Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.
Giờ ra chơi, trường ồn như vỡ chợ. Vài nhóm nữ sinh tụ tập dưới tán lá mát rượi của cụ bàng; từng cặp từng cặp bạn nam chơi đá cầu với nhau, trên vai ai nấy đều ướt đẫm ánh nắng; một đám học sinh khác lại ùa đến căn-tin ăn quà vặt;... Cảnh vui tươi, nhộn nhịp đó khó có người học trò nào quên được. Bởi sau mỗi giờ ra chơi lại khiến chúng tôi thấy tinh thần sáng khoái hơn, tràn trề sức lực để học tập tốt hơn..
*ướt đẫm ánh nắng: ẩn dụ chuyển đổi cảm giác. (thị->xúc)
*trường: hoán dụ kiểu lấy vật chứa đựng để gọi vật bị chứa đựng
hok tốt ~~
Gia đình em có 4 người: ba, mẹ, em và em Kiến(1). Mỗi buổi sáng khi ông Mặt trời thức dậy, bố và mẹ đi làm, còn em và em Kiến đến trường đi học(2). Buổi trưa ba mẹ em ăn cơm tại chỗ làm để chiều tiếp tục làm việc, em và em Kiến thì ăn cơm tại trường, nghỉ ngơi để chiều học tiếp(3). Đến buổi tối, cả nhà em mới quây quần bên nhau ăn cơm và xem ti vi(4). Em học bài và đi ngủ lúc 9 giờ 30(5).
- Hoán dụ: Từ “nhà”.
TK:
Bình minh vừa rạng, phương đông ửng hồng. Từ phía xa xa, ông mặt trời mặc bộ xiêm y hoàng bào lộng lẫy từ tư bước lên cao. Trên trời những đám mây màu vàng nhạt lững lờ trôi đi. Những chú gà trống oai phong như những chàng hiệp sí dạo lên những khúc kèn hoành tráng: "Ò ó o o" ,... từ xa vọng lại. Những chị gió thướt tha mang những luồng khí mát lạnh đến quê huơng tôi. Ngoài đồng, các bác nông dân đang gặt lúa. Khung cảnh thật yên bình tuyệt đẹp trong buổi sáng mùa hè trên quê hương tôi !
BPTT:
+ Hoán dụ "hai bàn tay"
Phân tích tác dụng: thể hiện nên việc những hành phúc muốn có được khi trưởng thành đều phải là do sự chăm chỉ, cố gắng, nỗ lực, ý chí cầu tiến của bản thân ta mà đạt lấy. Qua đó câu thơ thêm đặc sắc hình ảnh, tăng giá trị nội dung, giá trị gợi hình gợi cảm xúc chân thật hấp dẫn đọc giả hơn.
Giờ ra chơi, trường ồn như vỡ chợ. Vài nhóm nữ sinh tụ tập dưới tán lá mát rượi của cụ bàng; từng cặp từng cặp bạn nam chơi đá cầu với nhau, trên vai ai nấy đều ướt đẫm ánh nắng; một đám học sinh khác lại ùa đến căn-tin ăn quà vặt;... Cảnh vui tươi, nhộn nhịp đó khó có người học trò nào quên được. Bởi sau mỗi giờ ra chơi lại khiến chúng tôi thấy tinh thần sáng khoái hơn, tràn trề sức lực để có thể học tập tốt hơn.
Khi chiều về những đám mây trên nền trời không mang màu trắng tươi sáng, trong lành của ban mai mà là màu hồng tím sầu buồn, mát mẻ của buổi hoàng hôn. Trên tấm màn to lớn màu hồng tím ấy, ta có thể thấy rõ ông mặt trời như trái bóng tròn khổng lồ màu đỏ từ từ khuất bóng dưới ngọn tre già. Ngay sau đó, từng đàn cò trắng bay thẳng hàng thành hình chữ V và không ngừng đổi kiểu, vội vã bay qua. Có một vài con con đậu trên cành cây, đáp xuống đồng... Đồng ruộng màu lúa chín vàng ruộm, ta có thể ngửi thấy mùi lúa chín thơm thoang thoảng, ngọt ngào đưa hương. Từng tốp người vui vẻ đi về nhà sau một ngày gặt lúa dù trông có vẻ mệt nhọc với những giọt mồ hôi thấm trên lưng áo. Trên cánh đồng không còn ai, im lặng, vắng vẻ và rất dễ gợi lên nỗi buồn. Nhìn từ xa, ta không thấy rõ những nét đăc biệt của cánh đồng và bầu trời nhưng có thể thấy một cảnh thú vị tạo nên bởi bầu trời như tấm vài lụa màu hồng tím và cánh đồng ruộng màu chín vàng, chúng gần nhau, rất gần, nhưng vẫn có thể phân biệt nhờ màu sắc riêng rõ nét. Bầu trời hoàng hôn như bao trùm cả đồng quê châu thổ. Mái nhà, hàng cây và con người trở nên thật nhỏ bé so với bầu trời.
Thật tuyệt vời, lần đầu tiên tôi được ngắm cảnh mặt trời mọc trên biển như thế này! Ông mặt trời như một quả cầu lửa dần dần nhô từ phía xa chân trời lại, khổng lồ ghê đó. Lúc này, trông mặt trời thật đáng yêu và đầy sự thân thiện, chẳng giống như những trưa hè gay gắt hay ngày đông lạnh lẽo cả. Một cảm xúc khó tả, tôi chưa bao giờ nghĩ mình sẽ được ngắm một cảnh đẹp như thế này, mà có nghĩ thì cũng không ngờ nó tuyệt vời vậy. Phía xa xa, từng đoàn thuyên đánh cá đang hối hả ra khơi, tràn trề một sức sống mãnh liệt đến lạ kì. Không khí sao bỗng trong lành và thoải mái quá, một ngày mới đã bắt đầu. Đó đây, tiếng sóng biển vỗ hoà quyện trong tiếng gió trời mênh mông tạo nên một âm thanh vừa đỗi thân quen, lại vừa có chút gì đó xa lạ. Cảm ơn cuộc sống đã cho tôi những phút giây như thế này!
So sánh và nhân hoá: Ông mặt trời như một quả cầu lửa dần dần nhô từ phía xa chân trời lại, khổng lồ ghê đó.
Trời còn tờ mờ tối vậy mà anh gà trống oai phong đã cất tiếng gáy, báo hiệu mọi người thức dậy. Phía đằng đông, những tia nắng đầu tiên của ông mặt trời đang dần nhô lên. Bầu trời phía đông ửng hồng lạ kì ! Ông mặt trời như lòng đỏ một quả trứng gà được đặt trên chiếc mâm màu xám. Những chị mây lúc bấy giờ như những chiếc thuyền bông trôi dạt trên trời.
_Hok tốt_
Trong câu thơ "Tre xanh Xanh từ bao giờ...", biện pháp tu từ ẩn dụ là sự lặp lại từ "Xanh" để nhấn mạnh sự xanh tươi, sức sống mãnh liệt và sự trường tồn của tre, đồng thời mở rộng ý nghĩa sang biểu tượng cho phẩm chất kiên cường, bất khuất và vẻ đẹp truyền thống của con người Việt Nam qua bao thế hệ
“tre xanh
xanh từ bao giờ…”
trong hai câu thơ này, hình ảnh “tre xanh” là ẩn dụ cho con người Việt Nam, đặc biệt là những người dân lao động cần cù, kiên cường, giản dị mà bền bỉ.
từ “xanh” không chỉ miêu tả màu sắc của cây tre mà còn ẩn dụ cho sức sống, tinh thần tươi trẻ, mạnh mẽ và bền bỉ của dân tộc Việt Nam. Câu hỏi “Xanh từ bao giờ” thể hiện sự ngạc nhiên, ngưỡng mộ, đồng thời gợi suy nghĩ về nguồn gốc lâu đời, truyền thống tốt đẹp của dân tộc, như cây tre đã gắn bó với con người Việt Nam qua bao thế hệ.
biện pháp ẩn dụ giúp hai câu thơ trở nên sâu sắc, gợi ra hình ảnh tre – con người Việt Nam luôn kiên cường, bất khuất và trường tồn cùng thời gian.
- Nhân hóa : Sáng sớm, ông mặt trời gieo nắng xuống khắp các nẻo đường .
-So sánh : Tấm lòng của mẹ dành cho con còn hơn cả ngàn vì sao đang soi sáng ngoài kia .
- Ẩn dụ : Đầu bạc tiễn đầu xanh (Người già tiễn người trẻ: dựa vào dấu hiệu bên ngoài) .
-Hoán dụ : Bàn tay ta làm nên tất cả
Có sức người sỏi đá cũng thành cơm .
Nhân hóa : Muôn ngàn cây mía múa gươm.
So sánh : Những ngôi sao thức ngoài kia
Chẳng bằng mẹ đã thức vì chúng con.
Ẩn dụ : Đầu tường lửa lựu lập lòe đơm bông.
Hoán dụ : Áo nâu liền với áo xanh
Nông thôn cùng với thị thành đứng lên.

Ẩn dụ: Giống như một phép so sánh ngầm.
- Thử đặt từ "là" vào giữa hai sự vật: A là B. Nếu câu có nghĩa thì đó là ẩn dụ.
- Ví dụ: "cuộc sống là một xa lộ".
Hoán dụ: Mối quan hệ không phải là so sánh mà là sự thay thế dựa trên liên tưởng gần gũi.
- Thử đặt từ "là" vào giữa hai sự vật: A là B. Nếu câu không có nghĩa hoặc rất gượng ép thì khả năng đó là hoán dụ.
- Ví dụ: "Áo trắng tung bay khắp sân trường." (Áo trắng là học sinh) - Nghe không hợp lý, đó là hoán dụ.
Ẩn dụ là gọi tên sự vật, hiện tượng này bằng tên sự vật, hiện tượng khác dựa trên nét tương đồng (giống nhau) giữa chúng. Nó thực chất là một phép so sánh ngầm (vế A là B), nhưng đã ẩn vế A và từ so sánh đi.
- Ví dụ 1:
Mặt trời của bắp thì nằm trên đồi
Mặt trời của mẹ, em nằm trên lưng
(Nguyễn Khoa Điềm)
+ Phân tích: Tác giả gọi "em bé" là "mặt trời".
+ Đặt câu hỏi: Tại sao lại gọi "em bé" là "mặt trời" ? Vì "em bé" và "mặt trời" có nét giống nhau: Cả hai đều là nguồn sống, nguồn ánh sáng, niềm vui, niềm hy vọng (em bé là nguồn sống của mẹ, mặt trời là nguồn sống của vạn vật).
- Ví dụ 2:
Thuyền về có nhớ bến chăng?
Bến thì một dạ khăng khăng đợi thuyền.
(Ca dao)
+ Phân tích: Tác giả dùng "thuyền" để chỉ "người đi" và "bến" để chỉ "người ở lại".
+ Đặt câu hỏi: Tại sao? Vì có sự giống nhau về đặc điểm: "Thuyền" (di động, hay đi xa) giống "người đi"; "Bến" (cố định, chờ đợi) giống "người ở lại".
Hoán dụ là gọi tên sự vật, hiện tượng này bằng tên sự vật, hiện tượng khác dựa trên mối quan hệ gần gũi, liên quan (tương cận) với nhau.
- Ví dụ 1
:Áo chàm đưa buổi phân ly
Cầm tay nhau biết nói gì hôm nay
(Tố Hữu)
+ Phân tích: Tác giả dùng "áo chàm" để chỉ "những người dân Việt Bắc".
+ Đặt câu hỏi: Tại sao dùng "áo chàm" để chỉ "người Việt Bắc"? Không phải vì "áo chàm" và "người Việt Bắc" giống nhau mà vì "áo chàm" là trang phục đặc trưng, là dấu hiệu nhận biết của người Việt Bắc. Chúng có mối quan hệ liên quan (dấu hiệu của sự vật).
- Ví dụ 2:
Bàn tay ta làm nên tất cả
Có sức người sỏi đá cũng thành cơm.
(Hoàng Trung Thông)
+ Phân tích: Tác giả dùng "bàn tay ta" để chỉ "sức lao động của con người"
+ .Đặt câu hỏi: Tại sao? Vì "bàn tay" không giống "sức lao động" mà "bàn tay" là bộ phận thực hiện, đại diện cho sức lao động. Chúng có mối quan hệ liên quan (bộ phận - toàn thể).