K
Khách

Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.

mọi người ơi tiếng anh dễ lắm


27 tháng 4

ko ạ

Đợt trước ở đó có ĐHTDTT tưởng có nhiều ng bt

25 tháng 4 2022

k bn

25 tháng 4 2022

mình không học trường đó

24 tháng 11 2021

MÌNH NÈ LỚP 6B

2 tháng 3 2021

Mình thì ko nha

bạn tìm nguyoif khác đi

Mọi người ơi bài văn này đã biểu cảm chính chưa ạ???????? Nếu chưa mong mọi người cho em sửa cho em với Mùa xuân lại đang trôi đi một cách âm thầm và lặng lẽ, nhường lại quyền tạo hóa cho mùa hè rực rỡ. Cuối cùng, mùa hè cũng đến. Tiếng ve kêu râm ran đâu đó quanh đây, có thể trong những tán cây hay trên sân trường,….. Mùa hè đến, cũng là lúc phượng nở. Lại một kỉ niệm cho...
Đọc tiếp

Mọi người ơi bài văn này đã biểu cảm chính chưa ạ???????? Nếu chưa mong mọi người cho em sửa cho em với 

Mùa xuân lại đang trôi đi một cách âm thầm và lặng lẽ, nhường lại quyền tạo hóa cho mùa hè rực rỡ. Cuối cùng, mùa hè cũng đến. Tiếng ve kêu râm ran đâu đó quanh đây, có thể trong những tán cây hay trên sân trường,….. Mùa hè đến, cũng là lúc phượng nở. Lại một kỉ niệm cho những cô cậu học trò tinh nghịch xa mái trường, thầy cô, bận bè và đặc biệt nhất là phải xa cây phượng thân yêu.

    Cây phượng ở khắp mọi nơi nhưng nhiều nhất là trên sân trường. Cây đứng sừng sững, hiên ngang, tỏa những tán lá rộng dày, xanh mướt như chiếc ô khổng lồ được thiên nhiên ban tặng che mát mát cho bọn học sinh chơi đùa. . Gốc cây to, sần sùi, dài ngoằn ngoèo nổi trên mặt đất , nâng đỡ cho cây vượt qua mọi khó khăn giông lốc, gió bão… Thân cây to, khoác trên mình một chiếc áo giáp nâu xù xì, mốc rêu theo năm tháng. Tôi thích nhất là lúc cây ra hoa. Hoa phượng đơn giản, chỉ có năm cánh nở đồng loạt mềm mịn như nhung, kết thành từng bông, từng chùm như muôn ngàn con bướm ôm ấp lấy nhau. Giữa muôn vàn cánh bướm là nhị vàng phủ phấn.Tôi nhớ nhất là thỉnh thoảng cứ đến mỗi buổi chiều các bạn trong xóm rủ nhau đi hái những bông phượng để lấy nhị và trọi nhau. Vì tôi là người chơi kém nên toàn đứng bét. Cây đẹp nhất lúc ban trưa, cây được khoác lên mình chiếc áo lung linh được từng sợi ánh mặt trời kết thành.

      Hè đến cũng là lúc học sinh được nghỉ. Chỉ còn lại phượng bơ vơ, lẻ loi giữa sân trường. Phượng đứng trầm ngâm, buồn bã, không tươi vui như mọi ngày trước nhớ mà phượng lặng lẽ nhớ lại những tháng ngày vui đùa, nhớ lại tiếng cười rộn rã của những bạn học sinh lớp 1 vây quanh phượng múa hát vui vẻ....Nỗi lòng đó đâu có ai hiểu được như tụi học sinh chúng tôi. Chính vì thế mà có bạn gọi phượng bằng cái tên rất thân thuộc là hoa-học-trò.

       Khi còn học hồi cấp 1, em có rất nhiều kỉ niệm với cây phượng. Những lúc buồn, không được vui hay bị điểm kém em lại lủi thủi ngồi dưới gốc phượng tâm sự chuyện của mình. Phượng cũng đồng cảm lắng nghe, đung đưa những tán lá như là muốn an ủi, động viên em, truyền thêm động lực cho em để tiếp tục phấn đấu.

        Cây phượng là người bạn thân thiết của một thời áo trắng. Dù lớn lên không còn học ở mái trường cấp một, không được nhìn phượng mỗi ngày nhưng  tôi vẫn không thể quên những kỉ niệm với cây phượng.

LÀM ƠN GIÚPkhocroikhocroikhocroikhocroi

        

3
9 tháng 10 2016

cũng đc đấy

9 tháng 10 2016

có cần sửa ở đâu ko ????????

Tham khảo nha:

Trong rất nhiều các loại hoa như: hoa hồng, hoa thược dược, hoa cúc, hoa oải hương… thì em thích nhất là loài hoa sen. Một lần về quê chơi, em đã được bà ngoại dẫn ra đầu làng để ngắm nhìn và thưởng thức vẻ đẹp của loài hoa xinh đẹp này. Đó là một sớm mùa hè tinh mơ và mát mẻ. Một không khí thật đẹp tại đầm sen. Ẩn hiện sau những màn sương sớm mỏng manh là hình ảnh những bông hoa sen. Những bông hoa sen nở trong đầm lầy, có đủ các màu sắc: nào hồng, nào trắng. Xen lẫn vào đó là màu xanh thẫm đến đặc biệt của những chiếc lá sen. Có những bông hoa sen còn chúm chím, xinh xinh trông hệt như những cô thiếu nữ tuổi còn trẻ, còn đang e ấp, ngại ngùng. Có những bông hoa sen lại nở xòe ra rực rỡ, phô hết ra được toàn bộ vẻ đẹp của mình. Bên trong hoa sen lại nhị hoa màu vàng tươi trông thật thích mắt. Hương hoa sen thì không nồng nàn như hoa hồng mà lại dịu nhẹ, thoảng qua nhưng không kém phần quyến rũ. Hương hoa sen quyện vào trong không khí còn ẩm hơi sương vào sáng sớm làm cho con người không khỏi siêu lòng, ngây ngất. Em rất yêu hoa sen!

HT 

31 tháng 10 2021

giúp mk vs,mk cần gấp ạ

29 tháng 7 2018

Jin ko bị đi nhập ngũ đâu

Không thích dài thì viết bài này nhé Vũ Kánh LinhThời thơ ấu khi còn học ở tiểu học, đấy chính là quãng thời gian hạnh phúc nhất của mỗi con người. Khi nhớ đến những kỉ niệm ấy, trong tôi lại hiện hình ảnh về bạn bè, thầy cô, mái trường tha thiết với loài cây mà tôi yêu quý và kính trọng nhất, loài cây mà đã gắng bó với những ngày cắp sách đến trường của mỗi người, loài...
Đọc tiếp

Không thích dài thì viết bài này nhé Vũ Kánh Linh

Thời thơ ấu khi còn học ở tiểu học, đấy chính là quãng thời gian hạnh phúc nhất của mỗi con người. Khi nhớ đến những kỉ niệm ấy, trong tôi lại hiện hình ảnh về bạn bè, thầy cô, mái trường tha thiết với loài cây mà tôi yêu quý và kính trọng nhất, loài cây mà đã gắng bó với những ngày cắp sách đến trường của mỗi người, loài cây mà một nhà văn đã gọi nó với một cái tên thân thương cây “ hoa học trò”.
Nhìn từ xa, cây phượng toả ra những tán lá xum xuê xanh ngắt giống như một cái dù to tướng che mưa nắng. Mỗi khi tôi đi học về, tôi đều đứng nép vào chiếc dù ấy chời ba má dẫn về. Cây đứng cao khoảng năm sáu mét, nó xoè ra những vòm lá cao hơn nóc trường làm cho người nhìn vào liên tưởng tới hình ảnh gà mẹ dang rộng đôi cánh ôm ấp đàn gà con. Càng tới gần, tôi lại được thưởng thức cái không khí trong lành, cái màu xanh mươn mướt của cây xanh. Bên dưới, chim muôn tha hồ làm tổ, chúng chuyền từ cành này sang cành khác trông thật ngộ nghĩnh. Dưới bóng mát của cây cũng là điểm hẹn của chúng tôi những ngày trưa hanh nắng.

Vào những giờ ra chơi, tôi đều ngồi dưới góc phượng, ngồi ôn lại bài hoặc kể cho phượng nghe về những chuyện vui hoặc buồn. Tôi cũng không hiểu sao, trong những lúc này tôi cảm nhận như tiếng của phượng thì thầm bên tai để an ủi hoặc vui mừng cùng tôi.
Khi những búp hoa phượng gần nở, cũng là lúc báo hiệu cho chúng tôi mùa thi sắp đến. Cây phượng như vui vẻ khi thấy những đứa học trò của nó chăm chỉ học hành nhưng nó cũng không thể giấu kín về tâm trạng khi sắp phải chia tay chúng tôi. Ba ngày…Hai ngày… Một ngày… Thôi rồi bây giờ là ngày cuối cùng của chúng tôi đến lớp. Hoa cứ nở, cứ rơi, rơi lên tóc, rơi trên vai mỗi người như đang gửi một kỉ niệm đặc biệt cho mỗi cô cậu học trò.
Cánh cổng trường đã đóng lại, chưa bao giờ phượng đẹp như lúc này. Phượng đẹp nhưng chẳng ai ngắm nhìn nó. Chỉ còn một mình nó trong theo hình bóng của mỗi học sinh. Tạm biệt cây phượng, tạm biệt những kỉ niệm buồn vui dưới góc phượng. Dù đi đâu, ở đâu tôi sẽ mãi luôn nhớ về ngôi trường này, nơi có một người bạn vô cùng thân yêu.

2
3 tháng 11 2016

limdim

3 tháng 11 2016

ủa cái gì vậy bạn mink chỉ gửi cho cái bạn cùng lớp và cùng nhóm với mink thôi mà bạn

16 tháng 12 2020

Bài mik nè:

Đối với em, phượng là loài hoa đẹp nhất. Phượng đã tô điểm cho cảnh trường thêm đẹp bằng sắc đỏ rực rỡ, làm cho cảnh trường thêm vui tươi, rộn rã tiếng cười. Phượng sẽ mãi là người bạn tri kỉ trong tim chúng em dù có xa cách hay gần gũi, báo hiệu cho chúng em một kì nghỉ hè thật lí thú và bổ ích.

Chúc bn học tốt^^

mình sẽ tạo ra 1 câu truyện từ bạn VŨ QUANG MINH nhatất cả chỉ là tưởng tượng thôi nha : BẮT ĐẦUNgười ta kể rằng, ở trường THCS Xã Kép, có một điều kỳ lạ xảy ra suốt nhiều năm qua. Vào mỗi giờ ra chơi, nếu học sinh nào quên không cất bút, chỉ để hớ hênh trên bàn học, thì sau khi quay lại — chiếc bút ấy sẽ biến mất.Không ai biết thực thể nào đã lấy nó đi. Chỉ có điều, ai...
Đọc tiếp

mình sẽ tạo ra 1 câu truyện từ bạn VŨ QUANG MINH nha

tất cả chỉ là tưởng tượng thôi nha : BẮT ĐẦU

Người ta kể rằng, ở trường THCS Xã Kép, có một điều kỳ lạ xảy ra suốt nhiều năm qua. Vào mỗi giờ ra chơi, nếu học sinh nào quên không cất bút, chỉ để hớ hênh trên bàn học, thì sau khi quay lại — chiếc bút ấy sẽ biến mất.

Không ai biết thực thể nào đã lấy nó đi. Chỉ có điều, ai liều lĩnh quay lại tìm thì đôi khi… thấy một vỏ bút rỗng nằm ngay ngắn trên mặt bàn — ruột bút, mực, và ngòi đều biến mất không dấu vết.

Một vài học sinh từng thề rằng họ nghe thấy tiếng cào nhẹ lên mặt bàn, hay thoáng thấy một bóng đen cúi xuống chỗ ngồi của mình. Nhưng khi quay lại nhìn — chẳng có ai cả.

Đến nay, chưa ai tìm lại được chiếc bút nào còn nguyên vẹn. Và từ đó, học sinh trong trường đều truyền nhau một câu nhắc nhở:

Ra chơi nhớ cất bút nếu ko muốn bị mất

Nguồn gốc của Thực Thể Bút Mất

Chuyện kể rằng, cách đây hơn mười năm, trong một lớp học cũ ở dãy nhà A, có một cậu học sinh tên K. — một người rất yêu thích viết lách. Cậu luôn mang theo chiếc bút mực xanh, tự khắc tên mình lên nắp bút, và viết những câu chuyện, những ước mơ nhỏ trong quyển sổ tay.

Một ngày mưa lớn, trường ngập nước, mọi người đều vội chạy về. K. vẫn ngồi trong lớp, cố chép nốt bài kiểm tra vì không muốn bị điểm kém. Sét đánh trúng cây bàng trước sân, một nhánh gãy rơi trúng mái tôn… và kể từ đó, không ai thấy K. nữa.

Chỉ có chiếc bàn nơi cậu ngồi là vẫn còn — trên đó, vỏ bút bị nứt đôi, còn ruột bút biến mất. Người ta nói linh hồn K. chưa rời đi, bởi cậu còn tiếc nuối những dòng chữ chưa viết xong. Từ đó, mỗi khi học sinh để quên bút trên bàn, K. sẽ “mượn” nó để viết tiếp phần câu chuyện của mình. Nhưng khi viết xong, chỉ còn lại cái vỏ trống rỗng...

Một số học sinh khẳng định rằng vào buổi chiều muộn, nếu ở lại lớp một mình, có thể nghe thấy tiếng bút viết loạt xoạt trên giấy, dù chẳng có ai ngồi đó.

Từ ấy, dân trường thì thầm với nhau:

“Chiếc bút bị lấy mất không phải bị đánh cắp… mà là đang viết nốt giấc mơ của K

Lời Gọi Hồn Trong Lớp Học Bỏ Trống

Nhiều năm sau, có một học sinh tên Minh, nổi tiếng là gan lì và thích khám phá những câu chuyện ma học đường. Nghe về truyền thuyết chiếc bút bị mất, Minh không tin. Cậu cho rằng đó chỉ là trò dọa nhau của mấy anh chị khóa trước.

Một buổi chiều thứ Sáu, khi cả trường đã tan học, Minh lén quay lại lớp 7/3 — nơi được cho là lớp học cũ của K. Cậu đặt một cây bút mực lên bàn, thắp một ngọn nến nhỏ, rồi nói khẽ:

“Nếu có ai ở đây… và muốn viết tiếp câu chuyện của mình, hãy dùng cây bút này.”

Không gian im lặng. Chỉ có tiếng gió rít qua khung cửa. Nhưng vài phút sau, ngọn nến bắt đầu chập chờn, ánh sáng lắc lư như có ai vừa đi qua. Chiếc bút trên bàn tự động lăn nhẹ, rồi… dừng lại, đầu bút hướng về cuốn vở trước mặt Minh.

Cậu nín thở, mở nắp bút ra. Ruột bút vẫn còn nguyên. Nhưng khi đặt xuống giấy, bút tự viết — những nét chữ run rẩy, nguệch ngoạc hiện ra:

“Đừng… để… quên… bút…”

Ngay khoảnh khắc ấy, ngọn nến vụt tắt. Minh hét lên, chạy vội ra ngoài. Sáng hôm sau, bạn bè tìm thấy cuốn vở của cậu trên bàn, trang giấy bị xé rách một góc, còn cây bút thì chỉ còn lại cái vỏ rỗng.

Từ đó, không ai dám ở lại lớp sau giờ tan học nữa. Và truyền thuyết vẫn được truyền miệng đến tận bây giờ — như một lời nhắc rùng mình cho học sinh toàn trường:

Ra chơi, nhớ cất bút. Vì có thể… K. vẫn đang đi tìm cây bút để viết tiếp giấc mơ của mình.”

các bạn thấy thế nào :)

9
4 tháng 10 2025

Hay quá bạn ơi

Chuyện này hay nha

22 tháng 1 2020

bạn hack tài khoản người khác làm gì chứ?