Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.
Đọc đoạn văn sau:
Một hôm, qua một vùng cỏ xước xanh dài, tôi chợt nghe tiếng khóc tỉ tê. Đi vài bước nữa, tôi gặp chị Nhà Trò ngồi gục đầu bên tảng đá cuội.
Chị Nhà Trò đã bé nhỏ lại gầy yếu quá, người bự những phấn, như mới lột. Chị mặc áo thâm dài, đôi chỗ chấm điểm vàng, hai cánh mỏng như cánh bướm non, lại ngắn chùn chùn. Hình như cánh yếu quá, chưa quen mở, mà cho dù có khỏe cũng chẳng bay được xa. Tôi đến gần, chị Nhà Trò vẫn khóc. Nức nở mãi, chị mới kể:
– Năm trước, khi gặp trời làm đói kém, mẹ em phải vay lương ăn của bọn nhện. Sau đấy, không may mẹ em mất đi, còn lại thui thủi có mình em. Mà em ốm yếu, kiếm bữa cũng chẳng đủ. Bao năm nghèo túng vẫn hoàn nghèo túng. Mấy bận bọn nhện đã đánh em. Hôm nay bọn chúng chăng tơ ngang đường đe bắt em, vặt chân, vặt cánh ăn thịt em.
Tôi xòe cả hai càng ra, bảo Nhà Trò:
– Em đừng sợ. Hãy trở về cùng với tôi đây. Đứa độc ác không thể cậy khỏe ăn hiếp kẻ yếu.
Rồi tôi dắt Nhà Trò đi.
(Trích Dế Mèn phiêu lưu kí – Tô Hoài)
Trả lời câu hỏi:
Câu 1 (0.5 điểm). Đoạn trích trên kể lại sự việc gì?
Câu 2 (1.0 điểm). Tìm những chi tiết trong đoạn văn trên cho thấy chị Nhà Trò rất yếu ớt? Hình ảnh chị nhà trò có nét tương đồng với nhân vật nào em từng biết trong truyện?
Câu 3 (1.5 điểm). Nhà Trò bị bọn nhện ức hiếp, đe dọa như thế nào? Em có đồng tình với hành động của bọn nhện không? Hãy viết đoạn 5 – 7 câu lý giải cho quan điểm của mình.
Câu 4 (1.0 điểm). Những lời nói và cử chỉ nào nói lên tấm lòng nghĩa hiệp của Dế Mèn? Dế Mèn trong đoạn văn này đã có sự thay đổi như thế nào so với Dế Mèn trong đoạn văn em được học?
Câu 5 (1.0 điểm). Biện pháp tu từ chủ đạo trong đoạn văn trên là gì? Phân tích tác dụng của biện pháp tu từ đó.
PHẦN II. LÀM VĂN (5.0 điểm)
Viết bài văn trình bày cảm nhận của em về đoạn thơ sau:
"Anh đội viên nhìn Bác
Càng nhìn lại càng thương
Người Cha mái tóc bạc
Đốt lửa cho anh nằm.
Rồi Bác đi dém chăn
Từng người từng người một
Sợ cháu mình giật thột
Bác nhón chân nhẹ nhàng."
(Trích: Đêm nay Bác không ngủ - Minh Huệ)
Tác giả đã sử dụng hình ảnh đối lập để nhấn mạnh tình cảm mẹ dành cho đứa con của mình :
"Lưng mẹ cứ còng dần xuống
Cho con ngày một thêm cao."
Em rất yêu quý mẹ,mẹ cho con cuộc đời .
Mẹ đã nuôi và ru hát cho con từ thời còn non.
Mẹ đã vất vả để đổi lấy niềm vui cho con.
"Thời gian chạy qua tóc mẹ
Một màu trắng đến nôn nao
Lưng mẹ cứ còng dần xuống
Cho con ngày một thêm cao".
Trong đoạn thơ trên nhà thơ đã bộc lộ cảm xúc của mình về mẹ. Mẹ mang con tới thế giới này, tấm lòng của mẹ bao la rộng lớn như biển cả. Mẹ không ngại nắng mưa làm việc để con có một cuộc sống tốt. Mẹ thà chịu thiệt chứ không để con mình thua kém ai. Hình ảnh người mẹ sống vì con, từng câu nói câu hát của mẹ ru con vào giấc ngủ êm ái. "Thời gian chạy qua tóc mẹ. Một màu trắng đến nôn nao" thời gian đã cướp đi tuổi xuân của mẹ, mái tóc óng mượt ngày nào giờ trở nên bạc trắng." Lưng mẹ cứ còng dần xuống. Cho con ngày một thêm cao". Tác giả cho cho thấy hình ảnh người mẹ hiền. Cho người đọc , người nghe thấy tình cảm mẹ của bao la, vô bờ nhân hậu của mẹ tuyệt vời đến mức nào.
"Thời gian chạy qua tóc mẹ
Một màu trắng đến nôn nao
Lưng mẹ cứ còng dần xuống
Cho con ngày một thêm cao".
Trong đoạn thơ trên nhà thơ đã bộc lộ cảm xúc của mình về mẹ. Mẹ mang con tới thế giới này, tấm lòng của mẹ bao la rộng lớn như biển cả. Mẹ không ngại nắng mưa làm việc để con có một cuộc sống tốt. Mẹ thà chịu thiệt chứ không để con mình thua kém ai. Hình ảnh người mẹ sống vì con, từng câu nói câu hát của mẹ ru con vào giấc ngủ êm ái. "Thời gian chạy qua tóc mẹ. Một màu trắng đến nôn nao" thời gian đã cướp đi tuổi xuân của mẹ, mái tóc óng mượt ngày nào giờ trở nên bạc trắng." Lưng mẹ cứ còng dần xuống. Cho con ngày một thêm cao". Tác giả cho cho thấy hình ảnh người mẹ hiền. Cho người đọc , người nghe thấy tình cảm mẹ của bao la, vô bờ nhân hậu của mẹ tuyệt vời đến mức nào.
Tình mẹ, một tình cảm thiêng liêng, cao quý luôn hiện hữu trong mỗi người con dành cho đấng sinh thành của mình. "Lên non mới biết non cao, Có con mới biết công lao mẹ già!". Tình yêu của người mẹ hiền dành cho mỗi chúng ta, không thể nói hết bằng lời. Và cho dù có đi, ở đâu thì đúng thật, không ai tốt, chăm sóc, lo lắng cho chúng ta bằng chính cha mẹ...
Cô học trò nhỏ, con gái của độc giả Trần Thị Sương, đang học lớp 10 chuyên Hóa Trường THPT chuyên Lê Qúy Đôn (Đà Nẵng) đã gửi gắm những tình cảm thiêng liêng dành cho mẹ vào trong chính bài văn của mình. Mời độc giả cùng theo dõi:
Mọi người chúng ta ai cũng được sinh ra và lớn lên trong vòng tay âu yếm của mẹ hiền. Vẫn biết bên mình có biết bao nhiêu người thân yêu - đến trường ta có bạn bè thân thương, có ngôi trường thương mến, có thầy cô kính yêu hằng ngày vỗ về, dạy dỗ ... nhưng chắc chẵn có ai không cảm nhận được tình yêu thương đầy ắp, nồng ấm của người mẹ hiền đi theo ta đến suốt cuộc đời là cao cả nhất.
Tình yêu đó cứ lớn dần theo năm tháng, đến bây giờ khi bước chân vào trường trung học phổ thông ta mới phần nào hiểu được tình yêu thiêng liêng của mẹ.
Một sớm mai thức dậy, ta đã cảm nhận được bàn tay mẹ hiền ôm ấp đêm qua, giờ đây lại chuẩn bị nắm cơm buổi sáng trước lúc ta đến trường. Khi ta vào lớp, bàn tay mẹ lại tần tảo nắng mưa ngoài nương rẫy lo cho ta buổi cơm thường nhật, từng mãnh áo ấm trong những tiết trời lập đông. Cứ thế, tình mẫu tử luôn hiện hữu, cứ mãi chở che, mơn trớn, vỗ về, yêu thương, trìu mến trên mỗi nẻo đường con đến lớp.
Tình mẹ tràn đầy, trinh trắng như mặt nước hồ thu buổi sớm mà vẫn chân chất, mộc mạc, gần gũi tinh tươm tựa trang giấy học trò. Có lẽ khi con người còn chưa biết mặt chữ thì tình mẫu tử đã thể hiện đủ đầy, lung linh như ánh trăng rằm trong những câu ca dân gian xưa. Nay trên tất cả các phương tiện trao đổi thông tin, nghệ thuật, hình ảnh người mẹ lại càng được tôn vinh hơn nhưng chắc vẫn chưa bao giờ đủ để nói lên sự hy sinh và tình yêu người mẹ dành cho ta.
Từ tấm bé, khi biết cảm nhận cuộc đời, tình mẹ luôn dần lớn lên bên con theo năm tháng...
“ Ầu ơ ... ví dầu cầu ván đóng đinh, Cầu tre lắc lẻo gập ghềnh khó đi, Khó đi mẹ dắt con đi...”
Câu hát ru con bất ngờ của nhà ai hàng xóm trong đêm sâu quạnh quẽ của miền quê có lẽ cũng đủ đưa ta theo nguồn yêu thương của tình mẹ bao la! Tình mẹ thể hiện mọi nơi trên trái đất nầy với bất kỳ không gian nào. Một sớm mai trong bài giảng của Thầy ở lớp, vẫn còn nhớ như in câu hò đầm ấm, du dương mà mênh mông tình mẫu tử:
“Hò ơ! Mẹ già như chuối chín cây, Gió lay mẹ rụng... gió lay mẹ rụng ... con phải mồ côi!”
Buổi chiều về, đem cảm xúc nầy thổ lộ với Ba, con lại nghe Ba sụt sùi tiếc thương đã một lần lầm lỡ khi vô tình để mẹ buồn lúc tuổi thời cắp sách. Ba rất sợ mồ côi chăng? Có lẽ thế! Mồ côi với tình yêu thiêng liêng bất tận! mồ côi bàn tay chăm bẵm tự buổi sơ sinh! Mồ côi sự chở che từ tấm bé! Mồ côi ngay cả lúc đã là người lớn như Ba! Mồ côi sự nuông chiều trong thời thơ dại! Mồ côi cả trong buổi xế chiều!... Ba chỉ ngậm ngùi đọc câu ca dao xưa cũ:
“Công cha như núi Thái sơn.
Nghĩa mẹ như nước trong nguồn chảy ra”.
Ta chợt rùng mình sợ hãi thật sự nếu trên đời nầy, ta hay bất kỳ ai lỡ thiếu vắng đi một tình yêu thương của mẹ hiền!
Một đêm sốt xoàng thôi ta đủ biết mẹ chẳng bao giờ yên giấc, bàn tay mẹ nhẹ nhàng sờ trán thăm khám nhiệt độ, đắp chăn, tất tả lo thuốc men, rồi mẹ nấu lá xông mà khi nhỏ ta cứ ngỡ nồi lá xông là thuốc thần để con hết bệnh!
“Con ho lòng mẹ tan tành, Con sốt lòng mẹ như bình nước sôi”.
Cơn sốt của con đã là cơn lửa đốt lòng mẹ! Cơn ho của con chắc đã làm khuôn mặt mẹ thêm hằn những vết chân chim!
Hình ảnh người mẹ luôn bên đời ấm áp, mãi hy sinh, chở che! Cất tiếng khóc đầu tiên chào đời là ta đã nằm trọn trong tình yêu thương đó. Từng bước đi chập chững trước tiên của đời người, ai đã cầm tay ta dắt đi từng bước một? khi lỡ ngã đau, ai lên tiếng xít xoa? Cảm nhận được nổi đau lúc nầy là ai ngoài mẹ? Ai mừng vui nhất khi ta cất tiếng nói bi bô? Khi bước chân vào trường, đằng sau ta không bao giờ thiếu vắng cặp mắt dõi theo đầy lo lắng của mẹ hiền! Và có ai tả được ánh mắt mừng vui của mẹ mỗi khi ta được điểm mười?
Giờ đây, khi ngồi trên ghế nhà trường với những trang sách mới thơm tho như còn phảng phất mùi hương lúa mới đồng quê và những giọt mồ hôi tảo tần của mẹ, với bộ trang phục màu xanh hôm nay đây chắc không thiếu đi niềm hy vọng cho con nên người tự miền quê xa lắc! Khi phố lên đèn ta chắc mẹ mới rời công việc đồng áng, thoăn thoắt bước chân về nhà dưới làn sương đêm mà mẹ chưa một lần ta thán!
Còn nhớ như in những lúc học bài khuya, mẹ vẫn thức cùng con và ngồi bên may vá, khâu lại từng chiếc khuy, đắp bạ từng mãnh vai áo đã sờn. Ngồi bên con, chắc mẹ sợ con thức khuya không đủ sức mai dậy sớm đến trường, mẹ lại tất tả lo cho con từng ly nước cam ngọt lịm tình yêu thương. Đến khi con chim nhạn lạc bầy kêu sương đâu đó giữa không gian miên mang của đêm miền quê xứ Quảng, con lại lo rằng để mẹ cùng thức quá khuya làm sao ngày mai mẹ tiếp tục ra đồng dưới nắng?
Cũng đã có nhiều lần phạm lỗi, sau cái nhìn nghiêm khắc của mẹ, ta vẫn nhận được sự vỗ về bằng những lời khuyên mộc mạc, chân tình nhưng lắng sâu nỗi bao dung. Mỗi lần như vậy, con như lớn thêm lên, cứng cáp hơn lên và tự hứa với lòng sẽ không bao giờ phạm lỗi. Ta có biết đâu tuổi thơ vẫn cứ êm đềm trôi đi trong lúc lưng mẹ ngày thêm còng xuống theo dấu ấn nghiệt ngã của tháng năm, lỗi lầm xưa con e rằng chưa có dịp nào chuộc lại, tóc mẹ lại trắng thêm khi ta chưa kịp nên người!
Ngày tựu trường phổ thông trung học chuyên, hai mẹ con rụt rè trên phố như không khí “ngày tựu trường đầu tiên” của Thanh Tịnh. Trong trang phục của quê nghèo lạ lẩm tại góc phố phồn hoa nhưng con vẫn cảm nhận được sự rắn rỏi, cứng cáp của mẹ để con vững tin mà tiếp xúc môi trường mới mẽ. Có ai đó thì thầm xót xa, ái ngại nhưng có gì đâu? Người ta có thể có nhiều thứ hơn nhưng con vẫn tin rằng con đã có một gia sản quí nhất trên đời chưa chắc ai sánh kịp đó là tình mẹ của con!
Hôm nay trên chiếc xe đạp mẹ mua cho con vẫn còn thơm mùi sơn mới, con đến trường trong niềm hân hoan như đang trong vòng tay mẹ, con đã tiếp cận môi trường mới, Thầy cô mới, bạn bè mới trong veo tuổi thơ học trò, con chắc vẫn không bao giờ thiếu sự lo lắng, nhớ thương của người mẹ hiền tần tảo.
Cuộc đời mẹ là cả một đời mãi hy sinh cho con, tình yêu của mẹ dành cho con mênh mông như trời biển vẫn như câu ca dao xưa đó thôi: “Nghĩa mẹ như nước trong nguồn chảy ra”, và nước trong nguồn vẫn luôn chảy mãi như để tình mẹ luôn tồn tại vĩnh hằng!
Giờ đây, khi còn ngồi trên ghế nhà trường, tưởng như báo đáp công ơn trời biển của mẹ bằng cả sự quyết tâm học hành của con! Con hứa với mẹ con sẽ giữ mãi màu xanh đồng phục của con bên cạnh bạn bè con, của trường con luôn trong sáng như niềm tự hào của chính con, như niềm hy vọng ngọt ngào vô tư của mẹ hiền dành cho con.
Mẹ ơi! Tình mẹ thật bao la! Con chỉ là đứa bé thích luôn được nằm trong vòng tay âu yếm, trìu mến của mẹ, của gia đình! Con nguyện sẽ gắng học thật tốt để rèn luyện bản thân con nên người, góp một phần nhỏ bé cho xã hội, đem lại nguồn vui, niềm hy vọng cho mẹ, cho gia đình thương yêu của mình./.
Bạn cần nói được các biện pháp nghệ thuật sử dụng trong đoạn thơ như nhân hóa, so sánh.
Đoạn thơ thể hiện tình mẫu tử gắn kết, mãi không chia lìa, làm ta nhớ đến những ngày tháng mang nặng đẻ đau, tình cảm của mẹ dành cho ta, mẹ dạy dỗ ta nên người.
Từ đó ta thấy hình ảnh người mẹ lớn lao, có ý nghĩa đặc biệt. Ta phải biết ơn, giúp đỡ và có gắng học tập để mẹ vui lòng.
Mình chỉ biết thế này thôi. Bạn tự viết nhé
Câu 1.
Văn bản thuộc thể loại truyện đồng thoại.
Câu 2.
Theo văn bản, những hạt dẻ gai lớn lên trong mùa hè nắng lửa, mưa dông (điều kiện thiên nhiên khắc nghiệt).
Câu 3.
Hai từ láy trong văn bản:
- xù xì: chỉ bề mặt thô ráp, không nhẵn.
- chật chội: chật, gây cảm giác bức bối, khó chịu.
Câu 4.
Nhân vật “tôi” (hạt dẻ gai) mang đặc điểm của nhân vật trong truyện đồng thoại:
- Vừa mang đặc điểm của loài vật/thực vật (có vỏ xù xì, gai góc).
- Vừa mang đặc điểm của con người: biết suy nghĩ, cảm xúc, lo sợ, được mẹ an ủi (nhân hoá).
Câu 5.
Bài học rút ra:
Muốn trưởng thành, mỗi người cần dũng cảm rời vòng tay che chở, tin vào bản thân và sẵn sàng đối diện với thử thách trong cuộc sống.
Câu 1: Văn bản thuộc thể loại truyện đồng thoại
Câu 2: Theo văn bản ,những hạt dẻ gai lớn lên trong mùa hè nắng lửa ,mưa dông
Câu 3: Hai từ láy là :"xù xì", "chật chội"
-Nghĩa của từ "chật chội": chật, gây nên cảm giác bức bối khó chịu
- Nghĩa của từ "xù xì": bù xù, gây nên cảm giác khó chịu
Câu 4: Nhân vật tôi ( dẻ gai) là mội loài thực vật , vừa mang đặc điểm của lòa vật vừa mang đặc điểm của con người (được nhân các hóa)
Câu 5: Qua bài đọc em rút ra được bài học là : Muốn trưởng thành, ta phải dũng cảm bước ra khỏi vòng tay che chở, tin vào bản thân, sẵn sàng đối diện với thử thách
Tuyệt vời! Bạn đang làm bài tập phân tích truyện “Chuyện Lương Thế Vinh” — rất hay và thú vị.
Mình sẽ giúp bạn từng câu một nhé. Trước tiên, bạn có thể thử trả lời câu (2) nhé:
(2) Chi tiết nào chứng minh sự thông minh, tài trí của nhân vật Lương Thế Vinh?
Bạn nhớ trong đoạn truyện, Vinh đã làm gì để lấy được quả bưởi trong hố?
Bạn thử kể lại chi tiết đó nhé, mình sẽ giúp bạn chỉnh sửa hoặc phát triển ý!
Bài thơ “Tình mẹ” của Tử Nhi khiến em xúc động bởi những hình ảnh giản dị nhưng chan chứa yêu thương. Qua lời thơ, em cảm nhận được sự vất vả, hi sinh lặng thầm của người mẹ trong cuộc đời mỗi đứa con. Tác giả ước mong thời gian đừng trôi nhanh để còn được ở bên mẹ, mong mẹ bớt nhọc nhằn, bớt muộn phiền. Tình mẹ được so sánh với biển Đông, với sông Hồng, vừa bao la, sâu rộng, vừa dạt dào như những con sóng. Đọc bài thơ em thấy lòng mình lắng lại, càng thêm trân trọng tình yêu thương vô bờ bến của mẹ dành cho con. Em tự nhắc mình phải biết yêu thương, kính trọng, quan tâm đến mẹ nhiều hơn, để mỗi ngày trôi qua đều là những ngày hạnh phúc đối với mẹ.
Câu 1
Bài thơ của tác giả "tử nhi" đã để lại trong em một cảm xúc vô cùng nghẹn ngào và xúc động. Công lao của mẹ nuôi nấng em. Cho em tiền ăn học mỗi ngày. Em không bao giờ quên công ơn của mẹ. Bài thơ của tác giả Tuy ngắn nhưng để lại trong em bao điều. Bài thơ đã để lại trong em rất nhiều cảm xúc khó tả. Tình yêu thương tha thiết của mẹ đối với em vô cùng Cao Quý. Tình yêu thương của mẹ không thể đo bằng vàng hay kim cương. Em chỉ muốn nói với mẹ rằng em rất yêu mẹ. Mẹ đã đi làm vất vả từ sáng đến khuya để kiếm từng đồng một nuôi em khôn lớn. Từng đồng tiền của mẹ đã đánh đổi bằng mồ hôi nước mắt của mẹ mấy năm nay. Để em có sách vở mới quần áo mới mẹ đã phải bỏ bao nhiêu công sức, phải mất ngủ mấy đêm. Để kiếm đủ tiền nuôi em. Em rất yêu mẹ và muốn dành thật nhiều tình cảm cho mẹ của em.
Câu 2
Hằng năm, vào ngày rằm tháng Tám âm lịch, thiếu nhi cả nước lại háo hức đón Tết Trung thu. Đây là một lễ hội truyền thống quen thuộc của dân tộc Việt Nam, gắn liền với tuổi thơ của biết bao thế hệ. Em đã từng được tham gia lễ hội Trung thu do trường em tổ chức, và đó là
Bài làm
Bài thơ"Tình mẹ"của Tử Nhi là một tiếng lòng đầy xúc động về tình mẫu tử thiêng liêng.Ngay từ những dòng đầu,người con đã cảm nhận được nỗi xót xa của người con trước sự tàn nhẫn của thời gian đang dần lấy đi sức khỏe của mẹ.Lời khẩn cầu"Xin đừng bước lại để còn mẹ đây"thể hiện tình yêu thương sâu sắc và nỗi sợ hãi khi phải xa vòng tay mẹ.Tác giả đã khéo léo sử dụng những hình ảnh đối lập giữa sự "gian khổ"của mẹ và mong muốn được"lãnh"thay con để làm bật lên tấm lòng hiếu thảo.Đặc biệt,hai câu cuối với hình ảnh so sánh ví von tình mẹ hơn cả"Biển Đông"sâu hơn"sông Hồng Hà"đã khẳng định sự vĩ đại,bất diệt của tình mẫu tử.Bài thơ không chỉ là cảm xúc cá nhân mà còn là lời nhắc nhở mỗi chúng ta hãy biết trân trọng và sống tốt để điền đáp công ơn biển trời của mẹ.
Câu 2:
Bài làm
Trong kí ức của tuổi thơ,có lẽ đêm hội trăng rằm luôn là kỉ niệm rực rỡ “và đáng nhớ nhất.Năm ngoái,em đã có dịp tham gia lễ hội"Vui Tết trung thu"đầy ý nghĩa được tổ chức ngay tại sân trường tiểu học của mình.
Lễ hội trung thu,hay còn gọi là Tết Đoàn viên,diễn vào đúng ngày 15 tháng 8 âm lịch.Tại trường em,không khí hội hè đã rộn ràng từ nhiều ngày trước đó.Các lớp thi nhau trang trí bảng đen,làm lồng đèn và chuẩn bị những mâm ngũ quả cầu kì với chú chó làm bằng tép bưởi,những quả Hồng chín mọng và nải chuối vàng ươm.
Đúng 7 giờ tối,tiếng trống trường vang lên giòn giã báo hiệu lễ hội bắt đầu.Sân trường lúc này ngập tràn ánh sáng từ những chiếc đèn ông sao,đèn kéo quân và cả ánh đèn LED hiện đại.Mở đầu chương trình là màn múa lân sôi động.Chú lân màu đỏ rực nhảy múa uyển chuyển theo nhịp trống dồn dập,khiến chúng em không khỏi trầm trồ và thích thú.Tiếp đó,chị Hằng và chú Cuội xuất hiện trên sân khấu, dẫn dắt chúng em đi vào thế giới của những câu chuyện cổ tích kỳ bí về cung trăng.
Phần hấp dẫn nhất chính là lễ rước đèn.Từng hàng học sinh nối đuôi nhau đi quanh sân trường,miệng hát bài"Chiếc đèn ông sao".Trong màn đêm,hàng trăm ánh đèn lung linh như những ngôi sao nhỏ rơi xuống trần gian,tạo nên một khung cảnh huyền ảo khó quên.Sau cùng,chúng tôi cùng nhau"phá cỗ".Vị ngọt của bánh nướng,bánh dẻo hòa quyện với niềm vui tiếng cười đã kết nối chúng em lại gần nhau hơn
Lễ hội trung thu không chỉ là dịp để chúng em vui chơi mà còn là bài học về sự chia sẻ và lòng yêu thương.Dù thời gian có trôi qua,hình ảnh ánh trăng tròn vành vạch chiếu xuống sân trường náo nức ngày hôm ấy sẽ mãi là một kỉ niệm đẹp trong lòng em.
Câu 1 viết bài văn câu 1 viết bài văn về tình mẹ tình mẹ bao la như biển khơi ngút trời câu 2 buổi Trung Thu thật đáng nhớ
Câu 1.Bài thơ "Tình mẹ" của tác giả Tử Nhi đã để lại trong em những cảm xúc sâu lắng và nghẹn ngào về tình mẫu tử thiêng liêng. Qua từng câu thơ, hình ảnh người mẹ tần tảo, hy sinh cả cuộc đời vì con hiện lên vô cùng xúc động, từ "mái tóc trắng nôn nao" đến "lưng mẹ cứ còng dần xuống". Những câu chữ giản dị như thước phim quay chậm, khắc họa nỗi vất vả, nắng mưa mẹ gánh vác để đổi lấy sự trưởng thành, ấm no cho con. Đặc biệt, chi tiết "lưng mẹ cứ còng dần xuống, cho con ngày một thêm cao" làm em cảm nhận rõ sự đánh đổi thầm lặng, bao la vô bờ bến của mẹ. Bài thơ khơi dậy trong em lòng biết ơn sâu sắc, thôi thúc em phải hiếu thảo và trân trọng từng phút giây bên mẹ. "Tình mẹ" không chỉ là một bài thơ, mà là bài ca cao đẹp nhất về người phụ nữ tuyệt vời nhất thế gian.
Câu 2.Trong ký ức của tuổi học trò, có lẽ âm thanh rộn rã của tiếng trống lân và ánh sáng lung linh của những chiếc đèn ông sao luôn là những hình ảnh đẹp đẽ nhất. Hằng năm, cứ mỗi dịp rằm tháng Tám âm lịch, trường em lại tổ chức lễ hội Trung thu – một ngày hội tràn đầy niềm vui, sự đoàn kết và đậm đà bản sắc văn hóa dân tộc.
Để chuẩn bị cho ngày hội này, ngay từ đầu tuần, không khí trong trường đã vô cùng náo nức. Dưới sự hướng dẫn của thầy cô chủ nhiệm, chúng em cùng nhau trang trí lớp học bằng những dải ruy băng rực rỡ và những chiếc đèn lồng đủ hình dáng. Mỗi lớp còn tất bật chuẩn bị một mâm ngũ quả thật khéo léo. Những quả bưởi được gọt tỉa thành hình chú chó xù đáng yêu, những quả thanh long biến thành những chú cá bơi lội, cùng với bánh nướng, bánh dẻo thơm phức được bày biện đẹp mắt trên bàn giáo viên.
Lễ hội chính thức bắt đầu vào buổi chiều tối khi ánh trăng tròn vừa lấp ló sau ngọn cây đa cổ thụ ven sân trường. Mở đầu chương trình là tiếng trống lân vang dội "Tùng! Tùng! Cắc! Tùng!". Những chú lân đỏ, vàng rực rỡ uốn lượn nhịp nhàng theo tiếng trống, đi cùng là ông Địa bụng phệ, tay cầm quạt nan đùa nghịch khiến chúng em cười nghiêng ngả. Sân khấu chính được trang hoàng lộng lẫy với sự xuất hiện của "chị Hằng" duyên dáng và "chú Cuội" lém lỉnh do các thầy cô giáo đóng vai, dẫn dắt chúng em đi qua những câu chuyện cổ tích đầy hấp dẫn.
Sau phần văn nghệ sôi nổi là phần thi "Mâm cỗ đẹp nhất". Ban giám khảo đi đến từng lớp để chấm điểm. Chúng em hồi hộp giới thiệu về ý nghĩa của mâm cỗ lớp mình, về tình bạn và lòng biết ơn thầy cô. Khi phần thi kết thúc cũng là lúc mong đợi nhất: phá cỗ. Cả lớp quây quần bên nhau, vừa ăn bánh kẹo, vừa trò chuyện vui vẻ dưới ánh trăng rằm sáng vằng vặc. Tiếng cười nói hòa cùng tiếng nhạc "Chiếc đèn ông sao" tạo nên một không khí ấm áp như một gia đình lớn.
Phần kết của lễ hội là màn rước đèn quanh sân trường. Hàng trăm chiếc đèn lồng thắp sáng lung linh, tạo thành một dải sáng rực rỡ nối đuôi nhau. Chúng em vừa đi vừa hát vang những bài đồng dao quen thuộc, ánh mắt ai cũng lấp lánh niềm vui sướng và tự hào
Lễ hội Trung thu tại trường không chỉ là một sân chơi bổ ích mà còn là dịp để chúng em hiểu thêm về những giá trị truyền thống tốt đẹp của quê hương. Dù thời gian có trôi qua, hình ảnh đêm rằm rực rỡ dưới mái trường sẽ mãi là một kỷ niệm ngọt ngào, tiếp thêm động lực để chúng em bước tiếp trên con đường học tập.
Em cảm thấy rất xúc động qua từng dòng thơ. Em cảm thấy ấn tượng nhất là dòng thơ đầu đã nói về thời gian trôi nhanh khiến mẹ của chúng ta trở nên già đi và nói về mẹ đã vất vả sinh chúng ta ra nuôi chúng ta lớn và cho chúng ta học. Sau khi đọc bài thơ em cảm thấy mình lên yêu thương mẹ hơn và không làm cho mẹ buồn giúp đỡ mẹ nhiều hơn nữa.
Câu 1 bài thơ của tác giả tỷ như đã kể lại trong một các xúc vô cùng ghen nào và xúc động công lao của mẹ nuôi lẫn em cho em tiền ăn học mỗi ngày em không bao giờ quên công ơn của mẹ bài học của tác giả Tuy ngắn nhưng để lại trong em bao điều bài thơ đã để lại trong em rất nhiều cảm xúc khó tả tình yêu thương tha thiết của mẹ đối với em vô cùng cao quý tình yêu thương của em không thể đo bằng vàng hay kim cương Em chỉ muốn nói với mẹ rằng em rất yêu quý quý mẹ mẹ đã đi làm vất vả từ sáng đến khuya để kiếm từng đồng tiền nuôi em khôn lớn từng đồng tiền của mẹ đã đánh đổi bằng mồ hôi nước mắt của mẹ mấy năm nay để em có sách vở với mới áo mới mẹ đã phải bỏ bao nhiêu công sức phải mất ngủ mấy đêm để kiếm đủ tiền nuôi em Em rất yêu mẹ và muốn thành thật nhiều tình cảm cho
Câu 2 hàng năm vào ngày rằm tháng 8 âm lịch thiếu nhi cả nước lại háo hức đón tết Trung thu đây là một lễ hội truyền thống quen thuộc của dân tộc Việt Nam gắn liền với tuổi thơ của biết bao thế hệ em đã từng được tham gia lễ hội Trung Thu do trường em tổ chức và đó là
Khẳng định nghĩa của lễ hội
980
Câu1 tình cảm mẹ
Câu 1
Tình yêu tha thiết với ước nguyện chân thành của người con dành cho mẹ :
Em đã từng được tham gia rất nhiều lẽ hội vui và thú vị , nhưng có lẽ lễ hội khiến em luyến tiếc nhất khi kết thúc là lễ hội trung thu của nhà trường tổ chức.Ngày trung thu hôm ấy , bạn nào mặt cũng hớn hở , tươi cười háo hức , ngủ trưa dậy từ rất sớm để xếp ghế ra sân trường.Nhà trường tổ chức những trò chơi dân gian , những gian hàng đồ ăn thức uống ngon như:kéo coo , nhảy bao bố , những quán đồ ăn như Lạp xưởng , xúc xích , kẹo kéo ,…Còn có những màn văn nghệ đặc sắc chào hội nữa , chị nào trên sân khấu cũng cười xinh xắn , ngày hôm ấy đối với em rất vui và hạnh phúc.Em mong sẽ còn nhiều ngày lễ như vậy nữa.
B
ài tập
Câu 1: Em đã từng đọc bài thơ Tình mẹ và em thấy đây là một bài thơ vô cùng hay.Bài thơ tuy ngắn gọn nhưng đã có thể lấy đi nước mắt của một số người.Bài thơ nói về tình cảm của mẹ con dành cho nhau rất lớn và khó có thứ gì đủ lớn để có thể so sánh được thứ tình cảm ấy .Bài thơ còn nói về việc mà người con nên làm để mẹ có thể được vui. Mẹ đã hi sinh rất nhiều vì những người con bé bỏng của mình 9 tháng 10 ngày mang bầu và vô cùng khó khăn mới đẻ được những người con nên chúng ta cần biết yêu thương mẹ thật nhiều.Đây là điều em nhận ra khi đọc văn bản này.Theo em đây là một văn bản vô cùng hay ,dễ khiến người đọc xúc động , và văn bản này rất thú vị .Em rất thích văn bản này.
Câu1
Em rút ra được bài học phải chịu
Câu2
À quên là nhận trả