K
Khách

Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.

Trong bài thơ “Thu điếu” của Nguyễn Khuyến, hai câu thơ khiến em ấn tượng nhất là:"Lá vàng trước gió khẽ đưa vèo,Lặng lẽ bờ xanh tiếp bãi vàng."Hai câu thơ gợi ra một khung cảnh mùa thu thanh vắng, nhẹ nhàng mà đầy sâu lắng. Hình ảnh “lá vàng” bay “khẽ” trước gió gợi cảm giác thời gian trôi chậm, không gian trở nên tĩnh lặng, như thể cả đất trời đang cùng lắng nghe một hơi...
Đọc tiếp

Trong bài thơ “Thu điếu” của Nguyễn Khuyến, hai câu thơ khiến em ấn tượng nhất là:
"Lá vàng trước gió khẽ đưa vèo,
Lặng lẽ bờ xanh tiếp bãi vàng."
Hai câu thơ gợi ra một khung cảnh mùa thu thanh vắng, nhẹ nhàng mà đầy sâu lắng. Hình ảnh “lá vàng” bay “khẽ” trước gió gợi cảm giác thời gian trôi chậm, không gian trở nên tĩnh lặng, như thể cả đất trời đang cùng lắng nghe một hơi thở rất nhẹ của thiên nhiên. Từ lá rơi đến màu sắc “bờ xanh” và “bãi vàng”, tất cả như được hòa quyện trong một bức tranh thu nên thơ, trang nhã. Câu thơ không chỉ tả cảnh mà còn gợi tình – đó là nỗi tĩnh lặng, cô đơn mà cũng đầy thanh thản của một tâm hồn yêu thiên nhiên, sống ẩn dật. Nguyễn Khuyến không miêu tả cảnh bằng âm thanh ồn ào, mà lại dùng sự lặng lẽ để khiến bức tranh trở nên sâu sắc hơn. Chính sự giản dị mà tinh tế trong cách dùng từ, chọn hình ảnh đã khiến hai câu thơ trở thành điểm nhấn đặc biệt, làm nổi bật vẻ đẹp thu của làng quê.

0
Hai câu thơ mà em ấn tượng nhất trong bài Thu Điếu là “Sóng biếc theo làn hơi gợn tí, " Lá vàng trước gió khẽ đưa vèo.” Đây là cặp câu đối tuyệt bút, thể hiện rõ nghệ thuật lấy động tả tĩnh đặc sắc của Nguyễn Khuyến. Cụm từ "hơi gợn tí" chỉ sự lay động nhẹ nhàng đến mức gần như ngưng đọng của mặt nước, nhấn mạnh sự tĩnh mịch tuyệt đối. Sự tĩnh lặng này đối...
Đọc tiếp

Hai câu thơ mà em ấn tượng nhất trong bài Thu Điếu là “Sóng biếc theo làn hơi gợn tí, " Lá vàng trước gió khẽ đưa vèo.” Đây là cặp câu đối tuyệt bút, thể hiện rõ nghệ thuật lấy động tả tĩnh đặc sắc của Nguyễn Khuyến. Cụm từ "hơi gợn tí" chỉ sự lay động nhẹ nhàng đến mức gần như ngưng đọng của mặt nước, nhấn mạnh sự tĩnh mịch tuyệt đối. Sự tĩnh lặng này đối lập với chuyển động nhanh chóng, đột ngột của chiếc lá vàng, được diễn tả bằng từ láy “đưa vèo”, tạo ra một khoảnh khắc chớp nhoáng. Nét động bất ngờ của chiếc lá như một nét chấm phá trên nền tĩnh lặng bao la của mặt nước, làm nổi bật hơn sự yên ắng, cô tịch và cái hồn thanh tao của cảnh thu làng quê.

0
Hai câu thơ khiến em ấn tượng nhất trong bài “Thu điếu” của Nguyễn Khuyến là: “Lá vàng trước gió khẽ đưa vèo, Lọc trong không khí tiếng chim treo.”🌾 Hai câu thơ này đã vẽ nên một bức tranh mùa thu tĩnh lặng, nhẹ nhàng mà đầy chất thơ. Hình ảnh “lá vàng” bay “vèo” trước gió không chỉ gợi sự chuyển động nhẹ nhàng mà còn thể hiện sự mong manh, thoáng qua của thời gian. Từ...
Đọc tiếp

Hai câu thơ khiến em ấn tượng nhất trong bài “Thu điếu” của Nguyễn Khuyến là: “Lá vàng trước gió khẽ đưa vèo, Lọc trong không khí tiếng chim treo.”

🌾 Hai câu thơ này đã vẽ nên một bức tranh mùa thu tĩnh lặng, nhẹ nhàng mà đầy chất thơ. Hình ảnh “lá vàng” bay “vèo” trước gió không chỉ gợi sự chuyển động nhẹ nhàng mà còn thể hiện sự mong manh, thoáng qua của thời gian. Từ “vèo” là một từ tượng thanh độc đáo, gợi cảm giác nhanh, nhẹ, tạo nên nhịp điệu rất riêng cho câu thơ. Trong khi đó, “tiếng chim treo” lại là một cách diễn đạt đầy sáng tạo, khiến người đọc liên tưởng đến âm thanh như lơ lửng giữa không gian, không rõ từ đâu vọng lại. Cách dùng từ “lọc” cho thấy sự tinh tế trong cảm nhận của nhà thơ, như thể ông đang chắt lọc từng âm thanh, từng chuyển động của thiên nhiên. Hai câu thơ không chỉ thể hiện tài năng quan sát tinh tế mà còn phản ánh tâm hồn thanh cao, yêu thiên nhiên của Nguyễn Khuyến. Qua đó, em cảm nhận được vẻ đẹp trong trẻo, yên bình của mùa thu đồng bằng Bắc Bộ và sự giao hòa giữa con người với cảnh vật.

1
30 tháng 9 2025

chép mạng hả ?

Hai câu thơ khiến em ấn tượng sâu sắc nhất trong bài "Thu điếu" của Nguyễn Khuyến chính là cặp đối lập tuyệt vời: "Ao thu lạnh lẽo nước trong veo / Cá đâu đớp động dưới chân bèo". Câu thơ đầu tiên vẽ ra một không gian thu trong trẻo đến mức tĩnh lặng, với từ "lạnh lẽo" gợi cảm giác se sắt, còn "trong veo" lại nhấn mạnh sự thuần khiết, tuyệt đối của mặt nước. Cảnh vật...
Đọc tiếp

Hai câu thơ khiến em ấn tượng sâu sắc nhất trong bài "Thu điếu" của Nguyễn Khuyến chính là cặp đối lập tuyệt vời: "Ao thu lạnh lẽo nước trong veo / Cá đâu đớp động dưới chân bèo". Câu thơ đầu tiên vẽ ra một không gian thu trong trẻo đến mức tĩnh lặng, với từ "lạnh lẽo" gợi cảm giác se sắt, còn "trong veo" lại nhấn mạnh sự thuần khiết, tuyệt đối của mặt nước. Cảnh vật dường như đã ngưng đọng hoàn toàn, chuẩn bị cho một sự tương phản đầy tinh tế. Tuy nhiên, sự tĩnh mịch ấy bất ngờ bị phá vỡ bởi tiếng động cực nhỏ ở câu sau: "Cá đâu đớp động dưới chân bèo". Chính cái "đớp động" mơ hồ, gần như vô hình đó lại càng làm nổi bật và tôn thêm vẻ tĩnh tuyệt đối của toàn bộ không gian. Đây là thủ pháp nghệ thuật "lấy động tả tĩnh" kinh điển, cho thấy sự quan sát vô cùng tinh tế và tài hoa của Nguyễn Khuyến. Tiếng cá nhỏ bé ấy không chỉ là âm thanh của thiên nhiên mà còn là tiếng lòng cô đơn, gợi lên nỗi buồn thanh sạch của nhà thơ. Sự đối lập giữa lạnh lẽoâm vang nhỏ đã tạo nên bức tranh thơ mộng, độc đáo, đậm chất triết lí phương Đông về sự hòa hợp giữa con người và cảnh vật.

0
Trong tác phẩm Thu Điếu ( Mùa thu câu cá ) của tác giả Nguyễn Khuyến, em rất ấn tượng với hai câu thơ " Tựa gối, buông cần lâu chẳng được, / Cá đâu đớp động dưới chân bèo. ". Hai câu kết gợi mở về tâm trạng và hình ảnh của tác giả trước khung cảnh thiên nhiên. Hình ảnh " Tựa gối, buông cần " cho thấy một tư thế ngồi câu bình dị, nhàn nhã nhưng cũng đầy trầm tư của tác giả....
Đọc tiếp

Trong tác phẩm Thu Điếu ( Mùa thu câu cá ) của tác giả Nguyễn Khuyến, em rất ấn tượng với hai câu thơ " Tựa gối, buông cần lâu chẳng được, / Cá đâu đớp động dưới chân bèo. ". Hai câu kết gợi mở về tâm trạng và hình ảnh của tác giả trước khung cảnh thiên nhiên. Hình ảnh " Tựa gối, buông cần " cho thấy một tư thế ngồi câu bình dị, nhàn nhã nhưng cũng đầy trầm tư của tác giả. Trạng thái " lâu chẳng được " cho thấy sự chờ đợi, không phải chỉ là chờ đợi cá cắn câu mà còn là chờ đợi cơ hội , chờ đợi sự thay đổi của thời cuộc. Những âm thanh tiếng " Cá đâu đớp động " là một âm thanh duy nhất phá vỡ sự tĩnh lặng tuyệt đối của khung cảnh. Âm thanh nhỏ bé này lại càng làm nổi bật sự tĩnh mịch của trạng thái trầm tư của con người. Tuy nhiên, tác giả lại có một tâm trạng buồn bã, trầm tư của tác giả trước thời thế thay đổi của đất nước. Cuối cùng, ta có thể thấy Nguyễn Khuyến là một người yêu thiên nhiên, đất nước sâu sắc, cùng với nỗi lo lắng cho cảnh ngộ đất nước ngay cả khi cáo quan về ở ẩn.


0
Trong bài thơ "Thu điếu" của tác giả Nguyễn Khuyến, hai câu thơ khiến em ấn tượng nhất là:“Tựa gối buông cần lâu chẳng được,/Cá đâu đớp động dưới chân bèo.”Hai câu thơ đã khắc họa hình ảnh một người đi câu thong dong, ung dung ngồi câu cá giữa không gian mùa thu tĩnh lặng. Tư thế “tựa gối buông cần” gợi ra sự hòa hợp với thiên nhiên, đồng thời phản ánh một tâm hồn trong...
Đọc tiếp

Trong bài thơ "Thu điếu" của tác giả Nguyễn Khuyến, hai câu thơ khiến em ấn tượng nhất là:“Tựa gối buông cần lâu chẳng được,/Cá đâu đớp động dưới chân bèo.”Hai câu thơ đã khắc họa hình ảnh một người đi câu thong dong, ung dung ngồi câu cá giữa không gian mùa thu tĩnh lặng. Tư thế “tựa gối buông cần” gợi ra sự hòa hợp với thiên nhiên, đồng thời phản ánh một tâm hồn trong sáng,thảnh thơi, tách khỏi vòng danh lợi.Cụm từ “lâu chẳng được” không chỉ là vì cá không cắn câu, mà còn thể hiện thái độ không màng được - mất của nhà thơ. Bỗng dưng, tiếng “cá đớp động” dưới chân bèo khẽ làm xao động mặt ao, đã tạo nên một âm thanh rất nhỏ nhẹ nhưng cũng đủ nổi bật giữa sự yên ả giữa tiết trời mùa thu lúc đó. Sự chuyển động ấy càng làm nổi bật cái tĩnh lặng của cảnh thu, đồng thời cho thấy sự tinh tế trong cảm nhận của Nguyễn Khuyến. Qua đó, ta thấy tình yêu thiên nhiên và tâm hồn thanh cao, trong sáng của nhà thơ trước cuộc đời.

0
Trong bài thơ Thu điếu, hai câu kết “Tựa gối buông cần lâu chẳng được / Cá đâu đớp động dưới chân bèo” đã để lại cho em ấn tượng sâu đậm. Hình ảnh nhà thơ ngồi “tựa gối buông cần” gợi dáng vẻ nhàn tản, an nhiên, hòa mình trọn vẹn với cảnh thu tĩnh lặng. Nhưng ẩn sau tư thế ung dung ấy là cả một nỗi niềm bế tắc, bởi “lâu chẳng được” gợi sự trống trải, buồn...
Đọc tiếp

Trong bài thơ Thu điếu, hai câu kết “Tựa gối buông cần lâu chẳng được / Cá đâu đớp động dưới chân bèo” đã để lại cho em ấn tượng sâu đậm. Hình ảnh nhà thơ ngồi “tựa gối buông cần” gợi dáng vẻ nhàn tản, an nhiên, hòa mình trọn vẹn với cảnh thu tĩnh lặng. Nhưng ẩn sau tư thế ung dung ấy là cả một nỗi niềm bế tắc, bởi “lâu chẳng được” gợi sự trống trải, buồn buồn, như thể ông không còn tha thiết với việc câu cá mà chỉ mượn thú vui ấy để gửi gắm tâm tình. Bất ngờ, âm thanh “cá đâu đớp động dưới chân bèo” vang lên, phá vỡ không gian tĩnh lặng và làm bức tranh thu thêm sinh động. Tiếng động nhỏ nhoi ấy càng làm nổi bật sự yên ắng của cảnh thu cũng như sự cô đơn của con người nơi thôn dã. Hai câu thơ không chỉ khắc họa tài tình vẻ đẹp của cảnh vật mà còn bộc lộ tâm sự u hoài, lặng thầm của Nguyễn Khuyến trước thời thế. Chính sự hòa quyện giữa tình và cảnh ấy đã làm nên nét đặc sắc khó quên cho đoạn thơ.

 

0