Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.
Câu 1: Văn bản trên đc viết theo thể thơ lục bát.
Câu 2: Tiếng hiệp vần với nhau là: "rồi - ngồi"
Câu 3: Tác dụng của BPTT nhân hóa trong dòng thơ "Nghe trăng thở động tàu dừa" là:
- Tăng sức gợi hình gợi cảm cho sự diễn đạt, làm câu văn thêm sinh động.
- Tăng sức mạnh của giọng đọc, gợi lên ko gian yên tĩnh và huyền ảo.
- Gợi lên tình cảm thầy trò.
Câu 4: Khi thầy đọc thơ, hình ảnh của quê hương hiện lên thật sinh động, bình dị, quen thuộc.
Tuyệt vời! Bạn đang làm bài tập phân tích truyện “Chuyện Lương Thế Vinh” — rất hay và thú vị.
Mình sẽ giúp bạn từng câu một nhé. Trước tiên, bạn có thể thử trả lời câu (2) nhé:
(2) Chi tiết nào chứng minh sự thông minh, tài trí của nhân vật Lương Thế Vinh?
Bạn nhớ trong đoạn truyện, Vinh đã làm gì để lấy được quả bưởi trong hố?
Bạn thử kể lại chi tiết đó nhé, mình sẽ giúp bạn chỉnh sửa hoặc phát triển ý!
Đọc đoạn văn sau:
Một hôm, qua một vùng cỏ xước xanh dài, tôi chợt nghe tiếng khóc tỉ tê. Đi vài bước nữa, tôi gặp chị Nhà Trò ngồi gục đầu bên tảng đá cuội.
Chị Nhà Trò đã bé nhỏ lại gầy yếu quá, người bự những phấn, như mới lột. Chị mặc áo thâm dài, đôi chỗ chấm điểm vàng, hai cánh mỏng như cánh bướm non, lại ngắn chùn chùn. Hình như cánh yếu quá, chưa quen mở, mà cho dù có khỏe cũng chẳng bay được xa. Tôi đến gần, chị Nhà Trò vẫn khóc. Nức nở mãi, chị mới kể:
– Năm trước, khi gặp trời làm đói kém, mẹ em phải vay lương ăn của bọn nhện. Sau đấy, không may mẹ em mất đi, còn lại thui thủi có mình em. Mà em ốm yếu, kiếm bữa cũng chẳng đủ. Bao năm nghèo túng vẫn hoàn nghèo túng. Mấy bận bọn nhện đã đánh em. Hôm nay bọn chúng chăng tơ ngang đường đe bắt em, vặt chân, vặt cánh ăn thịt em.
Tôi xòe cả hai càng ra, bảo Nhà Trò:
– Em đừng sợ. Hãy trở về cùng với tôi đây. Đứa độc ác không thể cậy khỏe ăn hiếp kẻ yếu.
Rồi tôi dắt Nhà Trò đi.
(Trích Dế Mèn phiêu lưu kí – Tô Hoài)
Trả lời câu hỏi:
Câu 1 (0.5 điểm). Đoạn trích trên kể lại sự việc gì?
Câu 2 (1.0 điểm). Tìm những chi tiết trong đoạn văn trên cho thấy chị Nhà Trò rất yếu ớt? Hình ảnh chị nhà trò có nét tương đồng với nhân vật nào em từng biết trong truyện?
Câu 3 (1.5 điểm). Nhà Trò bị bọn nhện ức hiếp, đe dọa như thế nào? Em có đồng tình với hành động của bọn nhện không? Hãy viết đoạn 5 – 7 câu lý giải cho quan điểm của mình.
Câu 4 (1.0 điểm). Những lời nói và cử chỉ nào nói lên tấm lòng nghĩa hiệp của Dế Mèn? Dế Mèn trong đoạn văn này đã có sự thay đổi như thế nào so với Dế Mèn trong đoạn văn em được học?
Câu 5 (1.0 điểm). Biện pháp tu từ chủ đạo trong đoạn văn trên là gì? Phân tích tác dụng của biện pháp tu từ đó.
PHẦN II. LÀM VĂN (5.0 điểm)
Viết bài văn trình bày cảm nhận của em về đoạn thơ sau:
"Anh đội viên nhìn Bác
Càng nhìn lại càng thương
Người Cha mái tóc bạc
Đốt lửa cho anh nằm.
Rồi Bác đi dém chăn
Từng người từng người một
Sợ cháu mình giật thột
Bác nhón chân nhẹ nhàng."
(Trích: Đêm nay Bác không ngủ - Minh Huệ)
Câu 1: Phân tích nhân vật người cha trong “Buổi đầu tiên học trường Yên Phụ” – Nguyễn Hiến Lê
Trong truyện, người cha hiện lên là một hình ảnh đầy yêu thương và tận tâm. Ông luôn quan tâm, chăm sóc con một cách tỉ mỉ: từ việc chuẩn bị quần áo, sách vở cho đến dặn dò con trong ngày đầu tiên đi học. Bên cạnh đó, ông còn là tấm gương về sự nghiêm khắc và nguyên tắc, khéo léo hướng con vào khuôn phép nhưng không áp đặt. Sự chu đáo, kiên nhẫn và tình yêu thương của người cha khiến nhân vật “tôi” cảm thấy ấm áp, an tâm và tự tin khi bước vào ngôi trường mới. Qua đó, Nguyễn Hiến Lê đã khắc họa thành công hình ảnh người cha vừa gần gũi vừa uy nghiêm, là chỗ dựa tinh thần vững chắc cho con trẻ.
(Đoạn này khoảng 130–150 chữ, đủ cho phần đọc hiểu.)
Câu 2: Kể lại một kỉ niệm sâu sắc với thầy cô, bạn bè ở trường tiểu học
Ngày đầu tiên đi học tiểu học, em vẫn còn nhớ rõ cảm giác bỡ ngỡ khi bước vào lớp. Cô giáo chủ nhiệm với nụ cười hiền hậu đã chào đón từng học sinh, giúp em làm quen bạn bè mới. Một kỉ niệm khiến em không thể quên là khi em vô tình làm đổ mực ra bàn, cô nhẹ nhàng dạy em cách lau dọn và động viên: “Lần sau sẽ cẩn thận hơn nhé”. Bạn bè trong lớp cũng chạy đến giúp em, khiến em cảm thấy ấm áp và được chào đón. Khoảnh khắc ấy không chỉ giúp em học cách tự lập mà còn cho em cảm nhận sâu sắc tình cảm thầy trò, bè bạn – tình cảm đầu đời mà em luôn trân trọng.
1. Cho quê mà tác giả muốn nói là sự yên bình và nôn lúc của chợ quê
Câu 1:
Văn bản “Chợ quê” của Nguyễn Đức Mậu đã gợi lên một bức tranh chợ làng bình dị, thân quen và đậm chất quê hương. Qua những hình ảnh mộc mạc, giản đơn, tác giả làm nổi bật không khí nhộn nhịp mà ấm áp của phiên chợ quê. Chợ không chỉ là nơi mua bán mà còn là nơi gặp gỡ, giao lưu tình cảm của người dân làng. Những con người hiện lên chân chất, hiền hòa, mang theo nếp sống giản dị và nghĩa tình. Ngôn ngữ giàu hình ảnh, giọng văn nhẹ nhàng giúp người đọc cảm nhận rõ vẻ đẹp đời sống thôn quê. Văn bản thể hiện tình yêu tha thiết của tác giả đối với quê hương, đồng thời gợi trong lòng người đọc niềm trân trọng những giá trị truyền thống bình dị của làng quê Việt Nam.
Câu 2
Bài làm
Ngày mẹ rời xa khi em còn nhỏ là kỉ niệm buồn mà em không thể quên. Hôm ấy, em còn chưa hiểu hết ý nghĩa của sự chia xa, chỉ thấy trong lòng trống trải và lo lắng. Mẹ ôm em thật chặt, dặn dò vài câu rồi quay đi rất nhanh. Em đứng nhìn theo bóng mẹ khuất dần, nước mắt rơi lúc nào không hay. Từ ngày đó, em phải tập quen với việc thiếu vắng vòng tay chăm sóc của mẹ. Kỉ niệm ấy khiến em càng thấm thía tình mẫu tử thiêng liêng và biết trân trọng hơn những giây phút được ở bên mẹ.
Câu 1:
Văn bản "Chợ quê" của Nguyễn Đức Mậu đã vẽ nên một bức tranh thôn quê mộc mạc, bình dị và đầy sức gợi. Hình ảnh chợ quê họp ở bờ đê, với những người mẹ già áo vá chắt bòn từng xu, hay bác xẩm mù não lòng đã khơi gợi trong lòng người đọc sự đồng cảm sâu sắc về cuộc sống lam lũ, vất vả của người dân quê. Tác giả đã sử dụng những hình ảnh quen thuộc như "nắng thì đội nón, mưa về áo mua", "rau dưa", "lá trầu", "chuối chín cây" để làm nổi bật vẻ đẹp giản dị, chân chất của cuộc sống nông thôn. Qua đó, bài thơ không chỉ là một bức tranh về chợ quê mà còn là một lời nhắc nhở về tình cảm gia đình, tình yêu thương con người và sự trân trọng những giá trị truyền thống của dân tộc.
Câu 2:
Bài văn cần tập trung vào việc kể lại một kỉ niệm cụ thể, sâu sắc, có ý nghĩa với người thân (ông bà, cha mẹ, anh chị em, ...
Câu 1
Nguyễn Đức Mậu đã sử dụng thể thơ lục bát truyền thống để khắc họa hình ảnh chợ quê một cách gần gũi, thân thương. Từ những vật phẩm giản dị như “rau dưa,” “lá trầu,” “chuối vừa chín cây” đến “thúng khoai đầy,” “đôi lợn giống,” “bầy gà con,” tất cả đều mang đậm hơi thở của cuộc sống nông thôn. Đặc biệt, hình ảnh “mẹ già áo vá chắt bòn từng xu” đã chạm đến trái tim người đọc, gợi lên sự lam lũ, vất vả của những người nông dân nghèo khó. Tiếng hát “não lòng” của bác xẩm mù càng làm tăng thêm sự nghèo khó, hiu quạnh của phiên chợ. Tuy nhiên, đằng sau những khó khăn ấy là một tình người ấm áp, sự gắn bó và sẻ chia giữa những người dân quê. Chợ quê không chỉ là nơi mua bán mà còn là nơi gặp gỡ, giao lưu, nơi thể hiện những nét đẹp văn hóa truyền thống của làng quê Việt Nam.
Câu 2
Trong dòng chảy cuộc đời mỗi con người, có những người thân yêu đã trở thành điểm tựa vững chắc, là nguồn cội của tình yêu thương vô bờ bến. Với tôi, đó chính là người bà kính yêu. Bà không chỉ là người sinh thành, nuôi dưỡng mà còn là người đã dệt nên những mảnh ghép ký ức tươi đẹp, là nhân vật trung tâm trong những câu chuyện tôi luôn muốn kể lại.
Bà tôi, với mái tóc bạc phơ như cước, làn da hằn sâu những nếp nhăn của thời gian, dường như đã chứng kiến bao mùa xuân sang hè, bao thăng trầm của cuộc đời. Tuy lưng bà đã hơi còng, bước chân không còn nhanh nhẹn như xưa, nhưng ánh mắt bà vẫn luôn ánh lên sự hiền từ, ấm áp, chứa đựng cả một bầu trời yêu thương dành cho con cháu. Nụ cười móm mém của bà, dù đã không còn đủ răng, vẫn luôn là hình ảnh thân thương, xua tan mọi mệt mỏi, buồn phiền. Đôi bàn tay bà, dù chai sần và thô ráp vì bao năm tháng vất vả, lại luôn mang đến cho tôi cảm giác ấm áp, an toàn mỗi khi được bà vuốt ve, xoa dịu.Bà tôi là hiện thân của sự tần tảo, đức hy sinh và lòng nhân hậu. Bà đã dành cả cuộc đời mình để lo toan, vun vén cho gia đình, nuôi nấng con cháu khôn lớn thành người. Dù cuộc sống có khó khăn, vất vả đến đâu, bà vẫn luôn giữ vững tinh thần lạc quan, cần cù lao động, dạy cho chúng tôi những bài học quý giá về lẽ sống, về đạo lý làm người. Bà không chỉ là người bà, mà còn là người mẹ thứ hai, là người bạn tâm giao, là người thầy đầu tiên đã dìu dắt tôi trên con đường trưởng thành.Chính những nét đẹp bình dị, những phẩm chất cao quý ấy đã làm nên một người bà vĩ đại trong lòng tôi. Bà chính là nền tảng vững chắc, là nguồn cảm hứng bất tận cho những kỷ niệm yêu thương mà tôi luôn trân trọng và muốn gìn giữ mãi mãi. Từ những câu chuyện cổ tích bà kể, những bài học bà dạy, đến những cái ôm ấm áp, bà đã góp phần tạo nên con người tôi ngày hôm nay.
Giờ đây, khi nhắc đến bà, trong tôi lại trào dâng bao cảm xúc. Và tôi biết rằng, những kỷ niệm đẹp đẽ về bà sẽ mãi là hành trang quý báu, là nguồn động lực để tôi sống tốt hơn, xứng đáng với tình yêu thương vô bờ bến mà bà đã dành cho tôi.
\[11+12\] 23
Câu 1. Đoạn văn cảm nhận về bài thơ
Bài thơ *Chợ quê*của Nguyễn Đức Mậu đã gợi lên trước mắt người đọc một bức tranh chợ làng mộc mạc, bình dị và đậm chất thôn quê Việt Nam. Chợ không họp nơi phố xá đông đúc mà ở *bờ đê* gắn liền với ruộng đồng, nắng mưa. Những sản vật được bán đều là thứ quen thuộc như rau dưa, lá trầu, chuối chín, khoai đậy, gà con…, mang hơi thở của cuộc sống lao động chân chất. Qua đó, tác giả còn thể hiện sự vất vả, lam lũ của người dân quê, đặc biệt là hình ảnh *mẹ già áo vá chặt bòn từng xu* khiến người đọc không khỏi xúc động. Bài thơ không chỉ tả chợ mà còn gửi gắm tình yêu tha thiết với làng quê và sự trân trọng đối với những con người nghèo khó nhưng giàu nghĩa tình.
Câu 2. Kể lại một kỉ niệm sâu sắc với người thân trong gia đình
Trong gia đình, kỉ niệm khiến em nhớ nhất là lần em bị ốm nặng khi còn nhỏ. Hôm đó, trời mưa to, em sốt cao và khó thở. Mẹ đã thức trắng đêm để lau người, cho em uống thuốc và luôn ở bên cạnh động viên em. Dù rất mệt nhưng mẹ vẫn không rời em nửa bước. Sáng hôm sau, khi em tỉnh lại, thấy mẹ gục bên giường với đôi mắt thâm quầng, em vô cùng xúc động. Chính kỉ niệm ấy đã giúp em hiểu rõ hơn tình yêu thương bao la của mẹ dành cho em. Từ đó, em luôn cố gắng ngoan ngoãn và học tập tốt để không phụ lòng mẹ.
Bài thơ "Thưa ngoại con mới về" là một dòng hồi tưởng đầy xúc động về người bà kính yêu thông qua giấc mơ. Hình ảnh ngoại hiện lên thật bình dị với những công việc quen thuộc như thăm vườn, nhóm lửa bếp nồng khói bay. Lời dặn "phải ngoan" của bà không chỉ là sự vỗ về mà còn là lời giáo dục nhẹ nhàng cho cháu ở thực tại. Dù ngoại đã đi xa, nhưng sự "dịu dàng bên con" từ nơi thiên đàng vẫn mãi là điểm tựa tâm hồn bình yên và vững chãi nhất.
Câu 1:
..
Idh
Câu 1:
Bài làm
Bài thơ " Chợ quê " của Nguyễn Đức mậu gửi lên trong em những cảm xúc thân thương, gần cuối về không gian làng quê Việt Nam truyền thống. Từng vần thơ khắc họa một phiên chợ rộn rã, tấp nập nhưng vô cùng mộc mạc, nơi tình làng Nghĩa xóm được gói gọn qua tiếng cười và những món quà quê ngọt ngào. Hình ảnh mẹ mang theo bao tình thương, nỗi vất vả mà ngọt ngào, khiến em vô cùng xúc động về sự hi sinh của người phụ nữ thôn quê. Không gian thơ yên ả, bình dị gửi nỗi nhớ quê hương sâu sắc, cho ta cảm nhận được vẻ đẹp chân chất, tinh thần và sự kết nối giữa con người với tâm hồn quê hương để lại dư âm trong sáng, nhẹ nhàng trong lòng người đọc vì tình yêu những điều giản dị.