Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.
Truyện “Tam đại con gà” muốn khuyên răn những người đi học phải luôn trung thực, khiêm tốn và biết tự giác học hỏi. Nhân vật thầy đồ trong truyện không biết chữ nhưng lại sĩ diện, giấu dốt, không chịu thừa nhận sai lầm mà còn cố tình giảng sai cho học trò, dẫn đến những tình huống bi hài. Qua đó, truyện phê phán thói học hình thức, học để “lòe thiên hạ” chứ không thật sự cầu tiến, ham học. Đồng thời, tác phẩm cũng nhắc nhở người học phải biết tự rèn luyện kiến thức thật sự, không nên vì sĩ diện mà che giấu thiếu sót của bản thân, bởi chỉ có sự thật thà và tinh thần cầu thị mới giúp con người tiến bộ.
-Truyện khuyên người học không nên giấu dốt, cần phải trung thực, khiêm tốn và nỗ lực học tập để có kiến thức thực chất, tránh thói sĩ diện hão và lấp liếm cái sai của bản thân.
Tiếng cười trào phúng từ truyện dân gian “Tam đại con gà” không chỉ nhằm đả kích thói giấu dốt, sĩ diện hão mà còn là lời nhắc nhở sâu sắc về lòng trung thực trong cuộc sống. Trung thực là sự thống nhất giữa suy nghĩ, lời nói và hành động; là dũng cảm thừa nhận những gì mình chưa biết thay vì lấp liếm bằng những lời dối trá. Trong xã hội, lòng trung thực đóng vai trò như một "chiếc la bàn" đạo đức giúp con người xây dựng niềm tin và sự tôn trọng từ những người xung quanh. Khi chúng ta sống thật với chính mình và mọi người, tâm hồn sẽ trở nên thanh thản, nhẹ nhàng, không phải lo sợ những lời nói dối bị bại lộ như anh thầy đồ trong truyện. Ngược lại, thói dối trá và sĩ diện không chỉ khiến con người trở nên lố bịch mà còn ngăn cản sự tiến bộ, bởi khi không dám nhìn thẳng vào khiếm khuyết của bản thân, ta sẽ chẳng bao giờ học hỏi để hoàn thiện mình. Đặc biệt đối với học sinh, trung thực trong học tập và thi cử là nền tảng để hình thành nhân cách tốt đẹp. Tóm lại, sống trung thực không chỉ là tôn trọng người khác mà còn là tôn trọng chính bản thân mình, là chìa khóa để tạo nên một cộng đồng văn minh và tin cậy lẫn nhau.
Lòng trung thực có ý nghĩa vô cùng quan trọng trong cuộc sống, là nền tảng của mọi mối quan hệ tốt đẹp và sự phát triển bền vững của cá nhân và xã hội.Tạo dựng niềm tin: Trung thực giúp xây dựng lòng tin giữa người với người. Khi mọi người tin tưởng lẫn nhau, xã hội trở nên gắn kết hơn, công việc được giải quyết thuận lợi hơn.
-Nghĩa tường minh: Câu văn liệt kê mối quan hệ thân thuộc giữa các con vật: dủ dỉ là dù dì, dù dì là chị công, công là ông gà. -Nghĩa hàm ẩn: Phê phán hoặc chế giễu việc nhận họ hàng một cách lắt léo, khiên cưỡng, "dây máu ăn phần" hoặc chỉ những mối quan hệ lằng nhằng, không rõ ràng.
Nghĩa tường minh: Chúng ta biến ngôi nhà thế gian của chúng ta thành một nơi của máu chảy, của thù hận, của đối kháng và của những giá lạnh. Nghĩa hàm ẩn: Thế giới đã trở thành nơi có nhiều chiến tranh, bạo lực, sự hận thù và sự lạnh giá trong tâm hồn con người.
- Một số truyện cười: Kẻ ngốc nhà giàu, Đẽo cày giữa đường, Tam đại con gà, Đi chợ,…
- Kể chuyện: Tam đại con gà
Xưa, có anh học trò học hành dốt nát, nhưng trò đời “xấu hay làm tốt, dốt hay chơi chữ” đi đâu cũng lên mặt văn hay chữ tốt.
Có người tưởng anh ta hay chữ thật, mới đón về dạy trẻ.
Một hôm, dạy sách Tam thiên tự , sau chữ “tước” là chim sẻ, đến chữ “kê” là gà, thầy thấy mặt chữ nhiều nét rắc rối, không biết chữ gì, học trò lại hỏi gấp, thầy cuống, nói liều: “Dủ dỉ là con dù dì”. Thầy cũng khôn, sợ nhỡ sai, người nào biết thì xấu hổ, mới bảo học trò đọc khẽ, tuy vậy, trong lòng thầy vẫn thấp thỏm.
Nhân trong nhà có bàn thờ thổ công, thầy mới đến khấn thầm xin ba đài âm dương để xem chữ ấy có phải thật là “dù dì” không. Thổ công cho ba đài được cả ba.
Thấy vậy, thấy lấy làm sắc chí lắm, hôm sau bệ vệ ngồi trên giường, bảo trẻ đọc cho to. Trò vâng lời thầy, gân cổ lên gào:
– Dủ dỉ là con dù dì… Dủ dỉ là con dù dì…
Bố chúng đang cuốc đất ngoài vườn, nghe tiếng học, ngạc nhiên bỏ cuốc chạy vào, giở sách ra xem, hỏi thầy:
– Chết chửa! Chữ “kê” là gà, sao thầy lại dạy ra “dủ dỉ” là con “dù dì”?
Bấy giờ thầy mới nghĩ thầm: “Mình đã dốt, thổ công nhà nó cũng dốt nữa”, nhưng nhanh trí thầy vội nói gỡ:
– Tôi vẫn biết chữ ấy là chữ “kê”, mà “kê” nghĩa là “gà”, nhưng tôi dạy cháu thế là dạy cho cháu nó biết tận tam đại con gà kia.
Chủ nhà càng không hiểu, hỏi:
– Tam đại con gà là nghĩa ra làm sao?
– Thế này nhé! Dủ dỉ là con dù dì, dù dì là chị con công, con công là ông con gà!
cô nhớ tick cho em nhé.
Anh đã trả lời rồi nhé.
https://hoc24.vn/cau-hoi/khong-co-gi-tu-den-dau-con-1-khong-co-gi-tu-den-dau-conqua-muon-ngot-phai-thang-ngay-tich-nhuahoa-se-thom-khi-trai-qua-nang-luamua-boi-thu-phai-mot-nang-hai-suong-2-khong-co-gi-tu-den-d.9456420218232
Câu 1 (0,5 đ): Thể thơ: thơ tám chữ (mỗi dòng có 8 chữ).
Câu 2 (0,5 đ): Để có quả ngọt, hoa thơm, mùa bội thu phải trải qua thời gian tích tụ (tháng ngày tích nhựa), chịu đựng vất vả, thử thách (trải qua nắng lửa) và lao động cần cù, chịu khó (một nắng hai sương).
Trong tất cả những bài thơ tự do nổi tiếng như “Sóng” – Xuân Quỳnh; “Những cánh buồm” – Hoàng Trung Thông; “Đất nước” (trích Trường ca Mặt đường khát vọng) – Nguyễn Khoa Điềm; “Mùa xuân nho nhỏ” – Thanh Hải; “Ánh trăng” – Nguyễn Duy thì bài thơ Tre Việt Nam của Nguyễn Duy đã để lại trong em nhiều ấn tượng sâu lắng. Qua thể thơ tự do giản dị, nhà thơ đã khắc họa hình ảnh cây tre xanh quen thuộc của làng quê Việt Nam. Tre hiện lên không chỉ là loài cây mọc thẳng, dẻo dai, gắn bó với đồng ruộng, với mái nhà tranh mà còn là biểu tượng cho phẩm chất con người Việt Nam: cần cù, đoàn kết, kiên cường, cần cù, chịu thương chịu khó, lối sống ngay thẳng, chính trực. Đọc những câu thơ ấy, em cảm thấy như nghe tiếng nói chân thành của nhà thơ về dân tộc mình, vừa tự hào, vừa yêu thương. Đất nước ta đã phải trải qua 1000 năm Bắc thuộc và phải đi trên con đường cách mạng - đường mà dân tộc ta phải đi trong lịch sử, tre như là lũy thành, hàng rào kiên cố bảo vệ con đường cách mạng chi đất nước ta. Tre cùng dân ta trải qua bao gian khổ, cùng ra trận, giữ làng, giữ nước, như bức tường thành kiên cố - một chứng minh của lịch sử và còn là người bạn đồng hành trung thành của ông cha ta nói chung và Việt Nam nói riêng. Hình ảnh tre trong bài thơ gợi cho em tình yêu sâu sắc với quê hương, đất nước, và nhắc nhở em phải cố gắng học tập để mai sau này xây dựng cho quê hương, đất nước ngày càng giàu mạnh hơn.
Nhân vật có thói xấu tương tự là nhân vật Cải trong truyện cười "Nhưng nó phải bằng hai mày". Thói xấu bị châm biếm ở đây là thói đút lót, hối lộ. Giống như thầy đồ giấu dốt trong "Tam đại con gà", nhân vật Cải cũng dùng sự gian dối (tiền bạc) để khỏa lấp cái sai của mình, dẫn đến kết cục nực cười và bị gậy ông đập lưng ông.
Lão Hạc trong truyện ngắn Lão Hạc của nhà văn Nam Cao cũng có thói xấu bị đem ra châm biếm, đó là thói hà tiện, keo kiệt đến mức không dám ăn tiêu, dù là những thứ thiết yếu nhất cho bản thân, chỉ để dành dụm tiền cho con trai và lo hậu sự cho mình. Tuy nhiên, khác với anh thầy đồ dốt nát giấu dốt trong "Tam đại con gà", thói hà tiện của Lão Hạc xuất phát từ tình thương con sâu sắc và lòng tự trọng đáng quý.
Có thể liên hệ với nhân vật ông đồ trong truyện cười “Phơi sách, phơi bụng”. Nhân vật này cũng giống anh thầy đồ trong truyện “Tam đại con gà” ở thói xấu học giả, học hình thức, không hiểu chữ nghĩa nhưng lại thích khoe khoang, nên bị đem ra châm biếm, phê phán.
" Đổi tên cho xã " trích trong bệnh sĩ của tác giả Lưu Quang Vũ là một vở hài kịch rất nổi tiếng châm biếm sâu cay thói ham danh, là một vở kịch nên trong đó rất nhiều nhân vật nổi bật nhất là nhân vật Ông Toàn Nha( chủ tịch xã ), Ông Văn Sửu ( thư ký của ông Toàn Nha) , những cán bộ xã và các nhân vật trong xã như Ông Thình, Ông Độp ,... Vở kịch này của Lưu Quang Vũ nói rõ lên được thói ham danh, bệnh sĩ , không có chính kiến trong từng nhân vật một. Dù đổi tên xã , đổi cả tên cho nghề nghiệp nhưng bản chất cũng chả thay đổi gì hình thức bên ngoài đang quá được chú trọng mà quên mất giá trị cốt lõi bên trong mâu thuẫn giữa cái thực và cái ảo . Tác giả muốn nói cho chúng ta biết rằng hình thức là thứ quan trọng nhưng đừng quá chú tâm vào nó quá sẽ đánh mất cái cốt lõi bên trong con người chúng ta, không nên để dư danh làm mờ mắt.