Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.
Sau khi đọc bài thơ "Mây và sóng" của Rabindranath Tagore, em không khỏi cảm thấy ngập tràn những cảm xúc sâu lắng và trăn trở về cuộc sống, tình yêu và những mối quan hệ con người. Bài thơ mở ra trước mắt em một không gian rộng lớn, nơi mà mây và sóng giao thoa, tạo nên một bức tranh thiên nhiên tuyệt đẹp, đồng thời cũng phản ánh những khía cạnh tinh tế của tâm hồn con người.
Mở đầu bài thơ, hình ảnh của mây và sóng được miêu tả một cách sinh động và huyền ảo. Mây lơ lửng trên bầu trời, tự do bay lượn, trong khi sóng vỗ về bờ cát, tạo ra âm thanh rì rào du dương. Cảm giác tự do và phóng khoáng trong những hình ảnh này khiến em liên tưởng đến ước mơ và khát vọng tự do trong cuộc sống. Mỗi người đều có những ước muốn riêng, những khao khát vươn tới những điều tốt đẹp, nhưng đôi khi lại bị ràng buộc bởi những định kiến và quy tắc xã hội.
Bài thơ không chỉ dừng lại ở việc miêu tả thiên nhiên mà còn khắc họa sâu sắc những tâm tư của con người. Nhân vật trong bài thơ bộc lộ nỗi cô đơn, sự khao khát được sẻ chia và tìm kiếm tình yêu. Em cảm nhận được sự mong mỏi, khát khao được gần gũi, được thấu hiểu từ những câu chữ đầy cảm xúc của Tagore. Đi
Đoạn văn nêu cảm xúc về bài thơ “Mây và sóng” (Ta-go)
“Mây và sóng” là một trong những tác phẩm tiêu biểu của nhà thơ Ta-go. Bài thơ đã gợi ra cho người đọc cảm nhận sâu sắc về tình mẫu tử thiêng liêng. Em bé trong bài thơ được mời gọi đến thế giới kỳ diệu ở “trên mây” và “trong sóng”. Với sự hiếu kỳ của một đứa trẻ, em đã cất tiếng hỏi: “Nhưng làm thế nào mình lên đó được?”, “Nhưng làm thế nào mình ra ngoài đó được?”. Nhưng khi em bé nhớ đến mẹ vẫn luôn chờ đợi mình ở nhà, em đã từ chối đầy kiên quyết: “Làm sao có thể rời mẹ mà đến được?”, “Làm sao có thể rời mẹ mà đi được?”. Chẳng có niềm hạnh phúc nào bằng được ở bên cạnh mẹ mặc dù thế giới ngoài kia nhiều hấp dẫn. Để rồi, em bé đã sáng tạo ra những trò chơi còn thú vị hơn của những người “trên mây” và “trong sóng”. Trong trò chơi đó, em sẽ là mây, là sóng tinh nghịch nô đùa; còn mẹ sẽ là vầng trăng, là bờ biển dịu hiền, ôm ấp và che chở con. Những câu thơ giàu tính tự sự và miêu tả nhưng lại góp phần bộc lộ cảm xúc của nhân vật trong bài thơ. Ta-go đã sử dụng trong bài thơ những lời thoại, chi tiết được kể tuần tự, vừa lặp lại vừa biến hóa kết hợp với hình ảnh giàu tính biểu tượng. Bài thơ chính là một câu chuyện cảm động về tình mẫu tử thiêng liêng, bất diệt.
tham khảo
Nêu lên cảm xúc của em sau khi đọc một trong các bài thơ (5 mẫu) - mẫu 1Đoạn văn tham khảo
Mẹ là đề tài muôn thủa trong thi ca, Hoàng Trung Thông góp nhặt vào đề tài ấy bài thơ Mẹ và quả. Xuyên suốt bài thơ là hình ảnh mẹ và quả, qua đó thể hiện sự tảo tần của người mẹ và tình yêu thương mẹ của người con. Trong đó ấn tượng hơn cả là câu thơ: còn những bí và bầu thì lớn xuống/ chúng mang dáng giọt mồ hôi mặn. Hai dòng thơ gợi cho người đọc sự xúc động bởi sự vất vả tảo tần của mẹ. Hai câu thơ có sự liên tưởng so sánh độc đáo giữa giọt mồ hôi vất vả của mẹ nuôi ta khôn lớn, nó cứ dài ra, nặng thêm như những quả bầu, quả bí. Qua đó em thấy được sự hy sinh thầm lặng của mẹ, và lòng biết ơn vô bờ của người con về công dưỡng dục sinh thành của mẹ hiền. Thông qua đó em biết ơn công lao sinh thành dưỡng dục của cha mẹ, sự tảo tần hi sinh thầm lặng vì con cái của cha mẹ. Em tự hứa với bản thân sẽ cố gắng thật nhiều để cha mẹ không phải phiền lòng!
Nêu lên cảm xúc của em sau khi đọc một trong các bài thơ (5 mẫu) - mẫu 2Bài thơ Mây và sóng của Ta-go là một bài thơ giàu hình ảnh ẩn dụ và đề cao tình mẫu tử thiêng liêng. Hẳn nhiều người sau khi đọc xong bài thơ này sẽ ấn tượng với tình mẫu tử của hai mẹ con trong bài thơ, nhưng với tôi, tôi lại ấn tượng bởi cách tác giả tạo lập bài thơ. Đó là cách tác giả sử dụng hình ảnh ẩn dụ như mây, sóng để nói đến những điều kì thú của thiên nhiên, những điều hấp dẫn của thế giới. Đó là cách tác giả tạo nên cấu trúc hai đoạn thơ đầu trong bài. Chúng được sắp xếp theo một trình tự: Những điều hấp dẫn đang mời gọi đứa trẻ; Đứa trẻ rất háo hức nhưng nghĩ đến tình cảm mẹ dành cho mình nên đã từ chối. Việc lặp lại hình thức hai đoạn thơ đầu trong bài cũng là một cách lặp rất... thơ! Người đọc tưởng như đến đoạn ba, cũng sẽ tiếp tục là một sự "cám dỗ" nào đó và em bé sẽ vượt qua. Nhưng không, ở đoạn thơ thứ ba, đó là sự thay đổi, em bé đã chủ động nghĩ ra những trò chơi thú vị và chơi cùng mẹ. Chính ở đoạn thơ này, tình mẫu tử được thể hiện rõ nét nhất, và đó cũng là thông điệp mà cả bài thơ hướng đến. Ai đó đã từng nói: "Nội dung là nội dung của hình thức. Hình thức là hình thức của nội dung". Cấu trúc trong bài thơ Mây và sóng quả thực đã góp phần thể hiện thành công tư tưởng của chính nó.
Bài thơ “Một mình trong mưa” với hình ảnh con cò lặn lội gợi cho em liên tưởng tới những người mẹ tảo tần vất vả nuôi con, chăm lo cho gia đình. Trong các khổ thơ, em đặc biệt ấn tượng với khổ thơ thứ ba, khổ thơ khắc họa thành công hình ảnh người phụ nữ cô đơn lặn lội giữa bập bùng mưa gió, không ngại khó không ngại khổ, miệt mài bươn chải vì con, vì chồng. Qua đây, em lại càng thêm trân trọng và yêu thương những người chị, người mẹ, người bà. Em tự nhủ sẽ cố gắng học hành thật tốt để không phụ lòng mẹ mong mỏi, chăm lo.
a. Viết đoạn văn nêu cảm xúc sau khi đọc một bài thơ bốn chữ, năm chữ thực chất là trả lời câu hỏi “Bài thơ gợi cho em những tình cảm, cảm xúc gì? Vì sao?”.
b. Khi viết các em cần chú ý:
- Đọc kĩ để hiểu nội dung và nghệ thuật của bài thơ.
- Xác định các yếu tố nội dung hoặc nghệ thuật đặc sắc trong bài thơ gây ấn tượng và gợi cảm xúc cho em.
- Viết đoạn văn nêu rõ: Em có cảm xúc về vấn đề gì? Cảm xúc của em như thế nào? Điều gì đã mang lại cho em cảm xúc đó? Vì sao?
nghien hoc thi vao trai cua trung toi luon luon don chao
Đọc "Tiếng gà trưa" của Xuân Quỳnh, em cảm thấy như được quay về với những ký ức tuổi thơ êm đềm bên người bà thân thương. Âm thanh tiếng gà trưa bình dị, thân thuộc vang lên giữa buổi hành quân đã đánh thức trong lòng người chiến sĩ những hồi ức ấm áp. Em xúc động vô cùng trước hình ảnh người bà tần tảo, chắt chiu từng quả trứng, lo lắng cho đàn gà qua mùa đông giá rét, chỉ mong cuối năm có tiền mua cho cháu chiếc quần mới. Lời mắng yêu của bà khi cháu tò mò nhìn gà đẻ càng khắc sâu tình cảm bà cháu sâu nặng, mộc mạc. Những kỷ niệm ấy, tuy giản dị nhưng lại mang đến niềm hạnh phúc lớn lao, trở thành hành trang tinh thần vững chắc. Đặc biệt, em rất trân trọng đoạn cuối khi tiếng gà trưa kết nối tình yêu gia đình với tình yêu Tổ quốc cao cả. Bài thơ là một khúc ca dịu dàng về tình bà cháu và vẻ đẹp của những điều bình dị, thiêng liêng.
Bài thơ "Những đứa trẻ bản mây" của tác giả Ngô Bá Hòa là một bài thơ vô cùng đặc sắc và ý nghĩa. Bài thơ đưa đến cho bạn đọc cảm xúc vui tươi, hoài niệm, suy nghĩ về quá trình trưởng thành của những đứa trẻ. Trưởng thành là điều tất yếu của con người và điều ấy đã được nhà thơ miêu tả, khắc họa lại vô cùng rõ nét và chi tiết. Những đứa trẻ ấy lớn lên với sự chăm chỉ, cần cù, gắn với lao động. Tất cả lớn lên mộc mạc, đơn sơ mà đáng yêu vô cùng. Và đặc biệt ở chúng có những ước mơ, bay cao bay xa mãi. Những điều ấy thật đáng trân trọng và tuyệt vời biết bao. Với tài năng của mình, nhà thơ đã vẻ lên bức tranh vô cùng đẹp và có ý nghĩa khiến bạn đọc nhớ mãi.
Sau khi đọc bài thơ “Mây và sóng” của Ta-go, em cảm nhận được một thế giới cảm xúc thật trong trẻo, êm đềm mà sâu lắng, đặc biệt là vẻ đẹp thiêng liêng của tình mẫu tử. Bài thơ giống như một câu chuyện cổ tích nhẹ nhàng, giàu trí tưởng tượng, nhưng ẩn sau đó là những suy ngẫm sâu sắc về tình yêu thương của mẹ dành cho con – thứ tình cảm giản dị mà bền chặt, có sức níu giữ và chở che con người suốt cuộc đời.Điều khiến em ấn tượng nhất trong bài thơ là cách Ta-go xây dựng hình ảnh những lời mời gọi đầy hấp dẫn từ “mây” và “sóng”. Đó là thế giới của tự do, của vui chơi, của những điều mới lạ mà bất cứ đứa trẻ nào cũng dễ dàng bị cuốn hút. Những lời rủ rê ấy mang vẻ đẹp mộng mơ, gợi cảm giác bay bổng, vô tư, rất đúng với tâm hồn trẻ thơ. Qua đó, nhà thơ đã khắc họa rất tinh tế tâm lí của trẻ em: luôn tò mò, ham khám phá và khao khát được hòa mình vào thế giới rộng lớn bên ngoài.Thế nhưng, điều làm em xúc động nhất lại nằm ở sự lựa chọn của đứa trẻ trong bài thơ. Dù rất thích thú với lời mời gọi của mây và sóng, em bé vẫn từ chối để ở lại bên mẹ. Không phải vì thế giới kia không đẹp, mà bởi đối với em, mẹ chính là thế giới đẹp đẽ và an toàn nhất. Tình yêu thương của mẹ đã trở thành điểm tựa vững chắc, đủ lớn để lấn át mọi hấp dẫn bên ngoài. Qua đó, em cảm nhận được sức mạnh kì diệu của tình mẫu tử: âm thầm nhưng sâu sắc, không ồn ào nhưng đủ để giữ con ở lại.Hình ảnh đứa trẻ sáng tạo ra những trò chơi mới cùng mẹ khiến em vừa mỉm cười, vừa thấy lòng mình ấm lại. Em bé không bay lên cùng mây, không ra biển cùng sóng, mà mang cả mây và sóng về trong vòng tay của mẹ. Điều đó cho thấy trí tưởng tượng phong phú của trẻ thơ, đồng thời thể hiện một cách rất đẹp tình yêu gắn bó giữa mẹ và con. Mẹ không chỉ là người chăm sóc, mà còn là người bạn, người cùng con chia sẻ niềm vui giản dị của cuộc sống.Giọng thơ nhẹ nhàng, ngôn ngữ trong sáng, hình ảnh giàu chất thơ đã khiến “Mây và sóng” trở thành một bài thơ dễ đọc nhưng khó quên. Đọc bài thơ, em chợt nhận ra rằng trong cuộc sống hiện đại, con người đôi khi mải mê chạy theo những “đám mây” và “con sóng” của riêng mình mà quên mất giá trị của gia đình, quên mất người mẹ luôn lặng lẽ yêu thương và chờ đợi.Khép lại bài thơ, em cảm thấy lòng mình bình yên hơn và thêm trân trọng mẹ. “Mây và sóng” không chỉ là bài thơ dành cho thiếu nhi, mà còn là lời nhắc nhở nhẹ nhàng đối với mỗi chúng ta: dù đi đâu, lớn đến đâu, mẹ vẫn luôn là bến đỗ yêu thương nhất trong cuộc đời.
em thấy bài hay
Trong thơ ca, đề tài tình mẫu tử đã rất quen thuộc, và R.Ta-go, một nhà thơ người Ấn Độ đã đóng góp vào đó một bài thơ độc đáo và thú vị - Mây và sóng. Đọc bài thơ, tôi có cảm giác như đang được đọc một câu chuyện kể. Nhân vật chính trong bài thơ là em bé, kể lại cho mẹ nghe về cuộc trò chuyện của mình với người “trên mây” và “trong sóng”. Tình cờ dạo chơi trên biển, em bé nghe thấy tiếng gọi từ trên mây và trong sóng. Họ đã mời em đến với thế giới của mình. Nơi đó vô cùng lung linh, hấp dẫn khơi gợi sự tò mò của trẻ thơ. Mặc dù em bé rất muốn được khám phá thế giới đó, nhưng khi nhớ về mẹ đang đợi ở nhà thì em bé đã từ chối lời mời gọi hấp dẫn: “Làm sao có thể rời mẹ mà đến được?”, “Làm sao có thể rời mẹ mà đi được?”. Qua đó, tôi thấy được tình yêu thương của em bé dành cho mẹ lớn lao đến chừng nào. Đoạn thơ cuối trở nên hấp dẫn hơn khi em bé nói với mẹ về trò chơi mà mình đã nghĩ ra. Trò chơi thể hiện sự gắn kết, yêu mến của em bé với người mẹ. Em sẽ là mây, là sóng tinh nghịch nô đùa; còn mẹ sẽ là vầng trăng, là bờ biển dịu hiền để ôm ấp và che chở cho em. Những câu thơ miêu tả hình ảnh “sóng, mây” thật độc đáo, sinh động. Tôi ấn tượng nhất với hình ảnh cuối bài thơ “Con lăn, lăn mãi rồi sẽ cười tan vào lòng mẹ” cho thấy sự gắn bó, yêu thương của em bé và mẹ. “Mây và sóng” là một bài thơ giàu hình ảnh, gửi gắm giá trị vô cùng ý nghĩa về tình mẫu tử thiêng liêng, ấm áp. Có thể khẳng định rằng, Mây và sóng của R. Ta-go là một bài thơ thú vị, hấp dẫn và giàu ý nghĩa.
Bài thơ ”Mây và sóng” của Rabindranath Tagore đã để lại trong em những rung động thật dịu dàng và sâu lắng về tình mẫu tử. Qua lời kể hồn nhiên của một em bé, tác giả đã vẽ nên một thế giới mộng mơ, trong trẻo, đồng thời khẳng định: với con, hạnh phúc lớn nhất không phải những cuộc vui nơi xa xôi mà chính là được ở bên mẹ.
Mở đầu bài thơ là lời mời gọi đầy hấp dẫn của những người “trên mây” và “trong sóng”. Thế giới ấy hiện lên thật kì diệu: được rong chơi giữa bầu trời xanh thẳm, được ca hát từ sáng đến tối, được ngao du khắp nơi không bị ràng buộc. Những hình ảnh ấy khơi gợi trí tưởng tượng phong phú của trẻ thơ. Em cảm nhận được sự háo hức, tò mò trong câu hỏi của đứa bé: làm thế nào để có thể lên mây, ra biển vui chơi cùng họ? Đó là ước mơ rất tự nhiên của tuổi thơ – ước mơ được khám phá, được bay cao, được hòa mình vào thế giới rộng lớn.
Thế nhưng, điều khiến em xúc động nhất chính là sự lựa chọn của đứa trẻ. Khi biết rằng muốn đến với mây và sóng thì phải rời xa mẹ, em bé đã từ chối. Chỉ một câu hỏi giản dị: “Nhưng làm sao tôi có thể rời mẹ tôi được?” đã cho thấy tình cảm sâu nặng và gắn bó. Với em bé, mẹ không chỉ là người thân yêu mà còn là cả thế giới. Những cuộc vui ngoài kia dù hấp dẫn đến đâu cũng không thể sánh bằng vòng tay ấm áp của mẹ.
Đặc biệt, em rất thích đoạn cuối bài thơ. Thay vì ra đi, em bé đã sáng tạo nên một trò chơi thật đẹp: em sẽ là mây, mẹ là mặt trăng; em sẽ là sóng, mẹ là bến bờ. Em ôm lấy mẹ, lăn vào lòng mẹ, và trong thế giới tưởng tượng ấy, hai mẹ con cùng vui đùa mà không phải xa cách. Hình ảnh ấy vừa ngộ nghĩnh, đáng yêu, vừa chan chứa yêu thương. Qua đó, em cảm nhận được trí tưởng tượng bay bổng của trẻ thơ và hơn hết là niềm hạnh phúc giản dị khi được ở bên mẹ.
Bài thơ không có những lời lẽ cầu kì, nhưng lại rất giàu nhạc điệu và cảm xúc. Giọng thơ thủ thỉ như lời tâm tình khiến người đọc thấy lòng mình dịu lại. Đọc “Mây và sóng”, em hiểu rằng trong cuộc sống có rất nhiều điều hấp dẫn, nhưng gia đình, đặc biệt là mẹ, luôn là điểm tựa bình yên nhất. Tình mẹ con không ồn ào mà lặng lẽ, bền chặt như bến bờ đón sóng, như vầng trăng dõi theo mây.Bài thơ đặc sắc ở nhiều phương diện nghệ thuật.giọng thơ tự nhiên, hồn nhiên như lời tâm sự của trẻ nhỏ. Bài thơ có ở hai phần “mây” và “sóng”, tạo nhịp điệu nhịp nhàng, đồng thời làm nổi bật sự lựa chọn của em bé: từ chối những cuộc vui để ở bên mẹ.Ngoài ra, mây, sóng tượng trưng cho thế giới rộng lớn, hấp dẫn; mẹ là bến bờ bình yên. Ngôn ngữ giản dị, giàu nhạc điệu, đậm chất tưởng tượng đã góp phần thể hiện sâu sắc tình mẫu tử thiêng liêng.
Qua bài thơ, em càng thêm yêu và trân trọng mẹ của mình. Có thể em chưa từng đứng trước những lời mời gọi kì diệu như trong bài thơ, nhưng trong cuộc sống cũng có nhiều điều khiến em phân tâm. “Mây và sóng” nhắc em nhớ rằng dù đi đâu, làm gì, vòng tay mẹ vẫn là nơi ấm áp nhất để trở về. Chính sự giản dị mà sâu sắc ấy đã làm nên vẻ đẹp bất hủ của bài thơ và khiến em mãi rung động khi đọc lại.
Bài thơ Mây và sóng của Rabindranath Tagore khép lại mà trong em vẫn còn ngân vang những cảm xúc thật dịu dàng và sâu lắng. Đọc bài thơ, em như bước vào một thế giới trong trẻo của tuổi thơ, nơi trí tưởng tượng bay bổng hòa quyện cùng tình mẫu tử thiêng liêng. Những hình ảnh mây, sóng hiện lên vừa gần gũi, vừa giàu chất mộng mơ, không chỉ gợi nên vẻ đẹp của thiên nhiên mà còn mở ra những suy ngẫm nhẹ nhàng về tình yêu thương và hạnh phúc. Em đặc biệt ấn tượng với cách nhà thơ xây dựng những lời mời gọi đầy hấp dẫn từ thế giới mây và sóng – nơi có những cuộc vui bất tận, những chuyến phiêu lưu kỳ thú mà bất cứ đứa trẻ nào cũng khó lòng chối từ. Đó là thế giới của tự do, của khám phá, của những điều mới mẻ và diệu kỳ. Thế nhưng, điều khiến em xúc động nhất lại nằm ở lựa chọn của em bé trong bài thơ. Trước những lời rủ rê ngọt ngào ấy, em bé không hề bị cuốn theo, mà luôn nghĩ đến mẹ, luôn đặt tình yêu dành cho mẹ lên trên mọi cuộc vui. Chính chi tiết ấy đã chạm đến trái tim em một cách thật tự nhiên. Em cảm nhận được một tình cảm thật hồn nhiên mà sâu sắc: với em bé, được ở bên mẹ, được hòa mình vào những trò chơi giản dị cùng mẹ mới là niềm vui lớn nhất. Hạnh phúc không nằm ở những điều xa xôi, lộng lẫy, mà ở sự gắn bó yêu thương rất đỗi bình thường. Bài thơ khiến em nhận ra rằng trong cuộc sống, con người thường bị hấp dẫn bởi những điều mới lạ, những ước mơ rộng lớn, nhưng đôi khi lại quên mất giá trị của những điều thân thuộc bên cạnh mình. Tình mẹ trong bài thơ hiện lên không hề ồn ào hay được miêu tả bằng những lời lẽ lớn lao, mà lặng lẽ, ấm áp và đầy bao dung. Mẹ giống như điểm tựa bình yên, là nơi để em bé luôn hướng về giữa bao lời mời gọi của thế giới rộng lớn. Càng đọc, em càng thấy lòng mình dịu lại, như được nhắc nhở về tình cảm gia đình – thứ tình cảm giản dị mà vô cùng quý giá. Em chợt nghĩ đến mẹ của mình, đến những khoảnh khắc tưởng như rất đỗi bình thường nhưng lại chứa đựng biết bao yêu thương: một bữa cơm, một lời hỏi han, một ánh nhìn lo lắng. Những điều ấy đôi khi quá quen thuộc đến mức ta dễ dàng xem là hiển nhiên. Bài thơ giống như một lời thủ thỉ nhẹ nhàng, giúp em nhận ra rằng yêu thương không cần những điều to tát, mà hiện hữu trong chính sự quan tâm, sẻ chia mỗi ngày. Cảm xúc lớn nhất còn đọng lại trong em sau khi đọc Mây và sóng là sự ấm áp và biết ơn. Ấm áp vì em cảm nhận được vẻ đẹp của tình mẫu tử, của sự gắn bó thiêng liêng giữa mẹ và con. Biết ơn vì em hiểu rằng mình thật may mắn khi luôn có mẹ bên cạnh, như bến bờ bình yên giữa dòng đời rộng lớn. Bài thơ không chỉ mang đến vẻ đẹp của thi ca mà còn khơi gợi trong em những suy ngẫm sâu sắc về hạnh phúc, về tình yêu thương và về những giá trị giản dị mà bền vững trong cuộc sống. Đây thực sự là một bài thơ nhẹ nhàng nhưng đầy sức lay động, khiến người đọc như em không chỉ rung động mà còn muốn sống chậm lại, yêu thương nhiều hơn và trân trọng hơn những gì mình đang có.
"Mây và sóng" của đại thi hào R. Ta-go là một bài thơ giàu chất triết lý nhưng lại mang vẻ đẹp thuần khiết của một câu chuyện cổ tích. Qua lời đối thoại giữa em bé với những người sống trên "mây" và trong "sóng", tác giả đã ngợi ca tình mẫu tử thiêng liêng – sức mạnh có thể vượt qua mọi cám dỗ rực rỡ nhất. Đoạn thơ mở ra những lời mời gọi đầy hấp dẫn từ thế giới thiên nhiên kỳ thú. Những người trên mây rủ em đi chơi với "bình minh vàng", "vầng trăng bạc"; những người trong sóng mời em đến với những xứ sở xa xôi để "ca hát từ sáng sớm đến hoàng hôn". Đó là biểu tượng cho những cám dỗ, những ham muốn khám phá thế giới bên ngoài mà bất kỳ đứa trẻ nào cũng dễ dàng bị cuốn hút. Tuy nhiên, trước những lời mời gọi ấy, câu hỏi đầu tiên của em bé luôn là: "Nhưng làm thế nào mình lên đó được?" và quan trọng hơn cả là sự thức tỉnh về tình yêu dành cho mẹ: "Mẹ mình đang đợi ở nhà", "Làm sao có thể rời xa mẹ mà đi được?". Sự sáng tạo của em bé nằm ở chỗ em không chỉ từ chối những cuộc vui bên ngoài mà còn tự tạo ra những trò chơi hay hơn, ấm áp hơn ngay bên cạnh mẹ. Em hóa thân thành mây, mẹ là trăng; em là sóng, mẹ là bến bờ kỳ lạ. Trong trò chơi ấy, em được ôm ấp, được lăn vào lòng mẹ, và "không ai trên thế gian này biết mẹ con ta ở chốn nào". Điều này khẳng định một chân lý: hạnh phúc không ở đâu xa xôi, không nằm ở những hào nhoáng ngoài kia, mà hiện hữu ngay trong sự gắn bó giữa mẹ và con. Bằng giọng thơ tâm tình, hình ảnh giàu sức gợi, Ta-go đã xây dựng một tượng đài bất diệt về tình mẫu tử. Bài thơ cho ta thấy rằng, tình yêu thương của mẹ là bến đỗ bình yên nhất, là sức mạnh giúp con người khước từ những cám dỗ để trân trọng những giá trị đích thực của cuộc sống. Đọc "Mây và sóng", ta càng thêm yêu kính mẹ và trân trọng từng phút giây được sống trong vòng tay chở che của Người.
Bài thơ Mây và sóng của Ta-go là một bài thơ giàu hình ảnh ẩn dụ và đề cao tình mẫu tử thiêng liêng. Hẳn nhiều người sau khi đọc xong bài thơ này sẽ ấn tượng với tình mẫu tử của hai mẹ con trong bài thơ, nhưng với tôi, tôi lại ấn tượng bởi cách tác giả tạo lập bài thơ. Đó là cách tác giả sử dụng hình ảnh ẩn dụ như mây, sóng để nói đến những điều kì thú của thiên nhiên, những điều hấp dẫn của thế giới. Đó là cách tác giả tạo nên cấu trúc hai đoạn thơ đầu trong bài. Chúng được sắp xếp theo một trình tự: Những điều hấp dẫn đang mời gọi đứa trẻ; Đứa trẻ rất háo hức nhưng nghĩ đến tình cảm mẹ dành cho mình nên đã từ chối. Việc lặp lại hình thức hai đoạn thơ đầu trong bài cũng là một cách lặp rất... thơ! Người đọc tưởng như đến đoạn ba, cũng sẽ tiếp tục là một sự "cám dỗ" nào đó và em bé sẽ vượt qua. Nhưng không, ở đoạn thơ thứ ba, đó là sự thay đổi, em bé đã chủ động nghĩ ra những trò chơi thú vị và chơi cùng mẹ. Chính ở đoạn thơ này, tình mẫu tử được thể hiện rõ nét nhất, và đó cũng là thông điệp mà cả bài thơ hướng đến. Ai đó đã từng nói: "Nội dung là nội dung của hình thức. Hình thức là hình thức của nội dung". Cấu trúc trong bài thơ Mây và sóng quả thực đã góp phần thể hiện thành công tư tưởng của chính nó.
Sau khi đọc bài thơ “Mây và sóng” của Rabindranath Tagore, em cảm thấy vô cùng xúc động trước tình mẫu tử thiêng liêng và sâu sắc được thể hiện qua những hình ảnh tưởng tượng đầy thơ mộng. Bài thơ giống như một câu chuyện nhỏ nhẹ nhàng nhưng chứa đựng ý nghĩa lớn lao về tình yêu thương của mẹ đối với con và sự gắn bó của con với mẹ. Ngay từ đầu, em đã bị cuốn hút bởi thế giới tưởng tượng đầy hấp dẫn mà em bé trong bài thơ được mời gọi: nào là bầu trời rộng lớn với những đám mây tự do, nào là đại dương bao la với những con sóng vui đùa. Những lời mời ấy tượng trưng cho những cám dỗ ngọt ngào của cuộc sống, cho những cuộc phiêu lưu thú vị mà bất cứ đứa trẻ nào cũng khao khát. Tuy nhiên, điều khiến em xúc động nhất là dù bị hấp dẫn bởi thế giới rộng lớn bên ngoài, em bé vẫn lựa chọn ở lại bên mẹ. Qua đó, em cảm nhận được tình yêu mẹ con thật bền chặt và thiêng liêng. Hình ảnh em bé nghĩ ra những trò chơi tưởng tượng như “con sẽ là mây”, “con sẽ là sóng” để được ở bên mẹ vừa hồn nhiên vừa sâu sắc, khiến em thấy ấm lòng. Em hiểu rằng với em bé, niềm vui lớn nhất không phải là những chuyến đi xa mà chính là được ở trong vòng tay yêu thương của mẹ. Đọc bài thơ, em cũng chợt nghĩ đến bản thân mình. Trong cuộc sống, đôi khi em cũng bị cuốn theo những trò vui bên ngoài mà quên mất rằng mẹ luôn là người âm thầm chờ đợi và yêu thương em vô điều kiện. Bài thơ như một lời nhắc nhở nhẹ nhàng rằng dù thế giới có rộng lớn đến đâu, tình mẹ vẫn là bến bờ bình yên nhất. Em đặc biệt ấn tượng với giọng điệu thủ thỉ, ngọt ngào của bài thơ, khiến toàn bộ tác phẩm giống như một cuộc trò chuyện thân mật giữa hai mẹ con. Cách sử dụng hình ảnh mây và sóng rất giàu tính biểu tượng, vừa gợi vẻ đẹp thiên nhiên vừa làm nổi bật khát vọng tự do của tuổi thơ. Nhưng trên tất cả, bài thơ đã khẳng định một chân lí giản dị mà sâu sắc: tình mẫu tử luôn là sợi dây gắn kết bền vững nhất trong cuộc đời mỗi con người. Sau khi đọc xong, em càng thêm yêu thương và trân trọng mẹ của mình. Em tự nhủ sẽ ngoan ngoãn hơn, chăm chỉ học tập và quan tâm đến mẹ nhiều hơn để không phụ lòng mẹ. Có thể nói, “Mây và sóng” là một bài thơ nhẹ nhàng mà giàu cảm xúc, để lại trong em nhiều suy ngẫm đẹp về tình mẹ và giúp em hiểu rằng hạnh phúc lớn nhất của mỗi đứa con chính là được ở bên mẹ trong vòng tay yêu thương vô bờ bến.
Đọc bài thơ "Mây và sóng" của R. Tagore, lòng tôi dâng trào một cảm xúc ấm áp về tình mẫu tử thiêng liêng. Bài thơ không chỉ là thế giới tưởng tượng kỳ ảo của trẻ thơ mà còn là bài ca về sức mạnh của tình yêu thương trước những cám dỗ rực rỡ ngoài kia. Ngay từ đầu, tôi bị cuốn vào những lời mời gọi hấp dẫn của những người "trên mây" và "trong sóng". Thế giới ấy có bình minh vàng, vầng trăng bạc và những chuyến du ngoạn khắp nhân gian. Thế nhưng, điều khiến tôi xúc động nhất chính là sự từ chối đầy bản năng và kiên định của em bé: "Làm sao có thể rời mẹ mà đi được?". Câu hỏi ấy cho thấy trong trái tim non nớt, không có kỳ quan nào rực rỡ bằng nụ cười của mẹ, không có cuộc vui nào hạnh phúc bằng việc được ở bên người thân yêu nhất.
" Mây và sóng* một bài thơ ý nghĩa của tác giả ta-go cho chúng ta thấy được tình cảm yêu thương người mẹ của em bé. Trong bài thơ, em bé được hai thế giới kỳ lạ" trên mây và " trong sóng" mời đến thế giới của anh. Em bé luôn hiếu kỳ đáp lại: " Nhưng làm thế nào mình lên đó được?" , " Nhưng làm thế nào mình ra ngoài đó được?". Thế rồi em bé lại nghĩ đến mẹ và kiên quyết từ chối: " Làm sao có thể rời mẹ mà đến được?" , " Làm sao có thể rời mẹ mà đi được?" . Những câu nói ấy không chỉ thể hiện sự từ chối của em bé mà còn thể hiện được rằng em bé luôn nghĩ đến mẹ, luôn đặt mẹ lên hàng đầu dù ngoài kia có thú vị đến đâu. Em bé tự sáng tạo ra một trò chơi khác hay hơn: "Con là sóng và mẹ sẽ là bến bờ kỳ lạ " , " Con lăn,lăn,lăn mãi rồi sẽ cười vang vỡ tan vào lòng mẹ " . Bài thơ cho ta thấy được tình cảm thiêng liêng, sâu sắc của em bé dành cho mẹ, nhắc nhở chúng ta rằng ở thế giới ngoài kia dù rất thú vị nhưng cũng rất khó khăn, vẫn sẽ luôn có một người chờ đợi chúng ta và yêu thương chúng ta vô điều kiện - đó chính là mẹ.
Sau khi đọc bài thơ Mây và sóng của Ta-go, em cảm thấy tâm hồn mình như được chạm đến bởi một tình yêu thật dịu dàng và thiêng liêng – đó là tình mẫu tử. Bài thơ kể về lời rủ rê của mây và sóng, mở ra những thế giới thật hấp dẫn, đầy tự do và vui thích. Trước những lời mời gọi ấy, em cảm nhận được sự tò mò và khao khát khám phá của một đứa trẻ. Những trò chơi trên trời cao hay ngoài biển rộng đều thật kì diệu, khiến ai cũng muốn được hòa mình vào. Thế nhưng điều khiến em xúc động nhất chính là lựa chọn của em bé trong bài thơ. Dù thế giới ngoài kia có hấp dẫn đến đâu, em bé vẫn từ chối để được ở bên mẹ. Tình yêu dành cho mẹ lớn hơn mọi niềm vui khác. Em bé đã nghĩ ra những trò chơi thật sáng tạo: lấy mẹ làm mây, làm sóng để cùng vui đùa trong vòng tay ấm áp. Qua đó, em cảm nhận được tình mẹ con vừa hồn nhiên, vừa sâu sắc. Với em bé, mẹ chính là cả thế giới. Bài thơ có giọng điệu nhẹ nhàng, giàu chất mơ mộng nhưng ẩn chứa một thông điệp ý nghĩa: hạnh phúc đích thực không ở đâu xa mà ở ngay trong tình yêu gia đình. Đọc xong, em chợt nghĩ đến bản thân mình. Có những lúc em mải mê với bạn bè, với điện thoại hay những trò vui khác mà quên mất dành thời gian cho mẹ. Nhưng qua bài thơ, em hiểu rằng vòng tay mẹ luôn là nơi bình yên nhất. Mây và sóng không chỉ là một câu chuyện tưởng tượng đẹp đẽ mà còn là lời nhắc nhở em biết trân trọng tình mẹ. Em tự hứa sẽ yêu thương, quan tâm và chia sẻ với mẹ nhiều hơn, để mỗi ngày trôi qua đều là những “trò chơi” ấm áp trong mái ấm gia đình.
Sau khi đọc bài thơ “Mây và sóng” của Rabindranath Tagore, em cảm thấy lòng mình tràn ngập những cảm xúc dịu dàng và ấm áp về tình mẫu tử thiêng liêng. Bài thơ mở ra trước mắt em một thế giới rộng lớn với mây trên trời cao và sóng nơi biển cả, tượng trưng cho bao điều mới lạ, hấp dẫn đang mời gọi đứa trẻ. Những lời rủ rê ấy giống như những cám dỗ trong cuộc sống, khiến con người muốn khám phá và bước ra khỏi vòng tay gia đình. Thế nhưng, điều khiến em xúc động nhất chính là sự lựa chọn của em bé: dù rất tò mò và thích thú, em vẫn từ chối để ở lại bên mẹ. Với em, được ở trong vòng tay mẹ, được nghe mẹ gọi, được vui đùa cùng mẹ mới là niềm hạnh phúc trọn vẹn nhất. Hình ảnh em bé tưởng tượng ra những trò chơi mới, em làm mây còn mẹ là mặt trăng, em làm sóng còn mẹ là bến bờ, vừa thể hiện trí tưởng tượng phong phú của trẻ thơ, vừa cho thấy tình cảm gắn bó khăng khít giữa mẹ và con. Qua đó, em hiểu rằng mẹ chính là điểm tựa bình yên nhất, là nơi con luôn hướng về dù thế giới ngoài kia có rộng lớn và hấp dẫn đến đâu. Bài thơ khiến em suy nghĩ nhiều hơn về tình yêu của mẹ dành cho mình, một tình yêu lặng lẽ mà bao dung, luôn sẵn sàng chở che và dang rộng vòng tay đón con trở về. Đọc xong bài thơ, em thấy mình cần biết trân trọng hơn những phút giây được ở bên mẹ, biết yêu thương và quan tâm đến mẹ nhiều hơn, bởi không có niềm vui nào có thể so sánh với hạnh phúc gia đình. “Mây và sóng” để lại trong em dư âm nhẹ nhàng nhưng sâu sắc, giúp em nhận ra giá trị thiêng liêng của tình mẫu tử và nhắc nhở em phải sống tốt hơn mỗi ngày để xứng đáng với tình yêu thương vô bờ mà mẹ đã dành cho mình.
Mây và sóng” là một trong những tác phẩm tiêu biểu của nhà thơ Ta-go. Bài thơ đã gợi ra cho người đọc cảm nhận sâu sắc về tình mẫu tử thiêng liêng. Em bé trong bài thơ được mời gọi đến thế giới kỳ diệu ở “trên mây” và “trong sóng”. Với sự hiếu kỳ của một đứa trẻ, em đã cất tiếng hỏi: “Nhưng làm thế nào mình lên đó được?”, “Nhưng làm thế nào mình ra ngoài đó được?”. Nhưng khi em bé nhớ đến mẹ vẫn luôn chờ đợi mình ở nhà, em đã từng chối đầy kiên quyết: “Làm sao có thể rời mẹ mà đến được?”, “Làm sao có thể rời mẹ mà đi được?”. Chẳng có niềm hạnh phúc nào bằng được ở bên cạnh mẹ mặc dù thế giới ngoài kia nhiều hấp dẫn. Để rồi, em bé đã sáng tạo ra những trò chơi còn thú vị hơn của những người “trên mây” và “trong sóng”. Trong trò chơi đó, em sẽ là mây, là sóng tinh nghịch nô đùa; còn mẹ sẽ là vầng trăng, là bờ biển dịu hiền, ôm ấp và che chở con. Những câu thơ giàu tính tự sự và miêu tả nhưng lại góp phần bộc lộ cảm xúc của nhân vật trong bài thơ. Ta-go đã sử dụng trong bài thơ những lời thoại, chi tiết được kể tuần tự, vừa lặp lại vừa biến hóa kết hợp với hình ảnh giàu tính biểu tượng. Bài thơ chính là một câu chuyện cảm động về tình mẫu tử thiêng liêng, bất diệt.
Bài thơ đã vẽ nên một thế giới đầy mộng mơ, nơi em bé được mời gọi đến những vùng đất lạ lùng trên mây và sóng. Tuy nhiên , điều khiến em xúc động nhất là sự lựa chọn kiên quyết của em bé . Qua những lời đối thoại giản dị nhưng đầy ý nghĩa , tác giả đã làm nổi bật tình yêu thương vô bờ bến của người con dành cho mẹ. Qua bài thơ em cảm thấy được tình cảm gia đình thiêng liêng và cao quý nhất . Đó là nguồn sức mạnh, là bến đỗ bình yên mà mỗi người con đều cần
Bài thơ "Mây và Sóng" của Rabindranath Tagore đã để lại trong em những rung động sâu sắc về tình mẫu tử thiêng liêng và vẻ đẹp giản dị của hạnh phúc. Ngay từ những dòng thơ đầu tiên, em đã bị cuốn hút bởi giọng kể hồn nhiên, ngây thơ của người con. Lời kể về cuộc trò chuyện với những "người trên mây" và "trong sóng" hiện lên như một thế giới thần tiên, đầy màu sắc và hấp dẫn, đúng như trí tưởng tượng phong phú của trẻ thơ. Những lời mời gọi ấy hứa hẹn những cuộc phiêu lưu bất tận, những trải nghiệm kỳ thú mà bất kỳ đứa trẻ nào cũng sẽ xao xuyến. Em có thể hình dung ra sự háo hức, tò mò hiện rõ trong câu hỏi đầy chất vấn của em bé: "Nhưng làm thế nào mình lên đó được? Nhưng làm thế nào mình ra ngoài đó được?". Đó là khao khát khám phá thế giới bên ngoài, một nét tính cách rất đáng yêu và tự nhiên của con người, đặc biệt là ở lứa tuổi thơ ngây. Tác giả đã rất tài tình khi khắc họa thế giới ấy qua lời kể của em bé, biến những đám mây thành những người bạn biết nói, biết cười, biết rủ rê, còn những con sóng thì trở nên bí ẩn và mời gọi. Tuy nhiên, điều khiến em thực sự xúc động và ngưỡng mộ chính là cách em bé từ chối những lời mời gọi đầy hấp dẫn ấy. Khi nhớ về mẹ đang chờ đợi ở nhà, em bé đã dứt khoát nói: "Làm sao có thể rời mẹ mà đến được? Làm sao có thể rời mẹ mà đi được?". Khoảnh khắc này thật sự chạm đến trái tim em. Nó cho thấy một tình yêu thương mẹ sâu đậm, một sự gắn bó không gì lay chuyển nổi. Trong thế giới tưởng tượng của em bé, dù có những điều kỳ diệu đến đâu thì cũng không thể thay thế được hơi ấm, sự chở che và tình yêu thương vô bờ bến của mẹ. Hạnh phúc lớn nhất của em bé không phải là được chu du khắp nơi, mà là được ở bên cạnh mẹ, được mẹ yêu thương và chăm sóc. Qua bài thơ, em cảm nhận sâu sắc hơn về giá trị của tình mẫu tử. Tình mẹ bao la như vũ trụ, luôn là điểm tựa vững chắc cho con trên mọi nẻo đường. Hạnh phúc đôi khi không nằm ở những điều xa hoa, kỳ vĩ mà ở ngay trong những khoảnh khắc bình dị, ấm áp bên gia đình. Bài thơ của Tagore đã nhắc nhở em phải biết trân trọng, yêu thương và hiếu thảo với cha mẹ, bởi tình cảm thiêng liêng đó là món quà quý giá nhất mà cuộc sống ban tặng. Em thấy lòng mình dịu lại, biết ơn mẹ thật nhiều và ước mong có thể mang lại niềm vui, tiếng cười cho mẹ giống như em bé trong bài thơ
Mây
và sóng” là một bài thơ đặc sắc của Ta-go viết về tình mẫu tử. Được viết dưới hình thức của một bài thơ, nhưng khi đọc lên chúng ta lại cảm nhận giống như một câu chuyện được kể lại. Nhân vật trữ tình được tác giả xây dựng là một em bé đang kể lại cho mẹ nghe về cuộc trò chuyện của mình với người “trên mây” và “trong sóng”. Lời kể của em bé thật hồn nhiên, ngây thơ làm sao: “Mẹ ơi, trên mây có người gọi con”, “Trong sóng có người gọi con”. Đối với một đứa trẻ, thế giới của người “trên mây” và “trong sóng” kì diệu và hấp dẫn vô cùng. Ở đó trẻ em sẽ được dạo chơi từ lúc thức dậy cho đến lúc hoàng hôn, được khám phá những điều kỳ thú trên bầu trời, hay dưới mặt biển. Chính điều đó đã khơi gợi sự tò mò đối với em bé, khiến em đặt ra câu hỏi: “Nhưng làm thế nào mình lên đó được?”, “Nhưng làm thế nào mình ra ngoài đó được?”. Những câu hỏi trên giúp chúng ta hiểu được khao khát khám phá của trẻ thơ lớn lao đến nhường nào. Nhưng dù còn hồn nhiên, ham chơi là vậy nhưng khi nghe lời đề nghị của người “trên mây” hay “trong sóng”, em bé đã kiên quyết từ chối: “Làm sao có thể rời mẹ mà đến được?”, “Làm sao có thể rời mẹ mà đi được?”. Khi đọc đến đây, chúng ta cảm nhận được tình yêu thương dành cho người mẹ, cũng như mong muốn luôn ở bên mẹ của em bé thật rõ ràng. Và rồi, chính em bé đã nghĩ ra một trò chơi thật kì diệu có thể thực hiện cùng với mẹ. Những trò chơi thật đặc biệt và thú vị. Dù ở bất cứ nơi đâu, em bé vẫn muốn ở cùng với mẹ. Bài thơ được viết theo kiểu thơ tự sự, không bị ràng buộc bởi luật thơ, cách gieo vần. Âm điệu nhịp nhàng, hình ảnh giàu tính biểu tượng, ngôn ngữ cô đọng đã góp phần khiến cho bài thơ giàu cảm xúc hơn. Có thể thấy rằng, “Mây và sóng” đã giúp người đọc cảm nhận được tình cảm mẫu tử chân thành, giản dị mà đẹp đẽ đến chừng nào.
Em rất cảm động vô cùng
Sau khi đọc bài thơ “Mây và sóng” của Rabindranath Tagore (Ta-go), em cảm thấy rất xúc động và ấn tượng trước tình cảm mẹ con thiêng liêng, sâu sắc. Bài thơ được viết bằng những hình ảnh rất đẹp và giàu trí tưởng tượng, nhưng ẩn sau đó là ý nghĩa vô cùng giản dị: tình yêu thương của mẹ là điều quý giá nhất đối với mỗi đứa con. Trong bài thơ, em bé được những người ở “trên mây” và “trong sóng” rủ đi chơi. Đó là những nơi thật thú vị, rộng lớn và đầy hấp dẫn. Nếu là một đứa trẻ bình thường, có lẽ ai cũng muốn đi khám phá những nơi đó. Tuy nhiên, em bé trong bài thơ đã từ chối lời mời vì không muốn rời xa mẹ. Điều này khiến em cảm nhận rõ rằng đối với em bé, được ở bên mẹ mới là niềm vui lớn nhất. Tình cảm đó thật ngây thơ nhưng cũng rất chân thành và cảm động. Đặc biệt, em rất thích cách em bé nghĩ ra những trò chơi mới với mẹ. Em tưởng tượng mình sẽ là mây, còn mẹ là bầu trời; hoặc em là sóng, còn mẹ là bến bờ. Những hình ảnh đó vừa đẹp vừa thể hiện sự gắn bó giữa hai mẹ con. Dù ở đâu, làm gì, em bé vẫn muốn được ở bên mẹ và cùng mẹ vui chơi. Qua đó, bài thơ đã cho thấy rằng tình mẹ con luôn gắn bó khăng khít và không gì có thể thay thế được. Bài thơ cũng giúp em nhận ra rằng trong cuộc sống có rất nhiều điều hấp dẫn bên ngoài, nhưng tình cảm gia đình vẫn luôn là điều quan trọng nhất. Mẹ luôn là người yêu thương, chăm sóc và ở bên chúng ta mọi lúc. Đôi khi chúng ta quá bận rộn với bạn bè, trò chơi hay những điều mới mẻ mà quên mất dành thời gian cho mẹ. Vì vậy, bài thơ như một lời nhắc nhở em phải biết trân trọng tình mẹ và quan tâm đến mẹ nhiều hơn. Sau khi đọc “Mây và sóng”, em càng hiểu và yêu mẹ của mình hơn. Em cảm thấy rằng không có niềm vui nào lớn hơn việc được ở bên mẹ, trò chuyện và chia sẻ với mẹ mỗi ngày. Bài thơ tuy ngắn gọn nhưng mang ý nghĩa sâu sắc, khiến người đọc cảm nhận được vẻ đẹp của tình mẫu tử thiêng liêng và ấm áp. Nó cũng nhắc nhở em phải biết yêu thương, kính trọng và cố gắng học tập tốt để mẹ luôn vui lòng
Giữa nhịp sống hối hả, con người ta đôi khi dễ bị cuốn vào những điều mới mẻ, hấp dẫn mà quên đi giá trị của những điều thân thuộc, gần gũi. Chính vì vậy, khi đọc bài thơ Mâyvàsóng Tagore, em như được chậm lại để cảm nhận một thế giới trong trẻo của tuổi thơ và hơn hết là tình mẫu tử ấm áp, thiêng liêng. Bài thơ không chỉ kể về những lời mời gọi đầy cuốn hút của mây và sóng, mà còn khắc họa sâu sắc tình yêu mẹ con mà còn là thứ tình cảm giản dị nhưng có sức mạnh giữ chân con người trước mọi cám dỗ của cuộc đời.Khép lại bài thơ Mây và sóng của tác giả Ta-go, trong em vẫn còn đọng lại dư âm dịu dàng của một tình cảm thiêng liêng tình mẹ và conkhông chỉ giúp em cảm nhận được tình mẫu tử ấm áp của mẹ và em bé .
Bài thơ "Mây và Sóng" của Ta-go mang đến cho em những cảm xúc sâu lắng về tình mẫu tử thiêng liêng, thể hiện qua thế giới tâm hồn trong sáng, hồn nhiên nhưng vô cùng hiếu thảo của em bé. Thông qua những mẩu đối thoại tưởng tượng đầy nghệ thuật giữa em bé với những người trên mây và trong sóng, tác giả khéo léo làm nổi bật tình yêu thương vô bờ bến mà em dành cho mẹ.
Đọc bài thơ, em bị cuốn hút bởi sự hồn nhiên, ham vui của em bé trước lời mời gọi hấp dẫn: "chơi từ khi thức dậy cho đến lúc chiều tà", được ngao du đến những nơi xa xôi "trên mây", "trong sóng". Đó là những khát vọng khám phá tự nhiên, vô tư của tuổi thơ. Tuy nhiên, điểm nhấn cảm xúc khiến em xúc động nhất chính là khi em bé từ chối những cuộc chơi đó vì nỗi nhớ mẹ: "Mẹ mình đang đợi ở nhà", "làm sao có thể rời mẹ mà đến được?". Dù thế giới ngoài kia có rực rỡ đến đâu, em bé vẫn kiên quyết lựa chọn ở bên mẹ, vì tình yêu mẹ đã lớn hơn mọi cám dỗ. Sự từ chối ấy không hề gượng ép mà đến từ tấm lòng chân thành, tự nguyện.
Đặc biệt, hình ảnh em bé sáng tạo ra những trò chơi mới cùng mẹ: "Con làm sóng nhé, mẹ làm mặt biển", "Con là mây, mẹ là trăng" mang tính biểu tượng cao. Trò chơi không chỉ là vui chơi mà còn là sự hòa quyện, gắn kết bền chặt không thể tách rời giữa mẹ và con. Mẹ là bầu trời bao la, là bờ biển dịu hiền bao bọc con, còn con là những đứa trẻ hồn nhiên, vui vẻ dưới sự che chở ấy. Qua đó, Ta-go không chỉ ca ngợi tình yêu mẹ con thuần khiết mà còn nâng niu, trân trọng thế giới nội tâm tinh tế của trẻ nhỏ.
Bài thơ sử dụng hình ảnh thiên nhiên tươi đẹp, ẩn dụ và ngôn từ trong sáng, gợi cảm, giúp em cảm nhận sâu sắc hơn về giá trị của gia đình. "Mây và Sóng" không chỉ là một tác phẩm văn học, mà còn là lời nhắc nhở nhẹ nhàng về tình yêu thương, lòng hiếu thảo mà mỗi người con cần dành cho mẹ – nguồn hạnh phúc ấm áp và cao cả nhất trong cuộc đời. Đọc xong tác phẩm, lòng em dâng lên một cảm giác ấm áp và thêm trân trọng những giây phút được ở bên mẹ thân yêu.
em cảm nhận được tình yêu thương của người con khi thấy mẹ ở nhà một mình mà, mình lại đi chơi nên em bé đã từ chối để về chơi với mẹ con sẽ ầ mây còn mẹ sẽ là trăng hai bàn tay con ôm lấy mẹ và mái nhà sẽ là bầu trời xanh thể hiện tình yêu thương vô bờ bến của em bé dành cho mẹ
Bài làm
"Đọc bài thơ _Những cánh buồm _, ta không khỏi liên tưởng tới một không gian mênh mông và vô tận của đại dương. Và cũng ngỡ như mình nghe được tiếng sóng biển vỗ rì rào, cũng ngỡ như mình đang chìm vào những khát khao của tuổi thơ trong sáng. Mở đầu bài thơ là vào một buổi sáng đẹp trời, khi mặt trời nhô lên, nhuộm Hồng cả mặt biển. Và ánh sáng rực rỡ như pha lê lại càng thêm tuyệt vời khi nước biển nơi đây có màu xanh ngọc bích. Trận mưa đêm làm không khí càng thêm dịu mát hơn. Hai cha con nhẹ bước chân trên bãi biển:"ánh mặt trời rực rỡ Biển xanh./bóng cha dài lênh khênh/bóng con tròn chắc lịch"khung cảnh buổi sáng ấy vô cùng rực rỡ mở ra một không gian vui tươi, trong trẻo. Thời gian cũng như đang gieo vui cùng với bước chân của người con. Khoảng thời gian ấy như minh chứng cho một hạnh phúc đơn sơ giản dị mà thiêng liêng và cao cả. Sính vẻ đẹp ấy đã làm con người ta không khỏi xao xuyến bồi hồi. Phải chăng cái đẹp của ngoại cảnh trong những cánh buồm đang tô thêm vẻ đẹp cho một tình yêu bình dị của cha và con.
.