K
Khách

Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.

Trong bài thơ “Thu điếu” của Nguyễn Khuyến, em ấn tượng nhất với hai câu: “Ao thu lạnh lẽo nước trong veo. Một chiếc thuyền câu bé tẻo teo.” Hai câu thơ đã mở ra một khung cảnh mùa thu thật yên ả và tĩnh lặng. Ao thu nhỏ, nước thì trong đến mức có thể nhìn thấy cả đáy, khiến em cảm nhận được sự mát mẻ, dịu dàng của thiên nhiên. Hình ảnh chiếc thuyền câu “bé tẻo teo” làm...
Đọc tiếp

Trong bài thơ “Thu điếu” của Nguyễn Khuyến, em ấn tượng nhất với hai câu:

“Ao thu lạnh lẽo nước trong veo.

Một chiếc thuyền câu bé tẻo teo.”

Hai câu thơ đã mở ra một khung cảnh mùa thu thật yên ả và tĩnh lặng. Ao thu nhỏ, nước thì trong đến mức có thể nhìn thấy cả đáy, khiến em cảm nhận được sự mát mẻ, dịu dàng của thiên nhiên. Hình ảnh chiếc thuyền câu “bé tẻo teo” làm cho không gian càng trở nên vắng vẻ, cô đơn hơn. Từ láy “tẻo teo” gợi ra sự nhỏ bé đến đáng thương, như chính tâm trạng của tác giả trước cuộc sống nhiều đổi thay. Cảnh vật tuy đơn sơ nhưng lại mang nét đẹp rất riêng, rất Việt Nam. Qua đó, em cảm nhận được tình yêu thiên nhiên và tâm hồn sâu lắng của nhà thơ Nguyễn Khuyến. Hai câu thơ tuy nhẹ nhàng nhưng đã để lại trong em nhiều cảm xúc khó quên.

0
Khi đọc bài thơ Thu điếu, em cảm thấy ấn tượng nhất với hai câu thơ mở đầu: “Ao thu lạnh lẽo nước trong veo,/Một chiếc thuyền câu bé tẻo teo”. Tác giả Nguyễn Khuyến đã khắc họa bức tranh thu nơi làng quê Bắc bộ bằng những hình ảnh giản dị, quen thuộc. Ao thu hiện lên với làn nước trong veo, mang dáng vẻ lạnh lẽo của mùa thu. Nổi bật ở đó là chiếc thuyền câu “bé tẻo teo”....
Đọc tiếp

Khi đọc bài thơ Thu điếu, em cảm thấy ấn tượng nhất với hai câu thơ mở đầu: “Ao thu lạnh lẽo nước trong veo,/Một chiếc thuyền câu bé tẻo teo”. Tác giả Nguyễn Khuyến đã khắc họa bức tranh thu nơi làng quê Bắc bộ bằng những hình ảnh giản dị, quen thuộc. Ao thu hiện lên với làn nước trong veo, mang dáng vẻ lạnh lẽo của mùa thu. Nổi bật ở đó là chiếc thuyền câu “bé tẻo teo”. Sự đối lập về kích thước giữa ao thu rộng lớn với chiếc thuyền câu bé nhỏ khiến không gian câu thơ càng thêm rộng mở và trống trải. Điểm nhìn của nhân vật trữ tình từ gần mở rộng ra xa. Trên cao, bầu trời xanh ngắt, cao vợi đem lại cảm giác thoáng đãng vô cùng. Tác giả đã lấy chiếc thuyền câu nhỏ bé làm trung tâm, dường như nhân vật trữ tình đang ở đó để quan sát khung cảnh thiên nhiên, từ đó phóng tầm mắt ra xa là trời cao, ao rộng - các chiều kích không gian đều được khai mở toàn phần. Tất cả kết hợp với nhau, tạo nên bức tranh mùa thu tĩnh lặng đến lạ lùng.

0
Khi đọc bài thơ Thu điếu,em cảm thấy ấn tượng nhất với hai câu thơ mở đầu: “Ao thu lạnh lẽo nước trong veo,/Một chiếc thuyền câu bé tẻo teo”. Tác giả Nguyễn Khuyến đã khắc họa bức tranh thu nơi làng quê Bắc bộ bằng những hình ảnh giản dị, quen thuộc. Ao thu hiện lên với làn nước trong veo, mang dáng vẻ lạnh lẽo của mùa thu. Nổi bật ở đó là chiếc thuyền câu “bé tẻo teo”....
Đọc tiếp

Khi đọc bài thơ Thu điếu,em cảm thấy ấn tượng nhất với hai câu thơ mở đầu: “Ao thu lạnh lẽo nước trong veo,/Một chiếc thuyền câu bé tẻo teo”. Tác giả Nguyễn Khuyến đã khắc họa bức tranh thu nơi làng quê Bắc bộ bằng những hình ảnh giản dị, quen thuộc. Ao thu hiện lên với làn nước trong veo, mang dáng vẻ lạnh lẽo của mùa thu. Nổi bật ở đó là chiếc thuyền câu “bé tẻo teo”. Sự đối lập về kích thước giữa ao thu rộng lớn với chiếc thuyền câu bé nhỏ khiến không gian câu thơ càng thêm rộng mở và trống trải. Điểm nhìn của nhân vật trữ tình từ gần mở rộng ra xa. Trên cao, bầu trời xanh ngắt, cao vợi đem lại cảm giác thoáng đãng vô cùng. Tác giả đã lấy chiếc thuyền câu nhỏ bé làm trung tâm, dường như nhân vật trữ tình đang ở đó để quan sát khung cảnh thiên nhiên, từ đó phóng tầm mắt ra xa là trời cao, ao rộng - các chiều kích không gian đều được khai mở toàn phần. Tất cả kết hợp với nhau, tạo nên bức tranh mùa thu tĩnh lặng đến lạ lùng.

0
Trong bài thơ "Thu Điếu" của tác giả Nguyễn khuyến, hai câu thơ " Nước biếc trông như tầng Khói phủ / Song thưa để mặc bóng trăng vào" đã để lại cho em ấn tượng sâu sắc nhất. Câu thơ đầu tiên vẽ nên một không gian thu ảo diệu, nơi mặt nước trong xanh được cảm nhận qua thị giác như một lớp khói mờ bao phủ, gợi cảm giác bồng bềnh, hư ảo . Cánh sử dụng từ "trông như" không chỉ...
Đọc tiếp

Trong bài thơ "Thu Điếu" của tác giả Nguyễn khuyến, hai câu thơ " Nước biếc trông như tầng Khói phủ / Song thưa để mặc bóng trăng vào" đã để lại cho em ấn tượng sâu sắc nhất. Câu thơ đầu tiên vẽ nên một không gian thu ảo diệu, nơi mặt nước trong xanh được cảm nhận qua thị giác như một lớp khói mờ bao phủ, gợi cảm giác bồng bềnh, hư ảo . Cánh sử dụng từ "trông như" không chỉ miêu tả màu sắc mà còn thể hiện sự cảm nhận tinh tế của nhà thơ về thiên nhiên. Đến câu thơ thứ hai, hình ảnh "song thưa'' và ''bóng trăng vào'' tạo nên một không gian mở, giao hòa giữa con người và thiên nhiên. ''Song thưa'' gợi sự tĩnh lặng, vắng vẻ, còn ''bóng trăng'' lại mang đến ánh sáng dịu nhẹ, ấm áp, xua tan đi cái lạnh lẽo của mùa thu . Sự kết hợp giữa ''để mặc'' và ''bóng trăng'' cho thấy tâm hồn ung dung, tự tại của Nguyễn khuyến, sẵn sàng đón nhận vẻ đẹp của thiên nhiên một cách tự nhiên nhất. Hai câu thơ không chỉ vẽ nên một bức tranh thu tuyệt đẹp mà còn thể hiện tâm trạng nhẹ nhàng, thanh thản của nhà thơ trước cảnh vật.

0
Hai câu thơ khiến em ấn tượng nhất trong bài “Thu điếu” của Nguyễn Khuyến là: “Lá vàng trước gió khẽ đưa vèo, Lọc trong không khí tiếng chim treo.”🌾 Hai câu thơ này đã vẽ nên một bức tranh mùa thu tĩnh lặng, nhẹ nhàng mà đầy chất thơ. Hình ảnh “lá vàng” bay “vèo” trước gió không chỉ gợi sự chuyển động nhẹ nhàng mà còn thể hiện sự mong manh, thoáng qua của thời gian. Từ...
Đọc tiếp

Hai câu thơ khiến em ấn tượng nhất trong bài “Thu điếu” của Nguyễn Khuyến là: “Lá vàng trước gió khẽ đưa vèo, Lọc trong không khí tiếng chim treo.”

🌾 Hai câu thơ này đã vẽ nên một bức tranh mùa thu tĩnh lặng, nhẹ nhàng mà đầy chất thơ. Hình ảnh “lá vàng” bay “vèo” trước gió không chỉ gợi sự chuyển động nhẹ nhàng mà còn thể hiện sự mong manh, thoáng qua của thời gian. Từ “vèo” là một từ tượng thanh độc đáo, gợi cảm giác nhanh, nhẹ, tạo nên nhịp điệu rất riêng cho câu thơ. Trong khi đó, “tiếng chim treo” lại là một cách diễn đạt đầy sáng tạo, khiến người đọc liên tưởng đến âm thanh như lơ lửng giữa không gian, không rõ từ đâu vọng lại. Cách dùng từ “lọc” cho thấy sự tinh tế trong cảm nhận của nhà thơ, như thể ông đang chắt lọc từng âm thanh, từng chuyển động của thiên nhiên. Hai câu thơ không chỉ thể hiện tài năng quan sát tinh tế mà còn phản ánh tâm hồn thanh cao, yêu thiên nhiên của Nguyễn Khuyến. Qua đó, em cảm nhận được vẻ đẹp trong trẻo, yên bình của mùa thu đồng bằng Bắc Bộ và sự giao hòa giữa con người với cảnh vật.

1
30 tháng 9 2025

chép mạng hả ?

Trong bài thơ "Thu điếu" của tác giả Nguyễn Khuyến, hai câu thơ khiến em ấn tượng nhất là:“Tựa gối buông cần lâu chẳng được,/Cá đâu đớp động dưới chân bèo.”Hai câu thơ đã khắc họa hình ảnh một người đi câu thong dong, ung dung ngồi câu cá giữa không gian mùa thu tĩnh lặng. Tư thế “tựa gối buông cần” gợi ra sự hòa hợp với thiên nhiên, đồng thời phản ánh một tâm hồn trong...
Đọc tiếp

Trong bài thơ "Thu điếu" của tác giả Nguyễn Khuyến, hai câu thơ khiến em ấn tượng nhất là:“Tựa gối buông cần lâu chẳng được,/Cá đâu đớp động dưới chân bèo.”Hai câu thơ đã khắc họa hình ảnh một người đi câu thong dong, ung dung ngồi câu cá giữa không gian mùa thu tĩnh lặng. Tư thế “tựa gối buông cần” gợi ra sự hòa hợp với thiên nhiên, đồng thời phản ánh một tâm hồn trong sáng,thảnh thơi, tách khỏi vòng danh lợi.Cụm từ “lâu chẳng được” không chỉ là vì cá không cắn câu, mà còn thể hiện thái độ không màng được - mất của nhà thơ. Bỗng dưng, tiếng “cá đớp động” dưới chân bèo khẽ làm xao động mặt ao, đã tạo nên một âm thanh rất nhỏ nhẹ nhưng cũng đủ nổi bật giữa sự yên ả giữa tiết trời mùa thu lúc đó. Sự chuyển động ấy càng làm nổi bật cái tĩnh lặng của cảnh thu, đồng thời cho thấy sự tinh tế trong cảm nhận của Nguyễn Khuyến. Qua đó, ta thấy tình yêu thiên nhiên và tâm hồn thanh cao, trong sáng của nhà thơ trước cuộc đời.

0
Trong bài thơ “Thu điếu” của Nguyễn Khuyến, hai câu thơ khiến em ấn tượng nhất là:"Lá vàng trước gió khẽ đưa vèo,Lặng lẽ bờ xanh tiếp bãi vàng."Hai câu thơ gợi ra một khung cảnh mùa thu thanh vắng, nhẹ nhàng mà đầy sâu lắng. Hình ảnh “lá vàng” bay “khẽ” trước gió gợi cảm giác thời gian trôi chậm, không gian trở nên tĩnh lặng, như thể cả đất trời đang cùng lắng nghe một hơi...
Đọc tiếp

Trong bài thơ “Thu điếu” của Nguyễn Khuyến, hai câu thơ khiến em ấn tượng nhất là:
"Lá vàng trước gió khẽ đưa vèo,
Lặng lẽ bờ xanh tiếp bãi vàng."
Hai câu thơ gợi ra một khung cảnh mùa thu thanh vắng, nhẹ nhàng mà đầy sâu lắng. Hình ảnh “lá vàng” bay “khẽ” trước gió gợi cảm giác thời gian trôi chậm, không gian trở nên tĩnh lặng, như thể cả đất trời đang cùng lắng nghe một hơi thở rất nhẹ của thiên nhiên. Từ lá rơi đến màu sắc “bờ xanh” và “bãi vàng”, tất cả như được hòa quyện trong một bức tranh thu nên thơ, trang nhã. Câu thơ không chỉ tả cảnh mà còn gợi tình – đó là nỗi tĩnh lặng, cô đơn mà cũng đầy thanh thản của một tâm hồn yêu thiên nhiên, sống ẩn dật. Nguyễn Khuyến không miêu tả cảnh bằng âm thanh ồn ào, mà lại dùng sự lặng lẽ để khiến bức tranh trở nên sâu sắc hơn. Chính sự giản dị mà tinh tế trong cách dùng từ, chọn hình ảnh đã khiến hai câu thơ trở thành điểm nhấn đặc biệt, làm nổi bật vẻ đẹp thu của làng quê.

0