K
Khách

Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.

Viết bài văn phân tích đặc điểm nhân vật người thợ mộc trong truyện Đẽo cày giữa đường.

 

Bài đọc:

Đẽo cày giữa đường

    Xưa, có một người thợ mộc dốc hết vốn trong nhà ra mua gỗ để làm nghề đẽo cày. Cửa hàng anh ta ở ngay bên vệ đường. Người qua, kẻ lại thường ghé vào xem anh ta đẽo cày.
    Một hôm, có ông cụ nói:

    - Phải đẽo cho cao, cho to thì mới dễ cày.

    Anh ta cho là phải, đẽo cái nào cũng vừa to, vừa cao.

    Mấy hôm sau, một bác nông dân rẽ vào, nhìn đống cày, lắc đầu nói:

    - Đẽo thế này thì cày sao được! Phải đẽo nhỏ hơn, thấp hơn mới dễ cày.

    Nghe cũng có lí, anh ta liền đẽo cày vừa nhỏ, vừa thấp. Nhưng hàng bày đầy ra ở cửa, chẳng ai mua. Chợt có người đến bảo:

    - Ở miền núi, người ta phá hoang, cày toàn bằng voi cả. Anh mau đẽo to gấp đôi, gấp ba như thế này thì bao nhiêu cày bán cũng hết, tha hồ mà lãi.

    Nghe nói được nhiều lãi, anh ta đem bao nhiêu gỗ còn lại đẽo tất cả loại cày để cho voi cày. Nhưng ngày qua, tháng lại, chẳng thấy ai đến mua cày voi của anh ta cả. Thế là bao nhiêu gỗ của anh ta đẽo hỏng hết, cái thì bé quá, cái thì to quá. Vốn liếng đi đời nhà ma. Khi anh ta hiểu cả tin người là dại thì đã quá muộn.

(NGUYỄN XUÂN KÍNH (Chủ biên), Truyện ngụ ngôn người Việt, NXB Khoa học xã hội, Hà Nội, 2014)

​​
84
28 tháng 12 2022

Tham khảo: 

Trong học tập, công việc cũng như cuộc sống hàng ngày, khi làm việc mà chúng ta không có kiến thức, không có bản lĩnh vững vàng sẽ dễ rơi vào tình trạng hay thay đổi ý kiến và thấy ý kiến nào cũng đúng. Anh thợ mộc trong truyện ngụ ngôn Đẽo cày giữa đường là một nhân vật tiêu biểu.

Trước hết người đọc thấy được trong truyện là một người ham làm giàu, có chí lớn. Điều đó được thể hiện ở việc anh đã dốc hết vốn trong nhà ra mua gỗ để làm nghề đẽo cày. Tuy nhiên, chí lớn của anh ta lại không tương xứng với tầm hiểu biết. Vốn kiến thức hạn hẹp của anh đã khiến anh thay đổi hành động liên tục. Khi đẽo cày được ông cụ góp ý, anh thấy phải liền nghe theo và làm ra rất nhiều sản phẩm nhưng không có ai mua. Những lần về sau cũng vậy, ai góp ý anh cũng thấy phải, nghe theo và kết thúc là vốn liếng của anh đi đời nhà ma cùng đống gỗ vụn. Giá như trước khi bắt tay vào thực hiện, anh nghiên cứu kĩ những yêu cầu cần đạt của sản phẩm cũng như khảo sát thực tế tình hình khu vực thì anh sẽ bảo vệ được chính kiến của mình và không khiến người khác buồn cười.

Không chỉ thiếu hiểu biết mà anh thợ mộc cũng không có bản lĩnh. Khi anh làm việc ở trung tâm người qua lại, ai nhìn vào thấy góp ý cũng là đương nhiên. Có người góp ý tốt nhưng cũng có người góp ý không tốt, nhưng anh không đủ bản lĩnh phản bác những điều sai mà điều góp ý nào cũng thấy phải. Cho nên anh nhậ lại kết quả quá đắt. Hành động đẽo cày của anh không sai, và lắng nghe, tiếp thu ý kiến từ người khác là tốt, tuy nhiên anh lắng nghe và tiếp thu thái quá, không có bản lĩnh nên gây nên hậu quả khôn lường.

Thông qua nhân vật anh thợ mộc, truyện ngụ ngôn đã khái quát được đặc điểm của một kiểu người trong xã hội: thiếu hiểu biết, thiếu bản lĩnh nên dễ thay đổi chính kiến của mình và kết quả không được như ý muốn. Qua đây, chúng ta cần biết lắng nghe những ý kiến góp ý của người khác nhưng phải biết cân nhắc, chọn lọc được ý kiến phù hợp, đúng đắn, kết hợp giữa lời góp ý với ý kiến của bản thân để có một kết quả tốt đẹp. Tuy nhiên trong tập thể, ý kiến cá nhân là cần thiết nhưng không được đề cao cái tôi cá nhân quá, mà cần lắng nghe, cùng nhau xây dựng tập thể vững mạnh.

 

5 tháng 2 2023

Trong cuộc sống, khi làm việc gì cũng cần phải có chính kiến, nếu không sẽ gặp phải thất bại. Và điều đó được gửi gắm qua nhân vật người thợ mộc trong truyện ngụ ngôn “Đẽo cày giữa đường”.

Chuyện kể rằng có người thợ mộc dốc hết vốn để mua gỗ làm nghề đẽo cày. Cửa hàng của anh ta nằm ngay bên vệ đường. Nhiều người thường ghé vào xem. Có ông cụ nói rằng phải đẽo cày cho cao, cho to mới dễ cày. Người thợ mộc liền làm theo. Lại có bác nông dân ghé vào bảo phải đẽo cày thấp hơn, nhỏ hơn mới dễ cày. Người thợ mộc cũng cho là có lí. Một lần, một người đến nói với người thợ mộc, ở miền núi người ta phá hoang toàn cày bằng voi, phải đẽo cày to gấp đôi, gấp ba kiểu gì cũng bán hết được nhiều lãi. Người thợ mộc nghe được nhiều lãi, liền đem hết số gỗ còn lại đẽo thành loại cho voi cày. Chẳng có ai đến mua cày của anh ta. Tất cả vốn liếng của người thợ mộc đều mất hết.

Từ truyện ngụ ngôn “Đẽo cày giữa đường” với nhân vật anh thợ mộc, chúng ta đã rút ra một bài học giá trị. Anh chàng thợ mộc trong truyện chỉ vì thiếu hiểu biết mà nghe theo lời khuyên của mọi người, đẽo ra những chiếc cày không thể sử dụng được. Cuối cùng, mọi vốn liếng, của cải đều “đi đời nhà ma”. Bài học ở đây là con người cần có chính kiến của bản thân, khi được góp ý cần suy nghĩ và xem xét, cần xác định được mục tiêu của bản thân.

Như vậy, nhân vật người thợ mộc được xây dựng nhằm gửi gắm một bài học giá trị. Mỗi người hãy nhìn vào đó để không phạm phải sai lầm tương tự.

7 tháng 2 2023

Trong cuộc sống, sẽ có lúc con người ta phải đưa ra các lựa chọn, quyết định của riêng mình. Những lựa chọn, quyết định đó sẽ ảnh hưởng đến cuộc sống của ta. Vì vậy phải nghĩ cho kĩ càng và có chính kiến không phải là dễ. Tôi nhớ đến nhân vật người thợ mộc trong truyện ngụ ngôn Đẽo cày giữa đường. Đó là một người không có chính kiến, có phần ba phải để rồi khi nhận được bài học cho bản thân thì đã quá muộn.

Người thợ mộc trong truyện Đẽo cày giữa đường cũng có những tính chất tốt đẹp. Trước khi anh chọn nghề đẽo cày thì cũng đã có cả một gia sản. Không ai biết gia sản của anh do đâu mà có. Nhưng có thể thấy, anh đã dám bỏ ra cả gia sản để chọn một cái nghề và hy vọng vào sự thành đạt ngày sau. Nói cách khác, anh là một người có chí tiến thủ, có chí làm ăn. Anh ta đã chọn cái nghề đẽo cày phù hợp với danh xưng "thợ mộc" của mình. Ở đây, ta thấy được hai đặc điểm tốt ở anh. Anh thợ mộc là một người có tay nghề đồng thời đã biết chọn công việc phù hợp là đẽo cày.

Tuy đã có quyết định đúng đắn bước đầu, nhưng các quyết định phía sau của anh lại là những sai lầm. Năm lần bảy lượt anh đều nghe theo ý kiến của những người qua đường. Cả gia sản trong tay mà anh lại dùng nó thiếu tính toán kỹ lưỡng để rồi những gia sản ấy đi đời nhà ma. Có thể thấy ở đây, không những anh thợ mộc là người ba phải, mà còn cho thấy anh có mong muốn làm giàu nhưng lại thiếu kiến thức, thiếu hiểu biết nên không có suy nghĩ và hành động đúng, dẫn đến kết quả thất bại thảm hại.

Truyện Đẽo cày giữa đường hướng đến đặc điểm một kiểu người trong xã hội. Đó là những người thiếu hiểu biết nên dễ thay đổi, thiếu chủ kiến và quá bị động. Nhan đề của truyện ngụ ngôn Đẽo cày giữa đường đã trở thành một thành ngữ. Đó có lẽ là một cách để con người thận trọng hơn trong việc lắng nghe những ý kiến góp ý của người khác, phải biết cân nhắc, chọn lọc được ý kiến phù hợp, đúng đắn

29 tháng 7 2023

Trong truyện ngụ ngôn “Đẽo cày giữa đường”, nhân vật người thợ mộc là nhân vật chính, được xây dựng nhằm gửi gắm bài học quý giá.

Chuyện kể rằng có người thợ mộc dốc hết vốn để mua gỗ làm nghề đẽo cày. Cửa hàng của anh ta nằm ngay bên vệ đường. Nhiều người thường ghé vào xem. Có ông cụ nói rằng phải đẽo cày cho cao, cho to mới dễ cày. Người thợ mộc liền làm theo. Lại có bác nông dân ghé vào bảo phải đẽo cày thấp hơn, nhỏ hơn mới dễ cày. Người thợ mộc cũng cho là có lí. Một lần, một người đến nói với người thợ mộc, ở miền núi người ta phá hoang toàn cày bằng voi, phải đẽo cày to gấp đôi, gấp ba kiểu gì cũng bán hết được nhiều lãi. Người thợ mộc nghe được nhiều lãi, liền đem hết số gỗ còn lại đẽo thành loại cho voi cày. Chẳng có ai đến mua cày của anh ta. Tất cả vốn liếng của người thợ mộc đều mất hết.

Có thể thấy, người thợ mộc cũng có chí làm ăn. Anh ta đã dùng vốn liếng của bản thân để tự mở cửa hàng đẽo cày. Tuy nhiên, anh ta lại thiếu hiểu biết, không có chính kiến. Mỗi khi có người ghé vào cửa hàng, đưa ra một ý kiến nào đó, người thợ mộc đều cho lại phải, không biết suy xét đúng sai mà đã quyết định làm theo.

Lần đầu tiên, anh ta nghe lời ông lão nên đẽo cày vừa cao, vừa to. Lần thứ hai, anh ta nghe lời bác nông dân nên đẽo thấp và nhỏ hơn. Sau cùng, người thợ mộc vẫn chưa nhận ra sai lầm, tiếp tục nghe theo lời khuyên “Nghe được lãi nhiều, anh ta đem bao nhiêu gỗ còn lại đẽo tất cả loại cày để cho voi cày”. Rõ ràng, những ý kiến trên đều mang tính chủ quan, không biết có ý hay ý xấu. Nhưng người thợ mộc không chút nghi ngờ mà làm theo. Việc này xuất phát từ vốn kiến thức hạn hẹp, cũng như việc không có chính kiến.

Nhân vật người thợ mộc chủ yếu được khắc họa qua hành động, lời nói để làm nổi bật tính cách. Qua nhân vật này, tác giả cũng muốn gửi gắm bài học đến mỗi người.

“Đẽo cày giữa đường” là một thành ngữ quen thuộc, ý chỉ một kiểu người thường thấy trong xã hội, đó là thiếu hiểu biết nên dễ bị dao động, thay đổi. Nhân vật người thợ mộc được xây dựng trong truyện đã gửi gắm được bài học giá trị đến mỗi người.

30 tháng 1 2024

loading... loading...  File: undefined 

30 tháng 1 2024

Một trong những truyện ngụ ngôn mà tôi cảm thấy yêu thích nhất là “Đẽo cày giữa đường”. Nổi bật trong truyện là nhân vật người thợ mộc được xây dựng với đặc điểm của một nhân vật trong truyện ngụ ngôn.

Nội dung của truyện kể về một người thợ mộc. Anh ta đã dốc hết vốn để mua gỗ làm nghề đẽo cày. Cửa hàng của anh ta nằm ngay bên vệ đường. Nhiều người thường ghé vào xem. Có ông cụ nói rằng phải đẽo cày cho cao, cho to mới dễ cày. Người thợ mộc liền làm theo. Lại có bác nông dân ghé vào bảo phải đẽo cày thấp hơn, nhỏ hơn mới dễ cày. Người thợ mộc cũng cho là có lí. Một lần, một người đến nói với người thợ mộc, ở miền núi người ta phá hoang toàn cày bằng voi, phải đẽo cày to gấp đôi, gấp ba kiểu gì cũng bán hết được nhiều lãi. Người thợ mộc nghe được nhiều lãi, liền đem hết số gỗ còn lại đẽo thành loại cho voi cày. Chẳng có ai đến mua cày của anh ta. Tất cả vốn liếng của người thợ mộc đều mất hết.

Ở đây, nhân vật người thợ mộc được xây dựng không có tên tuổi, lai lịch hay được miêu tả qua ngoại hình mà chủ yếu khắc họa qua hành động, ngôn ngữ. Từ đó, tác giả dân gian muốn làm nổi bật lên nét tính cách của người thợ mộc. Anh ta là một người không có chính kiến, thiếu hiểu biết. Bởi vậy dù người thợ mộc cũng có chí làm ăn, tự dùng vốn liếng của bản thân để tự mở cửa hàng đẽo cày. nhưng kết quả đạt được lại không như mong muốn. Mỗi khi có người ghé vào cửa hàng, đưa ra một ý kiến nào đó, người thợ mộc đều cho lại phải, không biết suy xét đúng sai mà đã quyết định làm theo

Qua nhân vật người thợ mộc, tác giả dân gian cũng muốn đưa ra lời khuyên, khi làm việc gì cũng cần phải có chính kiến, nếu không sẽ gặp phải thất bại. Anh chàng thợ mộc trong truyện chỉ vì thiếu hiểu biết mà nghe theo lời khuyên của mọi người, đẽo ra những chiếc cày không thể sử dụng được. Cuối cùng, mọi vốn liếng, của cải đều “đi đời nhà ma”.

Có thể khẳng định rằng, nhân vật người thợ mộc đã được khắc họa trong truyện nhằm gửi gắm bài học giá trị cho mỗi người.

30 tháng 1 2024

loading... loading... 

30 tháng 1 2024

loading... loading... 

30 tháng 1 2024

loading... loading... 

30 tháng 1 2024

loading... loading... 

30 tháng 1 2024

loading... loading... 

31 tháng 1 2024

đang tải... 

loading... 

Truyện "Đẽo cày giữa đường" của tác giả Nguyễn Duy đã khắc họa một cách sâu sắc và sinh động đặc điểm của nhân vật người thợ mộc, đồng thời thể hiện những suy ngẫm sâu sắc về cuộc sống và con người trong xã hội. Người thợ mộc trong truyện không chỉ là một nhân vật bình thường mà còn là biểu tượng của những người thiếu suy nghĩ, dễ bị tác động bởi những lời khuyên không có căn cứ và thiếu chính xác. Ngay từ đầu truyện, người thợ mộc được mô tả là một người thợ chăm chỉ, bỏ hết vốn liếng ra mua gỗ để làm nghề đẽo cày. Anh ta rất kiên trì với công việc của mình, nhưng lại thiếu một đặc điểm quan trọng đó là sự quyết đoán và tự tin trong những lựa chọn của bản thân. Khi có ông cụ khuyên anh đẽo cày cao và to, anh đã vội vàng làm theo mà không hề suy nghĩ kỹ. Tiếp theo, khi một bác nông dân cho rằng cày phải đẽo nhỏ và thấp, anh cũng liền thay đổi ngay. Tính cách này của người thợ mộc cho thấy sự thiếu ổn định trong quan điểm và hành động của anh, và điều này khiến anh dễ dàng bị lạc lối trong công việc của mình.Qua những lần nghe lời khuyên của người khác, người thợ mộc không thể nhận thức rõ ràng được yêu cầu thực sự của nghề đẽo cày. Khi người qua đường bảo anh phải đẽo cày cao và to, anh không đặt câu hỏi tại sao, mà chỉ đơn giản làm theo mà không biết rằng kích thước cày phải phù hợp với nhu cầu và công dụng thực tế. Sau đó, khi có người chỉ bảo đẽo cày phải nhỏ và thấp, anh cũng không suy nghĩ thấu đáo mà chỉ vội vàng thực hiện. Mặc dù công việc của anh có thể là đẽo cày, nhưng anh lại thiếu kiến thức và hiểu biết về công việc của mình. Điều này dẫn đến tình trạng hàng hóa làm ra không đáp ứng được nhu cầu của thị trường, khiến anh thất bại trong việc bán cày.Mỗi lần có người qua khuyên bảo, người thợ mộc lại thay đổi cách làm mà không tự đặt câu hỏi về tính hợp lý của những lời khuyên đó. Như vậy, anh ta chính là hình mẫu của những người thiếu tư duy độc lập, dễ bị lừa gạt bởi những lời nói thiếu căn cứ. Anh không có khả năng phân biệt đâu là lời khuyên đúng đắn, đâu là sự xúi giục mù quáng. Cuối cùng, khi anh hiểu ra rằng mình đã làm sai, thì đã quá muộn màng. Điều này khiến anh rơi vào hoàn cảnh trắng tay, với vốn liếng đã cạn kiệt và hàng hóa thì hư hỏng. Nhân vật người thợ mộc trong truyện cũng mang đến một bài học sâu sắc về sự cẩn trọng trong công việc và trong đời sống. Anh ta đã không cân nhắc kỹ lưỡng trước khi thay đổi cách làm, mà chỉ nghe theo lời khuyên của những người không có kiến thức thực tế về nghề. Chính sự thiếu cẩn trọng và suy nghĩ đã dẫn đến thất bại. Truyện này nhấn mạnh rằng để thành công trong cuộc sống, mỗi người cần có tư duy độc lập, biết suy xét trước khi hành động và không nên dễ dàng thay đổi ý kiến chỉ vì những lời khuyên thiếu căn cứ. Thông qua hình tượng người thợ mộc, tác giả đã khắc họa được một người làm nghề thiếu suy nghĩ và quyết đoán. Nhân vật này không chỉ là một biểu tượng của những người dễ bị tác động bởi ngoại cảnh mà còn là một lời nhắc nhở về sự quan trọng của việc suy nghĩ thấu đáo trước khi hành động. Truyện "Đẽo cày giữa đường" chính là một câu chuyện giàu tính nhân văn, giúp người đọc nhận thức được tầm quan trọng của việc lắng nghe và chọn lọc thông tin trước khi ra quyết định.


Truyện "Đẽo cày giữa đường" của tác giả Nguyễn Duy đã khắc họa một cách sâu sắc và sinh động đặc điểm của nhân vật người thợ mộc, đồng thời thể hiện những suy ngẫm sâu sắc về cuộc sống và con người trong xã hội. Người thợ mộc trong truyện không chỉ là một nhân vật bình thường mà còn là biểu tượng của những người thiếu suy nghĩ, dễ bị tác động bởi những lời khuyên không có căn cứ và thiếu chính xác. Ngay từ đầu truyện, người thợ mộc được mô tả là một người thợ chăm chỉ, bỏ hết vốn liếng ra mua gỗ để làm nghề đẽo cày. Anh ta rất kiên trì với công việc của mình, nhưng lại thiếu một đặc điểm quan trọng đó là sự quyết đoán và tự tin trong những lựa chọn của bản thân. Khi có ông cụ khuyên anh đẽo cày cao và to, anh đã vội vàng làm theo mà không hề suy nghĩ kỹ. Tiếp theo, khi một bác nông dân cho rằng cày phải đẽo nhỏ và thấp, anh cũng liền thay đổi ngay. Tính cách này của người thợ mộc cho thấy sự thiếu ổn định trong quan điểm và hành động của anh, và điều này khiến anh dễ dàng bị lạc lối trong công việc của mình.Qua những lần nghe lời khuyên của người khác, người thợ mộc không thể nhận thức rõ ràng được yêu cầu thực sự của nghề đẽo cày. Khi người qua đường bảo anh phải đẽo cày cao và to, anh không đặt câu hỏi tại sao, mà chỉ đơn giản làm theo mà không biết rằng kích thước cày phải phù hợp với nhu cầu và công dụng thực tế. Sau đó, khi có người chỉ bảo đẽo cày phải nhỏ và thấp, anh cũng không suy nghĩ thấu đáo mà chỉ vội vàng thực hiện. Mặc dù công việc của anh có thể là đẽo cày, nhưng anh lại thiếu kiến thức và hiểu biết về công việc của mình. Điều này dẫn đến tình trạng hàng hóa làm ra không đáp ứng được nhu cầu của thị trường, khiến anh thất bại trong việc bán cày.Mỗi lần có người qua khuyên bảo, người thợ mộc lại thay đổi cách làm mà không tự đặt câu hỏi về tính hợp lý của những lời khuyên đó. Như vậy, anh ta chính là hình mẫu của những người thiếu tư duy độc lập, dễ bị lừa gạt bởi những lời nói thiếu căn cứ. Anh không có khả năng phân biệt đâu là lời khuyên đúng đắn, đâu là sự xúi giục mù quáng. Cuối cùng, khi anh hiểu ra rằng mình đã làm sai, thì đã quá muộn màng. Điều này khiến anh rơi vào hoàn cảnh trắng tay, với vốn liếng đã cạn kiệt và hàng hóa thì hư hỏng. Nhân vật người thợ mộc trong truyện cũng mang đến một bài học sâu sắc về sự cẩn trọng trong công việc và trong đời sống. Anh ta đã không cân nhắc kỹ lưỡng trước khi thay đổi cách làm, mà chỉ nghe theo lời khuyên của những người không có kiến thức thực tế về nghề. Chính sự thiếu cẩn trọng và suy nghĩ đã dẫn đến thất bại. Truyện này nhấn mạnh rằng để thành công trong cuộc sống, mỗi người cần có tư duy độc lập, biết suy xét trước khi hành động và không nên dễ dàng thay đổi ý kiến chỉ vì những lời khuyên thiếu căn cứ. Thông qua hình tượng người thợ mộc, tác giả đã khắc họa được một người làm nghề thiếu suy nghĩ và quyết đoán. Nhân vật này không chỉ là một biểu tượng của những người dễ bị tác động bởi ngoại cảnh mà còn là một lời nhắc nhở về sự quan trọng của việc suy nghĩ thấu đáo trước khi hành động. Truyện "Đẽo cày giữa đường" chính là một câu chuyện giàu tính nhân văn, giúp người đọc nhận thức được tầm quan trọng của việc lắng nghe và chọn lọc thông tin trước khi ra quyết định.


Truyện "Đẽo cày giữa đường" của tác giả Nguyễn Duy đã khắc họa một cách sâu sắc và sinh động đặc điểm của nhân vật người thợ mộc, đồng thời thể hiện những suy ngẫm sâu sắc về cuộc sống và con người trong xã hội. Người thợ mộc trong truyện không chỉ là một nhân vật bình thường mà còn là biểu tượng của những người thiếu suy nghĩ, dễ bị tác động bởi những lời khuyên không có căn cứ và thiếu chính xác. Ngay từ đầu truyện, người thợ mộc được mô tả là một người thợ chăm chỉ, bỏ hết vốn liếng ra mua gỗ để làm nghề đẽo cày. Anh ta rất kiên trì với công việc của mình, nhưng lại thiếu một đặc điểm quan trọng đó là sự quyết đoán và tự tin trong những lựa chọn của bản thân. Khi có ông cụ khuyên anh đẽo cày cao và to, anh đã vội vàng làm theo mà không hề suy nghĩ kỹ. Tiếp theo, khi một bác nông dân cho rằng cày phải đẽo nhỏ và thấp, anh cũng liền thay đổi ngay. Tính cách này của người thợ mộc cho thấy sự thiếu ổn định trong quan điểm và hành động của anh, và điều này khiến anh dễ dàng bị lạc lối trong công việc của mình.Qua những lần nghe lời khuyên của người khác, người thợ mộc không thể nhận thức rõ ràng được yêu cầu thực sự của nghề đẽo cày. Khi người qua đường bảo anh phải đẽo cày cao và to, anh không đặt câu hỏi tại sao, mà chỉ đơn giản làm theo mà không biết rằng kích thước cày phải phù hợp với nhu cầu và công dụng thực tế. Sau đó, khi có người chỉ bảo đẽo cày phải nhỏ và thấp, anh cũng không suy nghĩ thấu đáo mà chỉ vội vàng thực hiện. Mặc dù công việc của anh có thể là đẽo cày, nhưng anh lại thiếu kiến thức và hiểu biết về công việc của mình. Điều này dẫn đến tình trạng hàng hóa làm ra không đáp ứng được nhu cầu của thị trường, khiến anh thất bại trong việc bán cày.Mỗi lần có người qua khuyên bảo, người thợ mộc lại thay đổi cách làm mà không tự đặt câu hỏi về tính hợp lý của những lời khuyên đó. Như vậy, anh ta chính là hình mẫu của những người thiếu tư duy độc lập, dễ bị lừa gạt bởi những lời nói thiếu căn cứ. Anh không có khả năng phân biệt đâu là lời khuyên đúng đắn, đâu là sự xúi giục mù quáng. Cuối cùng, khi anh hiểu ra rằng mình đã làm sai, thì đã quá muộn màng. Điều này khiến anh rơi vào hoàn cảnh trắng tay, với vốn liếng đã cạn kiệt và hàng hóa thì hư hỏng. Nhân vật người thợ mộc trong truyện cũng mang đến một bài học sâu sắc về sự cẩn trọng trong công việc và trong đời sống. Anh ta đã không cân nhắc kỹ lưỡng trước khi thay đổi cách làm, mà chỉ nghe theo lời khuyên của những người không có kiến thức thực tế về nghề. Chính sự thiếu cẩn trọng và suy nghĩ đã dẫn đến thất bại. Truyện này nhấn mạnh rằng để thành công trong cuộc sống, mỗi người cần có tư duy độc lập, biết suy xét trước khi hành động và không nên dễ dàng thay đổi ý kiến chỉ vì những lời khuyên thiếu căn cứ. Thông qua hình tượng người thợ mộc, tác giả đã khắc họa được một người làm nghề thiếu suy nghĩ và quyết đoán. Nhân vật này không chỉ là một biểu tượng của những người dễ bị tác động bởi ngoại cảnh mà còn là một lời nhắc nhở về sự quan trọng của việc suy nghĩ thấu đáo trước khi hành động. Truyện "Đẽo cày giữa đường" chính là một câu chuyện giàu tính nhân văn, giúp người đọc nhận thức được tầm quan trọng của việc lắng nghe và chọn lọc thông tin trước khi ra quyết định.

Truyện "Đẽo cày giữa đường" của tác giả Nguyễn Duy đã khắc họa một cách sâu sắc và sinh động đặc điểm của nhân vật người thợ mộc, đồng thời thể hiện những suy ngẫm sâu sắc về cuộc sống và con người trong xã hội. Người thợ mộc trong truyện không chỉ là một nhân vật bình thường mà còn là biểu tượng của những người thiếu suy nghĩ, dễ bị tác động bởi những lời khuyên không có căn cứ và thiếu chính xác. Ngay từ đầu truyện, người thợ mộc được mô tả là một người thợ chăm chỉ, bỏ hết vốn liếng ra mua gỗ để làm nghề đẽo cày. Anh ta rất kiên trì với công việc của mình, nhưng lại thiếu một đặc điểm quan trọng đó là sự quyết đoán và tự tin trong những lựa chọn của bản thân. Khi có ông cụ khuyên anh đẽo cày cao và to, anh đã vội vàng làm theo mà không hề suy nghĩ kỹ. Tiếp theo, khi một bác nông dân cho rằng cày phải đẽo nhỏ và thấp, anh cũng liền thay đổi ngay. Tính cách này của người thợ mộc cho thấy sự thiếu ổn định trong quan điểm và hành động của anh, và điều này khiến anh dễ dàng bị lạc lối trong công việc của mình.Qua những lần nghe lời khuyên của người khác, người thợ mộc không thể nhận thức rõ ràng được yêu cầu thực sự của nghề đẽo cày. Khi người qua đường bảo anh phải đẽo cày cao và to, anh không đặt câu hỏi tại sao, mà chỉ đơn giản làm theo mà không biết rằng kích thước cày phải phù hợp với nhu cầu và công dụng thực tế. Sau đó, khi có người chỉ bảo đẽo cày phải nhỏ và thấp, anh cũng không suy nghĩ thấu đáo mà chỉ vội vàng thực hiện. Mặc dù công việc của anh có thể là đẽo cày, nhưng anh lại thiếu kiến thức và hiểu biết về công việc của mình. Điều này dẫn đến tình trạng hàng hóa làm ra không đáp ứng được nhu cầu của thị trường, khiến anh thất bại trong việc bán cày.Mỗi lần có người qua khuyên bảo, người thợ mộc lại thay đổi cách làm mà không tự đặt câu hỏi về tính hợp lý của những lời khuyên đó. Như vậy, anh ta chính là hình mẫu của những người thiếu tư duy độc lập, dễ bị lừa gạt bởi những lời nói thiếu căn cứ. Anh không có khả năng phân biệt đâu là lời khuyên đúng đắn, đâu là sự xúi giục mù quáng. Cuối cùng, khi anh hiểu ra rằng mình đã làm sai, thì đã quá muộn màng. Điều này khiến anh rơi vào hoàn cảnh trắng tay, với vốn liếng đã cạn kiệt và hàng hóa thì hư hỏng. Nhân vật người thợ mộc trong truyện cũng mang đến một bài học sâu sắc về sự cẩn trọng trong công việc và trong đời sống. Anh ta đã không cân nhắc kỹ lưỡng trước khi thay đổi cách làm, mà chỉ nghe theo lời khuyên của những người không có kiến thức thực tế về nghề. Chính sự thiếu cẩn trọng và suy nghĩ đã dẫn đến thất bại. Truyện này nhấn mạnh rằng để thành công trong cuộc sống, mỗi người cần có tư duy độc lập, biết suy xét trước khi hành động và không nên dễ dàng thay đổi ý kiến chỉ vì những lời khuyên thiếu căn cứ. Thông qua hình tượng người thợ mộc, tác giả đã khắc họa được một người làm nghề thiếu suy nghĩ và quyết đoán. Nhân vật này không chỉ là một biểu tượng của những người dễ bị tác động bởi ngoại cảnh mà còn là một lời nhắc nhở về sự quan trọng của việc suy nghĩ thấu đáo trước khi hành động. Truyện "Đẽo cày giữa đường" chính là một câu chuyện giàu tính nhân văn, giúp người đọc nhận thức được tầm quan trọng của việc lắng nghe và chọn lọc thông tin trước khi ra quyết định.

24 tháng 12 2025

Sau bài học em thấy dc ngừơi đẽo cày là một người rất tốt bụng và hiền lanhf

25 tháng 12 2025

Trong học tập, công việc cũng như cuộc sống hàng ngày, khi làm việc mà chúng ta không có kiến thức, không có bản lĩnh vững vàng sẽ dễ rơi vào tình trạng hay thay đổi ý kiến và thấy ý kiến nào cũng đúng. Anh thợ mộc trong truyện ngụ ngôn “Đẽo cày giữa đường” là một nhân vật tiêu biểu.

Trước hết người đọc thấy được trong truyện là một người ham làm giàu, có chí lớn. Điều đó được thể hiện ở việc anh đã dốc hết vốn trong nhà ra mua gỗ để làm nghề đẽo cày. Tuy nhiên, chí lớn của anh ta lại không tương xứng với tầm hiểu biết. Vốn kiến thức hạn hẹp của anh đã khiến anh thay đổi hành động liên tục. Khi đẽo cày được ông cụ góp ý, anh thấy phải liền nghe theo và làm ra rất nhiều sản phẩm nhưng không có ai mua. Những lần về sau cũng vậy, ai góp ý anh cũng thấy phải, nghe theo và kết thúc là vốn liếng của anh đi đời nhà ma cùng đống gỗ vụn. Giá như trước khi bắt tay vào thực hiện, anh nghiên cứu kĩ những yêu cầu cần đạt của sản phẩm cũng như khảo sát thực tế tình hình khu vực thì anh sẽ bảo vệ được chính kiến của mình và không khiến người khác buồn cười.Không chỉ thiếu hiểu biết mà anh thợ mộc cũng không có bản lĩnh. Khi anh làm việc ở trung tâm người qua lại, ai nhìn vào thấy góp ý cũng là đương nhiên. Có người góp ý tốt nhưng cũng có người góp ý không tốt, nhưng anh không đủ bản lĩnh phản bác những điều sai mà điều góp ý nào cũng thấy phải. Cho nên anh nhậ lại kết quả quá đắt. Hành động đẽo cày của anh không sai, và lắng nghe, tiếp thu ý kiến từ người khác là tốt, tuy nhiên anh lắng nghe và tiếp thu thái quá, không có bản lĩnh nên gây nên hậu quả khôn lường.

Thông qua nhân vật anh thợ mộc, truyện ngụ ngôn đã khái quát được đặc điểm của một kiểu người trong xã hội: thiếu hiểu biết, thiếu bản lĩnh nên dễ thay đổi chính kiến của mình và kết quả không được như ý muốn. Qua đây, chúng ta cần biết lắng nghe những ý kiến góp ý của người khác nhưng phải biết cân nhắc, chọn lọc được ý kiến phù hợp, đúng đắn, kết hợp giữa lời góp ý với ý kiến của bản thân để có một kết quả tốt đẹp. Tuy nhiên trong tập thể, ý kiến cá nhân là cần thiết nhưng không được đề cao cái tôi cá nhân quá, mà cần lắng nghe, cùng nhau xây dựng tập thể vững mạnh.


15 tháng 1

Trong học tập, công việc cũng như cuộc sống hàng ngày, khi làm việc mà chúng ta không có kiến thức, không có bản lĩnh vững vàng sẽ dễ rơi vào tình trạng hay thay đổi ý kiến và thấy ý kiến nào cũng đúng. Anh thợ mộc trong truyện ngụ ngôn Đẽo cày giữa đường là một nhân vật tiêu biểu.

Trước hết người đọc thấy được trong truyện là một người ham làm giàu, có chí lớn. Điều đó được thể hiện ở việc anh đã dốc hết vốn trong nhà ra mua gỗ để làm nghề đẽo cày. Tuy nhiên, chí lớn của anh ta lại không tương xứng với tầm hiểu biết. Vốn kiến thức hạn hẹp của anh đã khiến anh thay đổi hành động liên tục. Khi đẽo cày được ông cụ góp ý, anh thấy phải liền nghe theo và làm ra rất nhiều sản phẩm nhưng không có ai mua. Những lần về sau cũng vậy, ai góp ý anh cũng thấy phải, nghe theo và kết thúc là vốn liếng của anh đi đời nhà ma cùng đống gỗ vụn. Giá như trước khi bắt tay vào thực hiện, anh nghiên cứu kĩ những yêu cầu cần đạt của sản phẩm cũng như khảo sát thực tế tình hình khu vực thì anh sẽ bảo vệ được chính kiến của mình và không khiến người khác buồn cười.

Không chỉ thiếu hiểu biết mà anh thợ mộc cũng không có bản lĩnh. Khi anh làm việc ở trung tâm người qua lại, ai nhìn vào thấy góp ý cũng là đương nhiên. Có người góp ý tốt nhưng cũng có người góp ý không tốt, nhưng anh không đủ bản lĩnh phản bác những điều sai mà điều góp ý nào cũng thấy phải. Cho nên anh nhậ lại kết quả quá đắt. Hành động đẽo cày của anh không sai, và lắng nghe, tiếp thu ý kiến từ người khác là tốt, tuy nhiên anh lắng nghe và tiếp thu thái quá, không có bản lĩnh nên gây nên hậu quả khôn lường.

Thông qua nhân vật anh thợ mộc, truyện ngụ ngôn đã khái quát được đặc điểm của một kiểu người trong xã hội: thiếu hiểu biết, thiếu bản lĩnh nên dễ thay đổi chính kiến của mình và kết quả không được như ý muốn. Qua đây, chúng ta cần biết lắng nghe những ý kiến góp ý của người khác nhưng phải biết cân nhắc, chọn lọc được ý kiến phù hợp, đúng đắn, kết hợp giữa lời góp ý với ý kiến của bản thân để có một kết quả tốt đẹp. Tuy nhiên trong tập thể, ý kiến cá nhân là cần thiết nhưng không được đề cao cái tôi cá nhân quá, mà cần lắng nghe, cùng nhau xây dựng tập thể vững mạnh.

bai trên rat hay nhưng em ko bt vt

22 tháng 1

Trong truyện ngụ ngôn Đẽo cày giữa đường, nhân vật người thợ mộc là hình ảnh tiêu biểu cho kiểu người thiếu chính kiến, không có lập trường vững vàng. Qua câu chuyện ngắn gọn nhưng sâu sắc, tác giả đã phê phán một thói quen xấu còn khá phổ biến trong cuộc sống. Người thợ mộc vốn chỉ muốn làm ra một chiếc cày để bán lấy tiền. Tuy nhiên, anh ta lại đẽo cày ngay giữa đường, nơi có rất nhiều người qua lại. Mỗi khi có người góp ý, dù là trái ngược nhau, anh đều nghe theo một cách mù quáng, không suy nghĩ đúng sai. Người bảo đẽo cày to thì anh làm to, người chê to lại làm nhỏ, người khác lại góp ý kiểu khác nữa thì anh tiếp tục sửa theo. Điều đó cho thấy người thợ mộc không có chính kiến, không tin vào suy nghĩ của bản thân. Không chỉ vậy, người thợ mộc còn là người thiếu hiểu biết và thiếu kiên định. Anh không hề cân nhắc xem lời góp ý nào là hợp lý, phù hợp với mục đích ban đầu. Kết quả là chiếc cày bị đẽo đi đẽo lại nhiều lần, trở nên méo mó, không dùng được, cuối cùng công sức bỏ ra hoàn toàn vô ích. Qua đó, nhân vật thể hiện rõ sự do dự, ba phải, dễ bị tác động bởi ý kiến bên ngoài. Thông qua hình ảnh người thợ mộc, truyện ngụ ngôn Đẽo cày giữa đường đã gửi gắm một bài học sâu sắc: trong cuộc sống, mỗi người cần có chính kiến riêng, biết lắng nghe góp ý nhưng phải biết chọn lọc, suy nghĩ thấu đáo trước khi hành động. Nếu không, chúng ta sẽ dễ thất bại và không đạt được mục tiêu của mình.

22 tháng 1

Trong cuộc sống, sẽ có lúc con người ta phải đưa ra các lựa chọn, quyết định của riêng mình. Những lựa chọn, quyết định đó sẽ ảnh hưởng đến cuộc sống của ta. Vì vậy phải nghĩ cho kĩ càng và có chính kiến không phải là dễ. Tôi nhớ đến nhân vật người thợ mộc trong truyện ngụ ngôn Đẽo cày giữa đường. Đó là một người không có chính kiến, có phần ba phải để rồi khi nhận được bài học cho bản thân thì đã quá muộn. Người thợ mộc trong truyện Đẽo cày giữa đường cũng có những tính chất tốt đẹp. Trước khi anh chọn nghề đẽo cày thì cũng đã có cả một gia sản. Không ai biết gia sản của anh do đâu mà có. Nhưng có thể thấy, anh đã dám bỏ ra cả gia sản để chọn một cái nghề và hy vọng vào sự thành đạt ngày sau. Nói cách khác, anh là một người có chí tiến thủ, có chí làm ăn. Anh ta đã chọn cái nghề đẽo cày phù hợp với danh xưng "thợ mộc" của mình. Ở đây, ta thấy được hai đặc điểm tốt ở anh. Anh thợ mộc là một người có tay nghề đồng thời đã biết chọn công việc phù hợp là đẽo cày.

22 tháng 1

Truyện ngụ ngôn Đẽo cày giữa đường đã để lại cho người đọc một bài học sâu sắc về cách suy nghĩ và hành động của con người trong cuộc sống. Thông qua nhân vật người thợ mộc, tác giả dân gian phê phán những người thiếu chủ kiến, không biết suy xét đúng sai. Người thợ mộc là một người chăm chỉ lao động. Anh bỏ công sức đẽo cày với mong muốn làm ra một sản phẩm tốt để bán. Tuy nhiên, hạn chế lớn nhất của nhân vật này chính là không có chính kiến, luôn thay đổi theo ý kiến của người khác. Mỗi khi có người đi qua góp ý, anh đều cho rằng ý kiến ấy đúng và lập tức làm theo mà không suy nghĩ kĩ xem có phù hợp hay không. Chính sự thiếu suy nghĩ độc lập ấy đã khiến chiếc cày bị đẽo đi đẽo lại nhiều lần, cuối cùng trở nên méo mó, không còn sử dụng được. Người thợ mộc không biết chọn lọc ý kiến, không giữ vững quyết định ban đầu của mình, dẫn đến kết quả là công sức bỏ ra trở nên vô ích. Qua hình ảnh người thợ mộc, truyện phê phán những người ba phải, thiếu lập trường, dễ bị tác động bởi lời nói bên ngoài. Đồng thời, truyện cũng nhắn nhủ mỗi người cần biết lắng nghe ý kiến của người khác nhưng phải có chính kiến, suy nghĩ chín chắn trước khi hành động. Tóm lại, nhân vật người thợ mộc trong truyện Đẽo cày giữa đường là hình ảnh tiêu biểu cho thói quen làm việc thiếu suy xét. Qua đó, truyện ngụ ngôn gửi gắm bài học sâu sắc: trong cuộc sống, con người cần có lập trường vững vàng và biết chịu trách nhiệm với quyết định của mình.

Người thợ mộc

Truyện ngụ ngôn “Đẽo cày giữa đường” là một tác phẩm ngắn gọn nhưng chứa đựng những bài học sâu sắc về cuộc sống và cách làm người. Tác giả dân gian đã khéo léo xây dựng hình tượng người thợ mộc, một nhân vật tưởng chừng đơn giản nhưng lại là đại diện tiêu biểu cho một thói hư tật xấu phổ biến trong xã hội: sự thiếu kiên định và dễ dàng bị dao động bởi dư luận bên ngoài. Xuyên suốt câu chuyện, hành động đẽo cày không ngừng thay đổi của người thợ mộc đã bộc lộ rõ nét đặc điểm tâm lý dễ bị chi phối, dẫn đến kết cục dở khóc dở cười, qua đó gửi gắm lời răn dạy sâu sắc về tầm quan trọng của việc giữ vững lập trường và mục tiêu trong mọi công việc.

Nhân vật người thợ mộc trong truyện “Đẽo cày giữa đường” được khắc họa chủ yếu qua hành động và kết quả công việc của anh ta. Qua đó, ta thấy rõ những đặc điểm nổi bật sau:

Thứ nhất, người thợ mộc là hiện thân của sự thiếu kiên định và dễ dàng bị lung lay bởi ý kiến bên ngoài .Ngay từ đầu, anh ta đã bắt tay vào việc đẽo một chiếc cày. Theo lẽ thường, một người thợ lành nghề sẽ có kinh nghiệm và biết rõ mình cần làm gì. Tuy nhiên, chỉ vừa mới bắt đầu, khi có người đi qua đường nhìn thấy và đưa ra lời nhận xét, anh ta đã lập tức thay đổi ý định. Lời góp ý ban đầu có thể là hợp lý, nhưng việc anh ta thay đổi ngay lập tức cho thấy sự thiếu tự tin vào khả năng của mình. Khi những ý kiến khác nhau, thậm chí trái ngược nhau, liên tục được đưa ra từ những người qua đường, người thợ mộc càng trở nên bối rối và loay hoay. Anh ta không còn định hướng rõ ràng, cứ nghe ai nói sao thì làm vậy, khiến chiếc cày biến dạng dần. Điều này cho thấy sự phụ thuộc quá lớn vào người khác, không có lập trường vững vàng.

Thứ hai, hành động của người thợ mộc cho thấy sự thiếu chủ động và mất phương hướng trong công việc.Anh ta thực hiện công việc một cách thụ động, để cho hoàn cảnh (những lời nói xung quanh) chi phối hoàn toàn. Thay vì tập trung vào mục đích ban đầu là tạo ra một chiếc cày hoàn chỉnh và hữu dụng, anh ta lại mải mê chạy theo những lời chỉ dẫn rời rạc, thiếu căn cứ. Quá trình đẽo cày của anh ta không tuân theo một kế hoạch hay một tiêu chuẩn nhất định nào, mà thay đổi liên tục theo “thời tiết dư luận”. Điều này dẫn đến một kết quả tất yếu là sự thất bại: chiếc cày cuối cùng trở nên vô dụng, không thể phục vụ cho mục đích ban đầu. Câu chuyện ngụ ý rằng, khi làm việc mà không có mục tiêu rõ ràng, không có phương pháp đúng đắn và không giữ vững quan điểm của mình, chúng ta sẽ lãng phí công sức và thời gian, cuối cùng chẳng đạt được kết quả gì.

Thứ ba, qua nhân vật người thợ mộc, truyện gửi gắm bài học phê phán thói quen a dua, thiếu suy xét.Truyện “Đẽo cày giữa đường” không chỉ là câu chuyện về một người thợ mộc vụng về, mà còn là lời cảnh tỉnh cho tất cả mọi người. Nó phê phán những ai hay nghe lời người khác một cách mù quáng, không suy nghĩ, không cân nhắc xem ý kiến nào là đúng đắn, phù hợp với hoàn cảnh của mình. Đặc biệt trong thời đại thông tin bùng nổ như hiện nay, chúng ta tiếp xúc với vô vàn luồng ý kiến khác nhau. Nếu không có khả năng phân tích, sàng lọc và giữ vững quan điểm cá nhân, chúng ta dễ dàng bị cuốn theo những trào lưu nhất thời, những lời khuyên trái chiều, và cuối cùng đánh mất phương hướng, gây ra những hậu quả đáng tiếc. Bài học từ người thợ mộc là cần có “cái đầu lạnh” và “trái tim vững vàng” để đưa ra những quyết định sáng suốt.

Tóm lại, nhân vật người thợ mộc trong truyện “Đẽo cày giữa đường” là một hình tượng nghệ thuật độc đáo, mang ý nghĩa giáo dục sâu sắc. Qua sự thiếu kiên định, dễ bị chi phối bởi đám đông và hậu quả bi hài từ hành động của anh ta, truyện đã truyền tải một thông điệp quý báu: trong cuộc sống và công việc, mỗi người cần có chính kiến, lập trường vững vàng, biết lắng nghe có chọn lọc và kiên trì theo đuổi mục tiêu của mình. Chỉ khi đó, chúng ta mới có thể tạo ra những “chiếc cày” thực sự có giá trị, phục vụ hữu ích cho cuộc sống của chính mình và cộng đồ.

22 tháng 1

Truyện ngụ ngôn Đẽo cày giữa đường đã xây dựng hình ảnh người thợ mộc như một bài học sâu sắc về cách sống và làm việc. Qua nhân vật này, tác giả phê phán thói quen thiếu bản lĩnh, không có chính kiến, dễ nghe theo lời người khác. Trước hết, người thợ mộc là người chăm chỉ, có chí làm ăn. Anh dốc hết vốn liếng trong nhà để mua gỗ, mở cửa hàng ven đường và ngày ngày miệt mài đẽo cày với mong muốn kiếm sống lương thiện. Điều đó cho thấy anh là người chịu khó lao động, không lười biếng, có mong muốn vươn lên bằng sức mình. Tuy nhiên, điểm nổi bật nhất ở nhân vật này lại là tính thiếu kiên định, không có lập trường riêng. Mỗi khi có người qua đường góp ý, anh đều cho là đúng và lập tức làm theo. Ông cụ bảo đẽo cày to, cao thì anh làm theo; bác nông dân bảo phải nhỏ, thấp thì anh lại đổi cách đẽo. Sau đó, chỉ vì nghe lời đồn về việc bán cày voi có lãi, anh liền bỏ hết kiểu cày cũ để đẽo theo kiểu mới. Anh không suy nghĩ, không kiểm chứng, chỉ chạy theo ý kiến bên ngoài.

Chính sự cả tin và thiếu suy xét ấy đã khiến người thợ mộc phải trả giá đắt. Cày làm ra thì cái quá to, cái quá nhỏ, không phù hợp với nhu cầu thực tế nên chẳng ai mua. Cuối cùng, anh mất sạch vốn liếng, rơi vào cảnh trắng tay. Khi nhận ra lời người đời là dại thì đã quá muộn. Qua nhân vật người thợ mộc, truyện Đẽo cày giữa đường gửi gắm một bài học sâu sắc: trong cuộc sống và công việc, con người cần biết lắng nghe nhưng phải có chính kiến, biết suy nghĩ độc lập, không mù quáng làm theo lời người khác. Nếu không, ta rất dễ thất bại và tự chuốc lấy hậu quả cho mình.

22 tháng 1

Truyện ngụ ngôn Đẽo cày giữa đường kể về một người thợ mộc làm nghề đẽo cày để bán. Qua nhân vật này, tác giả dân gian đã phê phán thói quen thiếu suy nghĩ, không có chính kiến trong cuộc sống. Người thợ mộc là người chăm chỉ, muốn làm ăn lương thiện. Anh dốc hết vốn liếng để mua gỗ, mở cửa hàng bên vệ đường với mong muốn bán được nhiều cày. Điều đó cho thấy anh là người có ý thức lao động, mong muốn cải thiện cuộc sống bằng sức lực của mình. Tuy nhiên, điểm nổi bật nhất ở nhân vật người thợ mộc lại là sự thiếu chủ kiến, cả tin và dễ bị chi phối bởi ý kiến người khác. Hễ có người góp ý thì anh đều cho là đúng và lập tức làm theo. Khi có người bảo phải đẽo cày to, cao thì anh làm theo. Nghe người khác nói cày phải nhỏ, thấp thì anh lại thay đổi. Cuối cùng, cày làm ra không phù hợp với bất cứ ai, dẫn đến không bán được sản phẩm nào. Chính vì không có chính kiến, không suy xét đúng – sai, không hiểu rõ nhu cầu thực tế của người dùng nên người thợ mộc đã tự làm hỏng công việc của mình. Anh không biết chọn lọc ý kiến, không tin vào hiểu biết và kinh nghiệm của bản thân, khiến công sức và tiền bạc đều trở nên vô ích. Qua nhân vật người thợ mộc, truyện Đẽo cày giữa đường gửi gắm bài học sâu sắc: Trong cuộc sống, con người cần có lập trường, suy nghĩ độc lập, biết tiếp thu ý kiến một cách chọn lọc. Nếu chỉ nghe theo người khác một cách mù quáng thì sẽ dễ thất bại và không đạt được mục tiêu

Truyện cười dân gian “Đẽo cày giữa đường” đã xây dựng hình ảnh người thợ mộc với những đặc điểm tính cách tiêu biểu, qua đó gửi gắm bài học sâu sắc về cách sống và làm việc của con người. Trước hết, người thợ mộc là người thiếu chính kiến. Khi bắt tay vào làm việc, anh không có suy nghĩ độc lập, không tin vào hiểu biết và kinh nghiệm của bản thân. Hễ có người đi qua góp ý, anh liền nghe theo ngay mà không suy xét đúng sai. Người bảo đẽo cày to thì anh làm to, người bảo đẽo nhỏ thì anh lại sửa theo, khiến công việc liên tục thay đổi. Bên cạnh đó, người thợ mộc còn là người ba phải, dễ bị tác động bởi ý kiến bên ngoài. Anh không biết chọn lọc lời khuyên phù hợp mà nghe theo tất cả mọi người. Chính sự thiếu kiên định ấy đã khiến sản phẩm cuối cùng trở nên méo mó, không dùng được. Điều này cho thấy anh không có lập trường rõ ràng trong suy nghĩ và hành động. Qua hình ảnh người thợ mộc, truyện dân gian đã phê phán những người không có chủ kiến, làm việc thiếu suy nghĩ, đồng thời nhắc nhở con người cần biết lắng nghe ý kiến người khác nhưng phải có sự chọn lọc, biết suy nghĩ độc lập và tin vào quyết định đúng đắn của mình. Tóm lại, nhân vật người thợ mộc trong truyện “Đẽo cày giữa đường” là hình ảnh mang tính châm biếm sâu sắc, giúp người đọc rút ra bài học ý nghĩa: trong cuộc sống và công việc, mỗi người cần có chính kiến, không nên a dua, chạy theo ý kiến của người khác một cách mù quáng.

22 tháng 1

Trong truyện ngụ ngôn Đẽo cày giữa đường, người thợ mộc là nhân vật trung tâm, qua đó tác giả dân gian phê phán một thói quen xấu trong cuộc sống.

Trước hết, người thợ mộc là người thiếu chính kiến. Khi bắt tay vào làm chiếc cày, anh không có suy nghĩ, kế hoạch hay quan điểm riêng. Ai đi qua góp ý thế nào, anh cũng nghe theo, cho rằng người khác nói đều đúng. Chính sự dao động ấy khiến anh liên tục thay đổi cách làm. Bên cạnh đó, người thợ mộc còn dễ bị chi phối bởi ý kiến bên ngoài. Thay vì tự tin vào công việc của mình, anh lại đặt niềm tin mù quáng vào lời người khác mà không suy xét đúng – sai. Điều này cho thấy anh thiếu khả năng đánh giá và không biết chọn lọc thông tin. Cuối cùng, hậu quả từ những nhược điểm ấy là công việc thất bại hoàn toàn. Chiếc cày bị đẽo sửa nhiều lần đến mức không thể sử dụng được, công sức bỏ ra trở nên vô ích. Đây là kết quả tất yếu của việc làm việc không có lập trường, không kiên định.

        Người thợ mộc có chí làm ăn, dùng vốn liếng để mở cửa hàng đẽo cày. Tuy nhiên, anh ta lại thiếu hiểu biết về nghề và không có mục tiêu rõ ràng về sản phẩm mình làm ra.

Có rất nhiều người xem và góp ý ,ý nào anh cũng cho là phải và làm theo,cuối cùng anh vẫn thất bại.

Anh bày đầy ra nhưng ko ai mua ,tất cả gỗ đẽo đều hỏng hết, vốn liếm đi đời nhà ma

22 tháng 1

Phân tích nhân vật người thợ mộc trong truyện “Đẽo cày giữa đường” Truyện ngụ ngôn Đẽo cày giữa đường đã xây dựng hình ảnh người thợ mộc như một bài học sâu sắc về cách suy nghĩ và làm việc trong cuộc sống. Qua nhân vật này, tác giả dân gian phê phán thói thiếu chính kiến, dễ dao động trước ý kiến của người khác. Người thợ mộc là người chăm chỉ, có ý định làm ăn chân chính. Anh ta dốc hết vốn trong nhà để mua gỗ, mở cửa hàng ngay bên vệ đường với mong muốn kiếm sống bằng nghề đẽo cày. Điều đó cho thấy anh là người có tinh thần lao động, không lười biếng hay ỷ lại. Tuy nhiên, điểm yếu lớn nhất của anh chính là không có lập trường, không có suy nghĩ độc lập. Khi có người góp ý rằng cày phải đẽo to, cao thì mới dễ cày, anh liền làm theo. Nhưng sau đó lại nghe người khác nói cày phải nhỏ, thấp mới tốt, anh cũng lập tức thay đổi. Hễ ai nói gì, anh cũng cho là đúng và làm theo mà không hề suy xét xem ý kiến đó có phù hợp hay không. Sự thiếu kiên định ấy khiến sản phẩm của anh lúc thì to quá, lúc lại nhỏ quá, cuối cùng chẳng có chiếc cày nào đáp ứng được nhu cầu thực tế của người mua. Chính vì “đẽo cày giữa đường”, nghe theo mọi lời bàn ra tán vào, người thợ mộc đã tự làm hỏng công việc của mình. Kết quả là hàng hóa làm ra không bán được, tiền vốn mất trắng. Đây là hậu quả tất yếu của lối suy nghĩ ba phải, không có chính kiến. Qua nhân vật người thợ mộc, truyện gửi gắm một bài học sâu sắc: trong cuộc sống, con người cần biết lắng nghe ý kiến người khác nhưng phải có sự chọn lọc và suy nghĩ độc lập. Nếu chỉ làm theo lời người khác một cách mù quáng, chúng ta sẽ dễ thất bại và không đạt được mục tiêu của Bạn đã nói.

25 tháng 12 2023

- Việc sử dụng thành ngữ đẽo cày giữa đường ở trường hợp (a) chưa hợp lí. Vì đẽo cày giữa đường nói đến hành động một cách thiếu chủ kiến, quá bị động bởi ý kiến của những người xung quanh nên cuối cùng chẳng đạt được kết quả gì trong khi câu thứ nhất ở trường hợp (a) chỉ cho thấy đối tượng giao tiếp được nhiều người góp cho những ý kiến hay mà không nói anh ta có thiếu chủ kiến hay bị động hay không.

- Việc sử dụng thành ngữ đẽo cày giữa đường ở trường hợp (b) là hợp lí. Vì người nói đã nhận được người ý kiến của người khác, nhưng còn đang phân vân, chưa đưa ra được chủ kiến của mình.

25 tháng 12 2023

Người thợ mộc trong truyện Đẽo cày giữa đường đã luôn nghe theo lời khuyên của bất cứ ai đi ngang qua góp ý, khiến công sức và của cải "đi đời nhà ma".

25 tháng 12 2023

Trong cuộc sống của mỗi người chúng ta luôn cần phải đứng trước nhưungx chọn lựa. Và chúng ta cũng cần phải lắng nghe ý kiến của người khác để có những chọn lựa phù hợp cho mình. Tuy nhiên cần tuyệt đối lựa chon theo kiểu đẽo cày giữa đường, ai nói gì cũng làm theo mà hỏng việc. Chúng ta lắng nghe nhưng cần tiếp thu có chọn lọc và đưa ra được chính kiến của mình.

Cho đoạn văn sau: “ Một thói quen xấu ta thường gặp hàng ngày, ở bất cứ đâu là thói quen vứt rác bừa bãi. Ăn chuối xong cứ tiện tay là vứt toẹt ngay cái vỏ ra cửa, ra đường. Thói quen này thành tệ nạn…Một xóm nhỏ, con mương sau nhà thành con sông rác…Những nơi khuất, nơi công cộng, lâu ngày rác cứ ùn lên, khiến nhiều khu dân cư phải chịu hậu quả...
Đọc tiếp

Cho đoạn văn sau: “ Một thói quen xấu ta thường gặp hàng ngày, ở bất cứ đâu là thói quen vứt rác bừa bãi. Ăn chuối xong cứ tiện tay là vứt toẹt ngay cái vỏ ra cửa, ra đường. Thói quen này thành tệ nạn…Một xóm nhỏ, con mương sau nhà thành con sông rác…Những nơi khuất, nơi công cộng, lâu ngày rác cứ ùn lên, khiến nhiều khu dân cư phải chịu hậu quả mất vệ sinh nặng nề. Tệ hại hơn có người có cái cốc vỡ, cái chai vỡ cũng tiện tay ném ra đường. Vì thế cụ già, trẻ nhỏ giẫm phải, chảy máu chân rất nguy hiểm..”

1. Đoạn văn trên viết theo phương thức biểu đạt gì?

2. Nội dung của đoạn viết về điều gì?

3. Những thói quen nào đã được người viết nói đến trong đoạn văn?

4. Từ những biểu hiện cụ thể trong đoạn văn em co suy nghĩ gì về tệ nạn vứt rác bừa bãi ở địa phương em?

giúp mình trong hôm nay nha mn

1

Cho đoạn văn sau: “ Một thói quen xấu ta thường gặp hàng ngày, ở bất cứ đâu là thói quen vứt rác bừa bãi. Ăn chuối xong cứ tiện tay là vứt toẹt ngay cái vỏ ra cửa, ra đường. Thói quen này thành tệ nạn…Một xóm nhỏ, con mương sau nhà thành con sông rác…Những nơi khuất, nơi công cộng, lâu ngày rác cứ ùn lên, khiến nhiều khu dân cư phải chịu hậu quả mất vệ sinh nặng nề. Tệ hại hơn có người có cái cốc vỡ, cái chai vỡ cũng tiện tay ném ra đường. Vì thế cụ già, trẻ nhỏ giẫm phải, chảy máu chân rất nguy hiểm..”

1. Đoạn văn trên viết theo phương thức biểu đạt gì? 

- Nghị luận

2. Nội dung của đoạn viết về điều gì?

- Cần tạo ra thói quen tốt trong đời sống xã hội (đầu đề)

3. Những thói quen nào đã được người viết nói đến trong đoạn văn?

+ Vứt rác bừa bãi

+ Vứt vỏ chuối ra cửa, ra đường

+ Vứt rác ra kênh mương

+ Cốc vỡ, chai vỡ cũng ném ra đường...

4. Từ những biểu hiện cụ thể trong đoạn văn em co suy nghĩ gì về tệ nạn vứt rác bừa bãi ở địa phương em?

   Vứt rác bừa bãi là vứt rác không đúng nơi quy định, không đúng chỗ, gây nên ô nhiễm môi trường. Bất cứ lúc nào có rác là vứt, mọi nơi mọi lúc. Vứt theo thói quen, tiện đâu vứt đó, không cần biết chỗ mình là ở đâu, thùng rác nằm ở chỗ nào. Những  hành động vứt rác bừa bãi và cầu, cống, đường xá bị ô nhiễm nghiêm trọng. Chủ yếu do sự thiếu ý thức của mỗi người trong cuộc sống, thùng đựng rác nơi công cộng còn thiếu hoặc đặt ở vị trí không thuận tiện cho việc vứt rác và một phần cũng do cán bộ địa phương xử lí vi phạm còn nhẹ, chưa thường xuyên. Hành động này sẽ gây ô nhiễm môi trường, bên cạnh đó còn có thể phát sinh hàng loạt các dịch bệnh nguy hiểm và có thể ảnh hưởng trực tiếp đến sức khỏe và đời sống con người, gây tổn hại tiền của cho nhà nước. Tạo ra một thói quen xấu trong đời sống văn minh hiện đại. Để giữ gìn cho địa phương chúng ta xanh-sạch-đẹp cần :  Tuyên truyền giáo dục và nâng cao ý thức người dân trong việc bảo vệ môi trường, giữ gìn vệ sinh công cộng. Tổ chức các hoạt động thu gom rác thải, bảo vệ môi trường như: Ngày thứ bảy tình nguyện, ngày chủ nhật xanh,... Có biện pháp xử lí nghiêm khắc đối với những trường hợp xả rác bừa bãi......

25 tháng 12 2023

a. đi đời nhà ma → mất cả

b. thượng vàng hạ cám → tất cả mọi thứ, từ quý giá đến loại tầm thường, rẻ rúng nhất

Nhận xét: Sử dụng các từ ngữ có ý nghĩa tương đương thành ngữ khiến câu văn dài, lủng củng hơn. Như vậy, thành ngữ giúp cho câu trở nên súc tích, bóng bẩy, gợi nhiều liên tưởng.

Như thế nào là một tình bạn đẹp?Có lẽ cả tôi và các bạn đều có cho riêng mình một đáp án cho câu hỏi ấy rồi. " Tình bạn đẹp là trong hoạn nạn khó khăn vẫn có nhau", đó là câu nói nổi tiếng của nhà văn A.Julia, và giờ đây, nó lại trở thành tuyên ngôn của những người bạn...được gọi là thân. Phải chăng cứ ai được gọi là "bạn thân" thì sẽ...
Đọc tiếp

Như thế nào là một tình bạn đẹp?

Có lẽ cả tôi và các bạn đều có cho riêng mình một đáp án cho câu hỏi ấy rồi. " Tình bạn đẹp là trong hoạn nạn khó khăn vẫn có nhau", đó là câu nói nổi tiếng của nhà văn A.Julia, và giờ đây, nó lại trở thành tuyên ngôn của những người bạn...được gọi là thân.

 

Phải chăng cứ ai được gọi là "bạn thân" thì sẽ là một tình bạn đẹp với bạn! Có thể có mà cũng có thể không. Vì khi ta đã gọi một ai đó là "bạn thân" thì hẳn người đó phải đem lại cho ta một cảm giác bình an và an toàn nào đó để ta có thể dễ dàng chia sẻ những buồn vui, những bí mật trong cuộc sống. Thế nhưng, đôi khi hai chữ "bạn thân" được dùng sai nghĩa hoặc gọi quá sớm đối với một tình bạn vừa mới chớm nở. Khi người bạn kia còn dấu ta nhiều điều, khi người bạn ấy còn chưa thực sự mở lòng sẻ chia với ta và khi ta chưa thực sự hiểu họ thì ta với họ chỉ dừng lại ở mức độ bạn bè thông thường mà thôi. Còn "bạn thân" ư, có lẽ nên để thời gian chứng nhận...

 

Những người bạn lâu năm có phải đã cho ra những tình bạn đẹp không? Tình bạn của ba tôi với bạn của ông đã có từ cách đây 30 năm trước, từ khi hai người còn là hai cậu thanh niên trẻ và độc thân. Và khi hai người đã cách xa nhau gần ngàn cây số, tình bạn ấy vẫn luôn tồn tại và bền chặt thông qua những cuộc gọi qua điện thoại hoặc skyber, hay những tin nhắn chúc mừng những ngày trọng đại trong cuộc đời hai người. Ba tôi từng nói với tôi rằng: "Cuộc đời ba có được người bạn như bác ấy thực sự là điều quý giá đáng trân trọng". Có lẽ với ba, đó thực sự là một tình bạn đẹp!

 

Tình bạn đẹp có chớm nở với những người bạn mới quen hay không! Đã rất nhiều lần tôi cho là có. Khi tôi trao hết những thứ được coi là bí mật, quý giá nhất của mình cho những người bạn mới quen hoặc mới gọi nhau là bạn. Bởi tôi nghĩ, một khi ta mở rộng tấm lòng thì người kia cũng sẽ nhiệt tình cởi mở với ta, và dù hai bên có những bất đồng, những tính cách khác nhau thì chỉ cần cùng nhau giải quyết, tất cả sẽ trở thành bình thường. Thế nhưng hình như tôi đã nhầm, một vài người không như tôi nghĩ, họ khép kín bản thân như những con hến, khó có thể bậy nắp nó ra bởi sự cởi mở và chân thành. Và nếu họ có cởi mở với ta thì đó cũng chỉ là một phần nhỏ của tảng băng chìm, họ coi đó là một thứ có thể dễ dàng tạo mối quan hệ và xa hơn, xấu hơn là lợi dụng ta.

Vai trò của ta trong mối quan hệ tình bạn là gì?

Tôi rất thích thuyết "Chính Danh" của Nhà Nho, nhà giáo dục nổi tiếng của Trung Quốc thời Chiến Quốc - Khổng Tử. Ông đã cho rằng, mỗi người khi sinh ra trên cõi đời này đều mang một cái "danh" nhất định, và ta phải làm tròn tốt bổn phận với cái "danh" ấy. Hiển nhiên, trong tình bạn, mỗi người sẽ có một "danh phận" nhất định tạo nên một tập thể vững mạnh. Trong tình bạn giữa hai người, đó là sự phối hợp tung hứng giữa cả hai, khi người kia bực bội, người này cần hiểu được tính cách người kia để làm dịu đi cơn bực bội ấy, và thế là mối quan hệ trở nên êm thấm. Tất nhiên cũng tùy trường hợp người bạn của ta đang bực chuyện gì đã. Còn trong tình bạn của hơn hai người, hiển nhiên sẽ là tập hợp những cá thể có nhiều điểm khác nhau về tính cách, mỗi người cần chọn cho mình một chỗ đứng nhất định trong nhóm. Ví dụ như tôi chọn cho mình một chỗ đứng im lặng trong nhóm, tôi im lặng với những gì nhóm tranh luận, bất đồng hay thảo luận, còn bạn của tôi, bạn ý chọn cho mình một chỗ đứng nổi loạn trong nhóm, để tất cả mọi người có thể dễ dàng để ý tới bạn ấy!

 

Thực chất, tình bạn đẹp nhất không phân biệt bất cứ rào cản nào của xã hội, chỉ cần chúng ta có thể mở lòng với nhau, chia sẻ buồn vui cho nhau và ở bên nhau mỗi lúc hoạn nạn là đã đẹp lắm rồi. Đâu cần phải kiếm tìm một ai hợp tính với bạn, chỉ cần tim một người sẵn sàng cùng bạn bước tới cuối đường là đã đủ, đó đã được gọi là "bạn tri kỷ" rồi...

12

Mink hiểu mình rất hiểu mà!~Tình bạn đôi lúc rất phức tạp không thể biết được!Mink góp ý nha!~

9 tháng 11 2018

chùi lồn nhà chúng mày lồn lồn

Ú òa =))) Tớ bắt đầu trước nha :">-------------------[280718]     Title:  [Oneshot/YoonTae] Yêu anh yêu đến đau lòng...-------------------------------------------------"Ngày đầu gặp anh, em đã biết thương là gì...Ngày đầu gặp anh, em đã biết đau là chi...Em yêu anh nhiều rất nhiều, yêu anh bằng tất cả những gì em có, bằng cả trái tim này...Yêu đến mê say, đến điên...
Đọc tiếp

Ú òa =))) Tớ bắt đầu trước nha :">

-------------------

[280718]

     Title:  [Oneshot/YoonTae] Yêu anh yêu đến đau lòng...

-------------------------------------------------

"Ngày đầu gặp anh, em đã biết thương là gì...

Ngày đầu gặp anh, em đã biết đau là chi...

Em yêu anh nhiều rất nhiều, yêu anh bằng tất cả những gì em có, bằng cả trái tim này...

Yêu đến mê say, đến điên dại...

Đến mức vuột mất anh lúc nào cũng không hề hay biết...

Em xin lỗi..."

.

 Yoongi à, anh còn nhớ chứ? Hai năm trước mình gặp nhau vào một ngày mưa tầm tã. Để rồi cũng vào một ngày mưa như thế, chúng ta xa nhau mãi mãi. Quả thật, ngày tháng bên anh, thực sự em rất hạnh phúc.

 Những ngày đó, lúc nào mình cũng bên nhau. Phòng trọ của hai đứa sát vách, nên cứ hôm nào mơ thấy ác mộng em liền vọt sang rồi bám tay anh chặt cứng không rời. Bác hàng xóm tầng dưới chúng ta giống như người yêu vậy! Em vui lắm luôn ấy. Cơ mà anh cũng biết phá hoại cảm xúc của người khác quá đi, tự dưng bụp vô một câu: "Bọn cháu chỉ là bạn bè bình thường thôi bác ơi!" Tụt hết mood của em rồi a!!! Anh cứ giả vờ cưng chiều em thì anh chết à? Hứ!!

 Sau những lần đó, anh sẽ chỉ cười cười, không xin lỗi. Vì anh biết em sẽ chẳng giận anh được quá mười phút mà. Rồi em sẽ lại lẽo đẽo theo anh đến tiệm bánh ngọt gần đó, gọi một cái bánh việt quất nho nhỏ, sau đó ngồi ngắm anh lật đật chạy tới chạy lui, đợi anh cho đến lúc tan làm rồi cùng về nhà trọ. Cuộc sống cứ vậy mà êm đềm trôi qua...

 Cho tới một ngày, cậu ấy đến. Cậu ấy là Park Jimin, người bạn từ nhỏ và cũng là người anh yêu đến tận xương tủy. Cậu ấy xuất hiện, bước chân vào cuộc đời tưởng chừng như hạnh phúc viên mãn của em. Jimin cậu ấy tuy bằng tuổi nhưng lại hoàn hảo hơn em, khéo léo hơn em, xinh đẹp hơn em. Và hơn hết, cậu ấy có được tình yêu của anh!

 Em biết em chỉ là một thằng nhóc hậu đậu, vụng về, lại chẳng biết nấu ăn hay giặt giũ. Em làm gì cũng chả nên thân, suốt ngày chui rúc trong phòng nghịch điện thoại này nọ. Nhưng em đã học tất cả mọi thứ, chỉ vì anh! Em chỉ muốn được anh để ý tới, không phải cái loại tình cảm gọi là anh em hay bạn bè! Em yêu anh, Yoongi à! Kim Taehyung này yêu anh!!

 Dạo sau đó, anh suốt ngày chỉ biết Jimin này Jimin nọ, hoàn toàn coi em như không khí. Cảm giác của em, ước gì anh hiểu được dù chỉ một nửa. Rồi dần dần em càng ghen ghét cậu ấy hơn. Em thực ghét Park Jimin! Ghét những lúc anh và cậu ấy vui vẻ cười đùa, thân thiết bên nhau. Ghét những lần hôn môi của anh và cậu ấy. Ghét cả lời yêu hai người dành cho đối phương. Tất cả, em đều ghét rất ghét!! Và trái tim em cũng đau thật đau!!

 Sau đó ba tuần, em rời đi, rời khỏi cuộc sống của anh mãi mãi. Khi tạm biệt, anh và Park Jimin đã nắm tay nhau thật chặt. Cậu ấy im lặng, còn anh chỉ lặng lẽ nói duy nhất một câu: "Taehyungie à, tạm biệt em." 

 Ngày hôm đó, mưa rơi tầm tã, em bước đi dưới làn mưa trắng xóa, khẽ khóc thầm cho cuộc tình đơn phương chẳng thành này. Lần đầu tiên, em biết vị của nước mắt. Mặn, chát và đau đớn vô cùng. Em xin lỗi Yoongi à. Em đã lỡ yêu anh, yêu rất yêu, yêu đến đau lòng...

                                                               ---END FIC---

-------------------------------------

Đây là truyện của tớ nha, tối thứ 7 tuần sau sẽ có truyện khác ^^~

Các bạn hãy đăng truyện (hoặc chap) của mình bên dưới phần trả lời nha ^^~

Yêu <3

0
Ú òa =))) Tớ bắt đầu trước nha :">-------------------[280718]     Title:  [Oneshot/YoonTae] Yêu anh yêu đến đau lòng...-------------------------------------------------"Ngày đầu gặp anh, em đã biết thương là gì...Ngày đầu gặp anh, em đã biết đau là chi...Em yêu anh nhiều rất nhiều, yêu anh bằng tất cả những gì em có, bằng cả trái tim này...Yêu đến mê say, đến điên...
Đọc tiếp

Ú òa =))) Tớ bắt đầu trước nha :">

-------------------

[280718]

     Title:  [Oneshot/YoonTae] Yêu anh yêu đến đau lòng...

-------------------------------------------------

"Ngày đầu gặp anh, em đã biết thương là gì...

Ngày đầu gặp anh, em đã biết đau là chi...

Em yêu anh nhiều rất nhiều, yêu anh bằng tất cả những gì em có, bằng cả trái tim này...

Yêu đến mê say, đến điên dại...

Đến mức vuột mất anh lúc nào cũng không hề hay biết...

Em xin lỗi..."

.

 Yoongi à, anh còn nhớ chứ? Hai năm trước mình gặp nhau vào một ngày mưa tầm tã. Để rồi cũng vào một ngày mưa như thế, chúng ta xa nhau mãi mãi. Quả thật, ngày tháng bên anh, thực sự em rất hạnh phúc.

 Những ngày đó, lúc nào mình cũng bên nhau. Phòng trọ của hai đứa sát vách, nên cứ hôm nào mơ thấy ác mộng em liền vọt sang rồi bám tay anh chặt cứng không rời. Bác hàng xóm tầng dưới chúng ta giống như người yêu vậy! Em vui lắm luôn ấy. Cơ mà anh cũng biết phá hoại cảm xúc của người khác quá đi, tự dưng bụp vô một câu: "Bọn cháu chỉ là bạn bè bình thường thôi bác ơi!" Tụt hết mood của em rồi a!!! Anh cứ giả vờ cưng chiều em thì anh chết à? Hứ!!

 Sau những lần đó, anh sẽ chỉ cười cười, không xin lỗi. Vì anh biết em sẽ chẳng giận anh được quá mười phút mà. Rồi em sẽ lại lẽo đẽo theo anh đến tiệm bánh ngọt gần đó, gọi một cái bánh việt quất nho nhỏ, sau đó ngồi ngắm anh lật đật chạy tới chạy lui, đợi anh cho đến lúc tan làm rồi cùng về nhà trọ. Cuộc sống cứ vậy mà êm đềm trôi qua...

 Cho tới một ngày, cậu ấy đến. Cậu ấy là Park Jimin, người bạn từ nhỏ và cũng là người anh yêu đến tận xương tủy. Cậu ấy xuất hiện, bước chân vào cuộc đời tưởng chừng như hạnh phúc viên mãn của em. Jimin cậu ấy tuy bằng tuổi nhưng lại hoàn hảo hơn em, khéo léo hơn em, xinh đẹp hơn em. Và hơn hết, cậu ấy có được tình yêu của anh!

 Em biết em chỉ là một thằng nhóc hậu đậu, vụng về, lại chẳng biết nấu ăn hay giặt giũ. Em làm gì cũng chả nên thân, suốt ngày chui rúc trong phòng nghịch điện thoại này nọ. Nhưng em đã học tất cả mọi thứ, chỉ vì anh! Em chỉ muốn được anh để ý tới, không phải cái loại tình cảm gọi là anh em hay bạn bè! Em yêu anh, Yoongi à! Kim Taehyung này yêu anh!!

 Dạo sau đó, anh suốt ngày chỉ biết Jimin này Jimin nọ, hoàn toàn coi em như không khí. Cảm giác của em, ước gì anh hiểu được dù chỉ một nửa. Rồi dần dần em càng ghen ghét cậu ấy hơn. Em thực ghét Park Jimin! Ghét những lúc anh và cậu ấy vui vẻ cười đùa, thân thiết bên nhau. Ghét những lần hôn môi của anh và cậu ấy. Ghét cả lời yêu hai người dành cho đối phương. Tất cả, em đều ghét rất ghét!! Và trái tim em cũng đau thật đau!!

 Sau đó ba tuần, em rời đi, rời khỏi cuộc sống của anh mãi mãi. Khi tạm biệt, anh và Park Jimin đã nắm tay nhau thật chặt. Cậu ấy im lặng, còn anh chỉ lặng lẽ nói duy nhất một câu: "Taehyungie à, tạm biệt em." 

 Ngày hôm đó, mưa rơi tầm tã, em bước đi dưới làn mưa trắng xóa, khẽ khóc thầm cho cuộc tình đơn phương chẳng thành này. Lần đầu tiên, em biết vị của nước mắt. Mặn, chát và đau đớn vô cùng. Em xin lỗi Yoongi à. Em đã lỡ yêu anh, yêu rất yêu, yêu đến đau lòng...

                                                               ---END FIC---

-------------------------------------

Đây là truyện của tớ nha, tối thứ 7 tuần sau sẽ có truyện khác ^^~

Các bạn hãy đăng truyện (hoặc chap) của mình bên dưới phần trả lời nha ^^~

Yêu <3

0
25 tháng 12 2023

- Những điểm giống nhau về nội dung của ba truyện ngụ ngôn: Đẽo cày giữa đường, Ếch ngồi đáy giếng, Con mối và con kiến: Đều nhằm trình bày những bài học đạo lí và kinh nghiệm sống.