K
Khách

Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.

5 tháng 10 2017

Vân Tiên thểu não trên đường,
Thì trông nhác bóng của phường lưu manh,
Vân Tiên muốn lủi, không đành,
Gồng mình "Ta quyết tử sanh chốn này,
Tổ cha bọn cướp mặt dày,
Có ngon hạ giáo chơi tay không hà?"
Phong Lai tỏ vẻ đại ca,
"Chơi gì cũng được, há ta sợ mày"
Vân Tiên nhướng mắt chau mày,
Nghĩ thầm trong bụng "Phen này đi tong"
Cởi phăng áo, liệng bi đông,
Tả xung hữu đột bụi xông ngút trời,
Vân Tiên bị đánh tơi bời,
Khác nào Triệu Tử chơi vơi thuở nào,
Quyết tâm đến học máu đào,
Vân Tiên nhỏm dậy nhắm vào Phong Lai,
Chẳng may trúng tại mang tai,
Phong Lai ngã xuống xuội hai tay liền,
Vân Tiên thắng thế cầm khiên,
Đập bừa mấy phát Lai liền chết tươi,
Bè lũ như đám đười ươi,
Vào rừng trốn cả Tiên cười: good bye!
Mệt nhoài Tiên mới thở dài,
Bỗng nghe vẳng tiếng của ai thầm thì,
Tiên liền đến đó một khi,
Thấy ngay một ả thục nhi rõ ràng,
Vân Tiên thoáng chút bàng hoàng,
Hỏi nàng: "Tên, họ ... hãy ngoan tỏ bày..."
Nàng ta e lệ chau mày,
"Nguyệt Nga tên thiếp, vậy mày là ai?"
Vân Tiên đỏ mặt tía tai,
Chứ không đỏ chỗ giữa hai ống quần,
"Vân Tiên, tướng giữa ba quân,
Gặp nhằm bọn cướp nên quần hồi lâu,
Nguyệt Nga nàng hãy nói mau,
Vế đâu, anh sẽ theo hầu tận nơi"
Vân Tiên nói hết một hơi,
Nguyệt Nga lạy tạ buông lời thiệt hơn,
"Thiếp đà đã tỏ nguồn cơn,
Ân nhân cứu mạng, làm ơn rõ ràng,
Ơn này trọn kiếp xin mang"
Nói xong cười khẩy một tràng thật to,
Vân Tiên đứng đó tẽn tò,
"Biết thế ta đã bỏ cho ... đã đời,
Cảm ơn chỉ nói một lời ..."
..........
Núp trong lùm bụi em cười thật to,
"Đúng là lòng dạ khó dò,
May mà chứng kiến, khỏi lo bị lừa,
Sách kia viết cứ từa lưa, ..

26 tháng 11 2021

Tham khảo!

 

Tôi là Kiều Nguyệt Nga, con gái tri phủ Hà Khê. Cha tôi vốn nghiêm khắc; ông muốn sắp đặt chuyện tình duyên của tôi nên cho gọi tôi từ quê nhà ở huyện Tây Xuyên qua Hà Khê để yên bề gia thất. Tôi dù không muốn nhưng phận làm con phải vâng lời cha mẹ liền đem theo cô hầu Kim Liên lên đường. Đường xa, phận gái yếu liễu đào tơ, nếu chẳng may giữa đường gặp chuyện chẳng lành thì biết xoay sở làm sao? Nghĩ thế tôi thấy rờn rợn.

Quả như điều tôi lo lắng, khi xe đến một quãng đường vắng xa nhà cửa không người qua lại, bất thình lình một toán cướp từ đâu xông tới chặn trước xe quát tháo, đòi vàng bạc. Tôi và Kim Liên vô cùng hoảng sợ. May thay, đúng lúc đó, một tiếng quát sang sảng vang lên:

- Lũ côn đồ kia, hãy dừng tay! Giữa ban ngày ban mặt sao dám chặn đường cướp bóc dân lành?

Bọn cướp thấy thế liền quay lại quát nạt, vây đánh chàng trẻ tuổi. Nhưng chàng trai, với cây gậy trong tay tả xung hữu đột đánh tan bọn cướp khiến chúng phải bỏ chạy tháo thân. Lúc đó tôi mới hoàn hồn, vui mừng khôn xiết. Chàng là ai nhỉ? Chàng tên gì? Chàng đi đâu, sao lại dám một mình xông vào bọn cướp? Sao lại ra tay cứu giúp khi chưa rõ trong xe là ai? Liệu đây có phải là duyên trời không?

Kim Liên khóc nức nở trong xe. Nghe tiếng khóc, chàng tiến lại hỏi han ân cần:

- Ai than khóc trong xe vậy?

Kim Liên đáp:

- Cô con chúng tôi là người lương thiện, gặp kẻ hung đồ, may có công tử ra tay cứu giúp. Đa tạ ơn công tử cứu mạng.

Nghe vậy, chàng đáp:

- Ta đã trừ bọn lâu la rồi, giờ thì không còn sợ gì nữa. Nhưng khoan, nàng đừng ra, nàng là phận gái cứ ngồi trong đó không phải ra làm gì. Chẳng hay tên nàng là gì, nàng là con gái nhà ai, thân liễu yếu đào tơ sao đi đâu dặm trường vắng vẻ thế này?

Tôi nghẹn ngào trong nước mắt:

- Thưa công tử, tiện thiếp tên Kiều Nguyệt Nga, còn đây là đầy tớ tên Kim Liên. Quê thiếp ở tận Tây Xuyên, cha thiếp làm tri phủ Hà Khê. Cha cho gọi thiếp qua đó để yên bề gia thất. Làm phận con đâu dám trái lời cha mẹ. Chẳng may giữa đường gặp nạn, may được công tử giải nguy. Nếu không trinh tiết, phẩm giá gìn giữ một đời cũng đã bỏ đi rồi.

Nói rồi, tôi sửa soạn khăn áo thưa tiếp:

- Mời công tử ngồi tạm trước xe để cho tiện thiếp được lạy tạ tỏ lòng biết ơn người cứu nạn. Thiếp chẳng biết làm thế nào cho phải. Ở đây, gặp gỡ giữa đường chẳng có bạc vàng, gấm vóc. May sao, Hà Khê cũng không xa lắm, xin chàng theo thiếp về bên đó để thiếp được dịp trả ơn chàng.

Chàng cười nói:

- Nàng chớ bận tâm làm gì. Ta làm ơn đâu phải để trông chờ trả ơn. Là đấng nam nhi, thấy việc nghĩa không làm thì đâu còn xứng mặt!

Nói xong, chàng cáo biệt. Tôi vẫn chưa biết tên chàng, ơn này bao giờ trả được?

26 tháng 11 2021

Đóng vai người đi đường chứ không phải Kiều Nguyệt Nga em nhé!

24 tháng 6 2018

1. Mở bài:

- Truyện Lục Vân Tiên – tác phẩm tiêu biểu của Nguyễn Đình Chiểu đề cao những con người trung hiếu, trọng nghĩa.

- Vân Tiên một hình tượng đẹp nêu cao lí tưởng nhân nghĩa đó hành động đúng theo lí tưởng.

- Vị trí đoạn trích

2. Thân bài:

a. Vân Tiên đánh tan bọn cướp cứu người gặp nạn:

- Vân Tiên con nhà thường dân, một thí sinh trên đường vào kinh đô dự thi gặp bọn cướp hung dữ.

- Vân Tiên không quản ngại nguy hiểm xông vào đánh tan bọn cướp, giết tướng cướp, cứu người bị nạn.

b. Vân Tiên từ chối sự đền ơn đáp nghĩa của Kiều Nguyệt Nga:

- Nghe người gặp nạn kể lại sư tình Vân Tiên động lòng thương cảm, tỏ thái độ đàng hoàng, lịch sự.

- Nguyệt Nga thiết tha mời chàng về nhà để đền ơn.

- Vân Tiên cương quyết từ chối (Quan niệm của chàng thể hiện lí tưởng sống cao đẹp : “ Làm ơn há để trông người trả ơn”. Thấy việc nghĩa không làm không phải là anh hùng.

3. Kết bài:

- Lí tưởng sống của Vân Tiên phù hợp với đạo lí của nhân dân.

- Nguyễn Đình Chiểu gửi gắm tâm huyết, lẽ sống của mình vào hình tượng Vân Tiên.