Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.
- Biểu hiện của tâm trạng “lộn xộn, ngổn ngang” ở nhân vật “tôi”: Vừa mừng vừa bực; Vương vấn những nỗi buồn khó tả; Lo sợ khi nghĩ về sự chảy trôi của thời gian; Khẩn trương trong tất cả những hành động của mình.
- Lý do khiến nhân vật “tôi” luôn mong ngóng, chờ đợi gió chướng:
+ Khi gió về, lũ con nít nhảy cà tưng, mừng vì sắp được quần áo mới.
+ Gió chướng về đồng nghĩa với gió Tết.
Vì khi gió chướng về cũng là lúc những nông sản bước vào vụ thu hoạch. Lúa thì chín tới, mía cũng kịp già, vú sữa đến độ chín rộ, dưa hấu cũng đủ già để thu hoạch.
Gió chướng được miêu tả qua những chi tiết, hình ảnh:
- Âm thanh ấy sẽ sàng từng giọt tinh tang, thoảng và e dè như ai đó đứng đằng xa ngoắc tay nhẹ một cái, như đang ngại ngần không biết người xưa còn nhớ ta không.
- Mừng húm khi nhận ra tôi chẳng quên được nó.
- Cồn cào. Nồng nhiệt. Dịu dàng.
*Tham khảo:
Lúc gió chướng về, nhân vật tôi cảm thấy như bị cuốn vào một cơn bão tố, cảm giác lạnh lẽo và cô đơn. Những cơn gió mạnh đập vào khuôn mặt, làm tóc rối tung, làm cho nhân vật tôi cảm thấy mình như một con thuyền đang bị đánh đập trên biển cả. Tuy nhiên, đôi khi gió cũng mang đến một cảm giác thư giãn, khi nhân vật tôi nghe tiếng gió thổi qua, như một lời nhắc nhở để thư giãn, để tạm rời khỏi cuộc sống bộn bề. Tóm lại, tình cảm cảm xúc của nhân vật tôi khi gió chướng về là một sự phức tạp của cảm giác cô đơn, sợ hãi và thư giãn.
Bài thơ "Lời của cây" của Trần Hữu Thung đã để lại trong em nhiều ấn tượng sâu đậm. Đặc biệt, em ấn tượng nhất với hình ảnh về sự sinh trưởng của cây đã được tác giả đã thể hiện những cảm xúc trìu mến thương yêu. Từ khi còn là một chiếc hạt được "cầm trong tay mình" rồi gieo xuống đất, nhú lên những chiếc mầm non và lớn lên bằng sự chở che, yêu thương của mẹ thiên nhiên. Qua đó, đã thể hiện cách diễn tả những nét trạng thái, hoạt động của mầm xanh một cách sinh động. Đồng thời, ta cảm nhận được thiên nhiên cũng có tiếng nói, tâm hồn của riêng mình. Đọc bài thơ, em thêm yêu quý thiên nhiên, biết lắng nghe, bảo vệ những mầm xanh, những chồi non góp xanh cho đất trời.
Từ láy trong đoạn trích:
+ Láy toàn phần: hiu hiu, cha chả
+ Láy âm: háo hức, xốn xang.
+ Láy vần: lụi hụi
Từ ghép trong đoạn trích:
+ Từ ghép phân loại: gió chướng, dép mới, gió bấc, gió Tết.
+ Từ ghép chính phụ: chờ đợi, se lạnh, nhà nghèo, mùa gió, thở dài, sợi gió, nghèo túng.
+ Từ ghép tổng hợp: thói quen, đám con nít, ông trời, cả nhà.
+ Từ ghép đẳng lập: thơ dại, cà tưng, vỗ tay, quần áo, tâm trạng, tử tế.
(Làm văn không mệt, ngồi phân loại từ ghép mới mệt:")
Việt Nam cũng như các nước Đông Nam Á nằm trong khu vực nhiệt đới gió mùa, mỗi năm có hai mùa rõ rệt: mùa mưa từ tháng 5 đến tháng 10 và mùa khô từ tháng 11 đến tháng 4 năm sau. Hai mùa này gắn liền với sự hoạt động của gió mùa Tây Nam và gió mùa Đông Bắc. Ở Nam Bộ, đặc biệt là những vùng ven biển, đồng bằng sông Cửu Long, người dân gọi gió mùa Đông Bắc là “gió chướng”. Loại gió này thường mang đến nhiều bất lợi: ngoài khơi thì gió to, sóng lớn cản trở hoạt động đánh bắt; trong đất liền thì gió chướng thổi vuông góc với các cửa sông Mê Kông vào mùa nước kiệt, khiến lượng nước ngọt ít, tình trạng xâm nhập mặn vào sâu trong nội đồng càng nặng nề, ảnh hưởng trực tiếp đến sản xuất nông nghiệp, nuôi trồng thủy sản và sinh hoạt của nhân dân. Chính vì vậy, trong tâm thức người Nam Bộ, “gió chướng” không chỉ là một hiện tượng tự nhiên, mà còn gắn với nỗi lo mất mùa, thiếu nước ngọt và cả sự khắc nghiệt của đời sống vùng sông nước.
gió đầu mùa