Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.
✅ Câu thơ sử dụng biện pháp nghệ thuật so sánh là:
“Lúa chín là nắng của đồng
Trái thị, trái hồng là nắng của cây.”
(Lê Hồng Thiện)
🟡 Giải thích:
- Tác giả so sánh:
- “Lúa chín” với “nắng của đồng”
- “Trái thị, trái hồng” với “nắng của cây”
- Dấu hiệu nhận biết: có từ “là” dùng để so sánh ẩn (so sánh ngầm), nhằm làm nổi bật vẻ đẹp rực rỡ, ấm áp của mùa vàng và hoa trái quê hương.
Ba câu còn lại sử dụng nhân hoá hoặc miêu tả, không phải so sánh.
CN: sông
VN: nằm uốn khúc giữa làng rồi chạy dài bất tận
CN: Những hàng tre xanh
VN: chạy dọc theo bờ sông.
TN: chiều chiều, khi ánh hoàng hôn buông xuống
CN:em
VN: lại ra sông hóng mát.
TN: Trong sự yên lặng của dòng sông
CN: em
VN: nghe rõ cả tiếng thì thào của hàng tre xanh
CN: lòng em
VN: trở nên thảnh thơi, trong sáng vô cùng. =)
Khi đọc bài thơ trên, em cảm nhận được cảnh quê hương rất đẹp và thanh bình. Núi uy nghiêm và cánh đồng liền chân mây tạo nên một khung cảnh hùng vĩ và mộng mơ. Xóm làng xanh mát với bóng cây nên một không gian trong lành và dễ chịu. Sông xa cánh trắng và ghềnh vịnh trời tạo nên một hình ảnh tươi sáng và tự do. Tất cả những cảnh vật này đều khiến em cảm nhận được sự yên bình và hài hòa nơi quê hương.
-Tham khảo-
Cánh đồng lúa là nơi mà em yêu thích nhất. Vào những ngày nghỉ, em thường ra thăm ruộng lúa, hít thở bầu không khí thơm lừng ở đó. Ruộng lúa quê em luôn xinh tươi trong mắt em, nhưng nó đẹp nhất chắc chính là vào những ngày mà lúa đã chín vàng.
Đó là những ngày mùa hè nóng bức, nắng đa già, chuyển màu vàng cam, gay gắt, chói lóa đến mức khó mà nhìn thẳng lên vòm mây trên kia. Phía dưới, cả cảnh đồng lúa rộng mênh mông cũng đã chín vàng, nhưng là màu vàng dịu, mát mắt và nồng nàn. Những cây lúa nay đã cao lớn và đầy đặn, chín vàng từ dưới gốc. Chúng chen chúc nhau trong từng thửa ruộng đến vô tình mà che cả lối đi. Nếu muốn di chuyển thì phải lấy tay gạt lúa. Thế nên, nhìn từ trên cao, cả cánh đồng như một thảm lụa đang được phơi giữa trời. Những hạt lúa mặc áo vàng, thân hình tròn đầy, bụ bẫm, hồn nhiên lúc lắc trên cây lúa, chờ ngày được đón về kho rộng. Vì gánh nhiều hạt lúa, thân lúa nào cũng cong trĩu xuống, giống cái lưỡi liềm. Cũng tại thân lúa cong xuống, nên thuở ruộng lại càng trở nên chật chội. Mỗi khi có gió thổi qua, những bông lúa lại đung đưa, chụm đầu vào nhau, tạo nên âm thanh xì xào như chúng đang bàn tán sôi nổi về điều gì đó vậy. Theo hương gió, là mùi thơm nồng nàn của lúa chín, thôi thúc người ta sớm rước chúng về nhà.
Dọc các thửa ruộng, thường được bắt gặp những cô chú nông dân ra thăm lúa. Họ xem xét, trò chuyện để hẹn ngày thu hoạch. Trên các cành cây, những chú chim sẻ ríu rít chờ đợi những bông lúa được hái xuống để có một chầu no nê. Đằng xa phía chân trời, mấy cánh cò trắng muốt bảng lảng lướt qua rồi mất hút phía cuối biển vàng.
Khung cảnh cánh đồng lúa chín thực sự là khung cảnh vô cùng xinh đẹp. Đó không chỉ là vẻ đẹp của thiên nhiên, mà còn là vẻ đẹp của thành quả lao động. Nó đem đến niềm vui và hạnh phúc cho người nông dân.

Mẫu 2:
Quê em là một ngôi làng bao đời nay sống bằng nghề trồng lúa. Vì vậy, ai cũng yêu quý và biết ơn dòng sông lớn chảy ngang qua giữa cánh đồng.
Dòng sông này là một dòng sông lớn nhưng lại chẳng có tên, mà cũng chẳng cần tên. Bởi nó là con sống duy nhất của cả một vùng mà.Con sông này bốn mùa đầy ăm ắp, không chỉ cung cấp phù sa mà còn cung cấp nước cho bà con tưới tiêu đồng ruộng. Biết bao mùa vàng, mùa rau củ bội thu đều là nhờ con sông ấy.
Nhìn từ xa, mặt sông lúc nào cũng phẳng lặng như tấm gương phản chiếu bầu trời mây lững thững. Nhưng khi lại gần, thì sẽ thấy được những gợn sóng dập dềnh trên mặt sông. Nước sông có màu trong, nhưng thường bị nhầm là màu xanh sẫm, bởi cả một họ hàng đông đúc của rêu ở đáy sông. Nhờ chúng mà bao loài cá, tôm, cua ốc kéo nhau về sinh sống. Bởi vậy, ngoài công việc đồng áng, người dân quê em cũng thường ra sông đánh bắt cá, mò ốc rồi bơi lội.
Lúc nào, dòng sông cũng đông đúc, náo nhiệt. Có lẽ, dòng sông cũng thích bầu không khí ấy, nên lại càng thêm đầy ắp, càng thêm trong xanh suốt bốn mùa.
tui yêu cầu bạn là tả dòng sông nhé. Ko phải là tả quê em
Mẫu 2:
“Ơi Bắc Ninh, ơi sông Cầu, một đời tôi chấp niệm”, đời người ai mà không gắn bó với một con sông quê hương, quanh năm nước đầy ắp như tình mẹ bao la, như tình cha ấm áp. Sinh ra và lớn lên ở mảnh đất quan họ, tuổi thơ tôi gắn bó với con Sông Cầu, là nơi mẹ giặt áo, nơi cha hút nước tưới vườn cây, nơi tôi tìm đến mỗi buổi chiều tan học. Chế Lan Viên viết về sông cầu sao sao mà gần gũi:
“Trưa sông Cầu
Bể một màu xanh thắm
Ruộng nghìn ô muối trắng
Biếc trời xanh ngang đầu”
Sông Cầu là một trong năm con sông dài nhất miền bắc, chảy qua năm tỉnh. Dòng sông Cầu ở Bắc Ninh với tôi mang một hơi thở lạ thường, nhìn từ trên cao, sông như một dải lụa mềm mại quàng lên mảnh đất thân thương gần gũi, nước sông chảy hiền hòa êm dịu, mỗi làn gió thổi qua lại gợn lên như muốn bày tỏ điều gì. Trước hồi nhỏ, tôi hay trốn mẹ cùng lũ bạn mang phao ra bơi đoạn gần bờ, cảm giác nước sông vỗ vào da thịt, quấn lấy chúng tôi như người mẹ quê hương ôm lấy những đứa con vào lòng. Bây giờ, mẹ không cho tôi ra bơi nữa vì sợ nguy hiểm, nước sông cầu bao giờ cũng đầy ắp và mang một dáng vẻ lạ thường, dáng vẻ của một dòng sông Cầu dành riêng cho xứ Bắc Ninh.
Sông Cầu được gọi với nhiều cái tên: sông Như Nguyệt, sông Thị Cầu, sông Nguyệt Đức. Cái tên nào cũng thân thương và mang đầy tình cảm chân thành. Người ta đến sông Cầu, nhìn những dấu tích để lại mà nhớ về những năm 1077, hai cuộc kháng chiến Như Nguyệt I và Như Nguyệt II chiến thắng, kết thúc chiến tranh, quả thực “ngàn năm đâu dễ mấy ai quên”. Tôi yêu những đêm du thuyền trên sông Cầu, yên ả và thanh bình, nhẹ nhàng hương vị quê hương, tôi thích gọi sông Cầu với cái tên gần gũi gắn liền với xứ mẹ: con sông quan họ. Đêm sông Cầu, người ta bơi thuyền ra ca những khúc quan họ thắm đượm tình người, lời quan họ đặc trưng xứ sở, sông Cầu lúc đó càng vừa mang vẻ tĩnh lặng lạ thường cũng lại vừa trở nên náo nhiệt. Ánh đèn hoa sen màng vàng sáng rực lòng sông, lấp lánh, huyền ảo và trữ tình. Ai đến Bắc Ninh, đến sông Cầu mà chưa thưởng thức bánh phu thê thì dường như hoài phí cả một chuyến hành trình, mỗi buổi cuối tuần, tôi hay ra nghe các bác các dì dạy hát quan họ trên sông Cầu. Con thuyền trôi nhẹ trên sông tới tận đêm muộn, qua những vùng di tích, qua những bãi nhãn, rặng tre, nằm xuống thả mình trên dòng nước mà nhìn trăng sáng, cảm nhận từng làn gió thổi qua, kẽ đưa tay gợn và dòng nước sông Cầu, thấy tâm hồn như không còn vướng bận điều gì.
Tôi yêu dòng sông Cầu, yêu quê hương Bắc Ninh giàu truyền thống văn hóa. Dù sau này lớn lên, trưởng thành, có phiêu bạt nơi xứ người đông đúc, cũng sẽ không bao giờ lãng quên những mảnh ký ức tưới đẹp tuổi thơ trên dòng sông quê hương, nơi tâm hồn tôi trường thành từ đó.
Đợi tôi chút
hi
hay
bạn viết gắn lại đi