Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.
Vào thời giặc Minh xâm lược nước ta, chúng coi nhân dân ta như cỏ rác, làm nhiều điều bạo ngược. Bấy giờ ở vùng núi Lam Sơn, nghĩa quân nổi dậy chống lại chúng, nhưng buổi đầu thế lực còn non yếu nên nhiều lần thất bại. Thấy vậy, đức Long Quân quyết định cho nghĩa quân mượn gươm thần để giết giặc.
Hồi ấy, ở Thanh Hóa, có một người làm nghề đánh cá tên là Lê Thận. Một đêm nọ, Thận thả lưới ở một bến vắng như thường lệ. Đến khi kéo lưới lên thấy nằng nặng, nghĩ rằng sẽ kéo được mẻ cá to. Nhưng khi thò tay vào bắt cá thì chỉ thấy một thanh sắt. Chàng vứt xuống sông, rồi lại thả lưới ở chỗ khác. Kì lạ thay, liên tiếp ba lần đều vớt được thanh sắt nọ. Thận liền đưa thanh sắt lại mồi lửa thì phát hiện ra đó là một thanh gươm.
Về sau, Thận gia nhập vào nghĩa quân Lam Sơn. Một lần nọ, chủ tướng Lê Lợi cùng tùy tùng đến thăm nhà Thận. Bỗng nhiên thấy phía góc nhà lóe sáng, Lê Lợi tiến đến gần xem là cầm lên xem là vật thì gì thì thấy hai chữ “Thuận Thiên”. Song lại không ai nghĩ đó là lưỡi gươm thần.
Một hôm, bị giặc đuổi, Lê Lợi và các tướng rút mỗi người một ngả. Lúc đi ngang qua một khu rừng, Lê Lợi thấy có ánh sáng trên ngọn cây đa. Ông trèo lên mới biết đó là một cái chuôi gươm nạm ngọc quý giá. Bỗng nhớ đến lưỡi gươm nhà Lê Thận, ông mang chuôi về tra vào lưỡi gươm thì vừa như in.
Một năm trôi qua, nhờ có gươm thần giúp sức, nghĩa quân của Lê Lợi đánh đến đâu thắng đến đó. Thanh thế ngày một vang xa. Quân Minh được dẹp tan. Lê Lợi lên ngôi vua, lấy niên hiệu là Lê Thái Tổ. Vua cho cưỡi thuyền trên hồ Tả Vọng thì thấy Rùa Vàng nổi lên đòi lại thanh gươm thần:
- Việc lớn đã thành. Xin bệ hạ trả lại gươm báu cho đức Long Quân.
Sau khi nghe Rùa Vàng nói, Lê Lợi bèn đem gươm báu trả lại rồi nói:
- Xin cảm tạ ngài cùng đức Long Quân đã cho mượn gươm báu để đánh tan quân giặc, bảo vệ nước nhà.
Nghe xong, Rùa Vàng gật đầu rồi lặn xuống hồ. Từ đó, người dân đổi tên hồ Tả Vọng thành hồ Gươm hay còn gọi là hồ Hoàn Kiếm
Ngày xưa, có một người con trai thần Long Nữ, tên là Lạc Long Quân thuộc giống rồng. Thần có sức khỏe vô địch, lại nhiều phép lạ. Thần giúp dân trừ yêu quái, dạy dân cách trồng trọt, chăn nuôi và ăn ở. Ở vùng núi cao phương Bắc, có nàng Âu Cơ thuộc dòng họ Thần Nông, xinh đẹp tuyệt trần. Nàng đến thăm vùng đất Lạc Việt có nhiều hoa thơm cỏ lạ. Hai người gặp nhau, yêu nhau và trở thành vợ chồng.
Ít lâu sau Âu Cơ mang thai và sinh ra một cái bọc trăn trứng, nở ra trăm người con, người nào cũng đều hoàn hảo, đẹp lạ thường. Lạc Long Quân vốn quen sống ở dưới nước, nên thường xuyên trở về dưới thuỷ cung.
Âu Cơ ở lại nuôi đàn con, tháng ngày chờ đợi Lạc Long Quân trở lại, nhưng nỗi nhớ chồng khiến nàng buồn tủi. Cuối cùng nàng gọi chồng lên than thở:
- Sao chàng đành bỏ thiếp mà đi, không cùng thiếp nuôi đàn con nhỏ?
Lạc Long Quân nói:
- Ta vốn ở miền nước thẳm, nàng thì ở chốn núi cao. Nhiều điều khác nhau, khó mà ở cùng nhau một nơi được lâu dài được. Nay ta đưa năm mươi con xuống biển, nàng đưa năm mươi con lên núi, chia nhau cai quản các phương. Khi có việc gì cần giúp đỡ lẫn nhau, đừng quên lời hẹn, đây là giao ước của vợ chồng, con cái.
Âu Cơ ưng thuận. Trước khi đưa năm mươi con lên núi, nàng nói với chồng:
- Thiếp xin nghe lời chàng. Vợ chồng ta đã sống với nhau thắm thiết, nay phải chia hai, lòng thiếp thật là đau xót.
Lạc Long Quân cũng cố nén nỗi buồn trong buổi chia li, chàng khuyên giải vợ:
- Tuy xa nhau nhưng tình cảm đôi ta không hề phai nhạt, khi nào cần chúng ta lại gặp nhau.
Âu Cơ vẫn quyến luyến, rồi buồn bã nói
- Thiếp rất nhớ chàng và thương các con, biết đến khi nào chúng ta mới gặp nhau.
Lạc Long Quân nắm chặt tay vợ, an ủi:
- Xa nàng và các con lòng ta cũng đau lắm! Âu cũng là mệnh trời, mong nàng hiểu và cảm thông cùng ta.
Âu Cơ và các con nghe theo lời cùng nhau chia tay lên đường.
Lạc Long Quân và các con về nơi biển cả, Âu Cơ đưa các con về đất Phong Châu. Người con trưởng được tôn lên làm vua, lấy hiệu là Hùng Vương, đặt tên nước là Văn Lang. Cũng bởi sự tích này mà người Việt Nam ta đều luôn tự hào mình là dòng dõi con Rồng cháu Tiên.
Kể lại câu chuyện cổ tích "Cô bé quàng khăn đỏ"
Ngày xưa, có một cô bé rất ngoan và xinh xắn, mọi người gọi em là Cô bé quàng khăn đỏ vì em luôn đội chiếc khăn đỏ xinh xắn do bà ngoại tặng. Một hôm, mẹ cô bé nhờ em mang giỏ bánh và bình sữa sang cho bà ngoại đang ốm nằm một mình trong rừng.
Trên đường đi, cô bé quàng khăn đỏ gặp một con sói gian ác. Con sói nảy ra kế hoạch bắt bà và cô bé. Nó đi trước đến nhà bà, ăn thịt bà và giả làm bà nằm trên giường đợi cô bé. Khi cô bé đến, cô cảm thấy có gì đó lạ, nhưng chưa kịp phản ứng thì con sói định ăn thịt cô.
May mắn thay, một người thợ săn đi qua nghe tiếng kêu của cô bé, đã chạy đến cứu cô và bà ngoại. Người thợ săn giết con sói hung dữ, cứu cả hai bà cháu an toàn. Từ đó, cô bé quàng khăn đỏ luôn nhớ lời mẹ dặn là không được nói chuyện hay đi lối khác khi qua rừng.
Câu chuyện “Cô bé quàng khăn đỏ” dạy chúng ta bài học quý giá về sự cảnh giác và vâng lời người lớn để giữ an toàn cho bản thân. Em rất thích câu chuyện này vì nó vừa hấp dẫn vừa có ý nghĩa sâu sắc.
Trong không khí tưng bừng, rộn ràng của những ngày đầu xuân, em đã được cùng gia đình đến tham dự hội chùa Sẻ, một nét đẹp văn hóa tâm linh nổi tiếng tại địa phương em (Lục Ngạn, Bắc Giang). Đây là một trải nghiệm đáng nhớ, giúp em hiểu thêm về văn hóa truyền thống của quê hương. Hội chùa Sẻ thường được tổ chức vào khoảng tháng Giêng âm lịch hằng năm. Ngay từ sáng sớm, con đường dẫn vào chùa đã tấp nập người qua lại. Ai ai cũng ăn mặc chỉnh tề, nét mặt tươi vui, hướng về ngôi chùa linh thiêng nằm giữa không gian yên bình. Phần lễ diễn ra trang trọng tại chính điện. Mọi người thành tâm dâng hương, cầu nguyện cho một năm mới bình an, may mắn và hạnh phúc cho gia đình. Không gian chùa Sẻ rất yên tĩnh, giúp tinh thần mỗi người cảm thấy thoải mái, gạt bỏ những lo toan, áp lực trong cuộc sống. Kiến trúc độc đáo với hàng trăm pho tượng Phật càng làm tăng thêm sự linh thiêng, cổ kính cho ngôi chùa. Sau phần lễ, du khách có thể dạo quanh khuôn viên chùa, ngắm nhìn vẻ đẹp lung linh của hàng trăm ánh đèn phát sáng rực rỡ vào buổi tối, rất đẹp và bắt mắt. Mọi người cùng nhau trò chuyện, chia sẻ niềm vui đầu năm, tạo nên một không khí ấm áp, gắn kết tình làng nghĩa xóm. Việc tham gia hội chùa Sẻ không chỉ thỏa mãn nhu cầu tâm linh mà còn là dịp để em và mọi người cùng nhau gìn giữ, phát huy những giá trị văn hóa truyền thống tốt đẹp của dân tộc. Em mong rằng lễ hội này sẽ mãi được bảo tồn để thế hệ mai sau có cơ hội được trải nghiệm.
Khi những tiếng ve bắt đầu râm ran trên các vòm lá và cánh hoa phượng vĩ thắp lửa đỏ rực một góc trời, cũng là lúc chúng em tạm rời xa sách vở để bước vào kỳ nghỉ hè bổ ích. Một trong những sự kiện tại địa phương mà em luôn mong đợi và tích cực tham gia nhất chính là các buổi sinh hoạt hè tại phường.
Chương trình sinh hoạt hè của phường em thường được khai mạc vào đầu tháng 6 tại nhà văn hóa. Ngay từ buổi tối đầu tiên, không khí đã vô cùng náo nhiệt. Các anh chị đoàn viên trong màu áo xanh tình nguyện năng động, nở nụ cười tươi rói đón chào chúng em. Tiếng loa phát thanh rộn ràng những bài hát thiếu nhi vui nhộn như lời mời gọi các bạn nhỏ từ khắp các tổ dân phố cùng hội tụ về đây.
Sự kiện sinh hoạt hè diễn ra với rất nhiều hoạt động phong phú. Mở đầu chương trình, chúng em thường tập chung để học các bài dân vũ đồng đội. Ban đầu, nhiều bạn còn bỡ ngỡ, nhịp chân còn chưa đều, nhưng dưới sự hướng dẫn nhiệt tình của các anh chị phụ trách, chỉ sau một lúc, cả sân nhà văn hóa đã rung lên theo nhịp bước chân đều tăm tắp. Những cánh tay giơ cao, những vòng tròn kết nối khiến khoảng cách giữa bạn cũ, bạn mới dường như tan biến.Không chỉ có nhảy múa, phường còn tổ chức các buổi tuyên bố về kỹ năng sống như: phòng chống đuối nước, an toàn giao thông hay bảo vệ môi trường. Đặc biệt nhất là khi chơi các trò dân gian bọn em rất vui. Tiếng cổ vũ, hò reo vang dội cả một góc phố mỗi khi có đội giành chiến thắng. Những món quà nhỏ như quyển vở, chiếc bút hay gói bánh tuy giản dị nhưng lại là nguồn động viên rất lớn đối với chúng em. Tham gia sinh hoạt hè tại phường không chỉ giúp em có thêm những người bạn mới mà còn giúp em trở nên tự tin, năng động hơn.
Qua những hoạt động tập thể, em học được tinh thần đoàn kết và trách nhiệm với cộng đồng. Buổi sinh hoạt kết thúc trong sự luyến tiếc, ai nấy ra về với nụ cười rạng rỡ trên môi và hẹn gặp lại vào buổi tối tiếp theo. Đối với em, sinh hoạt hè tại địa phương chính là một "sân chơi" tuyệt vời, giúp mùa hè trở nên ý nghĩa và đầy ắp những kỷ niệm đẹp của tuổi thơ.
Trong kho tàng truyền thuyết phong phú của Việt Nam, câu chuyện về Sự Tích Hồ Gươm (hay Hồ Hoàn Kiếm luôn chiếm một vị trí đặc biệt, không chỉ vì ý nghĩa lịch sử mà còn vì vẻ đẹp lung linh, huyền ảo của nó. Truyền thuyết này gắn liền với vị anh hùng dân tộc Lê Lợi và cuộc kháng chiến chống quân Minh xâm lược ở thế kỷ XV
Truyền thuyết kể rằng, khi đất nước đang chìm trong ách đô hộ của giặc Minh, lòng người căm phẫn và khao khát độc lập. Thấu hiểu ý trời và lòng dân, Đức Long Quân đã quyết định trao cho Lê Lợi một bảo vật thiêng liêng để giúp ông hoàn thành sứ mệnh giải phóng dân tộc: đó là Thanh Gươm Thần. Thanh gươm không được trao trực tiếp. Lưỡi gươm sáng chói được tìm thấy dưới đáy sông, còn chuôi gươm nạm ngọc lại được tìm thấy trên ngọn cây, tỏa ánh sáng rực rỡ, tất cả đều do người của Lê Lợi tình cờ nhặt được
khi lưỡi và chuôi hợp lại, thanh gươm trở nên hoàn chỉnh, mang sức mạnh phi thường. Nhờ có Thanh Gươm Thần, nghĩa quân Lam Sơn dưới sự lãnh đạo của Lê Lợi đã chiến đấu vô cùng anh dũng, liên tiếp giành thắng lợi vang dội, cuối cùng đánh đuổi được giặc Minh, giành lại độc lập cho đất nước. Lê Lợi lên ngôi vua, lập nên nhà Hậu Lê, mở ra một thời kỳ thái bình thịnh trị
Saukhi đất nước yên bình, tong một lần nhà vua Lê Thái Tổ (tức Lê Lợi) dạo chơi trên chiếc thuyền rồng ở hồ Tả Vọng (tên cũ của Hồ Gươm), một Con Rùa Vàng lớn nổi lên mặt nước. Rùa Thần tiến đến gần thuyền vua, cất tiếng nói: “Xin bệ hạ hoàn trả lại gươm cho Long Quân!” Nhà vua hiểu ra rằng sứ mệnh của thanh gươm đã hoàn thành. Vua bèn rút gươm trao cho Rùa Vàng.Rùa Thần đón lấy gươm, ngậm vào miệng rồi lặn xuống đáy hồ. Kể từ đó, hồTả Vọng được đổi tên thành Hồ Hoàn Kiếm (Hồ Trả Gươm) minh chứng cho lòng nhân ái, hòa bình của dân tộc và sự đồng lòng giữa Trời – Đất – Người trong công cuộc cứu nước
Truyền thuyết này không chỉ là một câu chuyện thần kỳ mà còn thể hiện tinh thần thượng võ và yêu chuộng hòa bình của người Việt, nhắc nhở các thế hệ về công lao của cha ông và ý nghĩa thiêng liêng của độc lập, tự do
Trong số các truyền thuyết cổ xưa của dân tộc Việt Nam, câu chuyện về Sơn Tinh và Thủy Tinh không chỉ là một huyền thoại giải thích hiện tượng thiên nhiên khắc nghiệt mà còn là biểu tượng cho tinh thần kiên cường, bất khuất của người Việt trong cuộc đấu tranh chống lại thiên tai.
Truyền thuyết kể rằng, vào đời vua Hùng thứ 18, có một nàng công chúa xinh đẹp tuyệt trần tên là Mị Nương. Vua Hùng muốn kén cho con gái một người chồng xứng đáng nên đã mở hội thi tuyển rể. Từ khắp nơi, nhiều chàng trai tài giỏi tìm đến, nhưng nổi bật nhất là hai vị thần: Sơn Tinh và Thủy Tinh.
Sơn Tinh là một chàng trai khôi ngô, có tài lạ: chỉ cần vẫy tay, núi đồi trùng điệp sẽ mọc lên, cây cối xanh tươi. Thủy Tinh cũng không kém cạnh, chàng có khả năng hô mưa gọi gió, làm cho biển cả và sông ngòi cuộn trào. Cả hai đều tài giỏi ngang sức ngang tài, khiến Vua Hùng khó lòng lựa chọn.
Cuối cùng, Vua Hùng đặt ra điều kiện thách cưới: "Sáng sớm hôm sau, ai mang đến sính lễ gồm một trăm ván cơm nếp, một trăm nệp bánh chưng, voi chín ngà, gà chín cựa, ngựa chín hồng mao đến trước, người đó sẽ được cưới Mị Nương."
Sáng hôm sau, khi mặt trời vừa ló rạng, Sơn Tinh đã mang đầy đủ sính lễ đến trước. Vua Hùng giữ lời hứa, gả Mị Nương cho Sơn Tinh. Thần Núi rước vợ về núi Tản Viên.
Khi Thủy Tinh đến nơi, thấy Mị Nương đã theo chồng, chàng vô cùng giận dữ. Cảm thấy bị sỉ nhục, Thủy Tinh đã nổi cơn lôi đình, dốc toàn lực để báo thù. Thần Nước hô mưa, gọi gió, làm nước biển dâng cao, dìm chìm đồng bằng, muốn nhấn chìm núi Tản Viên để cướp lại Mị Nương.
Trước sức mạnh kinh hoàng của nước, Sơn Tinh không hề nao núng. Thần Núi dùng phép lạ, bốc từng quả đồi, từng dãy núi chặn đứng dòng nước lũ. Nước dâng lên bao nhiêu, Sơn Tinh đắp đất, nâng núi cao lên bấy nhiêu. Cuộc chiến kéo dài ròng rã suốt mấy tháng trời. Cuối cùng, sức Thủy Tinh kiệt dần, đành phải rút lui.
Tuy nhiên, mối thù này không bao giờ dứt. Hàng năm, cứ đến mùa mưa bão, Thủy Tinh lại dâng nước lên đánh Sơn Tinh để đòi Mị Nương, gây ra cảnh lũ lụt khắp vùng đồng bằng Bắc Bộ. Và năm nào cũng vậy, Sơn Tinh vẫn chiến thắng, giữ vững bờ cõi và bảo vệ cuộc sống của người dân.
Đối với mỗi người, gia đình chính là điểm tựa vô cùng quan trọng. Với riêng em cũng vậy, bởi ở đó có bố mẹ - những người mà em vô cùng yêu thương. Em vẫn còn nhớ như in những kỉ niệm bình dị đã trải qua cùng với bố mẹ, đặc biệt là những bữa cơm sum họp của gia đình.
Hôm đó, mùng 8 tháng 3 - ngày Quốc tế phụ nữ. Em và bố đã quyết định sẽ dành cho mẹ một điều bất ngờ nho nhỏ. Do là thứ hai nên mẹ vẫn phải đi làm. Điều đó đã tạo cơ hội thuận lợi cho em và bố thực hiện kế hoạch của mình. Em đã gợi ý cho bố nhờ đến sự giúp đỡ của cô Chi - cô là một đồng nghiệp của mẹ. Kế hoạch đặt ra là sau giờ dạy, cô sẽ rủ mẹ đi mua sắm cho đến khi cả hai bố con chuẩn bị xong món quà dành cho mẹ. Em đã nhờ bố gọi điện cho cô, và tự mình nói cho cô biết kế hoạch. Sau khi nghe xong, cô Chi rất vui vẻ nhận lời.
Sau khi tan học, em cố gắng về nhà thật sớm. Bố cũng đã xin công ty cho về sớm trước một tiếng để chuẩn bị. Khi về đến nhà em đã thấy trên bàn đã có một bó hoa rất đẹp. Đó là hoa hướng dương - loài hoa mà mẹ rất thích. Em nhớ mẹ nói rằng mẹ thích hoa hướng dương vì nó tượng trưng cho niềm tin và hy vọng.
Sau đó, em nhanh chóng chạy vào bếp thì đã thấy bố đang bận rộn rửa rau. Em liền đến giúp bố. Hai bố con em đã quyết định sẽ nấu cho mẹ một bữa ăn thật đặc biệt. Sau hơn một tiếng đồng hồ bận rộn trong căn bếp của mẹ. Cuối cùng hai bố con đã hoàn thành những món ăn mà mẹ thích: sườn xào chua ngọt, canh cá nấu chua, măng kho tương… Một bàn ăn hấp dẫn đã được sắp xếp đâu vào đây. Ở giữa bàn còn là một lọ hoa do chính tay em tự cắm nữa. Tuy không được đẹp bằng mẹ cắm nhưng em tin chắc nếu mẹ biết là do cô con gái rượu tự tay cắm tặng mình, thì sẽ cảm thấy vô cùng hạnh phúc. Mọi công việc chuẩn bị đã xong xuôi. Hai bộ con đồng ý với nhau rằng công việc quả nội trợ quả thật rất vất vả. Mẹ thật phi thường khi vừa giỏi việc nước, vừa đảm việc nhà.
Hai bố con em đã cố gắng tắm rửa nhanh nhất có thể. Khoảng sáu rưỡi tối, em nhắn tin cho cô Chi rằng mọi công việc đã xong xuôi. Khoảng mười lăm phút sau thì mẹ đã về đến nhà. Trước đó, bố đã tắt hết điện trong nhà. Khi mẹ mở cửa bước vào thì bỗng nhiên điện bật lên, em và bố bước ra. Bố cầm bó hoa hồng tặng mẹ. Lúc đó em nhìn thấy khuôn mặt của mẹ rất ngạc nhiên, kế tiếp là nụ cười hạnh phúc. Mẹ càng ngạc nhiên hơn khi biết được những món ăn trên bàn là do bố con tôi chuẩn bị riêng cho mẹ.
Sau đó, cả gia đình vừa ăn cơm, vừa trò chuyện vui vẻ. Mẹ đã còn khen các món ăn rất ngon. Em khẽ nháy mắt với bố, trong lòng khen thầm rằng bố cũng có tài năng nấu nướng lắm đó. Khi nhìn lọ hoa trên bàn, mẹ đã hỏi hai bố con xem ai là tác giả của lọ hoa. Em vừa mỉm cười nhìn mẹ, vừa trả lời: “Là con ạ”. Lúc đó khuôn mặt của mẹ rất ngạc nhiên, mẹ còn khen lọ hoa rất đẹp nữa. Điều đó khiến em cảm thấy vô cùng sung sướng. Ăn cơm xong, em cùng bố rửa bát. Còn mẹ thì ngồi bổ hoa quả ngoài phòng khách. Sau đó, cả nhà cùng nhau ngồi em vô tuyến, và còn trò chuyện rất vui vẻ.
Sau buổi tối ngày hôm đó, các thành viên trong gia đình em thêm gắn kết hơn. Bản thân em đã thấu hiểu được sự vất vả của mẹ khi làm những công việc nội trợ. Em cũng tự hứa sẽ cố gắng giúp đỡ mẹ nhiều hơn.
đây nhé
Có ai đó đã từng nói rằng trường học là ngôi nhà thứ hai của mỗi học sinh. Đối với tôi, mái trường cấp hai thân yêu - nơi tôi đang học tập chính là ngôi nhà thứ hai đó. Tôi đã trải qua thật nhiều kỉ niệm bên ngôi trường này, đặc biệt nhất là những giờ ra chơi thật sôi động.
Ngôi trường của em rất to và đẹp, nó được đặt ngay ở khu trung tâm của xã. Con đường dẫn vào trường được đổ bê tông phẳng lì. Hai bên đường là những hàng bạch đàn thẳng tắp, cao vút, cành lá lao xao như vẫy chào chúng em tới trường. Bước qua cổng trường, em đã gặp ngay bác trống nằm tròn vo trên giá ngay cạnh phòng bác bảo vệ. Có lẽ vì chưa có ai đánh thức nên bác vẫn còn ngủ say.
Sân trường lát gạch đã được các bạn trực ban quét dọn sạch sẽ. Giữa sân, mấy cây bằng lăng đã nở hoa tím ngát. Đằng kia là bác xà cừ già, cành lá sum sê che rợp cả góc sân cho chúng em vui chơi thỏa thích. Trên đỉnh cột cờ nằm ở dãy nhà hiệu bộ, lá cờ đỏ sao vàng phấp phới bay như đùa vui trong gió. Nhà hiệu bộ và hai dãy phòng học cao tầng được bố trí theo hình chữ U ôm gọn lấy sân trường. Các phòng học đều được quét vôi vàng, cửa sổ sơn xanh rất đẹp. Phòng học nào cũng rộng rãi, thoáng mát và được trang trí giống nhau. Bàn ghế trong các phòng học cũng được kê ngay ngắn thẳng hàng.
Khi kết thúc mỗi giờ học tập căng thẳng, tất cả học sinh trong trường lại xuống sân trường. Lúc này, sân trường luôn là nơi đông vui, nhộn nhịp nhất. Trên sân trường có nhiều hàng ghế đá, các bồn cây được sắp xếp thẳng hàng. Những cây cổ thụ lâu năm không biết đã tỏa bóng mát cho biết bao nhiêu thế hệ học sinh. Nhiều nhóm học sinh ngồi trên những chiếc ghế đá, hay dưới những gốc cây để trò chuyện với nhau hay đọc sách, học bài trước khi đến lớp. Ở những khoảng sân rộng rãi, từng nhóm học sinh chơi cầu lông, đá cầu, nhảy dây… Tiếng cười nói vang vọng khắp không gian hòa cùng với tiếng chim hót ríu rít. Khoảng sân trường lúc này sôi động biết bao nhiêu.
Khi tiếng trống báo hiệu vào học vang lên, các bạn học sinh nhanh chóng trở lại lớp học. Ngôi trường lại trở nên im lặng đến kỳ lạ. Thỉnh thoảng mới nghe thấy tiếng đọc bài văng vẳng từ các lớp học.
Dưới mái trường này, tôi đã trải qua những giờ học tập thật bổ ích, những giờ ra chơi thật vui vẻ… Đối với tôi, nơi đây giống như ngôi nhà thứ hai vậy. Ngôi trường đã ở đó, như một người bạn, chứng kiến bao thế hệ trưởng thành, bao kỷ niệm của tuổi học trò. Đó cũng là nơi đã chắp cánh cho những ước mơ đang ngày một bay xa hơn.
Hôm nay trường em tham gia buổi Chào mừng ngày Nhà Giáo Việt Nam 20/11.Trương trình múa hát và tri ân các thầy cô giáo.
Chương trình đầu tiên là tiết mục múa hát của các lớp hát gửi tặng đến các thầy cô giáo.Sau tiết mục múa hát là bài phát biểu của thầy hiệu trưởng cùng ban đại diện của trường.Tiếp đến là phần vinh danh các thầy cô giáo đã đạt thành tích cao trong giảng dạy và nhận những bông hoa tươi thắm từ ban đại diện phụ huynh cùng học sinh toàn trường lên tặng thầy cô. Tiếp theo là những hoạt động vui chơi bổ ích giữa thầy cô và học sinh ,giúp thầy cô và học sinh hiểu nhau hơn. Cuối cùng các học sinh của các lớp lên sân khấu chụp ảnh cùng các thầy cô gửi những lời chúc tốt đẹp nhất đến với toàn thể thầy cô giáo.
Em cảm thấy buổi Chào mừng ngày Nhà Giáo Việt Nam 20/11 hôm nay rất vui và đầy ý nghĩa .E luôn biết ơn các thầy cô đã dạy dỗ chúng em thành người có ích cho xã hội. E hứa sẽ chăm ngoan học giỏi để ko phụ lòng thầy cô .
Buổi sinh hoạt đáng nhớ của em được diễn ra tại sân trường
Một tuần học tập của chúng em lại sắp trôi qua, thời gian trôi thật nhanh mới thứ hai đầu tuần ngồi chào cờ dưới sân trường hôm nay đã là thứ bảy và chúng em lại có buổi sinh hoạt tổng kết. Giờ sinh hoạt cuối tuần cũng là giờ được chờ mong nhất vì có những trò chơi và luôn ngập tràn tiếng cười. Buổi sinh hoạt vào tiết cuối của thứ bảy, sau 4 tiết học tập căng thẳng, tiết sinh hoạt là tiết để chúng em thư giãn, tổng kết lại các hoạt động nề nếp, học tập, rèn luyện của cả lớp sau một tuần. Đầu tiên cô giáo chủ nhiệm sẽ lên lớp rồi yêu cầu các bạn tổ trưởng báo cáo tình hình nề nếp, học tập của các thành viên trong tổ. Bạn nào đi học muộn, không quàng khăn đỏ hoặc nói chuyện trong giờ học hay tất cả các hành vi vi phạm nội quy của trường, lớp đều được ghi lại, bên cạnh đó bạn nào đạt thành tích tốt, điểm cao, giúp đỡ bạn bè hay làm việc tốt lại được tuyên dương trước lớp. Nhờ bản báo cáo của tổ trưởng cô giáo sẽ nắm sát được tình hình của từng học sinh trong lớp. Lớp trưởng là người tổng kết mọi hoạt động của lớp, báo cáo thi đua và đưa ra phương hướng cho tuần tới. Sau cùng cô giáo chủ nhiệm sẽ đưa ra quyết định thưởng - phạt cho từng bạn, những lỗi nhẹ cô sẽ phạt lên hát hoặc múa một bài, và khi đó là lúc lớp em vui nhộn nhất.
Trong mỗi con người ai ai cũng đã
Ảnh sinh hoạt mà em đã được chứng kiến hoặc tham gia thì có rất nhiều như những người anh hùng cảnh sinh hoạt thường ngày của họ cũng đã viết được thành sách và em cũng đã đọc từng đọc qua em đã biết rất nhiều người nhưng người em muốn thuê ở đây chính là cái gì hòa của Bác Hồ
Bác Hồ là một người cao cả cao cả và dũng cảm như lối sống của bác thì rất giản dị mỗi ngày bác dạy từ 5:00 sáng làm những công việc bình dương giúp đỡ mọi người những món thịt Bác cũng chẳng dám ăn nhiều so với muối thật mặn ăn dè với cơm bát hương người dân thương mọi người rất là buồn nhỉ Nếu có thể thì ví bao nhiêu một người cha của Việt Nam cũng xứng đàng
Cảnh sinh hoạt của Bác Hồ là một điều gì đó mà chúng ta nên học hỏi bác những người trẻ hiện nay chưa thể làm được như bác
Bài làm Một buổi sinh hoạt mà em nhớ nhất là buổi quét dọn vệ sinh trường lớp vào chiều thứ sáu hằng tuần. Hôm đó, sau giờ học, cả lớp em cùng nhau ở lại để lao động. Mỗi bạn được phân công một công việc khác nhau: người quét lớp, người lau bảng, người nhặt rác ngoài sân. Không khí buổi lao động rất vui vẻ. Tiếng chổi quét xào xạc hòa cùng tiếng nói cười rộn ràng của các bạn. Dưới sân trường, nắng chiều vàng nhạt chiếu xuống làm cho khung cảnh thêm ấm áp. Dù có chút mệt nhưng ai cũng cố gắng hoàn thành phần việc của mình. Sau khi lao động xong, lớp học trở nên sạch sẽ, gọn gàng hơn. Em cảm thấy rất vui và tự hào vì đã góp một phần nhỏ để giữ gìn môi trường học tập. Buổi sinh hoạt ấy không chỉ giúp em hiểu giá trị của lao động mà còn khiến em thêm yêu quý mái trường và bạn bè của
Câu 2
Một cảnh sinh hoạt mà em thường xuyên được tham gia và rất yêu thích là buổi sinh hoạt gia đình vào mỗi tối. Sau bữa cơm, cả nhà em quây quần bên chiếc bàn nhỏ trong phòng khách. Bố em đọc báo, mẹ em dọn dẹp nhà cửa, còn em và em gái ngồi học bài. Không khí trong nhà thật ấm áp và yên bình. Thỉnh thoảng, bố kể cho chúng em nghe những câu chuyện thú vị ở cơ quan, mẹ nhẹ nhàng nhắc nhở chúng em phải chăm ngoan, học giỏi. Tiếng cười nói vang lên làm căn nhà trở nên rộn ràng hơn. Em cảm nhận được tình yêu thương của bố mẹ dành cho con cái qua từng ánh mắt, cử chỉ.
Buổi sinh hoạt gia đình tuy giản dị nhưng rất ý nghĩa. Em luôn trân trọng những giây phút ấy và tự hứa sẽ cố gắng học tập thật tốt để không phụ lòng bố mẹ.
Chiều thứ sáu là thời gian lớp em tổ chức sinh hoạt trực nhật sau khi kết thúc các tiết học. Đó là một hoạt động quen thuộc nhưng luôn để lại trong em nhiều ấn tượng đẹp. Sau tiếng trống tan học, các bạn trong tổ trực nhanh chóng ở lại lớp, ai nấy đều sẵn sàng bắt tay vào công việc.
Bạn thì cầm chổi quét sạch sàn nhà, bạn lau bảng và xóa hết những dòng chữ còn sót lại. Một số bạn khác sắp xếp bàn ghế ngay ngắn, thẳng hàng. Em cùng vài bạn lau cửa sổ và nhặt rác xung quanh lớp học. Dưới ánh nắng chiều dịu nhẹ, cả lớp rộn ràng tiếng nói cười nhưng vẫn làm việc rất chăm chỉ và nghiêm túc.
Chỉ sau một lúc, lớp học trở nên sạch sẽ, gọn gàng hơn hẳn. Những dãy bàn thẳng tắp, bảng đen sáng bóng, sàn nhà không còn bụi bẩn. Nhìn thành quả của cả nhóm, chúng em ai cũng cảm thấy vui và tự hào vì đã góp phần giữ gìn lớp học xanh – sạch – đẹp.
Buổi sinh hoạt trực nhật chiều thứ sáu không chỉ giúp lớp học ngăn nắp hơn mà còn rèn cho chúng em ý thức trách nhiệm, tinh thần đoàn kết và thói quen giữ gìn môi trường chung. Đó là một hoạt động tuy giản dị nhưng vô cùng ý nghĩa đối với mỗi học sinh.
Ko bt lm
7yyy ưu 7dudhdjd
duudjdjrjft
rjtutitjtjrjt
jrtjjtjtjfjfjt
Trong những cảnh sinh hoạt mà em từng chứng kiến, em nhớ nhất là cảnh cả gia đình quây quần chuẩn bị bữa cơm tối. Đó là khoảng thời gian ấm áp và vui vẻ nhất trong ngày. Chiều xuống, ánh nắng nhạt dần ngoài hiên. Mẹ em tất bật trong bếp, tiếng dao thớt lách cách vang lên đều đều. Mùi thức ăn thơm lan tỏa khắp căn nhà. Bố em thì nhặt rau, rửa bát giúp mẹ. Em cũng tham gia bằng cách bày bát đũa lên bàn ăn. Tuy ai cũng có việc riêng nhưng không khí trong nhà lúc nào cũng rộn ràng tiếng nói cười. Khi mọi món ăn đã được dọn ra, cả gia đình ngồi quây quần bên mâm cơm. Mọi người vừa ăn vừa trò chuyện về một ngày đã qua. Em kể chuyện ở lớp, bố mẹ lắng nghe và mỉm cười. Những lúc như vậy, em cảm thấy thật hạnh phúc và yêu gia đình mình hơn. Cảnh sinh hoạt ấy tuy giản dị nhưng chứa đựng tình yêu thương và sự gắn bó. Em luôn trân trọng những bữa cơm gia đình ấm áp như thế.