(4.0 điểm) Viết bài văn kể lại một câu chuyện mà em đã được đọc hoặc được nghe kể lại.
K
Khách

Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.

14 tháng 2 2024

ơ cái bài này lên lớp 6 mình mới được học

 

14 tháng 2 2024

mình lớp 4 đã học được rồi nè bạn

31 tháng 3 2025

mình mới học lớp 4


13 tháng 3

đù má ngồi gõ máy tính mỏi cả tay mới đc à

chán 😢😢😢😢😓😓😓

Những con vật ngoài đời thường chúng ta thấy rất hoang dã tự nhiên nhưng nhờ ngòi bút tài tình của nhà văn Nguyễn Phan hách biến các con vật như những nghệ sĩ Tài năng càng đọc thì càng thấy thú vị ở câu chuyện thi nhạc ve sầu kêu là biểu tượng của mùa hè nhưng trong thi nhạc nhà ve sầu biểu diễn như một nghệ sĩ Tài năng gà trống là sứ giả của bình minh nhưng Nguyễn Phan hách nhân hóa gà trống như một nghệ sĩ tài năng đọc hết câu chuyện thi nhạc nhưng lúc nào cũng thích vì những nhân vật ấy vẫn hiện nay trong tâm trí em kể cả lúc ngủ

18 tháng 3

Trong những câu chuyện em đã được nghe em thích nhất là câu chuyện Rùa Và Thỏ

19 tháng 3

Trong tất cả các câu chuyện , thích nhất câu chuyện: “ Hải thượng lãn ông” . Qua câu chuyện, tác giả muốn nói ai ai cũng có một lòng nhân hậu như hải thượng lãn ông . Hải thượng lãn ông giúp chữa bệnh cho người nghèo và còn cho lương thực, thực phẩm. Qua câu chuyện em rút ra được bài học là chúng ta cần có một lòng nhân hậu , nhân ái, biết giúp đỡ người khác.

21 tháng 3

Con quên viết dấu phẩy r ạ

22 tháng 3

Mẹ thường dạy em rằng sống ở trên đời phải có tấm lòng yêu thương sẻ chia khi đọc câu chuyện trên khóm tre đầu ngõ em cảm thấy càng thấm thía hơn về lời dạy của câu chuyện ấy

Kể về vợ chồng còi đến làm tổ và sinh con Trang khóm tre đầu ngõ của nhà ông cháu bua kham từ đầu hè một hôm nọ trời nổi bão cả gia đình còn ướt sũng bầy còn con ngã nhào bua kham có lòng yêu thương với cả những loài vật nhỏ bé như những chú cò từ lúc chúng bắt đầu làm tổ ở đấy

Câu chuyện tên cho em về lòng yêu thương của bua Kham dành cho đội cò em sẽ học theo tình yêu thương của ông cháu bua kham

22 tháng 3

Bài làm

Tuần trước giờ ra chơi em được bạn kể cho nghe một câu chuyện về "Heo năm nóng".

Bạn kể là ở dưới quê bạn có một đồ tể.Ông ấy khoảng 50-51 tuổi,vợ mất, con thì lên thành phố lập nghiệp.Nhà ông có nuôi vài con lợn,trong chuồng có một chú lợn rất kì lạ chân có năm nóng,mắt nhìn như mắt người.Người làng nói con lợn đó không được giết vì nó không phải lợn.Nhưng ông không nghe mà đã giết con lợn đó rồi nấu thịt lên ăn.Hôm sau ông bị trượt chân nên ngã đập đầu nên không qua khỏi.Gia súc ông nuôi cũng chết hết mà không biết lí do tại sao.Có người còn nói rằng trong chú lợn có một linh hồn người phụ nữ.

Em thấy câu chuyện này rất đáng sợ nhưng cũng không chắc chú lợn kia đã làm vậy.

24 tháng 3

mình môi

25 tháng 3

Trong các câu chuyện mà em đã học, câu chuyện “Con Rồng Cháu Tiên” là câu chuyện em yêu thích nhất. Câu chuyện kể về nguồn gốc của người Việt Nam. Lạc Long Quân là con rồng ở dưới biển, còn Âu Cơ là nàng tiên sống ở trên núi cao. Hai người gặp nhau rồi nên duyên vợ chồng. Sau đó, Âu Cơ sinh ra một bọc trăm trứng, nở ra một trăm người con hồng hào, khỏe mạnh. Hai người bàn bạc và quyết định chia tay: Lạc Long Quân đưa năm mươi người con xuống biển, còn Âu Cơ đưa năm mươi người con lên núi. Những người con trưởng thành đã lập nên các làng xóm, cùng nhau sinh sống và xây dựng đất nước Văn Lang. Em rất thích câu chuyện này vì nó giúp em hiểu được nguồn gốc của người Việt Nam, từ đó càng thêm yêu thương và gắn kết với nhau

26 tháng 3

Em rất thích câu chuyện "Sáng tháng Năm "

Câu chuyện nói về một buổi sáng tháng Năm nhà thơ đến thăm Bác Hồ. Khi tác giả đến thì Bác Hồ đang bận và hai câu thơ cuối nói về độ lớn lao của bác với đất nước

Em thấy câu chuyện này rất hay.

26 tháng 3

Em rất thích câu chuyện tấm cám cho em một bài học quý là không nên xấu tính như Cám và phải chăm chỉ, hiền lành như Tấm

27 tháng 3

Trong những câu chuyện mà em đã đọc. Nhưng em thích nhất là “ Chàng trai làng phù ủng ”. Anh sinh ra trong một ngôi làng nhỏ bị cướp bóc . Từ nhỏ ông có chú khí khác thường, một hôm ông ngồi bên vệ đường đan sọt TRẦN HƯNG ĐẠO đi tập trận đi qua lính dẹp đường thấy ông không tránh . Một người lính rất tức giận lấy giáo đâm vào chân nhưng ông không có cảm giác gì ,máu chảy dòng dòng nhưng ông vẫn ngồi yên.Lúc ngựa TRẦN HƯNG ĐẠO đi qua ông mới chào ông ông đến kinh đô ông dần bộc lộ sức mạnh. ông đã đánh giặc Nguyên. Đánh trận nào ông cũng thắng nên ông được gọi là (bách chiến bách thắng) . Em rất yêu quý ông và kính trọng ông.


27 tháng 3

Bài làm

Có rất nhiều câu chuyện mà em yêu thích,nhưng em thích nhất là câu chuyện

27 tháng 3

bài la

Bài làm

28 tháng 3

bài làm

em đã từng đọc rất nhiều câu chuyện nhưng cậu chuyện em thích nhất là " chàng trai làng phù ủng" Phạm Ngũ Lão là , ông đã để lại cho em ấn tượng sâu sắc và khâm phục.

Phạm Ngũ Lão là một người tài giỏi và chăm chỉ.Ông mải mê đan sọt . Nhưng lại có lòng yêu nước, giúp dân. Hình ảnh ông Mải đan sọt không để ý quân và ngựa của Trần Hưng Đạo sắp đi đến mình. Lúc quân đi đến lấy giáo đâm vào đùi ông . Nhưng ông không hề có cảm giác gì. Sau đó ngựa của Trần Hưng Đạo đi qua ông mới bừng tỉnh.Bản lĩnh đứng lên cúi chào . Điều đó em cho thấy ông có một trí lớn. Chính đó ông là một vị tướng tài ông đánh trận nào ông thắng trận đấy .

em rất yêu quý và ngưỡng mộ ống Phạm Ngũ Lão. Trong câu chuyện này em học được là phải chăm chỉ học giỏi mới có năng khiếu.


28 tháng 3

Em làm ra bồi dưỡng tiếng việt


29 tháng 3

Đề bài: Viết bài bài văn kể lại một câu chuyện mà em đã được đọc hoặc được nghe kể lại.

Bài làm

Trong những câu chuyện mà em đã đọc và đã được nghe những em thích nhất là câu chuyện "Rùa và Thỏ".

Câu chuyện kể về cuộc chạy đua của Rùa và Thỏ khiến em rất thích thú.

Một hôm, Rùa và Thỏ thì chạy đua với nhau. Thỏ cậy mình chạy nhanh nên đã kiêu ngạo, chủ quan vừa chạy vừa rong chơi, hái hoa bắt bướm rồi lại ngủ quên. Rùa biết mình chạy chậm nên đã cố gắng từng bước để về đích. Khi Thỏ tỉnh dậy sực nhớ về cuộc đua, khi ngẩn đầu lên thì thấy Rùa đã gần tới đích. Thỏ cố chạy hết sức, gồng cả cơ thể lên những không còn kịp nữa. Rùa đã tới đích trước. Cuối cùng, Rùa đã chiến thắng trong tiếng réo hò , cổ vũ của mọi người khiến em nhớ mãi

29 tháng 3

Bài làm

Trong những câu chuyện mà em thích nhưng em thích nhất là câu chuyện Ông bụt đã đến.

Câu chuyện nói về tình cảm ông nhạc sĩ với bạn nhỏ . Khi bạn nhỏ làm vỡ chậu nhưng ông không chắc mắng,khi đến tối ông lại đi mua một chậu hoa mới . Đến ngày mai bạn nhỏ thấy chậu hoa vẫy còn bình yên rồi bạn nhỏ nói với mẹ Mẹ ơi ông đã cứa con . Ông nhìn xuống xem thấy bạn nhỏ đang vui vẻ .

Em rút ra bài vải yêu thương người khác .



29 tháng 3

Trong những câu chuyện mà em đã đọc .em thích nhất là câu chuyện Trên Khóm Trên Đầu Ngõ của tác giả( Vũ Hùng ) câu chuyện ca ngợi về lòng yêu thương của con người đối với động vật và lòng biết ơn của động vật đối với con người.

29 tháng 3

Em đã đọc rất nhiều câu chuyện nhưng em thích nhất là câu chuyện người đàn ông và con chim ưng một hôm một người đàn ông rất là một con chim ưng bị thương người đó mang về chữa thương cho nó sau một thời gian con chim đã khỏe mạnh người đã thả chim về thiên nhiên vào hôm nọ người đang làm việc thì con chim bay tới ngày chợt nhận ra đó là con chim mà mình đã cứu bóng con chim gấp chiếc mũ và bay đi người nói ta đã cử người xong ngươi lại trêu chọc tao thì con chim bay đủ xa nó thả chiếc mũ xuống người nhặt lên đồng thời bức tường cũng sập xuống em rất thích câu chuyện con chim ưng đã Báo ơn cho người đàn ông


Trong câu chuyện ông bụt đã đến, nhân vật kỷ niệm xúc động nhất là ông nhạc sĩ. Dù không được miêu tả nhiều vô ngại thì những việc làm và chăm sóc những bài toán lòng. Khi bé Mai vô tình làm gãy ngành Lan, ông khi hề tránh nắng mà còn không tằm thêm một chậu mới hơn. Em cảm thấy rất vui vì mai đã được không nhạc sĩ giúp đỡ.

31 tháng 3

Trong các câu chuyện em thích nhất là câu chuyện Cóc Kiện Trời.

Có các nhân vật là cóc ,cáo ,hổ ,ong ,chó,cua, ,gà. Nhưng em thích nhất là nhân vật cóc, cóc đã giúp các bạn lên thiên đình cùng các để bảo hoàng thượng cho mưa xuống.Em đã đọc 5-6 lần rồi nhưng rất hay.

Em rất thích câu chuyện đó.Em rất tâm phục, khẩu phục chú cóc nhỏ.


5 tháng 9 2019

Câu chuyện mà tôi kể cho các bạn nghe sau đây có tựa đề là "ở lại với chiến khu". Chuyện kể về các chiến sĩ nhỏ tuổi xin được ở lại chiến khu, sẵn sàng chiến đấu hi sinh vì Tổ quốc. Chuyện xảy ra như sau: Tối hôm ấy, ông Trung đoàn trưởng đến lán của các em nhỏ. Nhìn khắp các chú bé một lượt, ông nhỏ nhẹ nói: - Các em ạ! Hoàn cảnh ở chiến khu hiện nay rất khó khăn, sắp tới sẽ còn khó khăn hơn. Tuổi nhỏ của các em khó lòng vượt qua được. Vì thế, em nào muôn trở về với gia đình thì trung đoàn sẽ cho các em về. Các em nghĩ sao? Nghe Trung đoàn trưởng nói vậy, các bạn nhỏ lặng người đi. Ai cũng cảm thấy cổ họng mình tắc nghẹn. Lượm - một bạn nhỏ bước đến bên đống lửa đang cháy rực, giọng bạn rung lên: - Em xin được ở lại. Thà chết ở chiến khu chứ nhất định em không về ở chung, ở lộn với bọn Tây cướp nước và bọn Việt gian bán nước. Cả đội nhao nhao theo: - Chúng em xin ở lại. Thấy được quyết tâm và tình cảm tha thiết của các em muốn ở lại, ông Trung đoàn trưởng ứa nước mắt nói trong sự xúc động: - Nếu các em đều xin ở lại, anh sẽ về báo cáo lại với ban chỉ huy nguyện vọng của các em. Chuyện là vậy đấy. Các bạn nhỏ của chúng ta thật dũng cảm, không sợ gian khổ hi sinh sẵn sàng hiến dâng tuổi trẻ của mình cho đất nước cho quê hương, thật đáng khâm phục.

25 tháng 12 2025

nguyễn tuấn dĩnh đăng 1 bài thôi


25 tháng 9 2017

Câu chuyện mà tôi kể cho các bạn nghe sau đây có tựa đề là "ở lại với chiến khu". Chuyện kể về các chiến sĩ nhỏ tuổi xin được ở lại chiến khu, sẵn sàng chiến đấu hi sinh vì Tổ quốc. Chuyện xảy ra như sau: Tối hôm ấy, ông Trung đoàn trưởng đến lán của các em nhỏ. Nhìn khắp các chú bé một lượt, ông nhỏ nhẹ nói: - Các em ạ! Hoàn cảnh ở chiến khu hiện nay rất khó khăn, sắp tới sẽ còn khó khăn hơn. Tuổi nhỏ của các em khó lòng vượt qua được. Vì thế, em nào muôn trở về với gia đình thì trung đoàn sẽ cho các em về. Các em nghĩ sao? Nghe Trung đoàn trưởng nói vậy, các bạn nhỏ lặng người đi. Ai cũng cảm thấy cổ họng mình tắc nghẹn. Lượm - một bạn nhỏ bước đến bên đống lửa đang cháy rực, giọng bạn rung lên: - Em xin được ở lại. Thà chết ở chiến khu chứ nhất định em không về ở chung, ở lộn với bọn Tây cướp nước và bọn Việt gian bán nước. Cả đội nhao nhao theo: - Chúng em xin ở lại. Thấy được quyết tâm và tình cảm tha thiết của các em muốn ở lại, ông Trung đoàn trưởng ứa nước mắt nói trong sự xúc động: - Nếu các em đều xin ở lại, anh sẽ về báo cáo lại với ban chỉ huy nguyện vọng của các em. Chuyện là vậy đấy. Các bạn nhỏ của chúng ta thật dũng cảm, không sợ gian khổ hi sinh sẵn sàng hiến dâng tuổi trẻ của mình cho đất nước cho quê hương, thật đáng khâm phục.

25 tháng 12 2025

ngắn thôi


5 tháng 12 2018

Các bạn ạ, tuổi thơ chúng ta ai cũng gắn liền với những đồ chơi quen thuộc như búp bê, gấu bông, lật đật,…. Mỗi người đều có sở thích riêng về đồ chơi. Với tôi, món đồ chơi mà tôi thích nhất đó là chú gấu bông đấy.

Lần ấy, bố đi công tác về tặng tôi một món quà trong chiếc hộp kín. Tôi rất hồi hộp không biết đó là gì. Khi mở hộp ra tôi reo lên vì sung sướng: "Ôi, chú gấu bông dễ thương quá!” Đó là một chú gấu nhồi bông mà tôi ước mơ bấy lâu. Chú ta có bộ lông trắng mịn và mượt như nhung, khi sờ tay vào ta có cảm giác như đang sờ vào tấm vải lụa mềm và mát rượi. Gấu ta khoác một chiếc áo màu đỏ tươi có điểm vài hạt cườm lấp la lấp lánh. Cái đầu chú tròn tròn như trái bưởi, đôi tai cũng tròn tròn vểnh lên trông thật là ngộ nghĩnh! Đôi mắt chú đen láy, tròn xoe như hạt nhãn. Thân hình chú ôm rất vừa tay nên tôi thường ôm chú ta mỗi khi đi ngủ.

Những lúc ấy, bốn cái chân mập ú na ú nu của chú cứ dang ra như thể đòi tôi âu yếm vậy. Miệng chú nhỏ nhắn và đỏ hồng trông thật đáng yêu. Trên cổ chú là chiếc nơ màu đỏ được thắt hình con bướm trông yêu ơi là yêu. Mỗi tối học bài xong tôi lại dành thời gian để chơi với gấu bông. Tôi đặt cho cái tên là Daddy. Mỗi khi tôi ôm chú vào lòng và thơm lên đôi má mịn màng của Daddy trông chú ta có vẻ thích thú lắm.

Bây giờ tôi đã lớn và có nhiều thứ đồ chơi khác nhưng Daddy vẫn là người bạn thân thiết nhất của tôi. Tôi luôn giữ gìn chú cẩn thận vì đó là món quà bố tặng tôi: người luôn muốn con mình được vui vẻ và thoải mái.

5 tháng 12 2018

BÀI THAM KHẢO 

Mấy bữa nay, lũ chuột nhắt thi nhau phá phách. Chúng ăn vụng thức ăn, gặm sách, thậm chí cắn rách cả chiếc áo bằng sa tanh hồng của cô búp bê xinh đẹp.

Bé Mây giận lắm, nghĩ cách trừng trị chúng. Bé thì thầm bàn bạc hồi lâu với Mèo con. Mèo con thích chí gật gù rồi rung râu cười tít.

Xẩm tối, một chiếc bẫy lồng bằng lưới sắt được đặt dưới gầm chạn đựng thức ăn, ngay trên đường lũ chuột thường đi. Miệng bẫy mở rộng. Trong bẫy, một con cá nướng thơm lừng được móc vào đoạn dây kẽm uốn cong như chiếc móc câu. Đêm nay, lũ chuột nhắt tham ăn thế nào cũng bị mắc bẫy.

Mọi việc sắp đặt xong xuôi, bé Mây ngồi vào bàn học bài. Gió hây hẩy thổi qua khung cửa sổ. Ngoài kia, bầu trời đầy sao nhấp nháy như những cặp mắt tinh nghịch. Bé Mây ra sân vươn vai hít thở không khí trong lành rồi sửa soạn đi ngủ. Nằm bên cạnh mẹ, bé nhanh chóng thiếp vào giấc ngủ ngon lành.

Bé mơ thấy lũ chuột sa đầy trong bẫy. Chúng cuống quýt chạy quanh trong chiếc lồng chật hẹp, khóc lóc xin tha. Bé Mây cùng Mèo con thay nhau hỏi tội chúng. Tội lũ chuột này nhiều lắm! Tha làm sao được!

Trong lúc bé Mây ngủ, Mèo con thu mình nằm ở góc bếp. Chú giỏng tai lên nghe ngóng, rình từng bước chân rón rén của lũ chuột. Chiếc mũi rất thính của Mèo con có thể ngửi thấy mùi hôi của lũ chuột từ xa.

Nhưng... Ôi! Mùi gì mà thơm thế nhỉ! Mèo con hít hít dò tìm. Mùi cá nướng thơm lừng cả mũi. Thèm quá, không thể nhịn được nữa, Mèo con chui tọt vào bẫy. Tách! Bầy sập, Mèo con bị nhốt ở trong. Chẳng hề sợ hãi, Mèo con ung dung xơi hết con cá nướng ngon lành. Ăn xong, chú lăn ra ngủ.

Ò... ó... o! Tiếng gáy của anh Gà Trống Tía vang lên giòn giã, gọi ông Mặt Trời. Một ngày mới bắt đầu. Bé Mây cũng đã thức giấc. Chợt nhớ đến giấc mơ đêm qua, bé tung tăng chạy xuống bếp. Ô! Sao lại thế này? Chuột đâu chẳng thấy, chỉ thấy giữa lồng, Mèo con đang ngủ ngon lành. Bé Mây bật cười tự hỏi: “Liệu nó có mơ giống giấc mơ của mình đêm qua không nhỉ?”.

Nguồn: loigiaihay.com



 


 

12 tháng 5 2018

Tôi xin kể cho các bạn nghe câu chuyện "Người bán quạt may mắn"

Chuyện kể rằng: Thưở xưa ở Trung Quốc có ông Vương Hi Chi viết chữ đẹp nổi tiếng. Một hôm, ông ngồi nghỉ dưới một góc cây bên vệ đường. Tình cờ, có một bà lão đi bán quạt cũng gánh hàng đến nghỉ ở gốc cây ấy. Bà lão tâm sự với ông rằng từ sáng đến giờ chưa bán được cái nào, ế quá. Chiều nay, chắc cả nhà phải nhịn đói. Nói xong bà mệt quá ngủ thiếp đi. Trong thời gian bà ngủ, Vương Hi Chi liền lấy bút mực ra, viết chữ để thơ vào tất cả gánh quạt của bà. Khi tỉnh dậy, bà thấy gánh quạt trắng của mình bị ông Vương bôi đen lên cả. Bà tức giận bắt ông phải bồi thường. Ông Vương không nói gì, chỉ mỉm cười, rồi lặng lặng bỏ đi. Nào ngờ gánh quạt của bà, chỉ trong một thời gian ngắn đã được bán rất chạy. Có người còn hỏi mua giá đến ngàn vàng. Bà lão tiếc đứt ruột không có mà bán. Trên đường trở về, bà thầm nghĩ chắc là trời thương mình nên mới sai tiên ông đến giúp mình quạt mới bán nhanh như thế.

11 tháng 8 2018

Tôi xin kể cho các bạn nghe câu chuyện "Người bán quạt may mắn"

Chuyện kể rằng: Thưở xưa ở Trung Quốc có ông Vương Hi Chi viết chữ đẹp nổi tiếng. Một hôm, ông ngồi nghỉ dưới một góc cây bên vệ đường. Tình cờ, có một bà lão đi bán quạt cũng gánh hàng đến nghỉ ở gốc cây ấy. Bà lão tâm sự với ông rằng từ sáng đến giờ chưa bán được cái nào, ế quá. Chiều nay, chắc cả nhà phải nhịn đói. Nói xong bà mệt quá ngủ thiếp đi. Trong thời gian bà ngủ, Vương Hi Chi liền lấy bút mực ra, viết chữ để thơ vào tất cả gánh quạt của bà. Khi tỉnh dậy, bà thấy gánh quạt trắng của mình bị ông Vương bôi đen lên cả. Bà tức giận bắt ông phải bồi thường. Ông Vương không nói gì, chỉ mỉm cười, rồi lặng lặng bỏ đi. Nào ngờ gánh quạt của bà, chỉ trong một thời gian ngắn đã được bán rất chạy. Có người còn hỏi mua giá đến ngàn vàng. Bà lão tiếc đứt ruột không có mà bán. Trên đường trở về, bà thầm nghĩ chắc là trời thương mình nên mới sai tiên ông đến giúp mình quạt mới bán nhanh như thế.

15 tháng 3 2025

Hay thế

24 tháng 11 2021

????????????????????////

24 tháng 11 2021

tớ ko giỏi văn đâu nhé

26 tháng 11 2021

1. 

Bài làm

Ngày xưa, không rõ vào thời nào, ở xã Nam Mẫu thuộc tỉnh Bắc Cạn, người ta mở hội cúng Phật để cầu phúc. Bỗng xuất hiện một bà lão ăn xin, thân thể gầy còm như que sậy, lại còn bị lở lói như người bị bệnh hủi. Đi đến đâu bà cũng bị xua đuổi.

May sao, bà gặp được hai mẹ con bà goá vừa đi chợ về. Hai mẹ con thương tình đưa cụ về nhà, lấy cơm cho ăn rồi nghỉ lại. Khuya hôm ấy, hai mẹ con bà goá chợt tỉnh dậy, thấy chỗ của bà lão ăn xin sáng rực lên. Một con giao long to lớn đang cuộn mình, đầu gác lên xà nhà, đuôi thò xuống đất. Hai mẹ con rụng rời kinh hãi, đành nằm im phó mặc cho số phận. Sáng hôm sau tỉnh dậy, họ không thấy giao long đâu. Trên giường vẫn là bà cụ ăn xin. Khi sửa soạn ra đi bà nói "vùng này sắp có lụt lớn, ta cho hai mẹ con chị gói tro này, nhớ rắc xung quang nhà mới tránh được nạn". Người mẹ liền hỏi: "Thưa cụ, vậy làm thế nào để cứu được mọi người khỏi chết chìm?" Bà cụ nhặt một hạt thóc cắn vỡ làm đôi đưa cho hai mẹ con vỏ trấu và bảo: "Cái này sẽ giúp hai mẹ con nhà chị làm việc thiện". Nói rồi cụ vụt biến mất. 
 

Tối hôm đó, đám hội đang náo nhiệt bỗng có một cột nước từ dưới đất phun lên rất mạnh nhấn chìm tất cả trong biển nước. Chỉ có ngôi nhà của hai mẹ con là khô ráo. Hai mẹ con liền lấy hai mảnh vỏ trấu đặt xuống nước. Chúng biến thành hai chiếc thuyền để họ cứu người bị nạn. Ngày nay, chỗ đất bị sụt ấy là hồ Ba Bể, còn nền nhà của hai mẹ con thành hòn đảo giữa hồ. Người địa phương gọi là gò Bà Goá.

Qua câu chuyện trên em thấy hai mẹ con bà goá là người có tấm lòng thương người.
2. 

ó những lỗi lầm có thể sửa chữa, nhưng tôi đã mắc phải một lỗi lầm không bao giờ sửa được. Tôi đã bị mất đi người thân yêu nhất của mình. Sau đây, tôi xin kể lại câu chuyện đó để các bạn nghe và cùng rút kinh nghiệm:

Năm đó, tôi lên 9 tuổi, sống với mẹ và ông. Bố tôi di công tác xa nên ít khi về thăm nhà được. Ông tôi 96 tuổi rồi nên ông hay ốm vặt lắm.

Một buổi chiều, tôi nghe thấy ông nói với mẹ tôi:

- Bố khó thở quá!

Mẹ liền gọi tôi vào, dúi vào tay tôi tờ giấy ghi tên thuốc, nói:

- Con chạy đi mua loại thuốc này cho mẹ. Nhanh lên con nhé!

Tôi liền nhanh nhẹn đi ngay. Đường từ nhà tôi đến hiệu thuốc không xa nhưng lại qua một sân bóng rộng. Thấy tôi, bọn bạn gọi:

- An- đrây- ca ơi, vào đây chơi với chúng tớ đi!

Biết mình là một tiền đạo giỏi và nghĩ đây là cơ hội tốt nhất để thể hiện tài năng, tôi nhận lời ngay. Chơi rất vui nên tôi quên mất lời mẹ dặn. Mãi đến khi sút bóng vào lưới, nghe bọn bạn reo hò, tôi mới sực nhớ đến ông, liền ba chân bốn cẳng chạy đi mua thuốc.

Bước vào phòng ông nằm, tôi hoảng hốt khi nhìn thấy mẹ đang khóc nấc lên. khi đó, tôi đã hiểu chuyện gì đang sảy ra. Tôi xà vào lòng mẹ, khóc:
 

- Mẹ ơi, chỉ vì con thích chơi bóng nên đã quên lời mẹ dặn, mua thuốc về chậm mà ông mất.

Nhưng mẹ lại an ủi tôi:

- Không, con không có lỗi gì cả. Ông già và yếu lắm rồi nên không thuốc nào cứu được ông đâu. Ông đã qua đời từ khi con vừa ra khỏi nhà.

Thế nhưng tôi không nghĩ như vậy. Cả đêm đó, tôi ngồi dưới gốc cây táo trước nhà. Cây táo này được ông chăm sóc rất cẩn thận. Tôi thấy đêm đó thật tối và buồn quá. Thì ra, giờ đây, tôi đã mất đi người ông thân yêu, nghĩ vậy, tôi oà khóc.

Sau này, mãi đến khi trưởng thành, tôi vẫn luôn tự dằn vặt mình:

- Giá mình đừng mải chơi, mua thuốc về kịp thì ông còn sống thêm được ít năm nữa. Mình còn được nghe ông kể chuyện nhiều nữa.

Câu chuyện của tôi là thế đấy. Mong các bạn đừng ai mắc phải lỗi lầm lớn như tôi để phải ân hận suốt đời.
3.

Tôi là một người Pháp đang sinh sống, làm ăn ở Việt Nam và đã chứng kiến sự thành đạt một doanh nhân Việt Nam. Đó là câu chuyện của “Vua tàu thuỷ” Bạch Thái Bưởi. Bưởi sinh ra trong một gia đình nghèo khó. Mồ côi cha từ nhỏ, ngày ngày Bưởi phải theo mẹ quẩy gánh hàng rong trên khắp các nẻo đường. Thấy Bưởi khôi ngô, nhà tư sản họ Bạch nhận làm con nuôi, đặt tên là Bạch Thái Bưởi và cho ăn học tử tế.

Năm 21 tuổi, Bạch Thái Bưởi làm thư kí cho một hãng buôn. Chẳng bao lâu, ông đứng ra kinh doanh độc lập, trải đủ mọi nghề: buôn gỗ, buôn ngô, mở hiệu cầm đồ, lập nhà in, khai thác mỏ... và cố tìm ra hướng làm ăn mới.

Bạch Thái Bưởi mở công ti vận tải đường thuỷ lấy tên là Bạch Thái Bưởi vào lúc những con tàu chở khách của người Hoa đã độc chiếm các tuyến đường sông miền Bắc. Ông cho người đến tận các bến tàu diễn thuyết, hô hào. Trên mỗi chiếc tàu, ông cho dán dòng chữ “Người ta thì đi tàu ta” và treo một cái ống để khách nào đồng tình với ông thì vui lòng bỏ tiền vào ống, tiếp sức cho chủ tàu. Khi đổ ống ra, tiền đồng rất nhiều, tiền hào, tiền xu thì vô kể. Khách đi tàu của ông ngày một đông. Nhiều chủ tàu người Hoa, người Pháp phải bán lại tàu cho Bạch Thái Bưởi. Rồi ông mua xưởng sửa chữa tàu, thuê kĩ sư giỏi trông nom. Lúc thịnh vượng nhất, công ti ông có tới ba mươi chiếc tàu lớn nhỏ mang những cái tên lịch sử: Hồng Bàng, Lạc Long, Trưng Trắc, Trưng Nhị,...

Chỉ trong mười năm, Bạch Thái Bưởi đã có trong tay một sản nghiệp đồ sộ, được mọi người yêu mến, trân trọng gọi là: “Bậc anh hùng kinh tế - Vua tàu thuỷ".

26 tháng 11 2021

k hộ nha : >

10 tháng 1 2018

Iapham phuong anh:

Kể lại một câu chuyện mà em đã được nghe hoặc được đọc vể một người có tàl.

* Tham khảo câu chuyện dưới đây:

Sáng chủ nhật vừa qua, em được ba chở đi chơi từ cảng Sài Gòn, qua lưu niệm Nhà Rồng sang đến vườn hoa trước cửa uỷ ban Nhân dân thanh phố. Xung quanh tượng đài Bác Hồ, rất đông các bạn thiếu nhi trạc tuổi em đang tung tăng dạo chơi cùng cha mẹ. Hàng trăm trái bóng đủ màu sắc bay lượn trong nắng sớm lung linh trông thật vui mắt. Lát sau, ba đưa em đến nhà sách Xuân Thu trên đường Đồng Khởi để mua bộ truyện tranh Harry Potter. Từ xa, em đã nhìn thấy một nhóm người đang sôi nổi bàn tán về một điều gì đó. Đến gần, em không thể tin vào điều đang xảy ra trước mắt một hoạ sĩ đang vẽ tranh bằng bàn chân phải.

Đó là một người đàn ông tật nguyền. Nhìn anh, người ta rất khó đoán tuổi gương mặt sạm nắng đầy những vết nhăn khắc khổ, trái ngược hẳn với đôi mắt đen sáng và nụ cười hồn nhiên như nụ cười trẻ thơ. Em đoán anh ấy khoảng hơn ba mươi tuổi, nhưng thân hình còm cõi của anh không bằng đứa trẻ lên mười.

Anh mặc bộ quần áo màu tím than đã cũ. Hai ống tay áo rủ xuống lòng thòng, che kín đôi cánh tay bị liệt. Tất cả “xưởng vẽ” của người hoạ sĩ ấy nằm gọn trong một miếng nilông trải trên mặt đất. Hàng chục bức tranh bày la liệt trước mặt: hoa và chim, hồ cá cảnh với những chú cá vàng lộng lẫy đang tung tăng bơi lượn, bầu trời xanh thẳm và cánh diều trắng chấp chới bay, đồng lúa xanh trải rộng tới chân trời làm nền cho chú bé ngồi vắt vẻo trên lưng trâu thổi sáo... Mọi người xúm quanh xem tranh và đặc biệt là xem anh vẽ.

Anh quặp chặt cây bút lông vào giữa ngón chân cái và ngón thứ hai của bàn chân phải. Khay màu nước để bên cạnh. Bàn chân trái đè chặt tờ giấy. Bàn chân phải làm việc nhanh nhẹn, thành thạo như một bàn tay lành lặn. Sau một nét bút, một cánh hoa hiện lên. Hoa loa kèn trắng, hoa hồng đỏ, hoa cúc vàng... cắm trong chiếc bình màu men ngọc, đặt trên mặt bàn trải tấm khăn màu xanh nhạt. Anh vẽ rất nhanh và pha màu cũng rất khéo. Một bức tranh tĩnh vật đã hoàn thành trước sự trầm trồ thán phục của mọi người.

Ba em gợi chuyện và được anh cho biết là anh từ một tỉnh xa xôi ngoài Bắc vào đây kiếm sống. Anh không muốn nhờ vả, làm phiền người quen mà tự nuôi thân bằng công sức, tài năng của chính mình. Em thật sự xúc động khi nghe anh nói là để vẽ được như ngày hôm nay, anh đã phải trải qua hơn mười năm trời khổ luyện.

Thấy em thích bức tranh, ba đã mua tặng cho em. Ở góc bức tranh, em đọc thấy dòng tên: Nguyễn Quyết Tiến. Có thể đó là tên thật hoặc cái tên anh tự chọn cho mình. Con người ấy, cái tên ấy đã đọng lại trong em một ấn tượng sâu đậm. Em treo bức tranh ngay trước bàn học và mỗi lần nhìn vào đó, em như thấy mình được tiếp thêm nghị lực. Hình ảnh người hoạ sĩ tật nguyền luôn nhắc nhở em rằng hãy biết vượt lên số phận và chiến thắng những gian nan, thử thách trên đường đời

^_^

10 tháng 1 2018

Tôi xin kể cho các bạn nghe câu chuyện “Người bán quạt may mắn”. Chuyện kể rằng: Thuở xưa ở Trung Quốc có ông Vương Hi Chi viết chữ đẹp nổi tiếng. Một hôm, ông ngồi nghỉ dưới một gốc cây bên vệ đường. Tình cờ, có một bà lão đi bán quạt cũng gánh hàng đến nghỉ ở gốc cây ấy. Bà tâm sự với ông rằng, từ sáng đến giờ chưa bán được một cái nào, ế quá. Chiều nay, chắc cả nhà phải nhịn đói. Nói xong bà mệt quá ngủ thiếp đi. Trong thời gian bà ngủ, ông Vương Hi Chi liền lấy bút mực ra, viết chữ đề thơ vào tất cả gánh quạt của bà. Khi tỉnh dậy, bà thấy gánh quạt trắng tinh của mình bị ông Vương bôi đen lên cả. Bà tức giận bắt ông Vương phải bồi thường, ông Vương không nói gì, chỉ mỉm cười, rồi lẳng lặng bỏ đi. Nào ngờ gánh quạt của bà, chỉ trong một thời gian ngắn đã được bán rất chạy. Có người còn hỏi mua giá đến ngàn vàng. Bà lão tiếc đứt ruột vì không còn nữa mà bán. Trên đường trở về, bà thầm nghĩ, chắc là trời thương mình nên mới sai tiên ông đến giúp mình quạt mới bán nhanh bán chạy như thế.

Nguon : http://hoctotnguvan.net/ke-lai-mot-cau-chuyen-ve-mot-nguoi-co-tai-34-1924.html

9 tháng 2 2019

Tôi xin kể cho các bạn nghe về bạn Trùng Dương – một học sinh nghèo có tinh thần vượt khó ham học ở trường Ngô Gia Tự - tỉnh Bạc Liêu mà chị tôi đã kể cho tôi nghe.

Dương mồ côi cha từ lúc lên sáu tuổi. Cậu là con trai lớn, sau Dương còn có một em gái. Mẹ cậu tuy chưa già nhưng thường hay ốm đau. Gia đình lầm vào cảnh túng thiếu. Tuổi chưa lớn mà Dương phải lăn lóc giữa bụi đời để kiếm sống. Điều kì lạ là Dương học rất giỏi luôn đứng đầu lớp. Thời gian học ít cuộc sống thì thiếu thốn mọi bề mà cậu không bao giờ than vãn một điều.

Sáng nào cậu cũng đi bán vé số và mang theo cả cặp sách đi học. Nhờ mau mồm mau miệng và thái độ ôn tồn nhã nhặn nên bao giờ cũng bán hết trước mọi người. Những lúc như thế cậu ngồi ở ghế đá công viên học bài và làm bài. Chiều đi học tối cậu tranh thủ đi bán thêm một ít vé số ở các quán cà phê đông khách kiếm thêm ít tiền. Dương cũng là người hết lòng vì bạn. Vào giờ giải lao Dương ngồi lại hướng dẫn thêm những bạn học yếu làm bài tập.

 

Trùng Dương đúng là một tấm gương sáng để chúng ta học tập và noi theo.