K
Khách

Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.

28 tháng 11 2018

hihi, hê nhô bn

29 tháng 12 2018

HELLO TRÂM

7 tháng 1 2021

HELLO TRÂM 

Ai đọc truyện ma ko ạk HỒN MA ĐỨA BÉ GÁICâu chuyện mà chị Trâm kể cho tôi nghe cũng không kém phần ly kì và rùng rợn. Chị nói hồi chị còn lên Sài Gòn học đại học, có thuê nhà chung với cả mấy đứa, đó là một căn nhà hai tầng, bếp và phòng khách thì ở dưới tầng một, còn hai buồng ngủ với hai buồng tắm thì ở trên tầng hai. Căn nhà này cũng không to lắm nhưng được cái tiện nghi...
Đọc tiếp

Ai đọc truyện ma ko ạk

HỒN MA ĐỨA BÉ GÁI

Câu chuyện mà chị Trâm kể cho tôi nghe cũng không kém phần ly kì và rùng rợn. Chị nói hồi chị còn lên Sài Gòn học đại học, có thuê nhà chung với cả mấy đứa, đó là một căn nhà hai tầng, bếp và phòng khách thì ở dưới tầng một, còn hai buồng ngủ với hai buồng tắm thì ở trên tầng hai. Căn nhà này cũng không to lắm nhưng được cái tiện nghi và cũng thoải mái, nó nằm gần một chợ lớn ở Sài Gòn. Cuộc sống của những sinh viên lên thành phố học mà đi xa nhà thiệt là khổ, nhưng bù lại được cái tự do. Chị Trâm có kể là hồi đó có thuê nhà cùng với ba chị nữa tên là Chi, Trang, và Ngọc. Hai chị Trang và Ngọc thì ở buồng bên cạnh, còn chị thì ở với chị Chi. Chị Chi có một anh người yêu ở Sài Gòn nên thường xuyên không ngủ lại tại cái nhà đó, nên chị Trâm tự nhiên gần như được ở hẳn một mình một buồng. Cứ tưởng rằng cái cuộc sống sinh viên cứ mãi chôi qua êm đẹp như vậy, cho đến một ngày. Nhớ cái hôm đó, chị Trâm đang phải ngồi ôn thi cho bài kiểm tra môn tiếng Anh, với một trồng sách vở trên bàn, nào là từ điển, nào là vở ghi chép, nào là sách tham khảo. Chị Trâm cứ mãi chìm đắm vào cái biển toàn chữ là chứ đó cho đên khi chi linh cảm được một điều gì đó rất là. Nói là lạ ở đây là vì chị đang tập chung học bài, chợt chị mất hẳn cái dòng suy nghĩ của mình, mà điều này rất hiếm khi sảy ra chỉ trừ khi nào có một cái gì đó tác động thì người bình thường mới mất đi cái dòng suy nghĩ mà trong lúc họ đang tập chung cao độ như vậy. Chị Trâm đặt bút xuống nhìn quanh phòng, không có ai cả, vẫn là cái tiếng ti vi không to lắm phát ra từ buồng bên cạnh của hai chị kia. Chị Trâm uống ngụm nước rồi tiếp tục học, nhưng xem ra không thể nào học nổi nữa. Chị liền vô buồng tắm rửa cái mặt cho tình táo, nhưng khi ngồi lại vào bàn chị vẫn không tài nào học nổi. Trong đầu chị cứ có một cái ý nghĩ rất khó hiểu, như kiểu không thấy an tâm học bài tiếp vậy. Cuối cùng quá chán nản, chị Trâm liền tắt đèn và quyết định sáng mai dậy sớm học tiếp, vì chị tính là đã học từ chiều đến tận giờ rồi, có lẽ đã đến lúc cho cái bộ não nó nguội tí đã, sợ từ nãy giờ học nhiều quá máy nó nóng. Chị vô buồng tắm, rồi tắm rửa sạch sẽ. Sau đó ra sấy tóc và chui vào chăn ấm đệm êm ngủ. Nhưng thật lạ thay, lên giường rồi mà chị không tài nào ngủ được, trong đầu chị cứ suất hiện ba cái ý nghĩ nhảm nhí. Chị trở mình qua lại, cố gắng nghĩ đến một giấc mơ thật đẹp để chìm vào giấc ngủ nhưng xem ra vô vọng. Cứ trằn trọc như vậy mãi đến gần hai giờ sáng chị mới ngủ được. Thức dậy với tinh thần mệt mỏi, đã năm giờ hơn rồi, bẩy giờ vào học. Chị Trâm vô đánh răng rửa mặt, trong đầu chị nghĩ rằng thật là chán khi đêm qua lại mơ đi bắt ma nhưng đi mãi chả bắt được con ma nào. Chị Trâm nấu tô mì gói ăn lẹ rùi chạy qua buồng bên gọi hai bà kia dậy đi học. Chị Trang thấy chị Trâm qua liền dụi mắt và nói:
– Hôm nay hai tụi tui cúp học, bà đi đi, nếu có gì thì về bảo tụi tui. 
Chị Trâm bực mình, nhảy vô kéo chân bà Trang và nói:
– Bà đại lãn nó vừa vừa thôi, zậy đi học lẹ đi.
Nhưng dù có kéo thế nào thì chị Trang vẫn giả vờ ngủ như chết. Chán nản chị Trâm đi học một mình. Buổi chiều hôm đó về nhà, sau cái bài kiểm tra đáng nguyền rủa, chị Trâm quăng cặp vô góc buồng rồi nhảy thẳng lên giường. Chị tính nằm nghỉ ngơi một lúc rồi sẽ đi chợ mua đồ ăn về nấu. Nằm vậy một hồi mà chị Trâm chìm vào giấc ngủ lúc nào không hay, Khi tỉnh giậy chị nhìn giờ đã hơn tám giờ tối. Chị Trâm uể oải bò dậy, chị vòng qua phòng bên kia thì không thấy ai, chắc hai cô bạn đã đi ăn với nhau mà không rủ chị đi cùng, chị Trâm nghĩ thầm trong đầu “bọn này nhớ đấy, về thì chúng mày biết tay với bà”. Chị cầm điện thoại, bấm gọi cho chị Chi thì không ai nhấc máy, chắc lại đang quấn lấy anh người yêu rồi, chị Trâm nghĩ bụng. Để cho qua bữa, chị vòng xuống nhà tính kiếm coi có mỳ gói không thì nấu ăn tạm. Lúc chị đang bước xuống cầu thang, chợt chị để ý ra phía ngoài cửa, thấy có bóng một con bé gái mặc váy trắng cứ đứng đó cúi đầu. Chị Trâm bỏ kính ra dụi mắt rồi đeo lại hỏi lớn:
– Ai zậy?
Con bé đó không trả lời, chỉ đứng đó. Chị Trâm chợt có cái linh tính chẳng lằng. Theo đà chị chạy ngược vội lại lên buồng, vửa mở cửa thì chị hụt chân nghã. Lúc này một bàn tay lạnh tóm lấy chân chị. Chị Trâm quay đầu lại nhìn, thì thấy là con bé lúc nẫy, chị có dằng chân ra thì nó càng túm chặt, rồi nó ngẩng cái đầu lên, cái khuôn mặt trắng bệnh với hai hốc mắt xâu hoắm đó khiến chị rùng mình, chị Trâm vừa cố dằng chân ra vừa hét:
– KHÔNG!!!! Buông tôi ra!

Cái con nhỏ đó chợt nó há cái miệng xâu hoắm đen ngòm phát ra tiếng rên ghê rợn. Chị Trâm càng đạp tợn.
Chị mở mắt ra, mồ hôi mồ kê nhễ nhại, thì thấy bạn mình, Chi đang đứng kéo chân gọi:
– Trâm, làm gì mà la lối om xòm rồi mồ hôi mồ kê nhễ nhại zậy mẹ?
Chỉ là một giấc mơ, chị Trâm đến giờ vẫn còn nghe tim mình đập thình thịch. Chị Trâm đạp mạnh người chị Chi khiến chị ta ngã dập mông xuống đất. Chị Chi nhăn mặt:
– Con quỷ, đá tao đau zậy may?
Chị Trâm ngồi dậy nói dọng bực bội:
– Đáng đời. Ai bảo hù tao mày.
Rồi chị nhìn đồng hồ mới có hơn sáu giờ. Chị Trâm thở phào rồi hỏi chị Chi:
– Mà bà ăn cái gì chưa? Sao giờ này mới về?
Chị Chi loay hoay đứng dậy nói:
– Thì giờ tui về rủ bà đi ăn nè, nhanh lên. ảnh đang đợi ở dưới kìa.
Chị Trâm liền vào rửa mặt mũi và đi cùng với chị Chi xuống nhà. Trên đường, chị Chi cứ nằng nặc hỏi chị Trâm coi nằm mơ cái gì mà lại sợ hãi đến thế. Chị Trâm biết con bạn cùng buồng mình nhát ma lắm, nói ra thể vào cũng sợ té đái nên cứ nhất thiết nói là không có gì, chỉ là một cơn ác mộng. Không lâu sau cái giấc mơ đó, có một lần vào buổi tối, chỉ có chị Trâm ở nhà học bài một mình, còn ba người kia đã đi chơi hết. Tuần sau có một bài kiểm tra rất quan trọng, nên chị Trâm quyết tâm học cho bằng được. Đang ngồi học chăm chú, chợt cái cảm giác hôm nào lại hiện về. Chị Trâm lại bị cắt đứt dòng suy nghĩ, không tài nào học nổi. Chị buông bút xuống và quay đầu nhìn quanh, chị tự hỏi không biết tại sao lại có cái cảm giác kì quái này. Đang ngồi nghĩ vẩn vơ, bỗng cái bóng đèn vàng góc buồng chập trờn lúc sáng lúc tối. Chị Trâm giật bắn mình, và bắt đầu nổi da gà, một cái cảm giác không an toàn bắt đầu hiện về. Bỗng tim chị Trâm đập mạnh thình thịch, rồi thì cái bóng đèn góc phòng nổ đánh “ĐOÀNG”. Chị Trâm giật thót mình, quay lại nhìn. Cái bóng đèn nổ thật rồi, cả căn phòng giờ chìm trong bóng tối. Chỉ còn mỗi cái bóng đèn bàn chiếu rọi cả căn phòng. Chị Trâm bẻ cái bóng đèn bàn hướng về phái cái đèn góc buồng. Chị từ từ tiến lại, thật quái lạ, rõ ràng chị nghe tiếng nổ, vậy mà khi lại gần cái bóng đèn vẫn còn nguyên, chị thử bật lại mấy lần nhưng nó không có sáng. Chị Trâm lấy điện thoại cầm tay, soi vào cái bóng đèn để nhìn kĩ hơn, thật đáng buồn, tóc đèn ở trong đã cháy rồi. Chị gỡ cái bóng đèn ra định xuống nhà lấy bóng đèn dự phòng lên thay, thì khi vừa bước đến cửa phòng. Cái bóng đèn bàn bắt đầu chập trờn lúc sáng lúc tối. Giờ đây thì chị Trâm thực sự sợ hãi, chị đặt cái bóng đèn bàn lên tủ, đứng nhìn về phía cái bàn học. Bóng đèn vẫn chập chà chập trờn như vậy. Chị từ từ tiến lại, khi còn cách cái bàn hai bước chân thì bóng đèn bàn vụt tắt. Chị Trâm bắt đầu cảm thấy sợ hãi, một cái cảm giác lạnh lẽo chạy dọc sống lưng chị. Rồi chị bắt đầu lo lắng, bất an, vì trong đầu chị đã xuất hiện một cái ý nghĩ rằng chị không phải là người duy nhất trong phòng này. Chị lấy cái điện thoại ra soi, rồi với tay bật lại cái bóng đèn bàn, bầt lên bật xuống, cái đèn cứ sáng rồi lại tối. Đến khi nó sáng lên lần thứ ba, cái ánh sáng hắt hết cả căn phòng. Chị Trâm sau khi an tâm là bóng đèn đã sáng lại, chị quay đầu định đi xuống lấy bóng khác thì chợt chị giật nẩy người, té ngửa ra đằng sau khi mà ngay trước mặt chị đây là con bé trong mơ hôm nào. Chị Trâm hét toáng lên, được mấy giây thì bóng đèn vụt tắt, cả căn buồn lại chìm vào trong bóng tối. Chị Trâm ngồi dưới đất run rẩy, chị như không tin vào cái thứ mà mình vừa nhìn thấy. Chị thử béo má mình một cái thật mạnh, nhưng không, chị không hề nằm mơ. Chị Trâm có chấn tĩnh, rồi lấy tay run run lần mò cái điện thoại trêm mặt đất mà lúc nãy chị đánh rơi. Lần mò một hồi thì chị sờ được một vật cứng cứng hình chữ nhật, đúng là cái điện thoại rồi, có cả phím bấm nữa. Chị Trâm đang định kéo lại về phái mình, thì chợt cái điện thoại rung lên bần bật, kèm theo cái nhạc chuông vang inh ỏi vô màn đêm. Chị giật nẩy mình, nhưng chị còn kinh hãi hơn và hết toáng lên khi mà cái ánh sáng phát ra từ màn hình điện thoại hắt lên một khuôn mặt trắng bệch tóc dài đang ngồi xổm xuống nhìn về phía chị. Như một phản xạ tự nhiên, chị Trâm cầm cái điện thoại ném về phía cái vong đó. Nhưng chỉ nghe tiếng điện thoại đập cái đốp vô tường và vỡ ra làm hai hay ba mảnh. Chị Trâm ngồi co ro run rẩy, nhìn về phía mà cái vong kia vừa mới hiện lên. Nam phút sau, thì ba chị kia về, lúc họ đi lên bật đèn ngoài hành lang, lúc nhìn vào thì vô cùng ngạc nhiên khi thấy chị Trâm đang ngồi co ro dưới đất, mặt cắt không còn một giọt máu. Chị Trang và chị Ngọc vội chạy lại đỡ chị Trâm dậy, chị Ngọc nói:
– Trâm, bà làm sao zị?
Chị Chi chạy lại bật thử cái đèn góc phòng thấy không sáng liền nói:
– Các bà ở trên này nha, tui chạy xuống lấy bóng đèn thay.
Chị Trang và chị Ngọc đỡ chị Trâm ngồi lên giường, chị Trang chạy lại bàn học bật cái đèn bàn lên và rót một ly nước đưa cho chị Trâm. Chị Ngọc lúc này mới hỏi:
– Trâm, có chuyện gì mà nhìn bà có vẻ sợ sệt vậy?
Chị Trâm làm một ngụm nước nhỏ, vừa tầm chị Chi chạy lên thay bóng đèn, giờ thì cả căn phòng đã lại bừng sáng. Chị Trâm dọng vẫn còn run run nói:
– Tui… Tui nhìn thấy bóng ma các bà ạ …. Mà lại ngay trong căn phòng này.
Nghe bà Trâm nói vậy, cả ba chị kia rùng mình mà nổi da gà. Họ không còn giám nghi ngờ chị Trâm vì nhìn cái sắc mặt chị lúc nẫy, chắc chắn phải có điều gì kinh hãi lắm sảy ra với chị. Bà Chi lúc này mới thở dài và nói:
– Có phải bà nhìn thấy con nhỏ với cái váy trắng, tóc dài đen, khuôn mặt trắng bệch và hai hốc mắt xâu hoắm đúng không?
Chị Trâm quay ra chị Chi, với vẻ mặt kinh ngạc:
– Chả lẽ bà…

3
31 tháng 5 2019

có thật ko vậy??///

2 tháng 6 2019

Xạo đời

26 tháng 1 2019

.😙😙😙😙😙😙😙😙😙

26 tháng 11 2018

Tăm tủm tỉm tóm tép tát tồm tộp Minh, Minh mũm mĩm mỏi mệt muốn móm

27 tháng 11 2018

Đi khám chưa, hình như m bị ấm đầu r

3 tháng 3 2019

Địa chỉ nhà Kid??? Hahahah

5 tháng 3 2019

Kaito sắp méo mặt :>

Hương mật tựa khói sương (tiếng Trung Quốc giản thể: 香蜜沉沉烬如霜) là bộ phim truyền hình của đài Giang Tô, chuyển thể từ tiểu thuyết cùng tên của tác giả Điện Tuyến, nằm trong danh sách những cuốn tiểu thuyết có sức ảnh hưởng nhất của Trung Quốc trong một thời gian dài. Là một trong những những bộ phim Hoa ngữ thành công nhất từ trước đến nay, phim được phát hành rộng rãi...
Đọc tiếp

Hương mật tựa khói sương (tiếng Trung Quốc giản thể: 香蜜沉沉烬如霜) là bộ phim truyền hình của đài Giang Tô, chuyển thể từ tiểu thuyết cùng tên của tác giả Điện Tuyến, nằm trong danh sách những cuốn tiểu thuyết có sức ảnh hưởng nhất của Trung Quốc trong một thời gian dài. Là một trong những những bộ phim Hoa ngữ thành công nhất từ trước đến nay, phim được phát hành rộng rãi ở Việt Nam và châu Á, đạt trên 15 tỷ lượt xem.

Nội dung

Lấy bối cảnh của một thế giới thần tiên, trong thế giới đó Dương Tử hóa thân thành một quả bồ đào tinh (quả nho) tên Cẩm Mịch tu luyện suốt hơn 4000 năm. Vốn là con gái của Hoa Thần nhưng vì không muốn con gái chịu đau khổ vì tình nên Cẩm Mịch bị Hoa Thần dùng thuốc tuyệt tình (vẫn đan) khiến cô trải qua quãng thời gian 4000 năm trong sự cô đơn và ngưỡng tưởng không bao giờ có thể gặp được một thiên duyên tiền định của mình. Sau khi tu luyện trở thành tiên nữ, Cẩm Mịch vẫn là một tiên tử trong sáng, thiên chân với vẻ ngoài có mê lực thần kỳ khiến cả Dạ Thần Nhuận Ngọc và Hỏa Thần Húc Phượng yêu thương. Tuy nhiên người đưa Cẩm Mịch đi từ vị ngọt đến vị đắng của tình yêu lại là Hỏa Thần Húc Phượng. Câu chuyện tình của hai người trải qua những khó khăn, trầm loạn của Lục giới nhưng cho đến khi mọi thứ đã muộn thì Cẩm Mịch mới phát hiện ra tình cảm của mình.

Diễn viên

Chính

Diễn viên Dương Tử Nhân vật Cẩm Mịch

Giới thiêu

Thiếu chủ Hoa Giới / Nhân giới: Thánh nữ Thánh Y tộc - Tập Vương hậu / Thiên giới: Hậu Thuỷ Thần / Ma giới: Hoàng hậu

Con gái Hoa Thần – mới sinh đã được cho uống Vẫn Đan đoạn tuyệt tình ái, bởi mẫu thân nàng cho rằng: Vô tình sẽ mạnh mẽ, không yêu sẽ tự do, có thể làm một tán tiên tiêu dao vui vẻ sống một đời hạnh phúc. Sinh vào tuyết giáng sương, chân thân là một đóa hoa sương, thể chất cực hàn, thích hợp thủy dưỡng. Vì được Hoa thần trước khi qua đời dùng phong ấn Già Lam, Cẩm Mịch tu luyện linh lực rất khó khăn, sau nhận cha - Thủy Thần Lạc Lâm dẫn đến nhờ Đẩu Mẫu Nguyên Quân giải phong ấn Già Lam, mới tu luyện tốt. Một tay trồng hoa, một tay gọi nước, là một Thủy Sư giỏi, phá được Cổn Du chi hỏa (nghiệp hỏa tầng thứ 7/8 tầng) của Thiên Hậu.

Lúc đầu lầm tưởng mình là Bồ Đào Tinh, có hình dáng của một nam nhi (do Tỏa Linh Trâm phong ấn hình dáng nữ nhi). 4000 tuổi nhưng chẳng khác một đứa trẻ, lại bị uống Vẫn Đan, không hiểu chuyện nam nữ, đa tình lại bạc tình, lạnh lùng không hề biết yêu là gì. Cứ 100 năm, Thuỷ Kính (kết giới Hoa thần trước khi mất lập để bảo vệ Cẩm Mịch trong một vạn năm đầu đời, không cho ra ngoài để tránh tình kiếp đã tiên đoán khi sinh nàng) sẽ mở một lần, trong một lần kéo bạn thân Nhục Nhục (có chân thân sen đá) trốn đi chơi, Nhục Nhục đã vì bảo vệ Cẩm Mịch khỏi thần thú thượng cổ Cùng Kỳ mà chết. Từ đấy, nàng tích cực gia tăng linh lực bằng mọi cách từ tu luyện đến xin xỏ, năn nỉ người khác cho linh lực mong có thể ra khỏi Thuỷ Kính, báo thù. Sau đó, Hỏa thần Húc Phượng đang niết bàn thì bị tấn công vào thời khắc mấu chốt, rơi xuống Hoa giới với hình dạng quạ đen (phượng hoàng cháy khét). Cứu mạng chàng mà không hề biết chàng là nhị điện hạ Thiên giới, là tình kiếp sẽ khiến số mệnh nàng trăm ngàn đau khổ. Gặp gỡ với Húc Phượng khiến cho thân phận của Cẩm Mịch được hé mở, cũng khiến cho nàng bắt đầu biết đến vị ngọt của tình yêu (Vẫn Đan bắt đầu nứt khi lịch kiếp ở nhân gian). Mọi chuyện bắt đầu vần vũ xoay dời, khi Cẩm Mịch bắt đầu yêu Húc Phượng, thì Dạ thần Nhuận Ngọc là vị hôn phu được định 4000 năm trước của nàng, cũng như sự thật mẫu thần của Húc Phượng - Thiên Hậu Đồ Diêu là người vì ghen ghét, vì giữ ngôi Thiên Hậu mà dùng Lưu Ly Tịnh Hoả (nghiệp hỏa tầng 8) giết chết mẹ nàng. Nhuận Ngọc dần nảy sinh tình cảm sâu nặng với nàng (sau này tự nhận là 'thứ tình cảm hèn mọn từ tận xương tủy'), bất chấp thủ đoạn chia rẽ nàng với Húc Phượng....

Thù hận chồng chất, một tay đoạt mệnh Húc Phượng, ói ra Vẫn đan, mới biết được mình yêu chàng đến thế nào. Từ một quả Bồ đào ngây thơ nhỏ bé, giờ đã là một Thủy Thần thượng tiên đau khổ, dằn vặt vì yêu, sẵn sàng lội xuống sông Vong Xuyên mặc cho những vong hồn cấu xé đuổi theo hình bóng chàng. Sống như cái xác không hồn, biết không hi vọng nhưng vẫn ngày ngày lui tới Vong Xuyên tìm chàng. Nghe ông lão lái đò Vong Xuyên chỉ dẫn liền tìm Thái Thượng Lão Quân hỏi xin Cửu Chuyển Kim Đan, rồi vì thuốc dẫn là Ánh Sáng Huyền Khung, lên Xà Sơn bị rắn độc cắn, đổi tất cả màu sắc của đôi mắt nữ nhi Hoa Thần, lấy chân thân chứa Ánh Sáng Huyền Khung. Biết bản thân là một đóa sương hoa, dùng để chứa thứ ánh sáng cực mạnh ấy, ắt bị nung chảy mà mất mạng. Tân Thiên Đế lại dùng nửa tiên thọ của mình sử dụng cấm thuật Huyết Linh Tử trong Mộng Đà Kinh cứu nàng, Cẩm Mịch lại phải nợ kẻ mình không yêu nửa mạng không thể trả hết. Với Húc Phượng, được nàng hi sinh đủ thứ cứu sống nhưng lại nhầm là Tuệ Hoà, trong lòng lại quá đỗi thất vọng chỉ còn gọi nàng hai tiếng "Thủy Thần" lạnh buốt.

Nhờ Hồ Ly Tiên, Lưu Anh và Ngạn Hữu giúp đỡ, sau này hai người đã bỏ qua những chuyện trước kia, làm lại từ đầu. Nhưng nàng lại trả cái mạng nghịch thiên cải mệnh của mình để kết thúc đại chiến Thiên - Ma, kết thúc mọi ân oán tình thù. Nàng hi sinh, cứu Lục giới khỏi khói lửa chiến tranh, có công đức vô lượng, hoá giải kiếp số, được tái sinh dưới phàm trần chờ Phượng Hoàng đến rước dâu với sính lễ 6000 năm linh lực, hạnh phúc bên nhau đời đời kiếp kiếp.

Diễn viên Đặng Luân Nhân vật Húc Phượng

Giới thiệu

Thiên giới: Hỏa thần / Nhân giới: Tập Vương/ Ma giới: Ma Tôn

Phượng Hoàng nhiều hồn nhiều phách, vốn là Nhị điện hạ phong quang vô hạn của Thiên Giới, về sau trở thành Ma Tôn chốn U Minh. Tính tình ban đầu cao ngạo, lạnh lùng. Hỏa thần đang niết bàn thì bị tấn công vào thời khắc mấu chốt, rơi xuống Hoa giới với hình dạng quạ đen (phượng hoàng cháy khét). Được Cẩm Mịch phát hiện, giúp đỡ trong thời gian ở Hoa giới, Húc Phượng phải đem nàng ra khỏi Thủy Kính lên Thiên giới để 'trả ơn'. Nhận ra tình yêu đang nảy mầm của mình với Cẩm Mịch, đã trao Hoàn đế phượng linh (sợi lông mỗi con phượng hoàng chỉ có một) cho nàng. Mới hạnh phúc vì biết nàng không cùng huyết thống với mình thì lại biết nàng có hôn ước với anh mình Nhuận Ngọc, rồi cha mẹ mình đã hại chết mẹ nàng. Một lòng yêu Cẩm Mịch, lại bị nàng nói lời chia tay (Cẩm Mịch bị Nhuận Ngọc khôi phục Vẫn Đan), đau khổ nhưng vẫn âm thầm bảo vệ nàng. Thiên Hậu sau khi bị nhốt vào ngục, truyền toàn bộ tu vi cho Tuệ Hòa - công chúa Điểu tộc (tộc Thiên Hậu, cũng là bên ngoại của Húc Phượng). Muốn hại Cẩm Mịch, ly gián quan hệ của Phượng - Mịch, Tuệ Hòa giả làm Húc Phượng giết Thủy Thần (cha Cẩm Mịch) và Phong Thần.

Bị người yêu lầm là hung thủ, một đao đoạt mệnh, tất cả tình yêu trước đây đều bị khóa lại, quyết cắt đứt quan hệ với nàng - người vì cứu mình đã phải nợ người không yêu nửa mạng sống, người con gái Hoa Thần phải bỏ đi đôi mắt chứa muôn màu rực rỡ của thế gian, người đã lấy một cánh chân thân tặng mình xuân hoa thu thực. Phượng hoàng trùng sinh ở Ma giới, được Biện Thành Vương giúp đỡ lên làm Ma Tôn. Hết lần này đến lần khác gặp mặt đều tổn thương Cẩm Mịch. Ở động Cửu Anh, chàng bảo vệ Tuệ Hòa định tấn công Cẩm Mịch khiến hoàng đế phượng linh bay đến bảo vệ nàng, chàng lại suýt phá hủy sợi lông quý báu ấy, nhưng phượng linh không phải không nghe lời, mà là vì nó biết trong lòng chàng có ai. Sau đó dùng xuân hoa thu thực làm quà, cầu hôn Tuệ Hòa ngay trước đôi mắt đã không còn nhìn được vẻ đẹp của xuân hoa thu thực kia, khiến nàng tự tay bóp nát mảnh chân thân của mình. Về Thiên giới, nàng lại đến cây phượng ngày xưa, mong có thể làm cây đã chết nở hoa lần nữa, nàng cười, nhưng những bông hoa ấy không còn là hoa phượng hoàng mà chỉ là một màu tím buồn thảm, màu của nàng.

Tại hôn lễ Ma giới, phát hiện chân tướng của Tuệ Hòa, hai người chấp nhận cùng bắt đầu lại với nhau sau khi trải qua Nghiệm Tâm Thạch, hiểu rõ lòng đối phương. Nhưng nàng lại trả cái mạng nghịch thiên cải mệnh của mình để kết thúc đại chiến Thiên - Ma, chết dưới một chưởng của chàng và Thiên Đế, kết thúc mọi ân oán tình thù. Nàng hi sinh, hóa thành giọt nước mắt trong chàng, cùng chàng nhìn thế giới đồng thới hóa giải Kim Đan phản phệ. Năm xưa, Thủy Thần cứu Lục giới khỏi khói lửa chiến tranh, có công đức vô lượng, hoá giải kiếp số, được tái sinh dưới phàm trần chờ Phượng Hoàng đến rước dâu với sính lễ 6000 năm linh lực, hạnh phúc bên nhau đời đời kiếp kiếp.

La Vân Hi - Nhuận Ngọc

Thiên giới Dạ thần/ Hậu Thiên Đế

vị tiên nhân cai quản bóng đêm, tuy là Đại điện hạ của Thiên giới nhưng lại chưa bao giờ được coi trọng. Trước đây là một Dạ thần tâm tính ôn hòa, tốt bụng, đối đãi ứng xử nhã nhặn với mọi người, thân thiết với người huynh đệ Húc Phượng. Bị cuốn hút bởi tính cách thiên chân trong sáng của Cẩm Mịch, đem lòng yêu nàng, rồi phát hiện nàng chính là vị hôn thê của mình. Nhưng cây muốn lặng, gió chẳng ngừng, vị Dạ thần 'ôn nhuận như Ngọc' này bị hoàn cảnh đưa đẩy, mẫu thân bị giết hại, kí ức đã mất đi khi bị Thiên Hậu cho uống Phù Mộng Đan trở lại, thù hận sôi sục, hắc hóa, trở thành một người thủ đoạn đầy mình, tình yêu đối với Cẩm Mịch biến thành sự cưỡng cầu cố chấp, ích kỉ. Cuối cùng, chàng ngồi lên ngôi vị Thiên đế chí tôn vô thượng, vạn vật thần phục, nhưng bên cạnh thì chẳng còn người chàng yêu, làm một đế vương cô độc đến suốt đời....

Chân thân là một con rồng trắng, Cẩm Mịch luôn gọi chàng với cái tên " Tiểu Ngư tiên quan", vì hồi đó nàng tưởng chàng là một con cá.

Trần Ngọc Kỳ -Lưu Anh

Ma giới Biện Thành Công chúa/ Hậu Ma Tôn

Công chúa Ma Tộc, con gái Biện Thành Vương của Thập Điện Diêm La, tính tình hào sảng phóng khoáng, yêu hận rõ ràng. Cũng là nữ tướng chốn sa trường, đánh đâu thắng đó, anh khí mười phần. Sau trận chiến với Cùng Kỳ, coi Húc Phượng như huynh đệ, quyết vào sinh ra tử cùng nhau. Có một mối tình đẹp với Mộ Từ và hai người đã thành thân với nhau trước sự làm chứng của Biện Thành Vương và Húc Phượng. Tuy nhiên Mộ Từ đã chết sau khi hai người thành thân. Sau này được Húc Phượng trao truyền ngôi Ma Tôn, sinh được Khanh Thiên công chúa là giọt máu mà Mộ Từ để lại.

Vương Nhất Phi-Tuệ Hoà

Điểu tộc Công chúa

Thủ lĩnh điểu tộc, cao ngạo tùy hứng. Bản thân gánh vác trọng trách một gia tộc, lại chìm đắm vào một chữ tình, đánh mất bản thân. Sau này một tay giết chết hai vị Thượng Thần, song thân của Cẩm Mịch, gián tiếp khiến Cẩm Mịch ra tay giết Húc Phượng - người mà nàng yêu nhất, hối hận không dứt.

Trâu Đình Uy-Mộ Từ

Hậu duệ Diệt Linh Tộc

Là một con Chim Diều Hâu Hậu duệ của Diệt Linh Tộc, bộ tộc có thể chế tạo được Diệt Linh Tiễn - "giết ma trừ tiên". Nhưng bộ tộc này đã bị Cố Thành Vương chu di từ hàng trăm năm trước. Chỉ vô tình trong lúc trốn thoát đã may mắn gặp được Lưu Anh và Biện Thành Vương nên được họ cứu giúp và nuôi dưỡng, đặt tên là Mộ Từ. Mộ Từ và Lưu Anh lớn lên cùng nhau và đều phải lòng đối phương. Sự xuất hiện của U Minh Chi Nộ đã vạch trân sự thật rằng Diệt Linh Tộc vẫn chưa tuyệt hẳn, điều đó đã khiến Mộ Từ bị Ma tôn và Cố Thành vương bắt giam, sau đó không lâu được Thiên Hậu Đồ Diêu cứu ra và từ đó trở đi làm tay sai cho Thiên Hậu dưới cái tên Kì Diên. Sau khi gặp lại Lưu Anh, chàng bắt đầu một cuộc tình đẹp với nàng, nhưng kết thúc lại bi thương tột cùng. Hai người có với nhau một người con gái.

Liêu Kính Phong-Ngạn Hữu

Phác Xích Quân

Bằng hữu tốt của Cẩm Mịch. Lúc Cẩm Mịch còn là một Bồ đào tiên trốn ra chơi ngoài Thủy Kính cùng bạn thân Nhục Nhục bị Cùng Kỳ truy bắt thì Ngạn Hữu đã ra tay cứu giúp. Sau này bị phát hiện là con nuôi của Động Đình quân- Long Ngư công chúa Tốc Ly, mẫu thân của Dạ thần, cũng được biết chính là kẻ muốn chống phá Thiên giới (cụ thể là Húc Phượng và Thiên hậu). Sau khi Động Đình quân bị Thiên hậu giết, nhận Dạ thần là huynh đệ, nhưng chưa từng ủng hộ con đường báo thù sai lầm, tàn nhẫn của Dạ thần. Ngạn Hữu từng có mối tình đầu ngắn ngủi nhưng oan nghiệt với Tuệ Hòa công chúa và bị nàng ta hãm hại. Tính cách vừa tà vừa chính, hay tự luyến, thích vẽ "Mỹ nhân đồ", thường xuất hiện giúp đỡ Cẩm Mịch vào lúc khó khăn, đối với Cẩm Mịch hết lòng yêu thương chở che.

Thiên giới

Châu Hải My-Đồ DiêuThiên Hậu/ Điểu tộc tiền Công chúa

Chính thất của Thiên Đế, sinh mẫu của Húc Phượng và mẫu thân Nhuận Ngọc. Trước đây Thái Vi Thiên Đế muốn có quyền lực hậu thuẫn từ Điểu tộc nên mới cưới bà, không ngờ lòng chỉ có tình ý với Hoa Thần Tử Phân, đành ra Đồ Diêu vô cùng căm hận Tử Phân, khiến vị Hoa thần này chịu đựng Lưu Ly Tịnh Hỏa mà hồn phi phách tán.. Đồ Diêu cũng là người giết chết Tốc Ly (Động Đình Quân, công chúa của Long Ngư tộc) khiến Tốc Ly và Nhuận Ngọc nhà tan cửa nát, chịu đau khổ suốt đời.

Trong một lần bài mưu định sát hại Cẩm Mịch nhưng bị ngăn cản, tất cả việc đã làm trong quá khứ bị bại lộ, nhận hình phạt giam vào ngục Tì Sa, và sau đó nhảy vào hố tru tiên đài kết thúc cuộc đời

Hà Trung Hoa-Thái Vi

Tiền Thiên Đế

Phụ đế của Nhuận Ngọc và Húc Phượng. Tâm địa cũng chẳng kém gì Thiên Hậu, sẵn sàng dồn người khác vào đường chết nếu cản đường của hắn. Cưỡng bức Hoa thần, chia rẽ Hoa Thần với Thủy thần bằng cách ban hôn cho Thủy Thần, khiến nàng đau đớn suốt đời, cuối cùng hương tiêu ngọc vẫn. Lợi dụng mẫu thân Nhuận Ngọc- công chúa của Long Ngư Tộc Tốc Ly, khiến nàng chịu nhục sinh ra Nhuận Ngọc, cũng là nguyên nhân khiến nàng ngọc nát hương tan, cũng khiến Nhuận Ngọc thù hận không nguôi, bước vào con đường tranh đoạt.

Vương Nhân Quân-Lạc Lâm

Tiên Thủy Thần

Phụ thân Cẩm Mịch, Thượng thần của Thủy tộc. Đem lòng yêu mến Hoa Thần nhưng lại bị Thiên Đế chỉ hôn với Phong Thần. Cuối cùng, dùng một nửa tu vi của mình để luyện đao bảo hộ Cẩm Mịch nên không chống đỡ được Lưu Ly Tịnh Hỏa của Tuệ Hòa, khiến hồn phi phách tán. Cái chết của Thủy thần khiến Cẩm Mịch thù hận vô cùng, hiểu lầm Húc Phượng, một đao đoạt mệnh Húc Phượng.

Vương Viện Khả

Lâm Tú

Phong Thần

Thượng thần, kế mẫu Cẩm Mịch, yêu thương Cẩm Mịch như con ruột của mình. Nàng và Hoa Thần, Thuỷ Thần cùng nhau tập luyện, chơi đùa và lớn lên. Tuy là phu thê với Thủy thần, nhưng tương kính như tân, vô cùng tôn trọng nhau. Bản tính hiền lành, ôn nhu. Sau này vì bảo vệ Thủy thần mà trúng Lưu Ly Tịnh Hỏa, đến chết cầu mong với được tay đến Lạc Lâm. Cái chết của Lâm Tú cũng là nguyên nhân khiến Cẩm Mịch giết Húc Phượng.

Hạ Chí Viễn-Đan Chu

Nguyệt Hạ Tiên Nhân

Hồ Ly Tiên, vị thần tiên cai quản nhân duyên phàm giới. Thúc phụ của Nhuận Ngọc và Húc Phượng. Người duy nhất trên Thiên Giới ủng hộ cuộc tình của đôi uyên ương Húc Phượng Cẩm Mịch.

Đỗ Vũ Thần-Quảng Lộ

Tuyền Cơ cung Tiên thị/ Thượng Nguyên Tiên tử

Con gái của Thái Tị Chân Nhân, ngày tuyển thiên binh của Thiên giới liền giả nam trang tham gia, vì ái mộ Dạ thần Nhuận Ngọc mà hằng ngày lặng lẽ tiếp túc giả nam hầu hạ chàng. Tiểu tiên cô thanh nhã thoát tục, khí chất lay động lòng người, một mực si tình bên Nhuận Ngọc, ủng hộ và cổ vũ chàng bất kể chàng làm sai hay đúng. Sau này trở thành Thượng Nguyên Tiên tử vĩnh viễn hầu hạ Tân Thiên Đế, một lòng với chàng, cũng không cầu đáp lại, chỉ cần ở bên chàng dài lâu.

Lý Nghệ Tuyên-Đẩu Mẫu Nguyên Quân

Sư phụ của Phong Thủy Hoa Thần / Đế Chủ Tam Đảo Thập Châu /Mộc Thần Viễn Cổ / Thần Chiến Đấu

Thần Chiếu Đấu, chiến thần viễn cổ đã thoái ẩn lâu năm. Sư tôn của Thủy Thần Lạc Lâm, Phong Thần Lâm Tú, Hoa Thần Tử Phân... Người có quyền lực lớn nhất trong chư thần, đến Thiên Đế cũng phải nể nhiều phần nhưng lại không màng thế sự rút khỏi Thiên Giới. Thỉnh thoảng chỉ có nhã hứng xuất hiện trong buổi tu luyện của chúng thần ở Cửu Trùng Thiên, người giải Phong Ấn Già Lam và Độ Kiếp cho Cẩm Mịch. Là nữ thần vô tình vô ái, chân lý là thế gian này tình yêu chỉ là huyễn hoặc, vì yêu mà phiền lòng, vì yêu mà sợ hãi. Bản thân chỉ mạnh mẽ nhất khi không tồn tại thứ gọi là ái tình. Vị thần đáng kính nể của Thiên Giới vô tâm vô phế, không can dự vào chuyện thế gian.

Hoa Giới

Trương Diễm Diễm-Tử Phân

Tiên Hoa Thần

Thượng thần thượng cổ, là một cánh Phật Liên do Phật Tổ tọa vô tình bị rơi vào Lục Đạo Luân Hồi lạc tới Tam Đảo Thập Châu của Đẩu Mẫu Nguyên Quân, đệ nhất mỹ nữ Lục giới. Mẫu thân của Cẩm Mịch, có một đoạn tình 9 vạn năm với Thiên đế, nhưng hắn lại chọn Đồ Diêu để củng cố địa vị lên ngôi vua. Khiến nàng đau khổ, song sau đó dần có tình cảm với Thủy thần. Cuối cùng Thiên đế vì ghen tuông nên đã cưỡng bức nàng, bị Đồ Diêu sát hại. Không thể tỏ ý với Thủy thần, sau khi sinh Cẩm Mịch liền tan biến, để lại cho Cẩm Mịch một lời chúc phúc là Vẫn đan tuyệt tình tuyệt ái.

Bành Dương-Mẫu Đơn

Trưởng Phương Chủ

Lập lời thề với Hoa thần. Thay Hoa thần cùng 24 vị Phương chủ cai quản Hoa Giới, nuôi nấng Cẩm Mịch. Luôn lo lắng, yêu thương nàng như con

Mã Cảnh-Hải Đường

Hoa giới Phương Chủ

Một trong 24 vị Phương chủ, cùng Trưởng Phương Chủ thay Tiên Hoa Thần quản lý Hoa Giới. Rất trung thành với Hoa thần

Ninh Văn Đồng-Lão Hồ

Hoa giới

Cà rốt tinh, là người bạn thân của Nguyệt Hạ Tiên Nhân. Được Hoa thần nhờ chăm sóc cho Cẩm Mịch

Phó Nhu Mỹ Kỳ-Nhục Nhục / Khương Hoạt

Hoa giới Tiên tử

Bạn thân nhất của Cẩm Mịch. Vì cứu mạng Cẩm Mịch mà bị Cùng Kỳ giết hại. Khi lịch kiếp thì Khương Hoạt một lần nữa trở thành bạn chí thân của Cẩm Mịch ở Phàm Giới.

1