Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.
- Nhận thức về vai trò làm cha mẹ: Cha mẹ không phải sinh ra đã biết làm cha mẹ, họ cũng đang học hỏi và trưởng thành qua từng ngày.
- Sự cảm thông và chia sẻ: Con cái cần cảm thông với những khó khăn, áp lực và sai lầm của cha mẹ, đồng thời sẵn sàng lắng nghe, chia sẻ và hỗ trợ họ.
- Kết nối tình cảm gia đình: Sự thấu hiểu giúp xóa bỏ khoảng cách thế hệ, tăng cường sự gắn kết và tình yêu thương giữa các thành viên trong gia đình.
- Giúp cha mẹ hoàn thiện hơn: Khi con cái thấu hiểu và chỉ đường, hướng dẫn, cha mẹ sẽ có cơ hội để hoàn thiện bản thân trong vai trò của mình.
- Hiểu đời (hiểu về cuộc sống, xã hội): Văn học là tấm gương phản chiếu hiện thực cuộc sống. Ví dụ, qua "Vợ nhặt" của Kim Lân, người đọc hiểu được nạn đói khủng khiếp năm 1945 và sức sống mãnh liệt của con người Việt Nam.
- Hiểu người (hiểu về con người, tính cách, số phận): Tác phẩm văn học khắc họa muôn vàn kiểu người, số phận khác nhau. Qua nhân vật Huấn Cao trong "Chữ người tử tù" của Nguyễn Tuân, người đọc hiểu về vẻ đẹp của một con người tài hoa, khí phách.
- Hiểu chính mình (tự nhận thức, soi rọi bản thân): Khi đọc văn, người đọc soi chiếu những trải nghiệm, cảm xúc của nhân vật vào chính mình. Việc đồng cảm với nhân vật thị Nở trong "Chí Phèo" của Nam Cao giúp người đọc nhận ra giá trị nhân phẩm và khát vọng sống lương thiện của con người.
- Phát triển tư duy và cảm xúc: Đọc văn giúp rèn luyện khả năng phân tích, tổng hợp, đánh giá và bồi dưỡng tâm hồn, cảm xúc, từ đó giúp người đọc trưởng thành hơn trong nhận thức và hành động.
Ok, mình sẽ giúp bạn làm đáp án Câu 1 (8 điểm) nhé.
Đề thường yêu cầu: Từ hai ngữ liệu (lời thoại trong Reply 1988 và bài viết của Trần Thu Hà), hãy viết bài nghị luận bàn về tình cảm, trách nhiệm của cha mẹ và con cái trong gia đình.
ĐÁP ÁN THAM KHẢO
Mở bài
- Gia đình là nơi đầu tiên nuôi dưỡng, yêu thương và dạy dỗ mỗi người.
- Cha mẹ và con cái đều lần đầu tiên học cách yêu thương, chăm sóc, thấu hiểu nhau.
- Ngữ liệu gợi ra suy ngẫm: cha mẹ cũng cần được thấu hiểu, sẻ chia từ con cái; tình cảm gia đình phải được xây dựng bằng sự đồng hành hai chiều.
Thân bài
1. Giải thích vấn đề
- Trong Reply 1988, người cha thừa nhận: “Bố không phải vừa sinh ra đã làm bố” → làm cha mẹ cũng là một hành trình học hỏi, có thể vụng về, thiếu tinh tế.
- Trong chia sẻ của Trần Thu Hà: cha mẹ dù nhiều tuổi nhưng có lúc vẫn lạc lối, cần con cái dìu dắt.
- Ý chung: tình cảm gia đình không chỉ là sự hy sinh từ cha mẹ mà còn cần sự thấu hiểu, đồng hành từ con cái.
2. Bàn luận
- Cha mẹ thường dành trọn tình yêu, lo lắng, chở che, nhưng không phải lúc nào cũng đúng cách.
- Con cái không nên chỉ đòi hỏi sự hoàn hảo mà cần hiểu rằng cha mẹ cũng có những giới hạn.
- Khi con cái trưởng thành, có thể trở thành chỗ dựa tinh thần, chỉ đường, động viên cha mẹ.
- Gia đình sẽ bền vững khi có sự thấu cảm hai chiều: cha mẹ → yêu thương, nuôi dạy; con cái → trân trọng, biết ơn, sẻ chia.
3. Mở rộng, liên hệ
- Phê phán lối sống vô tâm, coi cha mẹ là “đương nhiên phải hy sinh”.
- Đề cao tinh thần hiếu nghĩa, sự cảm thông, gắn bó giữa các thế hệ.
- Liên hệ bản thân: mỗi người cần biết yêu thương, quan tâm cha mẹ từ những việc nhỏ nhất.
Kết bài
- Tình cảm gia đình là nền tảng nuôi dưỡng tâm hồn.
- Hãy hiểu rằng: cha mẹ cũng cần được học làm cha mẹ, và con cái cũng cần học cách yêu thương, đồng hành cùng cha mẹ.
- Khi có sự sẻ chia, gia đình sẽ trở thành nơi chốn bình yên nhất.
👉 Bố cục trên đủ ý cho một bài 8,0 điểm: có mở–thân–kết, vừa phân tích, vừa bình luận, vừa liên hệ.
Bạn có muốn mình viết thành bài văn hoàn chỉnh khoảng 600 chữ để bạn dễ hình dung hơn không?
Đập xanh trước. Ma đỏ thấy thế sợ xanh mặt. Bây giờ đập ma đỏ một phát.
@Nghệ Mạt
#cua
đập ma xanh trước
sau đó ma đỏ sợ liền yếu đi
rồi đập ma đỏ một phát là chết
Đúng vậy cuộc đời này là của chúng ta. Chúng ta có nghĩa vụ phải viết tiếp các trang giấy tương lai, chứ ko phải là an phận và nghĩ rằng: "Số phận chúng ta là do Chúa sắp đặt!!!"Tôi đã từng đánh mất niềm tin vào cuộc sống này, vào bạn bè, vào tương lai, vào cả bố mẹ tôi nữa. Và khi đó tôi đã không biết mình phải làm gì để tiếp tục cuộc sống này, và tôi đã nghĩ đến cái chết để giải thoát. Nhưng tôi đã may mắn vì đã gặp một người. Người ấy đã đưa tôi về với bố mẹ, về với cuộc sống. Người ấy đã nói với tôi rằng: “Quá khứ chỉ là kỷ niệm, tương lai là những gì xa mờ ngoài tầm tay và hiện tại chính là món quà của cuộc sống nên người ta gọi nó là tặng phẩm”. Vì thế bạn cũng hãy luôn tự tin và luôn yêu đời nhé hỡi tất cả những người bạn mến thương. Hãy tự viết nên tương lai của mình.Món quà kỳ diệu của cuộc sống đó chính là những phút giây hiện tại. Hãy sống cho thật xứng đáng, hãy viết lên những trang giấy của mình những điều thật đẹp… để không bao giờ phải hối tiếc. Khi nào cảm thấy không ổn, bạn cũng nên nhìn về quá khứ một chút để rút kinh nghiệm và sẽ không bao giờ lặp lại những sai lầm trong quá khứ nưa. Còn khi nào cảm thấy lo lắng, bạn hãy hoạch định cho tương lai của mình và từ từ thực hiện với những phút giây hiện tại.Có thể nào xóa đươc quá khứ khi mà vêt thương do nó để lại vẩn còn hằn trong trái tim và da thit mình. Làm sao khi ta nhìn vào vêt thương đau đớn kia lại không nghĩ vế quá khư? Bạn có cách nào để cuộc sống này giống câu chuyện cổ tích kia không? hay vẩn chỉ la câu chuyện như bao câu chuyện khác? hảy tin tôi. Cuộc sôngsngàn lần không đơn giản!Quá khứ là để ta hồi tưởng, hiện tại là để cho ta sống, tương lai là để cho ta hướng tới. "CHÂN LÝ CHÍNH LÀ CUỘC SỐNG"
cố lên nhá
Con mắm