Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.
bn lên google searh là đc.
mik lên đó là nhanh nhất
kham khảo
1. Rất lâu sau đó tôi mới biết, trên đời... - Danh ngôn hay - Triết lý sống | Facebook
vào thống kê
hc tốt
Có một Giọt Nước Mưa đậu trên cánh đoá hồng nhung non tơ. Nó vừa được tia nắng sớm thức dậy, ngái ngủ vươn mình ngắm nhìn xung quanh. Rồi nó nhìn lại mình, sung sướng nghĩ bụng: “Chà ! Mình đẹp quá. Có lẽ muôn vật trong khu vườn này đều đang chiêm ngưỡng vẻ đẹp kiều diễm của mình !”. Quả là Giọt Nước Mưa đẹp thật. Nó khoác bộ cánh trong veo, lóng lánh muôn màu sắc. Đó là bộ cánh được dệt bằng làn nước và những tia nắng mặt trời. Sắc xanh của chiếc lá non càng tô điểm thêm cho vẻ đẹp của nó. Giọt Nước Mưa nhún nhảy khoe mình. Nó nghĩ rằng chắc mọi người đang ngắm nó với những ánh mắt vừa ghen tị, vừa khâm phục.
Chợt Giọt Nước Mưa nhìn xuống. Nó trông thấy một vũng nước đục ngầu ngay dưới gốc cây hoa hồng. Trận mưa đêm qua lớn quá. Nước còn đọng từng vũng, chưa kịp ngấm hết. Giọt Nước Mưa kêu lên : - Eo ôi ! Bác Vũng Nước ơi ! Sao mà bác bẩn thế ! Sao mà bác xấu xí thế ! Quần áo đẹp của bác đâu rồi ? - Giọt Nước Mưa đấy à ! - Vũng Nước ôn tồn đáp lại. - Bác làm gì có quần áo đẹp ! Mà nếu có thì bác cũng chẳng đủ thời giờ để mặc mà ngắm nghía nữa, cô bé ạ! Nhưng trông bác xấu lắm. Bộ quần áo bẩn thỉu, phát khiếp lên được. Bác hãy nhìn tôi đây này ! Tôi mới lộng lẫy làm sao ! - Cô bé ạ, quần áo đẹp hay xấu thì quan trọng gì ! Vấn đề là làm sao để có ích cho đời chứ ! - Vũng Nước vẫn ôn tồn. - Có ích ư ? Bác hãy xem mọi người đang thán phục nhìn tôi kia kìa ! Với bộ váy rực rỡ này, tôi đã góp phần làm đẹp cho khu vườn đấy thôi. Còn bác, bác xấu xí thế thì phỏng có ích gì ?- Cháu đừng vội kiêu căng như vậy, cô bé ạ ! Bác đang phải tiếp nước cho đất mẹ để giữ độ ẩm cho khu vườn này. Nhờ thế mà cây cối xanh tươi quanh năm đấy. Quần áo bác đẹp hay xấu gì thì đâu có quan trọng. Chỉ lát nữa thôi, bác đã phải hoà tan vào lòng đất rồi. Chẳng đợi Vũng Nước nói hết câu, Giọt Nước Mưa đã ngúng nguẩy quay đi. Nó uốn éo, nhảy nhót trên cành lá non tơ. “Mình đẹp quá đi mất” ! Nắng càng rực rỡ thì bộ váy của nó càng lóng lánh. Gió ban mai còn đưa đẩy chiếc lá, khiến cho nó càng thấy mình lộng lẫy hơn. Mặt trời lên cao. Giọt Nước Mưa cảm thấy hình như mình đang bị thu nhỏ lại. Nó không còn đủ sức để nhún nhảy nữa. Nó khô dần. Khô dần, rồi tan biến. Trong khi đó, Vũng Nước đọng vẫn cần mẫn thấm dần, thấm dần vào lòng đất. Vị nước mát lạnh, ngọt ngào tiếp sức cho từng chiếc rễ của cây hoa hồng. Cành lá rung rinh, rung rinh trong gió như muốn nói : “Cảm ơn bác Vũng Nước ! Cảm ơn bác Vũng Nước !”.
a.từ:giọt sương,long lanh,cành lá tiếng:trên b .từ:độc lập,tự do tiếng:không ,có,gì,quý ,hơn
nguyễn đỗ quỳnh anh bn phải ko cần trả lời có mấy tiếng mà chỉ cần trả lời có mấy từ. Mà ý của bn là câu a) 4 từ, câu b)7 từ phải ko
Ánh nắng chói chang của mùa hạ đã khép lại, nhường chỗ cho màu nắng vàng hoe khi mùa thu đến. Cảnh mùa thu quê em thật đẹp, thật thơ mộng. Biết nói gì với mùa thu khi bầu trời trong veo và xanh thẳm, bao la. Những dải mây mỏng như những chiếc khăn voan vắt ngang bầu trời. Gió thu mát rượi, nhè nhẹ thổi, mang theo hương lúa nếp, hương cốm mới từ các cánh đồng quê. Sau một đêm mưa, trời thu như dịu lại, nắng trở nên vàng hoe. Trăng thu sáng trong vằng vặc. Hoa cúc thêm vàng, cây hồng thêm ửng đỏ, quả bưởi vàng óng căng tròn. Lá vàng bay vào khung cửa sổ, giàn trầu lại xanh trước ngõ, vài quả cam cười chúm chím trên cây. Các cô gái quê em, gò má lại thêm ứng hồng vì mùa thu vội đến. Ngoài vườn hoa cúc cùng nhiều loài hoa khác cũng rực rỡ sắc màu. Hương thơm ngát hòa quyện với màu sắc rực rỡ làm cuốn hút bao bầy ong bướm bay rập rờn. Chúng em vui mừng đón đợt Tết Trung thu để rước đèn, rước sư tử và phá cỗ. Nằm mơ em đã thấy ông trăng thu lơ lửng giữa trời. Những dãy núi xa cúi xuống nhìn đồng lúa trổ đòng. Dòng sông trong xanh lững lờ trôi, thuyền buồm tấp nập, ghe xuồng rộn rã trên sông. Những cánh buồm như những cánh chim bay giữa trời thu. Thật thú vị khi nhìn mùa thu “thay áo mới”. Đẹp thay lúc thu sang. Mùa thu khai trường để lại trong em sự cảm nhận thật tuyệt vời và bao kỉ niệm đầy vơi.
Cách nhanh nhất là bn lên GOOGLE
Tôi chỉ xin là hạt sương buổi sớm
Chút long lanh rồi mau chóng về nguồn
Tôi không biết câu thơ trên tôi làm đã có tuổi thọ bao nhiêu năm... chỉ biết rằng... dù sau này đã có rất nhiều bài thơ hay ho và ý nghĩa hơn nhiều được ra đời... nhưng cho đến giờ... cái mà tôi có thể nhớ được chỉ là hai câu ngắn ngủi trên...
Tôi không biết tại sao tôi yêu giọt sương nhiều đến thế... chỉ biết rằng... trong giọt sương đó chứa đựng tất cả những gì tôi đã trải nghiệm... tôi muốn nói... tôi muốn sống... tôi muốn hướng đến...và tôi muốn trở thành...
Tôi không biết tại sao tôi yêu giọt sương hơn tất cả những thứ khác...tôi đã từng làm rất nhiều thơ về mây... tôi đã từng viết rất nhiều về mưa... nhưng cho đến giờ... trong trí nhớ ít ỏi của tôi... dường như tôi chỉ viết có đúng hai dòng trên về giọt sương...
Giọt sương ... chúng đọng dưới những tàng cây, dưới những tán lá, dưới những cánh hoa... sau một đêm dài kết tụ làn không khí lạnh và hơi nước về đêm...
Giọt sương... chúng không tan hợp nhanh chóng như một áng mây... chúng không vững bền như dòng nước.. chúng không tan loãng nhẹ nhàng như khí trời... và chúng cũng không ào ào mạnh mẽ như một cơn mưa...
Giọt sương... khả năng của chúng chỉ là giữ ẩm cho đất... làm mát một bông hoa... nhẹ nhàng cuốn trôi bụi bặm...
Giọt sương... không thể làm cho đất bị ngập úng... không thể nuôi dưỡng một cây xanh... không thể tạo thành một dòng lũ...
Người ta chỉ nhìn thấy vẻ đẹp của giọt sương khi tia nắng ban mai rọi qua nó... phản chiếu các sắc màu lung linh huyền ảo... nhưng... ngay khi tia nắng ban mai chiếu qua nó thì cũng là lúc giọt sương tan biến vào hư vô không để lại dấu tích...
Người ta chỉ nhìn thấy sự tồn tại của giọt sương khi người ta chú ý nhìn nó và phải thông qua một cái khác nó... nhưng ngay khi chú ý nhìn nó thông qua cái khác nó thì giọt sương đã không còn tồn tại nữa...
Người ta thường ví giọt sương long lanh như giọt lệ... có khi là giọt lệ của u buồn ly biệt... có khi là giọt lệ của hạnh phúc dâng tràn.... chưa từng ai ví giọt sương như tiếng cười hả hê hay nụ cười ngạo nghễ...
Giọt lệ của chúng ta rơi xuống đôi khi có vị mặn chát nơi đầu lưỡi... đôi khi có vị ngọt ngào ở đầu môi... tôi cũng đã từng cúi xuống nếm thử giọt sương... và chợt nhận ra rằng... nó trong suốt tinh khôi không màu, không mùi và cũng chẳng có vị...
Một chút vô thường thôi nhé....
... đừng tan hợp nhanh như một áng mây để lòng ai cứ mãi bâng khuâng khi đêm về...Một chút vĩnh cửu thôi nhé...
... vì vĩnh cửu chỉ là ước vọng hão huyền không bao giờ có thực của thân phận con người.....
Một chút long lanh thôi nhé... tia nắng ban mai đã lên rồi thì giọt sương sẽ trôi về đâu...
Một chút bình yên thôi nhé... lặng lẽ quá thì sự tồn tại của giọt sương đâu còn có ý nghĩa gì...
Sáng nào, Tâm cũng dậy sớm để tập thể dục cùng với các bạn trong sân chùa. Thầy luôn bảo các con phải siêng năng tập thể dục cho thân thể khỏe mạnh thì mới học hành tấn tới và làm việc gì cũng phấn chấn, hăng say… không có cảm giác buồn chán… Tâm rất nghe lời thầy cũng như các bạn ở đây, bởi thầy vừa là cha, vừa là mẹ của tất cả bọn trẻ trong trại cô nhi của chùa này, mà Tâm thì còn may mắn hơn các bạn vì Tâm không bị khuyết tật như các bạn khác. Không biết cha mẹ là ai, Tâm lớn lên trong tình yêu thương của sư thầy và những người bạn đồng cảnh ngộ… cái tập thể nhỏ nhoi ấy càng ngày càng đông thêm nhưng Tâm không hề cảm thấy vui sướng khi có thêm bạn đồng hành. Mỗi lần, thầy ra sân tập thể dục với các em, nếu như bình thường, sau khi tập thể dục xong, các em quây quần bên thầy để nghe thầy giảng những bài học hay, những tấm gương tốt trong xã hội đã làm cuộc sống con người thay đổi… những câu chuyện cổ tích, huyền thoại có ý nghĩa sâu sắc để nuôi dưỡng tâm hồn trẻ thơ của các em… Thế nhưng cũng có những ngày thầy im lặng không nói câu nào, chỉ lặng lẽ bế một bọc vải của ai đó bỏ lại trong sân chùa, bên trong là một sinh linh bé nhỏ đáng thương còn thoi thóp… và rồi cái tập thể bất hạnh ấy lại có thêm một cư dân bé nhỏ, vô tội, vô thừa nhận của ai đó bỏ rơi, đám cô nhi được nhà chùa cưu mang mỗi ngày một đông thêm…
Tâm thích ngồi ngắm những giọt sương còn đọng lại trên lá cây. Mỗi lần tập thể dục xong em thường chọn một vị trí thích hợp, kín đáo một chút – sau lưng thầy hoặc sau một bụi cây nguyệt quế thơm ngát – vừa nghe thầy kể chuyện, vừa ngắm giọt sương trong vắt còn đọng trên những lá cỏ non. Tâm thường ví những giọt sương đó là những em bé mà thầy nhặt được ngoài cổng hoặc trong sân chùa mỗi sớm mai thức dậy, nó thật quá bé nhỏ và mong manh! Nếu như không may những giọt sương đó không được thầy đón lấy mà bị rớt xuống một nơi nào đó không tốt hay bị khô lần đi theo từng tia nắng mặt trời thì thật là tội nghiệp… Thầy đã phì cười khi nghe Tâm kể lại ý nghĩ ngộ nghĩnh đó. Tâm cũng hay chạy đến bên thầy để được là người đầu tiên nhìn thấy em bé mới sinh được gia nhập vào cái tập thể bất hạnh, nhỏ bé nầy. Có lần, thầy bồng vào một em bé bị kiến cắn đến ngất đi, mình mẩy sưng vù, Tâm phải chạy đi nấu nước, lấy bông gòn thấm từng giọt nước ấm lau cho em, vừa lau Tâm vừa xuýt xoa và cảm thấy đau xót như chính mình bị kiến cắn vậy. Tâm vẫn thường tự hỏi: Tại sao cha mẹ lại có thể bỏ con của mình được nhỉ? Nếu như không thương nó thì sinh ra nó làm chi để rồi lại phải lén lút mang vứt bỏ con mình như thế? Tâm không làm sao hiểu được bởi em hãy còn nhỏ quá, chưa đủ trí khôn và kinh nghiệm sống để có thể phán đoán một con người nào đó nhất là kẻ đã sinh thành ra em. Tâm cũng chưa bao giờ hình dung được diện mạo của cha mẹ mình ra sao, bởi em cũng đến với sư thầy trong tình trạng bị bỏ rơi như thế… Sống ở đây, trong tình yêu thương của sư thầy, của các cô, chú đến làm công quả cho nhà chùa, Tâm thấy mình cũng có phước lắm rồi, bởi ngoài kia, còn biết bao trẻ mồ côi không nơi nương tựa, phải tự kiếm sống với rất nhiều cạm bẫy của cuộc đời, của những con người xấu đang vây bủa khắp nơi… Tâm tuy mới mười hai tuổi nhưng em cũng hiểu được điều đó, em và các bạn ở đây đã được sư thầy dạy dỗ rất kỹ. Buổi sáng, các em còn được thầy xin cho đến học ở các trường gần đó, cho nên, ngoài việc thiếu vắng cha mẹ, các em cũng được nuôi nấng, sinh hoạt bình thường như bao đứa trẻ khác bằng tình yêu thương của thầy và các cô chú ở trong chùa. Chính nhờ tình yêu thương đó mà Tâm không cảm thấy mình là một đứa trẻ lạc loài. Tâm vẫn cảm nhận được mối liên lạc mật thiết giữa em và họ. Theo em thì những người đó chính là người thân của em, thay thế cho cha mẹ em đã vì hoàn cảnh nghiệt ngả nào đó mà phải chối bỏ em. Tâm không hề oán trách cha mẹ đã bỏ rơi mình, mà em luôn mong muốn cho cha mẹ ở đâu đó luôn đuợc hạnh phúc với những người thân còn lại, vì Tâm đã được huân tập từ nhỏ cái tinh thần từ bi, trí huệ của con nhà Phật, cho nên em sống rất hồn nhiên, đầy lòng yêu thương con người như lời dạy của thầy hàng ngày… Phải biết sống vì mọi người, yêu thương mọi người cho dù mọi người có đối xử với ta tệ bạc đến đâu đi nữa… Vả chăng, đó còn là nghiệp báo của từng người – biệt nghiệp – không ai giống ai, những hành động mà ta đã tạo tác ra từ lâu, có thể là trong hiện kiếp, có thể là trong tiền kiếp còn rơi rớt lại cái dư báo mà bây giờ chúng ta phải nhận chịu, không ai có thể gánh dùm hoặc trả thay được hết… Tâm hiểu đuợc điều đó cũng là do thầy đã giảng dạy cho các em từ khi còn rất nhỏ, nhờ thế mà các em không cảm thấy buồn nhiều khi biết rõ thân phận của mình…
Mỗi sáng Chủ nhật, Tâm thích đứng xem Gia đình Phật tử sinh hoạt trong sân chùa. Các anh chị huynh trưởng điều khiển sinh hoạt cho các em thật hay. Sau khi cả đoàn vào lễ Phật, sám hối và hát bài Trầm hương đốt, các đoàn sinh tỏa ra sinh hoạt riêng với đoàn của mình. Có nhóm vào học giáo lý với thầy, có nhóm vào học các sinh hoạt, thao tác của các hướng đạo sinh như morse, sémaphore, dấu đi đường, sơ cấp cứu, v.v... Nhóm nữ thì học nấu ăn, làm bánh, cắm hoa… Nói chung các anh chị và các bạn trong Gia đình Phật tử thật dễ thương, họ cũng hay vào chơi và mang bánh, trái vào cho các em trong trại cô nhi này. Có khi họ bỏ cả những buổi sinh hoạt bình thường để vào giúp các em làm toán, học bài… hay cắt tóc cho các em… sau buổi sinh hoạt. Một số các anh chị ở lại giúp thầy chăm sóc các em hãy còn quá nhỏ, hoặc bị khuyết tật, không tự sinh hoạt được… Tâm thường lẽo đẽo quấn quít bên các anh chị ấy để phụ giúp hoặc hỏi han đủ mọi vấn đề mà Tâm không có cơ hội để học hỏi. Chị Thủy là người quan tâm đến em nhất, cho nên, mỗi khi Tâm hỏi điều gì, chị đều giải đáp cặn kẽ cho Tâm hiểu chứ không gắt lên như các anh chị khác: Con nít hỏi chuyện đó để làm gì? Mai mốt lớn lên sẽ biết hết mà, cứ lo học đi thôi, bé con… Vì vậy mà Tâm không hỏi các anh chị ấy nữa. Tâm chỉ thích đi theo chị Thủy để được nghe chị giải thích, kể chuyện ngoài đời, kể những chuyện vui, buồn của chị lúc đi học và… cả chuyện cổ tích thời đại mà chị đã khéo léo vận dụng để Tâm không cảm thấy tủi, buồn về thân phận của mình… Chị Thủy cũng thường hỏi Tâm:
– Tại sao em không vào sinh hoạt với Gia đình cho vui?
– Em cũng thích lắm nhưng… em cũng đang ở trong chùa mà…
– Vì vậy, nếu em vào đoàn em sẽ thuận lợi hơn trong việc đi sinh hoạt, không phải mất thì giờ chuẩn bị lên chùa…
– Nhưng em còn phải giúp thầy nhiều việc khác nữa, chẳng hạn như quét sân, nấu nước và trông các em còn quá nhỏ để cho thầy tụng kinh, ngồi thiền…
Chị Thủy vuốt đầu em ra vẻ thông cảm:
– Em làm nhiều việc thế cơ à? Vậy là em còn giỏi hơn cả chị nữa đấy…
Tâm lắc đầu nhưng trong lòng rất vui. Thật ra, không phải chỉ có mình Tâm là giúp thầy nhiều việc như thế đâu mà còn rất nhiều anh chị khác nữa. Họ là những người đã vào đây trước Tâm. Đó là chị Kiều, chị Lan, chị Hồng, anh Phong, anh Kỳ, anh Phúc, v.v… Họ đã sống và lớn lên ở đây từ rất lâu, có lẽ trước khi Tâm ra đời nữa đấy. Tuy không sống đời tu sĩ nhưng họ cũng ở trong chùa, đọc kinh sách, tham dự đều đặn các khóa lễ của chùa hằng ngày không khác gì các chú tiểu ở trong chùa. Thầy vẫn thường bảo với các anh chị ấy là bao giờ các con muốn ra đời để lập gia đình riêng, xây dựng tổ ấm cho mình một cuộc sống độc lập không lệ thuộc vào một ai cả thì cứ nói với thầy, thầy sẽ chuẩn bị cho đầy đủ mọi thứ… Nhưng các anh chị ấy dường như không muốn ra chen vai, thích cánh với người đời. Các anh chị ấy vẫn còn luyến tiếc cái gia đình thân yêu dưới mái chùa này, bên cạnh thầy, bên cạnh các bạn đồng cảnh ngộ của mình… Tâm có lẽ rồi cũng thế, em cảm thấy không ở đâu bằng ở đây, bên ngoài, cuộc sống có vẻ rộn rịp, hối hả, đầy sinh động nhưng cũng đầy cám dổ không lường trước mà các em… không khác gì những con chim đã bị thương, luôn luôn đầy mặc cảm, nhút nhát, sợ hãi,… trước tất cả mọi người. Tâm thỉnh thoảng cũng nghĩ đến tương lai của mình, nhưng em biết mình thật khó mà hòa nhập vào cái thế giới bên ngoài.
Em vẫn thường hay hỏi chị Thủy:
– Có bao giờ chị phải sống xa cha mẹ của chị không?
– Có chứ em, rồi sao nào?
– Chị luôn thấy nhớ cha mẹ chứ gì? Ấy là chị còn diễm phúc sống bên cạnh các người… chứ nếu như…
– Chị ở vào hoàn cảnh của các em chứ gì? Thì chị cũng sẽ như các em thôi…
– Nghĩa là sao?
– Thì chị cũng sẽ coi thầy và các bạn của mình là người thân trong gia đình, chị sẽ sống và lớn lên trong cái đại gia đình ấy…
– Ngay cả khi đã trưởng thành ư?
– Ừ, thì những người lớn đã nuôi mình, mình có bổn phận phải nuôi lại những bé mới đến còn nhỏ hơn mình chứ?
– Vậy là mình sẽ ở mãi nơi đây để trả ơn cuộc đời sao?
– Đó là ý kiến riêng của chị, còn em thì sao?
Tâm nhìn xuyên qua những lá trúc ngoài vườn, đôi mắt em ánh lên những tia sáng long lanh:
– Em cũng muốn có một gia đình riêng để tự mình chăm chút, có người thân để thương yêu, chia sẻ buồn vui…
– Thế em không coi nơi đây là những người thân của em sao? Còn các bạn, còn thầy, còn các anh chị thường xuyên đến thăm các em nữa…
– Nhưng rồi sau đó… ai cũng phải trở về nhà của mình…
– Còn em… thì đang ở trong chính căn nhà của mình rồi còn gì? Còn tính đi đâu nữa chứ?
Cả hai chị em cùng cười xòa bên nhau mỗi lần nói chuyện như thế. Tâm rất mến chị Thủy, cứ mỗi lần sinh hoạt xong, chị Thủy thường ở lại chơi với các em rất lâu, dường như chị không đành lòng khi thấy ánh mắt các em cứ lưu luyến nhìn theo, bao giờ chị Thủy cũng là người về sau cùng.
Đã hơn hai tuần nay, Tâm không thấy chị Thủy đi sinh hoạt Gia đình Phật tử, các anh chị khác vẫn sinh hoạt bình thường với các em, nhưng chị Thủy thì Tâm chẳng thấy đâu.Tâm cứ nhìn mãi ra cổng để mong chị Thủy đến trễ hay có ai đó đến cho hay chị Thủy xin phép nghỉ sinh hoạt một thời gian vì lý do nào đó… hoặc đích thân chị Thủy đến để xin phép các anh chị huynh trưởng nghỉ sinh hoạt luôn vì chuyển nhà... Tâm cứ vẽ ra hết lý...
Long lanh một giọt sương...
Ngủ ngoan hiền trên lá......
Nắng đi qua thong thả ......
Mỉm cười gọi...sương ơi....
Giọt sương đêm bé nhỏ mong manh thức giấc trong buổi sớm mai...vô tư lăn nhẹ trên từng chiếc lá...soi mọi vật vào mình...trong veo...thật dễ thương...! Chúng đẹp mong manh huyền ảo nhưng lại chất chứa bao nỗi niềm thầm kín...đó là sự khắc khoải về một đời sống ngắn ngủi...về lúc mặt trời lên...những giọt sương ấy sẽ phải tan đi theo đúng qui luật tự nhiên không làm sao thay đổi được...
Khi nắng mai lên..cũng là lúc giọt sương sẽ vỡ vụn...sẽ tan ra dưới ánh nắng mặt trời cũng giống như cuộc đời với những phút chốc hợp tan...biến đổi vô thường này...!
Dẫu biết chỉ sống được một quãng đời ngắn ngủi như thế... nhưng giọt sương kia vẫn thanh thản...vẫn biết chấp nhận không hề buồn bã...vẫn vui bước cùng ánh nắng mặt trời...dù biết rằng không bao giờ có sự " trở về " nó vẫn vui vẻ bước đi _ Khi có nắng lên cũng là lúc giọt sương đẹp nhất...long lanh nhất...tỏa lấp lánh những sắc màu đẹp nhất...Nó vẫn biết đón lấy ánh sáng đón lấy từng tia nắng để đời sống hữu hạn và ngắn ngủi của nó thêm đẹp...dù chỉ đẹp một lần...để rồi sau đó nó sẽ vĩnh viễn tan đi.
Đời người cũng thế...cũng ngắn ngủi...mỏng manh giống như giọt sương kia...nào ai biết được ngày sau sẽ ra sao...ai biết được mình sẽ còn " ở trọ " nơi cõi dương trần được bao lâu nữa...vì thế khi sống...hãy sống cho hết mình với những ước mơ...sống không đòi hỏi những phù du hư ảo...mà hãy sống thanh thản...để bao hận thù...hờn ghen nhỏ nhoi sẽ tan vào hư vô...hãy mở lòng mình ra...để biết trao đi và đón nhận những yêu thương từ cuộc sống...từ người khác ...!
Vậy thì...bạn ơi...hãy soi mình trong những hạt sương...cuộc sống sẽ hạnh phúc...sẽ bình yên hơn...khi ta biết giá trị của cuộc sống...khi ta biết sống đẹp...sống có ích...biết yêu mình...yêu người...và yêu đời hơn...Để ngày sau...khi rời xa thế giới này ta sẽ không còn gì nuối tiếc...sẽ mỉm cười thanh thản để nhẹ bước chân đi...như những giọt sương lấp lánh đẹp...trong lành và tươi mát .