Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.
Một con người khi làm việc, không tự tin vào bản thân, không có chính kiến của mình mà phải thực hiện ý kiến theo tham khảo của nhiều người khác thì sẽ dẫn tới tình trạng “lắm thầy thối ma” rồi cũng thất bại. Nhân vật người thợ mộc trong câu chuyện ngụ ngôn “đẽo cày giữa đường “đã cho ta thấy điều đó.
Câu chuyện kể về một chàng nông dân có được khúc gỗ to muốn làm một cái cày để bán thu lợi nhuận và tăng năng suất lao động. Không biết sự vô tình hay cố ý, anh ta ngồi đẽo cày giữa đường. Kết cục từ một khúc gỗ có ích trở thành một mẩu gỗ vô dụng bởi anh không bảo vệ được chính kiến của mình, nghe hết lời người này đến lời người khác. Giá mà anh ta nghiên cứu thật kĩ những yêu cầu cần đạt của sản phẩm mình đã chọn thì sẽ không đến nỗi làm người khác phì cười. Miệng đời không xấu, chưa hẳn người qua đường có ý phá anh ta nhưng mỗi người có một cảm nhận riêng theo từng góc độ của họ. Khi việc anh làm phơi ra trước mặt mọi người thì lẽ đương nhiên mọi người có quyền góp ý cho anh không ngần ngại. Có những ý kiến tốt song có người ích kỷ muốn anh ta không làm được, không tin vào bản thân mà cố ý nói hại trêu chọc anh.
Có thể nói, hành động của anh đẽo cày không sai khi chịu và biết lắng nghe ý kiến của người khác. Nhưng do anh không chịu suy nghĩ chín chắn, kết hợp giữa ý kiến của mình với ý kiến tham khảo nên đã gây ra tình trạng kể trên.
Nếu có chủ kiến thì vốn trí thức và bản lĩnh sẽ giúp anh phân tích cái lợi và cái hại cho mình. Tri thức là sự hiểu biết, trình độ nhận thức để giải quyết công việc một cách nhanh chóng và hiệu quả dựa trên những cơ sở sẵn có trong mỗi con người. Bản lĩnh song không được là ngu ngốc, thiếu logic của từng ý kiến để chắt lọc thật chính các những điều hay, đưa tới kết luận và hành động. Một khi đã quyết định làm thì dám chịu trách nhiệm với bản thân rồi rút kinh nghiệm chứ không bạ đâu làm đấy.
Trong cuộc sống hiện đại mà không phải lúc nào ta cũng nhận được sự giúp đỡ thân thuộc. Vì vậy mỗi con người phải có chính kiến của mình. Mặc dù ta vẫn phải tiếp nhận ý kiến của người khác nhưng phải biết chọn lọc, không thể để ý kiến đó chi phối và lấn át lý tưởng của bản thân. Anh chàng trong chuyện chẳng những thiếu lập trường mà còn thiếu hiểu biết về công việc mình đang làm nên ai nói gì cũng nghe thành ra thất bại. Câu chuyện khuyên mọi người phải biết học hỏi một cách chủ động và phải có chủ kiến của mình trong bất cứ hoàn cảnh nào và lĩnh vực nào.
Nếu phải làm một công việc mang tính tập thể có ý nghĩa quan trọng, đòi hỏi trình độ cao, ta cũng không nên quá đề cao ý kiến của bản thân và đây là việc có ý nghĩa không phải cho riêng mình. Song không vì thế mà ta yên lặng, hãy mạnh dạn nói lên ý kiến suy nghĩ của mình vì có thể nó có ích cho kết quả chung, giúp ta nhẹ nhõm và tự tin hơn vào bản thân năng lực, trí tuệ cũng như hoàn thiện hơn và điều quan trọng hơn là được mọi người yêu quý, tin cậy và thán phục. Nhưng ngược lại kết quả xấu làm ảnh hưởng đến bản thân và cuộc sống.
Cuộc đời chúng ta chỉ sống được một lần duy nhất nên phải đẽo một cái cày thật hoàn hảo để không cảm thấy hối tiếc. Hãy học từ những sai lầm của người khác, bạn sẽ không bao giờ hối hận.
- Anh là người dũng cảm dám bỏ cả gia sản ra để tìm một cái nghề chân chính.
- Nhưng dũng cảm là chưa đủ. Anh lại là người không có chính kiến năm lần bảy lượt nghe lời người qua đường khiến anh trở thành người trắng tay
=> Anh thợ mộc là người ba phải, có chí tiến thủ nhưng lại chưa đủ quyết đoán và khôn khéo nên vẫn thất bại
phân tích đặc điểm nhân vật người thợ mộc trong truyện ngụ ngôn "Đẽo cày giữa đường"nhé
Trong cuộc sống, sẽ có lúc con người ta phải đưa ra các lựa chọn, quyết định của riêng mình. Những lựa chọn, quyết định đó sẽ ảnh hưởng đến cuộc sống của ta. Vì vậy phải nghĩ cho kĩ càng và có chính kiến không phải là dễ. Tôi nhớ đến nhân vật người thợ mộc trong truyện ngụ ngôn Đẽo cày giữa đường. Đó là một người không có chính kiến, có phần ba phải để rồi khi nhận được bài học cho bản thân thì đã quá muộn.
Người thợ mộc trong truyện Đẽo cày giữa đường cũng có những tính chất tốt đẹp. Trước khi anh chọn nghề đẽo cày thì cũng đã có cả một gia sản. Không ai biết gia sản của anh do đâu mà có. Nhưng có thể thấy, anh đã dám bỏ ra cả gia sản để chọn một cái nghề và hy vọng vào sự thành đạt ngày sau. Nói cách khác, anh là một người có chí tiến thủ, có chí làm ăn. Anh ta đã chọn cái nghề đẽo cày phù hợp với danh xưng "thợ mộc" của mình. Ở đây, ta thấy được hai đặc điểm tốt ở anh. Anh thợ mộc là một người có tay nghề đồng thời đã biết chọn công việc phù hợp là đẽo cày.
Tuy đã có quyết định đúng đắn bước đầu, nhưng các quyết định phía sau của anh lại là những sai lầm. Năm lần bảy lượt anh đều nghe theo ý kiến của những người qua đường. Cả gia sản trong tay mà anh lại dùng nó thiếu tính toán kỹ lưỡng để rồi những gia sản ấy đi đời nhà ma. Có thể thấy ở đây, không những anh thợ mộc là người ba phải, mà còn cho thấy anh có mong muốn làm giàu nhưng lại thiếu kiến thức, thiếu hiểu biết nên không có suy nghĩ và hành động đúng, dẫn đến kết quả thất bại thảm hại.
Truyện Đẽo cày giữa đường hướng đến đặc điểm một kiểu người trong xã hội. Đó là những người thiếu hiểu biết nên dễ thay đổi, thiếu chủ kiến và quá bị động. Nhan đề của truyện ngụ ngôn Đẽo cày giữa đường đã trở thành một thành ngữ. Đó có lẽ là một cách để con người thận trọng hơn trong việc lắng nghe những ý kiến góp ý của người khác, phải biết cân nhắc, chọn lọc được ý kiến phù hợp, đúng đắn
Trong truyện ngụ ngôn "Rùa và Thỏ", em ấn tượng với nhân vật Rùa.
Phân tích nhân vật rùa:
- Là một con vật chậm chạp và không nhanh nhẹn như Thỏ
- Việc làm: đã thể hiện sự kiên trì và bền bỉ trong cuộc đua với Thỏ.
- Điểm đáng chú ý đầu tiên của Rùa là sự kiên trì.
+ Dù biết rằng mình không thể chạy nhanh bằng Thỏ, Rùa vẫn quyết tâm tham gia cuộc đua và không bao giờ từ bỏ. Luôn miệt mài,kiên trì, và cuối cùng đã về đích trước Thỏ.
- Mở rộng:
+ Ngoài ra, Rùa còn thể hiện sự bền bỉ. Trong suốt cuộc đua, Rùa đã không ngừng nghỉ, không bị mệt mỏi hay nản lòng. Luôn giữ tinh thần lạc quan và tiếp tục đi đến phía trước, cho đến khi về đích.
- Bài học từ nhân vật Rùa:
+ Cúng ta có thể rút ra được bài học quý giá về sự kiên trì và bền bỉ.
+ Dù có khó khăn đến đâu, chúng ta cũng nên giữ vững tinh thần và không bao giờ từ bỏ mục tiêu của mình. Chỉ cần kiên trì và bền bỉ, chúng ta sẽ đạt được những thành công mà mình mong muốn.
Như chúng ta biết “Rùa và thỏ” là câu chuyện vô cùng quen thuộc với chúng ta
Còn rùa hiện lên là một người chậm chạp, có ý chí, niềm tin, nghị lực sẽ chiến thắng được thỏ. Và quả thực, nhờ nỗ lực và sự cố gắng không ngừng nên rùa đã thắng thỏ một cách trọn vẹn.
Viết đoạn văn ghi lại cảm xúc của em về bài thơ rùa và thỏ
Trong câu chuyện "Bó đũa" của nhà văn Nam Cao, người cha là một nhân vật rất đặc biệt và để lại nhiều ấn tượng sâu sắc cho người đọc.
Đầu tiên, người cha được miêu tả là một người đàn ông già, có mái tóc bạc phủ đầu và gương mặt trầm tư. Ông ta là một người nông dân chân chính, sống trong cảnh nghèo khó và luôn phải lao động vất vả để nuôi gia đình. Tuy nhiên, người cha lại rất yêu thương con cái và luôn muốn chăm sóc cho họ tốt nhất có thể.
Thứ hai, người cha còn là một người rất thông minh và tài giỏi. Trong câu chuyện, ông ta đã sử dụng một chiếc bó đũa để giúp con trai mình học tập và trở thành một học sinh giỏi. Ông ta đã biết cách sử dụng những vật dụng xung quanh mình để giúp đỡ con trai mình, thể hiện sự thông minh và sáng tạo của một người cha.
Cuối cùng, người cha còn là một người rất kiên nhẫn và quyết tâm. Dù cho con trai mình có bị lười học và không chịu nghe lời, ông ta vẫn không bỏ cuộc và luôn cố gắng tìm cách để giúp đỡ con trai mình. Thái độ kiên nhẫn và quyết tâm của người cha đã giúp con trai mình vượt qua khó khăn và trở thành một học sinh giỏi.
Tóm lại, người cha trong câu chuyện "Bó đũa" là một người đàn ông già, thông minh, yêu thương con cái và có thái độ kiên nhẫn, quyết tâm. Nhân vật này đã truyền tải cho người đọc thông điệp về tình cha con và sự quan tâm, chăm sóc của cha đối với con cái.
* Giống: Mượn chuyện về đồ vật, loài vật, cây cỏ,…để gián tiếp nói chuyện con người, nêu lên triết lý nhân sinh và những bài học kinh nghiệm về cuộc sống.
* Khác: Được kể bằng văn vần, lấy nhân vật là các bộ phận trên cơ thể người để nêu lên bài học về lòng đoàn kết.
cực lì béo
Fhdbej
Nhân vật người mẹ trong truyện là biểu tượng của tình yêu thương vô điều kiện. Khi đứa con của bà bị Thần Chết mang đi, người mẹ không ngần ngại lao vào cuộc hành trình tìm con, chấp nhận mọi khó khăn và thử thách. Bà không sợ hãi trước Thần Chết hay bất kỳ thế lực nào, bởi tình yêu thương của bà dành cho con quá lớn.
2. Sự hy sinh và kiên cườngĐể có thể theo kịp Thần Chết, người mẹ đã hy sinh tất cả: từ giọt máu của mình để đổi lấy manh mối, đến đôi mắt để nhận biết đường đi. Sự kiên cường của bà thể hiện rõ qua mỗi bước đi, dù phải trả giá bằng những hy sinh vô cùng lớn lao. Điều này cho thấy sự kiên định và dũng cảm của người mẹ, luôn sẵn sàng làm bất cứ điều gì vì con.
3. Sự thông minh và khéo léoNgười mẹ không chỉ là hình ảnh của tình yêu và sự hy sinh, mà còn là hình mẫu của sự thông minh và khéo léo. Trong quá trình tìm kiếm con, bà luôn biết cách tìm ra những phương án để vượt qua những khó khăn và cạm bẫy mà Thần Chết đặt ra. Điều này thể hiện qua việc bà thuyết phục những yếu tố tự nhiên như gió, lửa, và dòng sông giúp đỡ mình.
4. Sức mạnh của niềm tin và sự kiên nhẫnCuộc hành trình tìm con của người mẹ kéo dài và đầy gian khổ, nhưng bà luôn giữ vững niềm tin rằng mình sẽ tìm lại được con. Niềm tin này chính là nguồn sức mạnh giúp bà vượt qua những thử thách tưởng chừng như không thể. Sự kiên nhẫn của bà cũng là yếu tố quan trọng giúp bà không bỏ cuộc, dù phải đối mặt với bao nguy hiểm.
Kết luậnNgười mẹ trong truyện "Người mẹ và Thần Chết" là hình ảnh biểu tượng của tình mẫu tử thiêng liêng, tình yêu vô điều kiện, sự hy sinh cao cả, và lòng kiên định vô bờ bến. Qua nhân vật này, Andersen đã truyền tải thông điệp sâu sắc về sức mạnh của tình yêu và sự hy sinh, đồng thời khơi gợi lòng trân trọng và cảm phục đối với những người mẹ trên khắp thế gian.
Bài văn 1: Phân tích nhân vật người cha trong truyện ngụ ngôn "Bó đũa"
Trong truyện ngụ ngôn "Bó đũa", nhân vật người cha hiện lên với hình ảnh một người giàu kinh nghiệm, thấu hiểu cuộc sống và yêu thương con cái hết mực. Ông không chỉ là trụ cột gia đình mà còn là người dạy bảo con cái những bài học quý giá về sự đoàn kết và sức mạnh của tinh thần gắn kết trong gia đình.
Trước hết, người cha là một người khéo léo và thông minh. Khi thấy các con không hòa thuận, ông không dùng lời lẽ trách mắng mà thay vào đó, ông nghĩ ra cách dùng hình ảnh thực tế – bó đũa – để dạy con bài học về sự đoàn kết. Ông yêu cầu các con bẻ một bó đũa, nhưng không ai có thể bẻ gãy. Tuy nhiên, khi bó đũa được tách ra từng chiếc, chúng dễ dàng bị bẻ đôi. Qua đó, ông giúp con mình nhận ra rằng nếu sống đơn lẻ, họ sẽ yếu đuối và dễ bị tổn thương, nhưng nếu đoàn kết, họ sẽ có sức mạnh vô địch.
Bên cạnh đó, người cha còn là một người đầy tình yêu thương và trách nhiệm. Ông luôn quan tâm đến sự hòa thuận trong gia đình, mong muốn các con sống yêu thương nhau. Bằng sự kiên nhẫn và sự từng trải, ông không chỉ dạy con bài học về đoàn kết mà còn hướng các con đến những giá trị đạo đức tốt đẹp. Lời dạy của ông không chỉ có ý nghĩa trong phạm vi gia đình mà còn mang tính triết lý sâu sắc về cuộc sống: đoàn kết là sức mạnh.
Như vậy, nhân vật người cha trong truyện "Bó đũa" hiện lên với hình ảnh của một người cha thông minh, giàu kinh nghiệm và luôn yêu thương con cái. Qua câu chuyện này, chúng ta học được bài học quý giá về tình đoàn kết và sức mạnh của sự đồng lòng.
Bài văn 2: Phân tích nhân vật Châu chấu trong truyện ngụ ngôn "Kiến và Châu chấu"
Trong truyện ngụ ngôn "Kiến và Châu chấu", nhân vật Châu chấu là đại diện cho những con người lười biếng, thích hưởng thụ mà không lo nghĩ cho tương lai. Qua hình ảnh của Châu chấu, truyện ngụ ngôn muốn gửi gắm bài học sâu sắc về tinh thần lao động và trách nhiệm với cuộc sống.
Châu chấu là một kẻ ham chơi, không lo lắng về tương lai. Trong suốt mùa hè, khi Kiến miệt mài làm việc để tích trữ lương thực cho mùa đông, Châu chấu lại chỉ mải mê ca hát và tận hưởng những ngày nắng đẹp. Châu chấu không chịu lao động, cũng không nghĩ đến hậu quả của sự lười biếng. Hình ảnh này phản ánh những người chỉ biết sống cho hiện tại, không có kế hoạch hay sự chuẩn bị cho ngày mai.
Tuy nhiên, khi mùa đông đến, Châu chấu nhanh chóng rơi vào tình cảnh khốn khó. Không có thức ăn dự trữ, nó phải đi cầu xin Kiến giúp đỡ. Hành động này cho thấy sự hối hận muộn màng nhưng cũng đồng thời là bài học sâu sắc: nếu không lao động chăm chỉ, con người sẽ phải đối mặt với những hậu quả nghiêm trọng.
Nhân vật Châu chấu mang đến một bài học ý nghĩa về thái độ sống. Qua câu chuyện này, tác giả khuyên chúng ta phải chăm chỉ, siêng năng như Kiến, tránh lối sống ỷ lại, lười biếng như Châu chấu. Đây là một triết lý luôn đúng trong mọi thời đại: "Có làm thì mới có ăn".
Như vậy, nhân vật Châu chấu trong truyện ngụ ngôn "Kiến và Châu chấu" là hình ảnh tiêu biểu của những người lười biếng, thiếu trách nhiệm với cuộc sống. Câu chuyện là một lời nhắc nhở sâu sắc về tầm quan trọng của lao động và sự chuẩn bị cho tương lai.