Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.
Giải thích:
- Hiền tài: người tài cao, học rộng và có đạo đức.
- Nguyên khí: khí chất ban đầu làm nên sự sống còn và phát triển của sự vật.
- Hiền tài là nguyên khí của quốc gia: Hiền tài là những người có vai trò quyết định đối với sự thịnh suy của đất nước.
Từ quan điểm đúng đắn của Thân Nhân Trung : “Hiền tài là nguyên khí quốc gia”, học sinh liên hệ đến lời dạy của Bác : “Một dân tộc dốt là một dân tộc yếu”.
+ Câu nói của Người đề cao vai trò của giáo dục. Người đặt giáo dục là một trong nhiệm vụ hàng đầu để chấn hưng đất nước.
+ Người kêu gọi mọi người Việt Nam có quyền lợi và bổn phận học kiến thức mới để xây dựng nước nhà; nhất là các cháu thiếu niên phải ra sức học tập để cho non sông Việt Nam, dân tộc Việt Nam được vẻ vang sánh vai cùng các cường quốc năm châu.
+ Ngày nay, Đảng và Nhà nước đã thực hiện quan điểm giáo dục đúng đắn : Giáo dục là quốc sách hàng đầu. Trong đó, cần tập trung đầu tư cho giáo dục, coi trọng hiền tài, có chính sách đãi ngộ hợp lí để bồi dưỡng nhân tài, phát huy nhân lực ; tránh tình trạng chảy máu chất xám…
Biện pháp tu từ cú pháp nổi bật:
- bồi dưỡng nhân tài, kén chọn kẻ sĩ, vun trồng nguyên khí.
- Đã yêu mến cho khoa danh, lại đề cao bằng tước trật. Ban ân rất lớn mà vẫn cho là chưa đủ. Lại nêu tên ở Tháp Nhạn, ban cho danh hiệu Long Hổ, bày tiệc Văn hỉ.
→ Thông qua phép liệt kê, tác giả cho thấy các thánh đế minh vương đã làm nhiều việc để khuyến khích hiền tài. Nhưng như thế vẫn chưa đủ vì chỉ vang danh ngắn ngủi một thời lừng lẫy, mà không lưu truyền được lâu dài. Bởi vậy mới có bia đá đề danh.
- Giải thích: Câu nói nêu lên hậu quả của việc lãng phí thời gian.
- Bàn luận:
+ Nếu biết tận dụng thời gian, con người sẽ tạo ra nhiều giá trị quan trọng, từ vật chất đến tinh thần, phục vụ cho cuộc sống của mình và cho xã hội.
+ Nếu lãng phí thời gian, nghĩa là ta đang lãng phí tất cả các giá trị vật chất lẫn tinh thần: tiền bạc, sức khỏe, thành công, hạnh phúc…
+ Hơn nữa, cuộc đời hữu hạn nên mỗi giây phút trôi qua là ta đang mất đi một phần đời của chính mình.
- Bài học: Cần biết quý trọng thời gian và sử dụng thời gian một cách hiệu quả.
Chọn đáp án: B → Tác giả dùng thao tác phân tích xem xét mối quan hệ giữa hiền tài, sự phát triển của đất nước
Bổ sung các ý còn thiếu:
- Mối quan hệ giữa tài với đức
Trong quá trình rèn luyện cần thể hiện song song, hướng tới sự hoàn thiện cả đức và tài
b, Viết phần dàn ý
MB:
+ Giới thiệu lời dạy của chủ tịch Hồ Chí Minh, nêu ý nghĩa, nội dung lời dạy đó
TB
- Giải thích câu nói của Bác
+ Khẳng định ý nghĩa, tính đúng đắn của câu nói trong việc rèn luyện, tu dưỡng cá nhân
- Nêu mối quan hệ, phương hướng phấn đấu để thực hiện lời dạy của Bác ( mối quan hệ giữa tài- đức)
- Tầm quan trọng của hai yếu tố tài – đức trong thời kì đất nước hội nhập
KB
- Khẳng định tầm quan trọng của tài và đức.
1+1
a)Việc lặp từ “hiền tài” không đủ để tạo sự liên kết chặt chẽ giữa các câu. Phép lặp từ chỉ là một yếu tố nhỏ trong việc tạo liên kết. Để đoạn văn mạch lạc, cần có sự liên kết về nghĩa, logic giữa các câu, các ý. Trong đoạn văn này, các câu còn thiếu sự triển khai ý rõ ràng, chưa làm nổi bật được mối quan hệ giữa “sự coi trọng hiền tài” và “những đóng góp của hiền tài”.
b)
Thiếu tính logic
Thiếu sự chuyển ý
Ý chưa rõ ràng
a. Phép lặp từ đã được sử dụng ở các câu kế nhau mà đoạn văn vẫn rời rạc vì mặc dù có sự lặp lại từ "hiền tài" nhưng các câu không có sự liên kết chặt chẽ về ý nghĩa hoặc logic giữa các câu. Câu đầu nói về tầm quan trọng của hiền tài, câu sau nói về khả năng của hiền tài, và câu cuối nói về sự nghiệp của họ. Các câu chưa tạo thành một mạch ý liên tục hoặc logic chặt chẽ.
b. Đoạn văn đã mắc lỗi mạch lạc ở chỗ các câu chưa được liên kết chặt chẽ với nhau về ý nghĩa và logic. Các câu dường như đứng riêng lẻ, chưa tạo thành một đoạn văn có sự chuyển ý mượt mà hoặc liên kết rõ ràng giữa các câu để tạo thành một ý tưởng thống nhất về "hiền tài".
a. Phép lặp từ được sử dụng nhưng các câu kề nhau nhưng đoan văn vẫn rời rạc vì phương tiện nối giữa các câu không phù hợp và các câu chưa thống nhất cùng một chủ đề.
b. Đoạn văn chưa có phương tiện kết nối hợp lí, các câu không nói về cùng một chủ đề.
Câu 1 nói về việc nước ta rất trọng hiền tài. Câu 2 giải thích về người hiền tài. Vì vậy cần có phép nối phù hợp: Nhà nước ta rất coi trọng hiền tài. Bởi người hiền tài có những năng lực vượt trội so với người bình thường và có thể làm được nhiều việc lớn.
Câu 3 và câu 4 không cùng chủ đề với câu 1. Câu 3 đề cập đến việc hiền tài đời nào cũng có và câu 4 khẳng định tên tuổi, sự nghiệp của họ được nhân dân ghi nhớ. Để thống nhất, mạch lạc, câu 3 và 4 nên giải thích việc “nhà nước ta rất trọng người hiền tài” như thế nào.
a) Phép lặp từ "hiền tài" đã được sử dụng ở cả 4 câu văn, nhưng các câu văn này lại không có sự thống nhất về chủ đề chính, dẫn đến việc đoạn văn bị rời rạc, thiếu mạch lạc.
b) Đoạn văn mắc lỗi liên kết về nội dung (thiếu tính mạch lạc). Mặc dù có sử dụng phép lặp từ ngữ, nhưng do các câu không cùng phục vụ một ý nghĩa hay chủ đề thống nhất nên đoạn văn không đảm bảo tính mạch lạc.
a) phép lặp từ đã được sử dụng ở các câu kề nhau mà đọan văn vẫn rời rạc vì các câu vẫn không có tính thống nhất về chủ đề
b) đoạn văn đã mắc liên kết về nội dung ( thiếu mạch lạc )
1. Vì sao phép lặp từ đã được sử dụng ở các câu kề nhau mà đoạn văn vẫn rời rạc?
Mặc dù đoạn văn có sử dụng phép lặp từ “hiền tài”, nhưng các câu chỉ liệt kê rời rạc những nhận xét chung về hiền tài mà chưa có quan hệ logic rõ ràng (giải thích, nguyên nhân – kết quả, khái quát – cụ thể…) giữa các câu. Việc lặp từ chỉ tạo liên kết hình thức, trong khi liên kết nội dung và mạch lập luận chưa được xây dựng, nên đoạn văn vẫn thiếu sự gắn bó chặt chẽ.
2. Đoạn văn đã mắc lỗi mạch lạc như thế nào?
Đoạn văn mắc lỗi thiếu mạch lạc do các ý sắp xếp chưa hợp lí, chưa triển khai theo một trình tự rõ ràng. Các câu chưa có câu chủ đề dẫn dắt, chưa có sự phát triển ý từ khái quát đến cụ thể hoặc theo quan hệ nhân – quả. Vì vậy, đoạn văn thiếu một dòng tư tưởng xuyên suốt, khiến người đọc cảm thấy rời rạc, chưa liền mạch.
1. Vì sao phép lặp từ đã được sử dụng ở các câu kề nhau mà đoạn văn vẫn rời rạc?
Mặc dù đoạn văn có sử dụng phép lặp từ “hiền tài”, nhưng các câu chỉ liệt kê rời rạc những nhận xét chung về hiền tài mà chưa có quan hệ logic rõ ràng (giải thích, nguyên nhân – kết quả, khái quát – cụ thể…) giữa các câu. Việc lặp từ chỉ tạo liên kết hình thức, trong khi liên kết nội dung và mạch lập luận chưa được xây dựng, nên đoạn văn vẫn thiếu sự gắn bó chặt chẽ.
2. Đoạn văn đã mắc lỗi mạch lạc như thế nào?
Đoạn văn mắc lỗi thiếu mạch lạc do các ý sắp xếp chưa hợp lí, chưa triển khai theo một trình tự rõ ràng. Các câu chưa có câu chủ đề dẫn dắt, chưa có sự phát triển ý từ khái quát đến cụ thể hoặc theo quan hệ nhân – quả. Vì vậy, đoạn văn thiếu một dòng tư tưởng xuyên suốt, khiến người đọc cảm thấy rời rạc, chưa liền mạch.
a. Vì sao phép lặp từ đã được sử dụng ở các câu kế nhau mà đoạn văn vẫn rời rạc? Mặc dù đoạn văn sử dụng phép lặp (lặp lại từ "hiền tài" ở cả 4 câu), nhưng đoạn văn vẫn rời rạc vì: Thiếu sự kết nối về nội dung (liên kết nội dung): Các câu văn chỉ đơn thuần đứng cạnh nhau mà không có sự tiếp nối về ý tưởng. Mỗi câu đưa ra một nhận định độc lập về "hiền tài" nhưng không giải thích hoặc làm rõ cho câu trước đó. Lạm dụng phép lặp hình thức: Phép lặp ở đây chỉ có tác dụng duy trì chủ đề (nhắc đến ai), chứ không giúp các ý triển khai theo một trình tự logic (nguyên nhân - kết quả, tổng quát - cụ thể). b. Đoạn văn đã mắc lỗi mạch lạc như thế nào? a.Đoạn văn này mắc lỗi thiếu mạch lạc về ý nghĩa (logics). Cụ thể: Sắp xếp các ý lộn xộn: Câu 1: Nói về thái độ của Nhà nước (coi trọng hiền tài). Câu 2: Định nghĩa về năng lực của hiền tài. Câu 3: Khẳng định sự tồn tại của hiền tài trong lịch sử. Câu 4: Nói về sự ghi nhớ của nhân dân. Sự thiếu mạch lạc: Các ý này nhảy từ "thái độ của nhà nước" sang "đặc điểm cá nhân" rồi lại sang "lịch sử", không tạo thành một dòng chảy tư duy thống nhất. Thiếu câu chủ đề hoặc hướng phát triển rõ ràng: Người đọc không rõ đoạn văn đang muốn tập trung vào việc định nghĩa hiền tài, ca ngợi hiền tài, hay kêu gọi nhà nước trọng dụng hiền tài.
Phép lặp từ đã được sử dụng ở các câu kề nhau mà đoạn văn vẫn rời rạc vì các câu văn không có tính thống nhất về chủ đề, hay nói cách khác là không cùng nói về một khía cạnh, nội dung cụ thể của "hiền tài"
a. Vì sao phép lặp từ đã được sử dụng ở các câu kề nhau mà đoạn văn vẫn rời rạc?
Vì tuy có lặp từ “hiền tài” nhưng các câu chưa xoay quanh một ý trung tâm thống nhất, ý nêu ra còn dàn trải, thiếu quan hệ logic rõ ràng nên đoạn văn vẫn rời rạc.
b. Đoạn văn đã mắc lỗi mạch lạc như thế nào?
Đoạn văn mắc lỗi thiếu mạch lạc do các ý chưa được sắp xếp hợp lí, chuyển ý đột ngột từ việc Nhà nước coi trọng hiền tài sang lịch sử hiền tài rồi sang việc nhân dân ghi nhớ, chưa làm rõ mối quan hệ giữa các ý.
1. Phân tích đoạn văn "Yêu và đồng cảm" a. Tại sao nó được coi là một đoạn văn? Về hình thức: Văn bản bắt đầu bằng việc lùi đầu dòng, viết hoa và kết thúc bằng dấu chấm xuống dòng. Về nội dung: Các câu trong đoạn tập trung biểu đạt một chủ đề thống nhất: Bản chất nghệ thuật của con người và chân dung người nghệ sĩ thực thụ thông qua lòng đồng cảm. b. Mạch lạc giữa các câu trong đoạn văn Mạch lạc được thể hiện qua sự phát triển ý kiến logic theo trình tự: Câu 1: Khẳng định bản tính vốn có của con người là giàu lòng đồng cảm. Câu 2: Chỉ ra nguyên nhân khiến lòng đồng cảm bị hao mòn (do áp lực đời sống). Câu 3: Khẳng định sự tồn tại của những người thông minh, kiên trì giữ vững lòng đồng cảm. Câu 4: Kết luận những người đó chính là nghệ sĩ. c. Dấu hiệu liên kết với đoạn trước Dấu hiệu là cụm từ nối "Nói cách khác" nằm ở đầu đoạn văn. Tác dụng: Kết nối nội dung với đoạn văn đứng trước bằng cách giải thích lại hoặc mở rộng ý tưởng của đoạn trước theo một góc nhìn mới. d. Phép lặp và tác dụng Từ ngữ lặp lại: "người", "nghệ thuật", "đồng cảm", "nghệ sĩ". Tác dụng: Giúp các câu văn liên kết chặt chẽ về mặt hình thức. Nhấn mạnh những từ khóa quan trọng, làm nổi bật tư tưởng của tác giả về mối quan hệ giữa con người và nghệ thuật. 2. Phân tích lỗi mạch lạc Đoạn văn về "hiền tài" trong hình này đang mắc lỗi về tư duy logic dù có sử dụng phép lặp từ ngữ. a. Vì sao phép lặp từ đã được sử dụng mà đoạn văn vẫn rời rạc? Mặc dù từ "hiền tài" được lặp lại ở tất cả các câu (phép lặp hình thức), nhưng giữa các câu thiếu đi sự liên kết về logic nội dung. Mỗi câu nêu lên một nhận định độc lập về hiền tài mà không có sự kế thừa hay phát triển ý của câu trước đó, khiến đoạn văn giống như một danh sách các câu rời rạc được ghép lại. b. Đoạn văn mắc lỗi mạch lạc như thế nào? Lỗi thiếu nhất quán trong mạch lập luận: Các câu nhảy từ ý "nhà nước coi trọng" sang "năng lực hiền tài", rồi lại sang "hiền tài thời nào cũng có" mà không có từ ngữ chuyển ý hay sự dẫn dắt hợp lý. Lỗi quan hệ ý nghĩa: Câu sau không giải thích, không bổ sung hay làm rõ cho câu trước, tạo ra sự đứt quãng về tư duy người đọc.
a, đoạn văn vẫn rời rạc và các câu thiếu sự liên kết về mặt nội dung không cùng hướng vào chủ đề hoặc khía cạnh cụ thể có sử dụng phép lặp từ hiện tại
b, đoạn văn mắc lỗi thiếu mạch lạc do sự sắp xếp Ý không hợp lý các Ý không được phát triển một cách logic dẫn đến người đọc khó nắm bắt được mối quan hệ giữa các câu và nội dung chính của đoạn văn
a. Phép lặp từ “ hiền tài” được sử dụng nhưng đoạn văn vẫn rời rạc do các câu thiếu sự liên kết chặt chẽ về mặt nghĩa và logic
b. Đoạn văn mắc lỗi không mạch lac về nội dung và logic
a)
-Việc lặp từ "hiền tài" không đủ để tạo sự liên kết chặt chẽ giữa các câu. + vì phép lặp từ chỉ là một yếu tố nhỏ trong việc tạo liên kết hình thức. Để đoạn văn mạch lạc, cần có sự liên kết về nghĩa, logic giữa các câu, các ý. Trong đoạn văn này, các câu còn thiếu sự triển khai ý rõ ràng, chưa làm nổi bật được chủ đề chính, dẫn đến sự rời rạc về nội dung.b)
-Các câu văn chưa có sự liên kết logic về ý nghĩa, khiến đoạn văn bị rời rạc dù có sử dụng phép lặp từ "hiền tài".
-Phép liên kết được sử dụng chưa đúng cách, chưa phù hợp với mục đích tạo sự mạch lạc toàn diện cho đoạn văn.
a) Phép liên kết được sử dụng chưa đúng cách, chưa phù hợp, các câu văn chưa có sự liên kết về nghĩa, logic giữa các câu, các ý. Phép lặp từ chỉ là một yếu tố nhỏ trong việc tạo liên kết.
b) Đoạn văn đã sử dụng phép liên kết hình thức (phép lặp) chưa phù hợp, chưa liên kết được các câu trong đoạn. Các câu còn thiếu sự triển khai ý rõ ràng, chưa làm nổi bật được chủ đề chung.a. Phép lặp từ được sử dụng nhưng đoạn văn vẫn rời rạc vì các câu chỉ lặp lại từ “hiền tài” mà chưa có sự liên kết chặt chẽ về ý, thiếu quan hệ giải thích, bổ sung rõ ràng giữa các câu.
b. Đoạn văn mắc lỗi mạch lạc ở chỗ các câu liệt kê ý một cách rời rạc, chưa sắp xếp theo trình tự hợp lí và chưa làm rõ mối quan hệ logic giữa việc coi trọng hiền tài, năng lực của hiền tài và vai trò của họ trong lịch sử.
Về liên kết: Phép lặp từ “hiền tài” được sử dụng ở các câu liền nhau, nhưng nó chỉ là sự lặp lại về hình thức mà chưa tạo ra sự liên kết chặt chẽ về nội dung. Các câu văn, mặc dù cùng nhắc đến “hiền tài”, lại đưa ra những ý riêng lẻ, chưa bổ sung, phát triển ý cho nhau một cách logic. Cụ thể, câu đầu giới thiệu vai trò chung, câu hai giải thích năng lực, câu ba khẳng định sự tồn tại lịch sử, và câu bốn nói về sự ghi nhớ của nhân dân. Thiếu các phép nối hoặc diễn giải sâu hơn, các câu này chỉ đứng độc lập.
Về mạch lạc: Mặc dù các câu đều xoay quanh chủ đề “hiền tài”, nhưng chúng chưa được sắp xếp theo một trình tự chặt chẽ để làm nổi bật một luận điểm xuyên suốt. Mỗi câu mang một ý nghĩa riêng biệt và chưa có sự kết nối sâu sắc để tạo thành một mạch văn liền mạch, thống nhất, dẫn dắt người đọc đi từ ý này sang ý khác một cách tự nhiên.
Để khắc phục, có thể thêm các phép nối, sử dụng phép thế hoặc sắp xếp lại các câu theo một logic phát triển ý chặt chẽ hơn, ví dụ như: nêu vai trò -> giải thích vai trò -> dẫn chứng lịch sử -> minh chứng sự ghi nhớ.
Phép liên kết được sử dụng chưa đúng cách, chưa phù hợp
Đoạn văn vẫn rời rạc vì mặc dù có sử dụng phép lặp từ "hiền tài", nhưng nội dung các câu văn chưa liên kết chặt chẽ với nhau về mặt logic và ý nghĩa. Việc lặp từ chỉ là hình thức bên ngoài, không đảm bảo sự mạch lạc nếu các ý tưởng không được phát triển một cách nhất quán và liền mạch.
a) Tuy đoạn văn có sử dụng phép lặp từ “hiền tài”, nhưng các câu chỉ lặp lại khái niệm một cách máy móc, không có sự phát triển ý. Mỗi câu gần như đứng riêng, không câu nào giải thích, dẫn dắt hay làm rõ ý cho câu trước nên đoạn văn vẫn thiếu liên kết chặt chẽ.
b) Đoạn văn mắc lỗi thiếu mạch lạc về nội dung: các ý được nêu ra còn rời rạc, trùng lặp, chưa được sắp xếp theo một trình tự hợp lí (từ khái quát đến cụ thể hoặc nguyên nhân – kết quả). Vì vậy, đoạn văn chưa tạo được dòng chảy logic cho người đọc.
a)
Phép lặp từ đã được sử dụng ở các câu kề nhau mà đoạn văn vẫn rời rạc vì phép liên kết được sử dụng chưa đúng cách, chưa phù hợp, các câu văn chưa có sự liên kết về nghĩa, logic giữa các câu, các ý.
Đoạn văn đã mắc lỗi liên kết (mạch lạc) do sử dụng phép liên kết hình thức (phép lặp) chưa phù hợp, chưa liên kết được các câu trong đoạn, các câu văn chưa làm nổi bật được chủ đề chung của đoạn văn.b)
a, phép lặp từ hiền tài chưa phù hợp do các câu văn trong đoạn chưa có sự liên kết chặt chẽ về mặt từ ngữ .phép lặp từ chỉ là một yếu tố nhỏ trong việc tạo liên kết đoạn văn cần có sự triển khai ý rõ ràng hơn.
b, đoạn văn mắc lỗi liên kết hình thức do chưa phù hợp đó là: sử dụng phép lặp từ nhưng các câu không liên kết được với nhau về nội dung các ý rời rạc chưa thống nhất xoay quanh một chủ đề,hoặc 1 hướng triển khai.
a. Vì tuy có lặp từ “hiền tài”, nhưng các câu chưa được liên kết chặt chẽ về ý nghĩa. Mỗi câu nêu một ý riêng lẻ, thiếu quan hệ giải thích, bổ sung hay phát triển logic cho nhau nên đoạn văn vẫn rời rạc
b. Đoạn văn mắc lỗi thiếu mạch lạc về nội dung, cụ thể là:
a, phép lập từ đã được sử dụng ở các câu kế nhau mà đoạn văn vẫn rời rạc vì phép liên kết được sử dụng chưa đúng cách chưa
B, đoạn văn đã mắc lỗi liên kết về nội dung. Đoạn văn sử dụng phép liên kết hình thức phép nạp chưa phù hợp chưa liên kết được các câu trong đoạn thành một thể thống nhất về ý nghĩa. Các Ý trong đoạn văn chưa được một cách logic dẫn đến việc người đọc khó nắm bắt được luận chung của đoạn văn
a:Việc lặp từ "hiền tài" chưa đủ để tạo sự liên kết chặt chẽ giữa các câu.
Phép lặp từ chỉ là một yếu tố nhỏ trong việc tạo liên kết hình thức. Để đoạn văn mạch lạc, cần có sự liên kết về nghĩa, logic giữa các câu, các ý. Trong đoạn văn này, các câu còn thiếu sự triển khai ý rõ ràng, chưa làm nổi bật được chủ đề chung của đoạn văn, dẫn đến cảm giác rời rạc dù có phép lặp từ.
b:
a,phép lặp từ không đủ để tạo sự liên kết chặt chẽ
b,đoạn văn mắc lỗi liên kết về nội dung và hình thức
a.vì các câu chỉ lặp từ "hiền tài" nhưng không có quan hệ logic chặt chẽ ý chưa dẫn dắt bổ sung hay làm rõ nhau nên đoạn văn vẫn rời rạc
b.đoạn văn mắc lỗi thiếu mạch lạc về ý các câu nêu nhận xét chung chung liệt kê chưa sắp xếp theo trình tiền hợp lí
a.Việc sử dụng phép lặp từ "hiền tài" chưa phù hợp. Đoạn văn bị rời rạc vì các câu văn chưa liên kết chặt chẽ về mặt nội dung, không có sự phát triển ý mạch lạc từ câu này sang câu khác, mặc dù có sử dụng phép lặp hình thức.
b.Đoạn văn mắc lỗi liên kết về nội dung. Các câu văn chỉ đơn thuần liệt kê các ý kiến về người hiền tài mà thiếu sự kết nối logic, không tạo thành một thể thống nhất, liền mạch trong lập luận.
Việc lặp từ chỉ là một yếu tố nhỏ trong việc tạo liên kết. Để đoạn văn mạch lạc, cần có sự liên kết về nghĩa, logic giữa các câu, các ý. Trong đoạn văn này, các câu còn thiếu sự triển khai ý rõ ràng, chưa làm nổi bật được mối quan hệ logic giữa các câu, dẫn đến cảm giác rời rạc dù có sử dụng phép lặp từ. b. Đoạn văn đã mắc lỗi mạch lạc như thế nào? Answer: Đoạn văn mắc lỗi thiếu mạch lạc về nội dung và logic. Các ý trong đoạn văn chưa được sắp xếp một cách hợp lý, thiếu sự phát triển ý liên tục và nhất quán để làm nổi bật một chủ đề hoặc luận điểm chính. Mỗi câu nêu một khía cạnh riêng biệt về "hiền tài" mà không có sự kết nối chặt chẽ về mặt ngữ nghĩa và logic để tạo thành một thể thống nhất, liền mạch.