu thơ đã sử dụng phép nhân hóa tuyệt đẹp, lung linh.Hình ảnh so sánh không ngang bằng gợi lên cho ta hình ảnh người mẹ tần tảo, chụi thương, chụi khó. Có lẽ những ngôi sao trên trời rất nhiều, nó ở bên bầu trời suốt buổi đêm khuya nhưng nào có sánh nổi người mẹ. Đó là hình ảnh bất tử về mẹ.

3+4  Phép ẩn dụ giấc trong không chỉ là giấc ngủ của con mà là cả cuộc đời, luôn bên con, theo dõi con suốt cuộc đời. Câu còn khẳng định một cái ý nghĩa sâu xa

" Đi SUỐT CUỘC ĐỜI CON VẪN LÀ CON CỦA MẸ" Người mẹ có một tình yêu thương vô bờ bến

qua đó ta thấy người mẹ có một sức mạnh mang cho ta cảm giác em dịu vô cùng. ta phải biết giữ gìn, yêu thương, hiếu thảo với cha mẹ, làm tròn chữ hiếu của người con  và " NẾU AI CÓ MẸ XIN ĐỪNG LÀM MẸ KHÓC

                         ĐỪNG ĐỂ BUỒN LÊN MẮT MẸ NGHE K"

20 tháng 9 2016

Đi suốt cuộc đời, đôi khi được lắng nghe những giai điệu mộc mạc qua câu hát ru của người mẹ ta bỗng thấy như sợi dây cuộc sống cũng phải chùng lại, bật lên một tiếng trầm trong bản hòa tấu phức hợp của cuộc sống. Nó cho ta phút nhớ tới mẹ, nhớ tới những ước mơ thành hình không chỉ bằng hơi thở cuộc sống mà bằng cả tâm hồn dịu dàng mẹ dành trọn cho con.
Bền bỉ cùng thời gian,hơn cả thời gian và không gian chính là lòng mẹ yêu con.Biết bao trưa như thế mẹ ngồi đưa võng quạt ru con ngủ.Có ai đếm được chăng?Vậy mà mẹ chẳng hề mệt mỏi mỗi khi đêm về lại thức trông giấc ngủ cho con:
Những ngoi sao thức ngoài kia 
chẳng bằng mẹ đã thức vì chúng con 
đêm nay con ngủ giấc tròn 
Mẹ là ngon gió của con suốt đời.
Một phần nâng hình ảnh bà mẹ tảo tần khuya sớm lam lũ lên thật cao quý đẹp đẽ hơn cả những vì tinh tuý,và cũng bất tử .Sau đó ta thấy được là giấc ngủ của con ,cuộc đời con luôn có mẹ theo sát bên nâng bước con đi,che chở cho con,dành tất thảy yêu thương.Lòng mẹ thật bao la,tình mẹ thật rộng lớn...
Ko có những lời thơ nhẹ nhàng và sâu lắng như "Mẹ" chắc hẳn lời ru dần mai một cho đến một ngày người ta chỉ còn nghe thấy nó trong viện bảo tàng những lớp kỷ niệm của những người đi trước.Nếu nghe bản nhạc này vào 1 trưa hè oi bức,trên tay phe phẩy quạt nan và thiu thiu bên hiên nhà trên chiếc võng nhỏ,ta sẽ bé lại,chỉ 1 lúc thôi,để thấy cuộc sống này đậm chất sử thi về tình mẹ,về 1 cuộc sống ấm êm ta lớn lên bằng lời ru...
 

_MỘT ĐỜI QUÁ DÀI_Sưu tầm…Bạn tôi kể, lúc mẹ cô ấy li hôn có nói với cô ấy một câu: ''Một đời quá dài.''Cô ấy nói:Ba mẹ ly hôn, bởi vì ba gảy tàn thuốc lá vào chậu lan mẹ trồng.Mẹ tôi là kiểu phụ nữ có xuống lầu đổ rác cũng phải ăn mặc chỉnh tề, lúc tôi 12 tuổi, mẹ và ba ly hôn, cũng bởi vì ba ném tàn thuốc vào chậu lan mẹ trồng, nhiều lần mẹ nói cũng vô ích.Bạn bè...
Đọc tiếp

_MỘT ĐỜI QUÁ DÀI_

Sưu tầm…

Bạn tôi kể, lúc mẹ cô ấy li hôn có nói với cô ấy một câu: ''Một đời quá dài.''

Cô ấy nói:

Ba mẹ ly hôn, bởi vì ba gảy tàn thuốc lá vào chậu lan mẹ trồng.Mẹ tôi là kiểu phụ nữ có xuống lầu đổ rác cũng phải ăn mặc chỉnh tề, lúc tôi 12 tuổi, mẹ và ba ly hôn, cũng bởi vì ba ném tàn thuốc vào chậu lan mẹ trồng, nhiều lần mẹ nói cũng vô ích.

Bạn bè khuyên nhủ, mẹ chỉ nói một câu:'' Anh ấy rất tốt, chỉ là không hợp đi cùng nhau nữa.''
Bà ngoại tức giận mắng mẹ: '' Mày cứ đọc nhiều sách vào rồi vẽ thêm chuyện.''

Trong mắt bà ngoại: con rể anh tuấn cao lớn, có thể kiếm tiền, hiếu thuận lo cho gia đình, ngược lại là con gái bản thân tùy hứng, không chịu nghĩ đến cảm nhận của con cái và cha mẹ.

Mẹ cũng rất khó giải thích cho bà rằng ba không thích tắm rửa, quần áo bít tất ném loạn, ăn cơm như hổ đói, không nhớ được sinh nhật của mẹ,không nhớ những ngày kỉ niệm, sao có thể xem như khuyết điểm đây, đàn ông đều như thế này sao ?

Tôi nhớ rất kỹ lúc mẹ mang theo tôi rời nhà, từng chảy nước mắt nói với tôi: 'Hy vọng con có thể hiểu cho mẹ, cả một đời quá dài.'

Lúc tôi 16 tuổi, ba dượng xuất hiện, vóc dáng ba không cao, tướng mạo bình thường, nhưng cả người sạch sẽ khoan khoái nhẹ nhàng, cười lên rất ôn hòa, tôi đối với ba dượng không có cảm giác bài xích.

Ba sẽ vì mẹ mà thay đổi những chậu hoa xinh đẹp, sẽ mua khăn trải bàn màu xanh nhạt hợp với bát đũa mới, sẽ vì mẹ mua một đôi giày da trắng sữa hợp với chiếc đầm đỏ của mẹ,sẽ thay mấy cái móc khóa đáng yêu cho tôi.

Ba dượng sẽ nắm tay mẹ đến bờ sông tản bộ, ngắm trời chiều và mặt trời mọc, đến những công viên đầm lầy để chụp hoa và chim, kể cho mẹ nghe tên của những loại cây cỏ và câu chuyện ẩn trong nó, mang về nhà những nhánh cây rơi, sau đó cắm trong bình cổ, bày trên bàn sách của tôi.

Mẹ thích tìm tòi sách dạy nấu ăn, mỗi lần mẹ long trọng làm món mới, ba dượng sẽ kéo tôi lại ngồi ngay ngắn, sẽ bắt chước những giám khảo và bắt đầu nhận xét về màu sắc và mùi thơm trong ánh mắt mong chờ của mẹ, đùa khiến mẹ cười khanh khách không ngừng.

Có một lần mẹ bệnh phải nằm viện, tôi đến chăm liền thấy trên đầu giường đặt một bó bách hợp, hoa quả cắt thành miếng nhỏ đặt trong bát sứ màu xanh nhạt.

Ba dượng ngồi bên giường, đọc sách cho mẹ nghe. Bên cạnh giường bệnh có mấy dì nghiêng đầu hâm mộ xem cảnh này, bỗng nhiên mũi tôi chua chua, rốt cuộc cũng hiểu rõ câu nói kia: ''Cả một đời quá dài.'', cả một đời quá dài - nên không muốn tạm bợ.

Nếu người và người ở cùng nhau, chỉ vì cuộc sống, mà trong cuộc sống không có kỳ nghỉ, không có vui vẻ, không có cảm động, không có lãng mạn, vậy đó cũng coi như đối tác cuộc sống thôi.

Tình nguyện yêu không lối về, cũng không muốn vui vẻ hời hợt trở thành tình cảm nhạt nhòa.

Hi vọng rằng chúng ta của sau này sống thật tốt , thật hạnh phúc…

 

0
Câu 3. Đọc văn bản và thực hiện các yêu cầu: Làng tôi là một làng nghèo nên chẳng nhà nào thừa đất để trồng hoa mà ngắm. Tuy vậy, đi trong làng, tôi luôn thấy những làn hương quen thuộc của đất quê. Đó là những mùi thơm mộc mạc chân chất. Chiều chiều hoa thiên lí cứ thoảng nhẹ đâu đây, lọc qua không khí rồi bay nhẹ đến, rồi thoáng cái lại bay đi. Tháng ba, tháng tư hoa cau thơm lạ...
Đọc tiếp

Câu 3. Đọc văn bản và thực hiện các yêu cầu: Làng tôi là một làng nghèo nên chẳng nhà nào thừa đất để trồng hoa mà ngắm. Tuy vậy, đi trong làng, tôi luôn thấy những làn hương quen thuộc của đất quê. Đó là những mùi thơm mộc mạc chân chất. Chiều chiều hoa thiên lí cứ thoảng nhẹ đâu đây, lọc qua không khí rồi bay nhẹ đến, rồi thoáng cái lại bay đi. Tháng ba, tháng tư hoa cau thơm lạ lùng. Tháng tám, tháng chín hoa ngâu cứ nồng nàn những viên trứng cua tí tẹo, ẩn sau tầng lá xanh rậm rạp. Tưởng như có thể sờ được những làn hương ấy. Ngày mùa, mùi thơm từ đồng thơm vào, thơm trên đường làng, thơm ngoài sân đình, sân hợp tác, thơm trên các ngõ, đó là hương cốm, hương lúa, hương rơm rạ, cứ muốn căng lồng ngực ra mà hít thở đến no nê, giống như hương thơm từ nồi cơm gạo mới, mẹ bắc ra và gọi cả nhà ngồi vào quanh mâm. Mùa xuân, ngắt một cái lá chanh, lá bưởi, một lá xương sông, một chiếc lá lốt, một nhánh hương nhu, nhánh bạc hà… hai tay mình như cũng biến thành lá, đượm mùi thơm mãi không thôi. Nước hoa ư? Nước hoa chỉ là một thứ hăng hắc giả tạo, làm sao bằng được mùi rơm rạ trong nắng, mùi hoa bưởi trong sương, mùi hoa ngâu trong chiều, mùi hoa sen trong gió… Hương làng ơi cứ thơm mãi nhé! (Theo Băng Sơn)

a. Xác định phương thức biểu đạt chính và nêu ý nghĩa của văn bản trên.

b. Đặt nhan đề cho văn bản trên.

c. Kể tên một văn bản đã học trong chương trình Ngữ văn 8, tập 2 (kèm tên tác giả) có liên quan đến chủ đề của văn bản trên.

d. Xác định kiểu câu chia theo mục đích nói của các câu in đậm trong văn bản.

0
Đọc đoạn trích và trả lời câu hỏi sau : Mẹ tôi phúc hậu lắm. Dáng mẹ hơi tròn với làn da ngâm đen. Mẹ tôi không điệu đà. Tóc mẹ lúc nào cũng được túm gọn bằng dây thun. Mẹ tôi không giày cao gót, không váy đầm thướt tha, không phấn son kẻ mắt. Mẹ chỉ mộc mạc và bình dị vậy thôi. Là một cô giáo mầm non; sáng dạy dỗ những đứa trẻ, tối chăm lo cho gia đình. Bốn mùa nắng mưa,...
Đọc tiếp

Đọc đoạn trích và trả lời câu hỏi sau : Mẹ tôi phúc hậu lắm. Dáng mẹ hơi tròn với làn da ngâm đen. Mẹ tôi không điệu đà. Tóc mẹ lúc nào cũng được túm gọn bằng dây thun. Mẹ tôi không giày cao gót, không váy đầm thướt tha, không phấn son kẻ mắt. Mẹ chỉ mộc mạc và bình dị vậy thôi. Là một cô giáo mầm non; sáng dạy dỗ những đứa trẻ, tối chăm lo cho gia đình. Bốn mùa nắng mưa, mẹ chỉ gắn bó với chiếc xe đạp già. Chiếc xe đã cũ, đã hỏng hóc nhiều; khi đi cứ phát ra tiếng "kót...két". Ấy vậy mà thân thương, nghe cứ thấm đượm lòng tôi mỗi chiều về. Để được chờ đợi, được nhìn dáng người đạp xe trong nắng, đội chiếc mũ tai bèo mà thương lắm thương ơi. Tôi đi học, một bước vào đời. Vui, buồn, đều về tâm sự với mẹ. Mẹ tôi không văn chương hoa mỹ, lời mẹ nói ra không bóng bẩy đầy thơ. Mẹ chỉ cười, mẹ cười và nói những điều chân thành nhất. Nhưng đối với tôi, vậy đã là quá đủ. Lúc được thành tích tốt, mẹ cười đầy tự hào. Lúc gặp thất bại giữa chặng đường đến ước mơ, mẹ cười an ủi. Lúc bị bạn bè ganh tị, mẹ cười bảo tôi vị tha. Mẹ sống bằng nụ cười của mẹ, tôi sống từ ánh nắng của nụ cười đó. Sao mà ấm, sao mà rộng lớn, sao mà bao dung quá đỗi.

Câu 1: Xác định phương thức biểu đạt chính của đoạn trích

Câu 2: Câu " Mẹ tôi không giày cao gót, không váy đầm thướt tha, không phấn son kẻ mắt" có sử dụng biện pháp tu từ nào

Câu 3: Nêu nội dung đoạn trích

Câu 4: Nhận xét về hình ảnh người mẹ qua đoạn trích trên từ 3-5 dòng

1
25 tháng 3 2020

1. Miêu tả

2. Liệt kê

3. Đoạn văn tả người mẹ thân yêu và nói lên tình cảm của con với mẹ

4. - Mẹ bình dị, thân thương.

- Mẹ lắng nghe mọi điều của con, là nơi bình yên cho con trở về.

- Mẹ vất vả nhưng luôn giàu yêu thương.

Mẹ tôi phúc hậu lắm. Dáng mẹ hơi tròn với làn da ngâm đen. Mẹ tôi không điệu đà. Tóc mẹ lúc nào cũng được túm gọn bằng dây thun. Mẹ tôi không giày cao gót, không váy đầm thướt tha, không phấn son kẻ mắt. Mẹ chỉ mộc mạc và bình dị vậy thôi. Là một cô giáo mầm non; sáng dạy dỗ những đứa trẻ, tối chăm lo cho gia đình. Bốn mùa nắng mưa, mẹ chỉ gắn bó với chiếc xe đạp già....
Đọc tiếp

Mẹ tôi phúc hậu lắm. Dáng mẹ hơi tròn với làn da ngâm đen. Mẹ tôi không điệu đà. Tóc mẹ lúc nào cũng được túm gọn bằng dây thun. Mẹ tôi không giày cao gót, không váy đầm thướt tha, không phấn son kẻ mắt. Mẹ chỉ mộc mạc và bình dị vậy thôi. Là một cô giáo mầm non; sáng dạy dỗ những đứa trẻ, tối chăm lo cho gia đình. Bốn mùa nắng mưa, mẹ chỉ gắn bó với chiếc xe đạp già. Chiếc xe đã cũ, đã hỏng hóc nhiều; khi đi cứ phát ra tiếng "kót...két". Ấy vậy mà thân thương, nghe cứ thấm đượm lòng tôi mỗi chiều về. Để được chờ đợi, được nhìn dáng người đạp xe trong nắng, đội chiếc mũ tai bèo mà thương lắm thương ơi.

Tôi đi học, một bước vào đời. Vui, buồn, đều về tâm sự với mẹ. Mẹ tôi không văn chương hoa mỹ, lời mẹ nói ra không bóng bẩy đầy thơ. Mẹ chỉ cười, mẹ cười và nói những điều chân thành nhất. Nhưng đối với tôi, vậy đã là quá đủ. Lúc được thành tích tốt, mẹ cười đầy tự hào. Lúc gặp thất bại giữa chặng đường đến ước mơ, mẹ cười an ủi. Lúc bị bạn bè ganh tị, mẹ cười bảo tôi vị tha. Mẹ sống bằng nụ cười của mẹ, tôi sống từ ánh nắng của nụ cười đó. Sao mà ấm, sao mà rộng lớn, sao mà bao dung quá đỗi.

Câu 1: Xác định phương thức biểu đạt chính của đoạn trích

Câu 2: Câu " Mẹ tôi không giày cao gót, không váy đầm thướt tha, không phấn son kẻ mắt" có sử dụng biện pháp tu từ nào

Câu 3: Nêu nội dung đoạn trích

Câu 4: Nhận xét về hình ảnh người mẹ qua đoạn trích trên từ 3-5 dòng

Giúp mình trả lời vơiz. Please!!!!!

1
25 tháng 3 2020

1. Miêu tả

2. Liệt kê

3. Miêu tả hình ảnh mẹ thân yêu và tình cảm của con dành cho mẹ

4. - mẹ bình dị, thân thuộc

- Mẹ là bến đỗ, là bạn tâm giao

- Mẹ luôn là ánh sáng, cho con động lực.

Đọc đoạn trích và trả lời các câu hỏi sau:Mẹ tôi phúc hậu lắm. Dáng mẹ hơi tròn với làn da ngâm đen. Mẹ tôi không điệu đà. Tóc mẹ lúc nào cũng được túm gọn bằng dây thun. Mẹ tôi không giày cao gót, không váy đầm thướt tha, không phấn son kẻ mắt. Mẹ chỉ mộc mạc và bình dị vậy thôi. Là một cô giáo mầm non; sáng dạy dỗ những đứa trẻ, tối chăm lo cho gia đình. Bốn mùa nắng...
Đọc tiếp

Đọc đoạn trích và trả lời các câu hỏi sau:

Mẹ tôi phúc hậu lắm. Dáng mẹ hơi tròn với làn da ngâm đen. Mẹ tôi không điệu đà. Tóc mẹ lúc nào cũng được túm gọn bằng dây thun. Mẹ tôi không giày cao gót, không váy đầm thướt tha, không phấn son kẻ mắt. Mẹ chỉ mộc mạc và bình dị vậy thôi. Là một cô giáo mầm non; sáng dạy dỗ những đứa trẻ, tối chăm lo cho gia đình. Bốn mùa nắng mưa, mẹ chỉ gắn bó với chiếc xe đạp già. Chiếc xe đã cũ, đã hỏng hóc nhiều; khi đi cứ phát ra tiếng "kót...két". Ấy vậy mà thân thương, nghe cứ thấm đượm lòng tôi mỗi chiều về. Để được chờ đợi, được nhìn dáng người đạp xe trong nắng, đội chiếc mũ tai bèo mà thương lắm thương ơi.

Tôi đi học, một bước vào đời. Vui, buồn, đều về tâm sự với mẹ. Mẹ tôi không văn chương hoa mỹ, lời mẹ nói ra không bóng bẩy đầy thơ. Mẹ chỉ cười, mẹ cười và nói những điều chân thành nhất. Nhưng đối với tôi, vậy đã là quá đủ. Lúc được thành tích tốt, mẹ cười đầy tự hào. Lúc gặp thất bại giữa chặng đường đến ước mơ, mẹ cười an ủi. Lúc bị bạn bè ganh tị, mẹ cười bảo tôi vị tha. Mẹ sống bằng nụ cười của mẹ, tôi sống từ ánh nắng của nụ cười đó. Sao mà ấm, sao mà rộng lớn, sao mà bao dung quá đỗi.

Câu 1: Xác định phương thức biểu đạt chính của đoạn trích

Câu 2: Câu " Mẹ tôi không giày cao gót, không váy đầm thướt tha, không phấn son kẻ mắt" có sử dụng biện pháp tu từ nào

Câu 3: Nêu nội dung đoạn trích

Câu 4: Nhận xét về hình ảnh người mẹ qua đoạn trích trên từ 3-5 dòng

 

2
24 tháng 3 2020

Bạn tả về mẹ hay quá 

25 tháng 3 2020

1. Miêu tả

2. Liệt kê.

2. Đoạn văn tả người mẹ thân yêu và nói lên tấm lòng của con đối với mẹ.

4.- Mẹ bình dị, thân thương.

- Mẹ là người bạn của con.

- Mẹ truyền cho con động lực.

8 tháng 11 2019

Sáng nay, gió mùa đông bắc tràn về. Những cơn gió mang hơi thở lạnh lẽo của mùa đông phương bắc, cái giá lạnh cắt da cắt thịt. Ấy vậy mà khi đi học, tôi lại không mặc áo ấm. Ngồi trong lớp tôi rét run lên và thầm nghĩ :" Sao lạnh quá! Kiểu này về thế nào cũng ốm mất.Ước gì bây giờ mẹ mang áo tới cho mình." Bỗng nhiên tôi nhìn thấy mẹ đang đứng ngoài của lớp với chiếc áo lên trên tay nét mặt mẹ tươi cuwoif nhưng cũng có phần lo lắng. Mẹ xin phép cô cho tôi ra khỏi lớp rồi giục tôi mặc áo. Đây là là chiếc áo len mẹ đan cho tôi từ mùa đông năm ngoái, khoác chiếc áo vào tôi cảm thấy được sự ấm áp của tình yêu vô bờ bến mà mẹ dành cho tôi. Lúc này tôi chỉ muốn ôm chầm ấy mẹ mà nói rằng "Mẹ ơi! Con cảm ơn mẹ nhiều lắm!"