Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.
Sau khi đọc bài thơ "Mây và sóng" của Rabindranath Tagore, em không khỏi cảm thấy ngập tràn những cảm xúc sâu lắng và trăn trở về cuộc sống, tình yêu và những mối quan hệ con người. Bài thơ mở ra trước mắt em một không gian rộng lớn, nơi mà mây và sóng giao thoa, tạo nên một bức tranh thiên nhiên tuyệt đẹp, đồng thời cũng phản ánh những khía cạnh tinh tế của tâm hồn con người.
Mở đầu bài thơ, hình ảnh của mây và sóng được miêu tả một cách sinh động và huyền ảo. Mây lơ lửng trên bầu trời, tự do bay lượn, trong khi sóng vỗ về bờ cát, tạo ra âm thanh rì rào du dương. Cảm giác tự do và phóng khoáng trong những hình ảnh này khiến em liên tưởng đến ước mơ và khát vọng tự do trong cuộc sống. Mỗi người đều có những ước muốn riêng, những khao khát vươn tới những điều tốt đẹp, nhưng đôi khi lại bị ràng buộc bởi những định kiến và quy tắc xã hội.
Bài thơ không chỉ dừng lại ở việc miêu tả thiên nhiên mà còn khắc họa sâu sắc những tâm tư của con người. Nhân vật trong bài thơ bộc lộ nỗi cô đơn, sự khao khát được sẻ chia và tìm kiếm tình yêu. Em cảm nhận được sự mong mỏi, khát khao được gần gũi, được thấu hiểu từ những câu chữ đầy cảm xúc của Tagore. Đi
Đoạn văn nêu cảm xúc về bài thơ “Mây và sóng” (Ta-go)
“Mây và sóng” là một trong những tác phẩm tiêu biểu của nhà thơ Ta-go. Bài thơ đã gợi ra cho người đọc cảm nhận sâu sắc về tình mẫu tử thiêng liêng. Em bé trong bài thơ được mời gọi đến thế giới kỳ diệu ở “trên mây” và “trong sóng”. Với sự hiếu kỳ của một đứa trẻ, em đã cất tiếng hỏi: “Nhưng làm thế nào mình lên đó được?”, “Nhưng làm thế nào mình ra ngoài đó được?”. Nhưng khi em bé nhớ đến mẹ vẫn luôn chờ đợi mình ở nhà, em đã từ chối đầy kiên quyết: “Làm sao có thể rời mẹ mà đến được?”, “Làm sao có thể rời mẹ mà đi được?”. Chẳng có niềm hạnh phúc nào bằng được ở bên cạnh mẹ mặc dù thế giới ngoài kia nhiều hấp dẫn. Để rồi, em bé đã sáng tạo ra những trò chơi còn thú vị hơn của những người “trên mây” và “trong sóng”. Trong trò chơi đó, em sẽ là mây, là sóng tinh nghịch nô đùa; còn mẹ sẽ là vầng trăng, là bờ biển dịu hiền, ôm ấp và che chở con. Những câu thơ giàu tính tự sự và miêu tả nhưng lại góp phần bộc lộ cảm xúc của nhân vật trong bài thơ. Ta-go đã sử dụng trong bài thơ những lời thoại, chi tiết được kể tuần tự, vừa lặp lại vừa biến hóa kết hợp với hình ảnh giàu tính biểu tượng. Bài thơ chính là một câu chuyện cảm động về tình mẫu tử thiêng liêng, bất diệt.
tham khảo
Nêu lên cảm xúc của em sau khi đọc một trong các bài thơ (5 mẫu) - mẫu 1Đoạn văn tham khảo
Mẹ là đề tài muôn thủa trong thi ca, Hoàng Trung Thông góp nhặt vào đề tài ấy bài thơ Mẹ và quả. Xuyên suốt bài thơ là hình ảnh mẹ và quả, qua đó thể hiện sự tảo tần của người mẹ và tình yêu thương mẹ của người con. Trong đó ấn tượng hơn cả là câu thơ: còn những bí và bầu thì lớn xuống/ chúng mang dáng giọt mồ hôi mặn. Hai dòng thơ gợi cho người đọc sự xúc động bởi sự vất vả tảo tần của mẹ. Hai câu thơ có sự liên tưởng so sánh độc đáo giữa giọt mồ hôi vất vả của mẹ nuôi ta khôn lớn, nó cứ dài ra, nặng thêm như những quả bầu, quả bí. Qua đó em thấy được sự hy sinh thầm lặng của mẹ, và lòng biết ơn vô bờ của người con về công dưỡng dục sinh thành của mẹ hiền. Thông qua đó em biết ơn công lao sinh thành dưỡng dục của cha mẹ, sự tảo tần hi sinh thầm lặng vì con cái của cha mẹ. Em tự hứa với bản thân sẽ cố gắng thật nhiều để cha mẹ không phải phiền lòng!
Nêu lên cảm xúc của em sau khi đọc một trong các bài thơ (5 mẫu) - mẫu 2Bài thơ Mây và sóng của Ta-go là một bài thơ giàu hình ảnh ẩn dụ và đề cao tình mẫu tử thiêng liêng. Hẳn nhiều người sau khi đọc xong bài thơ này sẽ ấn tượng với tình mẫu tử của hai mẹ con trong bài thơ, nhưng với tôi, tôi lại ấn tượng bởi cách tác giả tạo lập bài thơ. Đó là cách tác giả sử dụng hình ảnh ẩn dụ như mây, sóng để nói đến những điều kì thú của thiên nhiên, những điều hấp dẫn của thế giới. Đó là cách tác giả tạo nên cấu trúc hai đoạn thơ đầu trong bài. Chúng được sắp xếp theo một trình tự: Những điều hấp dẫn đang mời gọi đứa trẻ; Đứa trẻ rất háo hức nhưng nghĩ đến tình cảm mẹ dành cho mình nên đã từ chối. Việc lặp lại hình thức hai đoạn thơ đầu trong bài cũng là một cách lặp rất... thơ! Người đọc tưởng như đến đoạn ba, cũng sẽ tiếp tục là một sự "cám dỗ" nào đó và em bé sẽ vượt qua. Nhưng không, ở đoạn thơ thứ ba, đó là sự thay đổi, em bé đã chủ động nghĩ ra những trò chơi thú vị và chơi cùng mẹ. Chính ở đoạn thơ này, tình mẫu tử được thể hiện rõ nét nhất, và đó cũng là thông điệp mà cả bài thơ hướng đến. Ai đó đã từng nói: "Nội dung là nội dung của hình thức. Hình thức là hình thức của nội dung". Cấu trúc trong bài thơ Mây và sóng quả thực đã góp phần thể hiện thành công tư tưởng của chính nó.
Bài thơ “Một mình trong mưa” với hình ảnh con cò lặn lội gợi cho em liên tưởng tới những người mẹ tảo tần vất vả nuôi con, chăm lo cho gia đình. Trong các khổ thơ, em đặc biệt ấn tượng với khổ thơ thứ ba, khổ thơ khắc họa thành công hình ảnh người phụ nữ cô đơn lặn lội giữa bập bùng mưa gió, không ngại khó không ngại khổ, miệt mài bươn chải vì con, vì chồng. Qua đây, em lại càng thêm trân trọng và yêu thương những người chị, người mẹ, người bà. Em tự nhủ sẽ cố gắng học hành thật tốt để không phụ lòng mẹ mong mỏi, chăm lo.
a. Viết đoạn văn nêu cảm xúc sau khi đọc một bài thơ bốn chữ, năm chữ thực chất là trả lời câu hỏi “Bài thơ gợi cho em những tình cảm, cảm xúc gì? Vì sao?”.
b. Khi viết các em cần chú ý:
- Đọc kĩ để hiểu nội dung và nghệ thuật của bài thơ.
- Xác định các yếu tố nội dung hoặc nghệ thuật đặc sắc trong bài thơ gây ấn tượng và gợi cảm xúc cho em.
- Viết đoạn văn nêu rõ: Em có cảm xúc về vấn đề gì? Cảm xúc của em như thế nào? Điều gì đã mang lại cho em cảm xúc đó? Vì sao?
nghien hoc thi vao trai cua trung toi luon luon don chao
Xuân Về, là một bức tranh 3D sống động của làng quê Bắc bộ những năm đầu trong thập niên 30 của thế kỷ trước.Mới
Bước vô chiêm ngưỡng bức tranh quê của thi sĩ Nguyễn Bính ta gặp ngay:
Đã thấy xuân về với gió đông,
Với trên màu má gái chưa chồng.
Bên hiên hàng xóm cô hàng xóm
Ngước mắt nhìn giời đôi mắt trong.
Mùa xuân giờ đã về trên từng bờ cây ngọn cỏ,trên đôi má của những cô gái xuân thì: “Với trên màu má gái chưa chồng” .Mà gái chưa chồng ở đây chính là “cô hàng xóm” đang ở “bên hiên hàng xóm”. Cô gái ấy có thấy thi sĩ đang nhìn mình để thấy Xuân Về hay không? Sao cô lại: “ngước nhìn giời” với đôi mắt trong”. Phải chăng chính là “đôi mắt trong” của cô hàng xóm ấy cộng thêm “màu má” ửng hồng khi gió đông thổi về. Cho thi sĩ của chúng ta “Đã thấy xuân về”.
Thi sĩ đưa ta vào chiêm ngưỡng kỹ hơn bức họa của mình. Bằng khung cảnh sống động trong khổ thơ sau:
Từng đàn con trẻ chạy xun xoe,
Mưa tạnh, giời quang, nắng mới hoe.
Lá nõn, nhành non, ai tráng bạc?
Gió về từng trận, gió bay đi...
Xuân về, tết đến ở các làng quê Bắc bộ, ta dễ dàng bắt gặp hình ảnh đám trẻ với khuôn mặt tươi rói theo mẹ theo chị đi chợ tết hoặc đi xem hội làng hội xuân. Để tô điểm thêm cảnh xuân tác giả miêu tả “mưa tạnh, giời quang, nắng mới hoe”. Nắng mới hoe là nắng sớm, nắng xuân ấm áp sau khi mưa bụi vừa tạnh trả lại bầu trời quang đãng.
Lúc này mới thấy điểm nhấn của mảnh ghép chính của bức tranh: Lá nõn, nhành non. Dấu hiệu của xuân thật sự chính là đây. Lá nõn là mầm lá mới nhú, nhành non là nhành cây vừa mới nảy lộc chưa kịp cứng cáp. Và một phát giác lý thú của thi sĩ khi nhìn thấy “lá nõn, nhành non” dưới nắng mới sau cơn mưa vừa tạnh, đã phải thốt lên câu hỏi: “ai tráng bạc”. Chẳng có ai tráng bạc lên chúng, có chăng là cái lấp lánh của mầm cây mới cựa mình thức dậy dưới ánh “nắng mới hoe” và còn sót lại chút mưa bụi bám vô những giọt li ti long lanh để thi sĩ thấy như “ai tráng bạc” đấy thôi. Mảnh ghép bức tranh thêm sống động ở câu cuối “gió về từng trận, gió bay đi…” gió xuân mà tác giả cảm nhận nó về “từng trận” rồi bay đi cũng “từng trận” phải chăng gió đã nô đùa quá trớn trên những “lá nõn nhành non” của thi sĩ!
Còn đây là khổ thơ làm điểm nhấn cho bức họa Xuân Về của thi sĩ:
Thong thả dân gian nghỉ việc đồng,
Lúa thì con gái mượt như nhung.
Đầy vườn hoa bưởi, hoa cam rụng,
Ngào ngạt hương bay, bướm vẽ vòng.
Xuân về cũng là lúc những công việc đồng áng của nhà nông tạm xong. Người dân gác lại mọi việc để đón xuân, vui tết. Xuân về “lúa thì con gái mượt như nhung”. Đây chính là lúc cây lúa bước vào thời kỳ chuẩn bị “ngậm đòng” cây lúa có màu xanh mát dịu làm nao lòng những người con xa quê. Không chỉ có cây lúa, mà mảnh ghép này còn có “đầy vườn hoa bưởi, hoa cam” nhưng là chúng đã “rụng” xuống. chứ không hẳn là còn trên cây. Cho dù hoa bưởi hoa cam ấy đã rụng thì vẫn “ngào ngạt hương bay” hương bay xa còn nhờ từng trận gió về và đi kia nâng cánh, để cho lũ bướm dập dìu về nô đùa trong vườn mà ở đây thi sĩ dùng hình ảnh chúng “vẽ vòng”.
Phải chăng hình ảnh “đầy vườn” hoa rụng, còn có ẩn ý trái đã kết, cánh hoa rụng xuống bướm vẽ vòng, chính là biểu hiện vòng tuần hoàn của trời đất, của cây cối, hoa sau khi khoe hương sắc thì nhường chỗ cho trái ngon quả ngọt lớn lên.
Một mảnh ghép của bức tranh cũng sống động không kém xuất hiện:
Trên đường cát mịn, một đôi cô,
Yếm đỏ, khăn thâm, trẩy hội chùa.
Gậy trúc dắt bà già tóc bạc,
Tay lần tràng hạt miệng nam mô
Xuân Về tết đến, trên khắp các ngả đường làng luôn dập dìu các cô các chị ăn mặc thật đẹp để tham gia trảy hội. hoặc đi chùa cầu may. Yếm đỏ, khăn thâm là những trang phục truyền thống của các thôn nữ ở những năm đầu thập niên 30 của thế kỷ 20.
Đường làng không chỉ có các cô mà còn có các “Bà già tóc bạc” chống cây gậy trúc đi chùa. ở đây tác giả đã để cây “gậy trúc dắt” bà già đi, Bởi bà còn bận “tay lần tràng hạt,miệng nam mô”. Một hình ảnh rất thi vị. Cây gậy đi trước ắt hẳn nó là người dẫn đường. Nhưng không phải ai cũng quan sát kỹ để nhận ra điều ấy.
Bốn mảnh ghép với bốn mảng màu sắc khác nhau, đã được thi sĩ Nguyễn Bính ghép vô bức tranh Xuân Về hoàn hảo. Xuân Về có đôi má ửng đỏ của cô gái chưa chồng, xuân về có đám trẻ xun xoe nô đùa trong xóm, Có “lá nõn nhành non ai dát bạc” Xuân Về có cánh đồng lúa đang thì con gái, có đầy vườn hoa bưởi hoa cam rụng, hứa hẹn một mùa trái ngọt phía trước, “Xuân Về” có các cô Thôn nữ bên các bà già tóc bạc đi chùa cầu may.
Bài thơ “Xuân Về” đã ra đời cách nay gần 80 năm. Nhưng những hình ảnh về phong cảnh làng quê thì vẫn như vừa mới viết đây thôi! Xuân về bây giờ ta vẫn gặp những đôi má ửng hồng, của các cô thôn nữ chưa chồng. Xuân về vẫn gặp bầy trẻ ríu rít, theo bà, theo mẹ đi chợ tết, hoặc đi xem hội. Đặc biệt những “lá nõn nhành non” thì càng không thể không gặp. Xuân về vẫn nhiều lắm những cây gậy trúc dắt các cụ đi chùa đầu năm. Duy chỉ có “Yếm đào mỏ quạ đã biệt tăm” thay vào đó là những tà áo dài tha thướt, hoặc những cánh áo hoa dịu dàng của các cô thiếu nữ hôm nay, trên khắp các ngả đường thôn quê hôm nay dù còn “cát mịn”, đường gạch hay đã “bê tông hóa”
Xuân Về, là một bức tranh 3D sống động của làng quê Bắc bộ những năm đầu trong thập niên 30 của thế kỷ trước.
Bước vô chiêm ngưỡng bức tranh quê của thi sĩ Nguyễn Bính ta gặp ngay:
Đã thấy xuân về với gió đông,
Với trên màu má gái chưa chồng.
Bên hiên hàng xóm cô hàng xóm
Ngước mắt nhìn giời đôi mắt trong.
Mùa xuân giờ đã về trên từng bờ cây ngọn cỏ,trên đôi má của những cô gái xuân thì: “Với trên màu má gái chưa chồng” .Mà gái chưa chồng ở đây chính là “cô hàng xóm” đang ở “bên hiên hàng xóm”.
Viết đoạn văn (khoảng 500 - 600 chữ) nêu lên cảm xúc của em sau khi đọc bài thơ Mây và sóng (Ta-go).
Sau khi đọc bài thơ “Mây và sóng” của Ta-go, em cảm nhận được một thế giới cảm xúc thật trong trẻo, êm đềm mà sâu lắng, đặc biệt là vẻ đẹp thiêng liêng của tình mẫu tử. Bài thơ giống như một câu chuyện cổ tích nhẹ nhàng, giàu trí tưởng tượng, nhưng ẩn sau đó là những suy ngẫm sâu sắc về tình yêu thương của mẹ dành cho con – thứ tình cảm giản dị mà bền chặt, có sức níu giữ và chở che con người suốt cuộc đời.Điều khiến em ấn tượng nhất trong bài thơ là cách Ta-go xây dựng hình ảnh những lời mời gọi đầy hấp dẫn từ “mây” và “sóng”. Đó là thế giới của tự do, của vui chơi, của những điều mới lạ mà bất cứ đứa trẻ nào cũng dễ dàng bị cuốn hút. Những lời rủ rê ấy mang vẻ đẹp mộng mơ, gợi cảm giác bay bổng, vô tư, rất đúng với tâm hồn trẻ thơ. Qua đó, nhà thơ đã khắc họa rất tinh tế tâm lí của trẻ em: luôn tò mò, ham khám phá và khao khát được hòa mình vào thế giới rộng lớn bên ngoài.Thế nhưng, điều làm em xúc động nhất lại nằm ở sự lựa chọn của đứa trẻ trong bài thơ. Dù rất thích thú với lời mời gọi của mây và sóng, em bé vẫn từ chối để ở lại bên mẹ. Không phải vì thế giới kia không đẹp, mà bởi đối với em, mẹ chính là thế giới đẹp đẽ và an toàn nhất. Tình yêu thương của mẹ đã trở thành điểm tựa vững chắc, đủ lớn để lấn át mọi hấp dẫn bên ngoài. Qua đó, em cảm nhận được sức mạnh kì diệu của tình mẫu tử: âm thầm nhưng sâu sắc, không ồn ào nhưng đủ để giữ con ở lại.Hình ảnh đứa trẻ sáng tạo ra những trò chơi mới cùng mẹ khiến em vừa mỉm cười, vừa thấy lòng mình ấm lại. Em bé không bay lên cùng mây, không ra biển cùng sóng, mà mang cả mây và sóng về trong vòng tay của mẹ. Điều đó cho thấy trí tưởng tượng phong phú của trẻ thơ, đồng thời thể hiện một cách rất đẹp tình yêu gắn bó giữa mẹ và con. Mẹ không chỉ là người chăm sóc, mà còn là người bạn, người cùng con chia sẻ niềm vui giản dị của cuộc sống.Giọng thơ nhẹ nhàng, ngôn ngữ trong sáng, hình ảnh giàu chất thơ đã khiến “Mây và sóng” trở thành một bài thơ dễ đọc nhưng khó quên. Đọc bài thơ, em chợt nhận ra rằng trong cuộc sống hiện đại, con người đôi khi mải mê chạy theo những “đám mây” và “con sóng” của riêng mình mà quên mất giá trị của gia đình, quên mất người mẹ luôn lặng lẽ yêu thương và chờ đợi.Khép lại bài thơ, em cảm thấy lòng mình bình yên hơn và thêm trân trọng mẹ. “Mây và sóng” không chỉ là bài thơ dành cho thiếu nhi, mà còn là lời nhắc nhở nhẹ nhàng đối với mỗi chúng ta: dù đi đâu, lớn đến đâu, mẹ vẫn luôn là bến đỗ yêu thương nhất trong cuộc đời.
hi
Sau khi đọc bài thơ “Mẹ và quả” của Nguyễn Khoa Điềm, trong em dâng lên rất nhiều cảm xúc sâu lắng, vừa ấm áp, vừa nghẹn ngào, xen lẫn sự biết ơn và suy ngẫm về tình mẫu tử thiêng liêng. Bài thơ không cầu kì trong hình ảnh hay ngôn từ, nhưng chính sự giản dị ấy lại chạm đến những rung động sâu xa nhất trong tâm hồn người đọc.Hình ảnh trung tâm của bài thơ là “quả” – một hình ảnh ẩn dụ đầy ý nghĩa. Quả không chỉ là kết tinh của đất trời, của nắng mưa, mà còn là biểu tượng cho đứa con – thành quả lớn lao nhất trong cuộc đời người mẹ. Qua đó, nhà thơ đã khắc họa hình ảnh người mẹ Việt Nam tảo tần, âm thầm hi sinh cả cuộc đời mình để nuôi con khôn lớn. Mẹ giống như cái cây lặng lẽ đứng giữa nắng mưa, chắt chiu từng giọt nhựa sống cho quả ngọt tròn đầy, còn bản thân thì ngày một gầy đi, già đi theo năm tháng.Em đặc biệt xúc động trước những câu thơ thể hiện sự hi sinh thầm lặng của mẹ. Mẹ không mong đợi được đền đáp, không đòi hỏi con phải báo hiếu, mà chỉ cần con nên người, trưởng thành, sống tử tế. Sự hi sinh ấy diễn ra rất tự nhiên, như một lẽ sống, khiến người đọc vừa thương, vừa kính trọng, lại vừa thấy mình nhỏ bé trước tình yêu bao la của mẹ. Đọc thơ, em chợt nhận ra rằng trong cuộc sống hằng ngày, có lẽ em đã quá quen với sự chăm sóc của mẹ mà đôi khi vô tình coi đó là điều hiển nhiên.Bài thơ còn khiến em suy nghĩ nhiều về mối quan hệ giữa mẹ và con. Khi con lớn lên, “quả” chín rồi rời cành, có cuộc sống riêng, còn mẹ thì lặng lẽ đứng lại phía sau với nỗi lo và tình thương không bao giờ vơi cạn. Điều đó khiến em không khỏi chạnh lòng và tự hỏi: liệu có bao lần mình vô tâm, chưa kịp quan tâm đến mẹ, chưa kịp nói một lời yêu thương hay cảm ơn? Chính sự đối lập giữa sự hi sinh bền bỉ của mẹ và sự vô tư của con đã tạo nên chiều sâu cảm xúc cho bài thơ.Giọng điệu bài thơ nhẹ nhàng, chậm rãi, như lời tâm sự thủ thỉ, càng làm cho cảm xúc trở nên chân thật và gần gũi. Không bi lụy, không lên gân, “Mẹ và quả” vẫn đủ sức lay động lòng người bởi nó nói về điều quen thuộc nhất nhưng cũng dễ bị lãng quên nhất: tình mẹ.Khép lại bài thơ, em cảm thấy lòng mình lắng xuống. Em thêm yêu, thêm trân trọng mẹ – người đã hi sinh cả cuộc đời vì em. Bài thơ không chỉ mang lại cảm xúc, mà còn nhắc nhở em phải sống tốt hơn, biết yêu thương, quan tâm và báo đáp công ơn mẹ khi còn có thể. Với em, “Mẹ và quả” là một bài thơ đẹp, giàu ý nghĩa và sẽ còn ở lại rất lâu trong trái tim người đọc.
Bài thơ mẹ và quả khiến em rất ấn tượng.Vì bài thơ nói về tình cảm của người mẹ dành cho người con giống như trái chín.Trong bài thơ này tình cảm của người mẹ dành cho người con được nhấn mạnh quá các câu thơ, của từng đoạn văn và bài học đó nói lên sự tha thiết của người mẹ đối với quả
em thấy bài mẹ và quả hay
Bài thơ "Mẹ và quả" của Nguyễn Khoa Điềm là một nốt lặng đầy xúc động, khơi gợi trong lòng người đọc niềm biết ơn sâu sắc trước sự hy sinh vô bờ bến của người mẹ. Qua những hình ảnh giản dị, gần gũi như "quả", "mẹ" và "cây", tác giả đã dệt nên một câu chuyện về thời gian, tình yêu và trách nhiệm của đạo làm con. Mở đầu bài thơ, hình ảnh những mùa quả hiện lên thật sống động: "Những mùa quả lặn rồi lại mọc / Như mặt trời, mặt trăng tự nhiên". Sự so sánh này cho thấy sự luân hồi của thiên nhiên, nhưng đằng sau sự "tự nhiên" đó là bàn tay chăm sóc cần mẫn của mẹ. Mẹ đã dành cả cuộc đời để vun xới, để "lũ chúng tôi từ tay mẹ lớn khôn". Tôi cảm thấy nghẹn ngào khi nhận ra rằng, mỗi trái chín trên cành hay mỗi bước đi trưởng thành của con đều được đánh đổi bằng mồ hôi và những vết hằn thời gian trên gương mặt mẹ. Hình ảnh "Vỏ bình bát, vú sữa, lê ngon" không chỉ là hoa trái ngọt lành, mà chính là sự kết tinh từ tấm lòng chắt chiu của người phụ nữ Việt Nam tần tảo. Càng đọc, tôi càng xúc động trước sự đối lập đầy xót xa giữa sự lớn lên của "quả" và sự già đi của mẹ. Khi quả chín, mẹ lại càng gầy yếu đi: "Và chúng tôi một thứ quả trên đời / Bảy mươi tuổi mẹ định ra hái". Ở đây, Nguyễn Khoa Điềm đã sử dụng một ẩn dụ tuyệt đẹp: con cái chính là "thứ quả" quý giá nhất mà mẹ đã dành cả đời để nuôi dưỡng. Nhưng khác với quả trên cây có mùa, "quả con" lại lớn lên bằng cả thanh xuân và sức khỏe của mẹ. Câu thơ "Tôi hoảng sợ ngày bàn tay mẹ mỏi / Mình vẫn còn một thứ quả non xanh" là một phát hiện đầy tính nhân văn và thức tỉnh. Chữ "hoảng sợ" như một nhát dao chạm vào tâm hồn người đọc. Đó là nỗi lo sợ trước quy luật nghiệt ngã của thời gian, sợ rằng khi mẹ đã "mỏi" (già yếu), con vẫn chưa đủ trưởng thành, chưa đủ chín chắn để mẹ yên lòng. Về nghệ thuật, bài thơ sử dụng thể thơ tự do với nhịp điệu nhẹ nhàng nhưng giàu sức gợi. Những hình ảnh đối lập giữa "quả chín" – "con xanh", giữa "bàn tay mẹ" – "sự trưởng thành" đã tạo nên chiều sâu triết lý. Lời thơ không ồn ào nhưng lại có sức nặng ngàn cân, buộc mỗi chúng ta phải soi rọi lại bản thân mình. Khép lại bài thơ, dư âm còn đọng lại trong tôi là một lời tự răn: hãy sống sao cho xứng đáng với sự hy sinh của mẹ. Bài thơ không chỉ là tình cảm cá nhân của tác giả mà còn là tiếng lòng chung của bao thế hệ người con. Chúng ta cần phải trưởng thành nhanh hơn tốc độ già đi của cha mẹ, để "thứ quả" là chúng ta thực sự chín ngọt, mang lại niềm vui và sự an tâm cho người. "Mẹ và quả" mãi là một bài học đạo đức nhẹ nhàng mà thấm thía về lòng hiếu thảo và sự trân trọng cội nguồn.
Bài thơ Mẹ và quả của Nguyễn Khoa Điềm khép lại mà dư âm vẫn còn đọng mãi trong em như một nốt trầm dịu dàng nhưng sâu thẳm. Đọc bài thơ, em không chỉ cảm nhận được vẻ đẹp của ngôn từ mà còn thấy lòng mình rung lên bởi hình ảnh người mẹ thân thuộc, gần gũi mà thiêng liêng vô cùng. Những câu thơ nhẹ nhàng, mộc mạc như lời tâm tình đã mở ra trước mắt em một thế giới của tình mẫu tử – nơi có sự hi sinh lặng lẽ, bền bỉ và vô điều kiện. Hình ảnh “quả” trong bài thơ gợi cho em nhiều suy nghĩ. Quả không chỉ là kết tinh của thiên nhiên, của cây trái, mà còn là biểu tượng cho những thành quả, cho cuộc đời mỗi con người. Và phía sau mỗi “quả” ấy luôn thấp thoáng bóng dáng người mẹ – người âm thầm vun trồng, chắt chiu, nâng niu từng chút một. Mẹ giống như mảnh đất màu mỡ, là nơi bắt đầu của mọi sự sống, là cội nguồn của yêu thương. Càng đọc, em càng thấm thía rằng những điều tưởng chừng bình thường trong cuộc sống lại được đánh đổi bằng biết bao vất vả. Đó là những ngày tháng mẹ tảo tần, là những lo toan không tên, là cả một đời lặng lẽ vì con. Bài thơ không miêu tả những hi sinh ấy bằng những hình ảnh lớn lao hay bi kịch, mà bằng giọng điệu đà diết
Sau khi em đọc song rất hay và mẹ và quả những mùa quả hái được vẫn trông vào tay vun trồng những mùa quả lặn rồi lại mọc những mặt trời khi như mặt trang
Sau khi đọc xong bài thơ Mẹ và quả của Nguyễn Khoa Điềm, tôi đặc biệt ấn tượng với khổ thơ cuối trong đó. Ở khổ thơ cuối, ta có thể thấy được tình cảm của chủ thể trữ tình dành cho mẹ. Đó là sự yêu thương xen lẫn với lo lắng. Sự lo lắng ở đây là chỉ sợ khi mẹ đã già yếu mà "lũ chúng tôi" vẫn chưa lớn khôn, vẫn chưa trở thành nơi để cho mẹ cậy nhờ, trông đợi. Tình mẫu tử luôn là một đề tài hay, nhưng nói cái gì trong đó mới tạo nên ấn tượng? Sự lo lắng khi mẹ già mà mình chưa lớn, chưa thành chỗ dựa cho mẹ là một nội dung cảm động và mới mẻ. Chưa cần nói đến hình thức nghệ thuật của bài thơ này, chỉ với nội dung, bài thơ Mẹ và quả của Nguyễn Khoa Điềm cũng đã đủ để chúng ta đọc và suy ngẫm.
Bài thơ "Mẹ và quả" của Nguyễn Khoa Điềm là một tác phẩm đầy cảm xúc, khắc họa chân dung người mẹ tần tảo, giàu đức hy sinh và tình yêu thương con vô bờ bến thông qua hình ảnh cây quả trong vườn. Đọc bài thơ, trong em trào dâng một nỗi niềm xúc động nghẹn ngào và sự biết ơn sâu sắc .Trước hết, hình ảnh người mẹ gắn liền với vườn quả hiện lên thật giản dị nhưng cao quý. Tác giả đã khéo léo so sánh cuộc đời mẹ với quá trình cây ra hoa kết trái: "Những mùa quả lặn rồi lại mọc .Như mặt trời, mặt trăng" và "Bàn tay mẹ mỏi lội bùn". Câu thơ gợi lên hình ảnh mẹ lam lũ, chịu thương chịu khó, làm việc không quản ngại nắng mưa để chăm sóc vườn cây. Quả chín là kết tinh của mồ hôi, nước mắt và cả tình yêu mà mẹ dành cho vườn tược, hay chính là dành cho các con. Hình ảnh "trái chín" không chỉ là trái cây bình thường mà là biểu tượng cho những đứa con khôn lớn, trưởng thành nhờ công ơn dưỡng dục của mẹ. Hơn nữa, em vô cùng xúc động trước sự hy sinh thầm lặng của mẹ. Mẹ đã dành cả cuộc đời, cả thanh xuân để vun đắp cho những "quả ngọt" được ra đời. Câu thơ "Bàn tay mẹ mỏi lội bùn" gợi lên sự vất vả, gian truân mà mẹ đã phải trải qua. Mẹ không mong cầu nhận lại điều gì cho bản thân, chỉ mong con cái được khôn lớn, thành người. Tình yêu thương của mẹ thật bao la, rộng lớn như biển trời. Cuối cùng, bài thơ nhắc nhở em về đạo lý "uống nước nhớ nguồn". Sự khôn lớn, thành đạt của con cái chính là nhờ công lao to lớn của mẹ. Em cảm thấy bản thân cần phải biết trân trọng và yêu thương mẹ nhiều hơn. Em hứa sẽ cố gắng học tập, rèn luyện thật tốt để không phụ công ơn dưỡng dục của mẹ. Tóm lại, bài thơ "Mẹ và quả" đã chạm đến trái tim em bằng những vần thơ giản dị, mộc mạc nhưng chứa đựng tình cảm sâu sắc. Tác phẩm không chỉ ca ngợi người mẹ mà còn là bài học ý nghĩa về tình mẫu tử thiêng liêng.
Sau khi đọc bài thơ “Mẹ và quả” của Nguyễn Khoa Điềm, trong em dâng lên nhiều cảm xúc sâu lắng và xúc động khó tả. Bài thơ tuy được viết bằng những hình ảnh rất giản dị nhưng lại chứa đựng ý nghĩa vô cùng sâu sắc về tình mẫu tử thiêng liêng. Hình ảnh người mẹ hiện lên qua công việc quen thuộc là trồng cây, chăm quả đã gợi cho em thấy rõ sự tần tảo, nhọc nhằn của mẹ trong suốt cuộc đời. Mẹ không chỉ gieo trồng những mầm cây ngoài vườn mà còn âm thầm nuôi dưỡng, chăm sóc đứa con bằng tất cả tình yêu thương và sự hi sinh lặng lẽ. Hình ảnh “quả” trong bài thơ vì thế mang ý nghĩa biểu tượng rất đẹp: đó vừa là thành quả lao động của mẹ, vừa là hình ảnh ẩn dụ cho sự trưởng thành của con. Đọc đến những suy ngẫm của nhà thơ về “quả của mẹ” và “quả của con”, em cảm thấy lòng mình chùng xuống. Em hiểu rằng mẹ luôn mong đợi con khôn lớn, nên người, giống như người trồng cây luôn mong ngày hái được quả ngọt. Nhưng thời gian thì cứ lặng lẽ trôi, mẹ ngày một già đi trong khi con dần trưởng thành. Sự đối lập ấy khiến em thấy nghẹn ngào và thương mẹ nhiều hơn. Bài thơ như một lời nhắc nhở nhẹ nhàng mà thấm thía rằng chúng ta cần biết trân trọng mẹ khi vẫn còn có mẹ bên cạnh. Từ những câu thơ mộc mạc, em chợt nghĩ đến chính mẹ của mình – người vẫn hằng ngày chăm lo cho em từ những điều nhỏ nhất mà đôi khi em vô tâm chưa kịp nhận ra. Có lúc em còn lười biếng, chưa thật sự ngoan ngoãn, nhưng sau khi đọc bài thơ, em thấy mình cần thay đổi. Em muốn cố gắng học tập tốt hơn, biết phụ giúp mẹ nhiều hơn và quan tâm đến mẹ bằng những hành động thiết thực. Bài thơ không chỉ mang lại cho em cảm xúc yêu thương mà còn giúp em trưởng thành hơn trong suy nghĩ và cách sống. Em nhận ra rằng tình mẹ là thứ tình cảm bền bỉ, bao dung và không gì có thể thay thế được. Tóm lại, “Mẹ và quả” là một bài thơ giản dị mà sâu sắc, để lại trong em nhiều dư âm đẹp đẽ. Qua những hình ảnh gần gũi và giọng điệu chân thành, Nguyễn Khoa Điềm đã giúp em hiểu rõ hơn về sự hi sinh thầm lặng của mẹ và nhắc nhở em phải sống tốt hơn mỗi ngày để xứng đáng với tình yêu thương vô bờ bến ấy.
Bài thơ "Mẹ và quả" của Nguyễn Khoa Điềm là một nốt lặng đầy xúc động về tình mẫu tử. Hình ảnh mẹ "thức đợi quả chín" khiến tôi nhận ra sự hy sinh thầm lặng: mẹ tự bào mòn sức khỏe, chắt chiu từng giọt mồ hôi để nuôi dưỡng chúng con trưởng thành. Tôi đặc biệt ám ảnh bởi nỗi "hoảng sợ" của người con khi thấy mình vẫn là "thứ quả non xanh" trong lúc "bàn tay mẹ mỏi". Đó là lời cảnh tỉnh về sự vô tâm của con cái trước tốc độ già đi của cha mẹ. Bài thơ giúp tôi hiểu rằng mỗi bước chân vững vàng của con đều đổi bằng cả đời tần tảo của mẹ, từ đó nhắc nhở tôi phải sống trách nhiệm và hiếu thảo hơn.
Bài thơ "Mẹ và quả" của Nguyễn Khoa Điềm không chỉ là một tác phẩm thể hiện tình cảm sâu sắc giữa mẹ và con mà còn mang trong mình nhiều giá trị văn hóa và nhân văn. Sau khi đọc bài thơ, em có cảm xúc rất mãnh liệt về tình yêu thương và sự hy sinh của người mẹ.Trước hết, hình ảnh người mẹ trong bài thơ hiện lên thật ấm áp và gần gũi. Mẹ không chỉ là người chăm sóc, nuôi nấng mà còn là biểu tượng của sự hy vọng và niềm tin vào tương lai. Qua từng câu thơ, hình ảnh của những trái cây không chỉ mang đến niềm vui mà còn là những kỷ niệm đẹp đẽ mà em dành cho mẹ. Điều này khiến em cảm nhận rõ hơn về giá trị của tình thân, những điều giản dị nhưng vô cùng quý giá trong cuộc sống.Những giây phút ấy, dù giản dị, nhưng lại chứa đựng bao kỷ niệm ấm áp. Mẹ luôn dạy em rằng mỗi trái quả đều mang trong mình một câu chuyện, một bài học về cuộc sống, về tình yêu thương.bài thơ đã truyền tải một thông điệp mạnh mẽ về sự kính trọng và biết ơn đối với mẹ. Dù cuộc sống có bao khó khăn, cha mẹ vẫn luôn là bến bờ vững chãi cho con cái. Qua đó, em nhận ra rằng, tình cảm gia đình là nguồn động lực để em vượt qua mọi thử thách, là động lực để em phấn đấu trong tương laiTừ những cảm xúc và suy nghĩ này, em thấu hiểu sâu sắc hơn về tình mẫu tử và giá trị của nó trong cuộc sống, đồng thời cũng làm em tự nhắc nhở mình phải trân trọng và yêu thương mẹ nhiều hơn mỗi ngày.
Tác giả Nguyễn Khoa Điềm là nhà thơ rất nổi tiếng ở Việt Nam. Trong những bài thơ của ông em thích nhất bài thơ "Mẹ và quả". Nội dung chính của bài thơ là nói về những sự chăm sóc con như chăm sóc bầu, bí từ bàn tay mẹ.
"Những mùa quả mà mẹ tôi hái được
Mẹ vẫn trông vào bàn tay mẹ vun trồng
Những mùa quả lặn rồi lại mọc
Như Mặt trời,khi như mặt trăng."
Cho thấy mẹ rất vất vả khi nuôi con và nuôi bầu bí. Nên mỗi con người chúng ta phải biết ơn mẹ và tôn trọng mẹ.
Bài thơ " Mẹ và quả* của tác giả Nguyễn Khoa Điềm là một bài thơ rất ý nghĩa về tình mẫu tử. Trong bài thơ này, người mẹ được miêu tả như một người làm vườn tận tình với công việc, còn người con là những loại cây quả được người mẹ vun trồng, chăm sóc từng ngày. Người con sợ một ngày nào đó, mình vẫn là" một thứ quả non xanh" vẫn là một đứa bé vẫn chưa trưởng thành, chưa báo đáp được gì cho mẹ mà mẹ đã không còn sức khỏe để tiếp tục bước đi cùng con trên chặng đường phía trước. Qua đó có thể thấy được tình cảm thiêng liêng của người con dành cho mẹ và nỗi lo lắng khi một ngày nào đó mẹ không còn đi cùng mình trên chặng đường bước tới tương lai, và bài thơ này cũng đã giúp cho người đọc hiểu sâu hơn về tình cảm của mẹ dành cho mình .
Sau khi đọc bài thơ Mẹ và quả của Nguyễn Khoa Điềm, em cảm thấy lòng mình lắng lại bởi những suy nghĩ sâu sắc về tình mẹ. Bài thơ không chỉ nói về những quả ngọt lớn lên từ đất trời mà còn gợi cho em nghĩ đến “quả” của đời mẹ – đó chính là những đứa con. Hình ảnh những quả bí, quả bầu lớn dần nhờ bàn tay chăm sóc của mẹ khiến em liên tưởng đến quá trình mẹ nuôi nấng con khôn lớn. Từng ngày, từng tháng, mẹ âm thầm hi sinh, dành tất cả yêu thương để con trưởng thành. Điều làm em xúc động nhất là sự so sánh giữa quả và con. Quả lớn lên rồi có ngày chín, còn con cũng lớn lên nhờ tình yêu và sự tần tảo của mẹ. Nhưng khác với quả, khi chín sẽ rời cành, con người nhiều khi vô tâm mà quên mất công lao sinh thành. Qua đó, em nhận ra tình mẹ bao la và bền bỉ biết bao. Mẹ không mong nhận lại điều gì lớn lao, chỉ mong con nên người, sống tốt và hạnh phúc. Giọng thơ nhẹ nhàng mà thấm thía khiến em cảm nhận rõ sự suy tư của tác giả về thời gian và sự hi sinh. Mẹ ngày một già đi, còn con ngày một trưởng thành. Sự đối lập ấy khiến em chợt nghĩ đến mẹ của mình. Có những lúc em còn bướng bỉnh, chưa biết quan tâm đến mẹ, nhưng sau khi đọc bài thơ, em hiểu rằng mỗi bước đi của mình đều in dấu bao giọt mồ hôi và tình thương của mẹ. Bài thơ đã giúp em thêm yêu và trân trọng mẹ hơn. Em tự nhủ sẽ cố gắng học tập thật tốt, sống ngoan ngoãn để trở thành “quả ngọt” xứng đáng với sự hi sinh thầm lặng ấy.
Bài thơ "Mẹ và quả" của Nguyễn Khoa Điềm là một nốt sâu sắc về tình mẫu tử, khiến em vô cùng xúc động và thấu hiểu nỗi vất vả của mẹ.
Hình ảnh người mẹ tần tảo hiện lên qua việc "gieo trồng" và chăm sóc cây trái, cũng giống như cách mẹ nuôi nấng, dạy dỗ con lên người. Những câu thơ khắc họa sự hi sinh thầm lặng của người mẹ, mong cho con lớn lên "thành quả" tốt đẹp, vững vàng trước cuộc đời. Đọc bài thơ, em cảm nhận được nỗi xót xa khi nhận ra mái tóc của mẹ đã bạc trắng vì lo toan, đôi bàn tay gầy guộc vì sương gió để đổi lấy sự trưởng thành của con.
Bài thơ là lời nhắc nhở nhẹ nhàng nhưng thấm thía về đạo làm con nhắc em phải biết ơn, kính yêu và sống sao cho xứng đáng với những hi sinh vô bờ bến của mẹ
Sau khi đọc bài thơ “Mẹ và quả” của Nguyễn Khoa Điềm, trong lòng em dâng lên nhiều cảm xúc bồi hồi và xúc động khó tả. Bài thơ với những hình ảnh giản dị về người mẹ trồng cây, chăm sóc từng mùa quả chín đã gợi lên biết bao suy nghĩ sâu xa về tình mẫu tử. Hình ảnh những trái cây lớn lên theo năm tháng khiến em liên tưởng đến hành trình trưởng thành của mỗi người con trong vòng tay yêu thương của mẹ. Mẹ chăm bón cho cây bằng tất cả sự cần mẫn và kiên nhẫn, cũng như mẹ đã dành trọn tâm huyết để nuôi con khôn lớn. Qua từng câu thơ, em cảm nhận được sự hi sinh thầm lặng của mẹ: mẹ vất vả sớm hôm, lưng còng theo năm tháng, mái tóc dần bạc đi nhưng tình yêu dành cho con thì chưa bao giờ vơi cạn. Đặc biệt, câu hỏi đầy trăn trở của tác giả về việc mình đã là “trái chín” hay chưa khiến em suy nghĩ rất nhiều. “Quả” không chỉ là trái cây trong vườn mà còn là hình ảnh ẩn dụ cho đứa con trưởng thành, sống có ích và biết báo đáp công ơn sinh thành. Em chợt tự hỏi bản thân rằng mình đã thực sự chín chắn chưa, đã sống đủ tốt để mẹ yên lòng chưa. Có những lúc em còn vô tâm, còn làm mẹ buồn mà không nhận ra, và khi đọc bài thơ, em thấy trong lòng dâng lên sự ân hận xen lẫn quyết tâm thay đổi. Tình yêu của mẹ trong bài thơ không ồn ào mà lặng lẽ, giống như dòng nước âm thầm nuôi dưỡng sự sống cho cây trái. Mẹ không mong cầu điều gì lớn lao, chỉ mong con nên người, trưởng thành và sống tử tế. Chính điều đó làm em càng thấm thía hơn giá trị của tình mẫu tử thiêng liêng. Bài thơ khép lại nhưng để lại trong em một dư âm sâu sắc, nhắc nhở em phải biết trân trọng từng phút giây còn có mẹ bên cạnh, phải cố gắng học tập và rèn luyện để trở thành niềm tự hào của mẹ. Sau khi đọc “Mẹ và quả”, em không chỉ cảm nhận được vẻ đẹp của thơ ca mà còn nhận ra bài học ý nghĩa về lòng biết ơn và trách nhiệm của người con đối với mẹ, để từ đó sống tốt hơn mỗi ngày và nỗ lực trở thành “trái chín” ngọt lành nhất trong khu vườn yêu thương của mẹ.
Bài thơ "Mẹ và quả" đã chạm đến trái tim người đọc bởi hình ảnh người mẹ tần tảo, hi sinh thầm lặng vì con. Qua từng câu thơ, tác giả Nguyễn Khoa Điềm đã khắc họa thành công hình ảnh mẹ gắn liền với vườn quả, từ lúc gieo hạt đến khi thu hoạch. Đó không chỉ là quá trình làm vườn bình thường, mà là biểu tượng cho sự chăm chút, hi sinh cả cuộc đời mẹ để nuôi nấng con khôn lớn. Nỗi niềm trăn trở của mẹ được thể hiện rõ qua câu thơ: "Bao nhiêu quả mẹ trồng / Nhớ chăng quả bấy nhiêu". Đó là sự lo âu, mong mỏi con sẽ khôn lớn, trở thành người có ích và không quên công ơn sinh thành, dưỡng dục. Hình ảnh "Quả ngọt thơm trên cây" chính là kết quả của bao mồ hôi, nước mắt và tình yêu thương vô bờ bến mà mẹ đã dành cho con. Đọc bài thơ, tôi cảm thấy xúc động và thấu hiểu hơn về tình mẫu tử thiêng liêng. Bài thơ nhắc nhở chúng ta phải luôn biết ơn, hiếu thảo và sống sao cho xứng đáng với những hi sinh to lớn của cha mẹ. Nó không chỉ là câu chuyện về mẹ và vườn quả, mà là bài học sâu sắc về nhân cách và lòng biết ơn trong cuộc sống.
Rất hay
Bài thơ "Mẹ và quả" của Nguyễn Khoa Điềm là một tác phẩm đầy xúc động, để lại trong em những rung động sâu sắc về tình mẫu tử và sự hy sinh thầm lặng của người mẹ. Ngay từ những dòng thơ đầu tiên, hình ảnh "những mùa quả mẹ chờ đợi" đã gợi lên trong em sự liên tưởng sâu sắc giữa công lao của mẹ và thành quả là những đứa con khôn lớn.
Cảm xúc bao trùm lên toàn bộ bài thơ là lòng biết ơn vô hạn đối với mẹ. Tác giả đã sử dụng hình ảnh ẩn dụ "quả" để tượng trưng cho sự trưởng thành của con người, kết tinh từ biết bao nhọc nhằn, "giọt mồ hôi" và sự vun trồng của mẹ. Qua từng câu thơ, em cảm nhận được nỗi vất vả, sự lo toan thầm lặng mà mẹ đã gánh vác suốt cuộc đời để nuôi dạy con nên người. Những câu thơ khắc họa hình ảnh mẹ tần tảo, "bàn tay mẹ mỏi", "vầng trán mẹ nhăn" khiến em vô cùng xúc động và thấu hiểu hơn về những hy sinh không gì sánh bằng của mẹ.
Bên cạnh đó, bài thơ còn thức tỉnh trong em ý thức về trách nhiệm của bản thân. Em nhận ra rằng, mỗi thành quả con đạt được đều mang theo bóng dáng của mẹ. Hình ảnh "đứa con" tự hỏi mình khi "đã lớn khôn" cũng là lời nhắc nhở em phải sống sao cho xứng đáng với tình yêu thương và sự kỳ vọng của mẹ. Đó không chỉ là lời tri ân, mà còn là lời hứa sẽ nỗ lực học tập, rèn luyện để trở thành một người có ích.
Tác phẩm không chỉ là một bài thơ hay về tình mẹ mà còn là một bài học nhân văn sâu sắc về sự trưởng thành và lòng biết ơn.
Bài thơ "Mẹ và quả" của Nguyễn Khoa Điềm đã chạm đến trái tim em bằng sự giản dị, chân thành và chiều sâu cảm xúc. Mỗi lần đọc bài thơ, em lại cảm nhận rõ hơn về công ơn trời biển của mẹ, về tình mẫu tử thiêng liêng và cao quý. Ấn tượng đầu tiên là hình ảnh người mẹ được khắc họa qua những mùa quả. Những "mùa quả mẹ tôi hái được", "mẹ vẫn trông vào tay mẹ vun trồng" cho thấy sự tần tảo, nhẫn nại và tình yêu thương vô bờ bến mà mẹ dành cho cây trái, cũng như dành cho những đứa con. Mẹ không chỉ là người thu hoạch mà còn là người gieo trồng, chăm sóc, hy vọng. Những mùa quả nối tiếp nhau, "lặn rồi lại mọc", như sự tuần hoàn của thời gian, như sự bất diệt của tình mẹ. Hình ảnh này gợi lên trong em sự kính trọng đối với công lao của mẹ, người đã vun đắp, chăm sóc cho con trưởng thành từ những điều bé nhỏ nhất. Sự liên tưởng độc đáo giữa quả và con người là điểm nhấn tạo nên chiều sâu cho bài thơ. "Lũ chúng tôi từ tay mẹ lớn lên/ Còn những bí và bầu thì lớn xuống". Sự đối lập "lớn lên" và "lớn xuống" không chỉ miêu tả sự phát triển khác nhau của con người và cây trái mà còn ngầm thể hiện sự vất vả, nhọc nhằn của mẹ. Để con cái khôn lớn, mẹ đã phải hy sinh, đánh đổi biết bao. Những giọt mồ hôi mặn mà mẹ rơi xuống chính là biểu tượng cho sự lao động vất vả, cho tình yêu thương thầm lặng mà mẹ dành cho con. Em cảm nhận được sự xúc động nghẹn ngào khi nghĩ về những giọt mồ hôi ấy, về những đêm mẹ thức trắng để chăm sóc con, để vun trồng cây trái. Đó là minh chứng rõ nét cho sự hy sinh cao cả và tình yêu thương vô điều kiện của mẹ. Đỉnh cao cảm xúc của bài thơ nằm ở những câu hỏi tu từ đầy day dứt: "Và chúng tôi, một thứ quả trên đời/ Bảy mươi tuổi mẹ đợi chờ được hái/ Tôi hoảng sợ ngày bàn tay mẹ mỏi/ Mình vẫn còn một thứ quả non xanh?". Những câu thơ này không chỉ là lời tâm sự của nhà thơ mà còn là nỗi lòng chung của biết bao người con. Chúng ta, những "thứ quả" mà mẹ đã dày công vun trồng, chăm sóc, liệu đã đủ "chín" để mẹ vui lòng? Nỗi "hoảng sợ" khi nghĩ đến ngày mẹ già yếu, bàn tay mẹ đã mỏi mà mình vẫn còn "non xanh", chưa đủ trưởng thành, chưa báo đáp được hết công ơn sinh thành, dưỡng dục là nỗi lo lắng, trăn trở rất thật. Nó thôi thúc mỗi người con phải cố gắng trưởng thành, phải sống sao cho xứng đáng với tình yêu và sự hy sinh của mẹ. Qua bài thơ, em nhận ra rằng trưởng thành không chỉ đơn thuần là lớn lên về thể chất mà còn là sự trưởng thành về nhận thức, về trách nhiệm đối với cha mẹ và cuộc đời. Tình yêu của mẹ bao la như biển cả, và chúng ta, những người con, cần phải biết trân trọng, biết ơn và đền đáp công ơn ấy khi còn có thể. Bài thơ "Mẹ và quả" là một lời nhắc nhở dịu dàng nhưng đầy ý nghĩa về đạo lý làm người, về giá trị của tình mẫu tử. Đọc xong bài thơ, em cảm thấy lòng mình ấm áp hơn, ý thức hơn về những gì mình cần làm cho mẹ. Em muốn dành tặng bài thơ này cho tất cả những người mẹ tuyệt vời trên thế giới, những người đã hy sinh cả cuộc đời để con cái được lớn khôn và hạnh phúc.
Viết đoạn văn (khoảng 500-600 chữ) nêu cảm xúc của em sau khi đọc bài thơ Mẹ và Quả (Nguyễn Khoa Điềm) Bài thơ “Mẹ và Quả” của Nguyễn Khoa Điềm là một tác phẩm giàu cảm xúc, khiến em suy nghĩ rất nhiều về tình mẹ thiêng liêng và sự trưởng thành của mỗi con người. Sau khi đọc bài thơ, em cảm thấy xúc động và nhận ra rằng đằng sau mỗi bước trưởng thành của con cái luôn là sự hy sinh thầm lặng của người mẹ. Trước hết, bài thơ gợi lên hình ảnh người mẹ tần tảo, ngày ngày chăm sóc vườn cây để những trái ngọt được lớn lên. Hình ảnh “quả” trong bài thơ không chỉ là những trái cây trong khu vườn mà còn là hình ảnh ẩn dụ cho những đứa con. Cũng giống như những quả chín dần theo thời gian, con cái cũng lớn lên nhờ sự chăm sóc, nuôi dưỡng của mẹ. Khi đọc những câu thơ nói về mẹ vun trồng, chăm bón, em cảm nhận được sự vất vả và tình yêu thương vô bờ mà mẹ dành cho con. Người mẹ luôn âm thầm làm việc, chịu đựng mọi khó khăn để con được lớn lên khỏe mạnh và trưởng thành. Bài thơ còn khiến em suy nghĩ sâu sắc về công lao to lớn của mẹ. Tác giả đã so sánh quá trình quả chín với quá trình con trưởng thành. Khi quả lớn lên và chín ngọt, đó là kết quả của sự chăm sóc lâu dài. Con người cũng vậy, muốn trưởng thành phải có sự dạy dỗ và hy sinh của cha mẹ, đặc biệt là người mẹ. Qua hình ảnh ấy, em nhận ra rằng mỗi thành công của mình đều có bóng dáng của mẹ phía sau. Mẹ không chỉ cho con sự sống mà còn dành cả tuổi trẻ, sức lực và tình yêu thương để nuôi dưỡng con nên người. Điều khiến em xúc động nhất trong bài thơ là suy nghĩ của tác giả khi nhận ra rằng “quả” có thể chín, nhưng mẹ thì ngày càng già đi theo năm tháng. Trong khi con cái trưởng thành, bước ra cuộc sống rộng lớn thì mẹ lại lặng lẽ già đi. Hình ảnh ấy khiến em cảm thấy vừa biết ơn vừa có chút nghẹn ngào. Em hiểu rằng thời gian của mẹ không vô hạn, vì vậy mỗi người con cần trân trọng từng khoảnh khắc bên mẹ, quan tâm và yêu thương mẹ nhiều hơn khi còn có thể. Sau khi đọc bài thơ, em nhận ra rằng tình mẹ là một tình cảm vô cùng thiêng liêng và sâu sắc. Mẹ luôn là người lo lắng, hy sinh và mong muốn những điều tốt đẹp nhất cho con. Vì vậy, mỗi chúng ta cần phải biết ơn công lao của mẹ bằng những hành động cụ thể như chăm ngoan, học tập tốt và luôn quan tâm đến mẹ. Đó chính là cách thiết thực nhất để đáp lại tình yêu thương mà mẹ đã dành cho mình. Tóm lại, bài thơ “Mẹ và Quả” không chỉ là một tác phẩm giàu hình ảnh và cảm xúc mà còn mang đến cho em một bài học ý nghĩa về tình mẫu tử. Bài thơ giúp em hiểu rõ hơn về sự hy sinh thầm lặng của mẹ và nhắc nhở em phải biết trân trọng, yêu thương mẹ nhiều hơn trong cuộc sống hằng ngày.
Jsj
Em
Sau khi đọc xong bài thơ Mẹ và quả của Nguyễn Khoa Điềm, tôi đặc biệt ấn tượng với khổ thơ cuối trong đó. Ở khổ thơ cuối, ta có thể thấy được tình cảm của chủ thể trữ tình dành cho mẹ. Đó là sự yêu thương xen lẫn với lo lắng. Sự lo lắng ở đây là chỉ sợ khi mẹ đã già yếu mà "lũ chúng tôi" vẫn chưa lớn khôn, vẫn chưa trở thành nơi để cho mẹ cậy nhờ, trông đợi. Tình mẫu tử luôn là một đề tài hay, nhưng nói cái gì trong đó mới tạo nên ấn tượng? Sự lo lắng khi mẹ già mà mình chưa lớn, chưa thành chỗ dựa cho mẹ là một nội dung cảm động và mới mẻ. Chưa cần nói đến hình thức nghệ thuật của bài thơ này, chỉ với nội dung, bài thơ Mẹ và quả của Nguyễn Khoa Điềm cũng đã đủ để chúng ta đọc và suy ngẫm. Đoạn văn Cảm xúc
Em rất cảm động
Bài thơ "Mẹ và quả" của Nguyễn Khoa Điềm là một tác phẩm vô cùng ý nghĩa. Với những hình ảnh vô cùng giản dị, thân thuộc cùng giọng điệu tha thiết, nhẹ nhàng, tác giả đã đem đến cho chúng ta những thông điệp đầy xúc động về tình mẫu tử. Nhân vật chính của tác phẩm là người mẹ - một người phụ nữ tần tảo, chịu thương chịu khó, luôn hết mình để nuôi các con khôn lớn, trưởng thành. Hình ảnh mẹ hiện lên gắn liền với "những mùa quả" nối tiếp nhau, cứ "lặn" rồi lại "mọc" như Mặt Trăng, Mặt Trời. Điều đó khiến ta liên tưởng tới sự chảy trôi vô tận, phũ phàng của thời gian. Nó khiến cho những đứa con "lớn lên", những quả bầu, quả bí "lớn xuống", đồng thời cũng phủ một lớp sương trắng xóa lên mái tóc mẹ. Bờ vai mẹ đã gồng gánh cả một gia đình suốt bao năm qua, nhưng bà không cần bất cứ điều gì cho riêng bản thân mình. Ước mong lớn lao nhất của mẹ "Bảy mươi tuổi đợi chờ được hái" chính là sự khôn lớn, trưởng thành của các con. Nhắc đến đây, nội tâm nhân vật trữ tình bắt đầu hoảng sợ thời gian sẽ cướp đi đấng sinh thành, hoảng hốt vì không biết liệu đến khi "bàn tay mẹ mỏi" thì mình đã "chín" chưa hay vẫn chỉ là "một thứ quả non xanh". Với bổn phận và tấm lòng biết ơn, chủ thể trữ tình luôn mong muốn được báo đáp người mẹ đáng kính. Chắc chắn, ai trong chúng ta cũng đều có thể đồng cảm và thấu hiểu cho cảm xúc đó. Tình cảm dạt dào, sự hi sinh cao cả mà không cần hồi đáp của người mẹ đã khiến độc giả vô cùng xúc động. Qua đây, ta lại càng cảm nhận được sự thiêng liêng của tình mẫu tử, thêm biết ơn về những gì mà gia đình đem đến.