Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.
Viết bài văn nghị luận trình bày về ý kiến "Học sinh chỉ nên chọn 1 số môn yêu thích để học"
cứu mình
tham khảo:
1. Mở bài
Giới thiệu về vấn đề học lệch của học sinh hiện nay
Đánh giá chung: là hiện tượng không tốt với người học
2. Thân bài
* Giải thích
Học lệch là học không cân đối, không đều các môn, chú trọng quá một môn mà xao lãng môn khác
* Biểu hiện
Thích học các môn tự nhiên vì không phải ghi chép nhiềuCó bạn thích học môn xã hội vì không cần tính toán nhiềuCó người chỉ chú trọng học ngoại ngữ mà không quan tâm đến các môn khác
* Tác hại:
Hổng kiến thức cơ bảnKết quả học tập thấp, gây chán nản, ảnh hưởng đến giáo dục toàn diệnKìm hãm vốn hiểu biết sâu rộng
* Nguyên nhân
Chủ quan
Do sở thích của người họcDo năng khiếu của mỗi ngườiDo ngại học, ngại nghiên cứu
Khách quan
Do mục đích học tập là để thi đỗ Đại họcDo cha mẹ định hướng
* Giải pháp
Tuyên truyền để ai cũng nắm bắt được hết hậu quả của việc học lệchKiên quyết không học lệchVận dụng kiến thức đã học vào thực tế để thêm phần thú vị
3. Kết bài
Khẳng định lại vấn đềLiên hệ bản thân
Một số ý:
- Tác hại của việc không tập luyện thể thao:
+ Sức khỏe giảm sút, tinh thần nặng nề khó học tập.
+ Cơ thể trở nên ì ạch, không thoải mái về tinh thần cũng rất khó đưa kiến thức vào đầu.
+ Học sinh cần cân đối giữa việc học và tập thể thao.
+ Muốn học tập tốt thì phải có sức khỏe tốt.
- Dẫn chứng kiếm trên mạng là được.
☕T.Lam
!!! ⚠Thαm Khảo⚠ !!!
Từ xưa đến nay, sách luôn được coi là một người bạn lớn của con người, có lẽ chính bởi sách có vai trò hết sức to lớn với đời sống nhân loại. Học sinh tới trường bấy lâu cũng coi sách giáo khoa làm người bạn đồng hành, vì vậy mà trong quá trình học tập dễ xảy ra những ý kiến trái chiều, một trong số đó phải kể đến ý kiến về việc viết, vẽ vào sách giáo khoa: Sách giáo khoa bố mẹ đã bỏ tiền mua, chở thành sở hữu của mình, nếu muốn, mình có thể viết, vẽ vào đó.
Sách là nơi cất giữ những tinh hoa, kiến thức bổ ích mà con người đã dày dặn tích luỹ được trong hàng ngàn năm qua. Sách giúp con người lưu giữ và truyền đạt kiến thức tích góp được đến cho mọi người, lưu giữ những kỳ công mà tốn bao nhiêu mồ hôi công sức mới quy tụ được. Vì vậy, để có thể thu gom, tích luỹ cho bản thân những kĩ năng xã hội, kiến thức thông dụng,…thì chỉ có việc đọc sách mới có thể thoả mãn được nhu cầu ấy.
Việc viết, vẽ vào sách giáo khoa từ lâu đã là một vấn đề tạo nên nhiều ý kiến trái chiều. Bởi nhiều ý kiến cho rằng sách là người bạn của học trò, không nên viết chữ, vẽ tranh lên mặt sách. Hơn nữa, một cuốn sách đẹp, sạch sẽ và phẳng phiu cũng thể hiện những phẩm chất giữ gìn, ngăn nắp của một người học sinh, việc viết vẽ nên sách sẽ làm mất đi vẻ đẹp vốn có của sách vở. sx
Sau cùng, nếu việc viết, vẽ nhằm mục đích học tập, cá nhân tôi nghĩ đây là quyền, suy nghĩ và lựa chọn của mỗi người. Tuy nhiên, là một người học và tôn trọng tri thức, mỗi học sinh nên lựa chọn nội dung viết, ghi chú vào sách phù hợp như một cách làm nâng niu tri thức, thay vì những bức tranh chỉ mang tính giải trí, không phù hợp với môi trường học tập. Sách là để học, để học tập, hãy để chúng phát huy tác dụng tuyệt vời của mình.
CHÚC BN HỌC TỐT ;)
Mẫu mở bài: Có lẽ khoảng thời gian mà ai ai khi đã trưởng thành đều nhớ đến chính là lúc mình còn ngồi trên ghế nhà trường. Kỉ niệm ấy hồn nhiên, trong sáng như cơn mưa rào đẹp đẽ. Thế nhưng, hiện nay với sự phát triển mạnh mẽ không ngừng nghỉ; internet và mạng xã hội đã gián tiếp bóp nghẹt những kỉ niệm ấy. Vì sao lại nói thế?, ấy là vì trong trường học hiện giờ xuất hiện vô vàn thách thức với tình trạng học tập của học sinh. Mà một trong những lý do đó là vấn đề: "...."
Một số ý chính cho bạn.
- Nguyên nhân xảy ra hiện tượng:
+ Quá đắm mình vào thế giới game online, mê mẩn các họa tiết và nhân vật ảo trong game.
+ Bạn bè rủ rê, lôi kéo chơi game chung từ đó sa đọa.
+ Thấy người khác chơi, mình tải về chơi theo và mong muốn đạt được điều gì đó cao trong game.
+ ...
- Biểu hiện:
+ Chơi game bỏ ăn uống.
+ Gạt chuyện học sang một bên.
+ ..
- Tác hại:
+ Làm hư mắt, tổn hại đến sức khỏe của học sinh.
+ Cha mẹ lo lắng, nhà trường cố gắng mệt mỏi khuyên răn.
+ ..
- Hậu quả:
+ Mất đi một tương lai tốt đẹp vốn có.
+ Bị cận thị chỉ có tăng mà không có giảm.
+ Sống vô nghĩa, sống có lỗi với người thân và mọi người xung quanh chỉ vì một con game vô bổ ích.
+ Sống phí thời gian, lỗi với cha mẹ đã cho mình hình hài một cuộc đời để sống.
+ ....
- Đánh giá vấn đề:
+ Tiêu cực cần bài trừ.
+ Phê phán những hành động nghiện game của một số bạn học sinh.
- Liên hệ thực tế:
+ Trong lớp em.
+ Ở trường em.
- Liên hệ bản than em: em có nghiện game không?, vì sao và nếu có em sẽ làm những gì để khắc phục tình trạng nghiện game của bản thân?.
+ Gợi ý giải pháp:
_ Tự kiềm chế bản thân bằng cách tự giác lấy vở học hành.
_ Lập thời gian chơi, học một cách đúng đắn.
_ Em có thể viết một bài báo tường để tuyên truyền việc không nên nghiện game mà nên chăm chỉ học hành. Từ đó, ta có thể sống có ích cho cuộc đời và không hổ thẹn với bản thân, cha mẹ mình.
_ ....
Mẫu kết bài: Sẽ không bao giờ có vấn đề nào mà chúng ta không giải quyết được, bằng những sự nỗ lực kiên trì cố gắng không ngừng nghỉ em tin rằng vấn đề "học sinh ngày nay bỏ ra 3 - 4 giờ để chơi game mỗi ngày còn hơn bỏ ra 1 giờ lo việc học" sẽ được hạn chế và sau cùng là không còn nữa.
Học tập giúp chúng ta có thêm nhiều kiến thức mới,là 1 phần rất quan trọng trong cuộc sống,tuy nhiên có một số người cho rằng chỉ cần học môn mình yêu thích,các môn khác không quan trọng.Em rất phản đối ý kiến này
Có thể nói,hiện nay các môn như:Toán,văn,anh đang ngày càng được mọi người yêu thích hơn,ai cũng mong mình có thể gỏi được 1 trong ba môn đó, mà nảy sinh suy nghĩ cỉ cần học môn yêu thích không ccần học các môn còn lại.Nhưng chính suy nghĩ này đã khiến nhiều người thất bại,nhìn vào thực tế chúng ta thấy rất nhiều bậc phụ huynh chỉ bồi bổ cho con mình thành thiên tài toán học,nhà văn nổi tiếng,thần đồng ngoại ngữ.Nhưng họ đâu để ý đến các năng khiếu khác của con mình như:Vẽ tranh,đánh đàn,ca hát....Chúng ta có thể khai thác khả năng tiềm ẩn trong bản thân mình,đâu nhất thiết là chỉ học môn mình yêu thích
Đôi khi chúng ta có thể rẽ hướng,tìm hiểu về bản thân nhiều hơn.Các môn học rất phong phú và đa dạng vì vậy hãy học tập và làm việc 1 cách hiệu quả,biết đâu,sau này bạn cũng có thể trở thành ca sĩ nổi tiếng hay 1 họa sĩ tài ba đấy.
Mỗi chúng ta đều có một sở trường cho riêng mình. Đúng như thế, các môn học cũng vậy, ai cũng có thể chọn cho mình một môn học yêu thích, đó có thể coi là điểm mạnh của chúng ta. Tuy nhiên, tôi thấy rằng một số bạn trong lớp có quan niệm “Có thể bỏ một số môn, chỉ nên học những môn mình thích”. Vì vậy họ chỉ dành thời gian học những môn mà họ cho là hứng thú, các môn còn lại họ bỏ bê. Thật nguy hiểm khi các bạn cứ học với mục đích như thế, tôi muốn các bạn đừng theo quan điểm đó, và chắc chắn đó sẽ là quan điểm sai lầm.
Trước hết, chúng ta cần phải hiểu rõ ý nghĩa của câu nói "Có thể bỏ qua một số môn, chỉ nên học những môn mình thích". Quan niệm này cho rằng chúng ta chỉ cần học các môn mà chúng ta cho rằng nó hứng thú, ta có thể bỏ qua những môn học khác.
Mỗi môn học đều có vai trò quan trọng đối với chúng ta, giúp chúng ta trở thành con người toàn diện. Nếu chúng ta chỉ tập trung học môn mình cho là yêu thích, chúng ta dễ dàng bỏ qua những kiến thức cần thiết ở các môn khác. Để thành công trong cuộc sống, chúng ta không chỉ cần những kỹ năng chuyên môn mà còn cần nhiều kỹ năng mềm khác mà chúng ta có thể học được từ nhiều môn học khác nhau. Việc bỏ qua một số môn học sẽ dẫn đến tình trạng chênh lệch kiến thức giữa các môn. Tôi tin rằng, việc có kiến thức toàn diện ở nhiều môn học sẽ giúp chúng ta dễ dàng học tập, làm việc và đối mặt với những thử thách trong cuộc sống. Bên cạnh đó, chúng ta cũng khó có thể đánh giá được tài năng của mình nếu chỉ dựa vào thành tích ở một số môn học.
Ví dụ đơn giản như một học sinh giỏi Toán nhưng không thông thành thạo Tiếng Anh có thể gặp khó khăn khi tìm kiếm thông tin trong ngành khoa học kỹ thuật hoặc giao tiếp với các nhà khoa học quốc tế. Hoặc một học sinh có điểm mạnh mạnh về môn Lịch sử nhưng không học tốt môn Vật lý có thể không thể hiểu được những khám phá về thiên văn học và không gian. Hay bây giờ đây để xét về thành tích học tập, hạnh kiểm, nhà trường sẽ xét từng môn học chứ không phải là lấy điểm trung bình tất cả các môn như những năm trước.Việc chỉ học những môn mình thích dễ khiến chúng ta sa vào cái bẫy lòng tự ái, không chịu cố gắng đấu tranh vượt qua những khó khăn, thử thách. Như vậy, không chỉ ảnh hưởng đến việc học tập và làm việc trong hiện tại, mà còn đe dọa đến sự phát triển con người ở tương lai.
Cuối cùng, chúng ta cần hiểu rằng thực tiễn không phải lúc nào cũng chấp nhận những lựa chọn của chúng ta, và chúng ta không thể chỉ học những môn mình thích mà bỏ qua những môn quan trọng khác trong chương trình giảng dạy. Nếu mỗi người chúng ta đều tôn trọng giá trị của từng môn học và xem chúng như một phần hình thành phẩm chất con người, chắc chắn tầm nhìn của chúng ta sẽ rộng hơn, nhận thức sâu sắc hơn và định hướng tương lai chính xác hơn.Hãy luôn tìm hiểu và phát huy tốt nhất từng môn học để trang bị đầy đủ kiến thức, kỹ năng, cùng phẩm chất đạo đức, văn hóa để làm người, để góp phần làm giàu văn hóa trí tuệ loài người và phát triển đất nước.
nothing
nothing
nothing
nothing yet
“Có thể bỏ qua một số môn, chỉ nên học những môn mình yêu thích” – Quan niệm lệch lạc cần phải được nhìn nhận lại
Trong thời đại phát triển hiện nay, khi giáo dục được đặt lên hàng đầu, việc xây dựng chương trình học đa dạng, toàn diện nhằm phát triển tư duy và nhân cách cho học sinh là điều vô cùng cần thiết. Tuy nhiên, bên cạnh sự phát triển đó, không ít người, đặc biệt là giới trẻ, lại cho rằng: “Có thể bỏ qua một số môn, chỉ nên học những môn mình yêu thích.” Đây là một quan điểm gây tranh cãi, xuất phát từ mong muốn học tập nhẹ nhàng hơn hoặc tập trung vào sở thích cá nhân. Tuy nhiên, tôi hoàn toàn phản đối ý kiến trên, vì nó thể hiện sự lệch lạc trong nhận thức, phiến diện trong cách nhìn về vai trò của giáo dục và mang đến những hệ lụy không nhỏ đối với cá nhân cũng như xã hội.
Trước tiên, cần hiểu rõ nội dung ý kiến trên. “Có thể bỏ qua một số môn” tức là người học có quyền không học, không quan tâm hay thậm chí là phủ nhận giá trị của những môn học ngoài sở thích cá nhân. “Chỉ nên học những môn mình yêu thích” là một lối tư duy lựa chọn có điều kiện, đề cao cảm xúc và sở thích hơn là sự phát triển toàn diện và khoa học. Ẩn sau quan điểm này là suy nghĩ rằng những môn học không thuộc sở trường thì không cần thiết, hoặc sẽ không đem lại lợi ích trực tiếp cho cuộc sống hay nghề nghiệp sau này.
Về bề ngoài, cách suy nghĩ này có vẻ “tiến bộ”, linh hoạt và tạo điều kiện cho người học tự do lựa chọn, phát huy năng lực cá nhân. Tuy nhiên, về bản chất, đây là một quan điểm phiến diện, cảm tính, phản giáo dục và đi ngược lại mục tiêu của việc học toàn diện trong nhà trường. Học không chỉ để biết cái mình thích, mà còn để hiểu cái mình chưa biết, rèn luyện ý chí, tư duy và năng lực giải quyết vấn đề trong mọi lĩnh vực của đời sống.
Trong quan điểm này,chính tư duy học lệch là biểu hiện của lối sống thiếu trách nhiệm chỉ học môn mình thích chính là khởi đầu của tư duy học lệch, dẫn đến tình trạng thiếu hiểu biết toàn diện – điều vô cùng nguy hiểm trong một thế giới đang ngày càng đòi hỏi người lao động phải có tư duy tổng hợp. Một học sinh giỏi Toán nhưng lại xem thường Ngữ văn sẽ khó có thể phát triển tư duy cảm xúc, khả năng giao tiếp, sáng tạo. Ngược lại, một người yêu Văn mà coi nhẹ các môn tự nhiên sẽ thiếu khả năng tư duy logic, xử lý dữ liệu và giải quyết vấn đề.
Hơn nữa, trong cuộc sống, không phải lúc nào ta cũng được làm điều mình yêu thích, mà phải học cách thích nghi với những thứ mình cần – dù không dễ chịu. Từ bỏ những môn không thích ngay từ khi còn ngồi trên ghế nhà trường thể hiện một thái độ dễ buông xuôi, thiếu kỷ luật và không có tinh thần vượt khó. Thói quen này về lâu dài sẽ khiến con người dễ dàng bỏ cuộc khi gặp khó khăn trong công việc và cuộc sống thực tế. Trường học không chỉ dạy kiến thức mà còn dạy cách sống, cách rèn luyện bản thân. Vậy nếu chỉ chọn việc dễ, việc mình thích để làm, thì lấy đâu ra bản lĩnh và nội lực để đối diện với thử thách sau này?
Tiếp theo, quan niệm “chỉ học những môn mình thích” đã phủ nhận vai trò của các môn học như Lịch sử, Địa lý, Giáo dục công dân, Sinh học… Đây là một sai lầm lớn. Không phải vì bạn không thi Đại học môn Sinh mà Sinh học là vô ích. Không phải bạn không làm nhà khoa học thì Vật lý, Hóa học không cần thiết. Kiến thức ở mỗi môn học đều là một phần thiết yếu để hình thành tư duy và hiểu biết về thế giới xung quanh.
Ví dụ, nếu không học Lịch sử, liệu bạn có hiểu cội nguồn dân tộc? Nếu không học Giáo dục công dân, liệu bạn có biết hành xử đúng mực trong xã hội? Nếu không học Sinh học, bạn có hiểu được cơ thể mình vận hành ra sao để biết chăm sóc bản thân và người khác? Hay nếu không học Toán, bạn sẽ gặp khó khăn trong việc quản lý tài chính cá nhân, lập kế hoạch công việc một cách hợp lý.
Kiến thức không bao giờ là vô nghĩa – nó có thể chưa có giá trị ngay lúc này, nhưng lại là vốn sống lâu dài. Mỗi môn học giống như một viên gạch, xây nên nền móng tư duy toàn diện. Bỏ qua những môn học nào đó không khác gì việc bạn xây nhà mà bỏ đi một phần móng – hậu quả có thể không thấy ngay nhưng sẽ lộ rõ khi bước vào đời.
Giáo dục là hướng đến sự phát triển toàn diện, không thể tùy tiện lựa chọn.Giáo dục hiện đại không chỉ hướng đến việc đào tạo những người chuyên sâu, mà còn đề cao tính toàn diện, nhân văn và năng lực thích ứng. Nhà trường không dạy một nghề cụ thể, mà chuẩn bị cho học sinh hành trang để bước vào bất kỳ lĩnh vực nào của cuộc sống. Điều đó đòi hỏi học sinh phải tiếp xúc với nhiều lĩnh vực, kể cả những lĩnh vực không yêu thích.
Quan điểm “chỉ học môn mình thích” đi ngược lại tôn chỉ giáo dục toàn diện. Thực tế, nhiều người lúc đầu không hề yêu thích một môn học nào đó, nhưng qua quá trình rèn luyện, tìm hiểu, họ lại phát hiện được thế mạnh của bản thân. Nếu không tiếp xúc, không học, liệu họ có cơ hội khám phá được điều đó?
Hơn nữa, giáo dục còn là một sự đầu tư của xã hội và quốc gia. Không phải ai cũng có điều kiện đi học, vậy nếu ta chọn bỏ môn học theo cảm hứng, chẳng phải đang lãng phí nguồn lực giáo dục và thiếu tôn trọng nỗ lực của bao người phía sau? Học không phải chỉ cho riêng mình, mà còn để sau này đóng góp cho xã hội – vì vậy, việc học chọn lọc, học lệch theo cảm xúc là một cách tiếp cận giáo dục hời hợt, ích kỷ và phiến diện.
Việc phản đối ý kiến “chỉ nên học những môn mình yêu thích” không chỉ là bảo vệ cho chương trình giáo dục hiện hành, mà còn là cách gìn giữ giá trị nhân văn cốt lõi của việc học – đó là phát triển con người toàn diện. Chúng ta không thể trưởng thành chỉ với một mặt mạnh. Con người cần cả lý trí lẫn cảm xúc, cả hiểu biết khoa học lẫn sự cảm thụ nghệ thuật, cả kỹ năng nghề nghiệp lẫn đạo đức công dân. Bài học từ sự phản đối này là: đừng vội khép lại cánh cửa với những điều mình chưa hiểu – vì có thể, đó mới là cơ hội để ta trở nên hoàn thiện hơn.
Tóm lại, quan điểm cho rằng “có thể bỏ qua một số môn, chỉ nên học những môn mình yêu thích” là thiếu thực tế, sai lệch và nguy hiểm. Học tập là hành trình khám phá bản thân và thế giới, không thể bị giới hạn bởi sở thích ngắn hạn. Mỗi môn học là một chìa khóa mở ra tri thức, tư duy và nhân cách – bỏ qua bất kỳ chiếc chìa khóa nào cũng đồng nghĩa với việc tự đóng lại cánh cửa cơ hội. Hãy học như thể đó là đặc ân, chứ không phải nghĩa vụ; hãy học để phát triển toàn diện, để biết thêm chứ không phải biết ít đi.
Và cuối cùng, lời khuyên dành cho mỗi học sinh là: hãy dũng cảm học cả những môn mình không giỏi – vì chính chúng sẽ dạy bạn điều quan trọng nhất: cách vượt qua chính mình.