K
Khách

Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.

4 tháng 1 2023

sọ dừa 

Sọ Dừa ra đời một cách vô cùng huyền bí và li kì với nhiều tình tiết hư cấu, kì ảo. Một bà mẹ đã lâu chưa có con một ngày bà đi làm đồng do khát nước lại thấy nước trong một chiếc sọ dừa liền uống. Về nhà bà có thai sau đó đẻ ra một bé trai không chân và không tay, duy nhất chỉ có mỗi một cái đầu nhìn như sọ dừa, nên cậu bé được đặt là Sọ Dừa. Khi Sọ Dừa lên 7-8 tuổi thì cuộc sống ngày càng khó khăn hơn. Khi mẹ nói Sọ Dừa rằng nhà càng lúc càng nghèo và không biết lấy gì để nuôi Sọ Dừa nữa, không biết rồi cuộc sống của hai mẹ con ta sẽ ra sao. Sọ Dừa liền nói với mẹ: “mẹ yên tâm con lớn rồi con sẽ đi ở đợ cho nhà phú hộ kiếm tiền nuôi mẹ”. Cho thấy Sọ Dừa tuy là đứa trẻ tật nguyền nhưng lại vô cùng có hiếu, là đứa con ngoan biết giúp đỡ gia đình.

 

 

5 tháng 2 2023

Trong cuộc sống, khi làm việc gì cũng cần phải có chính kiến, nếu không sẽ gặp phải thất bại. Và điều đó được gửi gắm qua nhân vật người thợ mộc trong truyện ngụ ngôn “Đẽo cày giữa đường”.

Chuyện kể rằng có người thợ mộc dốc hết vốn để mua gỗ làm nghề đẽo cày. Cửa hàng của anh ta nằm ngay bên vệ đường. Nhiều người thường ghé vào xem. Có ông cụ nói rằng phải đẽo cày cho cao, cho to mới dễ cày. Người thợ mộc liền làm theo. Lại có bác nông dân ghé vào bảo phải đẽo cày thấp hơn, nhỏ hơn mới dễ cày. Người thợ mộc cũng cho là có lí. Một lần, một người đến nói với người thợ mộc, ở miền núi người ta phá hoang toàn cày bằng voi, phải đẽo cày to gấp đôi, gấp ba kiểu gì cũng bán hết được nhiều lãi. Người thợ mộc nghe được nhiều lãi, liền đem hết số gỗ còn lại đẽo thành loại cho voi cày. Chẳng có ai đến mua cày của anh ta. Tất cả vốn liếng của người thợ mộc đều mất hết.

Từ truyện ngụ ngôn “Đẽo cày giữa đường” với nhân vật anh thợ mộc, chúng ta đã rút ra một bài học giá trị. Anh chàng thợ mộc trong truyện chỉ vì thiếu hiểu biết mà nghe theo lời khuyên của mọi người, đẽo ra những chiếc cày không thể sử dụng được. Cuối cùng, mọi vốn liếng, của cải đều “đi đời nhà ma”. Bài học ở đây là con người cần có chính kiến của bản thân, khi được góp ý cần suy nghĩ và xem xét, cần xác định được mục tiêu của bản thân.

Như vậy, nhân vật người thợ mộc được xây dựng nhằm gửi gắm một bài học giá trị. Mỗi người hãy nhìn vào đó để không phạm phải sai lầm tương tự.

7 tháng 2 2023

Trong kho tàng văn học dân gian Việt Nam, có rất nhiều câu chuyện cổ tích hay, để lại nhiều bài học sâu sắc và ý nghĩa. Truyện Tấm Cám là một trong số những tác phẩm như thế, nhân vật cô Tấm là điển hình cho vẻ đẹp của phụ nữ Việt Nam, vừa đẹp người lại đẹp nết, dù sống trong hoàn cảnh khó khăn nhưng vẫn giữ được tính cách nhân hậu, đảm đang, chính vì thế nàng đã có được hạnh phúc sau cùng.

Xây dựng lên Tấm là một cô gái mồ côi cha mẹ, phải sống với mẹ con dì ghẻ. Tấm bị bắt làm việc vất vả, nặng nhọc và bị đối xử bất công. Có thể nhận thấy được chính với hoàn cảnh Tấm tiêu biểu cho hoàn cảnh của người con riêng trong chuyện cổ tích. Thế nhưng Tấm lại có phẩm chất hiền lành, chăm chỉ chịu thương chịu khó. Tấm chính là hiện thân cho cái thiện, cái đẹp ở người lao động. Hình ảnh cô Tấm hiền lành chăm chỉ là thế nhưng phải chịu đựng, cam chịu sự đày đọa bất công của mẹ con Cám. Tấm đã phải làm việc vất vả còn Cám thì được nuông chiều. Giỏ tép do chính Tấm bắt cực nhọc lại bị Cám cướp mất, chính Cám đã cướp đi thành quả lao động của Tấm. Cho đến khi cả khi làng mở hội thì Tấm cũng ngoan ngoãn làm theo lời dì dặn mà không cãi lại cũng không dám chốn đi. Lúc này đây thì Tấm lại khóc và con người hiền lành ấy cũng được bụt giúp đỡ, khi Tấm đã trở thành hoàng hậu thì Tấm vẫn bị mẹ con Cám hãm hại hết lần này đến lần khác. Với ngôi vị hoàng hậu và cuộc sống giàu sang cũng chưa đủ để cứu Tấm khỏi âm mưu hãm hại của dì ghẻ. Thế rồi không chỉ thế Tấm đã rất nhiều lần chết đi sống lại và hóa thân vào nhiều thứ từ hóa thân thành chim vàng anh, rồi thành cây xoan đào, hay cũng là hiện hình vào khung cửi rồi vào quả thị và trở thành người. Cô Tấm luôn luôn phản kháng quyết liệt hóa thân và hồi sinh để đấu tranh giành sự sống và hạnh phúc.

Hình ảnh đẹp của Tấm mà giúp chúng ta hiểu hơn phần nào cuộc sống của người lao động trong xã hội cũ. Những con người này thấp cổ bé họng và bỗng nhiên bị trà đạp bất công và không có quyền nói lên tiếng nói của mình. Chính vì thế mà họ gửi những ước mơ của mình, niềm tin vào cuộc sống tốt đẹp hơn, hạnh phúc hơn vào trong cổ tích bình chứa ước mơ của dân gian xưa.Hình ảnh đẹp của Tấm mà giúp chúng ta hiểu hơn phần nào cuộc sống của người lao động trong xã hội cũ. Những con người này thấp cổ bé họng và bỗng nhiên bị trà đạp bất công và không có quyền nói lên tiếng nói của mình. Chính vì thế mà họ gửi những ước mơ của mình, niềm tin vào cuộc sống tốt đẹp hơn, hạnh phúc hơn vào trong cổ tích bình chứa ước mơ của dân gian xưa.

 

14 tháng 3 2023

Một con người khi làm việc, không tự tin vào bản thân, không có chính kiến của mình mà phải thực hiện ý kiến theo tham khảo của nhiều người khác thì sẽ dẫn tới tình trạng “lắm thầy thối ma” rồi cũng thất bại. Nhân vật người thợ mộc trong câu chuyện ngụ ngôn “đẽo cày giữa đường “đã cho ta thấy điều đó.
Câu chuyện kể về một chàng nông dân có được khúc gỗ to muốn làm một cái cày để bán thu lợi nhuận và tăng năng suất lao động. Không biết sự vô tình hay cố ý, anh ta ngồi đẽo cày giữa đường. Kết cục từ một khúc gỗ có ích trở thành một mẩu gỗ vô dụng bởi anh không bảo vệ được chính kiến của mình, nghe hết lời người này đến lời người khác. Giá mà anh ta nghiên cứu thật kĩ những yêu cầu cần đạt của sản phẩm mình đã chọn thì sẽ không đến nỗi làm người khác phì cười. Miệng đời không xấu, chưa hẳn người qua đường có ý phá anh ta nhưng mỗi người có một cảm nhận riêng theo từng góc độ của họ.Khi việc anh làm phơi ra trước mặt mọi người thì lẽ đương nhiên mọi người có quyền góp ý cho anh không ngần ngại.
Có những ý kiến tốt song có người ích kỷ muốn anh ta không làm được, không tin vào bản thân mà cố ý nói hại trêu chọc anh.Có thể nói, hành động của anh đẽo cày không sai khi chịu và biết lắng nghe ý kiến của người khác. Nhưng do anh không chịu suy nghĩ chín chắn, kết hợp giữa ý kiến của mình với ý kiến tham khảo nên đã gây ra tình trạng kể trên.
Nếu có chủ kiến thì vốn trí thức và bản lĩnh sẽ giúp anh phân tích cái lợi và cái hại cho mình. Tri thức là sự hiểu biết, trình độ nhận thức để giải quyết công việc một cách nhanh chóng và hiệu quả dựa trên những cơ sở sẵn có trong mỗi con người. Bản lĩnh song không được là ngu ngốc, thiếu logic của từng ý kiến để chắt lọc thật chính các những điều hay, đưa tới kết luận và hành động. Một khi đã quyết định làm thì dám chịu trách nhiệm với bản thân rồi rút kinh nghiệm chứ không bạ đâu làm đấy.
Trong cuộc sống hiện đại mà không phải lúc nào ta cũng nhận được sự giúp đỡ thân thuộc. Vì vậy mỗi con người phải có chính kiến của mình. Mặc dù ta vẫn phải tiếp nhận ý kiến của người khác nhưng phải biết chọn lọc, không thể để ý kiến đó chi phối và lấn át lý tưởng của bản thân. Anh chàng trong chuyện chẳng những thiếu lập trường mà còn thiếu hiểu biết về công việc mình đang làm nên ai nói gì cũng nghe thành ra thất bại. Câu chuyện khuyên mọi người phải biết học hỏi một cách chủ động và phải có chủ kiến của mình trong bất cứ hoàn cảnh nào và lĩnh vực nào.
Nếu phải làm một công việc mang tính tập thể có ý nghĩa quan trọng, đòi hỏi trình độ cao, ta cũng không nên quá đề cao ý kiến của bản thân và đây là việc có ý nghĩa không phải cho riêng mình. Song không vì thế mà ta yên lặng, hãy mạnh dạn nói lên ý kiến suy nghĩ của mình vì có thể nó có ích cho kết quả chung, giúp ta nhẹ nhõm và tự tin hơn vào bản thân năng lực, trí tuệ cũng như hoàn thiện hơn và điều quan trọng hơn

là được mọi người yêu quý, tin cậy và thán phục. Nhưng ngược lại kết quả xấu làm ảnh hưởng đến bản thân và cuộc sống.
Cuộc đời chúng ta chỉ sống được một lần duy nhất nên phải đẽo một cái cày thật hoàn hảo để không cảm thấy hối tiếc. Hãy học từ những sai lầm của người khác, bạn sẽ không bao giờ hối hận.

 

24 tháng 1 2024

dddcmm

30 tháng 1 2024

loading... loading... loading... 

30 tháng 1 2024

loading... loading... 

31 tháng 1 2024

loading... loading... 

31 tháng 1 2024

loading... loading... 

4 tháng 2 2024

Trong tác phẩm truyện cổ tích "Tấm Cám", nhân vật mà em yêu thích nhất là nhân vật Tấm. Tấm là một cô gái mồ côi, sống trong hoàn cảnh khó khăn và bị áp bức bởi mẹ kế và chị em kế. Dù bị đối xử không công bằng và gặp nhiều khó khăn, Tấm vẫn luôn giữ vững lòng tốt và lòng nhân ái.
Đặc điểm nổi bật nhất của Tấm là lòng nhân ái và lòng tốt vô biên. Dù bị đối xử tệ bạc, Tấm không bao giờ trả đũa hoặc trả thù. Thay vào đó, cô luôn giúp đỡ người khác và tạo điều kiện tốt cho mọi người xung quanh. Ví dụ, khi Tấm nhặt được hạt đậu từ lễ hội, cô không tham lam giữ cho mình mà đã chia sẻ với các con vịt. Điều này cho thấy lòng nhân ái và lòng tốt của Tấm không biên giới.
Một đặc điểm khác của Tấm là sự kiên nhẫn và sự kiên trì. Dù phải chịu đựng nhiều khó khăn và gian khổ, Tấm không bao giờ từ bỏ hy vọng và luôn cố gắng vượt qua mọi trở ngại. Ví dụ, khi bị mẹ kế và chị em kế gài bẫy để không thể đi cùng với hoàng tử, Tấm không bỏ cuộc mà đã dùng sự thông minh và sự kiên trì để giành lấy chiếc giày thủy tinh và được hoàng tử tìm thấy.
Cuối cùng, Tấm còn có sự lòng biết ơn và tôn trọng đối với những người đã giúp đỡ mình. Dù đã trở thành công chúa và có cuộc sống giàu sang, Tấm không quên nguồn gốc và luôn nhớ đến người mẹ đã từ trần. Cô xin hứa sẽ trở về thăm mẹ mộ của mình và tôn trọng truyền thống gia đình.
Tấm là một nhân vật mà em yêu thích trong truyện "Tấm Cám" vì những đặc điểm tốt đẹp và nhân cách mạnh mẽ của cô. Tấm là một hình mẫu cho sự lòng tốt và lòng nhân ái, và chúng ta có thể học hỏi từ nhân vật này để trở thành con người tốt hơn.

4 tháng 2 2024

Truyện ngắn Cô bé bán diêm của nhà văn An-đéc-xen đã để lại những dư âm, ấn tượng sâu đậm trong lòng người đọc. Không chỉ vậy đó còn là niềm cảm thương vô hạn cho số phận bất hạnh, đầy bi thương của nhà văn với cô bé bán diêm.

Hoàn cảnh của cô bé vô cùng thương cảm, ngay từ những lời đầu tiên giới thiệu về hoàn cảnh của cô bé đã khiến người đọc phải rơi nước mắt: bà và mẹ những người yêu thương em nhất đều đã qua đời, em sống chui rúc với bố trong một căn gác tối tăm, chật chội. Người bố có lẽ vì cuộc sống nghèo túng, khó khăn nên đâm ra khó tính, đối xử tệ bạc với em: hay mắng nhiếc, chửi rủa em. Trong đêm đông giá rét em phải mang những phong diêm đi bán để kiếm sống nuôi bản thân. Mặc dù có nhà song em không dám về vì nếu về mà không mang được đồng xu nào tất sẽ bị cha em mắng chửi. Người cha vô lương tâm, lời lẽ hành động thiếu tình thương đã khiến cô bé bất hạnh phải ở bên ngoài trong đêm đông giá lạnh, trong gió và mưa tuyết mỗi lúc một nhiều.

Xót thương biết bao trong ngày cuối cùng của năm ai ai cũng được quay quần bên gia đình còn cô bé thì đầu trần, chân đất lang thang ngoài trời đông giá rét, tuyết phủ trắng xóa. Xung quanh em đường phố, nhà cửa đã lên đèn, không gian thật ấm cúng, hạnh phúc, mùi ngỗng sực nức khắp nơi, còn em đã đi cả ngày mà không bán được bao diêm nào. Những hình ảnh tương phản không chỉ làm nổi bật thiếu thốn, khó khăn về vật chất của em mà còn nói đến những mất mát, thiếu thốn về mặt tinh thần.

Trong cái giá rét của mùa đông, cô bé liều mình quẹt từng que diêm để sưởi ấm cơ thể. Hình ảnh ngọn lửa diêm mang nhiều ý nghĩa sâu sắc. Trước hết ngọn lửa diêm xua tan cái lạnh lẽo, tăm tối để em bé có thể quên đi những bất hạnh, cay đắng của cuộc đời. Ngọn lửa diêm đã thắp sáng những mơ ước đẹp đẽ, những khao khát mãnh liệt, đem đến thế giới mộng tưởng với niềm vui, hạnh phúc. Đó còn là ngọn lửa của mơ ước về cuộc sống gia đình hạnh phúc, được sống trong tình yêu thương của cha mẹ, ông bà. Hình ảnh ngọn lửa diêm như con thuyền đầy tinh thần nhân văn của tác giả, thể hiện sự cảm thông, trân trọng những ước mơ giản dị, diệu kì của trẻ nhỏ.

Mỗi lần quẹt diêm, cô bé tội nghiệp lại được sống trong giây phút hạnh phúc, chìm đắm trong thế giới cổ tích, thoát khỏi thực tại tăm tối. Lần quẹt diêm thứ nhất, em thấy lò sưởi, vì trong đêm đông giá lạnh em cần được sưởi ấm. Khi que diêm vụt tắt, lò sưởi biến mất, nỗi sợ hãi mơ hồ lại xâm chiếm em “đêm nay về nhà thế nào cũng bị cha mắng”. Em lại lấy can đảm quẹt diêm lần thứ 2, lần này em thấy một bàn ăn thịnh soạn,… sự tưởng tượng của em thật hài hước, cho thấy mơ ước lớn nhất lúc này của em là được ăn no. Trong đêm giao thừa gia đình nào cũng quây quần bên mâm cơn, còn em lại đói lả đi trong cái giá lạnh. Chi tiết gây xúc động sâu sắc đến người đọc, nó gợi lên những ám ảnh day dứt khôn nguôi. Lần thứ ba, trong không khí đêm giáng sinh, em thấy hình ảnh của cây thông. Đó chính là biểu tượng của mái ấm gia đình hạnh phúc, là những ước mơ trong sáng của tuổi thơ. Lần thứ 4, giữa cái đói rét và cô độc, em khao khát có tình yêu thương và chỉ có bà là người yêu thương em nhất. Trong giây phút đó bà hiện lên thật ấm áp, đẹp đẽ. Cô bé khẩn thiết van xin bà cho đi cùng, bởi cô bé hiểu khi ngọn lửa diêm tắt đi bà cũng biến mất. Ước nguyện của cô bé thật đáng thương, cô bé muốn được che chở, được yêu thương biết nhường nào. Lần cuối cùng em quẹt hết số diêm còn lại để nhìn thấy bà và thật kì lạ ước nguyện cuối cùng của em đã trở thành hiện thực. Em không còn phải đối mặt với đòn roi, những lời mắng nhiếc, sự đói rét, nỗi buồn nữa, em đã được đến một thế giới khác, thế giới có bà ở bên. Qua những lần mộng tưởng của cô bé ta thấy cô bé là người có tâm hồn trong sáng, ngây thơ. Trong đói rét em không hề oán trách một ai vì đã thờ ơ trước cảnh ngộ của mình. Tâm hồn em thật trong sáng và nhân hậu biết chừng nào. Đó là một cô bé giàu mơ ước, vượt lên hoàn cảnh thực tại đói rét, cô đơn. Những mơ ước ấy giản dị mà cũng thật lãng mạn, diệu kì.

9 tháng 2 2025

Puskin từng viết “Linh hồn là ấn tượng của một tác phẩm. Cây cỏ sống được là nhờ ánh sáng, chim muông sống được là nhờ tiếng ca, một tác phẩm sống được là nhờ tiếng lòng của người cầm bút”. Vì vậy, nhà văn Andersen đã viết lên truyện Cô bé bán diêm khiến người đọc đầy oán trách và xót xa. Trong truyện, hình ảnh cô bé bán diêm gầy gò, bất hạnh hiện lên đã để lại ấn tượng trong em sâu sắc. Cô bé bán diêm là một trong nhiều truyện ngụ ngôn của Andersen được tuyển tập lại. Truyện kể về một cô bé bán diêm trong một đêm lạnh giá của một ngày cuối năm và cô bé đã chết dưới cái tuyết lạnh lẽo trước thềm năm mới. Số phận đã không mỉm cười với cô bé nhưng cô đã cố gắng để thoát khỏi nó. Sống trong cảnh nghèo đói với ông bố nát rượi hành hạ, cô bé phải đi bán diêm trong đêm giá lạnh lẽo. Một đứa trẻ đáng lí phải được hưởng cuộc sống hạnh phúc giờ đây phải vật lộn mưu sinh trong cái rét của mùa đông. Hình ảnh cô bé quẹt que diêm cùng với ba điều ước giản dị như thể hiện khát khao mãnh liệt muốn vượt lên số phận, thoát khỏi bể khổ của cô bé xấu số. Cô bé chính là đại diện cho một tầng lớp người thời bấy giờ, bất hạnh nhưng không ngừng đấu tranh cho chính bản thân. Không dừng lại ở đó, qua hình ảnh cô bé đáng thương, tác giả cũng muốn phê phán sự thờ ơ của con người lúc bấy giờ. Hình ảnh một cô bé rách rưới, ăn mặc mỏng manh đi lại giữ phố giữ bầu trời tuyết rơi nhưng cũng không một ai hỏi han hay có ý định giúp đỡ. Dường như họ đều là những người vô cảm, ích kỉ. Họ không mảy may xúc động trước số phận bất hạnh của người khác và chỉ nghĩ cho bản thân. Chính sự thờ ơ của họ là một trong những nguyên nhân giết chết cô bé bán diêm và tác giả muốn phê phán sự ích kỉ đó. Kết thúc câu chuyện là hình ảnh cô bé chết trong một góc phố với nụ cười trên môi. Có lẽ ở một thế giới xa xôi, em sẽ có được cuộc sống ấm no, hạnh phúc với bà của mình. Truyện kết thúc để lại trong lòng người đọc nhiều suy nghĩ, liên tưởng về con người và xã hội của một giai đoạn lịch sử.

Câu chuyện cổ tích "Cô bé Lọ Lem" là một trong những truyện nổi tiếng trong kho tàng văn học dân gian. Nhân vật Lọ Lem, mặc dù sống trong hoàn cảnh nghèo khổ, bị đối xử tàn nhẫn bởi bà mẹ kế và các chị em, nhưng lại là hình mẫu của sự hiền lành, kiên nhẫn và lòng nhân hậu. Câu chuyện không chỉ là một bài học về phẩm hạnh mà còn là minh chứng cho việc cái thiện cuối cùng sẽ chiến thắng cái ác. Ngay từ đầu câu chuyện, Lọ Lem đã được khắc họa là một cô gái hiền lành, chăm chỉ và giàu đức hi sinh. Dù phải sống trong ngôi nhà tồi tàn với bà mẹ kế và hai chị em xấu tính, Lọ Lem luôn kiên nhẫn làm việc vất vả mà không một lời oán thán. Cô phải làm hết mọi việc trong gia đình như quét dọn, nấu ăn, và giặt giũ, nhưng chưa bao giờ tỏ ra chán nản hay phản kháng. Sự cần cù và siêng năng của Lọ Lem là điểm nổi bật trong nhân vật này, khiến người đọc không khỏi cảm phục trước nghị lực và sự chịu đựng của cô gái hiền lành này. Không chỉ có sự siêng năng, Lọ Lem còn là một người con hiếu thảo, luôn yêu thương và chăm sóc cha mình. Mặc dù cuộc sống đầy khổ cực, cô vẫn giữ vững lòng hiếu thảo và yêu thương gia đình, ngay cả khi bị đối xử tệ bạc. Dù bị ngược đãi và đối xử bất công, Lọ Lem không bao giờ để lòng thù hận chiếm lĩnh trái tim mình. Cô luôn tỏ ra kiên nhẫn và hiền lành, sống một cách ngay thẳng và cam chịu. Những phẩm chất này khiến cô trở thành hình mẫu của người phụ nữ hiếu thảo, chịu thương chịu khó, không oán trách dù cuộc đời có khắc nghiệt. Dù sống trong cảnh nghèo khổ và bị ức hiếp, Lọ Lem vẫn không mất đi lòng tốt và sự thuần khiết trong tâm hồn. Chính nhờ những phẩm chất tốt đẹp ấy, cô được bà tiên ban cho phép màu và có cơ hội thay đổi cuộc đời. Lọ Lem được phép tham gia buổi dạ hội và từ đó, cô gặp gỡ chàng hoàng tử, người sẽ thay đổi số phận của cô. Điều này chứng minh rằng, dù cuộc sống có khó khăn, những người sống nhân hậu và thuần khiết vẫn sẽ được đền đáp xứng đáng. Câu chuyện của Lọ Lem không chỉ đơn giản là một câu chuyện cổ tích mà còn là một thông điệp về sự chiến thắng của cái thiện. Sau cùng, Lọ Lem tìm được hạnh phúc và trở thành hoàng hậu, mở ra một cuộc sống tươi đẹp mà cô hằng mơ ước. Câu chuyện của Lọ Lem chính là một bài học quý giá về lòng nhân hậu, kiên cường và niềm tin vào một tương lai tốt đẹp. Cô gái hiền lành này không chỉ chiến thắng cái ác mà còn trở thành biểu tượng của sự hy vọng, cho thấy rằng dù hoàn cảnh có khó khăn đến đâu, nếu sống ngay thẳng và luôn giữ lòng tốt, cuối cùng cái thiện sẽ chiến thắng.

25 tháng 12 2025

Truyện ngụ ngôn luôn là một thể loại yêu thích của em bởi tính hài hước và tính nhân văn của mỗi câu chuyện. Đặc biệt là truyện “Đẽo cày giữa đường” – một truyện răn dạy chúng ta về sống có chủ đích của chính mình. Trong truyện em rất ấn tượng với hình ảnh người thợ mộc – một người nông dân chất phác nhưng không có chính kiến của bản thân.

Trước hết, anh là một người có chí tiển thủ, là một người lao động thật thà, chất phác. Nó được thể hiện qua phần đầu của truyện: truyện kể rằng anh là một người thợ mộc, lấy hết vốn trong nhà để mua gỗ làm nghề đẽo cày. Cửa hàng của anh ở ngay bên vệ đường nên mọi người thường ghé vào xem anh đẽo cày. Từ bối cảnh đó, ta có thể suy ra anh là một người lao động giản dị, chất phác, hiền lành và có mong muốn làm giàu, đổi đời.Dù vậy, anh lại là người không có chính kiến riêng của bản thân. Nó biểu hiện ở việc khi mọi người vào xem và góp ý, anh đều làm theo lời họ, chẳng biết ai đúng, ai sai. Kết quả là anh đẽo ra cái thì to, cái thì nhỏ và chả có ai mua cả. Như vậy, chúng ta có thể thấy, nếu anh thợ mộc là một người có chính kiến của bản thân, lựa chọn đẽo cày vừa, thì có lẽ đã không có kết cục thảm như vậy. Nhưng bởi vì không có chính kiến, tin vào người khác mà không xem xét, chọn lọc nên mới rơi vào kết cục như vậy.

Tóm lại, truyện “Đẽo cày giữa đường” qua hình ảnh anh thợ mộc, tác giả dân gian muốn phê phán những người không có chính kiến, ngu ngốc, bị động và dễ bị tác động bởi mọi người xung quanh. Từ đó nhắc nhở chúng ta làm gì cũng cần phải có ý kiến của riêng mình và phải kiên định với nó.

15 tháng 1

Truyện ngắn Cô bé bán diêm của nhà văn An-đéc-xen đã để lại những dư âm, ấn tượng sâu đậm trong lòng người đọc. Không chỉ vậy đó còn là niềm cảm thương vô hạn cho số phận bất hạnh, đầy bi thương của nhà văn với cô bé bán diêm. Hoàn cảnh của cô bé vô cùng thương cảm, ngay từ những lời đầu tiên giới thiệu về hoàn cảnh của cô bé đã khiến người đọc phải rơi nước mắt: bà và mẹ những người yêu thương em nhất đều đã qua đời, em sống chui rúc với bố trong một căn gác tối tăm, chật chội. Người bố có lẽ vì cuộc sống nghèo túng, khó khăn nên đâm ra khó tính, đối xử tệ bạc với em: hay mắng nhiếc, chửi rủa em. Trong đêm đông giá rét em phải mang những phong diêm đi bán để kiếm sống nuôi bản thân. Mặc dù có nhà song em không dám về vì nếu về mà không mang được đồng xu nào tất sẽ bị cha em mắng chửi. Người cha vô lương tâm, lời lẽ hành động thiếu tình thương đã khiến cô bé bất hạnh phải ở bên ngoài trong đêm đông giá lạnh, trong gió và mưa tuyết mỗi lúc một nhiều.

Xót thương biết bao trong ngày cuối cùng của năm ai ai cũng được quay quần bên gia đình còn cô bé thì đầu trần, chân đất lang thang ngoài trời đông giá rét, tuyết phủ trắng xóa. Xung quanh em đường phố, nhà cửa đã lên đèn, không gian thật ấm cúng, hạnh phúc, mùi ngỗng sực nức khắp nơi, còn em đã đi cả ngày mà không bán được bao diêm nào. Những hình ảnh tương phản không chỉ làm nổi bật thiếu thốn, khó khăn về vật chất của em mà còn nói đến những mất mát, thiếu thốn về mặt tinh thần. Trong cái giá rét của mùa đông, cô bé liều mình quẹt từng que diêm để sưởi ấm cơ thể. Hình ảnh ngọn lửa diêm mang nhiều ý nghĩa sâu sắc. Trước hết ngọn lửa diêm xua tan cái lạnh lẽo, tăm tối để em bé có thể quên đi những bất hạnh, cay đắng của cuộc đời. Ngọn lửa diêm đã thắp sáng những mơ ước đẹp đẽ, những khao khát mãnh liệt, đem đến thế giới mộng tưởng với niềm vui, hạnh phúc. Đó còn là ngọn lửa của mơ ước về cuộc sống gia đình hạnh phúc, được sống trong tình yêu thương của cha mẹ, ông bà. Hình ảnh ngọn lửa diêm như con thuyền đầy tinh thần nhân văn của tác giả, thể hiện sự cảm thông, trân trọng những ước mơ giản dị, diệu kì của trẻ nhỏ.

Mỗi lần quẹt diêm, cô bé tội nghiệp lại được sống trong giây phút hạnh phúc, chìm đắm trong thế giới cổ tích, thoát khỏi thực tại tăm tối. Lần quẹt diêm thứ nhất, em thấy lò sưởi, vì trong đêm đông giá lạnh em cần được sưởi ấm. Khi que diêm vụt tắt, lò sưởi biến mất, nỗi sợ hãi mơ hồ lại xâm chiếm em “đêm nay về nhà thế nào cũng bị cha mắng”. Em lại lấy can đảm quẹt diêm lần thứ 2, lần này em thấy một bàn ăn thịnh soạn,… sự tưởng tượng của em thật hài hước, cho thấy mơ ước lớn nhất lúc này của em là được ăn no. Trong đêm giao thừa gia đình nào cũng quây quần bên mâm cơn, còn em lại đói lả đi trong cái giá lạnh. Chi tiết gây xúc động sâu sắc đến người đọc, nó gợi lên những ám ảnh day dứt khôn nguôi. Lần thứ ba, trong không khí đêm giáng sinh, em thấy hình ảnh của cây thông. Đó chính là biểu tượng của mái ấm gia đình hạnh phúc, là những ước mơ trong sáng của tuổi thơ. Lần thứ 4, giữa cái đói rét và cô độc, em khao khát có tình yêu thương và chỉ có bà là người yêu thương em nhất. Trong giây phút đó bà hiện lên thật ấm áp, đẹp đẽ. Cô bé khẩn thiết van xin bà cho đi cùng, bởi cô bé hiểu khi ngọn lửa diêm tắt đi bà cũng biến mất. Ước nguyện của cô bé thật đáng thương, cô bé muốn được che chở, được yêu thương biết nhường nào. Lần cuối cùng em quẹt hết số diêm còn lại để nhìn thấy bà và thật kì lạ ước nguyện cuối cùng của em đã trở thành hiện thực. Em không còn phải đối mặt với đòn roi, những lời mắng nhiếc, sự đói rét, nỗi buồn nữa, em đã được đến một thế giới khác, thế giới có bà ở bên. Qua những lần mộng tưởng của cô bé ta thấy cô bé là người có tâm hồn trong sáng, ngây thơ. Trong đói rét em không hề oán trách một ai vì đã thờ ơ trước cảnh ngộ của mình. Tâm hồn em thật trong sáng và nhân hậu biết chừng nào. Đó là một cô bé giàu mơ ước, vượt lên hoàn cảnh thực tại đói rét, cô đơn. Những mơ ước ấy giản dị mà cũng thật lãng mạn, diệu kì.

22 tháng 1

Trong kho tàng truyện truyền thuyết Việt Nam, Thánh Gióng là một câu chuyện tiêu biểu, ca ngợi tinh thần yêu nước và sức mạnh phi thường của dân tộc. Nhân vật Thánh Gióng để lại ấn tượng sâu sắc với nhiều phẩm chất cao đẹp. Trước hết, Thánh Gióng là hình tượng người anh hùng có nguồn gốc kì lạ. Lên ba tuổi vẫn chưa biết nói, biết cười, nhưng khi nghe tin giặc Ân xâm lược, Gióng bỗng cất tiếng nói, xin đi đánh giặc. Chi tiết ấy thể hiện sự trưởng thành nhanh chóng và cho thấy Gióng sinh ra là để gánh vác việc lớn của đất nước. Thánh Gióng còn là người có sức mạnh phi thường và lòng yêu nước sâu sắc. Gióng lớn nhanh như thổi, vươn vai thành tráng sĩ, cưỡi ngựa sắt, cầm roi sắt xông ra trận đánh tan giặc Ân. Khi roi sắt gãy, Gióng nhổ tre ven đường làm vũ khí, thể hiện ý chí kiên cường, không chịu khuất phục trước kẻ thù. Sau khi đánh thắng giặc, Thánh Gióng không nhận công danh mà bay về trời, cho thấy chàng là con người vô tư, trong sáng, tượng trưng cho sức mạnh và tinh thần của nhân dân. Nhân vật Thánh Gióng trở thành biểu tượng bất diệt của truyền thống yêu nước và ý chí chống ngoại xâm của dân tộc Việt Nam. Qua hình tượng Thánh Gióng, truyện đã ca ngợi sức mạnh toàn dân và nhắc nhở mỗi người phải biết yêu nước, sẵn sàng bảo vệ Tổ quốc khi cần thiết. Nếu bạn muốn ngắn hơn, khoảng

25 tháng 1

Trong kho tàng truyện cổ tích Việt Nam, em yêu thích nhất là truyện Thạch Sanh. Nhân vật Thạch Sanh để lại trong em nhiều ấn tượng sâu sắc bởi những phẩm chất tốt đẹp, tiêu biểu cho ước mơ về người anh hùng lý tưởng của nhân dân. Thạch Sanh có xuất thân rất nghèo khổ. Cha mẹ mất sớm, chàng sống một mình trong túp lều dưới gốc đa, cuộc sống vất vả nhưng vẫn hiền lành, chất phác. Chính hoàn cảnh ấy càng làm nổi bật vẻ đẹp tâm hồn của Thạch Sanh: dù nghèo khó nhưng không tham lam, không oán trách số phận. Thạch Sanh là người dũng cảm và có sức mạnh phi thường. Chàng đã một mình tiêu diệt chằn tinh, cứu dân lành; sau đó lại dũng cảm giết đại bàng để cứu công chúa. Những chiến công ấy thể hiện tinh thần gan dạ, sẵn sàng hy sinh vì người khác, vì công lý. Không chỉ dũng cảm, Thạch Sanh còn rất nhân hậu và bao dung. Dù nhiều lần bị Lý Thông lừa gạt, hãm hại, Thạch Sanh vẫn tha thứ, không trả thù. Điều đó cho thấy tấm lòng hiền lành, vị tha – một phẩm chất rất đáng quý của nhân vật. Cuối cùng, Thạch Sanh được đền đáp xứng đáng: trở thành phò mã rồi lên làm vua. Kết thúc ấy thể hiện ước mơ của nhân dân ta: người tốt sẽ gặp điều lành, kẻ xấu sẽ bị trừng phạt. Qua nhân vật Thạch Sanh, em học được bài học về lòng dũng cảm, sự nhân hậu và lối sống ngay thẳng. Đó chính là lý do khiến Thạch Sanh trở thành nhân vật cổ tích mà em yêu thích nhất.

22 tháng 1

Phân tích nhân vật Thạch Sanh trong truyện cổ tích “Thạch Sanh” Trong kho tàng truyện cổ tích Việt Nam, nhân vật Thạch Sanh để lại cho em nhiều ấn tượng sâu sắc bởi vẻ đẹp cả về phẩm chất lẫn tâm hồn. Thạch Sanh là hình ảnh tiêu biểu cho người lao động nghèo nhưng giàu lòng nhân ái, dũng cảm và chính nghĩa. Trước hết, Thạch Sanh là người có hoàn cảnh xuất thân nghèo khó. Mồ côi cha mẹ từ nhỏ, sống đơn độc trong túp lều dưới gốc đa, cuộc sống của chàng gắn liền với rìu búa và lao động vất vả. Tuy nghèo khổ, Thạch Sanh không hề bi quan mà luôn sống lương thiện, thật thà. Chính sự hiền lành ấy khiến chàng nhiều lần bị Lý Thông lợi dụng, đẩy vào chỗ nguy hiểm. Bên cạnh đó, Thạch Sanh còn là người vô cùng dũng cảm và tài giỏi. Chàng không ngại hiểm nguy, sẵn sàng diệt chằn tinh, bắn đại bàng để cứu công chúa và giúp dân lành thoát khỏi tai họa. Những chiến công ấy thể hiện sức mạnh phi thường và tinh thần chiến đấu vì chính nghĩa của Thạch Sanh. Đặc biệt, Thạch Sanh là người giàu lòng nhân ái và bao dung. Dù bị mẹ con Lý Thông nhiều lần hãm hại, cướp công, chàng vẫn sẵn sàng tha thứ cho họ. Khi trở thành vua, Thạch Sanh không trả thù mà dùng lòng khoan dung để cảm hóa kẻ xấu. Điều đó cho thấy vẻ đẹp tâm hồn cao quý của nhân vật. Qua hình tượng Thạch Sanh, truyện cổ tích ca ngợi những phẩm chất tốt đẹp của con người lao động: hiền lành, dũng cảm, nhân hậu và luôn hướng về lẽ phải. Nhân vật Thạch Sanh không chỉ khiến em yêu mến mà còn giúp em hiểu rằng trong cuộc sống, cái thiện cuối cùng sẽ chiến thắng .

22 tháng 1

Trong kho tàng truyện truyền thuyết Việt Nam, Thánh Gióng là nhân vật mà em yêu thích nhất. Nhân vật này không chỉ mang màu sắc kì ảo mà còn tiêu biểu cho tinh thần yêu nước và sức mạnh của dân tộc Việt Nam. Thánh Gióng sinh ra rất đặc biệt. Lên ba tuổi mà vẫn chưa biết nói, biết cười, biết đi. Nhưng khi nghe tin giặc Ân xâm lược, Gióng bỗng cất tiếng nói, xin nhà vua cho đi đánh giặc. Chi tiết ấy cho thấy Thánh Gióng mang trong mình ý thức trách nhiệm với đất nước ngay từ khi còn nhỏ. Khi ra trận, Thánh Gióng lớn nhanh như thổi, vươn mình thành tráng sĩ khổng lồ, mặc áo giáp sắt, cưỡi ngựa sắt, cầm roi sắt xông thẳng vào quân thù. Hình ảnh ấy thể hiện sức mạnh phi thường, lòng dũng cảm và tinh thần quyết tâm bảo vệ Tổ quốc. Đánh tan giặc Ân, Thánh Gióng không nhận công lao mà cưỡi ngựa bay về trời. Điều đó thể hiện vẻ đẹp cao cả, trong sáng của người anh hùng, sẵn sàng hi sinh vì đất nước mà không màng danh lợi. Qua nhân vật Thánh Gióng, em cảm nhận được bài học sâu sắc về lòng yêu nước, tinh thần đoàn kết và ý chí quật cường của dân tộc Việt Nam. Thánh Gióng mãi là hình tượng anh hùng đẹp đẽ trong lòng em.

Phân tích nhân vật Thạch Sanh

Trong kho tàng truyện cổ tích Việt Nam, Thạch Sanh là một câu chuyện quen thuộc và giàu ý nghĩa. Nhân vật Thạch Sanh để lại trong lòng người đọc nhiều ấn tượng đẹp bởi những phẩm chất đáng quý. Trước hết, Thạch Sanh là người hiền lành, tốt bụng và giàu lòng nhân ái. Dù mồ côi cha mẹ từ nhỏ, sống nghèo khổ dưới gốc đa, chàng vẫn chăm chỉ lao động, sống lương thiện và luôn sẵn sàng giúp đỡ người khác. Khi bị Lý Thông lừa đi canh miếu, Thạch Sanh vẫn không một lời oán trách. Không chỉ vậy, Thạch Sanh còn là người dũng cảm, tài giỏi. Chàng đã một mình tiêu diệt chằn tinh, cứu dân làng khỏi tai họa; giết đại bàng để cứu công chúa. Những chiến công ấy thể hiện sức mạnh phi thường và tinh thần dũng cảm của chàng. Đặc biệt, Thạch Sanh là người khoan dung và nhân hậu. Dù nhiều lần bị mẹ con Lý Thông hãm hại, chàng vẫn sẵn sàng tha thứ. Khi lên làm vua, Thạch Sanh không trả thù mà còn dùng tiếng đàn để cảm hóa kẻ thù, thể hiện tấm lòng vị tha cao cả. Qua nhân vật Thạch Sanh, truyện cổ tích đã ca ngợi những con người lao động nghèo khổ nhưng lương thiện, dũng cảm và nhân hậu, đồng thời khẳng định niềm tin rằng cái thiện sẽ luôn chiến thắng cái ác. Tóm lại, Thạch Sanh là nhân vật tiêu biểu cho vẻ đẹp con người trong truyện cổ tích Việt Nam, để lại cho em nhiều bài học quý giá về cách sống và cách làm người.

22 tháng 1

Trong kho tàng truyện cổ tích Việt Nam, Thạch Sanh là nhân vật để lại nhiều ấn tượng sâu sắc bởi những phẩm chất tốt đẹp. Qua hình tượng Thạch Sanh, nhân dân ta gửi gắm ước mơ về con người lương thiện, dũng cảm và giàu lòng nhân ái. Trước hết, Thạch Sanh là người hiền lành, nhân hậu và giàu tình thương. Tuy sống nghèo khổ, mồ côi cha mẹ từ nhỏ, nhưng chàng vẫn luôn đối xử tốt với mọi người. Khi bị Lý Thông nhiều lần lừa gạt, Thạch Sanh không hề oán trách hay trả thù. Ngay cả khi biết rõ sự thật, chàng vẫn tha thứ, thể hiện tấm lòng bao dung, vị tha.

Bên cạnh đó, Thạch Sanh còn là người dũng cảm, tài giỏi. Chàng dám một mình tiêu diệt chằn tinh, bắn đại bàng cứu công chúa, chiến đấu bảo vệ cuộc sống bình yên cho dân lành. Những chiến công ấy cho thấy Thạch Sanh không chỉ có sức mạnh phi thường mà còn có tinh thần chính nghĩa, sẵn sàng đứng lên chống lại cái ác. Đặc biệt, Thạch Sanh là biểu tượng của lẽ công bằng và niềm tin “ở hiền gặp lành”. Cuối cùng, người tốt như Thạch Sanh được hưởng hạnh phúc, trở thành vua, còn kẻ xấu như Lý Thông phải chịu hình phạt thích đáng. Điều đó thể hiện ước mơ của nhân dân về một xã hội công bằng, nơi cái thiện chiến thắng cái ác. Tóm lại, nhân vật Thạch Sanh là hình ảnh đẹp về con người Việt Nam: hiền lành, dũng cảm, nhân hậu và giàu lòng vị tha. Qua nhân vật này, truyện cổ tích đã giáo dục con người cách sống tốt đẹp và biết tin tưởng vào điều thiện trong cuộc sống.

22 tháng 1

Trong kho tàng truyện cổ tích Việt Nam, Thạch Sanh là nhân vật tiêu biểu cho người lao động nghèo nhưng có phẩm chất cao đẹp. Nhân vật để lại ấn tượng sâu sắc bởi vẻ đẹp cả về ngoại hình lẫn tâm hồn. Thạch Sanh xuất thân nghèo khó, mồ côi cha mẹ, sống một mình dưới gốc đa. Tuy vậy, chàng có sức khỏe phi thường và tài năng hơn người. Không chỉ khỏe mạnh, Thạch Sanh còn rất dũng cảm. Chàng sẵn sàng tiêu diệt chằn tinh, đại bàng cứu công chúa, bảo vệ cuộc sống bình yên cho mọi người. Những chiến công ấy thể hiện tinh thần anh hùng, không sợ gian nguy của Thạch Sanh. Bên cạnh đó, Thạch Sanh còn là người hiền lành, nhân hậu và giàu lòng vị tha. Dù nhiều lần bị Lý Thông lừa hãm hại, chàng vẫn không oán hận, sẵn sàng tha thứ. Khi có được hạnh phúc và quyền lực, Thạch Sanh vẫn giữ tấm lòng bao dung, yêu chuộng hòa bình, không dùng bạo lực để trả thù. Qua nhân vật Thạch Sanh, truyện cổ tích đã ca ngợi những phẩm chất tốt đẹp của con người: dũng cảm, nhân hậu, vị tha và tin vào lẽ công bằng. Thạch Sanh trở thành hình tượng đẹp, để lại bài học sâu sắc cho mỗi người trong cuộc sống.

Truyện cô bé bán diêm" là một tác phẩm tiêu biểu của An- đéc- xen. Dưới ngòi bút đầy chất thơ của nhà văn, cô bé bán diêm đã phải chết.

Em bé đã chết mà đôi má vẫn hồng và đôi môi đang mỉm cười. Hình ảnh cái chết đấy thật đẹp đã thể hiện sự hạnh phúc, mãn nguyện của cô bé, có lẽ em đã thanh thản, tại nguyện vì chỉ mình em được sống trong những điều huy hoàng, kì diệu.

Cái chết của em bé bán diêm thể hiện tấm lòng nhân hậu, nhân ái của nhà văn dành cho số phận trẻ thơ, đó là sự cảm thông yêu thương và trân trọng thế giới tâm hồn. Thực tế em bé đã chết rất tội nghiệp, đó là cái chết bi thảm, làm nhức nhối.

22 tháng 1

Trong kho tàng truyện cổ tích và truyền thuyết Việt Nam, em ấn tượng nhất với nhân vật Thánh Gióng – một người anh hùng nhỏ tuổi nhưng có sức mạnh phi thường và lòng yêu nước sâu sắc.


Thánh Gióng sinh ra trong một gia đình nghèo. Lên ba tuổi vẫn chưa biết nói, biết cười, tưởng như là một đứa trẻ bình thường. Nhưng khi nghe tin đất nước bị giặc xâm lược, Gióng bỗng cất tiếng nói, xin vua cho ngựa sắt, roi sắt và áo giáp để đi đánh giặc. Chi tiết này cho thấy Gióng có tinh thần yêu nước mạnh mẽ, sẵn sàng đứng lên bảo vệ quê hương khi Tổ quốc cần.


Khi ra trận, Gióng lớn nhanh như thổi, trở thành tráng sĩ oai phong, dũng cảm. Gióng cưỡi ngựa sắt xông thẳng vào quân thù, đánh tan giặc ngoại xâm. Khi roi sắt gãy, Gióng nhổ tre bên đường làm vũ khí tiếp tục chiến đấu. Hành động ấy thể hiện ý chí kiên cường, không lùi bước trước khó khăn.


Sau khi chiến thắng, Gióng không nhận công lao mà bay thẳng về trời. Điều đó thể hiện sự cao thượng, trong sáng của người anh hùng, chiến đấu vì đất nước chứ không vì danh lợi.


Qua nhân vật Thánh Gióng, em học được bài học về lòng yêu nước, tinh thần dũng cảm và ý chí quyết tâm. Đây là hình tượng đẹp, tiêu biểu cho sức mạnh và khát vọng bảo vệ Tổ quốc của dân tộc Việt Nam.


Nhân vật Thánh Gióng

Trong kho tàng truyện cổ, truyền thuyết Việt Nam luôn là những trang sử hào hùng, ghi lại công lao của các vị anh hùng dân tộc đã có công dựng nước và giữ nước. Trong số đó, Thánh Gióng nổi lên như một biểu tượng bất diệt của lòng yêu nước, tinh thần quật cường và sức mạnh phi thường của con người Việt Nam. Truyền thuyết về Gióng không chỉ kể về một câu chuyện thần kỳ mà còn khắc họa sâu sắc hình tượng người anh hùng mang trong mình cốt cách của dân tộc, với những phẩm chất đáng ngưỡng mộ và là niềm tự hào của biết bao thế hệ.

Nhân vật Thánh Gióng được xây dựng vô cùng đặc biệt, mang nhiều lớp ý nghĩa sâu sắc, thể hiện qua các khía cạnh sau:

Sự ra đời và lớn lên kỳ lạ, phi thường:

Khác với những đứa trẻ bình thường, Gióng khi mới sinh ra đã là một cậu bé phi thường. Ba năm đầu đời, cậu “chẳng biết nói, biết cười”, chỉ nằm im trên nương tre, khiến cha mẹ lo lắng. Sự im lặng này không phải là sự yếu đuối mà là sự ấp ủ, chờ đợi thời cơ để bộc lộ sức mạnh. Bước ngoặt đến khi “giặc Ân xâm lược bờ cõi”, đất nước lâm nguy. Tiếng rao tìm người tài của sứ giả vang lên, cũng là lúc Gióng cất tiếng nói đầu tiên, đòi đi đánh giặc. Từ đó, cậu bé lớn nhanh “như thổi cơm ăn mấy cũng không no, áo vừa may xong đã chật”. Sự lớn lên phi thường này không chỉ là phép màu mà còn tượng trưng cho sức mạnh tiềm tàng của dân tộc, sẵn sàng trỗi dậy khi Tổ quốc cần.

Tinh thần yêu nước và ý chí cứu nước mãnh liệt:

Ngay từ khi cất tiếng nói đầu tiên, Gióng đã bộc lộ rõ lòng yêu nước nồng nàn. Cậu không ham chơi đùa, không màng danh lợi mà chỉ một lòng muốn ra trận cứu dân, cứu nước. Lời Gióng vang lên “Mẹ ra mời sứ giả vào đây cho con, con sẽ giúp vua đuổi giặc” thể hiện ý thức trách nhiệm và lòng dũng cảm phi thường. Sự thúc giục của Gióng khiến vua tôi gấp rút chuẩn bị vũ khí: “một con ngựa sắt, một cái roi sắt, một cái áo giáp sắt”. Đây không chỉ là lời yêu cầu về vũ khí mà còn là khát vọng cháy bỏng được trang bị đầy đủ để đối đầu với kẻ thù.

Sức mạnh “bá vương” và tinh thần chiến đấu quả cảm:

Khi ra trận, Gióng biến thành một tráng sĩ “cao hơn hai trượng”, “oai phong lẫm liệt”. Hình ảnh chàng mặc áo giáp sắt, tay cầm roi sắt, cưỡi ngựa sắt phun lửa lao vào quân giặc là biểu tượng cho sức mạnh thần kỳ và ý chí kiên cường. Khi roi sắt gãy, Gióng không hề nao núng mà “nhổ một bụi tre bên đường” để tiếp tục chiến đấu. Chi tiết này vô cùng đắt giá, nó cho thấy sức mạnh của Gióng không chỉ đến từ vũ khí thần kỳ mà còn từ chính mảnh đất quê hương, từ những gì bình dị nhất của dân tộc. Gióng đánh giặc “xông thẳng vào quân giặc”, “những tên giặc sống sót phải giẫm đạp lên nhau mà chạy trốn”. Sự chiến đấu dũng mãnh của Gióng đã quét sạch quân thù, mang lại bình yên cho đất nước.

Sự hóa thân, hòa mình vào non sông đất nước:

Sau khi hoàn thành sứ mệnh cứu nước, Gióng không đòi hỏi công lao hay danh vọng. Chàng “thả ngựa chạy một mạch, đến núi Sóc, rồi cả người lẫn ngựa từ từ bay thẳng lên trời, Cả áo giáp sắt cũng đứt ra rơi xuống đất”. Sự hóa thân này mang ý nghĩa sâu xa, thể hiện rằng Gióng đã hòa mình vào non sông đất nước, trở thành một phần của dân tộc, của lịch sử. Sự ra đi thanh thản, vô tư ấy càng làm tăng thêm vẻ đẹp và sự vĩ đại của người anh hùng. Nhân dân lập đền thờ, tôn ông là Phù Đổng Thiên Vương, một vị thần bảo hộ, thể hiện sự biết ơn và tôn kính vô hạn.

22 tháng 1

Trong kho tàng truyện cổ tích Việt Nam, nhân vật em yêu thích nhất là Thạch Sanh trong truyện cổ tích cùng tên. Thạch Sanh để lại ấn tượng sâu sắc bởi những phẩm chất tốt đẹp, tiêu biểu cho ước mơ về con người lí tưởng của nhân dân lao động xưa. Trước hết, Thạch Sanh là người có hoàn cảnh bất hạnh nhưng giàu nghị lực. Mồ côi cha mẹ từ nhỏ, sống một mình trong túp lều dưới gốc đa, cuộc sống nghèo khó nhưng chàng không bi quan mà vẫn chăm chỉ lao động, sống lương thiện. Hoàn cảnh ấy càng làm nổi bật vẻ đẹp tâm hồn của Thạch Sanh.

Thạch Sanh còn là người dũng cảm, tài giỏi. Chàng đã tiêu diệt chằn tinh, đại bàng cứu công chúa, bảo vệ cuộc sống bình yên cho dân làng. Những chiến công ấy thể hiện sức mạnh phi thường và lòng dũng cảm của chàng trước cái ác.

Không chỉ dũng cảm, Thạch Sanh còn là người nhân hậu, vị tha. Dù bị Lý Thông nhiều lần lừa gạt, hãm hại, Thạch Sanh vẫn không trả thù mà tha thứ cho mẹ con Lý Thông. Điều đó cho thấy chàng là người có tấm lòng bao dung, giàu lòng nhân ái.

Qua nhân vật Thạch Sanh, truyện cổ tích đã ca ngợi vẻ đẹp của người lao động nghèo: sống lương thiện, dũng cảm, nhân hậu và luôn chiến thắng cái ác. Nhân vật Thạch Sanh để lại cho em bài học quý giá về cách sống tốt đẹp và giàu tình thương trong cuộc sống.

Trong thế giới truyện cổ tích Việt Nam, nhân vật Thạch Sanh luôn chiếm một vị trí đặc biệt trong lòng người đọc. Anh không chỉ là một người anh hùng có sức mạnh phi thường mà còn là biểu tượng rực rỡ cho những phẩm chất cao quý của nhân dân lao động: thật thà, nhân hậu và khát vọng hòa bình. Ngay từ đầu truyện, Thạch Sanh hiện lên với một lai lịch vừa bình dị vừa kỳ ảo. Là con của Ngọc Hoàng đầu thai xuống trần thế, nhưng cuộc sống của anh lại vô cùng gian khó. Mồ côi cha mẹ từ sớm, gia tài duy nhất chỉ có một chiếc búa sắt và túp lều rách dưới gốc đa. Hoàn cảnh ấy không làm anh tha hóa mà ngược lại, đã tôi luyện nên một chàng trai khỏe mạnh, cần cù và giàu lòng tự trọng. Vẻ đẹp lớn nhất của Thạch Sanh chính là lòng nhân hậu và sự thật thà đến mức thuần khiết. Vì tin người, anh đã kết nghĩa anh em với Lý Thông và nhiều lần bị hắn lợi dụng, đẩy vào chỗ chết (đi canh miếu thờ thay chằn tinh, bị cướp công giết đại bàng). Thế nhưng, mỗi lần vượt qua nguy hiểm, anh đều không oán hận. Ngay cả khi có cơ hội trừng phạt mẹ con Lý Thông, Thạch Sanh vẫn chọn cách tha thứ. Đó là sự bao dung rộng lớn của một tâm hồn chính nghĩa. Bên cạnh đạo đức, Thạch Sanh còn là một người anh hùng có tài năng lỗi lạc. Anh đại diện cho sức mạnh của nhân dân trong cuộc đấu tranh chống lại cái ác (diệt Chằn tinh, đại bàng) và bảo vệ công lý. Những vũ khí kỳ ảo như cung tên vàng hay niêu cơm thần không chỉ là phép màu, mà là sự ủng hộ của thế giới thần linh dành cho người hiền lành. Đặc biệt, chi tiết Thạch Sanh dùng tiếng đàn để cảm hóa quân sĩ 18 nước chư hầu là một sáng tạo nghệ thuật tuyệt vời. Tiếng đàn ấy không chỉ minh oan cho anh mà còn là biểu tượng của công lý và khát vọng chung sống hòa bình của dân tộc Việt Nam. Kết thúc truyện bằng việc Thạch Sanh được truyền ngôi vua đã khẳng định triết lý "ở hiền gặp lành" sâu sắc của cha ông ta. Thạch Sanh không chỉ là một nhân vật cổ tích, mà là một chuẩn mực về đạo đức và lòng dũng cảm để mỗi chúng ta soi vào và học tập. Qua nhân vật này, em càng thêm tin vào sức mạnh của cái thiện và tầm quan trọng của lòng vị tha trong cuộc sống.

22 tháng 1

Nhân vật Tấm là hình tượng tiêu biểu cho người phụ nữ hiền lành, chịu nhiều bất hạnh trong truyện cổ tích Tấm Cám. Mồ côi mẹ từ nhỏ, Tấm phải sống cùng dì ghẻ và em cùng cha khác mẹ, luôn bị đối xử bất công. Dù vậy, Tấm vẫn chăm chỉ, nhẫn nhịn và giàu lòng nhân hậu. Không chỉ hiền lành, Tấm còn có sức sống mãnh liệt và khát vọng hạnh phúc. Qua nhiều lần bị hãm hại và hóa thân, Tấm cuối cùng đã trở lại làm người và giành lại cuộc sống hạnh phúc. Nhân vật Tấm thể hiện niềm tin của nhân dân rằng cái thiện sẽ chiến thắng cái ác, ở hiền gặp lành.

22 tháng 1

Truyện cổ tích “Ông lão đánh cá và con cá vàng” của đại thi hào Nga A. Pu-skin không chỉ hấp dẫn bởi cốt truyện ly kỳ mà còn bởi những bài học nhân sinh sâu sắc mà nó mang lại. Trong tác phẩm này, bên cạnh hình tượng ông lão hiền lành, tốt bụng, nhân vật mụ vợ hiện lên như một tấm gương phản chiếu những thói xấu đáng lên án của con người, đặc biệt là lòng tham vô đáy và sự bạc bẽo, ích kỷ. Mụ vợ chính là một nhân vật cổ tích điển hình, tiêu biểu cho cái ác, cái xấu cần bị phê phán.


Ngay từ đầu truyện, hoàn cảnh sống cơ cực của ông bà lão đã được hé mở: “hai ông bà sống trong một túp lều nát bên bờ biển”. Tuy nhiên, sự nghèo khó ấy dường như càng làm nảy sinh trong mụ vợ những khao khát đổi đời mãnh liệt, biến thành lòng tham không giới hạn khi có cơ hội đến từ con cá vàng. Đặc điểm nổi bật nhất, chi phối toàn bộ hành động và suy nghĩ của mụ chính là lòng tham lam. Lòng tham này được thể hiện một cách rõ nét qua sự leo thang không ngừng của những yêu sách mụ đưa ra: Ban đầu là những đòi hỏi thiết thực: Khi ông lão đánh cá kể lại việc bắt được con cá vàng biết nói, mụ vợ không hề có lòng nhân hậu hay sự thông cảm cho ông lão. Thay vào đó, mụ lập tức đòi hỏi “một cái máng lợn mới”. Yêu sách này thoạt nhìn có vẻ hợp lý, xuất phát từ nhu cầu sinh hoạt cơ bản khi chiếc máng cũ đã sứt mẻ.

Dần biến tướng thành khao khát vật chất và danh vọng: Nhưng chỉ với một chiếc máng lợn mới, lòng tham của mụ đã không thỏa mãn. Mụ tiếp tục yêu cầu ông lão ra biển đòi “một ngôi nhà đẹp”. Từ nhu cầu vật chất đơn thuần, mụ bắt đầu hướng tới sự sung túc, xa hoa hơn. Cao hơn nữa, mụ đòi làm “nhất phẩm phu nhân”, một vị trí cao sang, gắn liền với danh vọng và quyền lực.

Đỉnh điểm là tham vọng quyền lực tuyệt đối: Tham vọng của mụ không dừng lại ở đó. Mụ đòi làm “nữ hoàng”, muốn nắm trong tay quyền lực tối cao, và cuối cùng, mụ yêu sách làm “Long Vương ngự trị trên mặt biển”, sai khiến cả con cá vàng. Đây là đỉnh điểm của sự ngông cuồng, tham lam vô độ, vượt qua mọi giới hạn đạo đức và lẽ thường tình.


Cùng với lòng tham lam, mụ vợ còn bộc lộ rõ nét tính ích kỷ, độc ác và bạc bẽo. Lòng tham đã làm mụ mờ mắt, không còn biết đến tình nghĩa vợ chồng hay lòng biết ơn.


Đối với ông lão: Ông lão là người chồng, là ân nhân đã giúp mụ có được mọi thứ. Thế nhưng, mụ đối xử với ông lão vô cùng tệ bạc. Mụ liên tục mắng nhiếc, chì chiết ông bằng những lời lẽ thô tục như “đồ ngốc”, “đồ ngu”. Khi có nhà đẹp, mụ đuổi ông lão ra chuồng ngựa. Khi làm nữ hoàng, mụ càng thêm tàn nhẫn, sai khiến ông lão phục vụ cho những yêu sách vô lý của mình. Sự bội bạc này cho thấy mụ chỉ xem ông lão như một công cụ để đạt được mục đích cá nhân.

Đối với cá vàng: Mụ không hề có một chút lòng biết ơn nào đối với ân nhân đã ban cho mình tất cả. Ngược lại, mụ còn muốn biến cá vàng thành kẻ hầu người hạ, phục tùng mọi mệnh lệnh. Sự bạc bẽo này thể hiện mụ là kẻ vô ơn, chỉ biết lợi dụng người khác.


Kết thúc câu chuyện, mụ vợ phải trả giá đắt cho lòng tham và sự bội bạc của mình. Mụ mất tất cả, quay trở về với túp lều nát và chiếc máng lợn sứt mẻ. Cái kết này không chỉ là sự trừng phạt đích đáng dành cho mụ mà còn là lời răn đe sâu sắc về bài học “tham thì thâm”. Qua nhân vật mụ vợ, Pu-skin đã lên án mạnh mẽ những thói xấu xa, sự ích kỷ, bạc bẽo, đồng thời khẳng định giá trị của lòng nhân hậu, sự biết ơn và thái độ sống biết đủ.


Trong kho tàng truyện truyền thuyết Việt Nam, nhân vật Thánh Gióng là hình tượng anh hùng để lại cho em nhiều ấn tượng sâu sắc. Qua nhân vật này, ông cha ta đã thể hiện ước mơ về sức mạnh, lòng yêu nước và tinh thần chống giặc ngoại xâm của dân tộc. Thánh Gióng sinh ra là một cậu bé rất đặc biệt. Lên ba tuổi mà vẫn không biết nói, không biết cười, đặt đâu nằm đấy. Nhưng khi nghe tin sứ giả đi tìm người đánh giặc, Gióng bỗng cất tiếng nói, xin ra đánh giặc. Chi tiết ấy cho thấy Thánh Gióng là con người sinh ra để cứu nước, chỉ lớn lên khi Tổ quốc cần. Khi ra trận, Thánh Gióng lớn nhanh như thổi, vươn mình thành tráng sĩ khổng lồ, cưỡi ngựa sắt, cầm roi sắt đánh tan quân xâm lược. Hình ảnh đó thể hiện sức mạnh phi thường, lòng dũng cảm và tinh thần quyết tâm bảo vệ đất nước. Khi roi sắt gãy, Gióng nhổ tre bên đường làm vũ khí, cho thấy sự linh hoạt, sáng tạo và ý chí chiến đấu không khuất phục. Sau khi đánh tan giặc, Thánh Gióng không nhận công lao mà cưỡi ngựa bay về trời. Điều đó thể hiện phẩm chất vô tư, cao cả, đặt lợi ích của đất nước lên trên bản thân mình. Qua nhân vật Thánh Gióng, truyện ca ngợi truyền thống yêu nước, tinh thần đoàn kết và ý chí quật cường của dân tộc Việt Nam. Nhân vật này cũng nhắc nhở thế hệ trẻ hôm nay phải biết yêu quê hương, sẵn sàng cống hiến khi Tổ quốc cần.

7 tháng 4 2023

 phân tích đặc điểm nhân vật người thợ mộc trong truyện ngụ ngôn "Đẽo cày giữa đường"nhé

Trong cuộc sống, sẽ có lúc con người ta phải đưa ra các lựa chọn, quyết định của riêng mình. Những lựa chọn, quyết định đó sẽ ảnh hưởng đến cuộc sống của ta. Vì vậy phải nghĩ cho kĩ càng và có chính kiến không phải là dễ. Tôi nhớ đến nhân vật người thợ mộc trong truyện ngụ ngôn Đẽo cày giữa đường. Đó là một người không có chính kiến, có phần ba phải để rồi khi nhận được bài học cho bản thân thì đã quá muộn.

Người thợ mộc trong truyện Đẽo cày giữa đường cũng có những tính chất tốt đẹp. Trước khi anh chọn nghề đẽo cày thì cũng đã có cả một gia sản. Không ai biết gia sản của anh do đâu mà có. Nhưng có thể thấy, anh đã dám bỏ ra cả gia sản để chọn một cái nghề và hy vọng vào sự thành đạt ngày sau. Nói cách khác, anh là một người có chí tiến thủ, có chí làm ăn. Anh ta đã chọn cái nghề đẽo cày phù hợp với danh xưng "thợ mộc" của mình. Ở đây, ta thấy được hai đặc điểm tốt ở anh. Anh thợ mộc là một người có tay nghề đồng thời đã biết chọn công việc phù hợp là đẽo cày.

Tuy đã có quyết định đúng đắn bước đầu, nhưng các quyết định phía sau của anh lại là những sai lầm. Năm lần bảy lượt anh đều nghe theo ý kiến của những người qua đường. Cả gia sản trong tay mà anh lại dùng nó thiếu tính toán kỹ lưỡng để rồi những gia sản ấy đi đời nhà ma. Có thể thấy ở đây, không những anh thợ mộc là người ba phải, mà còn cho thấy anh có mong muốn làm giàu nhưng lại thiếu kiến thức, thiếu hiểu biết nên không có suy nghĩ và hành động đúng, dẫn đến kết quả thất bại thảm hại.

Truyện Đẽo cày giữa đường hướng đến đặc điểm một kiểu người trong xã hội. Đó là những người thiếu hiểu biết nên dễ thay đổi, thiếu chủ kiến và quá bị động. Nhan đề của truyện ngụ ngôn Đẽo cày giữa đường đã trở thành một thành ngữ. Đó có lẽ là một cách để con người thận trọng hơn trong việc lắng nghe những ý kiến góp ý của người khác, phải biết cân nhắc, chọn lọc được ý kiến phù hợp, đúng đắn 

21 tháng 12 2023

hay nha ban

15 tháng 5 2024

cực lì béo

6 tháng 11 2024

Fhdbej

2 tháng 10 2023

Một con người khi làm việc, không tự tin vào bản thân, không có chính kiến của mình mà phải thực hiện ý kiến theo tham khảo của nhiều người khác thì sẽ dẫn tới tình trạng “lắm thầy thối ma” rồi cũng thất bại. Nhân vật người thợ mộc trong câu chuyện ngụ ngôn “đẽo cày giữa đường “đã cho ta thấy điều đó.

Câu chuyện kể về một chàng nông dân có được khúc gỗ to muốn làm một cái cày để bán thu lợi nhuận và tăng năng suất lao động. Không biết sự vô tình hay cố ý, anh ta ngồi đẽo cày giữa đường. Kết cục từ một khúc gỗ có ích trở thành một mẩu gỗ vô dụng bởi anh không bảo vệ được chính kiến của mình, nghe hết lời người này đến lời người khác. Giá mà anh ta nghiên cứu thật kĩ những yêu cầu cần đạt của sản phẩm mình đã chọn thì sẽ không đến nỗi làm người khác phì cười. Miệng đời không xấu, chưa hẳn người qua đường có ý phá anh ta nhưng mỗi người có một cảm nhận riêng theo từng góc độ của họ. Khi việc anh làm phơi ra trước mặt mọi người thì lẽ đương nhiên mọi người có quyền góp ý cho anh không ngần ngại. Có những ý kiến tốt song có người ích kỷ muốn anh ta không làm được, không tin vào bản thân mà cố ý nói hại trêu chọc anh.

Có thể nói, hành động của anh đẽo cày không sai khi chịu và biết lắng nghe ý kiến của người khác. Nhưng do anh không chịu suy nghĩ chín chắn, kết hợp giữa ý kiến của mình với ý kiến tham khảo nên đã gây ra tình trạng kể trên.

Nếu có chủ kiến thì vốn trí thức và bản lĩnh sẽ giúp anh phân tích cái lợi và cái hại cho mình. Tri thức là sự hiểu biết, trình độ nhận thức để giải quyết công việc một cách nhanh chóng và hiệu quả dựa trên những cơ sở sẵn có trong mỗi con người. Bản lĩnh song không được là ngu ngốc, thiếu logic của từng ý kiến để chắt lọc thật chính các những điều hay, đưa tới kết luận và hành động. Một khi đã quyết định làm thì dám chịu trách nhiệm với bản thân rồi rút kinh nghiệm chứ không bạ đâu làm đấy.

Trong cuộc sống hiện đại mà không phải lúc nào ta cũng nhận được sự giúp đỡ thân thuộc. Vì vậy mỗi con người phải có chính kiến của mình. Mặc dù ta vẫn phải tiếp nhận ý kiến của người khác nhưng phải biết chọn lọc, không thể để ý kiến đó chi phối và lấn át lý tưởng của bản thân. Anh chàng trong chuyện chẳng những thiếu lập trường mà còn thiếu hiểu biết về công việc mình đang làm nên ai nói gì cũng nghe thành ra thất bại. Câu chuyện khuyên mọi người phải biết học hỏi một cách chủ động và phải có chủ kiến của mình trong bất cứ hoàn cảnh nào và lĩnh vực nào.

Nếu phải làm một công việc mang tính tập thể có ý nghĩa quan trọng, đòi hỏi trình độ cao, ta cũng không nên quá đề cao ý kiến của bản thân và đây là việc có ý nghĩa không phải cho riêng mình. Song không vì thế mà ta yên lặng, hãy mạnh dạn nói lên ý kiến suy nghĩ của mình vì có thể nó có ích cho kết quả chung, giúp ta nhẹ nhõm và tự tin hơn vào bản thân năng lực, trí tuệ cũng như hoàn thiện hơn và điều quan trọng hơn là được mọi người yêu quý, tin cậy và thán phục. Nhưng ngược lại kết quả xấu làm ảnh hưởng đến bản thân và cuộc sống.

Cuộc đời chúng ta chỉ sống được một lần duy nhất nên phải đẽo một cái cày thật hoàn hảo để không cảm thấy hối tiếc. Hãy học từ những sai lầm của người khác, bạn sẽ không bao giờ hối hận.

 - Anh là người dũng cảm dám bỏ cả gia sản ra để tìm một cái nghề chân chính. 

- Nhưng dũng cảm là chưa đủ. Anh lại là người không có chính kiến năm lần bảy lượt nghe lời người qua đường khiến anh trở thành người trắng tay

=> Anh thợ mộc là người ba phải, có chí tiến thủ nhưng lại chưa đủ quyết đoán và khôn khéo nên vẫn thất bại

3 tháng 1 2024
Phân tích đặc điểm một nhân vật văn học mà em có ấn tượng sâu sắc - mẫu 1

     “Truyện cô bé bán diêm" là một tác phẩm tiêu biểu của An- đéc- xen. Dưới ngòi bút đầy chất thơ của nhà văn, cô bé bán diêm đã phải chết. Em bé đã chết mà đôi má vẫn hồng và đôi môi đang mỉm cười. Hình ảnh cái chết đấy thật đẹp đã thể hiện sự hạnh phúc, mãn nguyện của cô bé, có lẽ em đã thanh thản, tại nguyện vì chỉ mình em được sống trong những điều huy hoàng, kì diệu. Cái chết của em bé bán diêm thể hiện tấm lòng nhân hậu, nhân ái của nhà văn dành cho số phận trẻ thơ, đó là sự cảm thông yêu thương và trân trọng thế giới tâm hồn. Thực tế em bé đã chết rất tội nghiệp, đó là cái chết bi thảm, làm nhức nhối trong lòng người đọc, em đã chết trong đêm giao thừa rét mướt, em nằm ngoài đường sáng mùng một đầu năm trong khi mọi người vui vẻ ra khỏi nhà, kẻ qua người lại mà không hề ai quan tâm đến em, em đã chết vì lạnh, vì đói ở một xó tường, đó là cái chết đau đớn nhưng chắc chắn sẽ thanh thản về tâm hồn. Như vậy, bằng ngòi bút nhân ái lãng mạng của nhà văn, qua cái chết của cô bé bán diêm tác giả muốn tố cáo phê phán xã hội thờ ơ lạnh lùng với những nỗi bất hạnh của những người nghèo khổ bất hạnh, đặc biệt đối với trẻ thơ. Đồng thời, nhà văn còn muốn gửi gắm thông điệp tới người đọc: đó là hãy biết san sẻ yêu thương đừng phũ phàng hoặc vô tình trước nỗi đau bất hạnh, cay đắng của các em bé. Cái chết của em sẽ mãi ám ảnh trong lòng người đọc, khơi dậy cho ta về tình yêu thương con người. 

3 tháng 1 2024

Phân tích đặc điểm một nhân vật văn học mà em có ấn tượng sâu sắc - mẫu 2

    Puskin từng viết “Linh hồn là ấn tượng của một tác phẩm. Cây cỏ sống được là nhờ ánh sáng, chim muông sống được là nhờ tiếng ca, một tác phẩm sống được là nhờ tiếng lòng của người cầm bút”. Vì vậy, nhà văn Andersen đã viết lên truyện Cô bé bán diêm khiến người đọc đầy oán trách và xót xa. Trong truyện, hình ảnh cô bé bán diêm gầy gò, bất hạnh hiện lên đã để lại ấn tượng trong em sâu sắc.

    Cô bé bán diêm là một trong nhiều truyện ngụ ngôn của Andersen được tuyển tập lại. Truyện kể về một cô bé bán diêm trong một đêm lạnh giá của một ngày cuối năm và cô bé đã chết dưới cái tuyết lạnh lẽo trước thềm năm mới. Số phận đã không mỉm cười với cô bé nhưng cô đã cố gắng để thoát khỏi nó. Sống trong cảnh nghèo đói với ông bố nát rượi hành hạ, cô bé phải đi bán diêm trong đêm giá lạnh lẽo. Một đứa trẻ đáng lí phải được hưởng cuộc sống hạnh phúc giờ đây phải vật lộn mưu sinh trong cái rét của mùa đông. Hình ảnh cô bé quẹt que diêm cùng với ba điều ước giản dị như thể hiện khát khao mãnh liệt muốn vượt lên số phận, thoát khỏi bể khổ của cô bé xấu số. Cô bé chính là đại diện cho một tầng lớp người thời bấy giờ, bất hạnh nhưng không ngừng đấu tranh cho chính bản thân.

Không dừng lại ở đó, qua hình ảnh cô bé đáng thương, tác giả cũng muốn phê phán sự thờ ơ của con người lúc bấy giờ. Hình ảnh một cô bé rách rưới, ăn mặc mỏng manh đi lại giữ phố giữ bầu trời tuyết rơi nhưng cũng không một ai hỏi han hay có ý định giúp đỡ. Dường như họ đều là những người vô cảm, ích kỉ. Họ không mảy may xúc động trước số phận bất hạnh của người khác và chỉ nghĩ cho bản thân. Chính sự thờ ơ của họ là một trong những nguyên nhân giết chết cô bé bán diêm và tác giả muốn phê phán sự ích kỉ đó.

Kết thúc câu chuyện là hình ảnh cô bé chết trong một góc phố với nụ cười trên môi. Có lẽ ở một thế giới xa xôi, em sẽ có được cuộc sống ấm no, hạnh phúc với bà của mình. Truyện kết thúc để lại trong lòng người đọc nhiều suy nghĩ, liên tưởng về con người và xã hội của một giai đoạn lịch sử.

5 tháng 12 2023

bạn nên hỏi google nhé hoặc lời giải hay chứ viết vào olm tôi sợ tôi viết hơi dài

17 tháng 3 2024

Đọc truyện ngắn Vừa nhắm mắt vừa mở cửa sổ, em rất ấn tượng về nhân vật người bố. Ông là một người cha tuyệt vời với những phẩm chất tốt đẹp và cao thượng.

Người cha xuất hiện qua lời kể của nhân vật tôi, với một hình tượng cao lớn và ấm áp. Ông đã truyền cho con trai mình tình yêu chan hòa với thiên nhiên, cây cối xung quanh mình. Ông không truyền những tình cảm ấy một cách sáo rỗng, mà gửi gắm qua những trò chơi thú vị trong chính khu vườn của gia đình. Ông dạy cho con trai mình cách cảm nhận, nhìn ngắm và dạo chơi trong khu vườn bằng khứu giác, bằng vị giác, chứ không chỉ bằng thị giác như thông thường. Nhờ vậy, mà cậu bé đã cảm nhận thiên nhiên bằng cả trái tim và tâm hồn mình. Rồi từ đó, bằng một cách bình dị mà cậu yêu thiên nhiên như một người bạn thân thiết.

Người bố không chỉ làm cha, mà ông còn là một người thầy, một người bạn của con trai mình. Ông đồng hành cạnh bên con trong từng bước trưởng thành của cuộc đời. Ông không chỉ dạy con cách yêu và cảm nhận thiên nhiên, mà còn dạy cho con những điều hay lẽ phải của cuộc sống qua những điều nhỏ nhặt. Tựa như khi ông ân cần giải thích cho con về giá trị của một món quà. Không phải một món quà đắt tiền mới là quý giá. Mà những món quà chứa đựng tâm sức, tình cảm của người tặng mới thực sự quý giá, như trái ổi được lựa chọn kĩ lưỡng, hay một nụ hôn chúc ngủ ngon. Sự sâu sắc và thấu hiểu của tâm hồn người cha đã thể hiện trọn vẹn qua bài học này. Sự gần gũi giữa người bố dành cho con trai mình, còn thể hiện qua những bí mật của riêng hai người. Cái nháy mắt ngầm hiểu của ông với con trai trước người khác, về bí quyết nghe được những âm thanh từ xa khiến em cảm nhận được mối quan hệ sâu sắc của hai cha con họ. Tất cả đã được tạo nên bởi một người bố quá đỗi yêu thương con và giàu sự thấu hiểu.

Không chỉ là một người cha tuyệt vời, người bố trong đoạn trích còn hiện lên với dáng vẻ của một con người mạnh mẽ, cao thượng. Điều đó thể hiện qua hành động ông thả vội bát cơm, chạy vụt ra sông để nhảy xuống nước cứu cu Tí bị đuối nước. Hành động mạnh mẽ và dứt khoát ấy thể hiện bản lĩnh và tình yêu thương con người của ông. Có lẽ chính vì vậy mà ông được mọi người yêu quý, trân trọng. Được bạn của con trai thường ưu ái mang sang tặng những quả ổi ngon nhất. Và cách ông nâng niu những món quà nhỏ bé ấy lại càng khẳng định thêm cho nhân cách cao đẹp ấy.Có thể nói, nhân vật người bố trong đoạn trích Vừa nhắm mắt vừa mở cửa sổ là một biểu tượng tuyệt vời về hình tượng người cha trong lòng em. Ông ấy là một vầng sáng ấm áp và vững chãi đồng hành bên cạnh con trai của mình, giúp con có một tuổi thơ tươi đẹp.