K
Khách

Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.

Trong khu vườn xanh mướt, có một gia đình kiến nhỏ bé nhưng vô cùng đông vui. Kiến mẹ, với tấm lòng yêu thương bao la, mỗi tối đều ân cần dỗ dành, thơm yêu từng đứa con nhỏ trước khi chúng chìm vào giấc ngủ say nồng. "Chúc con ngủ ngon! Mẹ yêu con!" - lời thì thầm của mẹ vang lên, nhưng vì đàn con quá đông, Kiến mẹ cứ thế thức trắng đêm, không một phút ngơi nghỉ.  Thấy mẹ vất vả, bác Cú Mèo hiền lành trên cành cây nọ bỗng nghĩ ra một kế sách hay. Bác nhẹ nhàng đến bên tổ kiến, khẽ mách Kiến mẹ: "Hãy để các con giúp mẹ nhé!". Tối hôm ấy, khi Kiến mẹ hôn lên má chú kiến đầu tiên, chú liền quay sang người bên cạnh, thì thầm: "Đây là nụ hôn mẹ gửi cho em đấy!". Cứ thế, lời thì thầm và những nụ hôn lan truyền như một dòng chảy ấm áp, từ chú kiến này sang chú kiến khác, theo một hàng dài.  Thật kỳ diệu! Nhờ "cơn mưa" hôn hít ấm áp ấy, Kiến mẹ không cần phải thức trắng đêm nữa. Mẹ chỉ cần âu yếm vài nhóc tì đầu tiên, rồi cả đàn kiến con tự động lan tỏa yêu thương cho nhau. Mẹ có thể chợp mắt, nhưng tình mẹ vẫn luôn vẹn nguyên, bao trùm lấy cả đàn con. Bác Cú Mèo mỉm cười, vì không chỉ giúp được Kiến mẹ, mà bác còn thấy tình yêu thương trong đại gia đình kiến ngày càng thắm thiết, lan tỏa và nhân lên bội phần. 
Mận: Mẹ !Mẹ của Mận: Gì ?Mận: Mà có khi nào Thơm lừa gạt mẹ con không ?Mẹ của Mận: Nó dám hả ? Mẹ đập mặt con ra đấy.Mận: Thôi.Con đi nha.Kì này con phải đẹp hơn nó và nhiều ngọc thì con mới chịu.Mẹ của Mận: Ồ !Mận: Con đi nha !Mận đến nhà Vị Thần rồi trả lời.Mận: Đúng cái nhà này rồi ! Cái nhà mà con Thơm nói như thế vậy nè.Mận không thấy Vị Thần rồi gọi.Mận: Ê ! Ba...
Đọc tiếp

Mận: Mẹ !

Mẹ của Mận: Gì ?

Mận: Mà có khi nào Thơm lừa gạt mẹ con không ?

Mẹ của Mận: Nó dám hả ? Mẹ đập mặt con ra đấy.

Mận: Thôi.Con đi nha.Kì này con phải đẹp hơn nó và nhiều ngọc thì con mới chịu.

Mẹ của Mận: Ồ !

Mận: Con đi nha !

Mận đến nhà Vị Thần rồi trả lời.

Mận: Đúng cái nhà này rồi ! Cái nhà mà con Thơm nói như thế vậy nè.

Mận không thấy Vị Thần rồi gọi.

Mận: Ê ! Ba ông lùn ơi ! Có ở nhà không ?

Mận không thấy Vị Thần trong nhà mà ngoài nhà Vị Thần dơ bẩn.

Mận: Đi đâu hả ? Nhà gì đâu mà bê bối dơ bẩn dữ vậy ? Hình như Thơm nói là mình phải quét dọn.

Mận lấy chổi quét dọn tất cả lá rụng.Vị Thần nhìn vào cửa sổ để xem thói quen của Mận.Mận quét mà chẳng gọn vì quét dọn tư thế sai.

Mận: Mệt quá ! Nhà gì dơ như Quái vật vậy à ? Quét dọn chừng nào mới sạch ? Thôi,mệt quá.Quét như vậy là được rồi.

Mận nói với Mẹ của Mận là Kì này con phải đẹp hơn nó và nhiều........ thì con mới chịu.

A.Vàng

B.Tiền

C.Ngọc

5
14 tháng 4 2022

C

14 tháng 4 2022

c

Mẹ của Mận: Con đi qua đây ! Đi qua đây.Mận: Đi qua đây để coi.Thơm xinh đẹp hơn Mận mà Mẹ của Mận hốt hoảng.Mẹ của Mận: Trời ơi !Thơm: Con là Thơm nè dì ! Dì không nhận ra sao ?Mận: Sao nó đẹp quá vậy ? Sao nó đẹp quá vậy mẹ ?Mẹ của Mận: Cái ý tưởng này là của Thơm.Sau khi Mẹ của Mận nói với Mận xong nên nói với Thơm.Mẹ của Mận: Con vô đây ! Con vô đây kể chuyện cho dì...
Đọc tiếp

Mẹ của Mận: Con đi qua đây ! Đi qua đây.

Mận: Đi qua đây để coi.

Thơm xinh đẹp hơn Mận mà Mẹ của Mận hốt hoảng.

Mẹ của Mận: Trời ơi !

Thơm: Con là Thơm nè dì ! Dì không nhận ra sao ?

Mận: Sao nó đẹp quá vậy ? Sao nó đẹp quá vậy mẹ ?

Mẹ của Mận: Cái ý tưởng này là của Thơm.

Sau khi Mẹ của Mận nói với Mận xong nên nói với Thơm.

Mẹ của Mận: Con vô đây ! Con vô đây kể chuyện cho dì nghe coi. Nhanh lên !

Mẹ của Mận bắt buộc Thơm vào nhà rồi nói.

Mẹ của Mận: Con kể cho dì nghe.Chuyện gì xảy ra ở trong rừng ?

Thơm: Dạ thưa dì.Theo lời sai của dì.Con vô tận rừng sâu để hái nấm.Cũng may con gặp được người tốt.Họ chỉ chỗ cho.

Mẹ của Mận: Rồi,Tự nhiên con đẹp lên như vậy đó hả ?

1.Mẹ của Mận nói với Mận là Cái........... này là của Thơm.

A.Thuyết trình

B.Ý tưởng

C.Lý thuyết

2

CÂU HỎI LÀ GÌ VẬY BẠN?

2 tháng 11 2021

đây ko phải câu hỏi, mà là 1 hạt giống giúp nuôi dưỡng tâm hồn mỗi chúng ta. Câu truyện này mình "săn" được, thấy hay và ý nghĩa nên muốn chia sẻ cho các bạn thôi nhé !

10 tháng 8 2025

được rồi

10 tháng 8 2025

Bàn Tay Vàng

Ngày xưa, trong một ngôi làng nhỏ nằm giữa những cánh đồng xanh tươi, có một cậu bé tên là Minh. Minh là một cậu bé hiền lành, chăm chỉ và luôn giúp đỡ mọi người xung quanh. Nhưng điều đặc biệt nhất ở Minh là đôi bàn tay của cậu. Mọi người trong làng thường gọi cậu là "cậu bé bàn tay vàng" vì bất cứ thứ gì Minh chạm vào đều trở nên tốt đẹp hơn.

Một hôm, khi đang đi dạo trong rừng, Minh phát hiện ra một cây cổ thụ lớn. Cây đã già cỗi, lá rụng đầy đất, và có vẻ như nó sắp chết. Minh cảm thấy xót xa và quyết định chạm vào thân cây. Ngay lập tức, một điều kỳ diệu xảy ra! Bàn tay vàng của Minh phát ra ánh sáng rực rỡ, và cây cổ thụ bỗng hồi sinh, đâm chồi nảy lộc, lá xanh tươi trở lại.

Tin tức về bàn tay vàng của Minh nhanh chóng lan rộng khắp làng. Người dân đổ xô đến tìm cậu, cầu xin cậu giúp đỡ họ với những vấn đề của mình. Có người cần chữa lành bệnh tật, có người muốn khôi phục mùa màng, và có người chỉ muốn có được một chút hạnh phúc trong cuộc sống. Minh không từ chối ai cả. Cậu dùng bàn tay vàng của mình để giúp đỡ mọi người, và mỗi lần như vậy, cậu lại cảm thấy niềm vui trong lòng.

Nhưng rồi, một ngày nọ, một người lạ mặt xuất hiện trong làng. Ông ta tự xưng là một thương nhân giàu có và hứa hẹn sẽ mang đến cho Minh những món quà quý giá nếu cậu đồng ý sử dụng bàn tay vàng của mình để làm giàu cho ông. Minh đã bị cám dỗ bởi những lời hứa hẹn về sự giàu có và danh vọng. Cậu quyết định giúp người thương nhân, nhưng điều đó đã khiến cậu dần xa rời những giá trị tốt đẹp mà cậu đã từng sống.

Khi Minh bắt đầu chạm vào những thứ chỉ vì lợi ích cá nhân, bàn tay vàng của cậu bỗng nhiên trở nên vô dụng. Không còn ánh sáng rực rỡ, không còn phép màu. Người dân trong làng dần dần quay lưng lại với cậu. Minh nhận ra rằng mình đã đánh mất bản thân, đánh mất những gì làm nên giá trị của cậu.

Sau một thời gian dài cô đơn, Minh quyết định quay trở lại với cuộc sống bình dị. Cậu bắt đầu giúp đỡ mọi người một cách chân thành, không mong đợi điều gì đáp lại. Dần dần, bàn tay vàng của cậu lại trở nên kỳ diệu. Cậu không chỉ giúp đỡ người khác mà còn tìm thấy niềm vui trong việc cho đi.

Cuối cùng, Minh hiểu rằng sức mạnh thực sự không nằm ở bàn tay vàng, mà nằm ở trái tim nhân ái và lòng tốt. Từ đó, cậu sống một cuộc đời hạnh phúc, luôn sẵn sàng giúp đỡ mọi người mà không cần đến những món quà vật chất hay sự công nhận.

Kết luận

Câu chuyện về Minh và bàn tay vàng nhắc nhở chúng ta rằng giá trị thực sự của con người không nằm ở sự giàu có hay danh vọng, mà ở lòng tốt và sự sẻ chia. Hãy sống với trái tim rộng mở, và bạn sẽ luôn tìm thấy hạnh phúc.

Tham khảo

22 tháng 5 2022

help me!!!

22 tháng 5 2022

tham khảo

Câu ca dao cũng là lời gửi gắm, nhắc nhở đến những người con, cần sống hiếu thuận, yêu thương cha mẹ để bù đắp cho những hi sinh lớn lao mà bố mẹ đã dành cho chúng ta. Giữa cha mẹ và con cái được gắn kết với nhau bởi mối quan hệ huyết thống gần gũi, vì vậy mà tình cảm ấy cũng thật thiêng liêng, cao quý.

Mẹ là ánh sáng của đời con Là vầng dương khi con lạc lối" CON NỢ MẸ & NHẬT KÝ CỦA MẸ | HIỀN THỤC.
Hok tốt

12 tháng 9 2025

cnm

Cảnh đông con Mẹ con bác Lê ở một căn nhà cuối phố, một căn nhà cũng lụp xụp như những căn nhà khác, có mỗi một chiếc giường nan đã gãy nát. Mùa rét thì rải ổ rơm đầy nhà, mẹ con cùng nằm ngủ trên đó. Từ sáng sớm tinh sương, mùa nực cũng như mùa rét, bác ta phải trở dậy đi làm mướn cho những người có ruộng trong làng. Những ngày có người mướn, tuy bác phải làm vất vả, nhưng...
Đọc tiếp

Cảnh đông con Mẹ con bác Lê ở một căn nhà cuối phố, một căn nhà cũng lụp xụp như những căn nhà khác, có mỗi một chiếc giường nan đã gãy nát. Mùa rét thì rải ổ rơm đầy nhà, mẹ con cùng nằm ngủ trên đó. Từ sáng sớm tinh sương, mùa nực cũng như mùa rét, bác ta phải trở dậy đi làm mướn cho những người có ruộng trong làng. Những ngày có người mướn, tuy bác phải làm vất vả, nhưng chắc chắn buổi tối được mấy bát gạo và mấy đồng xu về nuôi lũ con đói đợi ở nhà. Đó là những ngày sung sướng. Nhưng đến mùa rét, khi các ruộng kia đã gặt rồi, cánh đồng chỉ còn trơ cuống rạ, bác Lê lo sợ vì không ai mướn làm việc gì nữa. Thế là cả nhà chịu đói. Mấy đứa nhỏ nhất khóc lả đi mà không có cái ăn. Dưới manh áo rách nát, thịt chúng nó thâm tím lại vì rét. Bác Lê ôm lấy con trong ổ rơm lấy cái hơi ấm của mình ấp ủ cho nó.Hai thằng con lớn thì từ sáng đã ra cánh đồng kiếm con cua, con ốc hay đi mót những bông lúa còn sót lại trong khe ruộng. Thật là sung sướng, nếu chúng đem về được một lượm, trong những ngày may mắn. Vội vàng bác Lê đẩy con ra lấy bó lúa để dưới chân vò nát, vét hột thóc, giã lấy gạo. Rồi một bữa cơm lúc buổi tối giá rét, mẹ con xúm quanh nồi, trong khi bên ngoài gió lạnh rít qua mái tranh. 

  

Nếu em là Bác Lê em sẽ đưa ra lời khuyên gì để mọi gia đình đều được sống trong cảnh no ấm ?

............................................................................................................................

0
25 tháng 7 2023

Qua đoạn thơ, ta thấy hình ảnh " đôi mắt mẹ" là hình ảnh góp phần nhiều nhất làm nên cái hay của đoạn thơ. Đôi mắt chính là cửa sổ tâm hồn, chính đôi mắt ấy luôn nhìn ta với những ánh nhìn trìu mến, chứng kiến ta khôn lớn trưởng thành, dù đã xuất hiện những viết nhăn nheo, vết chân chim. Qua đó, ta càng thấy được tình cảm bao la rộng lớn của mẹ dành cho con của mình.