Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.
Câu 1: Tác hại của thói bắt chước đối với con người trong cuộc sống
Dàn ý:
- Mở bài:
- Giới thiệu khái quát về thói quen bắt chước. Bắt chước có thể là một phần tự nhiên của quá trình học hỏi, nhưng bắt chước mù quáng lại là một thói quen tiêu cực.
- Nêu vấn đề chính: Thói bắt chước mù quáng mang lại nhiều tác hại nghiêm trọng cho con người.
- Thân bài:
- Làm mất đi bản sắc và cá tính: Khi bắt chước, con người không còn là chính mình. Họ sống theo khuôn mẫu của người khác, dần dần đánh mất những nét riêng, sở thích và giá trị cá nhân. Đây là biểu hiện của sự thiếu tự tin và hèn nhát trong việc thể hiện bản thân.
- Gây ra sự thất bại: Điều kiện và hoàn cảnh của mỗi người là khác nhau. Bắt chước cách làm của người khác mà không có sự cân nhắc, sáng tạo sẽ rất dễ dẫn đến thất bại. Chẳng hạn, một người khởi nghiệp bắt chước mô hình kinh doanh của một công ty lớn mà không xem xét thị trường, vốn và năng lực của mình sẽ khó thành công.
- Gây cản trở sự phát triển: Khi chỉ biết bắt chước, con người sẽ không còn động lực để tư duy, sáng tạo và tìm tòi cái mới. Xã hội sẽ dậm chân tại chỗ nếu ai cũng đi theo lối mòn cũ.
- Mất đi sự tôn trọng của người khác: Một người chỉ biết bắt chước thường không được đánh giá cao, vì họ không có ý kiến độc lập và không thể tự đưa ra quyết định.
- Kết bài:
- Khẳng định lại vấn đề: Thói bắt chước mù quáng là một rào cản lớn đối với sự phát triển của mỗi cá nhân và xã hội.
- Nêu giải pháp: Mỗi người cần học cách sống là chính mình, biết lắng nghe, học hỏi nhưng phải có chọn lọc và sáng tạo để tạo nên dấu ấn riêng.
Câu 2: Kể lại một trải nghiệm có ý nghĩa sâu sắc đối với em
Dàn ý:
- Mở bài:
- Giới thiệu về trải nghiệm đó. Nêu cảm nhận ban đầu của bạn về nó. Ví dụ: "Trong cuộc đời mỗi người, có những khoảnh khắc tưởng chừng nhỏ nhặt nhưng lại để lại ấn tượng sâu sắc..." hoặc "Đó là một buổi chiều mưa, nhưng lại là lúc tôi nhận ra giá trị của lòng nhân ái..."
- Thân bài:
- Bối cảnh: Kể lại bối cảnh xảy ra câu chuyện: thời gian, địa điểm, những nhân vật liên quan.
- Diễn biến:
- Tường thuật lại toàn bộ câu chuyện theo trình tự thời gian.
- Tập trung vào những chi tiết quan trọng, gây ấn tượng mạnh. Dùng các từ ngữ miêu tả sinh động để người đọc cảm nhận được cảm xúc của bạn khi đó (vui, buồn, thất vọng, bất ngờ...).
- Điểm mấu chốt: Sự kiện nào đã làm thay đổi suy nghĩ, cảm xúc của bạn?
- Ý nghĩa: Phân tích sâu sắc ý nghĩa của trải nghiệm đó.
- Bạn đã học được điều gì từ câu chuyện? (ví dụ: sự kiên trì, lòng biết ơn, tình yêu thương, sự tha thứ...)
- Trải nghiệm đó đã thay đổi bạn như thế nào? (ví dụ: giúp bạn tự tin hơn, biết trân trọng cuộc sống hơn, thay đổi cách nhìn về một vấn đề nào đó...).
- Kết bài:
- Tổng kết lại giá trị của trải nghiệm.
- Khẳng định lại rằng trải nghiệm đó sẽ mãi là một bài học quý giá, một kỷ niệm không thể quên.
Bài làm
Thói quen bắt chước một cách mù quáng người khác là một hiện tượng tiêu cực, nó khiến con người dễ dàng đánh mất đi bản sắc cá nhân quý giá. Khi chúng ta chỉ sao chép máy móc suy nghĩ, hành động,hay lỗi sống của người khác mà không quá sự lựa chọn lọc hay phản tử , chúng ta tự biến mình thành bản sao nhạt nhoà , không có linh hồn riêng. Hậu quả nghiêm trọng nhất là việc thui chột khả năng tư duy độc lập và sáng tạo, vì ta đã độc lập và sáng tạo, vì ta đã quen sống theo lối mòn có sẵn mà không cần nỗ lực khám phá hay kiến tạo điều mới mẻ . Hơn nữa, việc chạy theo đám đông và các xu hướng nhất thời dễ khiến chúng ta mất phương hướng, không hiểu rõ bản thân thực sự muốn gì, dẫn đến cảm giác trống rỗng và không hạnh phúc thật sự . Điều này cũng làm giảm ý chí vươn lên, vì ta chỉ quen dựa dẫm vào những hình mẫu có sẵn thấy vì tự xây dựng con đường thành công của mình. Vì vậy, mỗi chúng ta cần nhận thức giá trị riêng để sống chân thật và bản lĩnh hơn. Hãy nhớ rằng, mỗi người là một thể độc đáo, đừng tự biến mình thành phiên bản lỗi của người khác chỉ vì sợ khác biệt hay sợ bị bỏ lại phía sau
Kể lại câu chuyện cổ tích "Cô bé quàng khăn đỏ"
Ngày xưa, có một cô bé rất ngoan và xinh xắn, mọi người gọi em là Cô bé quàng khăn đỏ vì em luôn đội chiếc khăn đỏ xinh xắn do bà ngoại tặng. Một hôm, mẹ cô bé nhờ em mang giỏ bánh và bình sữa sang cho bà ngoại đang ốm nằm một mình trong rừng.
Trên đường đi, cô bé quàng khăn đỏ gặp một con sói gian ác. Con sói nảy ra kế hoạch bắt bà và cô bé. Nó đi trước đến nhà bà, ăn thịt bà và giả làm bà nằm trên giường đợi cô bé. Khi cô bé đến, cô cảm thấy có gì đó lạ, nhưng chưa kịp phản ứng thì con sói định ăn thịt cô.
May mắn thay, một người thợ săn đi qua nghe tiếng kêu của cô bé, đã chạy đến cứu cô và bà ngoại. Người thợ săn giết con sói hung dữ, cứu cả hai bà cháu an toàn. Từ đó, cô bé quàng khăn đỏ luôn nhớ lời mẹ dặn là không được nói chuyện hay đi lối khác khi qua rừng.
Câu chuyện “Cô bé quàng khăn đỏ” dạy chúng ta bài học quý giá về sự cảnh giác và vâng lời người lớn để giữ an toàn cho bản thân. Em rất thích câu chuyện này vì nó vừa hấp dẫn vừa có ý nghĩa sâu sắc.
Vào thời giặc Minh xâm lược nước ta, chúng coi nhân dân ta như cỏ rác, làm nhiều điều bạo ngược. Bấy giờ ở vùng núi Lam Sơn, nghĩa quân nổi dậy chống lại chúng, nhưng buổi đầu thế lực còn non yếu nên nhiều lần thất bại. Thấy vậy, đức Long Quân quyết định cho nghĩa quân mượn gươm thần để giết giặc.
Hồi ấy, ở Thanh Hóa, có một người làm nghề đánh cá tên là Lê Thận. Một đêm nọ, Thận thả lưới ở một bến vắng như thường lệ. Đến khi kéo lưới lên thấy nằng nặng, nghĩ rằng sẽ kéo được mẻ cá to. Nhưng khi thò tay vào bắt cá thì chỉ thấy một thanh sắt. Chàng vứt xuống sông, rồi lại thả lưới ở chỗ khác. Kì lạ thay, liên tiếp ba lần đều vớt được thanh sắt nọ. Thận liền đưa thanh sắt lại mồi lửa thì phát hiện ra đó là một thanh gươm.
Về sau, Thận gia nhập vào nghĩa quân Lam Sơn. Một lần nọ, chủ tướng Lê Lợi cùng tùy tùng đến thăm nhà Thận. Bỗng nhiên thấy phía góc nhà lóe sáng, Lê Lợi tiến đến gần xem là cầm lên xem là vật thì gì thì thấy hai chữ “Thuận Thiên”. Song lại không ai nghĩ đó là lưỡi gươm thần.
Một hôm, bị giặc đuổi, Lê Lợi và các tướng rút mỗi người một ngả. Lúc đi ngang qua một khu rừng, Lê Lợi thấy có ánh sáng trên ngọn cây đa. Ông trèo lên mới biết đó là một cái chuôi gươm nạm ngọc quý giá. Bỗng nhớ đến lưỡi gươm nhà Lê Thận, ông mang chuôi về tra vào lưỡi gươm thì vừa như in.
Một năm trôi qua, nhờ có gươm thần giúp sức, nghĩa quân của Lê Lợi đánh đến đâu thắng đến đó. Thanh thế ngày một vang xa. Quân Minh được dẹp tan. Lê Lợi lên ngôi vua, lấy niên hiệu là Lê Thái Tổ. Vua cho cưỡi thuyền trên hồ Tả Vọng thì thấy Rùa Vàng nổi lên đòi lại thanh gươm thần:
- Việc lớn đã thành. Xin bệ hạ trả lại gươm báu cho đức Long Quân.
Sau khi nghe Rùa Vàng nói, Lê Lợi bèn đem gươm báu trả lại rồi nói:
- Xin cảm tạ ngài cùng đức Long Quân đã cho mượn gươm báu để đánh tan quân giặc, bảo vệ nước nhà.
Nghe xong, Rùa Vàng gật đầu rồi lặn xuống hồ. Từ đó, người dân đổi tên hồ Tả Vọng thành hồ Gươm hay còn gọi là hồ Hoàn Kiếm
Ngày xưa, có một người con trai thần Long Nữ, tên là Lạc Long Quân thuộc giống rồng. Thần có sức khỏe vô địch, lại nhiều phép lạ. Thần giúp dân trừ yêu quái, dạy dân cách trồng trọt, chăn nuôi và ăn ở. Ở vùng núi cao phương Bắc, có nàng Âu Cơ thuộc dòng họ Thần Nông, xinh đẹp tuyệt trần. Nàng đến thăm vùng đất Lạc Việt có nhiều hoa thơm cỏ lạ. Hai người gặp nhau, yêu nhau và trở thành vợ chồng.
Ít lâu sau Âu Cơ mang thai và sinh ra một cái bọc trăn trứng, nở ra trăm người con, người nào cũng đều hoàn hảo, đẹp lạ thường. Lạc Long Quân vốn quen sống ở dưới nước, nên thường xuyên trở về dưới thuỷ cung.
Âu Cơ ở lại nuôi đàn con, tháng ngày chờ đợi Lạc Long Quân trở lại, nhưng nỗi nhớ chồng khiến nàng buồn tủi. Cuối cùng nàng gọi chồng lên than thở:
- Sao chàng đành bỏ thiếp mà đi, không cùng thiếp nuôi đàn con nhỏ?
Lạc Long Quân nói:
- Ta vốn ở miền nước thẳm, nàng thì ở chốn núi cao. Nhiều điều khác nhau, khó mà ở cùng nhau một nơi được lâu dài được. Nay ta đưa năm mươi con xuống biển, nàng đưa năm mươi con lên núi, chia nhau cai quản các phương. Khi có việc gì cần giúp đỡ lẫn nhau, đừng quên lời hẹn, đây là giao ước của vợ chồng, con cái.
Âu Cơ ưng thuận. Trước khi đưa năm mươi con lên núi, nàng nói với chồng:
- Thiếp xin nghe lời chàng. Vợ chồng ta đã sống với nhau thắm thiết, nay phải chia hai, lòng thiếp thật là đau xót.
Lạc Long Quân cũng cố nén nỗi buồn trong buổi chia li, chàng khuyên giải vợ:
- Tuy xa nhau nhưng tình cảm đôi ta không hề phai nhạt, khi nào cần chúng ta lại gặp nhau.
Âu Cơ vẫn quyến luyến, rồi buồn bã nói
- Thiếp rất nhớ chàng và thương các con, biết đến khi nào chúng ta mới gặp nhau.
Lạc Long Quân nắm chặt tay vợ, an ủi:
- Xa nàng và các con lòng ta cũng đau lắm! Âu cũng là mệnh trời, mong nàng hiểu và cảm thông cùng ta.
Âu Cơ và các con nghe theo lời cùng nhau chia tay lên đường.
Lạc Long Quân và các con về nơi biển cả, Âu Cơ đưa các con về đất Phong Châu. Người con trưởng được tôn lên làm vua, lấy hiệu là Hùng Vương, đặt tên nước là Văn Lang. Cũng bởi sự tích này mà người Việt Nam ta đều luôn tự hào mình là dòng dõi con Rồng cháu Tiên.
Những năm tháng Tiểu học luôn là quãng thời gian hồn nhiên và đáng nhớ nhất trong cuộc đời em. Trong rất nhiều kỷ niệm đẹp ấy, em nhớ nhất là lần đầu tiên em được tham gia Hội thi “Kể chuyện Bác Hồ” của trường vào năm lớp 4.
Hôm đó, khi cô giáo chủ nhiệm thông báo em được chọn đại diện lớp đi thi, em vừa vui mừng vừa lo lắng. Em sợ mình nói sai hoặc quên bài trước đông người. Thế nhưng cô giáo luôn động viên, giúp em luyện tập mỗi ngày sau giờ học. Cô còn chỉ cho em cách đứng thẳng, mỉm cười, và nói thật tự nhiên để tạo thiện cảm với khán giả. Em chọn kể câu chuyện “Chiếc áo ấm tặng Bác” – một câu chuyện cảm động nói về tấm lòng nhân hậu của Bác Hồ đối với các cháu thiếu nhi.
Đến ngày thi, sân trường rợp cờ hoa, các lớp ngồi ngay ngắn cổ vũ. Khi bước lên sân khấu, em run lắm, tim đập nhanh đến mức tưởng như ai cũng nghe thấy. Nhưng khi nhìn thấy cô giáo đang mỉm cười động viên dưới hàng ghế khán giả, em bỗng cảm thấy bình tĩnh hơn. Em bắt đầu kể, giọng nói dần rõ ràng, truyền cảm, và em cố gắng thể hiện cảm xúc bằng cả trái tim. Khi em vừa dứt lời, mọi người vỗ tay vang dội, khiến em xúc động đến suýt rơi nước mắt.
Kết quả, em đạt giải Nhì toàn trường. Cô giáo ôm em và khen em rất dũng cảm. Ba mẹ cũng tự hào và thưởng cho em một quyển truyện mới. Từ lần đó, em hiểu rằng: nếu mình tin tưởng vào bản thân và chăm chỉ luyện tập, nhất định sẽ thành công.
Kỷ niệm ấy mãi là một trải nghiệm đáng nhớ trong tuổi thơ học trò của em — nơi em học được sự tự tin, lòng kiên trì và niềm vui khi vượt qua chính mình.
Trong những năm tháng học Tiểu học, em có rất nhiều kỉ niệm đẹp, nhưng trải nghiệm khiến em nhớ mãi là lần đầu tiên em tham gia hội thi văn nghệ của trường. Đó là một kỉ niệm vừa hồi hộp, vừa vui sướng mà em không bao giờ quên.
Hôm đó, lớp em được chọn biểu diễn múa trong buổi chào mừng ngày Nhà giáo Việt Nam. Ngay từ những buổi tập đầu tiên, em đã cảm thấy rất lo lắng vì sợ mình làm sai động tác, ảnh hưởng đến cả đội. Tan học, em cùng các bạn ở lại tập luyện cùng cô giáo. Có hôm chân đau, người mệt nhưng em vẫn cố gắng vì không muốn bỏ cuộc. Cô giáo luôn nhẹ nhàng động viên chúng em, nhờ vậy em cảm thấy tự tin hơn rất nhiều.
Đến ngày biểu diễn, khi đứng sau cánh gà nhìn xuống sân trường đông kín người, tim em đập rất nhanh. Em hồi hộp đến mức hai tay run lên. Nhưng khi tiếng nhạc vang lên, em nhớ lại lời cô dặn và bắt đầu thực hiện từng động tác. Mọi lo lắng dần tan biến, em cảm thấy mình đang hòa vào bài múa. Khi tiết mục kết thúc, em nghe thấy những tràng pháo tay vang lên khắp sân trường và lòng em tràn ngập niềm vui.
Từ trải nghiệm ấy, em rút ra bài học cho bản thân rằng: chỉ cần cố gắng, kiên trì và tin vào chính mình thì em sẽ vượt qua được nỗi sợ hãi. Kỉ niệm này đã giúp em trưởng thành hơn và trở thành một trải nghiệm đáng nhớ trong những năm tháng học Tiểu học của em.
Câu 1: Văn bản trên đc viết theo thể thơ lục bát.
Câu 2: Tiếng hiệp vần với nhau là: "rồi - ngồi"
Câu 3: Tác dụng của BPTT nhân hóa trong dòng thơ "Nghe trăng thở động tàu dừa" là:
- Tăng sức gợi hình gợi cảm cho sự diễn đạt, làm câu văn thêm sinh động.
- Tăng sức mạnh của giọng đọc, gợi lên ko gian yên tĩnh và huyền ảo.
- Gợi lên tình cảm thầy trò.
Câu 4: Khi thầy đọc thơ, hình ảnh của quê hương hiện lên thật sinh động, bình dị, quen thuộc.
Trong kho tàng truyền thuyết Việt Nam, không có câu chuyện nào lại gắn bó sâu sắc với Thủ đô Hà Nội và tinh thần yêu nước hơn Truyền thuyết Hồ Gươm (hay Hồ Hoàn Kiếm). Truyền thuyết này không chỉ giải thích nguồn gốc của một di tích lịch sử mà còn tôn vinh chiến thắng vĩ đại và phẩm chất cao đẹp của vị anh hùng dân tộc Lê Lợi.
Câu chuyện bắt đầu vào thời kỳ đất nước chìm trong ách đô hộ của giặc Minh. Khi đó, thủ lĩnh Lê Lợi cùng nghĩa quân Lam Sơn đang gặp vô vàn khó khăn, thiếu vũ khí và lương thực. Long Quân (Vua Rồng), cảm thương trước cảnh lầm than và thấy được ý chí quật cường của Lê Lợi, đã quyết định trao tặng một thanh gươm thần để giúp ông đánh đuổi quân xâm lược.
Thanh gươm thần này không được trao trực tiếp. Thay vào đó, một lưỡi gươm sáng chói được tìm thấy trong lưới của ngư dân Lê Thận. Sau đó, một chuôi gươm nạm ngọc lại được chính Lê Lợi tìm thấy dưới gốc cây đa. Khi tra vào, lưỡi gươm và chuôi gươm khớp nhau một cách kỳ diệu, tạo thành thanh gươm báu mang tên ''Thuận Thiên''. Từ khi có gươm thần, nghĩa quân Lam Sơn như được tiếp thêm sức mạnh, liên tục giành thắng lợi và cuối cùng đánh đuổi được giặc Minh, giành lại độc lập cho dân tộc.
Sau khi đất nước thái bình, Lê Lợi lên ngôi vua (Lê Thái Tổ). Một hôm, nhà vua đang đi thuyền dạo chơi trên chiếc hồ lớn ở kinh thành. Bỗng nhiên, một con Rùa Vàng lớn nổi lên mặt nước, tiến về phía thuyền Rồng. Rùa Vàng cất tiếng nói rõ ràng: "Xin bệ hạ hoàn trả gươm thần cho Long Quân!".
Nhà vua hiểu rằng sứ mệnh của thanh gươm đã hoàn thành, chiến tranh đã kết thúc, và lòng nhân ái mới là thứ cần thiết để xây dựng đất nước. Vua Lê Lợi liền rút gươm trao trả cho Rùa Vàng. Rùa Vàng ngậm thanh gươm báu rồi lặn xuống đáy hồ và biến mất. Kể từ đó, chiếc hồ được đặt tên là Hồ Hoàn Kiếm (Hồ Trả Gươm), còn được gọi là Hồ Gươm.
Truyền thuyết Hồ Gươm là một câu chuyện đẹp không chỉ về lòng dũng cảm chiến đấu mà còn về tinh thần hòa bình. Nó khẳng định rằng, vũ khí thần thánh chỉ cần thiết khi đất nước bị xâm lăng. Khi độc lập đã được thiết lập, thanh gươm phải được trao trả, biểu tượng cho việc dân tộc ta gác lại chiến tranh, tập trung vào xây dựng cuộc sống thái bình. Hồ Gươm và tháp Rùa vẫn đứng đó giữa lòng Hà Nội, như một lời nhắc nhở vĩnh cửu về truyền thống yêu nước, giữ gìn hòa bình và sự kết nối thiêng liêng giữa con người với đất trời.
Trong kho tàng truyện cổ dân gian Việt Nam, có rất nhiều câu chuyện đặc sắc. Truyện dân gian đã làm giàu trí tưởng tượng của chúng ta và là kho báu tình thần vô giá mà cha ông ta để lại. Trong đó , có những câu chuyện truyện truyền vừa mang những chi tiết kì ảo, hoang đường vừ gửi gắm ước mơ, niềm tin của nhân dân ta. Một trong số đó, em ấn tượng nhất với câu chuyện Thánh Gióng. Thuở xưa, vào đời Hùng Vương thứ VI, ở làng Gióng có hai vợ chồng già nổi tiếng là chăm chỉ làm ăn và có phúc đức. Nhưng hai vợ chồng lại muộn con. Một ngày nọ, bà lão đi làm đồng thì thấy một vết chân khổng lồ. Bà liền ướm thử xem hơn kém bao nhiêu, không ngờ về nhà bà thụ thai. Mười hai tháng sau bà sinh ra một cậu bé, mặt mũi khôi ngô, sáng sủa. Nhưng điều kì lạ là đến khi lên ba tuổi, cậu bé vẫn không biết nói, biết cười, cũng chẳng biết đi, đặt đâu thì nằm đấy. Bấy giờ, giặc Ân muốn xâm chiếm bờ cõi nước ta. Thấy giặc mạnh, vua Hùng lo sợ nên hạ lệnh đi tìm người tài giỏi cứu nước. Gióng nghe thấy tiếng sứ giả rao bèn cất tiếng nói đầu tiên: "Mẹ ra mời sứ giả vào đây." Khi sứ giả bước vào, cậu bé nói:"Ông về hãy tâu với vua rằng làm cho ta một bộ áo giáp sắt, một chiếc roi sắt và một con ngựa sắt. Ta sẽ đánh tan lũ giặc này." Sứ giả vừa kinh ngạc vừa mừng rỡ vội chạy về tâu với vua. Vua truyền cho thợ ngày đêm làm gấp những vật mà chú bé dặn. Sau hôm gặp sứ giả, Gióng lớn nhanh như thổi, cơm ăn mấy cũng không no, áo vừa mặc mà đã đứt chỉ. Cha mẹ làm ra bao nhiêu cũng không đủ nuôi con đành phải chạy nhờ bà con, làng xóm. Ai cũng vui lòng gom góp gạo nuôi cậu bé vì ai cũng đều muốn cậu bé đánh đuổi lũ giặc này để cho mọi người được sống trong sự bình yên, hạnh phúc. Bấy giờ, giặc đã đến chân núi Trâu, sứ giả vội vàng đem những vật mà chú bé đã dặn đến. Gióng vươn vai một cái đã biến thành một tráng sĩ, mình cao hơn trượng, oai phong lẫm liệt. Chàng khoác trên mình bộ áo giáp sắt, tay cầm rồi sắt nhảy lên lưng ngựa. Ngựa hí vang dội mấy tiếng rồi chạy đến nơi có giặc, đón đầu chúng. Gióng đánh hết lớp giặc này đến lớp giặc khác. Giặc chết như ngả rạ. Đang đánh thì rồi sắt gãy, Gióng nhanh trí nhổ những bụi tre ở bên đường quật vào giặc. Đám tàn quân còn xót lại chạy đè lên nhau. Gióng đuổi bọn chúng đến chân núi Sóc. Đến đó, Gióng cởi bộ giáp sắt, rồi một mình một ngựa từ từ bay lên trời. Vua nhớ công ơn nên phong là Phù Đổng Thiên Vương hay Thánh Gióng và lập đền thờ ngay tại quê nhà. Truyện truyền thuyết Tháng Gióng không chỉ là một câu chuyện bình thường mà là một bản hùng ca về sự dũng cảm, lòng nhân hậu và tình yêu nước tha thiết. Quả thật, truyện truyền thuyết không chỉ làm giàu trí tưởng tượng mà còn gửi gắm ước mơ, niềm tin của nhân dân ta. Trong thời đại hôm này, tinh thần Thánh Gióng vẫn vẹn nguyên giá trị. Nó nhắc nhở thế hệ trẻ chúng ta phải học tập rèn luyện để bảo vệ và xây dựng đất nước giàu mạnh.
Trong kho tàng truyền thuyết phong phú của Việt Nam, câu chuyện về Sự Tích Hồ Gươm (hay Hồ Hoàn Kiếm luôn chiếm một vị trí đặc biệt, không chỉ vì ý nghĩa lịch sử mà còn vì vẻ đẹp lung linh, huyền ảo của nó. Truyền thuyết này gắn liền với vị anh hùng dân tộc Lê Lợi và cuộc kháng chiến chống quân Minh xâm lược ở thế kỷ XV
Truyền thuyết kể rằng, khi đất nước đang chìm trong ách đô hộ của giặc Minh, lòng người căm phẫn và khao khát độc lập. Thấu hiểu ý trời và lòng dân, Đức Long Quân đã quyết định trao cho Lê Lợi một bảo vật thiêng liêng để giúp ông hoàn thành sứ mệnh giải phóng dân tộc: đó là Thanh Gươm Thần. Thanh gươm không được trao trực tiếp. Lưỡi gươm sáng chói được tìm thấy dưới đáy sông, còn chuôi gươm nạm ngọc lại được tìm thấy trên ngọn cây, tỏa ánh sáng rực rỡ, tất cả đều do người của Lê Lợi tình cờ nhặt được
khi lưỡi và chuôi hợp lại, thanh gươm trở nên hoàn chỉnh, mang sức mạnh phi thường. Nhờ có Thanh Gươm Thần, nghĩa quân Lam Sơn dưới sự lãnh đạo của Lê Lợi đã chiến đấu vô cùng anh dũng, liên tiếp giành thắng lợi vang dội, cuối cùng đánh đuổi được giặc Minh, giành lại độc lập cho đất nước. Lê Lợi lên ngôi vua, lập nên nhà Hậu Lê, mở ra một thời kỳ thái bình thịnh trị
Saukhi đất nước yên bình, tong một lần nhà vua Lê Thái Tổ (tức Lê Lợi) dạo chơi trên chiếc thuyền rồng ở hồ Tả Vọng (tên cũ của Hồ Gươm), một Con Rùa Vàng lớn nổi lên mặt nước. Rùa Thần tiến đến gần thuyền vua, cất tiếng nói: “Xin bệ hạ hoàn trả lại gươm cho Long Quân!” Nhà vua hiểu ra rằng sứ mệnh của thanh gươm đã hoàn thành. Vua bèn rút gươm trao cho Rùa Vàng.Rùa Thần đón lấy gươm, ngậm vào miệng rồi lặn xuống đáy hồ. Kể từ đó, hồTả Vọng được đổi tên thành Hồ Hoàn Kiếm (Hồ Trả Gươm) minh chứng cho lòng nhân ái, hòa bình của dân tộc và sự đồng lòng giữa Trời – Đất – Người trong công cuộc cứu nước
Truyền thuyết này không chỉ là một câu chuyện thần kỳ mà còn thể hiện tinh thần thượng võ và yêu chuộng hòa bình của người Việt, nhắc nhở các thế hệ về công lao của cha ông và ý nghĩa thiêng liêng của độc lập, tự do
Trong số các truyền thuyết cổ xưa của dân tộc Việt Nam, câu chuyện về Sơn Tinh và Thủy Tinh không chỉ là một huyền thoại giải thích hiện tượng thiên nhiên khắc nghiệt mà còn là biểu tượng cho tinh thần kiên cường, bất khuất của người Việt trong cuộc đấu tranh chống lại thiên tai.
Truyền thuyết kể rằng, vào đời vua Hùng thứ 18, có một nàng công chúa xinh đẹp tuyệt trần tên là Mị Nương. Vua Hùng muốn kén cho con gái một người chồng xứng đáng nên đã mở hội thi tuyển rể. Từ khắp nơi, nhiều chàng trai tài giỏi tìm đến, nhưng nổi bật nhất là hai vị thần: Sơn Tinh và Thủy Tinh.
Sơn Tinh là một chàng trai khôi ngô, có tài lạ: chỉ cần vẫy tay, núi đồi trùng điệp sẽ mọc lên, cây cối xanh tươi. Thủy Tinh cũng không kém cạnh, chàng có khả năng hô mưa gọi gió, làm cho biển cả và sông ngòi cuộn trào. Cả hai đều tài giỏi ngang sức ngang tài, khiến Vua Hùng khó lòng lựa chọn.
Cuối cùng, Vua Hùng đặt ra điều kiện thách cưới: "Sáng sớm hôm sau, ai mang đến sính lễ gồm một trăm ván cơm nếp, một trăm nệp bánh chưng, voi chín ngà, gà chín cựa, ngựa chín hồng mao đến trước, người đó sẽ được cưới Mị Nương."
Sáng hôm sau, khi mặt trời vừa ló rạng, Sơn Tinh đã mang đầy đủ sính lễ đến trước. Vua Hùng giữ lời hứa, gả Mị Nương cho Sơn Tinh. Thần Núi rước vợ về núi Tản Viên.
Khi Thủy Tinh đến nơi, thấy Mị Nương đã theo chồng, chàng vô cùng giận dữ. Cảm thấy bị sỉ nhục, Thủy Tinh đã nổi cơn lôi đình, dốc toàn lực để báo thù. Thần Nước hô mưa, gọi gió, làm nước biển dâng cao, dìm chìm đồng bằng, muốn nhấn chìm núi Tản Viên để cướp lại Mị Nương.
Trước sức mạnh kinh hoàng của nước, Sơn Tinh không hề nao núng. Thần Núi dùng phép lạ, bốc từng quả đồi, từng dãy núi chặn đứng dòng nước lũ. Nước dâng lên bao nhiêu, Sơn Tinh đắp đất, nâng núi cao lên bấy nhiêu. Cuộc chiến kéo dài ròng rã suốt mấy tháng trời. Cuối cùng, sức Thủy Tinh kiệt dần, đành phải rút lui.
Tuy nhiên, mối thù này không bao giờ dứt. Hàng năm, cứ đến mùa mưa bão, Thủy Tinh lại dâng nước lên đánh Sơn Tinh để đòi Mị Nương, gây ra cảnh lũ lụt khắp vùng đồng bằng Bắc Bộ. Và năm nào cũng vậy, Sơn Tinh vẫn chiến thắng, giữ vững bờ cõi và bảo vệ cuộc sống của người dân.
Câu 1. (2,0 điểm)
Bài thơ Cây đa của Trần Đăng Khoa gợi cho em nhiều cảm xúc sâu lắng và thân thương về làng quê Việt Nam. Hình ảnh cây đa hiện lên vừa gần gũi vừa giàu sức sống, gắn bó mật thiết với thiên nhiên và con người nơi thôn quê. Dưới ngòi bút tinh tế của tác giả, cây đa không chỉ là một cây cổ thụ mà còn như một người bạn hiền che chở cho chim chóc, trâu bò và cả những người nông dân nghỉ ngơi sau giờ lao động vất vả. Bức tranh làng quê trong bài thơ hiện lên yên bình, trù phú với biển lúa vàng, dòng nước trong và âm thanh rì rào của lá, của ve. Qua bài thơ, em thêm yêu vẻ đẹp giản dị của quê hương và trân trọng những hình ảnh thân quen đã nuôi dưỡng tâm hồn bao thế hệ.
Câu 2. (4,0 điểm)
Trong cuộc sống, ai cũng có những kỉ niệm đáng nhớ bên người thân, và với em, trải nghiệm đáng nhớ nhất là chuyến về quê cùng bà ngoại vào mùa hè năm ngoái. Đó là lần đầu tiên em được ở quê lâu như vậy, nên mọi thứ đều rất mới mẻ và thú vị.
Quê bà là một vùng quê yên bình với những cánh đồng lúa trải dài và con đường đất nhỏ quanh co. Mỗi buổi sáng, bà thường dậy sớm nấu cơm rồi gọi em ra vườn tưới cây. Bà vừa làm vừa kể cho em nghe những câu chuyện ngày xưa, giọng nói chậm rãi và ấm áp. Em thích nhất là buổi chiều, hai bà cháu cùng ngồi dưới gốc cây mát rượi, bà quạt cho em ngủ và xoa đầu em thật nhẹ. Những lúc ấy, em cảm nhận được tình yêu thương giản dị nhưng vô cùng sâu sắc của bà.
Một hôm, em theo bà ra đồng gặt lúa. Dưới cái nắng hè gay gắt, nhìn bà vẫn cần mẫn làm việc, em thương bà hơn và tự nhủ phải cố gắng học tập thật tốt để không phụ lòng bà. Chuyến về quê ấy tuy không dài nhưng đã để lại trong em nhiều kỉ niệm đẹp và cảm xúc khó quên.
Trải nghiệm đó giúp em hiểu hơn về tình cảm gia đình và trân trọng những giây phút được ở bên người thân yêu của mình.
Câu 1:Khi đọc bài thơ “Cây đa” của chú Trần Đăng Khoa, em cảm thấy như mình đang đứng ngay dưới bóng cây cổ thụ ấy. Cây đa hiện lên thật oai vệ và vững chãi với bộ rễ sum suê, bám sâu vào lòng đất. Em cảm nhận được sự che chở, bao dung của cây đa đối với xóm làng, với cả những chú chim và con trâu. Hình ảnh cây đa đã làm sống dậy trong em biết bao kỷ niệm tuổi thơ nơi làng quê yêu dấu. Bài thơ khiến em thêm yêu mến quê hương mình và tự hào về vẻ đẹp bình dị, nên thơ của đất nước.
Câu 2:Mùa hè năm lớp năm, có một buổi chiều em nhớ mãi. Hôm ấy, sau giờ tan học, em về nhà và ngồi vào bàn học để làm bài tập Toán. Tuy nhiên, có một bài toán khá khó, dù em đã cố gắng suy nghĩ thế nào cũng không ra. Em bắt đầu cảm thấy nản lòng và hơi lo sợ bố đi làm về sẽ mắng vì không làm bài tập.
Không lâu sau, bố về đến nhà. Bố thấy em ngồi ôm tập, vẻ mặt cau có, liền đi tới. Thay vì mắng, bố ngồi xuống bên cạnh em, nhẹ nhàng hỏi: “Sao con lại buồn thế?”. Em trình bày bài toán khó hiểu với bố. Bố nhìn bài toán một lát rồi mỉm cười, bảo em đừng lo lắng. Bố lấy giấy bút ra và bắt đầu giảng giải từng bước một. Bố không chỉ nói xuông mà còn vẽ cả sơ đồ tư duy, dùng những ví dụ thực tế để em dễ hình dung. Bố kiên nhẫn hết lần này đến lần khác, cho đến khi em thực sự hiểu ra vấn đề.
Dưới sự hướng dẫn tỉ mỉ của bố, cuối cùng em cũng giải được bài toán khó nhằn kia. Lúc đó, em vỡ òa trong niềm vui sướng và cảm thấy vô cùng biết ơn bố. Em nhận ra bố không chỉ là người trụ cột gia đình mà còn là người thầy tuyệt vời, luôn yêu thương, kiên nhẫn và ủng hộ em vô điều kiện.
Kỷ niệm ấy đã dạy cho em bài học quý giá về sự kiên trì và tình cảm thiêng liêng của người cha.
Bài 1:
Bài làm Trong đời sống thường ngày, những khoảnh khắc bên gia đình luôn để lại trong tôi những kỷ niệm khó quên. Một trong những trải nghiệm đáng nhớ nhất mà tôi có cùng với ba mẹ và em gái là chuyến đi du lịch đến biển Nha Trang vào mùa hè năm ngoái. Vào một buổi sáng đầy nắng, cả nhà quyết định lên đường. Mặc dù đã chuẩn bị từ trước, nhưng vẫn không thể nào tránh khỏi cảm giác háo hức, mong chờ chuyến đi này. Chúng tôi đã chọn đi bằng ô tô, bởi việc lái xe cũng tạo cho chúng tôi cơ hội trò chuyện, hát hò và ngắm nhìn cảnh đẹp hai bên đường. Mẹ đã chuẩn bị cho chúng tôi những món ăn ngon miệng như bánh mì, xúc xích và trái cây tươi mát. Sau vài giờ lái xe, cuối cùng chúng tôi cũng tới Nha Trang. Ánh nắng chói chang cùng với sự mát mẻ của biển cả khiến mọi mệt mỏi tan biến. Chúng tôi ngay lập tức tìm một chỗ nghỉ ngơi, sau đó nhanh chóng thay đồ bơi để ra biển. Lần đầu tiên được thưởng thức làn nước trong xanh và mát rượi, em gái tôi vui sướng chạy nhảy khắp nơi. Tôi cùng em đã nắm tay nhau lội ra biển, đùa vui với từng cơn sóng. Trời dần về chiều, chúng tôi quyết định tham gia hoạt động lặn ngắm san hô. Dưới lòng đại dương, một thế giới màu sắc hiện lên với đủ các loại cá, rạn san hô tuyệt đẹp. Chúng tôi không ngừng trầm trồ, hạnh phúc khi được tận mắt chứng kiến vẻ đẹp của thiên nhiên. Tiếng cười của chúng tôi hòa quyện với âm thanh của sóng biển, tạo nên một bản giao hưởng tuyệt vời của cuộc sống. Ngày hôm sau, chúng tôi đã kịp thăm một số địa điểm nổi tiếng của Nha Trang như Tháp Bà Ponagar và Vinpearl Land. Tại Tháp Bà Ponagar, ba tôi đã kể cho tôi và em nghe về lịch sử và văn hóa đặc sắc của người Chăm. Còn ở Vinpearl Land, chúng tôi đã vui chơi thỏa thích với các trò chơi cảm giác mạnh và chụp được rất nhiều bức ảnh kỷ niệm. Ánh mắt hạnh phúc của mẹ luôn rực rỡ mỗi khi nhìn chúng tôi cười đùa. Chuyến đi tuyệt vời này không chỉ là một kỳ nghỉ đáng nhớ mà còn là khoảng thời gian quý báu để chúng tôi gắn kết với nhau nhiều hơn. Những câu chuyện, những tiếng cười, sự chăm sóc và yêu thương đã khiến tôi nhận ra giá trị của gia đình. Dù cuộc sống có bận rộn và áp lực đến đâu, thì những khoảnh khắc bên cạnh những người thân yêu vẫn là điều quý giá nhất. Khi trở về nhà, lòng tôi vẫn tràn ngập niềm vui. Tôi biết rằng chuyến đi ấy sẽ mãi mãi là một phần ký ức đẹp trong cuộc đời tôi. Tôi mong rằng sẽ có thêm nhiều chuyến đi như vậy trong tương lai, để có thể cùng gia đình khám phá những miền đất mới, tạo ra thêm thật nhiều kỷ niệm đáng nhớ.
Bài 2:
Bài làm Trong cuộc đời mỗi người, có những khoảnh khắc đáng nhớ không thể nào quên được, và tôi cũng vậy. Một trong những trải nghiệm đáng nhớ nhất của tôi diễn ra vào dịp Tết Nguyên Đán năm ngoái khi cả gia đình tôi cùng nhau đi du lịch về quê ngoại. Mọi người trong gia đình đều háo hức chuẩn bị cho chuyến đi. Tôi, cùng với bố mẹ và em gái nhỏ, đã lên kế hoạch từ sớm. Chúng tôi lựa chọn di chuyển bằng xe ô tô để có thể chủ động thời gian và tiện lợi trong việc mang theo đồ đạc. Ngày khởi hành, tôi dậy rất sớm, trợ giúp mẹ chuẩn bị bánh chưng, giò lụa và một số món ăn truyền thống. Những mùi hương thơm ngon từ bếp khiến lòng tôi cũng dâng trào niềm háo hức. Khi chiếc xe bắt đầu lăn bánh, cảnh sắc bên ngoài thật đẹp đẽ. Những cánh đồng xanh bát ngát, những ngôi nhà nhỏ xinh xắn cùng bầu trời trong xanh khiến tôi cảm thấy lòng mình thật nhẹ nhàng. Suốt chặng đường, chúng tôi vừa lái xe, vừa cùng nhau nghe nhạc Tết, hát những bài hát vui tươi, đùa giỡn khúc khích. Em gái tôi đã làm cho không khí thêm phần sinh động với những câu đùa hồn nhiên, khiến ai nấy đều bật cười. Sau vài giờ đồng hồ, cuối cùng chúng tôi cũng đã đến quê ngoại. Cảnh sắc nơi đây thật đẹp, khác hẳn với cuộc sống ồn ào nơi phố thị. Dòng sông gần nhà ngoại hiền hòa, trong xanh, và những cánh đồng hoa cải vàng rực rỡ khoe sắc. Mẹ tôi bồi hồi ôm chầm lấy bà ngoại, trong khi tôi và em gái chạy ùa vào nhà, gặp gỡ các anh chị em họ. Không gì có thể sánh bằng cảm xúc đoàn tụ bên gia đình, những cái ôm chặt, những câu chuyện hỏi thăm khiến tôi cảm nhận được tình yêu thương đong đầy. Trong những ngày ở quê, chúng tôi cùng nhau làm dưa hành, gói bánh chưng và tham gia các hoạt động truyền thống của gia đình. Tôi còn nhớ như in khoảnh khắc cả nhà quây quần bên mâm cơm ngày Tết, ngồi bên nhau thưởng thức những món ăn ngon, cùng trò chuyện và chia sẻ về những điều đã trải qua trong năm cũ và những ước mong cho năm mới. Tiếng cười, tiếng nói rộn ràng khiến lòng tôi ấm áp và hạnh phúc. Một buổi chiều, cả gia đình cùng nhau ra bờ sông, nơi mà chúng tôi tổ chức các trò chơi dân gian như kéo co, nhảy bao bố. Những tràng cười, những tiếng hò reo thật sự là những kỷ niệm quý giá mà tôi sẽ giữ mãi. Chuyến đi kéo dài vài ngày, nhưng dư âm của nó sẽ còn theo tôi trong suốt cuộc đời. Tôi không chỉ được thưởng thức vẻ đẹp của quê hương, mà còn cảm nhận được tình yêu thương, sự gắn bó của cả gia đình. Đó là trải nghiệm quý giá mà tôi sẽ không bao giờ quên, giúp tôi hiểu rằng gia đình luôn là chốn trở về bình yên nhất, nơi mà tình yêu thương luôn hiện hữu.
Câu 1
Bài thơ "Cây đa" của Trần Đăng Khoa là một bức tranh quê hương mộc mạc, bình dị và đầy chất thơ. Hình ảnh cây đa cổ thụ hiện lên thật gần gũi, thân thuộc, như một người bạn, một chứng nhân của thời gian và cuộc sống làng quê. Cảm xúc chính mà bài thơ mang lại là sự ấm áp, yêu thương đối với vẻ đẹp giản dị, vững chãi của cây đa và tình cảm gắn bó sâu sắc với quê hương, cội nguồn. Qua từng câu chữ, người đọc cảm nhận được sự trân trọng của tác giả đối với thiên nhiên và những giá trị văn hóa truyền thống.
Câu 2
Bài văn kể lại một trải nghiệm đáng nhớ của em cùng người thân trong gia đình sẽ xoay quanh một kỷ niệm cụ thể, chẳng hạn như chuyến đi dã ngoại, buổi nấu ăn chung, hoặc một sự kiện đặc biệt. Mở bài: Giới thiệu về trải nghiệm đáng nhớ, diễn ra ở đâu, khi nào và cùng với ai. Thân bài: Kể lại diễn biến của sự việc theo trình tự thời gian. Miêu tả chi tiết các hoạt động, sự việc đã xảy ra, nhấn mạnh những khoảnh khắc vui vẻ, bất ngờ hoặc cảm động. Bày tỏ cảm xúc của bản thân trong suốt trải nghiệm và sau khi kết thúc. Kết bài: Khẳng định lại ý nghĩa của trải nghiệm đối với bản thân và tình cảm gia đình
Câu 1
Bài thơ Cây Đa là khúc ca trong gần về vẻ đẹp làng quê khẳng định giá trị của thiên nhiên trong đời sống tinh thần của con người bài thơ Giúp nuôi dưỡng tâm hồn nhắc nhở chúng ta về tình yêu quê hương ý thức giữ gìn vẻ đẹp của cội nguồn
Câu 2
Trong cuộc sống mỗi người sẽ có được nhiều trải nghiệm quý giá. Tôi cũng vậy nhờ có trải nghiệm đó tôi nhận ra được nhiều điều giá trị cho bản thân.
Khi còn bé Tôi là một đứa trẻ nghịch ngợm còn nhớ lúc tôi học lớp 3 Một lần đã đi lạc trong siêu thị hôm đó tôi được tan học sớm mẹ đến đón tôi về nhà trên đường về mẹ có vào siêu thị để mua đồ Tôi háo hức vì trong siêu thị có nhiều
Mẹ đi gửi xe rồi dắt tôi vào trong siêu thị lúc này siêu thị rất đông người các gian hàng nào cũng có người mua sắm mẹ dặn tôi phải luôn theo sát để tránh bị lạc Hai mẹ con đi đến ra Hà bán đồ ăn rất nhiều bánh kẹo được bày bán Tôi nhìn là thích thú vô cùng do Mải ngắm những món đồ ăn mà tôi không để tâm đến tiếng gọi của mẹ Vậy là tôi đã lạc mất mẹ từ lúc nào lúc đó tôi cảm thấy rất sợ hãi tôi nhìn khắp các phía không thấy mẹ đâu tôi Chạy khắp nơi để tìm mẹ nhưng vẫn không thấy bóng dáng quen thuộc đâu tôi liền Bật Khóc
Thấy vậy mọi người xung quanh liền tới hỏi chuyện tôi Tôi vừa khóc vừa kể cho họ nghe Sau đó có một cô đã đề nghị đưa tôi đến chỗ bảo vệ khi tôi đi theo cô lúc này đã đến khóc ở đây họ đã nói trên loa phát thanh để mẹ có thể nghe được khoảng 15 phút sau mẹ đã đến tôi thấy khuôn mặt của mẹ rất lo lắng mẹ chạy đến ôm chồng lấy tôi tự nhiên tôi bật khóc nức nở mẹ Vừa lau nước mắt vừa nó xin lỗi Còn tôi thì cảm thấy rất hối hận vô cùng
Trên đường về nhà tôi đã xin lỗi mẹ rồi nhắc nhở của mẹ khiến tôi nhận ra bài học quý giá một trải nghiệm đáng nhớ khiến tôi hiểu được tình yêu thương của mẹ dành cho mình cũng như cần phải
Câu 1.
Bài làm
Bài thơ Cây đa của Trần Đăng Khoa đã gợi cho em nhiều cảm xúc về quê hương. Hình ảnh cây đa hiện lên thật gần gũi và quen thuộc với làng quê Việt Nam. Qua những câu thơ giản dị, em cảm nhận được vẻ đẹp bình yên của làng quê. Cây đa đứng đó như một người bạn thân thiết, gắn bó với bao thế hệ. Đọc bài thơ, em thấy yêu hơn những cảnh vật xung quanh mình như con đường, cánh đồng và mái nhà thân thuộc. Em hiểu rằng quê hương là nơi lưu giữ nhiều kỉ niệm đẹp của tuổi thơ. Vì vậy, mỗi người cần biết trân trọng và giữ gìn những hình ảnh thân thương ấy.
Câu 2.
Bài làm
Trong tuổi thơ của em có rất nhiều kỉ niệm đáng nhớ bên gia đình, nhưng có một kỉ niệm khiến em vừa xấu hổ vừa buồn cười mỗi khi nhớ lại. Đó là lần em đi chơi cùng mẹ và anh khi em khoảng bốn hoặc năm tuổi. Hôm đó, mẹ dẫn hai anh em đến một khu ven đường có rất nhiều sạp bán đồ chơi và một số hàng quán. Không khí khá đông vui và nhộn nhịp. Mẹ ngồi xổm xuống để chọn đồ chơi cho hai anh em. Em đứng gần đó và định chạy lại ôm mẹ. Vì người phía trước mặc áo chống nắng giống hệt mẹ và cũng đang ngồi chọn đồ nên em không suy nghĩ nhiều mà ôm chầm lấy. Nhưng chỉ một lúc sau, em mới phát hiện ra mình đã ôm nhầm người khác. Em vô cùng ngượng ngùng và không dám ngẩng mặt lên. Anh thấy vậy liền trêu ghẹo khiến em càng xấu hổ hơn. May mắn là người bị em ôm nhầm chỉ mỉm cười và không trách gì em. Đến bây giờ, mỗi khi nghĩ lại, em vẫn thấy buồn cười về sự ngây thơ của mình lúc nhỏ. Kỉ niệm đó giúp em nhớ mãi về một thời thơ ấu hồn nhiên bên mẹ và anh.
Câu 1:
Câu 1:
Bài thơ "Cây đa" là một bức tranh thiên nhiên sống động, nơi cây đa không chỉ là một loài cây mà trở thành một người bạn già thân thiết, bao dung. Qua ngòi bút tinh tế của "thần đồng thơ" Trần Đăng Khoa, hình ảnh cây đa hiện lên với "ngàn mắt lá" như đang quan sát, che chở cho xóm làng. Tác giả đã sử dụng biện pháp nhân hóa độc đáo, biến những chi tiết bình thường của cây cối trở nên có tâm hồn, khiến người đọc cảm nhận được sự gắn kết bền chặt giữa con người và thiên nhiên. Đoạn văn thể hiện niềm tự hào, tình yêu tha thiết đối với những giá trị truyền thống và vẻ đẹp mộc mạc của quê hương. Đọc bài thơ, em cảm thấy tâm hồn mình nhẹ nhàng hơn, thêm trân trọng những bóng mát yêu thương nơi gốc đa, sân đình - những biểu tượng vĩnh cửu của làng quê Việt.
Câu 2:
Trong cuộc sống, mỗi chúng ta đều có những kỷ niệm đáng nhớ bên người thân. Đối với em, trải nghiệm cùng ông nội trồng cây ăn quả trong vườn nhà vào mùa hè năm ngoái là một kỷ niệm vô cùng ý nghĩa và không bao giờ quên. Sáng hôm ấy, nắng vàng dịu nhẹ trải dài trên sân. Ông nội gọi em ra vườn để cùng ông trồng một cây xoài nhỏ. Đầu tiên, ông hướng dẫn em cách đào hố. Em hào hứng cầm chiếc xẻng nhỏ, dưới sự chỉ bảo của ông, em đã đào được một cái hố vừa vặn. Sau đó, ông nhẹ nhàng đặt cây giống xuống, em giúp ông vun đất và nén chặt xung quanh gốc cây. Cuối cùng, hai ông cháu cùng nhau tưới nước cho cây. Nhìn những giọt nước long lanh trên lá xanh, em cảm thấy rất vui sướng. Trải nghiệm này không chỉ giúp em học được cách trồng và chăm sóc cây cối mà còn giúp em cảm nhận được tình yêu thương, sự dạy bảo tận tình của ông nội. Em tự hứa sẽ chăm sóc cây xoài thật tốt để nó sớm ra hoa kết trái, cũng như luôn trân trọng những phút giây hạnh phúc bên gia đình.
Rb
Câu 1
Bài thơ Cây đa của Trần Đăng Khoa đã giúp em cảm nhận được vẻ đẹp yên bình của làng quê Việt Nam. Hình ảnh cây đa hiện lên rất gần gũi, đứng giữa cánh đồng và che mát cho mọi người. Cây đa không chỉ là một cái cây bình thường mà còn giống như người bạn của thiên nhiên và con người. Dưới bóng cây, con trâu được nghỉ ngơi, các bác nông dân tránh nắng, chim chóc cũng bay về làm tổ. Qua những hình ảnh đó, em thấy làng quê thật thanh bình và ấm áp. Bài thơ khiến em nhớ đến quê hương của mình với những hàng cây xanh mát. Em cảm nhận được tình yêu thiên nhiên và quê hương mà tác giả muốn gửi gắm. Vì vậy, em càng thêm yêu cảnh vật xung quanh và muốn giữ gìn môi trường luôn xanh sạch đẹp.
Câu 2
Trong cuộc sống, ai cũng có những kỉ niệm đáng nhớ và em cũng vậy. Một trải nghiệm mà em nhớ nhất là lần em cùng gia đình về quê thăm ông bà vào dịp hè năm ngoái.
Hôm đó em rất háo hức vì đã lâu rồi em mới được về quê. Buổi sáng, em theo ông ra vườn tưới cây và cho gà ăn. Không khí ở quê rất trong lành và mát mẻ nên em cảm thấy rất dễ chịu. Sau đó, em cùng anh chị ra con mương gần nhà chơi và thử bắt cá. Tuy không bắt được nhiều cá nhưng em vẫn rất vui vì được chơi cùng mọi người. Đến trưa, cả gia đình quây quần ăn cơm, mọi người vừa ăn vừa nói chuyện rất rộn ràng. Buổi chiều, em ngồi trước sân nghe bà kể chuyện ngày xưa và cảm thấy rất thú vị.
Khi chuẩn bị trở về nhà, em thấy hơi buồn vì thời gian trôi qua quá nhanh. Chuyến đi đó đã để lại cho em nhiều kỉ niệm đẹp và giúp em hiểu rằng những giây phút được ở bên gia đình là điều rất quý giá.
Câu 1
Câu 2 . Mở bài, thân bài, kết bài
Aaaaaaaa
Câu 1
Bài thơ "Cây đa" của "thần đồng thơ" Trần Đăng Khoa đã để lại trong em những rung động sâu sắc về vẻ đẹp thanh bình của làng quê. Qua ngòi bút hồn nhiên nhưng đầy tinh tế, cây đa hiện lên không chỉ là một loài cây mà như một thực thể sống động, che chở cho xóm làng. Hình ảnh cây đa "ngàn mắt", "ngàn tay" xòe bóng mát tạo nên một không gian cổ kính và ấm áp. Em đặc biệt ấn tượng với cách tác giả quan sát những chú chim về làm tổ, hay tiếng gió rì rào như tiếng nói của thiên nhiên. Bài thơ không chỉ khắc họa thành công bức tranh thiên nhiên làng quê mà còn khơi gợi trong lòng người đọc tình yêu tha thiết dành cho quê hương, xứ sở. Đọc thơ Khoa, em thấy trân trọng hơn những giá trị văn hóa truyền thống gắn liền với gốc đa, sân đình.
Câu 2
Kỷ niệm đáng nhớ nhất của em là lần đầu tiên được cùng ông nội gói bánh chưng vào dịp Tết năm ngoái. Sáng sớm, em giúp ông rửa lá dong và ngâm gạo nếp. Ông ân cần chỉ cho em cách xếp lá, cách đổ gạo và đỗ xanh sao cho tròn trịa. Tuy chiếc bánh em gói đầu tiên trông còn méo mó, nhưng ông vẫn cười và khen ngợi sự cố gắng của em. Đêm đó, ngồi bên bếp lửa bập bùng chờ bánh chín, nghe ông kể chuyện ngày xưa, em cảm thấy vô cùng ấm áp. Trải nghiệm ấy không chỉ giúp em biết thêm về phong tục truyền thống mà còn khiến em thêm yêu và kính trọng ông nội hơn." Chúc bạn làm bài thật tốt và đạt
Câu 1
Bài thơ " cây đa" của tác giả Trần Đăng khoa, với góc nhìn hồn nhiên, đã để lại trong em những rung động sâu sắc về một hình ảnh quen thuộc của làng quê Việt Nam. Qua ngôn từ giản dị , cây đa hiện lên không chỉ là một người già thông thái, hiền từ che trở cho bao thế hệ.Em đặc biệt ấn tượng với hình ảnh cây đa vững chãi, gắn liền với những câu chuyện cổ tích và không gian yên bình nơi sân đình, bến nước. Bài thơ gợi lên trong em niềm hoài niệm, sự trân trọng nét đẹp văn hoá truyền thống và tình yêu quê hương đất nước bình dị và sâu nặng. Đọc bài thơ, em cảm thấy tâm hồn mình dịu lại, thêm yêu những hình ảnh bình dị, gần gũi quanh mình.
Câu 2
Một buổi chiều em được nghỉ. Mở chiếc điện thoại ra, em bắt gặp những bức ảnh chụp cùng gia đình ở quê. Nhìn bức ảnh ấy, em lại nhos về chuyến đi thăm quê ngoại. Đó là một trải nghiệm sâu sắc mà em không thể nào quên
Tối hôm trước em cùng với bố mẹ tất bật để chuẩn bị. Em xếp cho mình một bộ quần áo, một vài thứ đồ ăn vặt trên đường đi. Em chuẩn bị món quà rất đặc biệt để tặng cho ông bà. Xong xuôi, em lên giường đi ngủ sớm, giấc ngủ đến với em rất dễ dàng nhưng trong lòng lại rất háo hức, lo lắng thưcs dậy cho kịp giờ. Lúc 7gio xe bắt đầu chuyển bánh, em đi cùng bố mẹ về quê.Trên đường đi em cảm nhận được vẻ đẹp của cánh đồng lúa xanh bát ngát đang vào độ chín. Vẻ đẹp của những ho sen, những con đường thẳng tắp. Lần đầu tiên em cảm thấy quê hương đất nước đẹp vô cùng. Cứ mải mê suy nghĩ, em đến nơi lúc nào không hay. Điều làm em nhớ mãi là bữa cơm ở nhà ông bà. Em thưởng thức những món ăn, lần đầu tiên em cảm nhận được những món ăn sao lại ngon đến thế. Thịt gà mềm, thơm mùi lá chanh. Chiều đến, ông dắt em ra con sông đầu langf để câu cá. Nước sông mát lạnh, trong vắt. Những chú ca bơi lội dưới dòng nước, em cũng muốn được vẫy vùng thoả thích trong dòng nước mát kia. Hôm sau, ông lại đưa em ra một triền đê, hai ông cháu cùng nhau thả diều. Cánh diều từ từ bay theo gió bay lên bầu trời. Nhinf cánh diều em ước thoải mái bay trên bầu trời như cánh diều kia. Tiếng sáo diều vi vu làm leen bản nhạc của đồng quê khiến em nhớ mãi. Mỗi ngày, em được chơi những trò chơi: cỏ gà, đuổi bắt, cướp cờ, trốn tìm,... Chơi cungf với các bạn ở quê, chơi cả ngày mà em không thấy chán. Trải nghiệm đáng nhớ nhất là được cùng ông bà đi ra đồng bắt cua, bắt cá. Sau lớp đất dày , những củ lạc trắng phau, rũ rũ vài cái những lớp đất tơi xốp để lộ ra khóm lạc sai trĩu củ , thích thú nhất là những hang dế, chú dế đang nhanh chóng lẩn trốn vội vã tìm về hang của mình. Bắt được chú dế trên tay, em ngắm nghía nó, rất thích mắt . Chưa bao giờ em được nhìn thấy chú dế đẹp và khoẻ khoắn đến thế. Được trải nghiệm những thứ đó em cảm thấy thích thú biết bao. Thời gian trôi rất nhanh, những ngày ở quê cũng dần khép lại với ngôi nhaf của ông bà. Trở về ngôi nhà của mình để học tập. Trong lòng em, tràn đầy sự tiếc nuối. Em ước mơ tuổi thơ của mình sẽ có nhiều chuyến đi đáng nhớ như thế.
Cho đến tận bây giờ, ký ức về chuyến đi lamf em nhớ mãi không bao giờ quên. Em hiểu ra những chuyến đi sẽ cho em những trải nghiệm đáng nhớ bởi vì cha mẹ rất vất vả để sinh ra và nuôi dưỡng chúng ta nên người. Vì vậy mỗi người con phải học tâpj chăm chỉ để bố mẹ vui lòng.
Khong biet
Câu 1
Bài thơ "Cây đa" của Trần Đăng Khoa là một bức tranh làng quê tuyệt đẹp qua con mắt nhìn của một tâm hồn trẻ thơ tinh tế. Dưới ngòi bút của ông, cây đa không còn là vật vô tri mà hiện lên như một thực thể sống động, mang vẻ đẹp uy nghiêm nhưng cũng rất đỗi gần gũi. Những hình ảnh "rễ liêu xiêu", "lá xào xạc" gợi lên một không gian yên bình, đặc trưng của làng quê Việt Nam. Qua đó, em cảm nhận được tình yêu thiên nhiên và sự gắn bó sâu sắc của tác giả với mảnh đất quê hương. Bài thơ không chỉ mô tả cảnh vật mà còn khơi gợi trong lòng người đọc niềm tự hào và nỗi nhớ về những kỷ niệm tuổi thơ dưới gốc đa làng.Câu 2
Năm học vừa qua, do đạt danh hiệu học sinh xuất sắc nên em được đi nghỉ mát ở Nha Trang bốn ngày. Từ sáng sớm cho đến chiều tối, em cùng các bạn tắm biển, leo núi, ngồi trên ca nô lướt sóng tới thăm các đảo. Cuộc du ngoạn rất vui vẻ và thú vị. Tối đến, lúc mọi người ngủ say thì em lại thao thức nhớ mẹ - người mẹ hiền từ và yêu quý. Mỗi lần nhớ mẹ, kỉ niệm về một cơn mưa lại hiện lên trong kí ức của em…
Câu 1
Bài lamf
Bài thơ Cây Đa của Trần Đăng Khoa đã để lại trong em những rung cảm thật ấm áp về quê hương yêu dấu. Cảm xúc đầu tiên khi đọc bài thơ là sự thích thú trước hình ảnh cây đa lớn lên hiên ngang giữa đồng quê mênh mông, xanh mát. Hình ảnh cây đa không chỉ là một thực thể thiên nhiên mà còn được nhân hóa trở nên sống động, thân thương như một người bạn lớn, biết “gọi gió,” biết “vẫy chim.” Em đặc biệt ấn tượng với sự gắn kết hài hòa giữa cây đa và vạn vật: từ con trâu thong thả gặm cỏ, đàn bò về nghỉ mát, cho đến tiếng ve kêu râm ran dưới vòm lá. Tất cả tạo nên một bức tranh làng quê Việt Nam vừa bình dị, yên ả, lại vừa tràn đầy sức sống dưới cái nắng hè gay gắt. Bài thơ khiến em càng thêm yêu quý những giá trị thân thương, mộc mạc nơi chôn nhau cắt rốn của mình.
Câu 2
Bài làm
Đọc bài thơ cây đa của tác giả Trần Đăng khoa em cảm nhận được sự vững chãi của cây đa qua bao mùa nắng mưa lâu dài vỏ nhăn gợi lên sự lâu đời và gắn bó máu thịt với mảnh đất quê đó là hình ảnh quen thuộc của bến nước sân đình là điểm hẹn của bao thế hệ Trần Đăng khoa đã nhân hóa cây đa khéo léo làm cho cảnh vật trở nên có tâm hồn gần gũi những dòng thơ như tiếng thì thầm của đất trời mang lại cảm giác yên bình êm đềm khiến người xa quê không khỏi bâng khuâng nỗi nhớ
Câu 1: Bài thơ "Cây đa" của "thần đồng thơ" Trần Đăng Khoa đã vẽ nên một bức tranh làng quê Việt Nam đầy sống động và thanh bình. Tác giả sử dụng nghệ thuật nhân hóa tài tình để biến cây đa già trở thành một "người khổng lồ" hiền lành: "Cây đa già cử động / Tay vươn dài nghêu ngao". Cây đa không còn là vật vô tri mà như một người bạn của trẻ con, cùng "chơi" với gió, với trăng. Những hình ảnh so sánh độc đáo như lá đa như "chiếc thuyền nan" hay quả đa như "hạt ngọc" làm cho cảnh vật trở nên lung linh, huyền ảo dưới ánh trăng. Qua ngòi bút hồn nhiên nhưng cũng đầy tinh tế, bài thơ không chỉ ca ngợi vẻ đẹp của thiên nhiên mà còn thể hiện tình yêu quê hương tha thiết của tác giả. Đọc bài thơ, em cảm thấy tâm hồn mình như được gột rửa, trở nên nhẹ nhàng và thêm yêu những giá trị bình dị của xóm làng.
Câu 2: Mỗi khi mùa hè đến, tiếng ve kêu râm ran cũng là lúc lòng em lại nôn nao nhớ về một chuyến hành trình đầy ắp tiếng cười: chuyến về thăm quê ngoại cùng bố mẹ và em trai vào mùa hè năm ngoái. Đó là một trải nghiệm không chỉ vui vẻ mà còn giúp em hiểu thêm về sự gắn kết giữa các thành viên trong gia đình.
Sáng sớm hôm ấy, khi những tia nắng đầu tiên còn chưa kịp xuyên qua màn sương, cả nhà em đã chuẩn bị đồ đạc lên đường. Trên xe, bố vừa lái vừa huýt sáo theo một bản nhạc không lời, mẹ thì bận rộn chia bánh ngọt cho hai anh em. Em nhớ mãi khoảnh khắc xe đi qua những cánh đồng lúa chín vàng rực ở quê ngoại, mùi lúa thơm dịu quyện trong gió như mời gọi.
Về đến nhà ngoại, trải nghiệm đáng nhớ nhất chính là buổi chiều cả nhà cùng nhau ra vườn hái quả. Ông ngoại cầm sào, bố leo lên cây khế ngọt, còn em và mẹ thì cầm rổ đứng dưới đón những chùm quả mọng. Tiếng bố cười đùa, tiếng mẹ dặn bố phải cẩn thận tạo nên một bản đồng ca hạnh phúc. Sau đó, cả nhà cùng nhau chuẩn bị bữa cơm chiều dưới hiên nhà. Em lần đầu được bà dạy cách nhặt rau muống, dù đôi chỗ còn vụng về nhưng bà vẫn cười hiền từ khen em giỏi.
Buổi tối hôm đó là lúc tuyệt vời nhất. Giữa không gian tĩnh mịch của làng quê, cả gia đình quây quần bên hiên nhà gỗ, ăn dưa hấu mát lạnh và ngắm sao trời. Bố kể cho em nghe về tuổi thơ của bố, về những lần bố cùng các bác ra sông tắm mát. Trong ánh đèn vàng ấm áp, em nhìn thấy niềm hạnh phúc lấp lánh trong mắt mẹ và nụ cười rạng rỡ của em trai. Giây phút ấy, em nhận ra rằng chẳng có chuyến du lịch sang trọng nào có thể sánh bằng những phút giây sum họp bình dị như thế này.
Chuyến đi đã khép lại nhưng dư âm của nó vẫn còn mãi trong tâm trí em. Trải nghiệm đó đã dạy em biết trân trọng hơn những phút giây bên cạnh người thân, giúp em yêu thêm vẻ đẹp của quê hương mình. Em tự hứa sẽ học tập thật tốt để mỗi mùa hè đều được cùng gia đình tạo nên những ký ức tuyệt vời như thế.
Câu 1: bài thơ cây đa của tác giả đăng khoa là rất hay
Câu 2: cảm xúc của em khi được đi chơi với gia đình là rất vui
Câu1: Bài thơ “Cây đa” của Trần Đăng Khoa gợi cho em nhiều cảm xúc sâu sắc về tuổi thơ và làng quê Việt Nam. Hình ảnh cây đa hiện lên thật gần gũi, thân quen, gắn bó với bao kỉ niệm đẹp của con người. Dưới tán cây đa mát rượi, trẻ em vui đùa, người lớn nghỉ ngơi sau những giờ lao động vất vả. Cây đa không chỉ là một hình ảnh thiên nhiên mà còn như một người bạn, chứng kiến bao đổi thay của cuộc sống. Qua bài thơ, em cảm nhận được tình yêu quê hương tha thiết của tác giả, đồng thời thấy thêm trân trọng những gì giản dị, bình yên quanh mình. Bài thơ khiến em nhớ về quê hương và mong muốn giữ gìn những hình ảnh thân thương ấy.
Câu 2:
câu 1: Bài làm:
Bài thơ "Cây đa" của "thần đồng thơ" Trần Đăng Khoa đã vẽ nên một bức tranh làng quê vô cùng sinh động và tràn đầy sức sống. Qua lứa tuổi trẻ thơ, cây đa không còn là một loài cây vô tri mà trở thành một thực thể có linh hồn, biết "gọi gió đến", "vẫy chim về". Em đặc biệt ấn tượng với hình ảnh cây đa dang tay che chở cho đàn trâu "thong thả nhai hương lúa" và đàn bò "đủng đỉnh" trở về. Cách nhân hóa tài tình kết hợp với những từ ngữ giàu hình ảnh như "lông hồng như đốm lửa" khiến cảnh vật hiện lên vừa thân thuộc, vừa lung linh sắc màu. Bài thơ không chỉ thể hiện tình yêu thiên nhiên tha thiết của tác giả mà còn khơi gợi trong lòng người đọc niềm tự hào, gắn bó với vẻ đẹp bình dị của quê hương Việt Nam. Đọc bài thơ, em cảm thấy tâm hồn mình như được tắm mát dưới bóng đa xanh ngắt, cảm nhận được sự bình yên và ngọt ngào của tuổi thơ nơi làng quê.
câu 2: bài làm: Trong hành trang trưởng thành của mỗi người, gia đình luôn là bến đỗ bình yên nhất. Với tôi, trải nghiệm đáng nhớ nhất chính là chuyến về quê thăm ông bà nội vào mùa hè năm lớp sáu vừa qua. Đó không chỉ là một chuyến đi chơi, mà là hành trình của tình yêu thương và sự gắn kết.
Sáng sớm hôm ấy, nắng vàng nhuộm khắp phố phường, cả gia đình tôi đã chuẩn bị sẵn sàng hành trang. Bố kiểm tra xe, mẹ chuẩn bị những món quà ý nghĩa, còn tôi thì háo hức không sao ngủ được. Khi xe lăn bánh rời khỏi thành phố ồn ào để tiến về vùng quê yên bình, cảm giác trong tôi thật khó tả. Sau hai giờ đồng hồ, cổng làng với cây đa cổ thụ hiện ra. Ông nội đã đứng đợi sẵn ở cổng từ bao giờ. Vừa thấy xe, ông cười rạng rỡ, đôi mắt nheo lại đầy vẻ hiền từ. Bữa cơm trưa hôm ấy thật đặc biệt. Không phải những món cao lương mỹ vị, mà là đĩa rau muống luộc, bát cà pháo và bát canh cua đồng ngọt lịm do chính tay bà nấu. Cả nhà quây quần bên mâm cơm, tiếng nói cười rộn rã át cả tiếng ve kêu râm ran ngoài vườn. Trải nghiệm khiến tôi nhớ nhất là buổi chiều cùng bố và ông ra vườn hái quả. Khu vườn của ông như một mê cung xanh mát với đủ loại cây: nhãn, vải, bưởi... Ông dạy tôi cách nhận biết quả đã chín, cách cầm sào sao cho khéo để không làm nát quả. Lúc ấy, tôi bỗng nhận ra đôi bàn tay ông đã chai sần vì sương gió, đôi vai bố cũng đã thấm đẫm mồ hôi. Tôi hiểu rằng, để có được sự bình yên cho tôi ngày hôm nay, những người thân yêu đã phải vất vả biết nhường nào. Buổi tối, dưới ánh trăng sáng tỏ, cả nhà ngồi uống trà ngoài sân. Bà kể cho tôi nghe những câu chuyện ngày xưa của bố, về những kỷ niệm khó khăn nhưng đầy ắp tiếng cười. Trong không gian thanh tĩnh ấy, tôi cảm thấy mình thật may mắn khi được là một thành viên của gia đình này. Chuyến đi kết thúc, nhưng những hình ảnh về khu vườn xanh mướt, nụ cười của ông bà và sự ấm áp của bố mẹ vẫn còn in đậm trong tâm trí tôi. Trải nghiệm ấy đã dạy tôi biết trân trọng hơn những phút giây bên cạnh người thân, biết yêu thêm vẻ đẹp giản dị của quê hương. Tôi tự hứa với bản thân sẽ cố gắng học tập thật tốt để sớm được trở về trong vòng tay yêu thương của gia đình.