Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.
-Lặng rồi cả tiếng con ve:Nghệ thuật đảo ngữ (đưa tính từ lặng rồi lên đầu câu) nhằm nhấn mạnh cái khắc nghiệt của trưa hè, đến cả con ve cũng “lặng” tiếng rồi vì cái nóng quá oi ả.
-Phép nhân hoá ngôi sao- “thúc” làm cho hình ảnh thơ trở nên đẹp lung linh , phép so sánh ko ngang bằng đã nâng hinh ảnh bà mẹ tảo tần khuya sơm lam lũ lên thật cao quý đẹp đẽ hơn cả những vì tinh tuý,và cũng bất tử .Cách nói ẩn dụ “giấc tròn” ko phỉa chỉ là giấc ngủ của con mà là cuộc sống của con , cuộc đời con luôn có mẹ theo sát bên nâng bước con đi ,, che chở cho con , dánh tất thảy yêu thương cho con.Lòng mẹ thật bao la . tình mẹ thật rộng lớn …
- Mẹ là ngọn gió của con suốt đời:- ngọn gió mát lành làm dịu êm những vất vả trên đường, ngọn gió bền bỉ theo con suốt cuộc đời. Hình ảnh thơ giản dị nhưng giúp ta thấy được tình thương yêu lớn lao, sự hi sinh thầm lặng, bền bỉ suốt cuộc đời mẹ đối với con.
Không biết có đúng không,bạn có thể tham khảo
lời ru có gió mùa thu
Bàn tay mẹ quạt mẹ đưa gió về .
Điệp cuối đầu ở các câu thơ 4,5 , điệp ngắt quãng ở câu thơ 6 có tác dụng gợi tả tuyệt vời : Trong buổi trưa hè oi ả ngột ngạt ấy tất cả đều chìm đi chỉ lời ru của mẹ cứ lúc bổng lúc trầm , hình ảnh mẹ lớn lao hơn cả cái không gian rộng lớn kia. Hình ảnh ẩn dụ : gió mùa thu , bàn tay mẹ được lồng sử dụng thật tài tình khéo léo đúng lúc .ta tưởng tượng mẹ không phải quạt cho con ngủ bằng tay mà là bằng lòng mẹ , không chỉ ru con bằng lời mà ru con bằng tấm lòng yêu con của mẹ .Sức mạnh của tình yêu con dồn trong lời hát ru , lên đôi tay mẹ quạt trỏ thành ngọn gió thu mát mẻ xua đi cái nóng hè oi ả cho giấc ngủ của con .
Đi suốt cuộc đời, đôi khi được lắng nghe những giai điệu mộc mạc qua câu hát ru của người mẹ ta bỗng thấy như sợi dây cuộc sống cũng phải chùng lại, bật lên một tiếng trầm trong bản hòa tấu phức hợp của cuộc sống. Nó cho ta phút nhớ tới mẹ, nhớ tới những ước mơ thành hình không chỉ bằng hơi thở cuộc sống mà bằng cả tâm hồn dịu dàng mẹ dành trọn cho con.
Bền bỉ cùng thời gian,hơn cả thời gian và không gian chính là lòng mẹ yêu con.Biết bao trưa nư thế mẹ ngồi đưa võng quạt ru con ngủ.Có ai đếm được chăng?Vậy mà mẹ chẳng hề mệt mỏi mỗi khi đêm về lại thức trông giấc ngủ cho con:
Những ngoi sao thức ngoài kia
chẳng bằng mẹ đã thức vì chúng con
đêm nay con ngủ giấc tròn
Mẹ là ngon gió của con suốt đời.
Phép nhân hoá ngôi sao-"thức" làm cho hình ảnh thơ trở nên đẹp lung linh,phép so sánh ko ngang bằng đã nâng hình ảnh bà mẹ tảo tần khuya sớm lam lũ lên thật cao quý đẹp đẽ hơn cả những vì tinh tuý,và cũng bất tử .Cách nói ẩn dụ "giấc tròn" ko phải chỉ là giấc ngủ của con ,cuộc đời con luôn có mẹ theo sát bên nâng bước con đi,che chở cho con,dành tất thảy yêu thương.Lòng mẹ thật bao la,tình mẹ thật rộng lớn...
Ko có những lời thơ nhẹ nhàng và sâu lắng như "Mẹ" chắc hẳn lời ru dần mai một cho đến một ngày người ta chỉ còn nghe thấy nó trong viện bảo tàng những lớp kỷ niệm của những người đi trước.Nếu nghe bản nhạc này vào 1 trưa hè oi bức,trên tay phe phẩy quạt nan và thiu thiu bên hiên nhà trên chiếc võng nhỏ,ta sẽ bé lại,chỉ 1 lúc thôi,để thấy cuộc sống này đậm chất sử thi về tình mẹ,về 1 cuộc sống ấm êm ta lớn lên bằng lời ru...
Hơn 1 lần nhình lại,ai cũng có 1 người mẹ,và mẹ tôi chỉ có 1 trên đời...
..."Mẹ đã nâng con dậy"...
nhớ k cho mk nha nha nha
a. Nghĩa của từ "non" trong đoạn thơ: Mặt trăng trên bầu trời không tròn vẹn, trăng bị khuyết. Em dựa vào ngữ cảnh trong câu thơ.
b. Khi xác định nghĩa của từ phải dựa vào ngữ cảnh, từ có được dùng với nghĩa thông thường hay dùng với nghĩa khác đặc biệt.
Lặng rồi cả tiếng con ve:Nghệ thuật đảo ngữ (đưa tính từ lặng rồi lên đầu câu) nhằm nhấn mạnh cái khắc nghiệt của trưa hè, đến cả con ve cũng “lặng” tiếng rồi vì cái nóng quá oi ả.
-Phép nhân hoá ngôi sao- “thúc” làm cho hình ảnh thơ trở nên đẹp lung linh , phép so sánh ko ngang bằng đã nâng hinh ảnh bà mẹ tảo tần khuya sơm lam lũ lên thật cao quý đẹp đẽ hơn cả những vì tinh tuý,và cũng bất tử .Cách nói ẩn dụ “giấc tròn” ko phỉa chỉ là giấc ngủ của con mà là cuộc sống của con , cuộc đời con luôn có mẹ theo sát bên nâng bước con đi ,, che chở cho con , dánh tất thảy yêu thương cho con.Lòng mẹ thật bao la . tình mẹ thật rộng lớn …
- Mẹ là ngọn gió của con suốt đời:- ngọn gió mát lành làm dịu êm những vất vả trên đường, ngọn gió bền bỉ theo con suốt cuộc đời. Hình ảnh thơ giản dị nhưng giúp ta thấy được tình thương yêu lớn lao, sự hi sinh thầm lặng, bền bỉ suốt cuộc đời mẹ đối với con.
“Quê hương mỗi người chỉ một
Như là chỉ một mẹ thôi
Quê hương nếu ai không nhớ
Sẽ không lớn nổi thành người.”
Vâng, quê hương chính là nơi ta đã cất tiếng khóc oa oa đầu tiên, nơi ửng hông gò má ta, nơi cho ta những tấm lòng che chở. Phải chăng vì thế quê hương giống như người mẹ hiền nuôi dưỡng ta bằng dòng sữa ngọt lành, thanh khiết. Yêu quê hương, là yêu cảnh đẹp quê hương xinh xắn nên thơ. Và có lẽ, đẹp nhất trong trái tim tôi là cánh đồng lúa quê hương.
Hai tiếng thiêng liêng hai tiếng “quê hương”. Còn gì riêng cho dáng quê, cảnh quê và tình quê hơn là cánh đồng lúa bát ngát xanh, êm đềm rủ bóng xuống biết bao trang văn, trang thơ của thi nhân muôn thuở:
“Việt Nam đất nước ta ơi
Mênh mông biển lúa đâu trời đẹp hơn
Cánh cò bay lả rập rờn
Mây mờ che đỉnh Trường Sơn sớm chiều.”
Đó là trong trang văn, quê hương đẹp dịu dàng mà đằm thắm cùng cánh cò trắng hiền hòa. Nhưng kì thực, ngoài kia, trên thực tế vẻ đẹp của cánh đồng lúa quê hương còn quyến rũ hơn. Cánh đông lúa bát ngát như biển rộng rinh không bờ bến, mỗi đợt lúa gối đầu nhau, tạo nên những đợt sóng lúa nhấp nhô, nhịp nhàng, yên ả. Những bông lúa như những nàng thiếu nữ xuân sắc, xuân thì, mang một sức sống tươi trẻ, dòng dòng nhựa sống. Đặc biệt khi còn ở thì con gái, những bông lúa xanh rì, tấp nập như đoàn đoàn lớp lớp các thiếu nữ thanh tân trẻ trung trong tà áo dài truyền thống. Đó cũng là khi, cánh đồng lúa quê hương tỏa ra một mùi hương thơm của lúa đòng đòng, một thứ vị rất thanh khiết, tươi mới, nông nhẹ mà lan thấm hồn người. Tưởng như mùi hương ấy là mùi của đất quê, hồn quê, tình quê đã hun đúc từ bao đời nay mà ấp ủ trong từng hạt gạo tròn trịa trắng ngần như tấm lòng thảo thơm, mộc mạc của người dân Việt Nam. Đến khi lúa chín, sắc xanh mơn mởn, biếc rờn ấy khoác lên mình bằng tấm áo vàng óng, rực rỡ nặng trĩu trong đó là tinh chất trời ban quyện hòa cùng tấm lòng cần lao, công sức, mồ hôi nước mắt của các bác nông dân. Vậy là, mỗi mùa, mỗi cảnh, cánh đồng lúa quê hương đều mang những vẻ đẹp rất thơ, rất hồn, rất mộc mạc mà xoa xuyến hồn người.
Nhưng có lẽ, hoạt động sống của người dân quê mới thật sự nhộn nhịp, tươi vui khi cánh đồng lúa bước vào thời kì thu hoạch. Trên đồng lúa, nhấp nhô nón trắng của các bà, các mẹ, các chị đang lom khom gặt lúa. Tiếng cười nói rôm rả, huyên náo khắp không gian, đánh thức vẻ im lìm, bình lặng của cánh đông mỗi khi. Tiếng cắt lúa, tiếng máy phụt, tiếng chuyển thóc lên xe hòa vào làm nên một âm thanh của sự sống rộn ràng, náo nức đang tràn ngập nơi nơi. Xa xa là những đứa trẻ tinh nghịch đang mót lúa, bắt châu chấu, cào cào về cho chim non. Trông các cậu mới trong sáng, hồn nhiên biết mấy.
Cánh đồng lúa quê hương cũng gắn liền với tuổi thơ ngọt ngào, hồn nhiên của tôi khi còn ở bên bà. Chiều chiều mát, tôi hay ra bờ cỏ triền đê gần ruộng lúa nhà mình. Thỉnh thoảng cất lên những câu hát vu vơ, hồn nhiên của tuổi học trò. Nghe đâu đây tiếng lúa thì thầm như đang nói chuyện cùng mình, cảm giác như những người bạn thật tuyệt.
Quê hương trong tâm trí tôi luôn đẹp, một nét đẹp gợi hồn, một vẻ đẹp thấm trong từng ánh mắt, tiếng cười trong trẻo của trẻ thơ. Em thầm biết ơn bố mẹ và biết ơn những người lao động đã tạo nên một vụ màu trù phú. Và nhất là hình ảnh cánh đồng đã trở thành một mảnh hông tôi thời ấu thơ, là cảnh đẹp quê hương tôi luôn âu yếm nhớ về.
Hôm nay, mấy anh chị bạn của anh tôi rủ nhau đi ra ngoại thành chơi. Họ hẹn nhau đi thật sớm để có thể ngắm cánh đồng mùa chín rộ trước lúc mặt trời lên. Tôi được anh đưa đi theo.
Ra khỏi nội thành, khi xe còn chạy giữa những dãy nhà che khuất tầm nhìn, trong làn gió se se lạnh của buổi sớm, không khí đã thoang thoảng một mùi thơm lạ lùng không giống cái không khí quen thuộc đầy mùi dầu, mùi khói nồng khét của đường phố. Một người bạn của anh tôi vốn ở miệt vườn miền Tây lên theo gia đình đã mấy năm nay, thốt lên:
- Trời ơi! Thơm quá! Đúng là mùi lúa chín.
Trước mắt chúng tôi, cánh đồng ngoại thành trải ra mênh mông, im lìm như còn tận hưởng giấc ngủ thanh bình của buổi sớm. Chúng tôi dừng xe, lặng lẽ ra ngoài, ngồi xuống vệ đường. Trong ánh sáng còn mờ mờ, trăng trắng, tôi chưa nhìn rõ được cánh đồng. Chỉ thấy một mặt phẳng với những gợn sóng nhỏ. Những làn gió nhẹ thoảng đưa, cả cánh đồng xào xạc một âm thanh dịu nhẹ. Thỉnh thoảng, một con chim nhỏ bay vụt lên từ một thửa ruộng rất gần. Có lẽ, đó là con chim mải ăn đã ngủ lại qua đêm trong các bụi lúa. Những tia sáng đầu tiên của ánh bình minh phớt nhẹ đây đó trên những thửa ruộng còn chìm trong một màn sương bàng bạc. Tuy vậy, tôi cũng nhận ra những gợn sóng màu vàng đuổi nhau trên cái biển lúa tưởng như vô tận kia do những làn gió nhẹ tạo ra. Cánh đồng như đang chuyển động. Những con chim đêm đang bay vù ra khỏi những đám lúa, chao liệng trên không trung chào đón một ngày nắng đẹp.
Mặt trời lên hẳn trên các rặng cây xanh ở ngoại thành, tỏa ánh nắng chói chang xuống biển lúa, biến màu vàng sậm của cánh đồng thành màu vàng tươi. Bước xuống bờ ruộng, cầm trong tay một bông lúa nặng hạt, chín đều.Tôi cảm thấy yêu quê hương tôi vô cùng.
Trời mỗi lúc một nắng, gió cùng thổi mạnh hơn. Cả cánh đồng như rung lên bởi những đợt sóng lúa đang thi nhau chạy "tiếp sức", ở đằng kia, một đoàn người chừng dăm bảy cô chú, tay liềm tay hái dàn thành một hàng ngang đang thu hoạch lúa. Cạnh đấy là một chiếc máy tuốt lúa màu xanh đang ầm ầm nhả khói và phun mạnh từng luồng rơm thành một dòng chảy cầu vồng, chất thành một đống lớn. Có lẽ đây là thửa ruộng đầu tiên được gặt hái. Chừng vài ngày nữa thôi, có thề cánh đồng sẽ bắt đầu vào vụ thu hoạch. Lúc đó, chắc sẽ tấp nập rộn ràng lắm.
Từ trên bụi tre cuối làng vọng lại tiếng mấy con chim cu gáy cất lên giọng trầm trầm như gần, như xa. Thoảng trong gió mùi hương của lúa mỗi lúc một đậm hơn. Thứ hương gợi nhớ những bếp lửa và nồi cơm ngon vừa chín tới. Tôi muốn nán lại thêm vài phút nữa nhưng xe đã nổ máy. Bước nhanh vào ghế ngồi, mắt vẫn đăm đăm nhìn cánh đồng qua cửa kính trong. Chiếc xe bon nhanh, trở lại nội thành, thả lại đằng sau những làn khói xanh nhạt, mờ dần, tan biến vào khoảng không.
Và giờ này, trong tôi dường như hương vị của đồng nội, của hương lúa chín vẫn không tan biến mà đọng lại như một kỉ niệm đẹp về một buổi sáng mai hồng được ngắm biển lúa vàng ven thành nội.
a) _ Những yếu tố tưởng tượng , liên tưởng :
+ Có một thứ âm thanh .... tiếng suối !
+ Thứ ánh sáng dát vàng .... hoa .
+ Trăng , cổ thụ , ..... bức tranh !
+ Bức tranh thiên nhiên .... yêu .
_ Những yếu tố suy ngẫm :
+ Non sống ... đồng bào
+ Nếu ko phải là ...... nhường ấy .
_ Triển khai các ý : bộc lộ cảm xúc thông qua nội dung và nghệ thuật .
( mk ngại viết , chắc bn có sách vnen nên .... mk chấm 3 chấm là từ đoạn đó đến đó ha )
Mẹ tôi, giọng khản đặc, từ trong màn nói vọng ra:
-Thôi, hai đứa liệu mà đem chia đồ chơi ra đi.
Vừa nghe thấy thế, em tôi bất giác run lên bần bật, kinh hoàng đưa cặp mắt tuyệt vọng nhìn tôi. Cặp mắt đen của em lúc này buồn thăm thẳm, hai bờ mi đã sưng mọng lên vì khóc nhiều.
Đêm qua, lúc nào chợt tỉnh, tôi cũng nghe tiếng nức nở, tức tởi của em. Tôi cứ phải cắn chặt môi để khỏi bật lên tiếng khóc to, nhưng nước mắt cứ tuôn ra như suối, ướt đầm cả gối và hai cánh tay áo.
Sáng nay dậy sớm, tôi khẽ mở cửa rón rén đi ra vườn, ngồi xuống gốc cây hồng xiêm. Chợt nghe tiếng động phía sau, tôi quay lại: em tôi đã theo ra từ lúc nào. Em lặng lẽ đặt tay lên vai tôi. Tôi kéo em ngồi xuống và khẽ vuốt lên mái tóc.
Chúng tôi cứ ngồi im như vậy. Đằng đông, trời hửng dần. những bông hoa thược dược trong vườn đã thoáng hiện trong màn sương sớm và bắt đầu khoe bộ cánh rực rỡ của mình. Lũ chim sâu nhảy nhót trên cành và chiêm chiếp kêu. Ngoài đường, tiếng xe máy, tiếng ô tô và tiếng nói chuyện của những người đi chợ mỗi lúc một ríu ran. Cảnh vật vẫn cứ như hôm qua, hôm kia thôi mà sao tai họa giáng xuống đầu anh em tôi nặng nề thế này .
Gia đình tôi khá giả. Anh em tôi rất thương nhau. Phải nói em tôi rất ngoan. Nó lại khéo tay nữa. Hồi còn học lớp Năm, có lần tôi đi đá bóng, bị xoạc một miếng áo rất to. Sợ mẹ đánh, tôi cứ ngồi lì ngoài bãi không dám về. Nghe lũ bạn mách, em đã đem kim chỉ ra tận sân vận động. Nó bảo:
-Anh cởi áo ra, em và lại cho. Em vá khéo, mẹ không biết được đâu.
Nhìn bàn tay mảnh mai của em dịu dàng đưa mũi kim thoăn thoắt, không hiểu sao tôi thấy ân hận quá. Lâu nay, mải vui chơi bè bạn, chẳng lúc nào tôi chú ý đến em… Từ đấy, chiều nào tôi cũng đi đón em. Chúng tôi nắm tay nhau vừa đi vừa trò chuyện.
Vậy mà giờ đây, anh em tôi sắp phải xa nhau. Có thể sẽ xa nhau mãi mãi. Lạy trời đây chỉ là một giấc mơ. Một giấc mơ thôi.
Nhưng không, có tiếng dép lẹp kẹp trong nhà và tiếng mẹ tôi:
- Thằng Thành, con Thủy đâu?
Chúng tôi giật mình, líu ríu dắt nhau đứng dậy
- Đem chia đồ chơi ra đi! – Mẹ tôi ra lệnh. Thủy mở to đôi mắt như người mất hồn, loạng choạng bám vào cánh tay tôi. Dìu em vào trong nhà, tôi bảo
- Không phải chia nữa. Anh cho em tất.
Tôi nhắc lại hai ba lần, Thủy mới giật mình nhìn xuống. Em buồn bã lắc đầu:-Không, em không lấy. Em để hết lại cho anh.
-Lằng nhằng mãi. Chia ra! – Mẹ tôi quát và giận dữ đi về phía cổng.
Em tôi sụt sịt bảo:
-Thôi thì anh cứ chia ra vậy.
Đồ chơi của chúng tôi cũng chẳng có nhiều. Tôi dành hầu hết cho em: bộ tú lơ khơ, bàn cá nhựa, những con ốc biển và bộ chỉ màu. Thủy chẳng quan tâm đến chuyện đó, mắt nó cứ ráo hoảnh nhìn vào khoảng không, thỉnh thoảng lại nấc lên khe khẽ. Nhưng khi tôi vừa lấy hai con búp bê từ trong tủ ra, đặt sang hai phía thì em bỗng tru tréo lên giận dữ:
-Anh lại chia rẽ con Vệ Sĩ với con Em Nhỏ ra à? Sao anh ác thế!
Tôi nhìn em buồn bã:
- Thì anh đã nói với em rồi. Anh cho em tất cả.
Tôi đặt con Vệ Sĩ vào cạnh con Em Nhỏ giữa đống đồ chơi của Thủy. Cặp mắt em dịu lại, nhưng chợt nghĩ ra điều gì, em lại kêu lên:
- Nhưng như vậy lấy ai gác đêm cho anh?
Tôi nhếch mép cười cay đắng. Trước đây có thời kì tôi toàn mê ngủ thấy ma. Thủy bảo: “Để em bắt con Vệ Sĩ gác cho anh”.
Em buộc con dao díp vào lưng con búp bê lớn và đặt ở đầu giường tôi. Đêm ấy, tôi không chiêm bao thấy ma nữa. Từ đấy, tối tối, sau khi học xong bài, Thủy lại “võ trang” cho con Vệ Sĩ và đem đặt trên đầu giường tôi. Buổi sáng, em tháo dao ra, đặt nó về chỗ cũ, cạnh con Em Nhỏ. Hai con quàng tay lên vai nhau thân thiết. Từ khi về nhà tôi, chúng chưa phải xa nhau ngày nào, nên bây giờ thấy tôi đem chia chúng ra, Thủy không chịu đựng nổi. Chúng tôi cứ ngồi thừ ra, chẳng muốn chia bôi cũng chẳng muốn thu lại nữa. Một lát sau, em tôi đem đặt hai con búp bê về chỗ cũ. Chúng lại thân thiết quàng tay lên vai nhau và âu yếm ngước nhìn chúng tôi. Thủy bỗng trở nên vui vẻ:
-Anh xem chúng đang cười kìa!
Tôi cố vui vẻ theo em, nhưng nước mắt đã ứa ra.
Bỗng Thủy lại xịu mặt xuống:
-Sao bố mãi không về nhỉ? Như vậy là em không được chào bố trước khi đi.
Tôi nhìn sang cửa phòng bố. Mấy ngày rồi, bố vẫn biệt tăm. Tôi xót xa nhìn em. Bao giờ nó cũng chu đáo và hiếu thảo như vậy.
-Hay anh dẫn em đến trường một lát.
Tôi đứng dậy, lấy chiếc khăn mặt ướt đưa cho em. Thủy lau nước mắt rồi soi gương, chải lại tóc. Anh em tôi dẫn nhau ra đường. Em nắm chặt tay tôi và nép sát vào như những ngày còn nhỏ. Chúng tôi đi chầm chậm trên con đường đất đỏ quen thuộc của thị xã quê hương. Đôi lúc, đột nhiên em dừng lại, mắt cứ nhìn đau đáu vào một gốc cây hay một mái nhà nào đó, toàn những cảnh quen thuộc trên con đường chúng tôi đã đi lại hàng nghìn lần từ thuở ấu thơ
Gần trưa, chúng tôi mới ra đến trường học. Tôi dẫn em đến lớp 4B. Cô giáo Tâm đang giảng bài. Chúng tôi đứng nép vào một gốc cây trước lớp. Em cắn chặt môi im lặng, mắt lại đăm đăm nhìn khắp sân trường, từ cột cờ đến tấm bảng tin và những vạch than vẽ ô ăn quan trên hè gạch. Rồi em bật lên khóc thút thít.
-Ôi, em Thủy! – Tiếng kêu sửng sốt của cô giáo làm tôi giật mình.
Em tôi bước vào lớp:
-Thưa cô, em đến chào cô… - Thủy nức nở
Cô Tâm ôm chặt lấy em:
- Cô biết chuyện rồi. Cô thương em lắm!
Và cô quay xuống lớp:
-Bố mẹ bạn Thủy bỏ nhau. Thủy phải xa lớp ta, theo mẹ về quê ngoại.
Một tiếng “ồ” nổi lên kinh ngạc. Cả lớp sững sờ. Đã có tiếng khóc thút thít của mấy đứa bạn thân. Vài đứa mạnh dạn bỏ chỗ ngồi, đi lên nắm chặt lấy tay em tôi như chẳng muốn rời. Toàn những bạn đánh chuyền, đánh chắt, có cái kẹo, quả táo cũng để dành phần nhau trong suốt mấy năm qua...
Cô giáo Tâm gỡ tay Thủy, đi lại phía bục, mở cặp lấy một quyển sổ cùng với chiếc bút máy nắp vàng đưa cho em tôi và nói:
-Cô tặng em. Về trường mới, em cố gắng học tập nhé!
Em đặt vội quyển sổ và cây bút lên bàn:
- Thưa cô, em không dám nhận… em không được đi học nữa.
- Sao vậy? – Cô Tâm sửng sốt.
- Nhà bà ngoại em ở xa trường học lắm. Mẹ em bảo sẽ sắm cho em một thúng hoa quả để ra chợ ngồi bán.
“ Trời ơi !”, cô giáo tái mặt và nước mắt giàn giụa. Lũ nhỏ cũng khóc mỗi lúc một to hơn. Cuối cùng, sợ làm ảnh hưởng đến giờ học, em tôi ngửng đầu lên, nức nở:
-Thôi, em chào cô ở lại. Chào tất cả các bạn, tôi đi.
Tôi dắt em ra khỏi lớp. Nhiều thầy cô ngừng giảng bài, ái ngại nhìn theo chúng tôi. Ra khỏi trường, tôi kinh ngạc thấy mọi người vẫn đi lại bình thường và nắng vàng ươm trùm lên cảnh vật.
Vừa tới nhà, tôi đã nhìn thấy một chiếc xe tải đỗ trước cổng. Mấy người hàng xóm đang giúp mẹ tôi khuân đồ đạc lên xe Cuộc chia tay đột ngột quá. Thủy như người mất hồn, mặt tái xanh như tàu lá. Em chạy vội vào trong nhà mở hòm đồ chơi của nó ra. Hai con búp bê tôi đã đặt gọn vào trong đó. Thủy lấy con Vệ Sĩ ra đặt lên giường tôi, rồi bỗng ôm ghì lấy con búp bê, hôn gấp gáp lên mặt nó và thì thào:
Vệ Sĩ thân yêu ở lại nhé! Ở lại gác cho anh tao ngủ nhé! Xa mày, con Em Nhỏ sẽ buồn lắm đấy, nhưng biết làm thế nào…
Em khóc nức lên và chạy lại nắm tay tôi dặn dò:
Anh ơi! Bao giờ áo anh có rách, anh tìm về chỗ em, em vá cho, anh nhé...
Tôi khóc nấc lên. Mẹ tôi từ ngoài đi vào. Mẹ vuốt tóc tôi và nhẹ nhàng dắt tay em ThủyĐi thôi con.
Qua màng nước mắt, tôi nhìn theo mẹ và em trèo lên xe. Bỗng em lại tụt xuống chạy về phía tôi, tay ôm con búp bê. Em đi nhanh về chiếc giường, đặt con Em Nhỏ quàng tay vào con Vệ Sĩ.
Em để nó ở lại – Giọng em ráo hoảnh – Anh phải hứa với em không bao giờ để chúng nó ngồi cách xa nhau. Anh nhớ chưa? Anh hứa đi
Anh xin hứa
Tôi mếu máo trả lời và đứng như chôn chân xuống đất, nhìn theo cái bóng bé nhỏ liêu xiêu của em tôi trèo lên xe. Chiếc xe tải rồ máy, lao ra đường và phóng đi mất hút.
Mình xin hiểu đề là 500 – 600 chữ (vì 500 – 600 câu thì không phù hợp với dạng bài này). Dưới đây là bài viết theo hướng đó nhé.
Sau khi đọc bài thơ của Vũ Quần Phương, em cảm thấy lòng mình lắng lại trong một không gian yên ả, man mác buồn nhưng rất đỗi ấm áp. Bài thơ không có những cảm xúc mãnh liệt hay hình ảnh rực rỡ, mà chậm rãi, nhẹ nhàng như chính nhịp trôi của một buổi tối làng quê, nơi tình mẫu tử hiện lên âm thầm mà sâu sắc.Hình ảnh em bé ngồi nhìn ra ruộng lúa trong buổi tối đầu hè gợi lên cảm giác cô đơn, trống trải. Trên đầu em là “nửa vầng trăng non”, ánh trăng mờ nhạt càng làm không gian thêm tĩnh lặng. Em bé nhìn trăng nhưng chưa nhìn thấy mẹ – một chi tiết nhỏ mà khiến người đọc không khỏi xót xa. Mẹ đang “lẫn trên cánh đồng”, hòa vào bóng đêm và đồng lúa, cho thấy sự vất vả, lam lũ của người mẹ nông thôn. Mẹ gần đó thôi, nhưng lại xa trong cảm nhận của đứa trẻ đang chờ đợi.Cảnh vật trong bài thơ được miêu tả rất giản dị: căn nhà tranh chưa nhen bếp lửa, đom đóm bay ngoài ao rồi vào nhà. Tất cả đều gợi lên sự tĩnh mịch, hiu quạnh của buổi tối khi thiếu vắng bàn tay người mẹ. Ngọn lửa bếp chưa cháy cũng giống như hơi ấm gia đình đang tạm thời vắng bóng. Trong không gian ấy, em bé chỉ biết “chờ tiếng bàn chân mẹ”, chờ âm thanh quen thuộc của sự yêu thương và chở che. Chính sự chờ đợi ấy đã làm nổi bật tình cảm gắn bó, phụ thuộc rất tự nhiên của đứa con đối với mẹ.Đến khi hình ảnh “bàn chân mẹ lội bùn ì oạp phía đồng xa” xuất hiện, em cảm thấy vừa thương vừa kính trọng người mẹ. Chỉ bằng một chi tiết nhỏ, nhà thơ đã khắc họa rõ nét sự nhọc nhằn, vất vả của mẹ trên cánh đồng đêm. Mẹ hiện lên không lời than vãn, không kêu ca, mà lặng lẽ làm việc, lặng lẽ trở về với con. Cảnh khuya với “vườn hoa mận trắng” lung linh càng làm cho khoảnh khắc mẹ về thêm dịu dàng, giàu chất thơ.Câu thơ cuối “Mẹ đã bế vào nhà nỗi đợi vẫn nằm mơ” khiến em đặc biệt xúc động. Nỗi chờ đợi của em bé dường như dài đến mức đi vào giấc mơ, nhưng cũng chính vòng tay mẹ đã khép lại tất cả cô đơn, lo lắng. Bài thơ khép lại nhẹ nhàng, không nói trực tiếp đến tình yêu thương, nhưng lại khiến người đọc cảm nhận rất rõ hơi ấm của tình mẹ.Đọc xong bài thơ, em thấy thương mẹ mình hơn. Em hiểu rằng phía sau những bữa cơm, những buổi tối bình yên là biết bao nhọc nhằn thầm lặng của mẹ. Bài thơ của Vũ Quần Phương không chỉ gợi lại một khung cảnh làng quê quen thuộc, mà còn đánh thức trong em sự trân trọng đối với tình mẫu tử giản dị, bền bỉ và vô cùng thiêng liêng.
em thấy bài hay
Vũ Quần Phương là một trong những nhà thơ nổi tiếng.Bài thơ “Đợi mẹ”của Vũ Quần Phương mở ra trước mắt em một khung cảnh làng quê quen thuộc mà thấm đẫm yêu thương. Chỉ bằng những hình ảnh giản dị: ruộng lúa, vầng trăng non, đom đóm, căn nhà tranh…, tác giả đã vẽ nên một bức tranh đồng quê khi đêm xuống, trong đó nổi bật nhất là hình ảnh em bé ngồi chờ với nỗi nhớ thương, mong ngóng và tình mẫu tử sâu nặng ẩn chứa trong từng dòng chữ.
Ngay từ những câu thơ đầu, khung cảnh đã gợi lên sự mênh mang, yên ả nhưng cũng man mác buồn: “Em bé ngồi nhìn ra ruộng lúa/ Trời tối trên đầu hè. Nửa vầng trăng non”. Không gian mở rộng ra cánh đồng, bầu trời, ánh trăng, nhưng lại thiếu đi bóng dáng người mẹ. Ánh trăng “nửa vầng” như cũng khuyết thiếu, giống như tâm hồn đứa trẻ đang chờ đợi. Em bé “nhìn vầng trăng, nhưng chưa nhìn thấy mẹ” – câu thơ giản dị mà khiến lòng em chùng xuống. Trong ánh sáng dịu dàng của thiên nhiên, nỗi mong ngóng của đứa con càng trở nên rõ nét.
Hình ảnh “Mẹ lẫn trên cánh đồng. Đồng lúa lẫn vào đêm” gợi lên sự vất vả âm thầm của người mẹ. Giữa bao la ruộng lúa và bóng tối, mẹ như hòa vào đất trời, trở thành một phần của cánh đồng quê hương. Câu thơ khiến em liên tưởng đến biết bao người mẹ nông dân tần tảo, lam lũ, làm việc từ sáng đến khuya chỉ mong con có cuộc sống đủ đầy hơn. Mẹ lẫn vào đêm, còn đứa con lặng lẽ chờ trong căn nhà tranh “trống trải”. Sự đối lập giữa cánh đồng mênh mông và ngôi nhà vắng lặng càng làm nổi bật nỗi cô đơn của em bé.
Hình ảnh đom đóm bay ngoài ao, rồi “đom đóm đã vào nhà” tạo nên những chấm sáng nhỏ bé trong màn đêm. Ánh sáng ấy tuy yếu ớt nhưng lại làm cho không gian thêm lung linh, ấm áp. Em cảm nhận như đó là những tia hi vọng, những niềm an ủi nhỏ nhoi giúp đứa trẻ bớt sợ hãi khi chờ mẹ. Em bé “nhìn đóm bay, chờ tiếng bàn chân mẹ” – một hành động rất đỗi tự nhiên mà xúc động. Không phải chờ quà bánh hay điều gì lớn lao, em chỉ mong nghe tiếng bước chân quen thuộc. Tiếng “lội bùn ì oạp phía đồng xa” tuy vất vả nhưng lại là âm thanh hạnh phúc nhất đối với đứa con.
Càng về cuối bài, không gian càng trở nên yên tĩnh và trong trẻo: “Trời về khuya lung linh trăng vườn hoa mận trắng”. Ánh trăng phủ lên vườn mận trắng, tạo nên vẻ đẹp thanh bình,nhẹ nhàng của làng quê. Trong khung cảnh ấy, mẹ cuối cùng cũng trở về: “Mẹ đã bế vào nhà nỗi đợi vẫn nằm mơ.” Câu thơ khiến em rất xúc động. Nỗi đợi chờ dường như vẫn còn đọng lại, như một giấc mơ dịu dàng của tuổi thơ. Khi được mẹ bế vào lòng, mọi lo lắng tan biến, chỉ còn lại hơi ấm yêu thương.
Sau bài thơ, em càng thấm thía hơn tình mẫu tử thiêng liêng. Người mẹ dù vất vả, lấm lem bùn đất vẫn là chỗ dựa bình yên nhất của con. Đứa trẻ tuy còn nhỏ bé nhưng đã biết yêu thương, mong ngóng và trân trọng mẹ. Bài thơ không dùng những lời lẽ hoa mỹ mà chỉ bằng hình ảnh giản dị, chân thực đã chạm đến trái tim người đọc.
Đọc xong, em nghĩ đến mẹ của mình. Có những lúc em vô tâm, chưa hiểu hết sự hi sinh thầm lặng của mẹ. Nhưng qua bài thơ, em nhận ra rằng mỗi bữa cơm, mỗi giấc ngủ bình yên đều có bóng dáng của mẹ phía sau. Em tự nhủ phải biết yêu thương, quan tâm và cố gắng học tập tốt hơn để không phụ lòng mẹ.
Bài thơ khép lại nhưng dư âm còn đọng mãi. Đó là dư âm của ánh trăng quê, của tiếng bước chân lội bùn và trên hết là dư âm của tình mẹ bao la, ấm áp. Chính sự giản dị mà sâu sắc ấy đã khiến em thêm yêu quê hư
Đoạn thơ của Vũ Quần Phương khép lại mà trong em vẫn còn đọng lại những cảm xúc thật nhẹ nhàng nhưng sâu xa, như một dư âm lặng lẽ lan vào tâm hồn. Những câu thơ giản dị, mộc mạc đã vẽ nên trước mắt em một bức tranh đồng quê quen thuộc, nơi có ruộng lúa, mái nhà tranh, đom đóm và ánh trăng non. Đó không chỉ là khung cảnh thiên nhiên bình yên mà còn là không gian của tình mẹ, của nỗi chờ đợi và yêu thương thầm lặng. Ngay từ những câu thơ đầu, hình ảnh em bé ngồi nhìn ra ruộng lúa trong buổi chiều tối đã gợi lên một cảm giác vừa yên ả, vừa man mác buồn. Trời tối dần, ánh sáng nhạt đi, nhưng mẹ vẫn chưa về. Không gian như rộng hơn, vắng hơn, khiến nỗi chờ đợi của em bé trở nên rõ nét và da diết. Em cảm nhận được sự mong ngóng hồn nhiên mà sâu sắc của một đứa trẻ, khi mẹ chính là trung tâm của mọi suy nghĩ, là điều duy nhất em hướng về giữa khung cảnh đang dần chìm vào đêm. Hình ảnh “mẹ lẫn trên cánh đồng” khiến em xúc động đặc biệt. Mẹ hiện lên không phải trong dáng vẻ nghỉ ngơi hay yên bình, mà hòa vào đồng lúa, hòa vào đêm tối. Chi tiết ấy gợi cho em cảm nhận về sự tảo tần, vất vả, về cuộc đời lam lũ của người mẹ nơi thôn quê. Mẹ như trở thành một phần của cánh đồng, của công việc, của những lo toan không tên. Càng đọc, em càng thấy thương mẹ hơn, bởi phía sau sự bình yên của mái nhà nhỏ bé là biết bao nhọc nhằn mà mẹ lặng lẽ gánh chịu. Không gian trong đoạn thơ dường như tĩnh lặng đến nao lòng: ngọn lửa bếp chưa nhen, căn nhà tranh trống trải, chỉ có đom đóm bay vào rồi lại bay ra. Chính sự vắng lặng ấy lại làm nổi bật nỗi cô đơn và niềm mong đợi của em bé. Em như thấy được ánh mắt trẻ thơ dõi theo từng đốm sáng nhỏ, chờ đợi một âm thanh quen thuộc – tiếng bước chân mẹ. Đoạn thơ không có những lời lẽ bi thương hay kịch tính, nhưng lại khiến em cảm động bởi sự chân thực và tinh tế. Nỗi chờ đợi được diễn tả thật tự nhiên, nhẹ nhàng mà thấm thía. Hình ảnh “bàn chân mẹ lội bùn ì oạp phía đồng xa” làm em hình dung rõ nét sự vất vả, lam lũ. Đó không chỉ là bước chân của mẹ trên cánh đồng mà còn là bước chân của sự hi sinh, của tình yêu thương âm thầm. Đến khi mẹ về, mẹ bế em vào nhà, nỗi đợi chờ dường như tan biến, chỉ còn lại sự bình yên và hơi ấm của tình mẹ. Chi tiết cuối cùng ấy khiến cảm xúc trong em dịu lại, như một cái kết nhẹ nhàng mà đầy yêu thương. Sau khi đọc đoạn thơ, em cảm thấy lòng mình lắng xuống bởi sự xúc động và biết ơn. Em nhận ra rằng tình mẹ luôn hiện hữu trong những điều bình dị nhất của cuộc sống. Không cần những hành động lớn lao, tình yêu ấy vẫn âm thầm tỏa sáng như những đốm đom đóm nhỏ bé trong đêm. Đoạn thơ đã khơi dậy trong em sự trân trọng đối với mẹ, đối với những hi sinh thầm lặng mà đôi khi ta vô tình không nhận ra. Chính sự giản dị và chân thành ấy đã tạo nên sức lay động sâu sắc, khiến đoạn thơ trở thành một bức tranh đẹp về tình mẫu tử – nhẹ nhàng, yên ả mà đầy yêu thương.
Bài thơ của Vũ Quần Phương là một bức tranh quê tĩnh lặng nhưng đầy ắp tình mẫu tử thiêng liêng qua ánh nhìn trong trẻo của một đứa trẻ. Đọc bài thơ, người đọc không khỏi xúc động trước sự chờ đợi kiên nhẫn và tình yêu thương vô bờ mà em bé dành cho mẹ. Mở đầu bài thơ là không gian buổi chiều tà dần chuyển sang đêm: "Em bé ngồi nhìn ra ruộng lúa / Trời tối trên đầu hè". Hình ảnh đứa trẻ ngồi một mình trong bóng tối, nhìn ra cánh đồng mênh mông tạo nên một cảm giác cô đơn, trống trải. Sự tương phản giữa "vầng trăng non" rạng rỡ và nỗi nhớ mẹ "chưa nhìn thấy mẹ" càng làm nổi bật tâm trạng ngóng trông. Mẹ không chỉ là người thân, mà còn là ánh sáng thực sự mà em tìm kiếm, hơn cả ánh trăng trên cao. Nỗi vất vả của người mẹ được gợi lên gián tiếp nhưng cực kỳ xúc động: "Mẹ lẫn trên cánh đồng. Đồng lúa lẫn vào đêm". Câu thơ gợi ra sự nhọc nhằn, khi công việc đồng áng kéo dài đến tận đêm khuya, bóng dáng mẹ hòa tan vào màu đen của đất trời, của lúa. Sự hy sinh thầm lặng ấy khiến ngôi nhà trở nên "trống trải" và bếp lửa "chưa nhen". Đứa trẻ không than vãn, em dùng thị giác và thính giác để kết nối với mẹ: nhìn đom đóm bay, chờ nghe tiếng bước chân mẹ "lội bùn ì oạp". Âm thanh "ì oạp" rất thực, rất đời, nó xé tan cái tĩnh mịch của đêm khuya và mang lại niềm hy vọng. Kết thúc bài thơ là một hình ảnh đẹp đến nao lòng: "Trời về khuya lung linh trắng vườn hoa mận trắng". Sự tinh khôi của hoa mận như phần thưởng cho sự chờ đợi chân thành. Và rồi, "Mẹ đã bế vào nhà nỗi đợi vẫn nằm mơ". Đứa trẻ đã ngủ quên vì mệt, nhưng ngay cả trong giấc mơ, "nỗi đợi" vẫn hiện hữu. Điều đó chứng tỏ tình mẫu tử đã thấm sâu vào tâm thức, là sợi dây gắn kết bền chặt nhất. Bài thơ không chỉ ca ngợi tình mẹ mà còn tôn vinh tâm hồn nhạy cảm, yêu thương của đứa trẻ dành cho người mẹ tần tảo của mình.
Sau khi đọc đoạn thơ của Vũ Quần Phương, em cảm thấy trong lòng dâng lên nhiều cảm xúc bâng khuâng và xúc động. Chỉ bằng những hình ảnh rất giản dị của làng quê như ruộng lúa, vầng trăng non, đom đóm, bếp lửa…, nhà thơ đã vẽ nên một bức tranh đêm quê yên tĩnh mà thấm đẫm tình mẫu tử. Nổi bật trong bức tranh ấy là hình ảnh em bé nhỏ ngồi chờ mẹ trong nỗi mong ngóng khắc khoải. Em bé nhìn ra cánh đồng tối, nhìn vầng trăng trên đầu hè, nhìn đom đóm bay mà vẫn “chưa nhìn thấy mẹ”, chi tiết ấy khiến em cảm nhận rõ sự chờ đợi mỏi mòn và nỗi nhớ thương da diết của đứa con dành cho mẹ. Không gian càng về khuya càng tĩnh lặng: đồng lúa lẫn vào đêm, bếp lửa chưa nhen, căn nhà tranh trống trải… tất cả làm nổi bật sự vắng mặt của mẹ và nỗi cô đơn của em bé. Đặc biệt, âm thanh “bàn chân mẹ lội bùn ì oạp phía đồng xa” hiện lên vừa chân thực vừa gợi thương, giúp em hình dung rõ người mẹ lam lũ đang tất tả ngoài đồng trong đêm muộn. Qua đó, em càng thấm thía nỗi vất vả, hi sinh thầm lặng của người mẹ nông dân. Hình ảnh cuối bài thơ khi “mẹ đã bế vào nhà, nỗi đợi vẫn nằm mơ” để lại trong em nhiều suy nghĩ. Dù mẹ đã về, đã ôm con vào lòng, nhưng dư âm của sự mong đợi vẫn còn đó, như khắc sâu tình cảm yêu thương và nỗi nhớ mẹ trong tâm hồn trẻ nhỏ. Đoạn thơ không dùng những lời lẽ lớn lao mà vẫn khiến người đọc rung động bởi giọng điệu nhẹ nhàng, tha thiết và những chi tiết rất đời thường. Đọc xong, em chợt nghĩ đến mẹ của mình – người cũng hằng ngày vất vả vì gia đình. Có lẽ đã có lúc em vô tâm, chưa hiểu hết những nhọc nhằn ấy. Đoạn thơ như một lời nhắc nhở em phải biết yêu thương, trân trọng và quan tâm đến mẹ nhiều hơn khi còn có thể. Em tự nhủ sẽ cố gắng học tập tốt, ngoan ngoãn hơn để mẹ vui lòng. Có thể nói, bằng bút pháp tinh tế và giàu cảm xúc, Vũ Quần Phương đã khắc họa thành công hình ảnh người mẹ lam lũ cùng tình cảm con thơ trong đêm khuya nơi làng quê yên ả. Đoạn thơ tuy ngắn nhưng để lại trong em dư âm sâu lắng về tình mẫu tử thiêng liêng và sự hi sinh thầm lặng của người mẹ Việt Nam.
Bài thơ của Vũ Quần Phương là một lát cắt đầy xúc động về tình mẫu tử và sự đợi chờ của con trẻ. Giữa khung cảnh làng quê khi chiều muộn với "nửa vầng trăng non" và "căn nhà tranh trống trải", hình ảnh em bé ngồi chờ mẹ hiện lên thật nhỏ bé và đơn côi. Sự chờ đợi ấy thấm đẫm trong từng chi tiết: từ ánh mắt dõi theo cánh đồng tối mịt đến việc lắng nghe từng tiếng "đom đóm bay".Điểm chạm cảm xúc mạnh nhất nằm ở âm thanh "bàn chân mẹ lội bùn ì oạp". Đó là âm thanh của sự nhọc nhằn, tảo tần nhưng cũng là tiếng gọi của hy vọng, xua tan cái tĩnh mịch của đêm vắng. Hình ảnh kết thúc bài thơ: "Mẹ đã bế vào nhà nỗi đợi vẫn nằm mơ" cực kỳ tinh tế; nó cho thấy ngay cả trong giấc ngủ, sự mong cầu hơi ấm từ mẹ vẫn vẹn nguyên. Bài thơ khép lại bằng sắc trắng lung linh của hoa mận dưới trăng, như một biểu tượng cho tình yêu mẫu tử thuần khiết, bình yên và đầy che chở.
Sau khi đọc bài thơ Mẹ và quả của Nguyễn Khoa Điềm, em cảm thấy lòng mình lắng lại bởi những suy nghĩ sâu sắc về tình mẹ. Bài thơ không chỉ nói về những quả ngọt lớn lên từ đất trời mà còn gợi cho em nghĩ đến “quả” của đời mẹ – đó chính là những đứa con. Hình ảnh những quả bí, quả bầu lớn dần nhờ bàn tay chăm sóc của mẹ khiến em liên tưởng đến quá trình mẹ nuôi nấng con khôn lớn. Từng ngày, từng tháng, mẹ âm thầm hi sinh, dành tất cả yêu thương để con trưởng thành. Điều làm em xúc động nhất là sự so sánh giữa quả và con. Quả lớn lên rồi có ngày chín, còn con cũng lớn lên nhờ tình yêu và sự tần tảo của mẹ. Nhưng khác với quả, khi chín sẽ rời cành, con người nhiều khi vô tâm mà quên mất công lao sinh thành. Qua đó, em nhận ra tình mẹ bao la và bền bỉ biết bao. Mẹ không mong nhận lại điều gì lớn lao, chỉ mong con nên người, sống tốt và hạnh phúc. Giọng thơ nhẹ nhàng mà thấm thía khiến em cảm nhận rõ sự suy tư của tác giả về thời gian và sự hi sinh. Mẹ ngày một già đi, còn con ngày một trưởng thành. Sự đối lập ấy khiến em chợt nghĩ đến mẹ của mình. Có những lúc em còn bướng bỉnh, chưa biết quan tâm đến mẹ, nhưng sau khi đọc bài thơ, em hiểu rằng mỗi bước đi của mình đều in dấu bao giọt mồ hôi và tình thương của mẹ. Bài thơ đã giúp em thêm yêu và trân trọng mẹ hơn. Em tự nhủ sẽ cố gắng học tập thật tốt, sống ngoan ngoãn để trở thành “quả ngọt” xứng đáng với sự hi sinh thầm lặng ấy. Bạn đã nói: Đã tải lên ảnh Lm ChatGPT đã nói: Sau khi đọc bài thơ Mây và sóng của Ta-go, em cảm thấy tâm hồn mình như được chạm đến bởi một tình yêu thật dịu dàng và thiêng liêng – đó là tình mẫu tử. Bài thơ kể về lời rủ rê của mây và sóng, mở ra những thế giới thật hấp dẫn, đầy tự do và vui thích. Trước những lời mời gọi ấy, em cảm nhận được sự tò mò và khao khát khám phá của một đứa trẻ. Những trò chơi trên trời cao hay ngoài biển rộng đều thật kì diệu, khiến ai cũng muốn được hòa mình vào. Thế nhưng điều khiến em xúc động nhất chính là lựa chọn của em bé trong bài thơ. Dù thế giới ngoài kia có hấp dẫn đến đâu, em bé vẫn từ chối để được ở bên mẹ. Tình yêu dành cho mẹ lớn hơn mọi niềm vui khác. Em bé đã nghĩ ra những trò chơi thật sáng tạo: lấy mẹ làm mây, làm sóng để cùng vui đùa trong vòng tay ấm áp. Qua đó, em cảm nhận được tình mẹ con vừa hồn nhiên, vừa sâu sắc. Với em bé, mẹ chính là cả thế giới. Bài thơ có giọng điệu nhẹ nhàng, giàu chất mơ mộng nhưng ẩn chứa một thông điệp ý nghĩa: hạnh phúc đích thực không ở đâu xa mà ở ngay trong tình yêu gia đình. Đọc xong, em chợt nghĩ đến bản thân mình. Có những lúc em mải mê với bạn bè, với điện thoại hay những trò vui khác mà quên mất dành thời gian cho mẹ. Nhưng qua bài thơ, em hiểu rằng vòng tay mẹ luôn là nơi bình yên nhất. Mây và sóng không chỉ là một câu chuyện tưởng tượng đẹp đẽ mà còn là lời nhắc nhở em biết trân trọng tình mẹ. Em tự hứa sẽ yêu thương, quan tâm và chia sẻ với mẹ nhiều hơn, để mỗi ngày trôi qua đều là những “trò chơi” ấm áp trong mái ấm gia đình. Bạn đã nói: Đã tải lên ảnh Lm ChatGPT đã nói: Đọc bài thơ của Vũ Quần Phương, em cảm thấy lòng mình lắng xuống trước khung cảnh làng quê yên tĩnh mà thấm đượm tình mẹ. Những câu thơ mở ra một bức tranh buổi tối trên cánh đồng: trời tối đầu hè, nửa vầng trăng non treo lơ lửng, đồng lúa chìm trong đêm. Không gian ấy vừa êm đềm vừa man mác buồn. Giữa khung cảnh đó, hình ảnh em bé ngồi nhìn ra ruộng lúa, chờ mẹ về khiến em xúc động vô cùng. Em bé nhìn trăng nhưng “chưa nhìn thấy mẹ”, chi tiết ấy gợi lên nỗi mong ngóng khắc khoải. Trong căn nhà tranh trống trải, ngọn lửa bếp chưa nhen càng làm nổi bật sự thiếu vắng. Đom đóm bay ngoài ao rồi vào nhà như những đốm sáng nhỏ bé thắp lên trong đêm, nhưng vẫn không đủ làm vơi đi nỗi chờ đợi. Em cảm nhận được sự cô đơn của đứa trẻ khi mẹ còn lặn lội ngoài đồng xa, “bàn chân mẹ lội bùn ì oạp”. Chỉ một âm thanh ấy thôi cũng đủ cho thấy sự vất vả, nhọc nhằn của mẹ. Bài thơ không dùng những lời lẽ lớn lao mà chỉ bằng những hình ảnh giản dị đã khắc họa sâu sắc tình mẹ con. Mẹ tần tảo làm việc đến khuya, còn con thơ vẫn thức đợi trong niềm mong nhớ. Khi mẹ bế vào nhà, “nỗi đợi vẫn nằm mơ” – câu thơ khiến em nghẹn ngào. Dù đã được mẹ ôm ấp, trong giấc mơ của em bé vẫn còn nguyên sự chờ đợi, chứng tỏ tình thương và nỗi nhớ mẹ sâu đậm biết bao. Qua bài thơ, em hiểu hơn sự hi sinh thầm lặng của những người mẹ nơi làng quê. Mẹ làm lụng vất vả chỉ mong con có cuộc sống đủ đầy. Em cũng nghĩ đến mẹ của mình, có những lúc em vô tâm chưa hiểu hết những nhọc nhằn ấy. Bài thơ như một lời nhắc nhở em phải biết yêu thương, trân trọng và quan tâm đến mẹ nhiều hơn, để không phụ lòng những hi sinh âm thầm mà mẹ đã dành cho em mỗi ngày.
Sau khi đọc những vần thơ của Vũ Quần Phương, lòng em chợt lắng lại trong một cảm giác vừa dịu dàng vừa xót xa. Bài thơ mở ra khung cảnh một buổi tối nơi làng quê yên tĩnh: em bé ngồi nhìn ra ruộng lúa, trời đã tối, nửa vầng trăng non treo lơ lửng trên đầu. Không gian ấy vừa rộng lớn vừa tĩnh mịch, làm nổi bật nỗi chờ đợi mòn mỏi của đứa trẻ khi “nhìn vầng trăng, nhưng chưa nhìn thấy mẹ”. Hình ảnh ấy khiến em xúc động vô cùng, bởi trong đôi mắt trẻ thơ, mẹ chính là ánh sáng ấm áp hơn cả vầng trăng ngoài kia. Trăng đã lên mà mẹ vẫn chưa về, đồng nghĩa với việc em bé vẫn còn thấp thỏm, lo âu. Cảnh “mẹ lặn trên cánh đồng, đồng lúa lặn vào đêm” gợi lên sự vất vả nhọc nhằn của người mẹ. Bóng mẹ như hòa vào bóng tối, vào ruộng đồng, vào bùn đất, cho thấy cuộc đời lam lũ, tảo tần. Những chi tiết như “ngọn lửa bếp chưa nhen”, “căn nhà tranh trống trải” càng làm cho khung cảnh thêm hiu quạnh, khiến em cảm nhận rõ hơn sự thiếu vắng mẹ trong ngôi nhà nhỏ. Đom đóm bay ngoài ao rồi đom đóm đã vào nhà, thời gian trôi qua lặng lẽ, còn em bé vẫn ngồi đó, dõi theo từng tiếng động, chờ “tiếng bàn chân mẹ”. Hình ảnh “bàn chân mẹ lội bùn ì oạp phía đồng xa” vang lên như một âm thanh quen thuộc mà thân thương, gợi bao nỗi nhọc nhằn. Em hình dung đôi bàn chân ấy đã đi qua biết bao thửa ruộng, đã dầm mình trong bùn đất chỉ để đổi lấy bữa cơm cho con. Khi “trời về khuya lung linh trắng vườn hoa mận trắng”, không gian trở nên sáng hơn bởi ánh trăng, nhưng nỗi đợi chờ của em bé vẫn kéo dài cho đến khi mẹ về và “bế vào nhà, nỗi đợi vẫn nằm mơ”. Câu thơ cuối khiến em thật sự nghẹn ngào, bởi ngay cả trong giấc ngủ, đứa trẻ vẫn còn nguyên cảm giác chờ đợi, vẫn còn in đậm hình bóng mẹ. Qua bài thơ, em cảm nhận sâu sắc tình mẫu tử thiêng liêng và sự hi sinh thầm lặng của người mẹ nông thôn. Bài thơ không có những lời lẽ lớn lao, chỉ là những hình ảnh bình dị nhưng lại chạm đến trái tim người đọc. Em thấy thương em bé trong bài thơ bao nhiêu thì càng thương mẹ mình bấy nhiêu, bởi phía sau mỗi bữa cơm, mỗi giấc ngủ yên bình của con là biết bao giọt mồ hôi lặng lẽ. Bài thơ khép lại mà dư âm vẫn còn đọng mãi trong em, nhắc nhở em phải biết yêu thương, trân trọng và quan tâm đến mẹ nhiều hơn, để không phụ những tháng ngày mẹ đã âm thầm “lặn” vào đời vì con.
Bài thơ "Em bé ngồi nhìn ra ruộng lúa" của Vũ Quần Phương vẽ nên một bức tranh giàu cảm xúc về tuổi thơ, nỗi nhớ mẹ và sự mong chờ. Bài thơ không chỉ gợi lên khung cảnh làng quê yên bình mà còn chạm đến những rung động sâu lắng trong tâm hồn trẻ thơ. Trước hết, bài thơ mở ra một không gian quen thuộc, giản dị của làng quê Việt Nam. Hình ảnh "ruộng lúa", "đầu hè", "căn nhà tranh", "ao", "vườn hoa mận trắng" đều là những nét phác thảo đậm chất thôn dã. Tuy nhiên, chính cái "trời tối" và cái "lẫn vào đêm" đã tạo nên một bầu không khí có phần u tịch, tĩnh lặng, làm nổi bật sự cô đơn của em bé. Cái "nửa vầng trăng non" treo lơ lửng trên đầu hè như một nét chấm phá đầy chất thơ, vừa là ánh sáng yếu ớt soi rọi, vừa là biểu tượng cho sự khởi đầu, cho những điều còn dang dở, mong manh. Trung tâm của bài thơ là hình ảnh em bé, một sinh linh nhỏ bé đang trải qua khoảnh khắc đợi chờ. Cái nhìn của em hướng ra ruộng lúa, hướng về phía mẹ, nhưng "chưa nhìn thấy mẹ". Sự "lẫn" của mẹ trên cánh đồng, của cánh đồng vào đêm, cho thấy một sự hòa quyện, xóa nhòa ranh giới giữa mẹ và quê hương, giữa con người và thiên nhiên. Mẹ không chỉ là người mẹ, mà còn là một phần của khung cảnh làng quê, hòa mình vào đất trời. Sự vắng mặt của mẹ trong khung cảnh đó càng làm tăng thêm cảm giác trống trải cho em bé: "Ngọn lửa bếp chưa nhen. Căn nhà tranh trống trải". Ngọn lửa bếp là hơi ấm, là sự sống, là dấu hiệu của sự hiện diện của mẹ, khi nó chưa được thắp lên, căn nhà càng thêm lạnh lẽo, đơn côi. Đom đóm xuất hiện như một sự xoa dịu nỗi buồn, một niềm vui nhỏ bé cho em bé. Từ "đom đóm bay ngoài ao" đến "đom đóm đã vào nhà" cho thấy sự gần gũi, thân thuộc của thiên nhiên với cuộc sống con người, len lỏi vào cả không gian sinh hoạt. Đom đóm như những đốm sáng hy vọng, những tia lửa nhỏ mang theo một chút ấm áp trong đêm tối. Em bé "nhìn đóm bay, chờ tiếng bàn chân mẹ". Tiếng bàn chân mẹ lội bùn "ì oạp phía đồng xa" là âm thanh quen thuộc, là tín hiệu báo hiệu mẹ sắp về, mang theo niềm an ủi. Âm thanh ấy, dù còn xa xôi, nhưng đã thôi thúc sự mong chờ, hy vọng trong em.
và sóng” là một bài thơ đặc sắc của Ta-go viết về tình mẫu tử. Được viết dưới hình thức của một bài thơ, nhưng khi đọc lên chúng ta lại cảm nhận giống như một câu chuyện được kể lại. Nhân vật trữ tình được tác giả xây dựng là một em bé đang kể lại cho mẹ nghe về cuộc trò chuyện của mình với người “trên mây” và “trong sóng”. Lời kể của em bé thật hồn nhiên, ngây thơ làm sao: “Mẹ ơi, trên mây có người gọi con”, “Trong sóng có người gọi con”. Đối với một đứa trẻ, thế giới của người “trên mây” và “trong sóng” kì diệu và hấp dẫn vô cùng. Ở đó trẻ em sẽ được dạo chơi từ lúc thức dậy cho đến lúc hoàng hôn, được khám phá những điều kỳ thú trên bầu trời, hay dưới mặt biển. Chính điều đó đã khơi gợi sự tò mò đối với em bé, khiến em đặt ra câu hỏi: “Nhưng làm thế nào mình lên đó được?”, “Nhưng làm thế nào mình ra ngoài đó được?”. Những câu hỏi trên giúp chúng ta hiểu được khao khát khám phá của trẻ thơ lớn lao đến nhường nào. Nhưng dù còn hồn nhiên, ham chơi là vậy nhưng khi nghe lời đề nghị của người “trên mây” hay “trong sóng”, em bé đã kiên quyết từ chối: “Làm sao có thể rời mẹ mà đến được?”, “Làm sao có thể rời mẹ mà đi được?”. Khi đọc đến đây, chúng ta cảm nhận được tình yêu thương dành cho người mẹ, cũng như mong muốn luôn ở bên mẹ của em bé thật rõ ràng. Và rồi, chính em bé đã nghĩ ra một trò chơi thật kì diệu có thể thực hiện cùng với mẹ. Những trò chơi thật đặc biệt và thú vị. Dù ở bất cứ nơi đâu, em bé vẫn muốn ở cùng với mẹ. Bài thơ được viết theo kiểu thơ tự sự, không bị ràng buộc bởi luật thơ, cách gieo vần. Âm điệu nhịp nhàng, hình ảnh giàu tính biểu tượng, ngôn ngữ cô đọng đã góp phần khiến cho bài thơ giàu cảm xúc hơn. Có thể thấy rằng, “Mây và sóng” đã giúp người đọc cảm nhận được tình cảm mẫu tử chân thành, giản dị mà đẹp đẽ đến chừng nào.
Đời còn tuyểt chủng lắm
Sau khi đọc bài thơ của Vũ Quần Phương, em cảm thấy rất xúc động trước hình ảnh người mẹ vất vả và tình cảm yêu thương sâu sắc giữa mẹ và con. Bài thơ khắc họa một khung cảnh làng quê yên tĩnh vào buổi tối, khi em bé ngồi nhìn ra ruộng lúa và chờ mẹ trở về. Những hình ảnh như bầu trời tối trên đầu hè, nửa vầng trăng non, cánh đồng lúa hay đom đóm bay ngoài ao đã tạo nên một bức tranh thiên nhiên rất giản dị nhưng đầy cảm xúc. Trong khung cảnh ấy, em bé ngồi một mình trong căn nhà tranh và mong ngóng mẹ. Ngọn lửa bếp chưa được nhóm lên, căn nhà vẫn trống trải, điều đó cho thấy mẹ vẫn còn đang làm việc ngoài đồng. Em bé nhìn vầng trăng, nhìn những đốm đom đóm bay nhưng trong lòng vẫn chỉ chờ tiếng bước chân quen thuộc của mẹ. Hình ảnh ấy khiến em cảm nhận được sự gắn bó và tình yêu thương mà em bé dành cho mẹ. Dù còn nhỏ, em bé đã biết mong chờ và nhớ mẹ. Bài thơ cũng cho thấy sự vất vả của người mẹ. Mẹ vẫn còn lặn lội ngoài cánh đồng khi trời đã tối, đôi bàn chân lội bùn ì oạp từ phía đồng xa. Hình ảnh đó gợi lên sự lam lũ, cực nhọc của người mẹ nông dân. Mẹ phải làm việc rất muộn để chăm lo cho gia đình. Khi mẹ trở về, em bé đã được mẹ bế vào nhà, nhưng trong giấc ngủ em vẫn còn mơ về nỗi chờ đợi mẹ. Điều đó cho thấy tình cảm của em bé dành cho mẹ rất sâu sắc và chân thành. Qua bài thơ, em càng hiểu hơn về sự hi sinh thầm lặng của mẹ. Mẹ luôn làm việc vất vả để lo cho con cái có cuộc sống tốt hơn. Bài thơ khiến em cảm thấy yêu thương và biết ơn mẹ của mình nhiều hơn. Em hiểu rằng mình cần phải biết trân trọng tình cảm của mẹ, ngoan ngoãn và cố gắng học tập tốt để mẹ luôn vui lòng. Bài thơ tuy ngắn nhưng mang ý nghĩa rất sâu sắc. Nó giúp người đọc cảm nhận được vẻ đẹp của tình mẹ con và sự hi sinh thầm lặng của người mẹ trong cuộc sống hằng ngày. Sau khi đọc xong, em càng thêm yêu thương và trân trọng mẹ của mình hơn.
Bài thơ của Vũ Quần Phương gợi cho em nhiều cảm xúc sâu lắng về tình mẹ. Hình ảnh em bé ngồi nhìn ra cánh đồng trong buổi tối, mong chờ mẹ trở về, tạo nên một không gian vừa yên tĩnh vừa man mác buồn. Người mẹ hiện lên thật vất vả, lặn lội ngoài đồng đến tận khuya, hòa vào bóng đêm và ruộng lúa Những chi tiết như đom đóm bay, căn nhà trống trải hay tiếng “bàn chân mẹ lội bùn” khiến em càng xúc động hơn trước sự hy sinh thầm lặng của mẹ. Em bé luôn hướng về mẹ với nỗi mong chờ tha thiết.Qua đó, em cảm nhận được tình mẹ thật thiêng liêng và cao cả. Bài thơ nhắc em biết yêu thương, trân trọng và biết ơn mẹ nhiều hơn.
Bài thơ "Đợi mẹ" của Vũ Quần Phương là một bức tranh đầy cảm xúc về tình mẫu tử, khắc họa nỗi mong ngóng mẹ về của một đứa trẻ trong khung cảnh làng quê yên ả nhưng cũng đầy lam lũ. Sự kết hợp giữa hình ảnh em bé chờ đợi, khung cảnh thiên nhiên, và hình tượng người mẹ tần tảo tạo nên một bài thơ sâu lắng, gợi thương, gợi cảm.
Bài thơ mở đầu bằng hình ảnh đầy gợi cảm: “Em bé ngồi nhìn ra ruộng lúa/ Trời tối trên đầu hè/ Nửa vầng trăng non”. Khung cảnh buổi tối ở làng quê hiện lên yên bình nhưng bắt đầu nhuốm màu tối lạnh, tạo cảm giác trống trải. Hình ảnh "nửa vầng trăng non" gợi lên sự mỏng manh, cũng như tâm hồn non nớt của em bé.
Nỗi đợi chờ của em bé được khắc họa qua hành động: “Em bé nhìn vầng trăng, nhưng chưa nhìn thấy mẹ”. Câu thơ nhấn mạnh sự hụt hẫng, thương tâm khi mẹ vẫn chưa về. Hình ảnh mẹ "lẫn trên cánh đồng", "đồng lúa lẫn vào đêm" gợi sự vất vả, lam lũ của mẹ, cũng như sự hy sinh, bán mặt cho đất bán lưng cho trời để lo cho cuộc sống.
Sự vắng bóng của mẹ khiến căn nhà trở nên "trống trải" và "ngọn lửa bếp chưa nhen". Câu thơ cho thấy mẹ là linh hồn của căn nhà, khi mẹ chưa về, căn nhà không còn ấm áp.
Đom đóm bay từ ngoài ao vào nhà, tạo nên một khung cảnh lung linh nhưng cũng quạnh quẽ, em bé mong chờ tiếng bước chân mẹ giữa không gian tĩnh mịch.
Hình ảnh “Bàn chân mẹ lội bùn ì oạp phía đồng xa” là câu thơ giàu sức gợi, âm thanh “ì oạp” diễn tả sự vất vả, nặng nhọc của mẹ, gợi sự xúc động nghẹn ngào. Dù đợi chờ lâu, nhưng tình yêu thương của con dành cho mẹ vẫn nồng thắm. Câu kết “Mẹ đã bế vào nhà nỗi đợi vẫn nằm mơ” là một hình ảnh ẩn dụ đầy sáng tạo. Nó cho thấy mẹ mang cả sự nhọc nhằn và tình yêu thương, còn em bé dù đã ngủ vẫn còn "đợi mẹ" trong giấc mơ. Hình ảnh này khẳng định tình mẫu tử thiêng liêng, sâu nặng, làm lay động trái tim người đọc.
Qua bài thơ, em cảm nhận được sự hy sinh cao cả của người mẹ và tình yêu thương vô bờ bến của đứa con. Bài thơ không chỉ là tiếng hát về tình mẹ con mà còn là sự sẻ chia với nỗi vất vả của người nông dân.
Bài thơ trên cho ta thấy được sự chờ đợi của em bé, hình ảnh em bé chờ đợi mẹ gợi lên một tình mẫu tử thiêng liêng và sâu sắc. Em cảm thấy được em bé rất yêu thương và kính trọng mẹ của mình. Đồng thời bài thơ cũng nhắc nhở chúng ta rằng mẹ là người luôn yêu thương chúng ta vô bờ bến và hãy yêu thương mẹ nhiều hơn.
Bài làm
Sau khi đọc qua bài thơ đó. Em thấy được khung cảnh em bé đang chờ mẹ , trên đường từ ruộng lúa về. Trong đó có rất nhiều chú đom đóm và em bé đang ngồi đợi tao lên một khung cảnh tuyệt đẹp. Giống như một ánh sáng soi đường cho em bé chờ mẹ từ ruộng trở về.