K
Khách

Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.

6 tháng 11 2016

Bốn cặp lục bát sau Tố Hữu dùng để tả cảnh hè đến và cảnh mùa thu. Nếu như sắc màu chủ đạo của cảnh động là màu xanh điểm vào đó có sắc hoa tươi đỏ, của cảnh xuân là màu trắng hoa mơ, thì của mùa hè là màu vàng tươi đẹp của rừng phách: Ve kêu rừng phách đổ vàng. Đây là một câu thơ vào loại hay nhất của bài thơ Việt Bắc. Câu thơ sáu chữ mà thấy được sự chuyển đổi của cảnh sắc thiên nhiên. Câu thơ ấy ran lên một tiếng ve kêu không dứt trong màu vàng chói chang của rừng phách dưới nắng hạ. Cuối cùng, cảnh thu hiện ra với màu sắc dịu hiền của ánh trăng, màu của mơ ước về cuộc sống hoà bình giữa những ngày gian khổ. Cảnh nào cũng đẹp, mùa nào cũng đáng yêu và mỗi mùa là một bức tranh nên thơ, kì thú.Bức tranh bốn mùa ấy còn ánh lên vẻ đẹp đằm thắm của con người Việt Bắc. Cảnh làm nền cho người và người gắn với cảnh, chúng quyện hoà vào nhau và tô điểm cho nhau. Dường như những cảnh ấy phải có những con người này và nhà thơ đã đưa vào bức tranh Việt Bắc những con người thật bình dị đáng yêu: hình ảnh người lên núi với lưỡi dao lấp lánh ánh nắng cạnh sườn, bàn tay "chuốt từng sợi giang" của người đan nón và "cô em gái hái măng một mình" giữa khúc nhạc ve ran và sắc vàng rừng phách. Cả tiếng hát ân tình nữa cũng làm cho rừng thu êm dịu và ánh trăng hoà bình toả sáng lung linh.Không hiểu Việt Bắc sâu sắc, không yêu Việt Bắc nồng nàn và nhớ Việt Bắc tha thiết thì không thể dựng lên bức tranh quê hương cách mạng đẹp tuyệt diệu và ấm tình người đến thế. Nhưng để có bức tranh này, còn có quan điểm đúng đắn và cách nhìn tiến bộ của nhà thơ cách mạng. Khác với những cái nhìn sai lệch trước đây về miền núi và con người miền núi là nơi "ma thiêng nước độc" vởi những con người dữ tợn, kém văn minh,...) Tố Hữu đã có một :ách nhin đầy thông cảm, thương yêu và ưu ái với quê hương cách mạng. Bức tranh thơ này chính là bắt nguồn từ sự gắn bó chung thủy, từ lòng nhớ thương sâu nặng của nhà thơ đối với cảnh và người Việt Bắc.Tình cảm nhớ thương tha thiết ấy là âm hưởng bao trùm cả đoạn thơ và nhịp điệu dịu dàng trầm bổng của thể thơ lục bát làm cho âm hưởng đó bâng khuâng, tha thiết. Kết cấu của bài thơ Việt Bắc là kết cấu đối đáp, có ta và mình, có người đi kẻ ở, nhưng thực ra đó chỉ là sự phân thân của một chủ thể trữ tình.Câu thơ trên là lời đáp, lời giãi bày của người đi nhưng không hẳn là thế. Nhớ cảnh nhớ người, nhớ đến từng chi tiết sống động như vậy là nỗi nhớ chung của con người đã cùng gắn bó với nhau, đồng cam cộng khổ trong "mười lăm năm ấy thiết tha mặn nồng”.Khép lại đoạn thơ là tiếng hát ân tình, thuỷ chung của người chiến sĩ cách mạng miền xuôi, của đồng bào Việt Bắc. Tiếng hát ấy vang trong lòng người đi, luôn nhắc nhớ những ngày tháng nghĩa tình sắt son. Tiếng hát ấy là chiếc cầu nối giữa tấm lòng với tấm lòng, giữa quá khứ, hiện tại và cả tương lai
Bạn tham khảo nha!

6 tháng 11 2016

bn ơi ! có cái j đó sai sai ..hính như bn phân tích nhầm bài oy

15 tháng 7 2019

+ Điệp từ : " Nhớ "

+ Kiểu : Điệp từ cách quãng

=> TD : Nhấn mạnh nỗi nhớ

Bài làm

Trong câu: " Phượng xui ra ta nhớ cái gì đâu. Nhớ người sắp xa có đứng trước mặt. Nhớ một trưa hè gà gáy khan... . Nhớ một hành xưa son uể oải "

+ Tác giả đã sử dụng điệp ngữ cách quãng.

+Tác dụng làm nhấn mạnh từ " nhớ " trong câu văn. Tác giả như muốn nhắn nhủ nỗi buồn của tác giả với người đọc, những nỗi buồn xa vắng và nỗi niềm cô đơn, bâng khuâng nhung nhớ, dỗi hờn.

# Chúc bạn học tốt #

29 tháng 9 2025

Olm chào em, theo địa giới cũ thì có tỉnh Hải Dương, theo địa giới mới thì nó là tỉnh Hải Phòng. Việc này là do sát nhập Hải Dương với Hải Phòng và đặt tên là: Hải Phòng

Trong bài thơ ''Thu điếu''của Nguyễn Khuyến, hai câu thơ khiến em ấn tượng nhất là: “Tựa gối ôm cần lâu chẳng được, Cá đâu đớp động dưới chân bèo.” Qua hai câu thơ này, ta thấy hiện lên hình ảnh một ông câu ung dung, nhàn tản, ngồi lặng lẽ giữa không gian thu tĩnh lặng. Tư thế “tựa gối ôm cần” gợi dáng vẻ thư thái, thảnh thơi của nhà thơ khi hòa mình với thiên nhiên. Sự...
Đọc tiếp


Trong bài thơ ''Thu điếu''của Nguyễn Khuyến, hai câu thơ khiến em ấn tượng nhất là:


“Tựa gối ôm cần lâu chẳng được,

Cá đâu đớp động dưới chân bèo.”


Qua hai câu thơ này, ta thấy hiện lên hình ảnh một ông câu ung dung, nhàn tản, ngồi lặng lẽ giữa không gian thu tĩnh lặng. Tư thế “tựa gối ôm cần” gợi dáng vẻ thư thái, thảnh thơi của nhà thơ khi hòa mình với thiên nhiên. Sự tĩnh lặng ấy bỗng bị phá vỡ bởi tiếng cá “đớp động dưới chân bèo”, tạo nên một điểm nhấn sinh động, làm cho bức tranh thu thêm phần chân thực. Qua đó, ta cảm nhận được tâm hồn thi nhân gắn bó, giao hòa sâu sắc với cảnh vật quê hương. Hai câu thơ không chỉ vẽ nên khung cảnh mùa thu đặc trưng của làng quê Bắc Bộ mà còn thể hiện thú vui tao nhã, thanh cao của Nguyễn Khuyến. Đọc lên, em thấy lòng mình cũng lắng lại, nhẹ nhàng và bình yên của quê hương Việt Nam cũng toát lên được vẻ u hoài trầm tư suy nghĩ của tác giả .


0
Trong bài thơ Thu điếu của Nguyễn Khuyến, hai câu thơ đã để lại trong em nhiều ấn tượng sâu sắc là“Tựa gối ôm cần lâu chẳng được Cá đâu đớp động dưới chân bèo” Hình ảnh “tựa gối ôm cần” gợi ra dáng vẻ ung dung, thảnh thơi của nhà thơ bên cạnh hồ thu tĩnh lặng. Đó không chỉ là cảnh câu cá bình dị mà còn là sự gửi gắm tâm hồn của một người nghệ sĩ sống hòa hợp...
Đọc tiếp

Trong bài thơ Thu điếu của Nguyễn Khuyến, hai câu thơ đã để lại trong em nhiều ấn tượng sâu sắc là

“Tựa gối ôm cần lâu chẳng được

Cá đâu đớp động dưới chân bèo”

Hình ảnh “tựa gối ôm cần” gợi ra dáng vẻ ung dung, thảnh thơi của nhà thơ bên cạnh hồ thu tĩnh lặng. Đó không chỉ là cảnh câu cá bình dị mà còn là sự gửi gắm tâm hồn của một người nghệ sĩ sống hòa hợp với thiên nhiên. Câu thơ thứ hai với âm thanh “cá đâu đớp động” khẽ làm xao động mặt nước vốn tĩnh lặng, tạo điểm nhấn độc đáo cho bức tranh thu. Tiếng cá đớp mồi rất nhỏ nhưng trở thành một chi tiết gợi cảm, khiến không gian thu càng thêm tĩnh mịch. Qua đó, ta cảm nhận được sự tinh tế trong cảm nhận của Nguyễn Khuyến trước cảnh vật quê hương. Đồng thời, dáng vẻ thong dong ấy cũng gợi lên tâm trạng ẩn chứa nỗi buồn, sự uẩn khúc của một nhà nho trước thời thế. Hai câu thơ vừa vẽ nên cảnh thu thanh bình vừa bộc lộ tâm hồn trong sáng, chan chứa tình yêu quê hương của tác giả.

1
30 tháng 9 2025

“Ao thu lạnh lẽo nước trong veo,


Một chiếc thuyền câu bé tẻo teo.”


Nguyễn Khuyến đã chọn những chi tiết rất tiêu biểu cho mùa thu xứ Bắc (ao thu, gió thu, trời thu). Ao thu là thứ ao rất riêng chỉ mùa thu mới xuất hiện. Nguyễn Khuyến đã ghi nhận được hai đặc trưng của ao thu là lạnh lẽo và trong veo – ao lạnh nước yên, trong đến tận đáy. Ao là nét thường gặp trong thơ Nguyễn Khuyến, nói đến ao là gợi đến một cái gì rất gần gũi, thân quen, tâm hồn Nguyễn Khuyến là thế: thân mật, bình dị, chân thành với hồn quê. Trời thu trong xanh cũng là hình quen thuộc trong thơ Nguyễn Khuyến. Bầu trời thu xanh ngắt xưa nay vẫn là biểu tượng đẹp của mùa thu. Những án mây không trôi nổi bay khắp bầu trời mà lơ lửng. Xanh ngắt trong thơ Nguyễn Khuyến là xanh trong, tinh khiết đến tuyệt đối, không hề pha lẫn, không hề gợn tạp. Đường nét chuyển động nhẹ nhàng, mảnh mai, tinh tế: hơi gợn tí, khẽ đưa vèo, mây lơ lửng, đường bao thanh mảnh của rặng trúc, đường gợn của lượn sóng ao thu. Cảnh vật toát lên sự hài hòa, xứng hợp: Ao nhỏ – thuyền bé; gió nhẹ – sóng gợn; trời xanh – nước trong; khách vắng teo – chủ thể trầm ngâm tĩnh lặng.


''Tựa gối buông cần lâu chẳng được Cá đâu đớp động dưới chân bèo ''Trong hai câu văn trên, chính là 1 đoạn trích ở trong tác phẩm văn học ''Thu điếu'' của tác giả Nguyễn Khuyến mà em đã có cơ hội được học qua.Nhưng ở trong tác phẩm đó hai câu văn trên đã gây ấn tượng lớn nhất cho em . trong tác phẩm trên,Hình ảnh tác giả ngồi câu cá với dáng vẻ ung dung gợi lên một khung cảnh...
Đọc tiếp

''Tựa gối buông cần lâu chẳng được

Cá đâu đớp động dưới chân bèo ''

Trong hai câu văn trên, chính là 1 đoạn trích ở trong tác phẩm văn học ''Thu điếu'' của tác giả Nguyễn Khuyến mà em đã có cơ hội được học qua.Nhưng ở trong tác phẩm đó hai câu văn trên đã gây ấn tượng lớn nhất cho em . trong tác phẩm trên,Hình ảnh tác giả ngồi câu cá với dáng vẻ ung dung gợi lên một khung cảnh thật yên bình. Việc 'lâu chẳng được' cho thấy sự kiên nhẫn, nhưng cũng gợi nỗi buồn thầm kín của nhà thơ. Tiếng cá đớp dưới chân bèo làm bức tranh thu vốn tĩnh lặng bỗng trở nên sinh động hơn. Âm thanh nhỏ ấy như điểm nhấn khiến cảnh vật thêm gần gũi, chân thực. Đọc hai câu thơ, em cảm nhận được tấm hồn của Nguyễn Khuyến yêu thiên nhiên và cũng chất chứa nhiều tâm sự khó giãi bày.


0
Hai câu thơ khiến em ấn tượng nhất trong bài Thu điếu của Nguyễn Khuyến là:"Cá đâu đớp động dưới chân bèo,Lá vàng trước gió khẽ đưa vèo."Hai câu thơ gợi lên không gian mùa thu vô cùng yên ả, tĩnh lặng và đậm chất làng quê Bắc Bộ. Hình ảnh "cá đâu đớp động" dưới làn nước tưởng như phẳng lặng làm hiện rõ sự tĩnh mịch đến mức chỉ một âm thanh nhỏ cũng trở nên nổi bật....
Đọc tiếp

Hai câu thơ khiến em ấn tượng nhất trong bài Thu điếu của Nguyễn Khuyến là:
"Cá đâu đớp động dưới chân bèo,
Lá vàng trước gió khẽ đưa vèo."
Hai câu thơ gợi lên không gian mùa thu vô cùng yên ả, tĩnh lặng và đậm chất làng quê Bắc Bộ. Hình ảnh "cá đâu đớp động" dưới làn nước tưởng như phẳng lặng làm hiện rõ sự tĩnh mịch đến mức chỉ một âm thanh nhỏ cũng trở nên nổi bật. Câu thơ không chỉ tả cảnh mà còn gợi tả cái tâm lặng lẽ, ung dung của nhà thơ trước thiên nhiên. Còn câu "Lá vàng trước gió khẽ đưa vèo" lại giàu tính tạo hình và âm thanh. Từ “vèo” là một từ láy tượng thanh gợi chuyển động nhẹ nhàng, nhanh nhưng không ồn ào, càng làm nổi bật cái yên tĩnh của không gian thu. Hai câu thơ thể hiện rõ nét bút tài hoa của Nguyễn Khuyến: tả cảnh mà ngụ tình, giản dị mà sâu sắc. Qua đó, em cảm nhận được một tâm hồn yêu thiên nhiên, sống chậm rãi và đầy chất thơ của nhà thơ xưa.

0