Bài học cùng chủ đề
- Tri thức Ngữ văn
- Đọc: Hai quan niệm về gia đình và xã hội (Trích Số đỏ)
- Đọc: Ở Va-xan (Vauxhall)
- Đọc kết nối chủ điểm: Áo dài đầu thế kỉ XX
- Thực hành tiếng Việt: Biện pháp tu từ nói mỉa
- Đọc mở rộng theo thể loại: Ngày 30 Tết
- Viết báo cáo kết quả của bài tập dự án về một vấn đề xã hội
- Phiếu bài tập cuối chủ đề 7
Báo cáo học liệu
Mua học liệu
Mua học liệu:
-
Số dư ví của bạn: 0 coin - 0 Xu
-
Nếu mua học liệu này bạn sẽ bị trừ: 2 coin\Xu
Để nhận Coin\Xu, bạn có thể:
Phiếu bài tập cuối chủ đề 7 SVIP
Yêu cầu đăng nhập!
Bạn chưa đăng nhập. Hãy đăng nhập để làm bài thi tại đây!
Đọc văn bản và thực hiện yêu cầu bên dưới.
CƠN ĐAU DÀI
(Trích)
(Câu chuyện kể về gia đình ông Bằng – một cán bộ hưu trí ở Hà Nội có năm người con trai. Mỗi người mang một số phận và tính cách khác nhau. Đông là anh hai, trung tá đã xuất ngũ, sống cuộc sống đơn giản; Lí, cô con dâu đảm đang, nhanh nhẹn. Con trai thứ ba của ông là Luận, một nhà báo có nhiều trăn trở, suy tư về cuộc sống. Vợ anh là Phượng, một người tốt bụng, luôn sẵn lòng giúp đỡ mọi người. Lí chán chường khi sống cạnh Đông, nên khi ông trưởng phòng ở cơ quan dụ dỗ, Lí đã đi công tác Sài Gòn gần tháng trời với ông ta, hưởng lạc, bỏ bê gia đình...)
... đêm đêm Luận nằm ngủ có lúc giật mình tỉnh giấc. Quả khô, cành khô rụng lá trên mái nhà như chạm vào nỗi xôn xao thương nhớ. Đông co ro trong giá lạnh. Đã thôi chửi đời và thôi nguyền rủa Lí. Nhưng nỗi đau thì mỗi ngày một ngấm thêm. Đông hiểu, anh vừa mất đi một cái gì hệ trọng và thân thiết quá. Lần giở từng trang đời đã xa, anh nghiệm ra: Lí có nhiều thói xấu, nhưng sống bên chị, về cơ bản, anh vẫn thoải mái, yên vui. Chị là sắc màu, là nhịp điệu đời sống lúc nào cũng lấp lánh, tưng bừng bên anh. Với anh, chị là một người mẹ, một người chị tận tình.
Gian buồng, căn nhà, khu vườn còn nhắc nhở bao kỉ niệm thiết tha, còn vang ngân tiếng chị, còn lưu giữ vẹn nguyên bóng hình chị. Khi bị mất rồi, anh mới hiểu biết giá trị của cái không còn. Đau đớn ngấm đến tận nơi sâu thẳm nhất, anh lại nổi cơn khùng, nhưng lần này ngấm ngầm và chỉ trút nỗi căm hờn vào kẻ đã quyến rũ vợ anh – gã Trưởng phòng Vật tư khốn nạn.
Trong bữa cơm với gia đình Luận, Đông có nói tới gã trưởng phòng nọ với lời đe doạ: nó gây gió, nó phải chịu bão. Luận giật mình thấy mắt Đông lúc ấy mất hết thần sắc y như khi Đông túm cổ áo Luận và lúc nói sẽ bắn chết thằng Cừ. [...]
Một buổi chiều, hai người ngồi uống nước và nghe nhạc Vácne. Bỗng Đông hỏi:
– Nhạc Vácne hùng tráng đấy chứ, có gì mà ông cụ không thích nhỉ?
– Chỉ vì nghe em nói Hitle nó thích nhạc ông này thôi. – Luận đáp. – Anh thấy không, ông cụ là người có học còn vậy. Con người có những định kiến cố định, phá vỡ, đổi thay không dễ đâu.
Đông im, như nghĩ ngợi. Lát sau, Luận tiếp:
− Con người vượt ra khỏi cái quy định là rất khó. Em không muốn nói ngoại cảnh, thời đại, mà nói cái đã bị quy định ở trong mỗi con người... Chị Lí cũng vậy. Chị là nạn nhân của chính mình. Và anh, anh nên rút kinh nghiệm.
Nói cái ý cuối cùng, Luận đã đắn đo mãi. Luận nghĩ Đông đã bình tâm, nên nói để Đông xem xét lại mình và tìm cách cứu vãn tình hình. Nhưng, Đông vụt đứng dậy:
− Chẳng lẽ tôi là thằng khốn nạn à?
− Anh không hiểu ý em.
− Tôi, mấy chục tuổi Đảng, tuổi quân, có mặt ở chiến trường suốt hai cuộc kháng chiến, tôi là thằng đểu giả, lừa lọc, phản bội, lưu manh, côn đồ à? Vì chịu ảnh hưởng của tôi mà cô ấy hư hỏng à?
Đông nói dồn dập gay gắt và vẫn không vượt được ra khỏi sự sơ lược trong suy nghĩ. Luận ngắt lời anh, giọng hơi bực:
− Không ai trẻ con, ngu dốt đến mức quy kết như thế! Anh tốt, nhưng anh chưa đủ những đức tính cần thiết. Cuộc sống phức tạp. Nhưng phải sống thực sự với nó, phải có trách nhiệm với nó, vì nó. Nói cụ thể là phải có trách nhiệm với cả từng con người. Càng ngày mỗi cá thể càng nổi lên, có vị trí quan trọng vô cùng trong cuộc sống.
Đang trong cơn phẫn khích, Đông không kìm được, cắt ngay lời Luận:
− Chỉ có vấn đề, nếu nói từ gốc, là tôi chọn nhầm thôi. Cậu lí luận đặc sệt sách vở. Chiến tranh, tất cả tâm lực phải dành cho việc đánh giặc. Người ở nhà phải tự lo lấy. Cô ấy hư đốn lẽ nào tôi phải chịu trách nhiệm?
Đông lại phải tuột những ý nghĩ tốt đẹp về Lí, lại rơi vào trạng thái thần kinh căng thẳng. Lại văng ra lời chửi rủa Lí, gã trưởng phòng và các thói tệ tư sản. Lát sau, những mặc cảm nhục nhã trỗi dậy, cay nhức tâm trí anh, anh rơi hẳn vào cuồng nộ. Đến cao điểm, Đông tiến đến trước mặt Luận, hai mắt đỏ nọc và giọng lạc đi:
− Cậu mà con bênh con đĩ ấy hả? Trời ơi sao tôi không chết luôn lúc tiến đến cửa ngõ Sài Gòn cho rồi!
Luận ứa nước mắt vì câu kêu trời đau đớn ấy của Đông. Đông đứng lặng, to lớn, run rẩy, đầu bạc phếch, nước mắt xối trên hai gò má xám.
Chính lúc ấy, Phượng ra mở cổng vì có tiếng chuông gọi. Người gọi cổng chào Phượng, tự giới thiệu là Cán bộ Tổ chức xí nghiệp Lí cần gặp chồng Lí vì một việc rất cần kíp.
Đông vội lau mặt, Luận sửa soạn ấm chén xong, quay vào cái tủ sách, tiếp tục xếp dọn tư liệu, sách vở của cha. Đúng như Luận dự đoán, anh cán bộ Tổ chức sau khi hỏi qua về quan hệ vợ chồng Đông – Lí, nhìn thẳng vào mặt Đông, giọng thật nghiêm trang:
− Xin báo để anh biết, hiện giờ chị Lí sống chung như vợ chồng chính thức với một người đàn ông. Anh này nguyên là Trưởng phòng Vật tư đơn vị chúng tôi, vừa rồi đã bị chúng tôi khởi tố vì tội tham ô. Nay, tình hình như vậy, chúng tôi quyết định kỉ luật sa thải chị ấy. Về việc này gia đình ta có ý kiến gì không?
Đang quay mặt vào cái tủ sách, vờ như đang xếp dọn, để dõi theo câu chuyện, Luận quay phắt ngay lại, vai đập đánh thình vào cánh tủ, cố kìm giữ để khỏi bật tiếng kêu kinh sợ. Anh càng kinh sợ hơn khi nhìn thấy Đông như bất động trong lòng ghế, bàn tay dày xoè rộng úp vào mặt, trong khi hai ngón cái và ngón trỏ bấm chặt vào hai bên thái dương. Đông đang tê dại trước một sự phũ phàng. Trong Luận lại vang lên lời kêu gào thống thiết: Anh Đông phải có ý kiến ngay đi! Không thể xử lí như vậy được!
Mặt Đông nùng nục bỗng nghiêm lại một cách ngờ nghệch, biến thái của cơn đau thất thần, lạc trí và mỗi Đông hé mở, thoát ra một giọng nói gần như tuyệt vọng:
– Cái đó thì... tuỳ các đồng chí thôi!
Luận run hết cả người lên, vừa lo sợ vừa giận dữ, Luận chỉ muốn nhảy lại quát tướng vào mặt Đông và anh cán bộ nọ. Sao các anh lại quyết định một việc hệ trong như thế trong khi thần kinh các anh không bình thường. Và anh Đông, qua sự việc này, tôi có thể nói anh là một kẻ vô trách nhiệm hoàn toàn! Luận lao xuống gác, đuổi theo người cán bộ nọ, tâm não bừng bừng trong cơn gào thét dữ dội và âm thầm:
− Đồng chí ơi, chính tôi đã nghe thấy các đồng chí ở xí nghiệp khen ngợi chị Lí hết mực. Tội trạng chị ấy chưa đáng đến mức kỉ luật ấy. Xử lí chị ấy như vậy là dứt khoát đẩy chị ấy xuống bùn, là cắt đường trở về của chị ấy. Đồng chí không nên căn cứ vào ý kiến của anh Đông. Anh ấy lúc này còn đâu là sáng suốt! Các đồng chí nên gặp chị Lí một lần nữa đi.
Nhưng người cán bộ nọ đã đi. Quay vào khu vườn, phong phanh một chiếc áo len mỏng mà người Luận nóng bừng. Lòng giận sôi lên, anh ngước lên nhìn buồng Đông. Đông vừa bật đèn. Đông vừa vặn máy hát. Không! Không thể hời hợt và vô trách nhiệm như thế! Con người thông minh và đần độn, mạnh mẽ và yếu ớt thảm hại. Dưới tác động của một ngẫu nhiên bất hạnh rất nhỏ thôi, đời một con người cũng có thể xoáy lật ngược chiều tức khắc. Con người, cần phải được thể tất, cần phải đỡ nâng, dắt dìu. Ngay ngày mai Luận phải đến cái xí nghiệp ấy để phản bác cái quyết định tắc trách của họ với Lí. Đời Lí lại thêm một hiểm hoạ, phải nhanh tay cứu chị ấy. [...]
(Ma Văn Kháng, Mùa lá rụng trong vườn, NXB Trẻ, 2011)
Phương thức biểu đạt chính của văn bản "Cơn đau dài" là
Văn bản "Cơn đau dài" sử dụng ngôi kể nào dưới đây?
Sắp xếp các nội dung dưới đây theo đúng trình tự văn bản "Cơn đau dài".
- Đông dằn vặt, nhớ thương Lí với những thói xấu nhưng là "màu sắc, nhịp điệu" của đời mình.
- Đông nổi cơn cuồng nộ, chửi rủa vợ và gã nhân tình, đau đớn đến mức Luận phải bật khóc vì thương anh.
- Luận tức giận trước quyết định của xí nghiệp và phản ứng của Đông, quyết định sẽ đến để phản bác quyết định tắc trách.
- Đông và Luận trò chuyện về âm nhạc rồi tranh luận gay gắt về trách nhiệm của Đông với sự hư hỏng của Lí.
- Người cán bộ tổ chức xí nghiệp thông báo về quyết định sa thải Lí, Đông thể hiện phản ứng buông xuôi, phó mặc.
Nhân vật Lí đã gây ra lỗi lầm gì khiến Đông đau khổ?
Trong những đêm mất ngủ, khi nhớ về Lí, Đông nhận ra điều gì về vai trò của vợ đối với cuộc sống của mình?
Lí do nào dưới đây khiến Đông "đã thôi chửi đời và thôi nguyền rủa Lí"?
Trong cuộc trò chuyện, Luận đã khuyên nhủ anh Đông điều gì dưới đây?
Ý nào dưới đây là đúng về phản ứng của Đông trước lời khuyên nhủ của Luận?
Người cán bộ tổ chức xí nghiệp đến nhà để thông báo những tin tức gì về Lí? (Chọn 2 đáp án)
Nhân vật Luận hiện lên trong đoạn trích là người như thế nào?
Ý nào dưới đây là đúng về bi kịch tinh thần lớn nhất của Đông trong đoạn trích?
Những ý nào dưới đây là đúng về quan điểm sống của nhân vật Đông? (Chọn 2 đáp án)
Điểm nhìn của văn bản "Cơn đau dài" chủ yếu được đặt ở nhân vật nào dưới đây?
Nhận xét nào dưới đây là đúng về mối quan hệ giữa quan điểm sống của hai nhân vật Đông và Luận?
Ý nào dưới đây là đúng về thái độ của nhân vật Đông khi nghe tin Lí bị kỉ luật?
Những lí do nào dưới đây khiến Luận đau đớn và phẫn nộ trước thái độ của anh trai mình khi Lí bị kỉ luật? (Chọn 2 đáp án)
Những ý nào dưới đây là đúng về vai trò của nhân vật Luận trong văn bản "Cơn đau dài"? (Chọn 2 đáp án)
Nguyên nhân sâu xa nào dưới đây khiến Đông không thể tha thứ hay có cái nhìn bao dung hơn với Lí?
Điền từ ngữ thích hợp vào chỗ trống.
Suy nghĩ của Luận: "Con người thông minh và đần độn, mạnh mẽ và yếu ớt thảm hại." thể hiện một nhận thức sâu sắc về bản chất , đa diện của con người. Con người không bao giờ tồn tại trong một khuôn mẫu cố định, mà luôn mang trong mình những mặt đối lập cùng . Sức mạnh và sự yếu đuối, tỉnh táo và sai lầm có thể xuất hiện trong cùng một con người, nhất là khi họ đứng trước biến cố và .
Nhận xét nào dưới đây là đúng về bầu không khí trong văn bản "Cơn đau dài"?
Thông qua văn bản "Cơn đau dài", tác giả muốn gửi gắm thông điệp nào dưới đây về cách nhìn nhận con người?
Nói mỉa là biện pháp tu từ sử dụng cách diễn đạt
Những ý nào dưới đây là đúng về tác dụng của biện pháp tu từ nói mỉa? (Chọn 2 đáp án)
Đối với sáng tác văn chương, biện pháp tu từ nói mỉa xuất hiện nhiều nhất trong thể loại nào dưới đây?
Xác định biện pháp tu từ nói mỉa trong ngữ liệu dưới đây.
Bước đường công danh của ông cũng bắt đầu từ chức lí trưởng vượt qua những bậc phó tổng, chánh tổng, rồi cơm rượu, bò lợn và quan phủ, quan tỉnh hiệp sức với nhau đưa ông lên ghế nghị viên.
(Ngô Tất Tố, Tắt đèn)
Bước đường công danh của ông cũng bắt đầu từ chức lí trưởng vượt qua những bậc phó tổng, chánh tổng, rồi cơm rượu, bò lợn và quan phủ, quan tỉnh hiệp sức với nhau đưa ông lên ghế nghị viên.
(Ngô Tất Tố, Tắt đèn)
Điền từ ngữ thích hợp vào chỗ trống để hoàn thành phần phân tích biện pháp tu từ nói mỉa trong ngữ liệu trên đây.
Cụm từ "rồi cơm rượu, bò lợn và quan phủ, quan tỉnh hiệp sức với nhau đưa ông lên ghế nghị viên" mang sắc thái mỉa mai sâu sắc. Tác giả không con đường thăng tiến chính đáng mà ngầm châm biếm việc chạy chọt, mua chuộc bằng tiền bạc, để leo lên địa vị cao. Lối nói tưởng như khách quan nhưng thực chất phơi bày bản chất giả tạo, của quan chức, qua đó thể hiện thái độ phê phán sâu cay của người viết.
Ý nào dưới đây là không đúng về yêu cầu cần đạt của văn bản báo cáo kết quả của bài tập dự án về một vấn đề xã hội?
Phần mở đầu của văn bản báo cáo kết quả của bài tập sự án về một vấn đề xã hội bao gồm những nội dung nào dưới đây? (Chọn 2 đáp án)
Nối để hoàn thành bố cục cho văn bản báo cáo kết quả của bài tập dự án về một vấn đề xã hội.
Sắp xếp các bước dưới đây theo đúng trình tự để viết báo cáo kết quả của bài tập dự án về một vấn đề xã hội.
- Tiến hành viết chi tiết dựa trên đề cương đã lập và các dữ liệu đã xử lí.
- Thu thập, xử lí và tổng hợp thông tin.
- Xây dựng đề cương báo cáo, thiết lập cấu trúc và sắp xếp các ý theo trình tự logic.
- Kiểm tra lại tính chính xác của thông tin và các lập luận, rà soát lỗi chính tả, diễn đạt sao cho khoa học.
- Xác định vấn đề và mục tiêu của báo cáo.